Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 19: Xoa nắn
Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:56
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mưa đêm mùa hạ trút xuống xối xả, đập bong bóng phập phồng.
Ngu Tích rơi nước mắt, thút thít bảo đau ở lồng ngực.
Tiếng của nàng nhỏ xíu, dịu nhẹ như làn gió thoảng qua tai. Bàn tay nàng níu lấy Lục Chấp lành lạnh, nhưng nơi lòng bàn tay Lục Chấp chạm mềm mại, ấm áp và căng tràn sức sống.
Lục Chấp nghiêng mặt nàng, giọng trầm thấp: "Nàng thế nào?"
Ngu Tích chớp chớp mắt, đưa lưng bàn tay lau giọt nước mắt quỳ dậy, mẫu cho Lục Chấp xem.
"Thì là phu quân đặt tay lên n.g.ự.c , xoa xoa cho đó.” Ngu Tích khẽ nhăn mũi: “Xoa xoa là hết đau liền. Ngày ở nhà, mẫu cũng xoa cho như đấy."
Nói , nàng đặt tay lên ngực, nhẹ nhàng xoa xoa mấy cái, đó cúi đầu xuống, dáng vẻ vô cùng ủ dột: " tự xoa chẳng ăn thua gì, xoa xong vẫn cứ thấy đau đau..."
Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn mờ ảo, khí oi bức chẳng mấy mát mẻ, khiến Lục Chấp cảm thấy trong chút rạo rực.
Ánh mắt dừng bờ vai trắng nõn đang khẽ run rẩy của Ngu Tích. Vì đau lòng, từng giọt nước mắt của nàng lăn dài như những viên pha lê lung linh.
Lục Chấp thầm nghĩ, nàng quả thực tuổi đời còn quá nhỏ, gặp chuyện chẳng , chỉ nhè.
Thấy Lục Chấp im lặng, Ngu Tích rướn tới thúc giục, giọng điệu mang theo vẻ sốt ruột: "Phu quân, gì chứ, n.g.ự.c đau thật mà."
Lục Chấp ôm lấy vai nàng, nhả ba chữ ngắn gọn: "Nằm xuống ."
Ngu Tích thút thít đáp "Vâng" một tiếng, nũng nịu : "Phu quân xoa cho thật đấy nhé, bằng n.g.ự.c cứ đau hoài, sẽ thèm thích nữa ."
Sách thoại bản đều thế cả , tim mà đau thì sẽ chẳng còn thích nữa.
Lục Chấp giữ lấy vai nàng, xoay nàng để lưng áp n.g.ự.c . Hắn gạt mái tóc dài của nàng sang một bên, cúi đầu hôn nhẹ lên vùng da thịt mịn màng nơi cổ nàng, chậm rãi ve vuốt bờ vai.
Đau lòng là cảm giác thế nào rõ, chỉ định chiều theo ý nàng một .
Ngu Tích khẽ rụt , ôm chặt lấy bàn tay kịp chuyển động của . Nàng cảm thấy cổ nóng bừng như thanh sắt nung áp , dám cất lời. Nơi vùng cổ quá đỗi nhạy cảm và mỏng manh, hôn như thế khiến nàng buồn buồn, chút sợ hãi.
lẽ vì đang hôn nàng là Lục Chấp, Ngu Tích chỉ ư ừ hai tiếng nũng nịu ngoan ngoãn nhắm mắt .
Đợi đến khi Ngu Tích dần lắng dịu xuống, Lục Chấp mới bắt đầu phác họa nên hình dáng của đóa hoa ngọc lan.
Ngu Tích khẽ hừ một tiếng, ngửi mùi hương quen thuộc , vùi mặt khuỷu tay , hé môi c.ắ.n nhẹ một cái hít hà vài thật sâu.
Nàng với tay tìm lấy bàn tay Lục Chấp, bàn tay ấm áp, ngón tay những vết chai do nhiều năm cầm bút luyện chữ.
Hai bàn tay một lớn một nhỏ đan trong bóng tối mờ ảo, tuy rõ nhưng ấm cứ thế lan tỏa qua .
Lục Chấp đại phu, chẳng để xoa dịu nỗi khó chịu nơi lồng n.g.ự.c cho nàng. Nếu dựa nhịp tim để đ.á.n.h giá, e rằng nàng còn mất một lúc lâu nữa mới bình tâm .
Ngu Tích cọ cọ cánh tay Lục Chấp, ngẩng nửa gò má ửng hồng lên, miệng lẩm nhẩm giai điệu nho nhỏ, chợt cất tiếng: "Phu quân, thích nhiều lắm."
Dứt lời, nàng rên khẽ một tiếng, trong mắt đẫm một tầng sương nước. Nàng khẽ đạp đạp chiếc chăn, đưa ngón tay lên c.ắ.n nhẹ.
Ưm... Nóng quá mất.
Lục Chấp hôn nhẹ lên nghiêng mặt nàng, dời xuống nhè nhẹ c.ắ.n lấy vùng da thịt mềm mại nơi bờ cổ, khiến trong lòng một nữa co rụt .
Ngu Tích rõ ràng từng học qua hai chữ "giữ kẽ", sợ hãi bồn chồn, cả cuộn tròn .
Bên chiếc sập nhỏ buông một lớp trướng mỏng, ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Chiếc sập hẹp hai chen chúc, tấm chăn vắt ngang qua hông Lục Chấp. Hắn ôm chặt lấy nữ t.ử đang nhắm tịt mắt trong lòng, cánh tay nàng ôm khư khư rời.
Tựa như tiếng ve kêu rả rích đêm hạ, trôi qua một hồi lâu vẫn râm ran dứt.
Giọng Lục Chấp khàn khàn, ghé sát vành tai Ngu Tích hỏi: "Ngực bây giờ còn đau ?"
