Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 23: Phu quân đen tối thật xấu xa

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:37:00
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chấp nhắm hờ mắt, chút đau đầu Ngu Tích đang đến mức sắp thở .

"Không thoại bản ?"

"Không !" Ngu Tích nắm lấy tay , bướng bỉnh : "Thiếp cứ thoại bản cơ!"

Nói , nàng còn quên uỷ khuất lên tiếng: "Phu quân cứ luôn ở bên , nếu thoại bản thì mỗi ngày đều vô vị. Tất cả đều là của phu quân, hu hu..."

Chuyện đêm qua dường như đả thông một mấu chốt nào đó Ngu Tích, Lục Chấp cảm thấy hôm nay nàng thật sự ngoan.

Hắn nghiêm mặt : "Ta công vụ bận rộn, thời gian ở bên nàng. Nếu nàng thấy buồn chán thì thể ngoài tụ tập cùng bằng hữu, hoặc dạo phố mua sắm trang sức đều , cớ cứ khăng khăng đòi xem thoại bản? Thứ đó rốt cuộc ho chứ?"

Hắn tuôn một tràng câu hỏi, Ngu Tích bĩu môi ngoảnh mặt , chiều chẳng thấy gì cả.

Lục Chấp nàng ồn đến hết cách, đành thỏa hiệp: "Đợi dùng bữa xong, sẽ đưa cho nàng một cuốn."

"Một cuốn đủ." Hai mắt Ngu Tích sáng rực lên, nhưng nhanh cố nhịn xuống, bắt đầu mặc cả, giơ năm ngón tay : "Năm cuốn, hứ!"

"Một cuốn, lấy thì thôi." Lục Chấp đưa khăn tay cho nàng: "Lau nước mắt , để thấy thì còn thể thống gì nữa."

Ngu Tích ngẫm nghĩ một chút, lấy một cuốn cũng , còn kiểu gì nàng cũng sẽ nghĩ cách để đòi. Nếu chọc giận Lục Chấp, lỡ đem một rương thoại bản của nàng đốt sạch thì nguy to.

Nàng lập tức nín mỉm , cứ như lóc om sòm ban nãy chẳng , nũng nịu : "Vậy phu quân lau cho cơ."

Lục Chấp đặt chiếc khăn tay lên đầu gối nàng, trong giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Tự lau ."

Thấy vẻ mệt, Ngu Tích xích gần hơn một chút. Nhớ đây mỗi khi Ngu Quan Hải mệt mỏi, Trần thị đều sẽ xoa bóp đầu cho ông, thế là nàng dậy, cũng bắt đầu xoa bóp đầu cho Lục Chấp.

Khi nàng tới gần, Lục Chấp liếc một cái, cứ tưởng nàng quấn lấy , kết quả ngờ nàng đến xoa bóp đầu cho .

Lực tay của nàng lớn, xoa bóp mà giống như đang vuốt ve nhè nhẹ hơn, nhưng hương thơm ngọt ngào nàng khiến sự mệt nhọc của Lục Chấp tiêu tán đôi chút.

"Phu quân, thấy bóp thoải mái ?"

"Ừm." Lục Chấp nhắm mắt, hàng chân mày dần dần giãn : "Hôm nay nàng thấy dễ chịu hơn chút nào ?"

"Tốt hơn nhiều ạ." Vừa đáp lời, Ngu Tích sống mũi cao thẳng của , chợt nhớ tới lúc Lục Chấp hôn nàng hôm qua, nóng phả từ chóp mũi khiến trái tim nàng cũng trở nên nóng bỏng.

Động tác xoa bóp của nàng ngày càng chậm , Lục Chấp thấy nhịp tim đập dồn dập truyền đến từ lồng n.g.ự.c nàng ở ngay sát tai, giống với đêm qua.

Đầu ngón tay khẽ động đậy: "Lần nếu thấy ở trong phủ buồn chán, nàng cứ ngoài dạo. Bạc trong tư khố của nàng cứ tùy ý lấy dùng, bảo chủ tiệm đến phủ thanh toán sổ sách là ."

