Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 21: Căng tức

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:58
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời tiết sắp hè luôn oi bức, tuy mưa xong nhưng ban đêm vẫn cảm nhận nóng ẩm ướt.

Lục Chấp đáp lời, thắp thêm một ngọn đèn. Nhìn bức vẽ chao đèn, bỗng nhớ tới sở thích quái gở ai của Ngu Tích - thích xem Tị hỏa đồ.

Hắn nghĩ, Ngu Tích cứ luôn hổ đòi viên phòng như , chắc chắn là liên quan đến sở thích quái gở .

Thấy Lục Chấp gì, Ngu Tích rụt rè kéo góc áo . Phu quân thèm để ý đến nàng nữa , thật kỳ lạ, rõ ràng hôm qua hai còn mà.

Ngu Tích định dỗ ngọt Lục Chấp, thế là cất giọng nũng nịu: "Phu quân, phu quân, mới mua một mảnh đất, là đất gì ?"

Bàn chuyện điền sản với , vẫn hơn là bàn chuyện chu công.

Lục Chấp châm một nén nhang, nhạt giọng hỏi: "Đất gì? Nàng định dùng gì?"

Hiện giờ qua mùa cày cấy mùa xuân, nông phu bán đất lúc hẳn là gặp khó khăn, nếu sẽ chẳng dùng đến hạ sách đó.

Lục Chấp cắm nhang xong , bèn thấy Ngu Tích giơ hai tay vẽ một vòng tròn trong trung, đó dùng đôi mắt sáng lấp lánh : "Là mảnh đất 'tử tâm tháp địa', một sắt son với phu quân đó nha~"

Lục Chấp: "..."

Ngu Tích xong, thấy Lục Chấp chẳng phản ứng gì, xoay một vòng: "Phu quân, phu quân, nhất với ! Chàng cũng là nhất trần đời của ?"

Lục Chấp nhíu mày dáng vẻ tươi rói của nàng, hiểu cho lắm: "Thế là định trồng đậu trồng lúa mạch?"

"Hả?"

"Mảnh đất nàng mua, định trồng gì?"

Ngu Tích ngẩn tò te, nhận lẽ Lục Chấp hiểu ý , thế là đành chuyển sang cách khác để dỗ .

Nàng vẻ khó xử lắm, nhíu chặt mày, phồng má, hai tay khoanh ngực, mũi chân gõ gõ xuống sàn: "Hứ, phu quân, thể đừng chuyện , ồn ào quá ."

Lục Chấp nhíu mày càng chặt: "Vậy nữa."

Hắn ồn ào thì ồn bằng nàng ?

"Ây da, trong đầu là giọng của phu quân thôi nè." Ngu Tích dỗ Lục Chấp thì chẳng , nhưng tóm nàng tự dỗ cho bản vui vẻ, nhào lòng hớn hở : "Phu quân, phu quân, trong đầu bây giờ thôi đó!"

Nói xong, một bàn tay chợt áp lên trán nàng. Ngu Tích khó hiểu.

Lục Chấp cụp mắt nàng, còn khó hiểu hơn cả nàng: "Bệnh ?"

Ngu Tích: "..."

Có vẻ khó giải thích với phu quân thì .

là chẳng gì để với thoại bản cả, hứ.

Ngu Tích chun mũi, thuận thế kiễng chân vùi mặt lòng bàn tay cọ cọ: "Không thèm chuyện với nữa."

Lục Chấp rút tay về, gõ nhẹ lên cánh tay nàng: "Buông ."

Ngu Tích ngoan ngoãn buông tay, đó xuống mép chiếc sập hẹp, vỗ vỗ, vỗ vỗ, trong lòng còn mong chờ hôm nay xoa xoa thêm chút nữa, dẫu thì tối qua nàng cảm thấy thoải mái.

"Phu quân, mau tới ngủ thôi."

Lục Chấp im lặng một lát. Mai là ngày rằm, mai sẽ viên phòng, mùng một ngày rằm, đến hậu viện hai một tháng, đúng lúc.

"Để mai ." Hắn Ngu Tích, cụp mắt đáp: “Sau nếu việc gì, nàng đừng tùy tiện đến tiền viện tìm , ngày mai sẽ đến hậu viện."

