Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 20: Muốn nói lại thôi

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:57
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh tượng trong phòng lúc là lộn xộn bình thường, mà là vô cùng lộn xộn.

Lục Phồn ôm chặt lấy chân Trương Cảo, cái miệng móm mém rụng mất răng cửa há hốc, cả quăng quật qua như một con cá.

Kim Dao thì mang vẻ mặt hung thần ác sát, đang cố móc mắt kẻ trùm bao tải.

Còn Ngu Tích...

Lục Chấp Ngu Tích vung một cước đạp thẳng bụng kẻ bao tải, gân xanh trán giật giật, lớn tiếng quát: "Các đang cái gì ?"

Không gian trong phòng tĩnh lặng mất một nhịp.

Ngu Tích là phản ứng đầu tiên. Nàng xách vạt váy chạy vội đến bên cạnh Lục Chấp, nở nụ ngọt ngào nũng nịu, hòng tẩu tán cho qua chuyện: "Phu quân, tới đây? Phu quân đường mệt ? Phu quân, cứ mãi thế?"

Kỳ Vương trợn mắt há hốc mồm đám , Ngu Tích: "Lục Các lão, vị tiểu phu nhân của ngươi quả thật... khác biệt đấy."

Ngu Tích tưởng đang khen , ngại ngùng đáp: "Ngài là bạn của phu quân ? Ngài tinh mắt thật đấy."

"Haha..." Kỳ Vương đảo mắt quanh phòng một lượt, chẳng nên gì cho . là một vở kịch mà.

Lục Chấp hít sâu một , nhất thời tài nào liên hệ nổi dáng vẻ ngoan ngoãn của Ngu Tích mắt với nữ nhân tung cước đạp ban nãy.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?" Lục Chấp sang Lục Phồn: “Còn nữa, giờ đáng lẽ đang ở thư viện chứ?"

Lục Phồn mặt mũi lấm lem lồm cồm bò dậy từ đất. Nhìn thấy vị đại ca đầy uy nghiêm mặt, quyết định đùn đẩy tội : "Đệ biếc , là Tảo Tảo gọi tới á."

Lục Chấp: "... Bị đ.á.n.h rụng cả răng ?"

Lục Phồn vội vàng bụm miệng , thấy Lục Chấp và Kỳ Vương nhạo , mới lắc lắc đầu: "Tự nó rụng đấy ạ."

Quả nhiên, đại ca nhà vẫn là tuyệt nhất, chẳng bao giờ nhạo .

Lục Chấp cúi đầu Ngu Tích: "Vậy nàng xem chuyện ."

Ngu Tích níu lấy tay áo Lục Chấp, quyết định cũng giả ngốc nghếch hùa theo: "Phu quân, cũng biếc là xảy chuyện gì nữa á."

Lục Chấp nhịn , gõ nhẹ lên trán nàng một cái: "Nói cho t.ử tế."

Ngu Tích xoa xoa trán tỏ vẻ tủi , nhưng trong lòng đang nghĩ đến chuyện khác. Ban nãy chắc phu quân thấy cảnh tung cước đạp nhỉ, nếu thì mất mặt quá, nàng còn một vợ hiền thục của phu quân cơ mà.

"Hai vị, là để cho."

Chợt, một giọng đoan trang, nghiêm túc vang lên.

Ngu Tích ngờ vực sang , chỉ thấy Kim Dao đang vuốt ve chỉnh nếp váy, thần thái đoan trang đến mức nàng từng thấy bao giờ. Chỉ điều, ánh mắt của Kim Dao...

Ngu Tích nương theo tầm của nàng ngoái Kỳ Vương.

Ừm... Bạn của phu quân cũng là một mỹ nam t.ử nhỉ.

Còn Kỳ Vương thì ánh mắt của Kim Dao đến mức rùng ớn lạnh. Nếu nhớ nhầm, nãy vị cô nương còn đang đòi móc mắt cơ mà.

"... Hay là cứ để khổ chủ lên tiếng ?"

Lúc , Trương Cảo vùng vẫy thoát khỏi bao tải. Hắn nước mắt nước mũi tèm lem, tức giận mắng c.h.ử.i Ngu Tích và Kim Dao: "Hai các cô là đồ độc phụ, dám đ.á.n.h mặt ! Khuôn mặt của , hu hu hu!"