"K... Không đau nữa.” Giọng Ngu Tích mềm nhũn , như thể khó cất lời: “ phu quân xoa thấy tê tê buồn buồn ."
"Ừm... Thi thiảng vẫn còn đau một chút."
Nàng chẳng diễn tả thế nào, đành nắm lấy tay Lục Chấp ấn nhẹ lên: "Nơi đau ."
Tiếng sấm ngoài cửa sổ như giáng một cú đùng giữa đại não Lục Chấp. trớ trêu , bộ dạng Ngu Tích quá đỗi ngây ngô chân thật, khiến trong phút chốc chẳng nên đối xử với nàng thế nào.
Nên tiếp tục vỗ về, dừng tại đây?
"Sao đau?" Lục Chấp cũng rõ, mím môi: “Để xoa nắn thêm cho nàng một lúc nữa nhé?"
Ngu Tích ngập ngừng một chút, nhưng Lục Chấp chẳng cho nàng thêm thời gian suy nghĩ. Hắn kéo nàng áp sát n.g.ự.c , môi chạm bờ vai của nàng, tiếp tục việc ban nãy.
Chiếc sập hẹp, giữa hai hầu như một khe hở nào. Ngu Tích cứ thế dán chặt tấm lưng nóng hổi của Lục Chấp, mang theo chút đau lòng, tủi cùng thứ cảm xúc lạ lẫm khó tả mà chìm giấc ngủ sâu.
...
Ngu Tích chẳng nhớ nổi từ lúc nào. Nàng cứ nắm chặt lấy tay Lục Chấp buông, mãi đến tận sáng hôm khi tỉnh giấc, đầu óc vẫn còn mơ mơ màng màng.
"Hỷ Thước, uống nước..."
Giọng nàng khàn khàn, hẳn là do trận thút thít rên hừ hừ tối qua mà .
"Tỉnh thì dậy ."
Giọng của Lục Chấp vang lên, Ngu Tích giật bệt dậy, lúc mới sực nhớ đêm qua nàng ngủ ở tiền viện, Lục Chấp còn xoa nắn n.g.ự.c cho nàng suốt cả một đêm.
Ngu Tích ngoan ngoãn gật đầu, chợt nhớ điều gì đó: "Phu quân, hôm nay hoàng cung?"
Lục Chấp sớm rửa mặt chải tóc xong xuôi, đang một bên sách. Nghe , liếc nàng một cái, ánh mắt dừng ở chiếc yếm lụa nhăn nhúm nàng một nhịp, trong lòng thoáng gợi cảm giác ấm áp mịn màng đêm qua: "Ta xin nghỉ nửa ngày, để đồng hành cùng nàng qua bên đó một chuyến."
Đôi mắt Ngu Tích đảo quanh, nàng xỏ giày bước xuống chiếc sập bừa bộn, nũng nịu : "Phu quân cần cùng , sẽ tự giải quyết êm mà. Thiếp giỏi nhất là khoản xin đấy."
Trên nàng tỏa làn hương thơm ấm áp hòa quyện với mùi hương , Lục Chấp khẽ nín thở một nhịp mới cất lời: "Sao đổi ý ?"
Ngu Tích nào đổi ý, mà là trong lòng đang tính toán trò quỷ. Nàng ân cần tiến bóp vai cho Lục Chấp: "Tối qua đều là của cả, hôm nay nhất định sẽ chân thành tạ . Biểu vốn dĩ lòng hiền lành, nghĩ chắc chắn sẽ tha thứ cho thôi!"
Nói , nàng nũng nịu lay lay cánh tay Lục Chấp: "Phu quân, đúng nào?"
Sức của Ngu Tích lớn, nàng ôm chặt lấy cánh tay Lục Chấp lòng. Cánh tay chạm sự mềm mại của nàng, Lục Chấp vội vàng rút tay , lấy chiếc áo khoác ngoài của khoác lên nàng: "Mặc áo đàng hoàng ."
Ngu Tích ngoan ngoãn "Ồ" một tiếng, khoác lên chiếc áo trùm rộng thùng thùng của , ăn mặc xộc xệch nửa che nửa hở. Ngón tay thon trắng trẻo níu lấy vạt áo, vẻ mặt trông vô cùng ngoan ngoãn.
Lục Chấp nàng một lúc chỗ khác. Sực nhớ tới những lời nàng tối qua, dặn dò: "Bất luận hôm qua xảy c sự gì, nàng cứ qua xin , thái độ cho đàng hoàng, tránh để kẻ khác gièm pha bàn tán ."
"Thiếp mà.” Nhờ sự mật tối qua, giờ đây Ngu Tích gan bộc phát, ghé sát hôn "chụt" một cái lên má : "Thiếp đều lời phu quân hết."
Chẳng hiểu nàng càng ngoan ngoãn thì Lục Chấp càng yên tâm. Hắn giữ lấy vai Ngu Tích, chân mày nhíu chặt, dặn dặn : "Nhớ kỹ, đừng chọc giận nữa đấy."
Ngu Tích gật đầu như gà mổ thóc, đẩy Lục Chấp ngoài : "Phu quân, mau việc của , nhất định sẽ cho biểu tha thứ cho mà."
Nói , nàng tiện tay cầm tách bàn lên nhấp một ngụm. Ánh mắt lướt qua bàn tay to lớn của Lục Chấp, nàng uống thêm mấy ngụm nữa. Thời tiết hôm nay hình như chút oi bức thì .
Lục Chấp thấy nàng dùng chung chén của nhưng gì, chỉ gật đầu một cái bước khỏi phòng.
Ra đến ngoài sân, Lục Chấp suy nghĩ một chút dặn Hỷ Thước: "Trông chừng phu nhân cho kỹ, đừng để nàng ăn lung tung nữa."
Hỷ Thước vội vàng gật đầu lia lịa: "Nô tỳ rõ ạ."
