Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 16: Thiếp hình như bị trẹo chân rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:53
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tẩu... tẩu tẩu?"

Cao Tranh Ngọc sửng sốt, ngờ mắt chính là Ngu Tích.

Nàng từng đồn Ngu Tích ngang ngược hống hách, vô lý đùng đùng, là kiểu nữ t.ử khiến chán ghét nhất, cũng là kiểu mà biểu ca Lục Chấp ghét cay ghét đắng. cớ lúc nàng thể tươi rạng rỡ đến thế?

Danh tiếng bẽ bàng, chẳng phu quân sủng ái, nàng còn thể nổi cơ chứ?

Nhìn gương mặt Ngu Tích, Cao Tranh Ngọc bất giác bắt đầu nghi ngờ những lời đồn đại rốt cuộc là thật giả.

dù thế nào chăng nữa, biểu ca cũng tuyệt đối sẽ thích Ngu Tích, suy cho cùng nàng vẫn còn vương vấn tình cũ với tên khố Lục Bình cơ mà.

Ngu Tích nào quan tâm nàng đang nghĩ gì, chỉ trong chớp mắt, nàng âm thầm đ.á.n.h giá Cao Tranh Ngọc từ đầu đến chân.

Dung mạo Cao Tranh Ngọc mấy nổi bật, chỉ thuộc dạng tiểu gia bích ngọc thanh tú, mang đậm nét thư hương thanh nhã đang thịnh hành hiện nay. Nhìn qua thể thấy là đoan trang hiền thục, phảng phất mùi thuốc, xem bình thường hẳn là bồi bổ điều dưỡng ít.

Ngu Tích lúc dắt tay nàng trong phủ, mỉm thiết : "Biểu , đến đây thì chúng một nhà. Sau ở trong phủ ăn gì, chơi gì cứ việc tìm , tẩu tẩu sẽ sai sắp xếp cho thật chu đáo."

Thấy Ngu Tích dùng giọng điệu của đương gia chủ mẫu để chuyện với , Cao Tranh Ngọc nhíu mày rút tay , lạnh lùng đáp: "Không phiền tẩu bận tâm, chốn kinh thành , chắc rành bằng tẩu."

Nghe , Lục phu nhân cạnh bèn nhíu mày: "Tranh Ngọc, con ăn với tẩu tẩu kiểu gì ?"

"Mẫu , ạ.” Ngu Tích lập tức vỗ về: “Biểu tuổi còn nhỏ, đợi lớn hơn chút nữa là hiểu chuyện thôi, con sẽ so đo tính toán với biểu ."

Lục phu nhân bất lực, đành liếc Cao Tranh Ngọc một cái, ánh mắt mang theo ý cảnh cáo rõ rệt: "Tẩu tẩu còn nhỏ hơn con tận hai tuổi đấy, con còn mau tạ với tẩu tẩu ?"

Cao Tranh Ngọc hít sâu một , ánh chằm chằm của Lục phu nhân, đành c.ắ.n răng : "Đa tạ tẩu tẩu."

Còn bước qua cửa, Cao Tranh Ngọc chịu ấm ức. Đến lúc sảnh phụ dùng bữa, nàng cũng chẳng còn tâm trạng nào mà ăn uống, một lát bèn viện cớ mệt mỏi xin phép rời tiệc.

Lục phu nhân ôn tồn với Ngu Tích: "Con bé từ nhỏ thiếu vắng sự dạy dỗ của nương , nhà chiều chuộng sinh kiêu, con đừng để bụng nhé."

Lục phu nhân thể giữ Cao Tranh Ngọc bên nuôi dạy suốt năm năm, năm nào cũng đón nàng kinh, còn nhọc lòng lo liệu chuyện hôn sự, Ngu Tích đương nhiên hiểu rõ vị trí của Cao Tranh Ngọc trong lòng bà.

Lúc , nàng cong khoé mắt đáp: "Mẫu yên tâm, con tẩu tẩu, đương nhiên sẽ so đo với biểu ."

Lục phu nhân mở lời đến nước , nếu Ngu Tích còn để bụng thì quả thực phần quá đáng. Hơn nữa, nàng chính là con dâu hiền thảo của Lục gia cơ mà, hẹp hòi như .

Nghe thế, Lục phu nhân nở nụ đầy an ủi: "Con ngoan, hôm nay vất vả cho con , con cũng mau về nghỉ sớm ."

