Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 18: Đêm mưa lầy lội

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:55
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió lạnh luồn qua cổ Ngu Tích thổi trong, tấm lưng rịn mồ hôi của nàng thoắt cái lạnh toát.

Bên ngoài trời đổ mưa rào rào, nặng hạt dứt.

Vì mải thất thần, Ngu Tích vô ý kim thêu đ.â.m tay, rỉ một giọt m.á.u đỏ tươi.

Nàng ngẩng mặt Lục Chấp, bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ in bóng lên gương mặt , cuồng phong hất tung vạt áo , nhưng vẫn im lìm, vẻ mặt lạnh tanh.

Ngu Tích cúi đầu, đến để hỏi tội gì, trong lòng vẫn còn ôm chút hy vọng: "Phu quân, đến để hỏi cự cãi với biểu ?"

Trong lòng Lục Chấp, Cao Tranh Ngọc vốn ốm yếu, hiền thục hiểu chuyện, hai xảy tranh chấp, lẽ do Ngu Tích gây sự , suy cho cùng nàng cũng từng tiền lệ ngang ngược.

Lúc dáng vẻ thấp thỏm bất an của nàng, Lục Chấp càng tin chắc suy đoán của . Hắn rũ mắt: "Ta với nàng , nàng gả cho thê t.ử thì kiểm soát lời ăn tiếng , sáng mai nàng qua xin biểu ."

Sấm nổ vang trời, Ngu Tích trợn tròn mắt, nàng thấy tủi vô cùng.

"... nhưng chẳng thèm hỏi cãi với , xin , nhất quyết xin !"

Thấy nàng ngoan cố như , Lục Chấp dần mất kiên nhẫn, giọng lạnh lẽo: "Ngu Tích, hết đến khác bao dung nàng , nàng còn thế nào nữa?"

Ngu Tích c.ắ.n môi, cúi đầu: " sai."

Nàng ghét Cao Tranh Ngọc, cũng trân trọng những gì phu quân bỏ , nên nàng mới nặng lời với Cao Tranh Ngọc.

lúc đây, trái tim Ngu Tích như vỡ vụn thành từng mảnh. Khóe mắt nàng đỏ hoe, tay vò vò chiếc khăn, chẳng thêm lời nào.

Người hầu đóng kín tất cả các cửa sổ trong phòng, tiếng gió những dứt mà còn đập khung cửa kêu lạch cạch, càng thêm ồn ào.

Nhìn bộ dạng của Ngu Tích, Lục Chấp định mở miệng, sực nhớ tới tin tức Lục phu nhân báo tới, Cao Tranh Ngọc chọc tức đến hộc máu.

Nếu Ngu Tích chịu xin , ở kinh thành, nàng chắc chắn sẽ chê trách là kẻ tâm địa độc ác, dung nạp nổi khác.

Miệng lưỡi đời, bất kể ai đúng ai sai, lời xin Ngu Tích nhất định .

"Nàng rốt cuộc ?"

"Không .” Ngu Tích cũng nổi tính bướng bỉnh, mặt thèm : “Thiếp sai, xin ."

Nói xong, nàng vốn tưởng Lục Chấp sẽ trách mắng một trận, nhưng đợi mãi chẳng thấy lên tiếng.

Ngu Tích bất an ngoảnh , chỉ bắt gặp ánh mắt thất vọng xen lẫn lạnh nhạt của Lục Chấp, lưng bước .

Ngu Tích sững , theo bản năng định đuổi theo nhưng cố nén xuống. Thế nhưng nước mắt chẳng hiểu cứ tuôn rơi ngừng, nàng cảm thấy Lục Chấp thật đáng ghét, Cao Tranh Ngọc cũng đáng ghét, ai nấy đều đáng ghét cả.

"Hu hu..." Ngu Tích gục đầu xuống bàn òa : “Cái hũ t.h.u.ố.c rách thối tha, ghét ghét ghét! Phu quân thối tha, đáng ghét!"

Hỷ Thước thở dài, khuyên can cũng vô ích. Sự việc đến nước thì thu dọn đồ đạc thôi, ngày mai tiểu thư chắc chắn sẽ ngoan ngoãn cùng nàng về Hầu phủ.

Đợi về Hầu phủ , tiểu thư tìm phu quân tuấn tú cỡ nào, Hầu gia và phu nhân đều thể tìm cho tiểu thư.

...

Trời vẫn mưa xối xả. Cao Tranh Ngọc nôn m.á.u xong, sắc mặt càng nhợt nhạt hơn.