Hắn lóc một trận, bỗng thấy Lục Chấp và Kỳ Vương ngoài cửa, tiếng nghẹn một nhịp, như bắt cọng rơm cứu mạng mà gào to hơn: "Vương gia, Lục Các lão! Hai vị chủ cho ! Ta đang uống ngoan ngoãn ở đây, tự dưng hai ả độc phụ cùng cái thằng ranh con xông đ.á.n.h một trận nhừ tử. Ta còn mặt mũi nào mà ai nữa đây!"

Thấy Trương Cảo gào , Ngu Tích cuống lên, cũng kéo ống tay áo Lục Chấp nấc lên, dậm chân : "Phu quân, như ! Là ức h.i.ế.p Kim Dao , tụi vạn bất đắc dĩ mới đ.á.n.h . Nếu , hai cô gái yếu đuối tụi dám tay với cơ chứ!"

Kim Dao cũng theo, sụt sùi xích gần Kỳ Vương: "Thì ngài chính là Kỳ Vương. Kỳ Vương điện hạ, ngài chủ cho tiểu nữ. Tiểu nữ mới là ức hiếp, tiểu nữ... hu hu hu..."

Thấy cả hai phụ nữ đều rống lên, Lục Phồn ngó trái ngó , đang tự hỏi xem nên rặn vài giọt nước mắt cho tụ , thì chợt thấy đại ca nhà lạnh lùng liếc mắt sang. Cậu vội vàng rụt cổ giả chim cút. Thôi bỏ , tẩu tẩu. Đại ca đ.á.n.h tẩu tẩu, nhưng chắc chắn sẽ tẩn nhừ tử.

Lục Chấp đóng cửa , tiếng nỉ non trong phòng cho đau cả đầu: "Mọi đừng nữa."

Ngu Tích ngoan ngoãn gật đầu, êm ái nép sát cánh tay , lén lút ở một góc khuất mà Lục Chấp thấy, nở một nụ khiêu khích với Trương Cảo.

Trương Cảo: "..."

Kỳ Vương Kim Dao lóc như lê hoa đái vũ, cũng thấy buốt hết cả óc: "Kim cô nương, cô cũng đừng nữa, Bổn vương mà đau cả đầu đây ."

Kim Dao yếu điệu lau nước mắt: "Tiểu nữ xin lời Vương gia."

Nàng bảo mà, Ngu Tích gả đúng thật ! Nếu thì nàng cơ hội gặp mỹ nam t.ử nhường chứ! Tuấn tú quá mất! Ồ, đồn ngài còn là một vị Vương gia cơ đấy!

Vừa nghĩ ngợi, Kim Dao ném cho Trương Cảo đang rạp đất một ánh mắt khinh bỉ. Cái thứ , hai từng đính hôn, nàng còn thấy hổ .

Trương Cảo: "...?"

Thấy cả hai nữ nhân nín , Lục Chấp và Kỳ Vương đồng loạt sang Trương Cảo.

Trương Cảo vội im bặt, chẳng dám hé răng lóc nữa.

Rốt cuộc ai mới là hại đây hả trời!

Trương Cảo mang một bụng oan ức chẳng tỏ cùng ai. Hắn đảo mắt quanh mấy mặt, linh cảm dù lóc kể khổ thì cũng vô ích.

Hắn đành kể câu chuyện khi nãy một nữa, giọng đầy ấm ức: "Sự tình là như đó. Ta thật sự chẳng mô tê gì, bỗng dưng đ.á.n.h cho một trận tơi bời. Mặt hủy dung , hu hu..."

Lục Chấp nhẫn nại lắng : "Nếu ngươi nỗi oan khuất, đợi tìm hiểu xong ngọn nguồn sự việc, đương nhiên sẽ chủ cho ngươi."

Kỳ Vương cũng hùa theo: "Dưới chân thiên tử, chắc chắn sẽ để ngươi chịu uất ức."

Trương Cảo lập tức thấy cuộc đời bừng sáng.