Ngu Tích khẽ ho một tiếng mới lên tiếng: "Thiếp , đa tạ phu quân."

Phu quân quan to như , bạc trong tư khố hẳn là ít nhỉ, ngày mai nàng ngoài dạo một chuyến mới !

Giọng của nàng mềm mại, mang theo ẩm ươn ướt hệt như đêm qua, xen lẫn cả giọng mũi sụt sùi tan hết do .

Lục Chấp thẳng lưng lên: "Được , cần bóp nữa ."

Ngu Tích ngoan ngoãn gật đầu: "Đều theo phu quân cả."

Sắc mặt nàng đổi nhanh như , Lục Chấp chút tò mò, nàng chỉ bộc lộ bản tính khi đụng đến thoại bản, là vẫn còn những vảy ngược nào khác.

chỉ cần Ngu Tích , dù nàng giả vờ ngoan ngoãn cả đời , Lục Chấp cũng chẳng bận tâm.

Hai cãi nữa, Huyền Ngọc bèn sai tiến dọn thức ăn. Ngu Tích đến đói bụng, cũng hùa theo ăn hết một bát cơm.

Ăn xong, nàng ngoan ngoãn chìa hai tay , chớp chớp đôi mắt to tròn Lục Chấp: "Phu quân phu quân, thoại bản của ?"

Lục Chấp "ừm" một tiếng, dậy tìm giá sách một lát, mới đưa cho nàng một cuốn sách bọc bìa mới: "Cuốn ."

Ngu Tích nghi hoặc: "Đây là thoại bản của ?"

Sao nàng nhớ là cuốn nhỉ.

"Cuốn hợp với nàng." Lục Chấp đè bàn tay đang chực lật giở sách của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ khó hiểu , nơi đáy mắt xẹt qua một ý hờ hững: "Về phòng hẵng xem."

Ngu Tích nghĩ ngợi gì thêm, còn tưởng Lục Chấp thích mặt , thế là tủm tỉm đáp: "Vâng, đều phu quân hết."

Vừa , nàng lưu dấu vết mà lia mắt quét một vòng quanh phòng... Ban ngày phu quân ở nhà, chẳng nàng thể lén lấy thoại bản ? Mỗi ngày lấy vài cuốn, xong cất về chỗ cũ... Trời ơi, nàng quả thực quá thông minh mà!

Lục Chấp thu hết mấy hành động nhỏ nhặt của Ngu Tích trong mắt, nhịn khẽ gõ lên đầu nàng một cái: "Về dùng đá lạnh chườm cẩn thận đôi mắt của nàng ."

Ngu Tích vẫn còn nhớ cơn đau ngày hôm qua, cũng chây ỳ ở nữa, nàng ôm lấy vòng eo của cọ cọ: "Vâng, đều phu quân, đây."

Nói xong, nàng cầm lấy cuốn thoại bản trong tay, tâm trạng rộn ràng rời .

Lục Chấp theo bóng lưng nàng khuất dần, bật lắc đầu.

là tâm tính trẻ con, điều ồn ào quá mức, cần chừng mực mới .

Ngu Tích cực kỳ trân trọng cuốn thoại bản duy nhất trong tay, nàng đặc biệt tắm gội sạch sẽ, còn đốt thêm chút hương, lúc mới nhoài giường lật mở trang sách .

Để nàng thử đoán xem, cuốn sẽ là cuốn nào đây?

Hoa khôi thanh lâu? Nông phu tráng kiện? Quyền hoạn tàn độc? Hay là trúc mã dịu dàng nhỉ.

Ngu Tích lật trang sách , nụ môi chợt cứng đờ.

Hồi lâu , nàng gấp sách , bật dậy lật nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức xị xuống.

Chỉ thấy trang giấy bên trong nghiễm nhiên xuất hiện ba chữ to tướng ——”Đạo Đức Kinh”.

"Sao là Đạo Đức Kinh!!"

Ngu Tích dám tin mà lật thêm hai trang nữa, đó vội vàng xỏ hài xuống giường, định tìm Lục Chấp đòi một lời giải thích.

Hỷ Thước bưng canh ngọt tới, thấy bộ dạng của Ngu Tích bèn vội vã cất bước theo nàng tiền viện.