Nàng gượng với Lục phu nhân: "Cô mẫu, thực sự của tẩu tẩu ạ, là do con lỡ lời khiến tẩu tẩu phật ý, tất cả là của con."

Lục phu nhân ngập ngừng thôi. Lam Chi thấy thế vội vàng gạt nước mắt, sụt sùi: "Phu nhân, , ban nãy Biểu phu nhân còn mắng tiểu thư nhà chúng con là cái hũ t.h.u.ố.c rách, đáng đời nương thương yêu. Tiểu thư vốn định bỏ ngoài tai, nhưng Biểu phu nhân cứ bám riết lấy mà mắng nhiếc, tiểu thư tức quá hóa giận mới... mới... Phu nhân nhất định chủ cho tiểu thư ạ!"

Tuy Lục phu nhân nghĩ Ngu Tích những lời như , nhưng bộ dạng tiều tụy của cháu gái, bà đành lòng, dịu giọng an ủi: "Được , con đừng để bụng chuyện của tẩu tẩu nữa, nó còn nhỏ hiểu chuyện, sẽ sai gọi nó tới nhận với con ngay đây."

Nói , Lục phu nhân định sai gọi Ngu Tích thì chợt thấy Lục Chấp bước .

Lục phu nhân ngoái phía thấy bóng dáng Ngu Tích , bèn nhíu mày hỏi: "Tích Nhi ? Nó tới ?"

Lục Chấp lắc đầu, tới bên giường Cao Tranh Ngọc: "Biểu , thấy ?"

Cao Tranh Ngọc yếu ớt nhếch mép : "Biểu ca, cả, đừng trách tẩu tẩu, tất cả là của ."

Nói xong, nàng ho sặc sụa hai tiếng, như thể thể ngất lịm bất cứ lúc nào.

Lục phu nhân vội vàng vuốt lưng giúp nàng xuôi khí.

"Người , mau gọi Thiếu phu nhân tới đây.” Lục phu nhân tức giận lệnh: “Dù nữa nó cũng tới thăm hỏi một tiếng mới , đúng là quá mất quy củ ."

"Mẫu .” Lục Chấp lên tiếng, khựng một nhịp: “Chuyện quả thực Ngu Tích đúng, nhưng hiện giờ nàng cũng đang hoảng sợ ."

Dứt lời, Lục Chấp sang Cao Tranh Ngọc: "Biểu , vợ chồng liền tâm, tẩu tẩu sai, cũng trách nhiệm. Biểu ca mặt nàng xin , cứ tĩnh dưỡng cho khỏe, ngày mai sẽ đích dẫn nàng tới tạ với ."

Cao Tranh Ngọc sững sờ: "Biểu ca, mặt nàng xin ?"

Lục Chấp rũ mắt: "Phải. Biểu , chuyện mà đồn ngoài cũng ho gì cho thanh danh của Lục gia, bỏ qua ."

Hơi thở Cao Tranh Ngọc trở nên dồn dập, tựa như sắp hộc m.á.u thật, nàng cố nhịn cục tức nghẹn ở cổ: "Vâng, lời biểu ca."

Lục Chấp dặn dò thêm vài câu rời , Lục phu nhân cũng theo .

"Vốn dĩ định nhắc chuyện , nhưng con cũng thấy đấy, thể Tranh Ngọc vốn yếu ớt, giờ chọc tức thành thế , e là chuyện cưới hỏi càng khó khăn hơn..."

Lục phu nhân thở dài: "Ý chắc con cũng hiểu, chuyện cũng do Tích Nhi gây , con vợ chồng liền tâm, thì nạp Tranh Ngọc bình thê ."

Lục Chấp cau mày, đáp lời nào, đợi Huyền Ngọc che ô xong bèn lưng bước thẳng.

Lục phu nhân theo bóng lưng , thở dài thườn thượt, dặn dò hạ nhân bên cạnh: "Bảo trong phủ ngậm chặt miệng cho , hễ lời ong tiếng ve nào truyền ngoài, quyết tha thứ!"

Người hầu trong viện quỳ rạp xuống đất: "Vâng ạ."

Trong phòng, Cao Tranh Ngọc vốn đang ấm ức, thấy lời Lam Chi thuật , sắc mặt lập tức tươi rói: "Thật ?"

"Nô tỳ tận tai, rõ rành rành luôn ạ!" Lam Chi cũng vui mừng khôn xiết: “Cô nãi nãi bảo Đại gia nạp bình thê đấy!"