Hắn bắt đầu thêm mắm dặm muối, chỉ thẳng tay mặt Ngu Tích, cáo trạng: "Ả độc phụ nãy cứ nhắm bụng mà đạp! Bụng ả đạp cho sưng vù cả lên !"

Lục Chấp liếc bụng Trương Cảo, cúi đầu Ngu Tích đang ẹo qua ẹo nép sát cánh tay : "Đứng cho ngay ngắn ."

Ngu Tích rề rà thẳng lên.

Lục Chấp lúc mới cất giọng hỏi: "Nàng biện bạch ?"

Ngu Tích c.ắ.n cắn ngón tay, bắt đầu diễn nét đáng thương: "Phu quân..."

"Gọi là Lục Các lão."

"Lục Các lão..." Ngu Tích bĩu môi, nhưng chợt thấy cách gọi khá mới mẻ, trong nháy mắt tràn trề tinh thần: "Lục Các lão, thật sự của . Bụng vốn dĩ mỡ , thể đổ thừa là do đạp chứ? Lại , là ức h.i.ế.p Kim Dao , mới khẽ khàng tung cước đá vài cái thôi mà."

Khẽ khàng?

Lục Chấp kịp phản ứng, Kỳ Vương trân trân sang. Nếu ngài nhớ lầm, nãy Ngu Tích vẻ nhảy cẫng cả lên để đạp thì .

Lục Chấp gật đầu, qua Kim Dao: "Kim cô nương ?"

Kim Dao thực sự thể rặn thêm giọt nước mắt nào nữa, đành bắt đầu bịa chuyện: "Là Trương Cảo bất mãn chuyện từ hôn với , nên c.h.ử.i rủa nh.ụ.c m.ạ lâu. Các lão phu nhân và Lục tiểu chẳng qua là giữa đường thấy chuyện bất bình nên mới tay tương trợ. Lục Các lão và Kỳ Vương điện hạ nhất định chủ cho !"

Vừa , Kim Dao liếc mắt đưa tình, b.ắ.n cho Kỳ Vương hai cái thu ba.

Kỳ Vương: "..."

Trương Cảo cuống cuồng, nhào tới định túm lấy Kim Dao: "Cô ăn hàm hồ cái gì ? Ta nh.ụ.c m.ạ cô lúc nào? Loại đàn bà nhà cô đúng là quá độc ác!"

Kim Dao rít lên một tiếng chói tai chui tọt lưng Kỳ Vương trốn: "Kỳ Vương điện hạ, mau cứu tiểu nữ với!"

Dù Trương Cảo chẳng hề lao về phía , Ngu Tích cũng học theo, thụt lùi nấp lưng Lục Chấp: "Phu quân, mau cứu !"

Lục Chấp vòng tay che chắn cho Ngu Tích. Kỳ Vương tuy chẳng hiểu Kim Dao chạy nấp lưng , nhưng vẫn tung một cước đạp Trương Cảo ngã lăn xuống đất.

"Bổn vương và Lục Các lão vẫn còn sờ sờ ở đây mà ngươi dám động tay động chân với Kim cô nương, e là quá ngông cuồng đấy."

Trương Cảo sốt ruột chịu nổi, đành sang cầu cứu Lục Chấp: "Lục Các lão, ngài thấy cả đấy! Là Kim Dao và Ngu Tích - hai ả độc phụ ăn hàm hồ , mới động tay thôi mà."

Lục Chấp bằng ánh mắt lạnh lẽo, giọng mang theo hàn khí: "Gọi phu nhân của Bổn Các lão là độc phụ, gan ngươi cũng lớn tày trời đấy."

Nghe , Trương Cảo thầm kêu hỏng bét. Hắn quên mất Ngu Tích lấy chồng . Tất cả là tại Ngu Tích và Kim Dao tối ngày cứ lêu lổng bám lấy !

"Sự tình đến nước , ngươi xin Kim cô nương và phu nhân của Bổn Các lão, chuyện coi như xong." Thấy Trương Cảo ngẩng mặt lên, giọng Lục Chấp trầm xuống: "Sao nào? Ngươi ý kiến gì ư?"