Ngu Tích ngoan ngoãn lời: "Dạ, mẫu cũng nghỉ ngơi sớm ạ."

Dứt lời, Ngu Tích bèn dẫn rời khỏi viện của Lục phu nhân. Đi xa một đoạn, Hỷ Thước mới vội vàng thấp giọng hỏi: "Tiểu thư, thấy thế nào?"

Ngu Tích lắc đầu: "Chẳng cả."

Nàng vốn tưởng Cao Tranh Ngọc là nhân vật lợi hại cỡ nào, giờ , tự cao tự đại, chung quy cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hơn nữa hiện giờ tình cảm giữa nàng và phu quân đang vô cùng ! Đang lúc ngọt ngào như mật, Cao Tranh Ngọc chen chân cũng đừng hòng — Ngu Tích âm thầm đắc ý nghĩ bụng.

Hỷ Thước cũng thở phào nhẹ nhõm, chẳng , em ngay tiểu thư nhà mới là lợi hại nhất mà!

Cùng lúc đó, Cao Tranh Ngọc cũng đang bận suy tính chuyện của Ngu Tích.

Thấy nàng chau mày, Lam Chi bèn lên tiếng: "Tiểu thư, chẳng lẽ đang bận tâm chuyện của Biểu phu nhân ? Theo nô tỳ thấy, Biểu phu nhân đến một sợi tóc của cũng sánh bằng, chẳng việc gì nhọc lòng vì nàng cả."

Hàng chân mày của Cao Tranh Ngọc dãn : "Nói ?"

Lam Chi nịnh nọt: "Chưa bàn tới những lời đồn đại bên ngoài, cứ bộ dạng ẻo lả màu lúc chuyện cùng cách ăn mặc yêu mị của nàng mà xem. Ngày thường Đại gia chắc chắn chẳng buồn liếc mắt nàng lấy một cái. Ai nấy đều , Đại gia chỉ thích những thiên kim khuê các thanh cao, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn như thôi."

" thấy nàng vui vẻ... cứ cảm giác cuộc sống của nàng ở Lục gia ."

"Chắc chắn là giả vờ đó.” Lam Chi quả quyết: “Nàng Đại gia sủng ái, khéo khi đêm nào cũng trùm chăn thầm chứ. Người đừng nghĩ ngợi nhiều, đợi bước qua cửa , nàng diễn cũng chẳng diễn nổi nữa ."

Cao Tranh Ngọc dỗ ngọt đến mức nở nụ tươi rói: "Ngươi lý, và biểu ca là thanh mai trúc mã, biểu ca là thế nào hiểu rõ hơn ai hết, nhất định vô cùng chán ghét Ngu Tích."

Đợi nàng cửa, Ngu Tích hãy cứ chuẩn ngoan ngoãn nhường chỗ , chỉ nàng mới xứng đáng đương gia chủ mẫu của Lục gia!

...

Đêm đến, gió bên ngoài rít lên từng hồi gió lạnh. Tối nay cơn buồn ngủ của Ngu Tích ập đến từ sớm. Nghe Lục Chấp nghỉ ở tiền viện, nàng uống xong một bát canh a giao bèn lên giường ngủ.

Trước lúc chìm giấc ngủ, trong tay nàng vẫn còn siết chặt cuốn thoại bản xem dở. Chuyện kể về một nam nhân khi thành vô tình gặp chân ái của đời , bèn nhẫn tâm ruồng bỏ vợ tào khang để tu thành chính quả cùng nữ chính.

Có lẽ do xem thoại bản quá nhập tâm, Ngu Tích - một vốn ít khi mộng, đêm đó chìm một giấc mơ thật dài.

Trong mơ, tuyết bay lả tả ngợp trời, nàng đang nắm tay Lục Chấp cùng ngắm tuyết.

Lục Chấp vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày, chỉ là trong mộng, trông phần tuấn tú hơn đôi chút. Ngu Tích nép vòm n.g.ự.c ấm áp của , gương mặt tràn ngập nụ ngọt ngào.

"Phu quân, xem tuyết rơi lớn kìa, trông giống món cá lóc thái lát trưa nay chúng ăn ?"

Hàng mi dài của Lục Chấp vương đầy vụn tuyết, hàng mày nhuốm ánh tuyết sương, nhưng dịu dàng đưa tay vuốt ve má nàng: "Phải, phu nhân gì cũng đúng."