Sắc mặt Cao Tranh Ngọc hồng hào hẳn lên, trong mắt ánh lên tia khoái chí: "Tốt lắm, đợi bước chân qua cửa, quyết tha cho con ả Ngu Tích đó !"

Cứ chờ đấy, Ngu Tích tuyệt đối đấu nàng !

...

Đêm nay sấm chớp ầm ầm. Ngu Tích lóc một hồi cũng chìm giấc ngủ, khi ngủ còn lẩm bẩm "Phu quân đáng ghét".

Chợt, một tiếng sấm rền nổ vang, Ngu Tích giật mở choàng mắt.

Nàng hoảng loạn dáo dác xung quanh, giọng mang theo tiếng nức nở: "Hỷ Thước... Phu quân? Mọi cả ?"

Tiếng mưa rơi quá lớn, nha trực đêm bên ngoài hề gì. Ngu Tích co ro ôm chăn, run lẩy bẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-18-dem-mua-lay-loi.html.]

Lại một tia chớp trắng lóa x.é to.ạc bầu trời, Ngu Tích sực nhớ giấc mơ , nhớ lời Hỷ Thước kể, khi rời , Lục Chấp đến viện của Cao Tranh Ngọc ở lâu mới chịu về. Trái tim nàng đau nhói khôn tả.

Hòa cùng tiếng sấm nổ đì đùng, Ngu Tích vội vàng xỏ giày bước xuống giường, nức nở chạy về hướng tiền viện.

Nàng giải thích rõ ràng với phu quân, chính vì Cao Tranh Ngọc quá đáng ghét nên nàng mới mắng cô , nàng nhường phu quân cho ai khác .

Đêm khuya, Lục Chấp sớm ngủ.

Huyền Ngọc ngủ gục cửa phòng, thoáng thấy bóng lập tức cảnh giác: "Ai đó?"

Ngu Tích chạy tới, nức nở van nài: "Mở cửa , gặp phu quân."

Huyền Ngọc sững sờ: "Phu... Phu nhân?"

Toàn Ngu Tích ướt sũng, vạt áo đẫm nước mưa, trông vô cùng nhếch nhác t.h.ả.m hại.

Hỷ Thước hớt hải chạy theo , vội vàng khoác áo choàng cho Ngu Tích, gắt lên với Huyền Ngọc: "Còn ngây đó gì? Mau bẩm báo chứ!"

Huyền Ngọc lưỡng lự, đại nhân nhà họ mới chợp mắt...

Ngu Tích tiến gần đập cửa: "Phu quân, mở cửa , lời với ."

Trong phòng tiếng đáp , Ngu Tích òa : "Lục Chấp, mở cửa mà!"

Huyền Ngọc giật nảy , định bảo Ngu Tích đừng la hét om sòm kẻo đại nhân nổi giận thì cánh cửa bật mở.

Lục Chấp vận áo ngủ, nhíu mày dáng vẻ chật vật của Ngu Tích: "Nàng loạn chuyện gì đây?"

Giây tiếp theo, Ngu Tích bèn nhào lòng , giọng nghẹn ngào: "Thiếp giải thích rõ ràng với , hề bắt nạt biểu , phu quân tin ."

Bàn tay đang buông thõng bên của Lục Chấp khẽ nhúc nhích, sang bảo Huyền Ngọc: "Xách hai thùng nước nóng tới đây."

"Có chuyện gì trong ."

Thấy hai phòng, Hỷ Thước trong lòng như lửa đốt, bồn chồn canh ngoài cửa, chỉ lo xảy chuyện chẳng lành.

Trong phòng, Lục Chấp thắp đèn, Ngu Tích cứ lẵng nhẵng bám theo .

Căn phòng bừng sáng, Lục Chấp mới rõ, khuôn mặt Ngu Tích giàn giụa nước mắt, đôi mắt sưng húp, thì ướt sũng hơn một nửa, vẫn đang run bần bật.

"Tội tình gì khổ thế ?" Lục Chấp rũ mắt, cởi áo khoác ngoài của khoác lên nàng: “Có lạnh ?"

Ngu Tích đáp lời, chỉ rụt rè túm lấy vạt áo , dụi đầu n.g.ự.c , thút thít: "Không lạnh."

Lục Chấp khẽ thở dài thườn thượt: "Nàng chuyện gì?"

Nước mắt Ngu Tích rơi lã chã như những hạt châu đứt dây: "Thiếp thực sự hề bắt nạt biểu . Là do huênh hoang chuyện năm xưa vì tìm t.h.u.ố.c cho mà suýt mất mạng, mới mắng là hũ t.h.u.ố.c rách. Thiếp mang tính mạng của trò đùa."