"Không dám..." Trương Cảo nghiến răng xin hai : "Kim cô nương, Lục phu nhân, mong hai vị lượng thứ cho , lầm đều do cả."

Hắn ngay mấy kẻ một nhà bao che cho mà, thể lấy công đạo cho chứ! Bề ơi, công lý ở cơ chứ!

Nghĩ , Trương Cảo hậm hực ngẩng đầu lên, nhưng xui xẻo đụng ngay ánh mắt mang tính sát thương cực cao của Lục Chấp, thế là lủi thủi cúi gằm mặt xuống.

Thôi bỏ ... ai bảo Các lão chống lưng chứ.

Kim Dao giả vờ ban phát lòng từ bi tha thứ cho Trương Cảo, quên buông lời đe dọa: "Nhớ kỹ, đừng bám riết lấy nữa, ngươi xứng với ."

Trương Cảo nghiến răng trẹo trạo: "Được."

Đợi Trương Cảo khuất, Kỳ Vương lảng cách xa Kim Dao một chút. Chẳng hiểu vị tiểu cô nương , cứ xáp gần cái gì .

Lục Chấp cũng sang Ngu Tích dặn dò: "Sau ngoài nhớ mang theo nhiều hầu một chút, nếu gặp chuyện tương tự thì cần tự tay ."

Ngu Tích gật đầu cái rụp, Lục Chấp với ánh mắt chan chứa sự ngưỡng mộ: "Thiếp , thưa Các lão đại nhân!"

Thấy nàng vẫn gọi như , Lục Chấp khựng giây lát, nhưng cũng lên tiếng bắt bẻ.

Lục Chấp lườm Lục Phồn một cái mới cùng Kỳ Vương rời . Lúc xuống lầu, quên thanh toán luôn tiền phòng nhã gian cho Ngu Tích và Kim Dao.

Kỳ Vương nhạo trêu chọc: "Lục Các lão hào phóng thật đấy."

Lục Chấp chẳng thèm đoái hoài, sải bước thẳng ngoài. Làm chồng thì trả tiền cho phu nhân là lẽ đương nhiên thôi.

...

Hai họ khuất, Kim Dao lập tức ôm chầm lấy cánh tay Ngu Tích: "Kỳ Vương điện hạ khôi ngô tuấn tú quá!"

Ngu Tích xua xua tay: "Cũng thôi, vẫn còn kém phu quân nhà một chút~"

Nàng nhớ lúc gọi Lục Chấp là "Các lão", cái dáng vẻ đầy uy quyền của khiến trái tim nàng bất giác đập rộn lên như nai con chạy nhảy. Đột nhiên một cảm giác thật kỳ diệu nha!

Kim Dao híp mắt hỏi: "Ngươi xem, hai đứa nhất ?"

Ngu Tích gật đầu: "Đương nhiên !"

Trong lòng nàng lén lút nghĩ thầm, thật bây giờ với phu quân mới là nhất trần đời.

Kim Dao bèn thẳng vấn đề: "Thế ngươi nghĩ cách ghép đôi với Kỳ Vương ."

Ngu Tích: "!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-20-muon-noi-lai-thoi.html.]

Lục Phồn đang lén bên cạnh: "!"

Ngu Tích kinh ngạc nể phục, vỗ vỗ lên cánh tay Kim Dao khen ngợi: "Ngươi tiền đồ đấy!"

Kim Dao thẹn thùng: "Cứ thẳng là ngươi chịu giúp ."

"Cứ bao hết .” Ngu Tích dõng dạc nhận lời: "Tối nay về sẽ tìm phu quân cùng nghĩ cách giúp ngươi!"

“Ta ngay hai đứa nhất mà!"

"Tất nhiên!"

Lục Phồn im nãy giờ cuối cùng cũng cất lời: "Hay là... hai thử hỏi ý kiến của Kỳ Vương điện hạ xem ?"

Cả hai đồng loạt đầu chằm chằm. Lục Phồn gượng một tiếng, đành ngậm miệng lùi .

Chiều về tới phủ, Ngu Tích tiện tay mua hai gói bánh hoa sen bảo Lục Phồn mang về: "Một gói cho , một gói biếu mẫu . Cấm cho Cao Tranh Ngọc ăn đấy."

