Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 2: Hệt như gãi ngứa, lại tựa như trêu chọc

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:39
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Khóc cái gì?"

Lục Chấp lạnh nhạt Ngu Tích, hiểu tại nàng .

Nếu ngày đó nàng quyết định gả qua đây, thì nên hiểu rõ, tuyệt đối sẽ lãng phí thêm bất kỳ ý định nào chuyện yêu đương nam nữ, càng vì danh nghĩa phu thê mà nuông chiều nàng.

Đôi môi đỏ mọng của Ngu Tích khẽ mím . Nhớ tới lời dặn dò của mẫu , nếu nàng vì gương mặt mà gả qua đây, thì chịu đựng tính khí của Lục Chấp.

Nàng quyết định nhịn một chút, ít nhất đợi đến khi mặt Lục Chấp còn tuấn tú nữa, thì sẽ nhịn nữa.

Dẫu thì cũng lớn hơn nàng tận chín tuổi, già như , đến lúc đó nàng sẽ hòa ly cải giá, hứ!

Nghĩ như , trong lòng Ngu Tích cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Nàng ngoan ngoãn gật đầu, giọng mang theo chút nức nở: "Đều theo phu quân."

Không ngờ nàng ngoan ngoãn thuận tòng như , nét mặt Lục Chấp dịu đôi chút. Nếu nàng lời, thì cũng cần quá mức khắt khe.

"Đêm khuya ." Lục Chấp dậy.

Nghe , Ngu Tích lập tức lùi một bước, đỏ mặt tới bên giường.

Lục Chấp khẽ nhíu mày, bèn thấy Ngu Tích đầu một cái, chui tọt trong chăn, chỉ để lộ một đôi mắt to tròn, ngoắc ngoắc ngón tay với .

Giọng Ngu Tích e ấp thẹn thùng: "Phu quân, mau tới đây , chuẩn xong ."

Nàng chờ nổi mà trong vòng tay Lục Chấp, ngắm khuôn mặt và trò chuyện suốt cả đêm !

Lục Chấp sững tại chỗ, ánh nến chập chờn rọi lên gò má , ánh mắt nhạt nhòa chẳng thể lúc đang nghĩ gì.

Lục Chấp: "Ta còn chuyện quan trọng giải quyết xong, đêm nay sẽ sang thư phòng ngủ, nàng cứ nghỉ ngơi ."

Nói xong, xoay bước khỏi phòng.

Ngu Tích ngẩn đó, mãi cho đến khi Hỷ Thước hốt hoảng chạy , nàng mới cất lời: "Phu quân đến thư phòng việc ."

Hỷ Thước khuôn mặt nhỏ nhắn nửa hiểu nửa của nàng, xót xa gật đầu: "Cô gia là Các lão, công việc bộn bề cũng là lẽ thường, tiểu thư mau ngủ , sáng mai còn dâng nữa đấy."

Ngu Tích chui trong chăn, tay sờ trúng một quả nhãn lồng, rầu rĩ "ừ" một tiếng.

Không ngủ cùng Lục Chấp, thật là đáng tiếc. nếu bận rộn như thì đành thôi, dẫu nàng cũng hiểu lý lẽ.

Ngu Tích dụi dụi mắt, cơn buồn ngủ dần ập tới, khi ngủ trong đầu vẫn luôn tơ tưởng đến Lục Chấp.

Tối nay coi như bỏ qua, nhưng ngày mai tuyệt đối thể để bận rộn nữa. Bằng nàng cũng sẽ theo đến thư phòng ngủ, cho dù hung dữ với nàng, nàng cũng nhất định bám theo.

...

Ngu Tích thói quen lạ giường, một đêm ngủ ngon giấc. Sáng hôm Hỷ Thước gọi dậy, nàng cứ miễn cưỡng rúc trong chăn: "Hỷ Thước, buồn ngủ lắm! Ta dậy !"

Đây thứ ba Hỷ Thước gọi : "Ối dào ôi tiểu thư ơi, mau dậy ! Cô gia đang đợi ở tiền viện non nửa canh giờ kìa, còn dâng cho cha nương chồng nữa chứ!"

Nghe , Ngu Tích mới mở bừng mắt, lúc mới nhớ , nàng lấy chồng .

Nàng Hỷ Thước nửa lôi nửa kéo ấn xuống bàn trang điểm, mắt nhắm mắt mở, nhịn : "Ta thường xuyên gặp Lục bá bá và Lục bá mẫu mà, dâng muộn một chút chắc cũng ."

Hỷ Thước búi tóc cho nàng, với giọng điệu thấm thía: "Tiểu thư, đổi xưng hô gọi cha nương ."

Ngu Tích dụi mắt: "Được."

Ở tiền viện, Lục Chấp đợi non nửa canh giờ thêm nửa canh giờ nữa, đợi đến tận lúc trời sáng bảnh mắt, vẫn chẳng thấy bóng dáng Ngu Tích .