Đợi Lục Chấp khỏi, Hỷ Thước vội vã chạy phòng, kéo Ngu Tích xoay một vòng ngó nghiêng khắp : "Tiểu thư, chứ? Đại nhân mắng ?"
"Không hề.” Ngu Tích uống nước xong, giờ phút tinh thần vô cùng sảng khoái: “Phu quân chẳng những mắng mà tối qua còn dỗ dành lâu nữa đấy. Hỷ Thước, nghiêm túc phản tỉnh , hôm qua là do quá nóng vội."
Hỷ Thước vốn còn đang ngạc nhiên chuyện cô gia dỗ dành tiểu thư nhà , bất thần thấy câu phía của Ngu Tích bèn ngơ ngác hiểu đầu đuôi , đành theo bản năng thốt lên: "Tiểu thư, mà cũng phản tỉnh cơ đấy."
Ngu Tích gật đầu, nghiêm túc phân tích: "Ta thấy vẫn còn quá thẳng thắn ngay thẳng . Sau lén lút c.h.ử.i cô , c.h.ử.i mặt ăn thiệt thòi quá."
Hỷ Thước cực kỳ tán thành: " là như thật ạ! Bằng chúng trăm miệng cũng giải thích nổi, tiểu thư vẫn còn quá nhân từ lương thiện ."
Ngu Tích vỗ tay một cái bôm bốp: "Đi thôi, chúng về phòng quần áo, hôm nay sang 'thành tâm tạ ' với Cao Tranh Ngọc mới ."
Bốn chữ "thành tâm tạ " Ngu Tích nhấn giọng thật mạnh, trong lòng nàng vẫn còn ghi thù rành rành.
Hỷ Thước chẳng tiểu thư định giở trò gì, nhưng dù tiểu thư gì nàng cũng ủng hộ hết , những chuyện khác quan trọng.
Trận mưa lớn đêm qua dứt, khí hôm nay đặc biệt trong lành mát mẻ, mặt đất vẫn còn đẫm ẩm.
Ngu Tích một bộ váy màu mộc mạc thanh nhã, cài thêm hai bông hoa trâm lên tóc, gương xoay một vòng mới thong thả bước về phía viện của Cao Tranh Ngọc.
Còn gặp Cao Tranh Ngọc, Ngu Tích thấy Lục phu nhân đang dùng bữa sáng trong phòng.
Lục phu nhân đối với nàng còn vẻ vắt tay vui mừng như những , cũng chẳng buồn hỏi vì Lục Chấp cùng, lúc sa sầm mặt mày: "Bây giờ mới đường qua đây ?"
Ngu Tích chẳng hề bận tâm, mỉm tiến lên hai bước, đổi sang vẻ mặt đầy áy náy khẽ giọng: "Mẫu , con , tha cho con ạ. Hôm qua con biểu tức giận, thực cũng là nguyên do cả."
Lục phu nhân đặt muỗng xuống, nhíu mày nàng: "Có nguyên do gì thì con cũng thể chọc nó tức đến hộc m.á.u như thế chứ."
Vừa lúc Lục Thái phó bước , thấy cuộc trò chuyện của hai bèn ôn tồn lên tiếng: "Con bé Tranh Ngọc vốn dĩ thể yếu ớt, bà cũng thể cái gì cũng đổ hết lên đầu Tích Nhi . Hơn nữa Tranh Ngọc cũng chẳng gì đáng ngại, đều là một nhà cả, Tích Nhi chân thành xin một tiếng là , gì mà xé to."
Nói , Lục Thái phó sang dặn Ngu Tích: "Con cứ yên tâm, trong phủ ai dám phao tin ngoài , chú ý một chút là ."
Trong lòng Ngu Tích dâng lên một luồng ấm áp: "Con cảm ơn phụ ạ."
Lục phu nhân hít sâu một , thật sự chẳng . Hóa hộc m.á.u là cháu gái ông nên ông mới thong dong như thế.
Lục Thái phó mỉm an ủi Ngu Tích một cái mới sải bước ngoài.
Lục phu nhân cũng tiện trách mắng nặng lời thêm nữa, bèn hỏi: "Vậy con xem, nguyên do gì mà cho nó tức đến hộc cả máu?"
Ngu Tích chẳng cần suy nghĩ cũng Cao Tranh Ngọc chắc chắn thêu dệt gièm pha ít, nhưng dối đổi trắng đen thì ai mà chẳng .
Ngu Tích rũ mắt xuống, viền mắt đỏ lựng, nghẹn ngào sụt sùi: "Thực ... thực tối qua là do biểu bảo phu quân vì tìm t.h.u.ố.c cho mà suýt nữa mất cả mạng..."
"Con ghen tuông nên mới chọc tức nó?"
"Không ạ.” Ngu Tích bĩu môi: “Phu quân là vị quân tử, là , vì mà tìm thuốc, chuyện dựa theo phẩm giá của thì thể . lúc đó biểu cứ cợt mãi, như thể chẳng hề coi tính mạng của phu quân gì, còn ... còn ..."
"Còn cái gì nữa?" Giọng Lục phu nhân trở nên nghiêm nghị.
"Còn phu quân xem coi trọng hơn cả tính mạng , nếu mà mệnh hệ gì, phu quân chắc chắn sẵn lòng vì mà bỏ mạng thêm một nữa."
"Mẫu ơi, con chỉ là thương xót phu quân thôi mà! Mạng sống của phu quân là do mang nặng đẻ đau trao cho, ngoài ai quyền tước đoạt coi nhẹ cả! Biểu như , đặt ở , đặt phu quân ở , đặt con dâu ở nữa cơ chứ..."
Ngu Tích xong, sụt sùi lén quan sát sắc mặt Lục phu nhân.
Lục phu nhân nhíu chặt lông mày, như thể lẩm nhẩm tự với : "Con bé Tranh Ngọc thể thốt mấy lời như thế..."