Ngu Tích , lưu luyến quanh căn phòng. Thật nàng vẫn chen chúc chiếc giường nhỏ ngủ cùng Lục Chấp: "Được , ngày mai phu quân nhất định nhớ tới đó."

Lục Chấp "ừ" một tiếng, khựng dặn dò: "Nếu ảo thính, nhớ khám đại phu."

Ngu Tích: "Dạ..."

Ra khỏi gian phòng nhỏ, Ngu Tích thở dài cất bước về hậu viện. Nàng mới bệnh , nàng đang lời âu yếm đấy chứ, phu quân hiểu thì thôi .

nàng ráng nhịn một chút, ai bảo đó là phu quân của nàng cơ chứ~

...

Cao Tranh Ngọc vẫn luôn chú ý động tĩnh bên viện của Lục Chấp. Nghe tin Ngu Tích đuổi ngoài, trong lòng ả đắc ý vô cùng.

"Ta thể diện mặt khác của cô đều là giả vờ mà, diễn giống như thật, kết quả ngay cả cửa phòng cũng chẳng ." Ả khẽ, những đầu ngón tay nhợt nhạt của : “Ta nhớ bức bình phong tặng biểu ca vẫn còn đặt trong phòng đó, cũng thấy nữa, hừ."

Lam Chi đang pha chế t.h.u.ố.c đắp tay ở bên cạnh, nịnh nọt : "Chỉ những đàn bà ham hư vinh, tư lợi mới nghĩ đủ cách để tranh sủng. Tiểu thư thì khác, giữ trong sạch, cùng đại gia là trời sinh một cặp. Đợi tiểu thư bước qua cửa , cần cầu xin đại gia, ngài sẽ tự khắc đến tìm thôi."

Cao Tranh Ngọc vươn tay , Lam Chi bèn cẩn thận thoa một lớp t.h.u.ố.c lên tay ả.

"Cho nên mới , với thể so sánh .” Sự mỉa mai mặt Cao Tranh Ngọc càng đậm thêm: “Cô cũng chỉ dăm ba câu cậy mạnh thôi, ai đến cuối cùng thì mới là kẻ chiến thắng."

"Kẻ chiến thắng cuối cùng, hiển nhiên là tiểu thư ."

Hai chủ đắc ý.

"Các đang cái gì ?"

Lục Phồn vì gãy răng cửa nên xin nghỉ học vài ngày. Cậu bước thấy hai đang bàn chuyện thắng với chả thua.

Thấy bước , Cao Tranh Ngọc lập tức thu nụ , cất giọng dịu dàng: "Sao tới đây? Không nên học ?"

Lục Phồn ả một lúc, mới he hé đôi môi đáp: "Đệ chuyện với tỷ."

Cao Tranh Ngọc nghi hoặc: "Chuyện gì ?"

Lục Phồn suy nghĩ cả một đêm, luôn cảm thấy Cao Tranh Ngọc cứ ở trong nhà sẽ là một mầm tai họa.

Nương ý định bảo đại ca nạp ả bình thê, Cao Tranh Ngọc chắc , ả tiếp tục ở đây, chắn chắn cũng mang tâm tư đó.

Nếu chuyện thành thật, đến lúc đó cả kinh thành đều sẽ chê Lục gia, mà Ngu Tích chắc chắn cũng sẽ đau lòng... Lục Phồn và Ngu Triều , nhận hối lộ của Ngu Tích ít , nên thấy tẩu buồn bã.

Đã , chi bằng để đóng vai kẻ ác.

Lục Phồn sa sầm khuôn mặt nhỏ, thẳng vấn đề: "Mời tỷ rời khỏi nhà ."

Cao Tranh Ngọc sững sờ, thẳng dậy: "Đệ xằng bậy gì thế?"

"Đệ nhắc nữa, mời tỷ lập tức rời khỏi nhà . Đại ca thích tỷ, sẽ cưới tỷ ."

Nghe , sắc mặt Cao Tranh Ngọc dần sầm xuống: "Ai dạy ăn với như thế? Ngu Tích dạy ?"

