Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 17: Ba năm bế hai
Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:54
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng của Ngu Tích ngọt nũng nịu, chỉ Cao Tranh Ngọc mà ngay cả Lục Chấp đang định giơ tay cũng ngẩn .
Lục Chấp giữ yên lặng đỡ lấy eo Ngu Tích, thấy mắt nàng rơm rớm nước mắt bèn cất giọng hỏi: "Đau lắm ?"
Ngu Tích ôm lấy vòm lưng Lục Chấp, lườm Cao Tranh Ngọc một cái mới nũng nịu : "Hơi đau một chút thôi ạ, nhưng . Chúng mau vô nhà thôi phu quân, biểu chắc là đói lắm , còn đặc biệt tận đây đón chúng nữa."
Nhìn dáng vẻ màu của Ngu Tích, Cao Tranh Ngọc chỉ cảm thấy buồn nôn. Nàng theo bản năng sang biểu cảm của Lục Chấp, quả nhiên thấy chân mày khẽ nhíu .
Ả phụ nữ chuyên dùng mấy trò mèo uốn éo, biểu ca chắc chắn trong lòng chán ghét ả lắm .
Cao Tranh Ngọc lên tiếng: "Tẩu tẩu, tẩu chỉ khẽ trẹo chân một cái thôi, nổi nữa thế? Có cần nha của đỡ tẩu một tay ?"
"Không cần .” Ngu Tích khoác chặt cánh tay Lục Chấp, còn tranh thủ lén sờ sờ cánh tay săn chắc của một cái: “Phu quân đỡ là . Biểu thể yếu ớt, nhất nên để nha hầu hạ chu đáo thì hơn."
Nghe nàng nhắc đến thể yếu ớt của , Cao Tranh Ngọc khẽ lảo đảo: "Phải đó, từ nhỏ ốm yếu, nếu nhờ biểu ca mấy năm nay tốn bao tâm trí tìm thầy trị bệnh cho , e rằng sớm..."
Nói , nàng đưa khăn che mặt, gieo ánh mắt yếu đuối u sầu về phía Lục Chấp.
Hừ, chắc hẳn Ngu Tích còn biểu ca quan tâm đến mức nhỉ.
Nghe , Lục Chấp chẳng phản ứng gì, nhưng Ngu Tích bắt đầu chấm chấm nước mắt: "Trời ơi phu quân ơi, biểu thật đáng thương quá . Tuy khỏe mạnh như trâu, khí huyết dồi dào, da dẻ hồng hào, còn thể ba năm bế hai đứa, nhưng xót biểu lắm đó."
Lục Chấp vốn định sai mời đại phu tới xem cổ chân cho nàng, xong câu bèn vỗ nhẹ lên tay nàng một cái: "... Nói năng bậy bạ gì đó?"
Ba năm bế hai cái gì chứ, nàng rốt cuộc học mấy lời xàm xí .
Cao Tranh Ngọc lúc mới hồn thì tức tới bật . Càng càng thấy Ngu Tích mà trơ trẽn đến thế!
lúc , Lục phu nhân từ trong nhà bước thấy Ngu Tích bảo "ba năm bế hai", mắt lập tức híp rạng rỡ: "Tích Nhi, con tới đấy . Mau , đồ ăn sắp dọn lên , chỉ chờ mỗi hai đứa thôi."
Vào trong phòng, Lục phu nhân hỏi : "Món ăn dọn xong cả ?"
"Bẩm phu nhân, còn một món canh gà tiềm lộc nhung đang ninh bếp, một khắc nữa là xong ạ."
"Được , đợi canh chín hãy dọn cơm."
Lục Phồn ở trong phòng bài tập sớm yên, thấy mấy vô bèn cất tiếng chào từng một. Vốn dĩ định trò chuyện với Cao Tranh Ngọc, nhưng thấy mắt nàng dính chặt đại ca nên đành thôi.
Hắn mò gần Ngu Tích: "Tẩu tẩu, chân tẩu trẹo ?"
Ngu Tích dịu dàng nũng nịu: "Cảm ơn tam quan tâm, tẩu tẩu nghỉ ngơi một chút là khỏi thôi."
Nghe giọng điệu ẻo lả thỏ thẻ đó, Lục Phồn nổi hết cả da gà, ngơ ngác Ngu Tích. Người phụ nữ tự dưng ăn dở dở điệu đàng thế nhỉ, chẳng bình thường nàng dữ dằn lắm ?