"Tẩu yên tâm , Tranh Ngọc biểu tỷ của cũng chẳng thèm ăn mấy loại bánh trái ."

Nhìn thấy cổng phủ, Lục Phồn sợ c.h.ử.i mắng bèn xách hộp bánh nhảy tót xuống xe ngựa chuồn lẹ.

Ngu Tích theo bóng lưng : “Xì" một tiếng. Cái thằng ranh con , đúng là ăn đòn mà.

Lục Phồn ba chân bốn cẳng chạy một mạch tới viện của Lục phu nhân. Cậu bước đến cửa phòng thì thấy tiếng Lục phu nhân và Lục Thái phó đang tranh luận.

Cậu loáng thoáng hai chữ "Tích Nhi", thế là bèn khựng bước, ghé sát cửa vểnh tai ngóng.

Bên trong, Lục phu nhân đang bàn bạc với Lục Thái phó: "Ta thế cũng là lý do cả. Sức khỏe của Tranh Ngọc dạo càng thêm sa sút, bệnh tình ngày một trầm trọng. Chi bằng cứ bảo đại lang cưới con bé bình thê cho xong."

Lục Phồn ngoài cửa giật nảy , vội dỏng tai tiếp.

Lục Thái phó hiển nhiên đồng tình: "Bà đang ? Lục Chấp mới rước Ngu Tích qua cửa, giờ vội vàng nạp thêm bình thê, bà đặt Ngu Tích ở , đặt phủ Tuyên Văn Hầu ở ? Rồi đặt thể diện của Lục gia và đại lang chúng nữa?"

Lục phu nhân im bặt một hồi, nửa ngày mới lên tiếng: "Ý là hiện tại cần gấp, thể đợi qua năm mới đón Tranh Ngọc phủ."

Lục Thái phó buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Bà dẹp bỏ cái suy nghĩ đó ? Cao gia nhà bà cũng là dòng dõi thư hương, Cao Tranh Ngọc sức khỏe ốm yếu thì chúng cứ tìm cho con bé một mối nhân duyên . Bà nương chồng mà nhét cháu gái cho đứa con trai mới thành , bà ngoài đ.á.n.h giá bà thế nào hả?"

"Ta để Tích Nhi tự mở lời là chứ gì? Tranh Ngọc thể trạng suy nhược, đường con cái ắt hẳn gian nan, cũng chẳng đe dọa gì đến vị trí của con bé..."

"Thế bà Tích Nhi sẽ nhận bà ?"

"..."

Lục Phồn nấp ngoài cửa mà ruột gan đ.á.n.h lô tô. Thấy phụ và mẫu vẫn đang lời qua tiếng , tính lẳng lặng lỉnh . Nào ngờ chợt hạ nhân ngang qua, đành giả vờ như mới tới, lớn giọng gọi: "Cha, nương, con về đây."

Cả hai lập tức im bặt.

Lục Phồn bưng hộp bánh dâng lên cho Lục phu nhân: "Nương, đây là Tảo Tảo dặn con mang về biếu nương. Tẩu bảo nương thích ăn đ.á.n.h chái hoa sen nên đặc biệt mua cho nương đấy ạ."

"Cái gì mà đ.á.n.h chái?" Lục phu nhân lúc mới để ý thấy răng cửa của cánh mà bay: "Sao răng cửa của con rụng mất thế ? Mà , con đang ở thư viện , đụng mặt tẩu tẩu con ?"

Lục Phồn tường thuật ngọn nguồn câu chuyện, tất nhiên bỏ qua luôn cái đoạn phụ giúp Ngu Tích và Kim Dao đập Trương Cảo nhừ tử: "Tảo Tảo đưa con ngoài dạo thôi ạ."

"À... .” Nhìn hộp bánh ngay tầm tay, Lục phu nhân chợt cảm thấy chút hổ thẹn lương tâm: "Đứa nhỏ đó quả thực hiếu."

Lục Thái phó "hừ" lạnh một tiếng: "Bà cũng điều đó ?"

Hai e dè Lục Phồn vẫn đang đó nên đề cập thêm điều gì nữa.