"Đó là tẩu tẩu của .” Lục Phồn lạnh lùng ả, cảm thấy vị biểu tỷ dịu dàng dường như đổi : “Tẩu cũng đến lượt tỷ xen mồm ."

Cao Tranh Ngọc nửa ngày, ngả xuống: "Trẻ con bớt bậy , chuyện trong nhà cũng tới lượt quản ."

Thái độ thờ ơ của ả khiến Lục Phồn vô cùng tức giận. Cậu nắm chặt tay, nhào tới lôi kéo ả: "Đệ cần , tỷ mau!"

Cao Tranh Ngọc sơ ý một chút, lôi tuột từ giường xuống, ngã nhào đất. Ả thất thanh kêu lên: "Đệ buông !"

Lục Phồn c.ắ.n răng kéo ả ngoài: "Tỷ ngay bây giờ cho !"

Lam Chi vội vàng la lối om sòm: "Người , mau kéo Tam gia , Tam gia điên ! Người mau tới đây!"

Lục Phồn điên thì , nhưng Lục phu nhân sắp tức phát điên .

Khó khăn lắm mới an ủi xong Cao Tranh Ngọc, Lục phu nhân kéo Lục Phồn qua, gõ liên tục đầu mấy cái: "Con hồ đồ thật , con thể động tay động chân với biểu tỷ của chứ! Nhỡ nó mệnh hệ gì, nương xem con tính !"

"Tỷ thì mệnh hệ gì chứ." Lục Phồn thực cũng sợ hãi, vì lúc nãy Cao Tranh Ngọc dường như sắp ngất : “Con chỉ là đang thấy chuyện bất bình nên tay giúp đỡ thôi."

"Con bênh vực kẻ yếu cho ai?" Lục phu nhân tức tưởi đập lưng hai cái: "Chuyện của lớn con bớt nhúng tay ."

Lục Phồn mím môi đáp, hồi lâu mới lên tiếng: "Tóm con thấy chủ ý của nương chẳng cả."

Lục phu nhân vốn dĩ nguôi giận, lúc cơn tức trào lên, đ.á.n.h mấy cái m.ô.n.g : "Ta thấy con đang thiếu đòn đấy. Đại ca con còn gì, đến lượt con lên tiếng ?"

"Đại ca con là lười phí lời với nương thôi.” Lục Phồn sợ đ.á.n.h tiếp, vội vã lùi xa: “Dù con cũng đồng ý chuyện !"

Nói xong, lủi nhanh như một làn khói.

Lục phu nhân thấp giọng mắng vài câu, tại chỗ một lúc, dặn dò hầu bên cạnh: "Giữ kín miệng chuyện hôm nay, tuyệt đối đừng để lọt ngoài."

Bà bước sang viện của Cao Tranh Ngọc. Lúc Cao Tranh Ngọc đang lóc, thấy bà tới bèn sụt sùi: "Cô mẫu, con cũng hiểu nữa, biểu chạy tới lôi lôi kéo kéo, còn bắt con cút . Cô mẫu, chẳng lẽ con thực sự sai chuyện gì ?"

Thấy ả như , Lục phu nhân trong lòng xót xa thương cảm: "Con sai, chuyện là do quyết định. Hơn nữa, vốn dĩ Ngu Tích với con . Con đừng nghĩ nhiều, Lục Phồn đứa trẻ chắc chắn là lời dèm pha ở đó thôi, con đừng để bụng."

Cao Tranh Ngọc lau nước mắt, dựa đầu lên vai Lục phu nhân: "Cô mẫu, con từ nhỏ nương, may mà còn cô mẫu tính toán lo liệu, chăm sóc cho con, nếu con thật chẳng nữa."

Lục phu nhân vốn đau xót cho ả, thế bèn vội vỗ vai ả, : "Con yên tâm, dù còn nữa, biểu ca con cũng sẽ chăm sóc con cả đời."

"Đa tạ cô mẫu."

Đáy mắt Cao Tranh Ngọc xẹt qua một tia bực bội, nhưng nhanh tan biến.

Lục Phồn xưa nay luôn thiết với ả, chắc chắn là do Ngu Tích giở trò lưng, nếu đột nhiên trở mặt như .

sớm Ngu Tích thích dùng chút ân huệ nhỏ lẻ để mua chuộc lòng , Lục Phồn nhất định mua chuộc .