"Khụ khụ.” thấy ai nấy đều vây quanh Ngu Tích, Cao Tranh Ngọc khó chịu ho hắng hai tiếng: “Lục Phồn, chẳng đây cứ hối tỷ tới kinh thành chơi với , giờ tỷ tới lờ tỷ thế?"
Lục Phồn liếc nàng một cái, Ngu Tích mới sang cạnh Cao Tranh Ngọc.
Hắn hối nàng hồi nào chứ? mà thôi, nàng bảo thì là .
Lục Chấp nhấp ngụm , thèm để ý tới mấy bọn họ. Thấy Ngu Tích chớp mắt , hỏi: "Khát ?"
Ngu Tích lắc đầu, ghé sát thì thầm: "Phu quân, lát nữa chuyện với , chuẩn tinh thần nhé."
Lục Chấp liếc nàng một cái: "Được."
Vì trong phòng đông , Cao Tranh Ngọc tiện ngang nhiên dịch gần Lục Chấp. Đến lúc dọn thức ăn lên, nàng bắt đầu thẳng lưng điều chỉnh tư thế.
Lục phu nhân xuống . Lục Chấp thấy Ngu Tích Hỷ Thước dìu, vốn định chờ nàng, nhưng Ngu Tích bảo: "Phu quân, ."
Lục Chấp gật đầu.
Chờ Lục Chấp xuống, Lục Phồn thấy dĩa thịt viên chiên ngay cạnh Lục Chấp bèn nhanh tay lẹ mắt xí ngay ghế bên cạnh đại ca.
Bên cạnh Lục Chấp vẫn còn trống một ghế, Cao Tranh Ngọc chỉnh kẹp tóc, thướt tha mềm mại tiến gần: "Biểu ca, ngại cạnh chứ?"
Lời còn dứt, mắt nàng hoa lên. Chỉ thấy Ngu Tích - mới còn kêu đau chân nổi - thoắt cái phóng tới sà bên cạnh Lục Chấp, lúc qua còn quên dẫm mạnh một phát lên mu bàn chân nàng .
Mu bàn chân đau nhói như lửa đốt, Cao Tranh Ngọc siết chặt chiếc khăn tay trong lòng bàn tay, trừng mắt tấm lưng Ngu Tích mà lồng n.g.ự.c nổ tung vì tức.
Nàng ngay Ngu Tích giả vờ mà, mưu mô xảo quyệt quá! Mới , chân nàng đạp đau buốt hết cả !
Như cảm ứng, Ngu Tích đầu với đôi mắt ngây thơ vô tội, như chẳng gì rủ rê: "Biểu , ngơ đó gì thế, mau ăn cơm nè."
Cao Tranh Ngọc hít sâu một , khập khiễng tới bên cạnh Lục Phồn, đẩy lưng một cái khẽ ho: "Lục Phồn, còn nhỏ, nên ăn đồ nhiều dầu mỡ thế . Đệ nhường ghế sang bên tí , ăn món nào thanh tịnh chút."
"Đệ thích ăn thịt viên chiên cơ.” Lục Phồn nhất quyết nhường, còn vô tư nhắc nhở: "Biểu tỷ, hôm nay tỷ cứ ho hắng hoài thế, chừng là dính cảm mạn đấy? Tỷ tránh xa chút nhé, kẻo lây sang , ngày mai ở thư viện còn bài thi nữa đó."
Cao Tranh Ngọc: "..."
Cuối cùng, Cao Tranh Ngọc đành xuống cạnh Lục phu nhân, đối diện thẳng với Ngu Tích.
Ngu Tích bỏ qua cơ hội .
Nàng liên tục gắp thức ăn cho Lục Chấp: "Phu quân, khẩu vị thanh nhã, ăn đậu phụ viên là khéo."
"Phu quân, ăn món gà om ."
"Phu quân, dùng thử kẹp cà tím nhồi thịt nè."
"Phu quân..."
Bữa ăn còn hết một nửa, Ngu Tích cất tiếng gọi "phu quân" bao nhiêu .
Cuối cùng, ngay khi Ngu Tích tính mở miệng tiếp, Lục Chấp chịu hết nổi đành lên tiếng: "Để tự gắp là ."