"Hi hi.” Ngu Tích đỏ mặt rúc sâu n.g.ự.c , nũng nịu : “Phu quân thật đáng ghét~ Thiếp thích phu quân nhất đời~"

Đang cọ tới cọ lui, Ngu Tích bỗng cảm thấy hai má lạnh buốt. Nàng nghi hoặc ngẩng đầu lên , phu quân tuấn tú của nàng cánh mà bay, mắt chỉ còn một trắng xóa bàng bạc.

"Phu quân? Phu quân?"

Ngu Tích hoảng hốt sợ hãi, gọi hai tiếng liền, chợt thấy phía hai bóng dáng vô cùng quen thuộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-16-thiep-hinh-nhu-bi-treo-chan-roi.html.]

Nàng định thần kỹ, phát hiện Cao Tranh Ngọc đang ngước mặt chuyện với Lục Chấp, nét mặt e ấp thẹn thùng.

Trơ mắt hai họ sắp ôm chầm lấy , Ngu Tích bất chấp tất cả lao tới tách đôi cẩu nam nữ , nhưng Lục Chấp nhẫn tâm đẩy ngã nhào xuống mặt tuyết.

Sau đó, nàng thấy đôi môi mỏng tuyệt của Lục Chấp khẽ mấp máy, hai tờ giấy bay lả tả mặt nàng: "Ngu thị, lấy chỉ Tranh Ngọc. Đây là hưu thư, cô tự rời thôi."

Cao Tranh Ngọc khoác tay Lục Chấp, vẻ mặt đắc ý mặt: "Sao hả? Tẩu thấy biểu ca cưới ? Người biểu ca thực sự yêu thương là , tẩu còn mau cút !"

Trong phút chốc, cõi lòng Ngu Tích dâng trào một nỗi chua xót tột cùng, sống mũi nàng cay xè, òa nức nở choàng tỉnh giấc.

"Hu hu hu... Đồ khốn, hai kẻ khốn nạn hu hu hu..."

Hỷ Thước vốn còn đang mải nghĩ xem tiểu thư nhà ôm chăn giấc mộng gì mà vui vẻ nhường . Ai dè ngay đó bèn thấy Ngu Tích lăn lộn hai vòng tít góc giường, úp mặt tường òa nức nở.

"Tiểu thư, thế ?" Hỷ Thước cuống cuồng chạy tới: “Có đập mặt ?"

Ngu Tích đáp, chỉ vớ lấy cuốn thoại bản đầu giường ném mạnh xuống đất, nức nở mắng: "Cái thoại bản rách nát gì thế , từ nay về thèm xem nữa hu hu hu!"

Hỷ Thước chẳng hiểu mô tê gì: "Đây chẳng là sách hôm qua mới lôi , khi ngủ còn cứ tấm tắc khen cơ mà."

"Chẳng chút nào.” Ngu Tích giải thích , trong lòng tủi cùng cực: “Từ nay bao giờ thèm xem nữa."

Không chỉ tủi , hễ cứ nhớ cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí, vênh váo tự đắc của Cao Tranh Ngọc trong mơ là nàng tức ái.

"Hỷ Thước.” Ngu Tích mếu máo hỏi: “Ngươi thấy nàng ?"

Chẳng đợi Ngu Tích điểm mặt chỉ tên, Hỷ Thước đoán ngay 'nàng ' là ai. Em do dự đáp liền: "Đương nhiên là . Người thông minh xinh , cả tràn đầy linh khí, Biểu tiểu thư căn bản mà sánh bằng . Người chính là cô nương tuyệt vời nhất."

Ngu Tích trong lòng mới dễ chịu đôi chút, khuôn mặt nhỏ nhắn còn vương lệ kiêu ngạo ngẩng cao: "Đương nhiên , chính là thông minh nhất, xinh nhất, lanh lợi nhất!"

Cha nương, tổ mẫu, ca ca, , ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu, cữu cữu, cữu mẫu và cả Hỷ Thước đều thế cả!

Nàng chính là tuyệt vời nhất!

Hỷ Thước cầm khăn tay lau nước mắt cho Ngu Tích: " thế thưa tiểu thư. Cho nên chẳng việc gì tức giận vì Biểu tiểu thư. Cô gia hứa với Hầu gia nhà chúng , qua bốn mươi tuổi mà vô tự mới nạp . Người còn trẻ như , chuyện sinh con đẻ cái chỉ là sớm muộn thôi."