Huyền Ngọc đợi sẵn từ lâu, thấy hai tới mới lên tiếng: "Phu nhân, đại nhân việc hệ trọng, dùng bữa xong thức trắng đêm xuất thành , nhẩm tính chắc hai ba ngày nữa mới về ạ."

Bỗng chốc mắt Ngu Tích tối sầm . Cái tên phu quân ! Tên Lục Chấp ! Quả thật quá xa! Sao thể lấy Đạo Đức Kinh để lừa nàng là thoại bản chứ!

Nàng hít sâu vài , cuối cùng vẫn nhịn nổi, với Huyền Ngọc: "Vậy ngươi cho thư phòng tìm vài cuốn sách ."

Huyền Ngọc khó: "Phu nhân, thư phòng ngài thực sự thể . Hay là ngài đến phòng ngủ của đại gia tìm thử xem?"

Ngu Tích nhớ trong phòng ngủ của Lục Chấp cũng sách, thế là nàng lục lọi tìm kiếm một hồi cẩn thận. Còn tìm cuốn nào nguyên vẹn, nàng cảm thấy đầu óc chút choáng váng .

Cái gì mà “Văn Hiến Thông Khảo”, “Xuân Thu Phồn Lộ”, còn “Luận Ngữ”, “Quan Châm”, thể bằng cuốn “Phu Quân Hắc Tâm Hư Hỏng Sủng Ái” của nàng chứ.

Hứ!

Phu quân hắc tâm... Ngu Tích cảm thấy Lục Chấp chính là phu quân hắc tâm!

Đáng ghét!

Bởi vì tức giận nên khuya Ngu Tích mới ngủ . Hôm tỉnh dậy, nhớ thoại bản để xem, nàng bèn quyết định ngoài dạo, tiện thể xem các hiệu sách nhập cuốn thoại bản nào mới mẻ .

Thời tiết hôm nay khá , phía chân trời vắt ngang những đám mây mỏng, nắng ấm chan hòa, thích hợp để dạo phố.

Ngu Tích đến hiệu sách mua tiên, phát hiện cửa lớn đóng im ỉm, cửa dán thông báo nghỉ bán.

Ngu Tích sang một tiệm khác, phát hiện cũng đóng cửa y như .

"Kỳ lạ thật.” Ngu Tích chút khó hiểu: “ tự dưng đóng cửa hết thế ."

Hỷ Thước cạnh nhanh chóng phản ứng . Hôm qua tiểu thư nhà tịch thu thoại bản, hôm nay mấy hiệu sách bán thoại bản đắt khách nhất trong thành bèn đồng loạt đóng cửa, lẽ nào là do cô gia ?

Trong lòng nàng cảm thấy khả năng, nhưng , chỉ bảo: "Có thể là sắp đến Tết Đoan Ngọ, nên bọn họ đều định nghỉ ngơi vài hôm đấy ạ."

Ngu Tích thở dài: "Đành , thế để lát nữa bảo Kim Dao tìm cho vài cuốn."

Không thoại bản thật sự quá vô vị.

Hỷ Thước đề nghị: "Nô tỳ Trân Bảo Các mới một vị thợ thủ công tới, đồ trang sức cực kỳ khéo léo và sáng tạo, là ngài qua đó dạo thử xem?"

Ngu Tích vớt vát chút tinh thần: "Cũng ."

Trân Bảo Các hôm nay khá đông . Sau khi bước , Ngu Tích liếc mắt một cái bèn ưng ngay một cây trâm bướm mạ vàng cùng một đôi hoa tai bạch ngọc.

"Cái , cái , với cả cái nữa, lấy hết."

Chưởng quỹ Trân Bảo Các mừng rỡ tươi rạng rỡ: "Vâng ạ, tiểu nhân sẽ gọi gói cho ngài ngay. Vẫn đưa đến Hầu phủ cho ngài chứ ạ?"

"Đưa đến Lục gia." Ngu Tích tiếp tục dạo xem, đầu cũng ngoảnh : "Cứ ghi sổ cho phu quân ."