Ngu Tích ngoan ngoãn gật đầu, đó chìa cái bát của : "Phu quân, gắp cho một viên thịt chiên ?"
Lục Chấp: "... Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-17-ba-nam-be-hai.html.]
Lục phu nhân tủm tỉm hai đứa, trong lòng cảm thấy ngày bế cháu nội chắc chẳng còn xa nữa.
Lục Phồn thì chà xát tay lên cánh tay rùng vì nổi hết cả da gà.
Cao Tranh Ngọc thì hèn hèn khinh bỉ trong lòng: Cái thứ Ngu Tích , thấy biểu ca mất kiên nhẫn ? Chẳng qua là dựa việc biểu ca hiếu thảo, mới thừa lúc cô mẫu mặt ở đây mà trò hề diễn kịch chứ gì.
Nào nàng càng thế , biểu ca càng thấy phiền hà chán ghét thôi.
Cao Tranh Ngọc thong thả ăn từng muỗng, trong lòng mỉa mai Ngu Tích hết đến khác.
Ngu Tích cố tình chọc cho nàng tức c.h.ế.t, cả bữa ăn hai chữ "phu quân" cứ lặp lặp như câu cửa miệng.
Cơm nước xong xuôi, Lục Chấp khép mắt , trong tai bắt đầu ảo giác ù ù, tưởng chừng như Ngu Tích lúc nào cũng áp sát bên tai mà réo gọi .
Thấy Ngu Tích sắp sửa mở miệng nữa, Lục Chấp giơ tay day day thái dương: "Về phòng ."
Ngu Tích ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."
Lục Chấp còn chính sự xử lý, khi liếc Ngu Tích một cái, xác nhận nàng gọi nữa mới sải bước rời . Lúc bước , bên tai dường như vẫn văng vẳng tiếng gọi "Phu quân, phu quân" ngớt.
Lục Chấp , trong phòng chỉ còn Cao Tranh Ngọc, Lục phu nhân và Ngu Tích.
Lục phu nhân vẫn còn đinh ninh trong đầu chuyện Ngu Tích hứa sinh cháu nội cho bà, lúc bèn nắm tay Ngu Tích bảo: "Con ngoan, nếu con sinh cho một thằng cháu đích tôn, sẽ thưởng cho con một món quà thật lớn để đền đáp công lao."
Ngu Tích dẻo miệng đáp: "Mẫu vui là ạ, con dâu chẳng đòi hỏi gì ."
Lục phu nhân thấy trời sắp tối hẳn, cũng giữ nàng lâu kẻo lỡ dở thời gian mặn nồng của vợ chồng trẻ: "Được , con tấm lòng là quý . Trời còn sớm nữa, con về nghỉ ngơi ."
Ngu Tích: "Dạ, con lời mẫu ."
Ngu Tích dẫn Hỷ Thước và Minh Châu bước ngoài, mấy bước thì Cao Tranh Ngọc lẵng nhẵng bám theo.
Xung quanh lúc chẳng còn ai, Ngu Tích thèm thèm để ý tới nàng , cứ tà tà tiến bước.
Cao Tranh Ngọc đột ngột cất lời: "Ta nghĩ chắc ngươi nhỉ, năm đó từng vị thần y họ Phương chữa căn bệnh yếu ớt của . Biểu ca vì tìm thần y cho mà bất chấp lời khuyên ngăn lên núi, kết quả gặp đợt tuyết lớn lấp núi, kẹt đó suốt nửa tháng trời, suýt chút nữa là mất mạng luôn đấy."
Thấy Ngu Tích im lặng, mặt Cao Tranh Ngọc lướt qua vẻ đắc thắng, cầm khăn che miệng khẩy, ngạo mạn gièm pha: "Cho nên khuyên ngươi một câu, bớt hao tâm tốn sức lên biểu ca . Ngươi giả vờ đến nữa thì biểu ca cũng chẳng bao giờ thích ngươi ..."
Lời dứt, Ngu Tích đột ngột đầu : "Cái hũ t.h.u.ố.c rách , né xa ."
Cao Tranh Ngọc ngẩn : "Ngươi cái gì?"
Ngu Tích vốn dĩ còn tính giữ chút thể diện cho nàng , nhưng Cao Tranh Ngọc đem chuyện Lục Chấp suýt nữa mất mạng trò khoe khoang mà chẳng hề lấy một tia ơn, đúng là bỉ ổi hết chỗ .