Đám hạ nhân hầu hạ nước trong sảnh đều nhịn đưa mắt . Ngày đầu tiên tân hôn mà Đại thiếu phu nhân để Đại gia chờ đợi lâu như , lát nữa kiểu gì cũng quở trách cho xem.

Lại trôi qua thời gian cạn một tuần , Lục Chấp mới thấy Ngu Tích tung tăng bay tới như một con bướm hoa.

Nàng khoác bộ váy hợp hoan bằng lụa mềm màu hồng đào mới tinh, eo thắt ngọc , dáng uyển chuyển thướt tha, mái tóc đen nhánh búi cao như mây, trang sức lấp lánh chói mắt.

Ngu Tích chạy tới, mang theo hương thơm ngào ngạt, tiến đến sát Lục Chấp, cất giọng nũng nịu: "Phu quân, đến ."

Cùng với bước chạy của nàng, đôi hoa tai ngọc bích đong đưa bên má, càng tăng thêm vẻ kiều diễm.

Đám hạ nhân hầu hạ bên cạnh kìm cứ chằm chằm. Đại gia nhà họ lấy một vị phu nhân kiều diễm xinh thế , nhưng tiếc , ngày đầu tiên gả Đại gia ghét bỏ .

Lục Chấp Ngu Tích đến muộn gần một canh giờ, tiên trách nàng chuyện muộn, mà hỏi: "Sao ăn mặc như thế ?"

Ngu Tích ngủ đủ giấc nên tinh thần , mắt cong cong híp mí, xoay một vòng mặt : "Như thế mà."

Nàng Lục Chấp khen , đôi mắt tròn xoe như mắt mèo chớp chớp, hỏi: "Phu quân, thấy ?"

Lục Chấp nàng, nhận xét: "Giống hệt bươm bướm."

Đẹp thì , nhưng lòe loẹt quá, đoan trang.

Ngu Tích ngại ngùng vò vò khăn tay, ấp úng : "Phu quân cũng thấy xinh giống bươm bướm ?"

Vốn dĩ nàng còn lo lắng đến muộn sẽ mắng, ngờ Lục Chấp chẳng những mắng mà còn khen nàng.

Ngu Tích ngay mà, ai thích nàng cơ chứ!

Lục Chấp cạn lời, dậy, xuống nàng: "Nàng đến muộn một canh giờ đấy."

"A, a." chuyện gì đến cũng sẽ đến, trốn . Ngu Tích lúng túng một tiếng, nũng nịu giải thích: "Thiếp vô ý ngủ quên mất, chứ cố ý mà, hứa sẽ thế nữa."

"Việc lớn việc nhỏ, việc nhất định đúng giờ đúng hẹn, coi như bỏ qua." Lục Chấp bước lên : "Đi thôi, sai báo cho phụ mẫu , nhị lão đợi lâu ."

Ngu Tích bước từng bước nhỏ theo : "Phu quân, thật là chu đáo."

Dù thỉnh thoảng nghiêm khắc, nhưng ngọc vết chẳng lu mờ, Lục Chấp tuấn tú, ân cần chu đáo tài giỏi, Ngu Tích cảm thấy mắt của thật quá tuyệt vời.

Nàng cứ mở miệng là một tiếng "phu quân", hai tiếng "phu quân", khiến Lục Chấp vô cùng quen.

Đi hành lang gấp khúc, Lục Chấp lạnh lùng mở miệng: "Nàng gả cho thê tử, thì luôn nhớ rõ phận của . Sau ăn mặc cần nhã nhặn đoan trang, mặc những bộ y phục lòe loẹt như nữa, ở ngoài cũng tỏ quá mức mật với , cử chỉ đúng mực, tránh để khác bàn tán."

Hắn cứ , còn Ngu Tích thì " , " trả lời qua loa cho , hai mắt cứ dính chặt lên , chẳng lọt tai chữ nào.

Hôm nay Lục Chấp mặc một bộ áo bào cổ tròn màu lam thẫm, tóc búi bằng ngọc quan, để lộ trọn vẹn khuôn mặt thanh phong minh nguyệt. Đôi mắt luôn toát lên vẻ nhạt nhòa, mang theo sự ung dung và điềm tĩnh của nắm giữ đại cục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-2-het-nhu-gai-ngua-lai-tua-nhu-treu-choc.html.]

ánh mắt Ngu Tích quá nóng bỏng, chú ý cũng khó.

Từ khi đỗ Trạng nguyên cho đến khi Nội các, mười mấy năm nay, Lục Chấp luôn thuận buồm xuôi gió, từng ai dám chằm chằm như Ngu Tích, điều khiến cảm thấy vui.