Nói bà sang Ngu Tích. Ngu Tích lóc tủi đến độ , xem chẳng giống như đang dối chút nào.
"Được .” Lục phu nhân cũng chẳng nên gì thêm, vỗ vỗ vai Ngu Tích: “Con ngoan, con một lòng một nghĩ cho phu quân con thì gì sai cả. Thôi bỏ , chuyện cũng tiện can thiệp quá sâu, con cứ qua xin Tranh Ngọc một tiếng cho xong chuyện. Sau sẽ nhắc nhở con bé, bảo nó đừng ăn lung tung nữa."
Lục phu nhân tiếp: "Có điều... cái gì mà vì nó tìm t.h.u.ố.c suýt mất mạng, là chuyện hề thật ."
Ngu Tích ngơ ngác, tiếng nghẹn giữa chừng: "Vậy biểu như thế ạ?"
Lục phu nhân thở dài bất lực, cũng sứt mẻ tình cảm của đôi vợ chồng trẻ mới cưới, bèn thật: "Năm đó là do Bệ hạ lâm bệnh, phu quân con lặn lội tìm thần y cho Bệ hạ. Vừa vị thần y đó thực sự bản lĩnh, chữa khỏi bệnh cho Bệ hạ xong tiện tay kê thêm hai thang t.h.u.ố.c cực kỳ linh nghiệm cho Tranh Ngọc, dùng tận đến ngày nay vẫn đổi phương t.h.u.ố.c khác."
Ngu Tích trợn tròn mắt. Nàng vốn chuẩn tâm lý chấp nhận chuyện Lục Chấp từng suýt vì khác mà bỏ mạng, hóa nhằn nhằn rốt cuộc đều là do Cao Tranh Ngọc tự tưởng bở ảo tưởng mà !
Lục phu nhân yên tâm dặn dò nàng: " con đừng với con bé đấy, nó hiện giờ vẫn còn đang ghi nhớ cái ân tình đó của biểu ca nó."
Ngu Tích vội vàng gật đầu: "Con lời mẫu hết ạ."
Bởi vì sáng nay Lục Chấp sẽ dẫn Ngu Tích sang đây, Cao Tranh Ngọc bèn đắc ý sai đốt loại trầm hương mùi đắng thanh trong phòng, quết thêm chút phấn nụ son môi để trông vẻ khí huyết dồi dào hơn một chút.
Cao Tranh Ngọc vênh váo bảo: "Ả đàn bà đó chắc chắn sẽ chẳng ngoan ngoãn nhận . Chỉ cần ả gây chuyện một tí, diễn trò yếu đuối đáng thương, biểu ca lập tức sẽ nhận ai mới là hợp với nhất."
Lam Chi chải tóc cho nàng tiếc nuối than thở: "Chỉ tiếc là phu nhân cho phép đồn đại chuyện ngoài, bằng danh tiếng của Biểu phu nhân coi như tiêu đời ."
Nghe , Cao Tranh Ngọc nhạt, thản nhiên đáp: "Dù danh tiếng của ả cũng thối tha đến mức , thêm một chút bớt một chút cũng chẳng hề gì. Đợi đến lúc ả đuổi khỏi cửa, hừ, lúc đó xem ả sống thế nào!"
Lam Chi cũng hùa theo hùa: "Vẫn là tiểu thư tính toán. chúng vẫn nên lén lút giở chút thủ đoạn phía , dù trong phủ đông như thế... lỡ như ai lỡ miệng lộ ngoài thì cũng trách chúng ."
Cao Tranh Ngọc nhíu mày một lúc lâu mới cất lời: "Thôi bỏ , dù cũng sắp sửa gả đây, hiện giờ ả vẫn là Lục gia, danh tiếng Lục gia mà ả hỏng thì cũng chẳng lợi gì cho ."
Cao Tranh Ngọc , Lam Chi cũng nhắc nữa: "Tiểu thư lắm."
Nói xong, Lam Chi kéo khẽ vạt áo Cao Tranh Ngọc xuống một chút, nụ đầy ám chỉ: "Tiểu thư, vóc dáng thảnh thơi thanh mảnh, che che đậy đậy thành mất vui. Dù cũng sắp gả cho Đại gia , chi bằng đàng hoàng rộng rãi hơn chút."
Cao Tranh Ngọc đỏ bừng mặt: "Đều theo ngươi."
Chẳng qua bao lâu, thấy ngoài cửa tiếng động truyền , Cao Tranh Ngọc bèn nhanh chóng tạo dáng, vắt vài giọt nước đọng nơi khóe mắt, vẻ mặt tràn ngập nét dịu dàng mong manh.
Thế nhưng khi thấy Ngu Tích ăn mặc mộc mạc thanh nhã , sắc mặt nàng lập tức sa sầm: "Sao là ngươi? Biểu ca ?"
"Biểu ca? Biểu ca của cô tới nhé."
Giọng Ngu Tích rộn rã nhàn nhã, mỉm tiến gần, tò mò liếc cổ áo nàng một cái chìa tay chỉnh giúp: "Biểu , cô bệnh đến nông nỗi thì ăn mặc nên cẩn thận chu đáo chứ. Chưa bàn tới chuyện gió lùa lạnh lẽo, nhỡ như gã gia đinh lỡ đường nào vô tình thấy thì khốn."
Cao Tranh Ngọc hổ giận dữ, chỉ cảm thấy lời lẽ của nàng như tát bốp bốp mặt đau rát. Nàng hất văng tay Ngu Tích : "Ngươi tới đây gì?"
Mặc đồ mộc mạc u ám thế , tưởng tới để chịu tang nàng bằng, xui xẻo hết sức!
"Ta tới đây để xin cô chứ nữa.” Ánh mắt Ngu Tích vô cùng chân thành: “Biểu , đều là của cả. Tối qua nên mắng cô là hũ t.h.u.ố.c rách. Mặc dù sức khỏe cô kém cỏi thật đấy, nhưng ba chữ 'hũ t.h.u.ố.c rách' đúng là chọc nổi giận thật. Sau quyết gọi cô là hũ t.h.u.ố.c rách nữa , cô tha cho nhé."