Ngu Tích lườm nàng một cái cháy mắt: "Bảo cô là cái hũ t.h.u.ố.c rách, đồ điếc thối, xùy!"
Ngu Tích xong bèn sải bước thật nhanh, như thể ở thêm một giây thôi cũng thấy buồn nôn.
"Ngươi! Ngươi... ngươi..."
Cao Tranh Ngọc vốn luôn để bụng việc thể ốm yếu, nay Ngu Tích mắng xối xả một trận bèn choáng váng cả , n.g.ự.c thắt , hai mắt trợn ngược xỉu lịm .
Tiếng la oái oái của Lam Chi vang lên, Hỷ Thước lo lắng ngoái đầu : "Tiểu thư, liệu xảy chuyện gì ạ?"
Ngu Tích thèm ngoảnh đầu : "Tai họa sống lâu ngàn năm, tức c.h.ế.t cô coi như lập công tạo phúc cho dân lành."
Phu quân nàng như , thầm yêu trộm nhớ là chuyện hết sức bình thường. Dù phu quân đối xử với ai nữa cũng chỉ vì bản chất vốn dĩ là cao thượng.
cái bộ dạng đắc ý vênh váo của Cao Tranh Ngọc khi khoe chuyện Lục Chấp vì tìm t.h.u.ố.c cho cô mà suýt bỏ mạng quả thực quá đỗi tởm lợm.
Ngu Tích vỗ nhẹ lên ngực, cảm thấy bực bội thôi, còn mắc ói nữa.
Tức c.h.ế.t cái con Cao Tranh Ngọc đó luôn cho ! ... Hừ!
...
Chuyện Cao Tranh Ngọc Ngu Tích tức đến mức ngất xỉu chẳng mấy chốc lan truyền khắp Lục gia.
Lục Phồn là chạy tới đầu tiên, bụng khuyên bảo: "Tẩu tẩu, khuyên tẩu mau trốn về nhà đẻ bớt sóng gió , nếu đại ca tới thế nào cũng mắng tẩu một trận xối xả cho xem."
"Không về.” Ngu Tích tựa lưng sập thêu hoa: “Cùng lắm thì mắng c.h.ế.t luôn ."
Lục Phồn tò mò: " mà tẩu mà chọc biểu tỷ tức đến ngất xỉu luôn ?"
Ngu Tích uể uải thêu thêu vá vá: "Không , đừng hỏi ."
Thấy tâm trạng Ngu Tích , Lục Phồn cũng chẳng gì thêm. Ngồi thêm một lúc thấy nàng vẫn ngó lơ, sợ Lục Chấp qua tìm bèn nhanh chân chuồn .
Hỷ Thước nén nổi lo lắng cất lời: "Tiểu thư, là chúng cứ tạm thời về Hầu phủ ạ..."
"Ta gì sai chứ.” Ngu Tích dâng lên chút tính khí bướng bỉnh: “Phu quân mà dám mắng , sẽ chia tay thèm sống chung với nữa!"
Hỷ Thước định khuyên thêm vài câu, nhưng thấy tiếng bước chân bên ngoài đành lập tức im bặt.
Lục Chấp khoác bóng đêm bước tới, chân mày khẽ sa sầm, im lặng xuống ở gian ngoài. Mành châu khẽ lay động xao xuyến, vẫn hề lên tiếng.
Cánh cửa sổ bất thình lình gió quật "rầm" một tiếng tung , giông bão tràn trong phòng, mành châu xô leng keng quấn quít kêu lên những tiếng lanh lảnh.
Tim Ngu Tích đập thình thịch liên hồi. Thật nàng cũng sợ chứ, nhưng nàng càng cho Cao Tranh Ngọc đắc ý.
Từ từ, nàng thấy mặt xuất hiện một đôi ủng gấm thêu mây dừng , tiếp đó là giọng lạnh lùng buốt giá của Lục Chấp: "Nàng rốt cuộc chuyện gì giải thích với ?"
Tác giả lời :
Ngu Tích: Ta đây chả thèm chiều chuộng cô , tức c.h.ế.t cô luôn, hừ!
Lục các lão: Ừm... Hahaha, ba năm bế hai thuần túy là do con gái dẻo miệng thôi hahaha.