Khắp chốn kinh thành ai mà chuyện Ngu Tích và Lục Chấp thành , chưởng quỹ Trân Bảo Các đương nhiên cũng từng qua, điều mấy lời đồn đại mấy .

lúc thấy dáng vẻ của Ngu Tích, chưởng quỹ Trân Bảo Các thầm nghĩ, quả nhiên lời đồn thể tin . Lục Các lão tuy tác phong tính là giản dị, nhưng cũng từng tiếng đồn xa hoa lãng phí. Vừa những món Ngu Tích chọn là kiểu dáng thịnh hành nhất của bổn tiệm, món nào món nấy đều hề rẻ.

Nghĩ , nụ của chưởng quỹ Trân Bảo Các càng thêm phần nhiệt tình, cứ mở miệng là "Các lão phu nhân", dỗ ngọt khiến Ngu Tích mua thêm vài món đồ trang sức nữa.

Đột nhiên, Ngu Tích ngửi thấy một mùi t.h.u.ố.c quen thuộc. Nàng đầu , bèn thấy Cao Tranh Ngọc ở cách đó xa.

Đứng bên cạnh Cao Tranh Ngọc là Trương Thiền Tuệ, ngoài còn một nữ t.ử dung mạo tú nhã mặc váy áo màu xanh da trời, là đích nữ của Tế tửu Quốc T.ử Giám - Hồ Nhu Nhu.

Cao Tranh Ngọc thấy Ngu Tích sang, ngoài nhưng trong bước tới gần: "Tẩu tẩu, một lúc mua nhiều đồ như , đúng là vung tay quá trán."

Ngu Tích đảo mắt lướt qua cách ăn mặc của ả một cái, bảo: "Thì là biểu . Hiếm khi trùng hợp thế , thử xem thích món nào , tẩu tẩu mua tặng ."

Cao Tranh Ngọc đầy ẩn ý : "Không cần , tẩu mua nhiều như , nếu mua thêm nữa, e là cô mẫu sẽ vui. Dù tẩu tiêu một lúc cả mấy trăm lượng bạc, cũng thật sự là quá xa xỉ ."

Nói đoạn, Cao Tranh Ngọc ung dung thong thả, định xem Ngu Tích sẽ đáp thế nào.

Bất luận nàng tiếp tục mua cứ thế dừng tay, thì cũng sẽ chuốc lấy cái danh vung tiền như rác. Còn nếu nàng lấy những thứ mua nữa, thì càng khiến chê .

Trương Thiền Tuệ bên cạnh Cao Tranh Ngọc cũng nhịn . Mấy hôm ả từng chịu thiệt thòi Ngu Tích, tuy rằng đó phản ứng là Ngu Tích chỉ dọa , nhưng ả cũng dám ngoài năng lung tung nữa.

Hôm nay vất vả lắm mới xem Ngu Tích chịu ấm ức, ả tất nhiên mỉa mai một phen cho hả .

Hồ Nhu Nhu ngoài cùng thì cau mày. Dù hiện giờ Ngu Tích cũng là Các lão phu nhân, Cao Tranh Ngọc còn là biểu của Các lão, cứ cảm giác hai chuyện đầy sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g thế .

Ngu Tích mảy may để ý: "Sao truyền ngoài dễ chứ? Đây là biểu ca bảo mua, tiền tiêu xài đương nhiên cũng ghi sổ nợ của . Lẽ nào phu nhân của , tiêu tiền của mà cũng ?"

Cao Tranh Ngọc ngờ Ngu Tích ngoài ghi sổ nợ cho Lục Chấp. Ả nghẹn họng một lúc mới : "Biểu ca quan thanh liêm, tẩu tiêu xài như , cũng quá đáng quá ."

" tình nguyện cho tiêu mà." Vốn dĩ tâm trạng Ngu Tích đang , Cao Tranh Ngọc quá phiền phức, nàng cũng chẳng còn tâm trí mà chơi trò lạt mềm buộc chặt với ả: "Biểu , chẳng lẽ thấy vợ chồng ân ái mặn nồng ? Biểu ca còn chẳng quản tiêu bao nhiêu, quản thế khỏi rộng quá đấy."