Một câu mà nàng nhét tận ba cụm từ "hũ t.h.u.ố.c rách", Cao Tranh Ngọc chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c thắt nghẹn ngào thở nổi. Ngu Tích cố tình chứ !
"Ngươi... ngươi ngươi!"
Thấy , Ngu Tích nắm lấy tay nàng , giọng điệu thiết tha: "Biểu , cô thế? Sau nếu thấy khỏe thì cứ việc bảo với tẩu tẩu một tiếng nha, bằng tẩu tẩu oan ức đến c.h.ế.t mất."
Mùi hương trong phòng khiến Ngu Tích đắng cả sống mũi. Mặt nàng tươi nhưng lời thốt chẳng hề kiêng nể chút nào: "Còn nữa nha, đừng ăn lung tung vô căn cứ nữa, cẩn thận kẻo tẩu tẩu cũng cô chọc tức đến hộc m.á.u đấy. Tẩu tẩu mà hộc m.á.u tổn hại thể thì cháu trai của cô biến mất mất, biểu của cô chắc chắn sẽ oán trách cô đấy."
"Cháu trai? Cháu trai gì cơ?" Cao Tranh Ngọc nhạy bén bắt điểm bất thường trong câu của nàng, thậm chí quên cả rút tay về, kinh ngạc nàng trố mắt: "Ngươi t.h.a.i !?"
Ngu Tích mới gả cửa mấy ngày mà mang thai? Biểu ca chịu đụng ả !?
Ngu Tích mở mắt mò: "Chưa , nhưng biểu ca cô ngần tuổi , đương nhiên sớm sinh cho một đứa chứ. Huynh cũng hối thúc dữ lắm, haiz..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-19-xoa-nan.html.]
Nói xong, nàng bắt đầu than ngắn thở dài: "Biểu , nhiều thế cô cũng chẳng hiểu nổi . Cô cứ lo mà tĩnh dưỡng cho , chờ khi nào cô bồi bổ thể khỏe mạnh như tẩu tẩu đây thì cô cũng thể m.a.n.g t.h.a.i thôi."
Đứng một bên tiểu thư nhà c.h.é.m gió thành bão, Hỷ Thước khẽ giật giật khóe miệng. Tiểu thư và cô gia còn động phòng viên phòng nữa mà! Mồm mép tiểu thư nhà đúng là ngày càng lợi hại, chuyện gì cũng bịa .
Ngu Tích hôm nay chính là đến đây để trả thù. Thấy Cao Tranh Ngọc ức đến mức thốt nổi một lời, nàng mới bảo dâng keo A giao : "Biểu , nếu thể cô khỏe thì tẩu tẩu phiền nữa. Sau nhớ kỹ đừng ăn lung tung nữa đấy nhé!"
Nói xong, Ngu Tích bèn dẫn nhẹ nhàng phấp phới rời , chỉ để chủ tớ Cao Tranh Ngọc ngơ ngác ngỡ ngàng.
Phải một lúc lâu , Cao Tranh Ngọc mới run rẩy cất tiếng hỏi Lam Chi: "Ả cố tình đúng ? Ả bảo thể mang thai?"
Cao Tranh Ngọc tức giận hất tung tất cả gối ôm bên cạnh xuống đất, giận đến mức ôm n.g.ự.c ho sặc sụa.
Lam Chi vội vàng vuốt lưng xuôi khí cho nàng : "Tiểu thư, đừng vì vài câu dèm pha đó mà chuốc tức . Nên nhớ cô nãi nãi mở lời bảo Đại gia cưới . Đợi đến lúc nước chảy thành sông, tức giận là ả mới đúng. Hơn nữa thể điều dưỡng gần xong , cửa chắc chắn sinh cho Đại gia con bồng con bế!"
Cao Tranh Ngọc từ từ dịu bớt , bèn khẩy: "Phải , biểu ca sắp sửa cưới , chống mắt lên xem ả còn hống hách đến bao giờ."
Thế nhưng sực nhớ tới khuôn mặt hồng hào tràn đầy sức sống của Ngu Tích, tâm trạng Cao Tranh Ngọc chùng xuống tận đáy vực. Chẳng lẽ khi nàng nôn máu, Ngu Tích hề sợ hãi tẹo nào ? Bằng sắc mặt ả đến thế...
Còn hồng hào hơn cả ngày hôm qua, điều lý chút nào chứ...
...
Sau khi cho Cao Tranh Ngọc một bài học, Ngu Tích tâm trạng vô cùng sảng khoái, định bụng ngoài dạo chơi một chuyến.
Còn bước chân khỏi cửa, nàng thấy Lục Phồn đang bịt chặt miệng, rảo bước vội vã về nhà.
Thấy lén lén lút lút như kẻ trộm, Ngu Tích bèn chặn đường: "Làm gì thế hả?"
Lục Phồn liếc nàng một cái, chẳng thèm đáp lời, khom lưng định lách qua chạy mất thì túm chặt lấy gáy áo.
Ngu Tích nhíu mày: "Miệng ngã gãy ?"
"Không ngã.” Lục Phồn bịt miệng, giọng nghèn nghẹn: “Thả , về phòng."
"Chẳng đang ở thư viện ?" Ngu Tích chằm chằm một lúc sực nhận : “Ồ, gãy răng chứ gì! Chuyện bé xíu như cái kẹo, Ngu Triều đầu năm cũng sún răng đấy thôi, thèm ."
Nghe nàng , Lục Phồn mới dám buông tay : "Tẩu gạt đấy nhé."