Ban đầu, Lục Phồn mách ngay chuyện với Ngu Tích. ngẫm , phụ và mẫu vẫn đang tranh cãi, chuyện còn quyết định cuối cùng. Nếu bép xép , lỡ họ đổi ý định, chẳng sẽ trở thành kẻ châm ngòi ly gián mối quan hệ nương chồng nàng dâu ? Chi bằng cứ âm thầm theo dõi động tĩnh bên , đến lúc cần thiết hẵng nhắc nhở tẩu cũng muộn.

...

Ngu Tích ở bên chuyện gì đang xảy trong sân viện của Lục phu nhân. Hôm nay nàng vận động quá sức nên cảm thấy mỏi mệt. Vừa về tới phòng, nàng lôi mấy cuốn thoại bản g.i.ế.c thời gian.

Lựa tới chọn lui mãi, cuối cùng nàng nhặt một cuốn thoại bản kể về câu chuyện giữa một nữ hiệp và một vị huyện lệnh. Nàng mải mê , sắc mặt đột nhiên tái nhợt hẳn .

Vị huyện lệnh thế mà dùng roi quất nữ hiệp, thật đáng sợ quá mất!

May mà phu quân nhà thói quen dùng roi quất nàng... Ơ kìa, Ngu Tích khựng ngơ ngác, suy nghĩ như thế nhỉ, thật là kỳ quái.

Ngu Tích lồm cồm bò dậy hỏi Hỷ Thước: "Phu quân về ?"

"Vẫn ạ. Nô tỳ dặn trông chừng ở cổng . Lát nữa đại nhân về tới phủ, nhất định sẽ lập tức tới báo cho ngay."

"Được thôi~"

Ngu Tích cắm cúi thoại bản thêm một lúc nữa. Cho tới khi màn đêm buông xuống đen kịt, Lục Chấp mới về đến nơi. Nàng vội ném phăng cuốn sách xuống, hớt hải chạy tiền viện.

Lục Chấp khỏi thành một chuyến, tuần tra vòng quanh doanh trại hộ vệ nên nhễ nhại mồ hôi. Vừa bước chân phòng, bèn sai chuẩn nước ấm để tắm rửa.

Vừa mới lau dở , thấy giọng lanh lảnh rộn ràng của Ngu Tích vọng . Hắn với tay lấy bộ y phục vắt giá gỗ, còn kịp mặc lên thì cánh cửa đẩy mạnh .

"Phu quân!"

Tiếng gọi của Ngu Tích bỗng nghẹn ứ ở cổ họng. Nàng kinh ngạc bụm miệng, hai mắt trợn tròn chằm chằm cảnh tượng mặt.

Lục Chấp lúc chỉ mặc độc một chiếc quần lót trong, phần để trần, để lộ vòng eo săn chắc thon gọn. Vài giọt nước mỏng manh lăn dài từ bờ n.g.ự.c cường tráng của , chầm chậm trượt xuống... tụ nơi khe rãnh lấp ló bên .

"Phu... Phu quân!" Ngu Tích bỗng thấy chóp mũi nóng rực. Nàng vội vàng xoay đóng sập cửa , giằng lấy bộ y phục trong tay Lục Chấp: "Phu quân, mau mặc áo , kẻo nhiễm lạnh bây giờ."

Tranh thủ cơ hội, Ngu Tích đưa bàn tay nhỏ nhắn sờ sờ vuốt vuốt mấy cái, xém chút nữa thì bật thốt lên sung sướng. Ngực phu quân sờ sướng tay quá mất!

Thấy khuôn mặt nàng đỏ ửng như quả cà chua chín, Lục Chấp nhấc bộ y phục trong tay lên, phát hiện nàng lén sờ soạng một cái. Hắn khựng một nhịp, lưng : "Ta tự mặc ."

Hắn xoay , tấm lưng trần rộng lớn vững chãi cứ thế bày mắt Ngu Tích. Ngu Tích khẽ mở to mắt. Lưng phu quân rộng thật đấy.

Lục Chấp vốn con nhà võ, những khối cơ bắp cuồn cuộn thô kệch. thói quen rèn luyện thể đều đặn hàng chục năm trời. Đường nét vô cùng rắn rỏi, ẩn chứa thứ sức mạnh dẻo dai bừng bừng. Chỉ cần khẽ cử động, từng thớ thịt cuộn lên uyển chuyển, mang đậm tính thưởng thức.