Hắn nghiêng đầu, lạnh nhạt hỏi: "Những lời nàng nhớ kỹ ?"

Ngu Tích gật đầu lịa lịa: "Nhớ kỹ , nhớ kỹ !"

Ngu Tích Lục Chấp đang nghĩ gì, trong lòng nàng, Lục Chấp là phu quân của nàng, cũng nghĩa là Lục Chấp là của nàng, nàng thế nào thì !

Thấy bộ dạng của nàng, Lục Chấp bỗng liên tưởng đến mấy vị quan thành tích bết bát nhất mỗi tháng, ngoài miệng thì , nhưng thực chất việc cần chẳng hồn.

Hai gì thêm, cùng đến Tĩnh Tâm viện - nơi ở của vợ chồng Lục Thái phó.

Trong lòng Lục phu nhân vốn dĩ vẫn còn lo lắng con trai sẽ lạnh nhạt với Ngu Tích. Khi thấy hai bước , nỗi lo lập tức thành sự thật. Quả nhiên, Lục Chấp đối xử với Ngu Tích vô cùng hờ hững.

Lục phu nhân ân cần hỏi han Ngu Tích: "Tích nhi, chuyện đều quen cả chứ?"

"Quen ạ.” Ngu Tích chẳng cần ai nhắc nhở, đáp lời, nhận lấy chén từ tay ma ma bên cạnh đưa cho Lục Thái phó : "Cha, mời dùng ."

Sau đó đưa cho Lục phu nhân, giọng ngọt ngào lảnh lót: "Nương, mời dùng !"

Cho dù đây hai nhà từng chút xích mích vì chuyện đổi hôn sự, nhưng Lục Thái phó và Lục phu nhân đều là khoan dung rộng lượng, đến mức vì chuyện mà trút giận lên đầu con cháu.

Lục Thái phó nhấp một ngụm , với Lục Chấp: "Con nay lập gia thất, nay trượng phu, cha, nhớ kỹ phu thê hòa thuận thì gia đạo mới hưng thịnh, tuyệt đối khinh suất trách mắng thê tử. Sau khi thành cũng trễ nải công việc, siêng năng khắc kỷ, mới là đạo của bậc quân tử."

Nghe , Lục Chấp rũ mắt: "Phụ căn dặn, con trai nhất định ghi tạc trong lòng."

Lục Thái phó gật đầu, sang Ngu Tích: "Con gả Lục gia , nếu chịu uất ức, cha sẽ chủ cho con."

Ngu Tích lập tức đáp: "Không uất ức ạ! Phu quân đối xử với con vô cùng !"

Dứt lời, Lục Chấp liếc nàng một cái, nhưng gì.

Lục Thái phó và Lục phu nhân cũng đưa mắt , đó Lục Thái phó viện cớ rời .

Lục phu nhân kéo tay Ngu Tích, trong ánh mắt tràn ngập yêu thương và xót xa: "Con ngoan, con cứ coi nơi đây như nhà của , bất cứ chuyện gì ý cứ với nương nhé."

Bởi vì Ngu Tích vốn dĩ hôn ước từ nhỏ với Lục Bình, dù hiện tại nàng gả cho con trai thứ hai mà gả cho con trai cả, nhưng đối với Lục phu nhân, điều đó cũng khác là bao.

Bà thương Ngu Tích, bao nhiêu năm nay luôn coi nàng như con gái ruột. Bây giờ Ngu Tích thực sự bước cửa Lục gia, bà đương nhiên sẽ càng yêu thương nàng hơn.

Hơn nữa... Chuyện đổi hôn sự lúc thể đồng ý, cũng là vì mang theo chút tư tâm của riêng .

Ngu Tích : "Nương cứ yên tâm, phu quân nhất định sẽ đối xử với con!"

Nghe , Lục phu nhân bất giác mỉm , bóp nhẹ tay Ngu Tích, tháo chiếc vòng tay bà đang đeo cổ tay đeo cho nàng: "Chiếc vòng là do tổ mẫu con truyền cho nương, bây giờ nương truyền cho con."

Ngu Tích ngắm nghía chiếc vòng ngọc bích xanh ngắt tay, reo lên: "Oa, chiếc vòng chất ngọc quá!"

Nói , nàng sang lắc lắc cổ tay với Lục Chấp: "Phu quân, xem, nương tặng chiếc vòng kìa!"

Nhìn đoạn cánh tay trắng nõn nà lộ bên ngoài của nàng, Lục Chấp nhíu mày: "Sao ống tay áo rộng thế ? Lát nữa về ."

Ngu Tích chu đôi môi đỏ mọng, kịp lên tiếng thì Lục phu nhân mở lời : "Bây giờ đang chuộng kiểu tay áo , Tích nhi mặc lên bao. Lại , con đừng bắt ép khác chuyện gì cũng theo ý con, con hiểu mấy cái ."