Tay nấc , Ngu Tích bèn bật khoái chí: "Hahaha! Sao rụng ngay cái răng cửa thế ! Hahaha, ngần tuổi còn rụng răng cửa, mắc cỡ quá !"
Mặt Lục Phồn "phắt" một cái đỏ bừng lên như gấc chín. Cậu vội vàng kéo kéo tay áo Ngu Tích: "Tảo Tảo, tẩu đừng nữa! Không !"
Ngu Tích lau nước mắt: "Ai là Tảo Tảo của chứ, haha, Tảo Tảo!"
Lục Phồn quyết định cạch mặt thèm chuyện với Ngu Tích nữa. Cậu hừ một tiếng, đ.á.n.h giá nàng hai lượt lên tiếng quan tâm: "Tẩu ?"
"Xin xong xuôi , chẳng gì to tát cả.” Ngu Tích khoanh tay ngực, hất hất đầu: “Đi thôi, dẫn ngoài chơi."
"Thế thì rủ cả Ngu Triều cùng nữa ."
"Ngu Triều còn đang ở thư viện cơ mà.” Ngu Tích cố nén lắm nhưng vẫn nhịn : "Bớt chuyện , bây giờ mở miệng buồn c.h.ế.t ."
Lục Phồn lườm nàng một cái, quyết định nể mặt nàng dẫn chơi mà thèm chấp nhặt.
" , đại ca thật sự mắng tẩu ?"
"Không hề nha, đại ca với tình cảm mặn nồng lắm, lỡ mắng chứ."
Hễ nghĩ tới Lục Chấp là trong lòng Ngu Tích ngọt ngào như rót mật. Tối qua tuy nàng dọa sợ thật, nhưng Lục Chấp quả thực hề mắng nàng, còn ôm nàng ngủ suốt cả một đêm mà.
Tất nhiên, mấy chuyện tư mật thể kể cho con nít .
Thấy mặt Ngu Tích ngập tràn nụ , Lục Phồn mới tương đối yên tâm. Phải rằng hôm nay ở thư viện, khi Ngu Triều hỏi thăm về Ngu Tích, còn chẳng dám hé răng nửa lời vì sợ Ngu Triều lo lắng.
Tuy nhiên đại ca mà cũng lúc " lỡ mắng " cơ đấy, đúng là chuyện lạ đời...
Bên Lục Phồn còn đang suy nghĩ miên man, Ngu Tích dẫm lên ghế nệm định trèo lên xe ngựa. Còn kịp bước lên, nàng trông thấy nha cận của Kim Dao chạy tới đưa thư tay, bèn lên tiếng: "Ơi, ở đây ."
Nàng nhận lấy thư tay một lúc bảo phu xe chuyển hướng đến lâu Phúc Chí.
Lục Phồn tới lâu, sợ cất lời sẽ ngọng nghịu trò cho Ngu Tích, thế là bắt đầu thốt từng từ một: "Không, , , lâu."
"Thế .” Ngu Tích nháy mắt đầy bí hiểm với : “Ở lâu đang kịch để xem đấy."
Nhìn nét mặt tươi của nàng, Lục Phồn vô thức dấy lên khao khát nhảy xe bỏ chạy, tổng cảm thấy sắp chuyện chẳng lành xảy .
Rất nhanh, xe ngựa dừng cửa lâu. Ngu Tích lôi Lục Phồn xông thẳng lên phòng nhã gian ở tầng hai.
Kim Dao sốt ruột chờ nàng từ lâu, lúc cuống quýt hô lên: "Sao bây giờ ngươi mới tới, sắp mất kìa!"
Nói , cô sang Lục Phồn một cái: "Chúng cái việc mà dắt theo con nít vẻ lắm nhỉ."
"Cho phụ một tay giúp chúng .” Ngu Tích chẳng chút bận tâm: “Biết thế gọi luôn cả Ngu Triều cùng. chỉ hai chúng ... , ba chúng liệu gánh nổi ?"
"Được chứ!" Kim Dao tỏ vẻ bí hiểm: “Càng ít càng , bằng rùm xé to chuyện khó ăn khó . Ngươi yên tâm , gã tiểu nhị lâu đút lót xong xuôi , bảo đảm một ai dám ho hen nửa lời ngoài ."
"Thế còn ?"
"Hắn càng dám , bằng phụ nữ đ.á.n.h cho một trận rên la hùm hụp thì mất mặt c.h.ế.t!" Kim Dao vẻ mặt đầy tởm lợm: “Ngươi , hôm qua tới nhà mấy câu ngứa cả tai. Hắn bảo nha thông phòng m.a.n.g t.h.a.i , hối mau gả qua đó để ghi danh đứa bé tên đấy!"
Ngu Tích cũng cảm thấy trơ trẽn tột cùng: "Hắn đúng là đồ vô liêm xỉ!"
" thế, quá là mặt dày! Lát nữa chúng tay thật mạnh !"
Lắng cuộc trò chuyện của hai bọn họ, Lục Phồn rón rén nhích từng chút một về phía cửa , chuẩn chực thời cơ chuồn mất. Cậu ngay theo chân Ngu Tích ngoài là chẳng bao giờ chuyện lành gì !
Ngu Tích mắt nhanh tay lẹ chộp lấy lôi xồng xộc trở , mỉm xun xoe: "Đừng sợ mà, phụ giúp tụi một tay, tối nay mời ăn một bữa no nê phủ phê!"
"Không ăn, gãy răng chẳng ăn uống gì .” Lục Phồn vội đẩy nàng : “Tảo Tảo, tẩu tha cho ! Đệ cái trò bại hoại đạo đức , phụ với đại ca mà là đập c.h.ế.t tươi đấy!"
Lời còn dứt, trong phòng bùng nổ một trận nghiêng ngả như bão cấp mười.
Lục Phồn đỏ gay cả mặt hai phụ nữ mắt đến mức gập cả ngẩng lên nổi, thầm siết chặt nắm đấm. Bạn của đại tẩu mà cũng đáng ghét y chang tẩu thế chứ!