Cao Tranh Ngọc nắm chặt hai tay. Ngu Tích hết tới khác ức h.i.ế.p ả, ả nhất định nghĩ cách dạy cho cô một bài học!

Chuyện xảy trong viện của Lục phu nhân Ngu Tích . Nàng ngủ một giấc thẳng tới tận trưa, thức dậy thấy tiết trời quang đãng bèn quyết định về thăm nhà đẻ một chuyến.

Hỷ Thước lẳng lặng mang theo chút đồ đạc chuẩn sẵn: "Hầu gia và phu nhân chắc chắn cũng nhớ tiểu thư , về thăm một lát cũng ."

Vì Ngu Tích cố tình sai tới báo , nên xe ngựa dừng, Trần thị từ trong phủ bước .

Trời nắng gắt, Trần thị lau vệt mồ hôi tồn tại trán Ngu Tích, đau lòng con gái một lượt từ xuống : "Đứa ngốc , nhớ nương thì để chiều mát hãy qua, giữa trưa thế nắng nôi chừng nào."

Ngu Tích thiết ôm lấy cánh tay Trần thị: "Nữ nhi nhớ nương mà, đương nhiên qua sớm ."

Trần thị nàng dỗ đến rạng rỡ: "Chỉ giỏi dẻo miệng, mau nhà , tổ mẫu con cũng đang mong con đấy."

Đã một thời gian Ngu lão phu nhân gặp Ngu Tích, lúc thấy nàng tới, cố ý sa sầm mặt vờ nghiêm nghị: "Con vẫn còn nhớ về thăm tổ mẫu cơ ."

"Nhớ chứ ạ.” Ngu Tích sai dâng lên một chiếc hộp gỗ, bên trong là một khối hương liệu lớn: “Cháu trời hè nóng bức, tổ mẫu ngủ sâu giấc, nên đặc biệt sai tìm loại an thần hương . Tổ mẫu cứ dặn hạ nhân nghiền nhỏ , mỗi ngày khi ngủ đốt một canh giờ, cam đoan là ngủ còn say hơn cả cháu gái luôn."

"Cái con bé .” Ngu lão phu nhân ngắm khuôn mặt Ngu Tích một lát, ánh mắt lướt qua nàng: “Con lòng . Lần thể chọn ngày phu quân con nghỉ mộc, cùng phu quân về chơi."

Ngu Tích dứt khoát đáp ứng: "Dạ ."

Vì Ngu lão phu nhân tuổi tác cao, sợ lạnh, còn Ngu Tích sợ nóng, nên bao lâu, Ngu lão phu nhân để hai nương con nàng tự về viện tâm sự riêng.

Trần thị cũng lời dặn dò Ngu Tích. Về tới viện của Trần thị, bà tiên sai mang thùng đá tới, lúc mới hỏi Ngu Tích: "Nương biểu của phu quân con đang ở Lục gia, bao giờ thì cô ?"

"Con rõ.” Nghĩ tới Cao Tranh Ngọc, mặt Ngu Tích xẹt qua một tia chán ghét, nhưng nàng nhanh chóng giấu Trần thị lo lắng: "Nương, nương đừng để tâm cô , cô tới kinh thành là để gả chồng, vướng bận gì tới chuyện của nữ nhi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-21-cang-tuc.html.]

Thực Trần thị cũng dăm ba lời đồn thổi, nhưng thấy con gái như , bà cũng gặng hỏi thêm. Dẫu con gái cũng lớn , một chuyện bà cần nhúng tay , bà tin tưởng Ngu Tích thể tự giải quyết thỏa.

"Được .” Trần thị đưa cho Ngu Tích một chuỗi vòng tay: “Đây là chuỗi vòng hộ nương xin cho con, thể giữ cho phu thê ân ái mặn nồng. Mỗi tối khi ngủ con cứ đeo nó cổ tay, nhớ ?"

Ngu Tích tò mò chuỗi hạt màu đỏ tươi trong tay. Nàng đeo thử, thấy vô cùng tôn da, nước da càng thêm trắng trẻo, hơn nữa ngửi còn thoang thoảng mùi hoa hồng.