Nghe , Lục Chấp nhíu mày: "Nên nàng chọc tức tới hộc m.á.u luôn ?"

Ngu Tích gật gật đầu, ngước mặt lên , cúi gằm xuống: "Nếu tin thì thôi ..."

Nàng Lục Chấp thể nào tin nổi, ai chỉ vì một câu đó mà tức hộc m.á.u chứ.

"Ta tin nàng." Lục Chấp .

Ngu Tích kinh ngạc há hốc mồm: "Phu quân, ... tin ?"

"Ừm.” Lục Chấp lau vệt nước đọng mặt nàng: “ ngày mai nàng vẫn qua xin biểu , bằng để truyền ngoài thì khó lắm."

Ngu Tích lập tức nín mỉm , ôm ghì lấy eo Lục Chấp cọ cọ , nhưng mấy tiếng òa : "Hu hu, còn tưởng bỏ , định bụng sẽ ghét luôn đấy..."

Lục Chấp bất đắc dĩ lắc đầu: "Nàng là thê t.ử của , dù thế nào cũng tin nàng chứ."

Ngặt nỗi Ngu Tích quá cứng đầu, cũng chẳng hạ .

Ngu Tích vui vẻ trở , ôm khư khư lấy buông, bắt đầu nũng: " mà hôm nay dọa sợ , phu quân ngủ với cơ."

"Ngủ .” Lục Chấp dịu giọng: “Lau ."

Hắn tin Ngu Tích, chỉ cần Ngu Tích mở lời, tự khắc sẽ tin.

Dẫu bọn họ cũng là phu thê, nên trao cho nàng sự tin tưởng đó.

Gian buồng nhỏ trong thư phòng rộng rãi gì, Ngu Tích nhanh chóng lau rửa sạch sẽ chui tọt trong chăn.

Áo ngủ ướt sũng hết , nàng cũng chẳng hề câu nệ, chỉ mặc mỗi chiếc yếm lụa mỏng manh rúc lòng Lục Chấp, hừ hừ nũng: "Phu quân ôm."

Chiếc sập hẹp và bí bách, Lục Chấp đành dang một cánh tay ôm trọn lấy nàng: "Ngủ ."

Ngu Tích mới hòa với , chẳng màng ngủ nghê gì, cứ tựa đầu vai , chốc chốc ngửi một cái, chốc chốc mở to mắt , một lát bắt đầu thút thít.

"Sao nữa ?" Lục Chấp hỏi.

"Tủi .” sống mũi Ngu Tích cay xè: “Thiếp ghét cô ."

Lục Chấp lau khô dòng lệ má nàng: "Muội cũng là kẻ đáng thương."

Ngu Tích ôm cổ Lục Chấp, thèm quan tâm xem Cao Tranh Ngọc đáng thương , nàng nức nở nghẹn ngào: "Phu quân hưu thư cho đấy, cưới cô , nếu sẽ cạch mặt luôn."

"Lại mấy lời thế?"

Nàng cứ cựa quậy ngừng, bàn tay Lục Chấp khẽ vuốt ve tấm lưng trần nhẵn mịn của nàng, những sợi tơ mỏng manh quấn quýt lấy đầu ngón tay .

Hắn cũng chẳng còn buồn ngủ nữa, kiên nhẫn dỗ dành: "Trời còn sớm nữa, ôm nàng ngủ nhé."

Ngu Tích gật đầu, đôi mắt vẫn đẫm lệ nhạt nhòa.

Nàng gối đầu lên vai Lục Chấp im một lúc, ngóc đầu lên, in một nụ hôn lên khóe môi , giọng nũng nịu ngọt ngào: "Phu quân, thích nhất đời."

Nói xong, nàng vùi mặt hõm cổ Lục Chấp, thút tha thút thít .

Lục Chấp vòng tay ôm eo nàng, im lặng một hồi lâu mới cất lời: "Làm thế nào nàng mới chịu nín đây?"

Tiếng của Ngu Tích chợt nghẹn , nàng nắm lấy bàn tay áp lên n.g.ự.c : "... nhưng chỗ của khó chịu lắm, đau nhói lên đây . Phu quân, xoa cho ... hu hu, xoa một cái là hết đau liền ."

Tác giả lời :

Ngu Tích: Hu hu... Hôm nay ghét tất cả .

Lục các lão: Xoa... thế nào đây?

 

 

Loading...