Lục phu nhân lên tiếng, Lục Chấp đành : "Đều theo mẫu ."

Ngu Tích nép Lục phu nhân, nén nổi suy nghĩ, giá mà chuyện gì Lục Chấp cũng theo nàng...

Vừa nghĩ ngợi, nàng ngước mắt lên, bèn bắt gặp ánh mắt Lục Chấp đang dán chặt . Nàng vội vàng gạt phăng những suy nghĩ viển vông trong đầu, len lén thẳng lên một chút.

Lục phu nhân thu hết từng cử chỉ của đôi phu thê son trong mắt, trong lòng cảm thấy chút bất đắc dĩ. Đứa con trai của bà cái gì cũng , chỉ trừ tính tình , còn cổ hủ cứng nhắc hơn cả ông cha Thái phó của , cần một cô vợ kiều diễm mài giũa một chút mới .

"Tích nhi, con ở nhà tự do tự tại quen , nay gả qua đây nương cũng chẳng nỡ sai bảo con gì." Lục phu nhân dịu dàng với Ngu Tích: "Nhà chúng nhiều quy củ thế , chuyện thỉnh an sớm tối cũng miễn . Lúc nào con rảnh rỗi thì tới hầu chuyện nương, như là nương vui lắm ."

Lục Chấp lên tiếng, hiệu cho Ngu Tích hiểu rằng quy củ thể bỏ: "Mẫu thương xót nàng, nàng ?"

Ngu Tích nhanh chóng hiểu ý, nhoẻn miệng ngọt ngào: "Đa tạ nương, con nương thương con nhất mà!"

Lục Chấp: "..."

Thấy , Lục phu nhân suýt nữa thì bật thành tiếng. Bà cũng giữ hai thêm nữa, bảo họ cứ về phòng .

Nhìn theo bóng lưng sát cánh bên của đôi trẻ, Lục phu nhân thở phào nhẹ nhõm. Dù thế nào chăng nữa, cuối cùng đứa con trai lớn của bà cũng chịu yên bề gia thất.

Ngu Tích là một cô nương , gả cho ai cũng sẽ sống sung sướng. Nhớ vẻ mặt ban nãy của con trai cả, Lục phu nhân lắc đầu . Đã bao nhiêu năm bà mới thấy khiến cứng họng nên lời như .

đây cũng là chuyện , dù khiến Lục Chấp nghẹn lời ai xa lạ, mà chính là phu nhân của cơ mà.

Dưới ánh nắng chan hòa tươi sáng, Ngu Tích và Lục Chấp bước khỏi Tĩnh Tâm viện, thong dong trở về viện của .

Ngu Tích vốn quen thuộc với Lục phủ, duy chỉ con đường dẫn đến viện của Lục Chấp là nàng xa lạ. Nàng cứ ngó nghiêng tứ phía, thỉnh thoảng ngước mặt lên Lục Chấp.

Trái ngược với bước chân nhanh nhẹn của nàng, Lục Chấp bước vô cùng điềm tĩnh. Một động, một tĩnh, mà giữa cảnh sắc ngày xuân rực rỡ, hai trông hài hòa đến lạ.

Tơ liễu bay lả tả trong gió. Ngu Tích đưa tay định phủi, nhưng chợt nhớ Lục Chấp mới căn dặn nàng cử chỉ đoan trang, thế là đành ngoan ngoãn thu hai tay khép chặt bên , chu mỏ thổi phù phù đám tơ liễu đang bay mặt.

"Phù phù."

Lục Chấp cúi đầu, đập mắt là hình ảnh nàng phồng má thổi tơ liễu, thế nhưng một túm tơ vô tình đậu ngay trán nàng. Nàng lắc lắc đầu định hất túm tơ , trâm ngọc đầu va kêu leng keng vui tai.

Lục Chấp thực sự hiểu nổi rốt cuộc trong đầu nàng đang nghĩ cái gì, bèn giơ tay lấy túm tơ liễu đầu nàng xuống: "Đừng thổi nữa."

Ngu Tích ngước đôi mắt tròn xoe , giọng điệu mừng rỡ: "Phu quân, thật đấy."

Lục Chấp đầu , chẳng buồn đáp lời.

Ánh nắng ấm áp dịu êm lọt qua từng kẽ lá mới nhú, rải xuống nền đất những vệt sáng loang lổ.

Ống tay áo Ngu Tích thi thoảng cọ sát tay áo Lục Chấp, chất vải mềm mại nhẹ nhàng sượt qua mu bàn tay .

Lục Chấp khẽ nới rộng cách giữa hai một chút, Ngu Tích lập tức xích gần . lướt qua mu bàn tay là vạt áo nữa, mà là những ngón tay dính ẩm của nàng, hệt như gãi ngứa, tựa như trêu chọc hai cái.

 

Loading...