"Con nhớ ạ."

Ngu Tích cong cong đôi mắt. Giữ phu thê ân ái, nàng thích lắm!

Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của con gái, Trần thị âm thầm thở dài. Haiz, đứa con gái của bà cái gì cũng , chỉ mỗi tội cứ thấy nam nhân tuấn tú là đầu óc u mê. Nếu thật sự tìm nam nhi nào khôi ngô hơn Lục Chấp, bà cũng sẽ chẳng đồng ý mối hôn sự .

chuỗi vòng ... dùng để giữ phu thê ân ái .

Trần thị âu yếm xoa đầu con gái. Bà nỡ để con gái chịu khổ ải hoài t.h.a.i quá sớm, ít nhất thì cũng đợi thêm hai năm nữa.

Ngu Tích đợi đến khi Ngu Quan Hải bãi triều về, cả nhà quây quần ăn bữa tối. Nàng nán thêm một lát mới mang theo y phục mới mà Trần thị sai may cho nàng, về Lục gia.

Ngày dần dài đêm dần ngắn, trời sắp đến giờ Tuất mà phía chân trời vẫn còn vấn vương một tầng sáng màu lam nhạt.

Ngu Tích bước xuống xe ngựa, thấy một mà nàng ngờ tới.

Trương Thiền Tuệ dáo dác quanh, lấm lét ngoài, dáng vẻ cứ như kẻ trộm.

"Đứng .” Ngu Tích gọi với : “Cô gì đấy?"

Nhìn thấy nàng, Trương Thiền Tuệ theo bản năng lùi một bước, ả vẫn quên chuyện Ngu Tích cho nhục nhã .

"Liên quan gì đến cô?" Trương Thiền Tuệ gằn một tiếng: “Cô sắp ốc mang nổi ốc , tự lo cho bản !"

Nói xong, ả rảo bước định rời .

nếu ả câu đó thì thôi, thốt , Ngu Tích bèn chắc chắn chuyện.

Nàng híp mắt, bộ tỷ thiết kéo tay Trương Thiền Tuệ : "Làm gì thế? Có chuyện gì mà cơ chứ?"

Trương Thiền Tuệ thấy Ngu Tích như thì chút sợ hãi, lúc rụt cổ , cảnh giác nàng: "Cô định giở trò gì đây?"

Nói , ả ngó xung quanh, cảm thấy hôm nay đụng mặt Ngu Tích thật đúng lúc. Nhỡ lát nữa Lục Các lão về thấy, khéo hiểu lầm chuyện gì.

"Trò gì cơ?" Ngu Tích giả vờ hiểu: “Ta đang hỏi cô kìa, cô sắp ốc mang nổi ốc là ý gì?"

Nghe , Trương Thiền Tuệ tưởng nàng sợ , thần thái lơi lỏng hơn một chút, nhạo: "Chữ mặt chữ đó."

Nhìn dáng vẻ của Ngu Tích, trong lòng Trương Thiền Tuệ vô cùng đắc ý. Hôm nay ả ít chuyện ác Ngu Tích , chỉ cần chờ ả khỏi cửa Lục gia, ngày mai cả kinh thành sẽ hết những chuyện xa mà Ngu Tích .

Ngu Tích nhíu mày, nhanh bèn hiểu . Trương Thiền Tuệ đến Lục gia, chắc chắn là đến tìm Cao Tranh Ngọc.

Còn chuyện nàng ốc mang nổi ốc, ước chừng là việc nàng chọc tức Cao Tranh Ngọc đến thổ huyết .

Ngu Tích lên tiếng, Trương Thiền Tuệ khinh miệt liếc nàng một cái, hất hàm kiêu ngạo bước .

Đột nhiên, trong tay ả nhét một vật gì đó. Trương Thiền Tuệ theo phản xạ cầm lấy, cúi xuống , chỉ thấy đó là một chiếc túi thơm căng phồng.

Sau đó, tiếng hô hoán kinh ngạc của Ngu Tích vang lên: "Á, Trương tiểu thư, cô ăn trộm túi thơm của !"

Trương Thiền Tuệ luống cuống, vội ném túi thơm cho nàng, mặt đỏ tía tai: "Cô hươu vượn cái gì đấy, trộm túi thơm của cô khi nào!"