Kim Dao quệt nước mắt: "Ôi ôi chịu nổi , thằng bé rụng răng cửa chuyện lọt gió tùm lum thế !"
Tiếng của Ngu Tích chẳng kém cạnh gì: "Haha, , chúng đừng nữa, kẻo dỗi bây giờ, hahaha..."
"Thế ngươi đợi tẹo, nhịn nổi nữa hahaha..."
Lục Phồn: "..."
Vất vả lắm mới xong, Kim Dao vững , từ gầm bàn lôi một chiếc bao tải ném cho Lục Phồn: "Lát nữa phụ trách chùm cái lên đầu ."
Lục Phồn vội vã ném phắt chiếc bao tải , lắc đầu lia lịa biểu thị quyết cái trò bất lương .
Ngu Tích giơ nắm đ.ấ.m đe dọa mặt : "Không hả? Không thì đ.ấ.m cho rụng luôn chiếc răng cửa còn bây giờ!"
"..."
Lục Phồn ngậm ngùi âm thầm nhặt chiếc bao tải lên .
Nhìn hai mụ chằn mặt, Lục Phồn thầm trong lòng. Cậu thề từ nay về quyết bao giờ ham hờn chút lợi lộc nhỏ nữa. Cậu còn Các lão uy phong lẫm liệt như đại ca cơ mà, nhỡ việc phát giác thì mà Các lão nữa!
Sau khi Kim Dao bàn tính kế hoạch xong xuôi, thấy tầng hai còn ai lên nữa, bèn dẫn cả hai rón rén mò tới cửa phòng nhã gian của Trương Cảo, thì thầm bằng giọng gió: "Lát nữa Lục Phồn lao trùm bao tải , trùm xong thì đè chặt xuống, nhớ bịt miệng cho la hét om sòm đấy."
Lục Phồn cúi hình gầy còm của , Ngu Tích. Tuy trong lòng trăm phần nhưng vẫn gật đầu đồng ý, chẳng chiếc răng cửa còn đ.ấ.m rụng nốt .
Ngu Tích đến cả biểu tỷ Tranh Ngọc còn chọc cho tức hộc m.á.u , đ.ấ.m rụng răng chẳng dễ như trở bàn tay .
Lục Phồn hít sâu một , tính xông thì sực đầu Ngu Tích cùng Kim Dao: "Thế hai thì ?"
Ngu Tích hớn hở: "Đệ xông pha trận mạc, hai phụ trách ở phía bảo vệ . Tam , là nam nhi đại trượng phu, đừng sợ!"
Kim Dao giục giã: "Đừng nhiều lời nữa, mau xông lên ! Cơm nguội canh lạnh mất kìa!"
Nghe , Lục Phồn siết chặt chiếc bao tải, nữa thầm nhắc nhở bản : Hám lợi nhỏ là c.h.ế.t! Hai bọn họ đằng thì bảo vệ cái quái gì cho cơ chứ!
Cậu hít một thật sâu, nhắm tịt mắt đạp cửa xông thẳng : "A a a, liều mạng với ngươi!"
Trương Cảo đang uống dở hớp rượu, đầu óc mơ mơ màng màng, đột nhiên đằng vang lên tiếng hét chói tai cũng giật nẩy : "A a a! Cái gì thế!"
Lời dứt, mắt tối sầm , kế đó một vật thể gầy đét như con khỉ khô đè chặt lấy . Ngay đó, hàng loạt bàn chân dồn dập đá liên hồi mặt .
Trương Cảo: "!"
Trời giội mưa chân xuống !
...
"Theo ý Bổn vương, con kênh đào vẫn đào, nhằm khai thông thương lộ Nam Bắc. Thương mại lưu thông thuận lợi thì bách tính mới nhiều đường sinh kế, cuộc sống mới khá lên ... Lục Các lão, ngươi mất tập trung thế?"
Kỳ Vương lấy chiếc quạt vỗ nhẹ tay Lục Chấp. Lục Chấp thần sang: "Thần xin . Theo ý thần, cuối năm tiến hành khai quật kênh đào thì ngay từ bây giờ thể giao cho Công bộ chuẩn dần. Ngân sách cũng quy tóm, đào kênh đào mất thời gian dài mà công việc nặng nhọc, khoản trợ cấp cho bách tính tuyệt đối thể cắt giảm."
"Điều đó là dĩ nhiên.” Kỳ Vương mỉm hỏi: “Tạm thời bàn chuyện kênh đào nữa, ban nãy ngươi đang suy nghĩ chuyện gì thế? Đây là đầu tiên Bổn vương thấy ngươi mất tập trung đấy."
Lục Chấp rũ mắt. Vừa vô thức liên tưởng đến dáng vẻ Ngu Tích trong lòng tối qua: làn da ửng hồng, tiếng rên nũng nịu rỉ rả ngừng.
Hắn khẽ nắm hờ bàn tay : "Chẳng gì, chỉ là nghĩ chút chuyện phiếm thôi."
"Ồ?" Kỳ Vương trêu chọc: “Trong lòng Lục Các lão chẳng quốc sự mới là quan trọng nhất ? Chuyện phiếm gì mà thể khiến ngươi phân tâm thế ... Ơ, ngươi hương trầm ?"
Kỳ Vương ghé sát gần Lục Chấp ngửi ngửi: "Mùi hương hình như chút khác biệt."
Lục Chấp giơ tay lùi hai bước: "Vương gia, thần khuyên ngài nên cách xa thần một chút."
Kỳ Vương Ngu Tích, hít hà trông thật kỳ quặc. Hơn nữa mùi hương ... hẳn là tối qua vương vất từ Ngu Tích sang.
Kỳ Vương thật sự chẳng gì cho : "Được , bây giờ ngươi phu nhân , quả nhiên giữ cách với Bổn vương."