Ngu Tích gật gù, đưa tay xoa xoa bụng , cảm thấy Hỷ Thước lý: " thế, còn trẻ lắm."

mà... Ngu Tích xoa cằm đăm chiêu: "Có nên nhanh chóng tìm phu quân đòi một đứa con nhỉ?"

Hỷ Thước sững sờ: "Ơ... Thế định đòi thế nào?"

"Thì trực tiếp đòi thôi.” Ngu Tích vỗ đùi chốt hạ: “Tối nay đòi cho bằng !"

Hỷ Thước vốn định khuyên tiểu thư tuổi còn nhỏ, cần sốt sắng chuyện con cái vội. ngẫm , cô gia tuổi tác cũng còn trẻ nữa, quả thật đến lúc nên sinh con .

Hơn nữa chuyện con cái còn nhờ duyên phận, một hai chắc chắn thể đậu t.h.a.i ngay .

Hỷ Thước hắng giọng ho khan hai tiếng: "Vậy tiểu thư nhớ đốc thúc thường xuyên chút nhé, cô gia ở phương diện hình như ... lạnh nhạt."

Nếu thì hai bấy lâu nay vẫn viên phòng cơ chứ.

Ngu Tích sảng khoái nhận lời cái rụp: "Được!"

Đợi nàng t.h.a.i , Lục Chấp chắc chắn sẽ coi nàng như bảo bối quý giá nhất, ngậm trong miệng sợ tan, nâng tay sợ vỡ, đối với nàng nấy. Đến lúc đó nàng hôn thì hôn, ôm thì ôm, hứ!

Buổi chiều, Lục Chấp hồi phủ, Lục phu nhân bèn sai tới gọi Ngu Tích và Lục Chấp sang viện của bà dùng bữa.

Ngu Tích cố tình tiền viện đợi Lục Chấp để cùng: "Phu quân, hôm nay về sớm thế?"

Vừa , đôi mắt to tròn của nàng chớp chớp. Hai ngày gặp phu quân, phu quân trông vẫn thật tuấn tú.

Lục Chấp mới xong thường phục, nàng hỏi, ánh mắt bèn lướt qua bộ váy áo màu đỏ bạc nàng: "Sư các lão về kinh sớm hơn dự định, công việc trong Nội các cũng phần nào nhẹ nhàng hơn."

Nói đoạn, thấy tà váy của nàng rung lên sột soạt trong gió, Lục Chấp lên tiếng hỏi: "Không lạnh ?"

Trời sắp đổ mưa to, trong gió mang theo lạnh buốt.

Ngu Tích lập tức xích gần cọ cọ cánh tay , bộ đáng thương thỏ thẻ: "Lạnh quá , phu quân, thể sát ?"

Phu quân dáng cao lớn, che chắn hết gió táp mưa sa. Chỉ cần tựa vòm n.g.ự.c ấm áp của phu quân, Ngu Tích cảm thấy dường như chẳng còn lạnh chút nào nữa.

Trong mắt Lục Chấp xẹt qua tia bất đắc dĩ: "... Đứng thẳng lên , xiêu xiêu vẹo vẹo trông cái thể thống gì. Lạnh thì về mặc thêm áo, dựa dẫm cũng chẳng tác dụng gì ."

Ngu Tích: "Dạ ..."

Đồ hiểu phong tình, hừ.

Hai sóng vai chẳng mấy chốc tới viện của Lục phu nhân. Cao Tranh Ngọc sớm ở cửa viện ngóng mỏi cổ. Tựa hồ như hề thấy sự tồn tại của Ngu Tích, nàng trực tiếp rảo bước nhỏ chạy thẳng về phía Lục Chấp.

"Biểu ca, cuối cùng cũng tới ."

Trơ mắt Cao Tranh Ngọc sắp lao tới vồ lấy , trong khoảnh khắc chớp nhoáng, cái đầu thông minh của Ngu Tích chợt nảy một kế. Nàng giả vờ như trẹo chân, loạng choạng ngã ụp Lục Chấp: "Ây da, phu quân, hình như trẹo chân , đau quá mất~"

Tác giả lời :

Ngu Tích: Hừ (Ngửa mặt ôm chặt cánh tay)

Lục các lão: Đứng thẳng lên, xiêu vẹo mất hết thể thống.

Ngu Tích: Hừ!!! Đáng ghét đáng ghét đáng ghét!!!

 

Loading...