Ngu Tích chống nạnh, chỉ chiếc túi thơm đất: "Hớ, cô ăn trộm, thế túi thơm của ở trong tay cô? Mau ! Cô là kẻ cắp !"

Trương Thiền Tuệ nhận thua , ả ngờ Ngu Tích thể vô liêm sỉ đến mức !

từng thấy qua trận thế kiểu . Lúc liếc dọc liếc ngang, vội vàng hạ thấp giọng, sắp đến nơi: "Ta xin cô đấy, cô đừng ăn lung tung nữa, bên ngoài bao nhiêu kìa."

Ngu Tích trưng vẻ mặt vô cùng khó xử: "Ây da, vốn dĩ cũng chẳng , nhưng sắp Bồ Tát đất qua sông tự lo còn xong , tâm trạng đang tệ, nên cứ la lên đấy, hứ."

Nói , nàng định ngoài: "Ta mách với Kim Dao là cô ăn trộm túi thơm của ."

"Đừng mà.” Trương Thiền Tuệ níu chặt lấy Ngu Tích, đến lượt ả bày dáng vẻ tỷ thiết: “Vừa nãy đều là hươu vượn thôi, lừa cô đó. Cô cũng đừng bắt nạt nữa, ?"

"Bắt nạt cô?" Ngu Tích hoang mang nghiêng đầu: “Cô bậy, bắt nạt cô bao giờ? Rõ ràng là cô hù dọa , còn ăn trộm túi thơm của , bây giờ còn kéo đòi đ.á.n.h , thế còn ác nhân cáo trạng , cô quá đáng lắm luôn á."

Rốt cuộc là ai quá đáng hơn ai!

Trương Thiền Tuệ hít sâu một . Ả thừa nhận bản quang minh lạc, nhưng Ngu Tích cũng khỏi quá đê tiện !

Trời ạ, rốt cuộc cô thế nào mà thể mở miệng là thuận miệng bịa chuyện trơn tru đến thế!

Mặc dù Trương Thiền Tuệ thực sự chẳng gì, nhưng một khi Ngu Tích ngoài tung tin đồn nhảm, cấu kết với Kim gia, thì danh tiếng của ả coi như tiêu tùng.

Trương Thiền Tuệ nhịn xuống xúc động thổ huyết, gượng : "Được , là của . Hôm nay chẳng thấy gì hết, cũng từng tới Lục gia, thế ?"

Ngu Tích chớp chớp mắt: "Cũng tàm tạm. Vậy tính toán chuyện cô ăn trộm túi thơm với đòi đ.á.n.h nữa, việc gì thì bớt tới đây ."

Nói , nàng nhặt túi thơm đất lên, nở một nụ ngây thơ tươi tắn với Trương Thiền Tuệ: "Vậy đây, tạm biệt Trương tiểu thư nha, đừng để thấy lời gì lọt tai đó."

Ngu Tích uốn éo vòng eo bỏ , Trương Thiền Tuệ nghiến răng nghiến lợi tới một con hẻm vắng , dậm chân thình thịch: "A a a, cái con Ngu Tích !"

Quá vô sỉ! Thực sự là quá đỗi vô sỉ!

Làm quá quang minh lạc — Đây chính là bài học Ngu Tích rút từ Cao Tranh Ngọc.

Hỷ Thước một bên trộm: "Tiểu thư, vẫn là thông minh nhất."

Ngu Tích ngẩng cao đầu: "Đó là đương nhiên!"

Người đụng đụng , nếu đụng , ừm... thì nghĩ cách đụng cho bằng , hứ.

Gió đêm nay mang theo chút hàn ý mỏng manh. Lục Chấp đạp lên bóng đêm trở về phủ.

Trăng rằm tròn vành vạnh như chiếc mâm ngọc. Hắn nhớ kỹ chuyện hứa với Ngu Tích, tắm rửa xong bèn bước về phía hậu viện.

Ánh trăng trong trẻo rải xuống, sân tĩnh lặng như tờ, từng luồng hương hoa nhè nhẹ thoảng qua.

Lục Chấp thả chậm bước chân. Cửa phòng ngủ vẫn mở, bên trong hắt thứ ánh sáng nhu hòa.