Ngu Tích giơ tay lơ lửng giữa trung, ánh mắt dán chặt vòng eo gầy nhưng săn chắc . Ưm... Muốn sờ thử quá ! Eo phu quân thật lực, hèn gì lúc mặc y phục mắt đến thế.

Đầu óc Ngu Tích đang trôi dạt tận đẩu tận với những suy nghĩ đen tối, chỉ cảm thấy thị giác ăn một bữa no nê mãn nhãn. lúc , Lục Chấp giơ tay mặc áo, vạt áo vô tình sượt ngang qua má Ngu Tích. Nàng hít một thật sâu, âm thầm hạ quyết tâm: Lần nhất định me lúc Lục Chấp tắm rửa mà chui mới !

Ngày thường nàng nào cơ hội chiêm ngưỡng dáng vẻ quyến rũ của phu quân chứ!

Lục Chấp thắt dây đai áo, nghiêng đầu hỏi: "Sao tự dưng nàng chạy qua đây?"

Ngu Tích nép sát , giọng nũng nịu êm ái: "Chỉ là hôm nay dọa sợ . Phu quân , sợ hãi thế nào . Mà ... phu quân, thấy gì đúng ?"

Nàng đinh ninh rằng, chắc chắn Lục Chấp hề thấy cảnh nàng tung cước đạp Trương Cảo, dù thì lúc đó nàng phản ứng cũng nhanh lẹ lắm cơ mà.

Lục Chấp mím chặt môi, cảm nhận cái đầu nhỏ của nàng sắp cọ hẳn lưng , bèn xoay lùi một bước: "Ta thấy gì cả."

Lòng tự tôn của các cô nương gia thường cao, nghĩ nhất cứ giả vờ thấy thì hơn.

Nghe , Ngu Tích trút bỏ gánh nặng trong lòng, thở phào nhẹ nhõm. Nàng õng ẹo bám lấy cánh tay , chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước: "Phu quân , may mà , nếu chắc dọa c.h.ế.t khiếp ."

Nàng càng ỏn ẻn nũng, Lục Chấp càng nhớ rõ cái dáng vẻ dứt khoát chút kiêng dè lúc nàng tung cước đạp . Thực cái dáng vẻ đó mới sát với ấn tượng của về Ngu Tích hơn cả.

Ngu Tích vốn dĩ kiêu ngạo ngang ngược, thừa, vì đây từng chứng kiến .

Lục Chấp lắc đầu: "Sau mấy chuyện ẩu đả thế nàng nên bớt nhúng tay , chẳng lợi ích gì cho nàng ."

Nói xong, ánh mắt lướt qua bộ váy áo nàng: "Trang phục hôm nay hợp quy củ."

Ngu Tích cúi xuống , một bộ váy may bằng lụa xanh nhạt với tông màu nhã nhặn mộc mạc. Nếu chọc tức Cao Tranh Ngọc, nàng chẳng thèm mặc .

"Vậy phu quân thấy ?" Ngu Tích ngập ngừng giây lát: "Nếu phu quân thích, sẽ mặc nhiều hơn."

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn của nàng, Lục Chấp rời mắt chỗ khác: "Nàng cần việc gì cũng miễn cưỡng hùa theo ý , nàng thích mới là điều nhất. Đương nhiên ăn mặc đoan trang kín đáo cũng quan trọng."

Ngu Tích toe toét. Chứ nữa, giờ nàng ăn mặc lúc nào mà chẳng kín đáo đàng hoàng cơ chứ!

Lục Chấp bước tới bên chiếc sập nhỏ, thấy nàng vẫn dùng dằng chịu , bất giác hồi tưởng về đêm hôm qua, một đêm ngọc ấm hương ngát.

"Sao nàng còn về?"

Ngu Tích ở đây e sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của , chi bằng để nàng về hậu viện thì hơn.