Cao Tranh Ngọc mới hé miệng, Ngu Tích lập tức chặn ngang họng ả: "Được , mang tiền đấy chứ? Thực mang theo tiền, chỉ xem qua thôi cũng chẳng . Tẩu tẩu chỉ vì xót nên mới tặng chút đồ, cần thì thôi ."

Trong tiệm còn những khác, mặt Cao Tranh Ngọc đỏ bừng lên: "Muội mang tiền, ai mang tiền hả!"

Vừa , ả tiện tay chỉ một chiếc vòng ngọc: "Chưởng quỹ, gói cái cho ."

Ngu Tích mỉm sang Trương Thiền Tuệ: "Trương tiểu thư mang theo tiền ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-23-phu-quan-den-toi-that-xau-xa.html.]

Trương Thiền Tuệ đành chỉ bừa một món rẻ hơn chút đỉnh: "Gói cái cho luôn ."

Ngu Tích liếc Hồ Nhu Nhu một cái, nể tình lúc nãy nàng lên tiếng xen , nên Ngu Tích cũng thèm để ý đến nàng.

Nàng dạo thêm một vòng, tiêu mạnh tay của Lục Chấp một khoản tiền lớn, đó mới thong dong rời .

Sau khi Ngu Tích khỏi, chưởng quỹ Trân Bảo Các mang chiếc vòng ngọc Cao Tranh Ngọc yêu cầu và đôi khuyên tai của Trương Thiền Tuệ gói ghém cẩn thận: "Hai vị, là ghi sổ thanh toán tiền mặt đây?"

Cao Tranh Ngọc đưa tay mò mẫm lấy bạc: "Bao nhiêu tiền ?"

"Vòng t.ử ngọc của Cao tiểu thư là ba mươi lượng, hoa tai ngọc bích hình hồ lô của Trương tiểu thư là mười lượng ạ."

"Ba mươi lượng?" Cao Tranh Ngọc giật , ả quả thực mang theo nhiều bạc như .

thấy chưởng quỹ cứ chằm chằm, ả cũng hạ đòi mua chịu , đành sang hỏi Trương Thiền Tuệ bên cạnh: "Muội mang theo bao nhiêu tiền thế?"

Trương Thiền Tuệ xị mặt xuống: "Một tháng chỉ ba lượng bạc tiêu vặt thôi."

sang với chưởng quỹ: "Ngươi đưa hoa tai đến nhà , sẽ bảo mẫu thanh toán cho ngươi."

Chưởng quỹ Trân Bảo Các đáp: "Vâng ạ, còn Cao tiểu thư thì ?"

Cao Tranh Ngọc chỉ mang theo mười lượng bạc, ả bèn sang Hồ Nhu Nhu.

Hồ Nhu Nhu vốn thiết gì với hai họ, chỉ là tình cờ gặp mà thôi, cũng chỉ từng gặp mặt tại thi hội. Hơn nữa nàng cũng đào ba mươi lượng.

"Một tháng cũng chỉ ba lượng bạc tiêu vặt, là cô nợ , về lấy bạc thanh toán?"

Mặt Cao Tranh Ngọc đỏ bừng, đành : "Ngươi cứ ghi nợ cho , lát nữa sẽ sai mang bạc tới."

Đều là ăn mua bán cả, chưởng quỹ Trân Bảo Các cũng chẳng bắt bẻ gì: "Được, đợi ngài thanh toán xong, tiểu nhân sẽ sai đem đồ tới phủ cho ngài."

Chờ khi khỏi Trân Bảo Các, Cao Tranh Ngọc mới với hai : "Lần là do sơ suất nên mới mang đủ bạc, để hai chê ."

Trương Thiền Tuệ gượng hai tiếng, chút lười mở miệng. Sớm nhận lời chung với ả . Không chuyện tiền bạc gì, mà là ngoài mua đồ tiền trả, thực sự mất mặt.

Hồ Nhu Nhu đáp, trái một hồi, định kiếm cớ rời . Vài bọn họ vốn , thêm cũng chẳng để gì.