Chẳng Ngu Tích kiếm một ngọn đèn lưu ly, bên khảm những viên tinh thạch rực rỡ, ánh đèn phản chiếu tạo nên những vệt sáng lốm đốm nhiều màu sắc.

Ngu Tích khoác lớp lụa mỏng tang, mái tóc đen nhánh xõa tung, nàng lười biếng nghiêng chiếc sập mỹ nhân, đầu ngón tay khẽ mơn trớn một nhành hoa nguyệt quý.

Đóa nguyệt quý vẫn nở rộ , những cánh hoa e ấp khép . Ngu Tích đưa đóa hoa lên chóp mũi ngửi ngửi, cài lên vành tai, đôi môi chúm chím nở một nụ rạng rỡ đầy sức sống.

Như linh cảm, Ngu Tích chợt ngoái đầu cửa, vặn trông thấy Lục Chấp đang tắm ánh trăng. Hắn cách đó xa, chẳng tới từ lúc nào, dường như giữa hàng mày cũng vương chút sương giá lạnh lẽo.

Thấy Lục Chấp, Ngu Tích mừng rỡ vô cùng, vội xỏ chân hài bước xuống đất: "Phu quân, tới !"

Lục Chấp bước phòng, Hỷ Thước điều lui ngoài, thuận tay khép cửa .

Lục Chấp nhành hoa vương bên tóc mai Ngu Tích, cất giọng hỏi: "Cố ý cài cho xem ?"

Ngu Tích thẹn thùng , kéo lấy ống tay áo Lục Chấp, giọng nũng nịu êm ái: "Vậy phu quân thấy ?"

Ánh mắt Lục Chấp lướt qua khuôn mặt kiều diễm rạng ngời như hoa trăng của nàng. Ẩn lớp lụa mỏng manh là chiếc yếm đào ôm lấy khuôn n.g.ự.c đầy đặn, xuống chút nữa là vòng eo thon gọn nhỏ nhắn doanh một nắm.

Nghĩ đến chuyện đêm nay gì, Lục Chấp khẽ vuốt ve mái tóc đen nhánh của nàng: "Ừ, nghỉ ngơi thôi."

Ngu Tích giờ phút đang hưng phấn tột độ, nàng chẳng buồn ngủ chút nào. Thấy Lục Chấp cởi y phục, nàng cũng hùa theo lột sạch quần áo của .

Động tác của Lục Chấp khựng , tầm mắt rơi tấm lưng trần chỉ thắt đúng một dải lụa mỏng manh.

Nàng... kịp chờ đợi đến mức ?

Từ hồi còn ở khuê phòng, cứ đến mùa hè Ngu Tích thói quen chỉ mặc mỗi yếm đào khi ngủ. Giờ xuất giá , nàng cũng chẳng thấy đúng cả.

Cởi y phục xong, nàng ngâm nga giai điệu nhảy tót lên giường lăn qua lộn hai vòng.

Tuy giường ở hậu viện lớn, nhưng nàng vẫn chen chúc chiếc giường nhỏ cùng phu quân cơ.

Lục Chấp xuống mép giường, thấy nàng mặt mày rạng rỡ, lên tiếng hỏi: "Bây giờ ngủ ?"

"Ngủ chứ!" Ngu Tích quỳ gối thẳng dậy, vòng tay ôm chầm lấy cổ Lục Chấp, hì hì: "Phu quân, phát hiện buổi tối dễ chuyện hơn ban ngày nhiều."

Nàng sáp quá gần, mùi hương ngào ngạt phả tới, làn da mang theo lạnh nhè nhẹ lướt qua cằm và khóe môi Lục Chấp.

Hắn tối sầm ánh mắt, vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn .

Ngu Tích chớp chớp mắt, thấy quở trách , bèn nước lấn tới hẳn lên đùi . Nàng ngửi ngửi cằm , tò mò cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của .

Lục Chấp từng thấy con mèo mà Kỳ Vương nuôi. Cứ mỗi xin thịt khô ăn, nó đều sẽ quấn quýt cọ xát lấy lòng như .