Bất thình lình, một đôi cánh tay mềm nhũn ôm chặt lấy eo . Lục Chấp nhíu mày, đập mắt là khuôn mặt đang len lén mừng thầm của Ngu Tích áp vòm n.g.ự.c : "Phu quân, bầu bạn với thêm một lát nữa cơ. , còn một chuyện hỏi nè."

Giọng điệu Lục Chấp phần dịu : "Chuyện gì?"

Ngu Tích cọ cọ bờ má lên lồng n.g.ự.c Lục Chấp. Còn kịp vùi mặt đó hít hà thì ngay giây tiếp theo đẩy . Nàng đành mặt dày xáp tới dựa dẫm bắp tay Lục Chấp: "Phu quân, hiểu về Kỳ Vương điện hạ nhiều ?"

Bàn tay đang lấy chiếc áo khoác ngoài của Lục Chấp khựng : "Sao nàng hỏi như thế?"

Sao nàng để tâm đến nam nhân khác cơ chứ?

"Thiếp hỏi Kim Dao á.” Ngu Tích thẳng thừng toạc : "Cô Kỳ Vương phi, phu quân thấy khả thi ?"

Lục Chấp trầm ngâm giây lát, đặt gia thế của hai lên bàn cân suy xét cẩn thận trong lòng, mới phán: "Khả thi."

"Phu quân khả thi thì chắc chắn là khả thi !" Ngu Tích tít mắt: "Ngày mai sẽ báo tin vui cho cô !"

"Chuyện trọng đại cả đời, vẫn nên tuân theo lệnh cha nương lời mai mối mới đạo." Lục Chấp nhíu mày dặn dò: "Không bừa đấy."

Ngu Tích bệt xuống mép giường, đong đưa hai chân: "Thiếp lời phu quân hết."

Một cơn gió lướt qua, vòm lá trúc ngoài cửa sổ va xào xạc. Âm thanh hề chói tai, ngược còn mang theo tác dụng ru ngủ.

Tâm trạng vốn dĩ đang yên bình của Ngu Tích khi đặt m.ô.n.g xuống chiếc sập nhỏ bỗng chốc trở nên xáo trộn.

Ngọn nến leo lét hắt bóng Lục Chấp trải dài mặt sàn, rớt xuống ngay bên tay nàng. Nàng chợt nhớ dáng vẻ hai ôm ấp âu yếm đêm hôm qua... Cùng với bàn tay của Lục Chấp phủ lên chiếc yếm đào của nàng, luồn lách bên trong, phủ lên n.g.ự.c nàng, xoa nắn đầy ấm áp.

Đôi chân đang đung đưa của Ngu Tích chậm rãi dừng hẳn. Chẳng , thở của nàng bỗng trở nên dồn dập. Nàng rụt rè đưa mắt về phía Lục Chấp, vặn chạm ánh của .

Nhịp thở của cả hai đồng loạt lỡ một nhịp.

Đôi gò má Ngu Tích ửng hồng, lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống. Ánh mắt nàng ném về phía dịu dàng như mang theo cả một hồ nước mùa xuân. Đôi môi đỏ mọng khẽ mím , dường như chất chứa nỗi niềm giãi bày.

Nàng nhích dần về phía đầu giường, dường như gì, chỉ lặng lẽ dùng đôi mắt đăm đắm Lục Chấp. Rồi nàng bắt đầu c.ắ.n nhẹ lên ngón tay trắng nõn nà, mang vẻ thôi.

Loạt động tác cùng biểu cảm , quả thực quá đỗi giống đêm hôm qua.

Lục Chấp khẽ cụp mắt xuống, che giấu sự tăm tối cuộn trào nơi đáy mắt. Hắn thừa nàng đang gì, suy cho cùng, nào Ngu Tích tới tìm cũng đều vì cái mục đích cả.

Thấy Lục Chấp lờ , Ngu Tích rón rén bước từng bước nhỏ tới cạnh , kéo áo nũng nịu: "Phu quân, tối nay vẫn ngủ với ."

Đôi môi đỏ mọng của nàng hé mở lấp lửng, ánh mắt phần mơ màng hoang dại: "Chúng giống như tối hôm qua nữa ?"

"Ưm... Lồng n.g.ự.c hình như thấy khó chịu nè."

 

Loading...