"Tuy chúng đều chán ghét Ngu Tích , nhưng cứ yên tâm , chuỗi ngày sung sướng của ả chẳng kéo dài bao lâu nữa ."

Cao Tranh Ngọc , khóe miệng nhếch lên một nụ .

Trương Thiền Tuệ thắc mắc: "Lời ý gì?"

Hồ Nhu Nhu cũng sang .

Cao Tranh Ngọc hạ giọng, mặt lộ hai phần kiêu ngạo: "Dù chuyện cũng sắp công bố cho bàn dân thiên hạ , cho các cũng chẳng . Cô mẫu của , cũng chính là nương chồng của Ngu Tích, đồng ý ít hôm nữa sẽ cho cửa bình thê ."

Trương Thiền Tuệ chút tin: "Thật ?"

Hồ Nhu Nhu nhíu mày: "Ngu Tích mới gả cho Lục Các lão bao lâu, tỷ cửa, nàng thể đồng ý ?"

"Ả đồng ý cũng ." Cao Tranh Ngọc coi hai như hội tỷ của ở kinh thành: "Bởi vì đó ả chọc tức đến hộc máu, đây là điều ả nên bồi thường cho . Hơn nữa, và biểu ca tình đầu ý hợp, đợi khi cửa , ả sẽ tay ."

Ánh mắt Trương Thiền Tuệ Cao Tranh Ngọc lập tức đổi: "Muội ngay Lục Các lão thích kiểu nữ t.ử tài tình như tỷ mà. Tới lúc tỷ chà đạp Ngu Tích, ngàn vạn đừng quên gọi đến xem trò vui đấy nhé. Muội vốn bằng mặt bằng lòng với ả lâu lắm ."

Hồ Nhu Nhu thì : "Hiện giờ trời cũng còn sớm nữa, xin phép về đây."

Cao Tranh Ngọc khẽ gật đầu: "Được, việc gì sẽ sai đến báo tin cho ."

Hồ Nhu Nhu: "..."

Hồ Nhu Nhu luôn cảm thấy Cao Tranh Ngọc thực chất là sức khỏe vấn đề, mà là đầu óc vấn đề.

Cho dù Lục phu nhân đồng ý chuyện chăng nữa, Lục Các lão vẫn lên tiếng, hơn nữa phía Ngu Tích còn cả Ngu gia chống lưng. Ả cũng thật là năng suy nghĩ, chuyện gì cũng đem kể toạc móng heo bên ngoài.

Thêm nữa, Ngu Tích là chính thê. Dù Cao Tranh Ngọc bước qua cửa thì cũng chỉ là bình thê, cái đạo lý bình thê đè đầu cưỡi cổ chính thê bao giờ. Cả Cao Tranh Ngọc lẫn Trương Thiền Tuệ đều là mấy kẻ não tàn.

Nàng dây dưa dính líu gì thêm với hai nữa, bèn bước lên xe ngựa trở về phủ.

Vừa về đến nhà, Hồ Nhu Nhu thấy mẫu Trương thị đang mải mê ngắm bức họa.

"Nương, đang xem gì thế?"

Thấy nàng tới, Trương thị mỉm ngoắc tay gọi nàng: "Con mau đây. Ta với cha con ngắm một nam t.ử cho con, con xem qua mắt . Nếu thấy ưng thì hai đứa gặp mặt một định chung luôn."

Hồ Nhu Nhu đỏ mặt bước gần: "Nương, đừng , nữ nhi vẫn còn ở bên hầu hạ thêm mấy năm nữa mà."

Trương thị xòa: "Mới chỉ đính hôn chứ thành ngay . Nếu thành thì ít nhất cũng đợi đến cuối năm mới tính."

Trong lúc chuyện, Hồ Nhu Nhu rõ khuôn mặt nam t.ử trong tranh. Tuổi còn trẻ, tư tuấn lãng, quả là một vị mỹ nam t.ử dung mạo vô cùng khôi ngô tuấn tú.

Thấy con gái đỏ mặt e thẹn, Trương thị bèn chuyện xem như triển vọng: "Đoạn thời gian đang việc ở ngoại thành. Đợi tháng về, hai đứa hẵng gặp mặt một chút."