Lá gan của Ngu Tích dần phình to. Nàng giơ tay vuốt ve hàng lông mày của Lục Chấp, đỏ mặt sờ sờ đôi môi .

Nàng nhớ tới cái đêm hôm đó, Lục Chấp chính là dùng đôi môi để hôn nàng, còn cả đôi bàn tay của phu quân nữa.

Ngu Tích chu đôi môi đỏ mọng lên, thơm nhẹ lên môi một cái. Trộm hương xong, khóe miệng nàng tràn nụ mừng thầm đắc ý, nhận bàn tay đang đặt eo bắt đầu di chuyển.

Nàng cọ cọ lên má Lục Chấp, vòng tay siết chặt lấy cổ , dính lấy nũng nịu: "Phu quân, nhất."

Nói nàng hôn phớt lên, còn rụt rè dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ bờ môi .

Ánh mắt vốn tĩnh lặng của Lục Chấp bỗng nhuốm màu d.ụ.c vọng. Hắn đỡ lấy vòng ba căng mọng như trái đào, ngón tay lún sâu lớp da thịt mềm mại.

Ngu Tích khẽ hừ một tiếng, kinh ngạc , nhúc nhích tỏ vẻ khó chịu. Nàng cúi đầu xuống, một bàn tay khác của Lục Chấp gạt lớp lụa mềm mại .

Nàng , cả run rẩy, như để trả thù bèn c.ắ.n mạnh vai Lục Chấp một cái.

"Phu quân hư..."

Ngu Tích nhấc bổng lên, nàng dang chân đùi Lục Chấp, thở gấp từng nhỏ. Lục Chấp chợt dừng , dùng ngón tay cái lau giọt sương đọng nơi khóe mắt nàng, day day dái tai nhỏ xinh. Hắn điều khiển thứ đấy, dễ như trở bàn tay đưa Ngu Tích trong tầm kiểm soát.

Lúc , nâng cằm Ngu Tích lên, đôi mắt phủ tầng sương mờ mịt của nàng, khẽ cúi xuống, bao phủ lấy đôi môi .

Ngu Tích cảm giác như đang mơ. Nàng túm chặt áo Lục Chấp, cựa quậy đầy bất an, nhanh ôm chặt lấy cánh tay , nước mắt lã chã tuôn rơi. Sợi dây áo yếm siết chặt lấy tấm lưng trần, hằn lên một vệt đỏ chói mắt. Nàng nức nở, cảm thấy Lục Chấp thật là xa, nàng khó chịu quá mất.

Thấy nàng vẻ chịu nổi nữa, Lục Chấp mới thẳng dậy, chậm rãi cởi bỏ lớp áo lót trong. Ngu Tích rụt rè kéo chăn che da thịt nhuộm kín sắc hồng phấn. Nàng khẽ co rúm , kéo trở về tư thế cũ. Lục Chấp dùng chất giọng khàn khàn dỗ dành nàng đừng sợ.

Lớp màn che buông xuống, cánh tay Ngu Tích nắm chặt lấy, nàng chút luống cuống , cho tới khi đôi tay kéo dang , nàng rên rỉ một tiếng, nhưng phần eo giữ chặt, thể nào động đậy. Nàng nắm chặt lấy chiếc yếm đào cởi bỏ, đó vò tung mái tóc của Lục Chấp, mềm nhũn như một vũng nước thể phản kháng, chỉ bật những âm thanh rên rỉ đứt quãng. Đột nhiên, Lục Chấp nhổm dậy, Ngu Tích cũng kéo ngóc lên theo.

Lục Chấp ôm chầm lấy nàng lòng, vỗ nhẹ vuốt ve lưng nàng. Ngu Tích vặn vẹo hai cái, nấc lên thành tiếng. Lục Chấp đặt nụ hôn lên đỉnh đầu nàng, tình trạng của cũng chẳng khá khẩm hơn nàng là bao.

Ngu Tích thích cảm giác . Cả nàng đều bức bối vô cùng kỳ lạ, nàng lóc một trận, dần dần yên tĩnh trở . Trong ánh mắt nàng tràn ngập vẻ nghi hoặc, cúi đầu xuống, đó vươn ngón tay trỏ chọc chọc một cái.

"Phu quân, hu hu..."

 

Loading...