Trước đây vì hai đều thành thêm mối quan hệ vô cùng thiết, thậm chí còn đồn đại hai họ là đoạn tụ. Kỳ Vương thì chẳng bận lòng, nhưng Lục Chấp hạ lệnh điều tra gắt gao xem lời đồn từ , rốt cuộc tra tới tận chỗ Hoàng hậu...
Hai trò chuyện rảo bước về phía lâu.
Sau khi yên vị, Kỳ Vương rót một tách , ngó thời tiết bên ngoài: "Thật là kỳ lạ, thấy chút se lạnh thế nhỉ, sắp sang tháng Năm , lý nên thế chứ."
"Không ảnh hưởng đến vụ cày cấy mùa xuân là , tầm mạ chắc cũng lớn.” Lục Chấp dứt lời bèn nhíu mày, xoay đầu về phía căn phòng bên cạnh: "Tiếng động gì thế nhỉ?"
Bên phòng kế bên chẳng đang cái trò gì mà tiếng hừ hừ nén giận vang lên dồn dập từng trận.
Kỳ Vương khẩy, nét mặt thoáng chút giễu cợt: "Chịu thôi, chắc là đang 'so tài võ nghệ' đấy mà. Giới trẻ bây giờ sức lực dồi dào lắm, như chúng tuổi tác cao ."
Lục Chấp lườm một cái: "Vương gia, xin hãy cẩn ngôn thận hành."
Kỳ Vương hà hà: "Được , cẩn ngôn thận hành."
" ai so tài ở trong lâu cơ chứ?" Lục Chấp lắc đầu nghĩ nhiều thêm nữa: “Chắc ."
Nhìn dáng vẻ thanh tao chính trực của , Kỳ Vương bỗng sinh chút tò mò: "Ngày thường ngươi với phu nhân tiếp xúc nhiều ?"
Bằng nhận đây là thứ âm thanh gì?
Động tác rót của Lục Chấp khựng một nhịp: "Vương gia nhất nên bớt quan tâm đến phu nhân của thần thì hơn."
"Ai rảnh mà quan tâm phu nhân ngươi chứ!" Kỳ Vương thật sự thua : "Ta là đang quan tâm ngươi đấy. Nhỡ phu nhân ngươi đòi hòa ly bỏ rơi ngươi, ngươi buồn ?"
"Nói nhăng cuội."
Lục Chấp nhấp một ngụm . Ngu Tích sẽ chẳng bao giờ đòi hòa ly với , dẫu hòa ly với thì nàng cũng chẳng lợi lộc gì.
Bất chợt, động tác uống của khựng , đầu về căn phòng bên cạnh. Hình như thấy tiếng của Ngu Tích?
Thấy Lục Chấp đưa tay day day trán, Kỳ Vương lên tiếng an ủi: "Sao thế? Ta chỉ đùa một câu thôi mà, ngươi giận đấy chứ? Từ tới nay ngươi kẻ hẹp hòi như thế."
"Không giận.” Lục Chấp tự cảm thấy chắc là do mệt mỏi quá . Bằng thể trong lúc bàn việc công cứ tơ tưởng đến Ngu Tích mãi thế ? Phải mau chóng chấn chỉnh tinh thần mới đúng: "Chỉ là thấy mệt mỏi thôi."
Kỳ Vương thở dài: "Ta bảo ngươi cần cần mẫn đến mức đó. Ai nấy đều cuộc sống riêng, chỉ ngươi quanh năm suốt tháng ruột gan trong Nội các bạn với đống công văn giấy tờ, mệt mới là lạ. Hay là ngươi xin nghỉ hai ngày về nhà ở bên phu nhân mà nghỉ ngơi thư giãn ."
Nói xong, bên tai Kỳ Vương hình như cũng vang vẳng tiếng hò reo "Hây - á!" kiểu gì đó.
Hắn nhíu mày, ngó quanh hai bên cũng đưa tay sờ sờ trán , lẩm bẩm một : "Kỳ lạ thật, chẳng lẽ cũng mệt quá ..."
Đang mải suy nghĩ thì Lục Chấp mặt đột nhiên phắt dậy. Thấy sải bước nhanh ngoài, Kỳ Vương vội vã vọt theo.
"Đi thế?"
Lục Chấp dừng bước cửa phòng nhã gian kế bên, sa sầm nét mặt đang suy tính điều gì, sắc mặt ngày càng u uất tăm tối.
Đứng ngay ngoài cửa, tiếng hừ hừ nghẹn giận cùng tiếng reo "Hây - á!" càng lúc càng rõ mồn một, còn lẫn lộn tiếng thở hắt của nữ t.ử và tiếng rên la của nam nhân, chẳng cần đoán cũng bên trong đang xảyra chuyện gì.
Kỳ Vương thần sắc ngượng ngùng, kéo kéo áo Lục Chấp: "Đi thôi, chúng ở đây gì chứ? Để thấy thì khó coi lắm."
Thế nhưng Lục Chấp đanh mặt , vung chân đạp tung cánh cửa phòng.
Bên trong rơi cảnh hỗn loạn nhốn nháo.
Ngu Tích đang tung chân đạp tới tấp Trương Cảo: "Hây —— á!"
Nghe thấy động tĩnh đạp cửa xông , nàng đầu , ngẩn ngơ mất một nhịp. Ánh mắt trong chớp mắt chuyển sang vẻ ngây thơ nũng nịu vô tội, cất giọng ngọt ngào: "Ơi, phu quân? Sao tới đây thế?"
Tác giả lời :
Con gái (phiên bản ngoan ngoãn): Thiếp với phu quân là nhất đời!
Lục Các lão: Nàng vẫn khá ngoan.
Sau khi gặp ở lâu.
Con gái (giả ngoan): Phu quân, gì .
Lục Các lão (suy nghĩ): Vừa là phu nhân nhà nhỉ...