Hồ Nhu Nhu thẹn thùng ríu rít cất lời: "Nương, đây là công t.ử nhà ai thế ạ? Tướng mạo chỉ là chuyện phụ thôi, phẩm hạnh của thế nào ạ?"

"Là Ngu đại công t.ử của phủ Tuyên Văn Hầu. Chắc con cũng từng danh . Muội của Ngu đại công t.ử bằng tuổi con, cách đây lâu gả cho Lục Các lão thê t.ử đấy."

Nghe , Hồ Nhu Nhu giật nảy : "Cái gì cơ!?"

Nàng sắp bàn chuyện cưới xin với trưởng của Ngu Tích ư!

...

Suốt thời gian Lục Chấp nhà, Ngu Tích ở trong phủ thấy chỗ nào cũng thoải mái. Ngày nào nàng cũng dạo một vòng, đó mạnh tay tiêu một khoản tiền của Lục Chấp thì trong lòng mới cảm thấy thông triệt hơn đôi chút.

Thậm chí nàng còn bắt đầu âm thầm mong đợi Cao Tranh Ngọc tới kiếm chuyện, đó nàng sẽ dạy cho ả một bài học trò cho bõ tức.

Tóm , nỗi uất nghẹn chất chứa trong lòng , nàng bắt buộc xả mới .

Rốt cuộc đến ngày thứ ba, Lục Chấp cũng về phủ.

Chàng mới y phục tẩy trần xong xuôi, lập tức nhận một xấp sổ nợ mà quản sự đưa tới.

Trong vỏn vẹn ba ngày, Ngu Tích tiêu tốn của hết chín trăm tám mươi bảy lượng bạc.

Quản sự rón rén liếc sắc mặt Lục Chấp. Vốn tưởng đại nhân chí ít cũng hỏi một câu, kết quả chỉ lướt mắt qua một cái, chẳng buồn đoái hoài thêm lời nào.

Hơn ngàn lượng bạc đều trích xuất từ tư khố của Lục Chấp, thế nên cả Lục phu nhân lẫn Lục Thái phó đều gì về chuyện . Chỉ quản gia, Lục Chấp và tiêu tiền là Ngu Tích mà thôi.

Quản gia giao sổ sách xong, bước khỏi cửa trông thấy Ngu Tích với dáng điệu đùng đùng sát khí tiến .

Mặc dù ông hai vợ chồng đang giận hờn chuyện gì, nhưng ông vẫn cảm giác đại gia thực sự cưng chiều phu nhân. Dù thì, ông cũng từng thấy nữ t.ử nào dám hống hách mặt đại gia với bộ dạng cả.

Bờ bên , Ngu Tích ngóng tin Lục Chấp hồi phủ là lập tức phi qua đây ngay. Nàng mới bước qua ngạch cửa hừ lạnh một tiếng.

"Hứ!"

Lục Chấp mải dọn dẹp đống sách vở nàng cho lộn xộn, đầu cũng thèm ngoảnh : "Sao thế? Đọc xong sách ?"

"Phu quân gạt ! Đó là Đạo Đức Kinh mà!"

Không nhắc đến thì thôi, càng nhắc Ngu Tích càng điên tiết. Làm gì ai bắt nạt đến mức chứ.

Lục Chấp lúc mới xoay , Ngu Tích cau mày nhíu mặt, bày dáng vẻ 'bà đây dễ chọc ': “Ta lừa nàng. Thứ đưa cho nàng quả thực là sách mà."

Ngu Tích cau chặt đôi chân mày, tỉ mẩn nhớ một chút. Hình như lúc đó Lục Chấp bảo là đưa sách cho nàng thật.

sách sách , hai cuốn vốn dĩ chẳng thể nào đem so sánh với .

Ngu Tích 'hứ' thêm một tiếng, bước tới nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Chấp, kéo về phía thư phòng: "Thiếp mặc kệ! Chàng trả thoại bản cho , nếu sẽ thèm để ý đến nữa."

Lục Chấp cảm thấy thoại bản trong lòng nàng thực sự quan trọng. Quan trọng đến mức nàng còn chẳng thèm lời nữa.

Chàng thử đạo lý với Ngu Tích: "Nàng là Các lão phu nhân, nên suốt ngày mấy thứ đồ vô bổ ."

Ngu Tích bịt kín hai tai: "Hứ, gì hết."

Lục Chấp lắc đầu ngao ngán, cũng chẳng quản nàng nữa, tự xuống giường La Hán chờ cho tóc khô.

Chàng mới tắm xong, vẫn còn vương chút sương mờ ảo, đang khép hờ hai mắt giả vờ chợp mắt.

Ngu Tích lỡ một cái, chớp mắt dung nhan của câu mất hồn, nhưng nhanh nàng khôi phục tinh thần. Không ! Nàng đến đây là để đòi thoại bản cơ mà!

Nàng toan mở miệng thì Lục Chấp đột ngột mở mắt , khiến nàng một nữa ngẩn ngơ.

Không ! Nàng đến đây là để đòi thoại bản cơ mà!!

Nhìn bộ dáng hết ngây lắc đầu nguầy nguậy của nàng, Lục Chấp nén nổi bật một tiếng: "Nàng đang nghĩ gì ?"

Ngu Tích thể chịu đựng thêm nữa. Nhìn khuôn mặt của Lục Chấp, dẫu bực tức đến nàng cũng chẳng thể nào hờn giận nữa. Nàng ném phăng chiếc khăn tay xuống đất, trèo lên giường nhào thẳng lòng Lục Chấp, dùng nấm đ.ấ.m nhỏ thụi nhẹ n.g.ự.c : "Phu quân thật đáng ghét đáng ghét đáng ghét!"

Dứt lời, nàng bèn ngoạm một ngụm vai Lục Chấp, đó 'hừ' một tiếng bò rạp lên vai , đôi mắt thoả mãn híp tịt .

Nàng lật mặt ... Bàn tay Lục Chấp hờ hững vỗ nhẹ lên lưng nàng, đoạn thở dài một tiếng.

Sao cứ dạy mãi mà chẳng ngoan thế .

Ngu Tích ngửi thấy mùi bồ kết thơm mát nhè nhẹ vương Lục Chấp, bèn tìm một vị trí thoải mái an toạ, tựa vai và im lặng thưởng thức khuôn mặt điển trai .

Phu quân thật tuấn tú. Ơ kìa? Sao tự dưng nàng cảm thấy chuyện phu quân tịch thu thoại bản của nàng... cũng thể tha thứ nhỉ?

"Hết giận ?"

Một tay Lục Chấp ôm hờ lấy nàng, thuận thế vuốt ve lọn tóc đen nhánh rủ xuống. Những ngày dài chạy đôn chạy đáo khiến chỉ nghỉ ngơi đôi chút. Hiện tại chỉ cần Ngu Tích quấy phá, thì nàng thích gì cũng cả.

Nghe hỏi , Ngu Tích đôi chút lấn cấn trong lòng, bèn dùng giọng điệu chẳng mấy thật tình mà đáp : "Phu quân quan trọng hơn thoại bản."

Ưm... Chờ nàng quấn quýt dính lấy xong, tiếp tục đòi thoại bản cũng . Mấy ngày gặp, thực cũng chút nhớ phu quân .

Nàng dứt lời, lẽ bởi vì đang dối nên cứ thấy vặn vẹo yên.

Cơ thể Lục Chấp vốn dĩ đang tựa tường chợt căng cứng , rũ mắt xuống nàng.

Ngu Tích cảm thấy thế nào cũng xong, dường như nàng thấy vật ngày hôm đó đang cấn .

"Ưm... Lạ thật."

Nàng vươn tay định sờ thử, nhưng cổ tay Lục Chấp siết chặt.

Hơi thở của Lục Chấp trầm xuống, nơi đáy mắt bừng lên một tia u tối, vẻ mặt nửa như bất đắc dĩ nửa như răn đe nàng: "Nàng thể yên tĩnh một lúc ?"

Tác giả lời :

Ngu Tích: Ơ kìa, đang giận ?

Lục Các lão: Haiz...

 

Loading...