Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 24: Ra mồ hôi rồi, tắm trước đã

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:37:01
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc chuyện, bàn tay Lục Chấp khẽ siết , cách lớp y phục nắm lấy bờ vai gầy mỏng manh của Ngu Tích. Hắn cúi đầu, ánh mắt nhẹ nhàng đậu cây trâm hồ điệp đang rung rinh theo từng cử động của nàng.

lúc , Ngu Tích ngẩng mặt , cách gần đến mức chóp mũi hai sắp chạm . Một luồng hương thơm thoang thoảng quẩn quanh Lục Chấp, mùi ngấy của phấn son, dường như cũng khác biệt với mùi hương hoa nàng xông, mà là một mùi hương ấm áp.

Hàng mi dài thẳng tắp của khẽ nhướng lên, thu trọn hình bóng chính phản chiếu trong đôi con ngươi trong veo của Ngu Tích. Gió từ ngoài cửa sổ ùa , thổi tung những lọn tóc tơ của nàng. Lục Chấp dời tầm mắt, lúc đưa tay lên, những sợi tóc đen nhánh mát lạnh quấn quanh mười ngón tay .

Có lẽ vì cạnh phòng một rặng trúc nhỏ, nên khi gió đêm mơn man thổi tới, Ngu Tích ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, ngọt dịu, hòa cùng thở khô ráo, lành lạnh toát từ Lục Chấp. Nàng nhịn mà nép sát thêm chút nữa, gò má lấm tấm mồ hôi cọ xát cằm , khẽ cọ cọ cọ cọ.

Nàng ngoan ngoãn, lúc nào cũng ngoan ngoãn mà. Ngu Tích thầm nghĩ, lẽ vì phu quân lớn tuổi nên mới chê nàng ồn ào. lớn tuổi thường thích náo nhiệt ? Thật kỳ lạ.

Thấy nàng cựa quậy nữa, Lục Chấp mới nhắm mắt dưỡng thần. Nhịp thở của đều đặn, giống hệt như con , bất kể lúc nào cũng mang dáng vẻ thong dong, sóng yên biển lặng.

Ngu Tích ngoan ngoãn rúc lòng . Vóc dáng Lục Chấp cao lớn, gần như thể bao trọn lấy nàng. Lúc hai chân dang , Ngu Tích trống chính giữa, một cánh tay ôm trọn. Phía lưng nàng là bắp đùi , còn chạm phần bụng nàng... là một nhiệt độ vô cùng kỳ lạ.

Nàng chút yên, nhịn mà đưa tay sờ sờ lòng bàn tay to lớn cùng những ngón tay thon dài lớp chai mỏng của , sờ lên vòm n.g.ự.c , lắng nhịp đập trầm mà mạnh mẽ bên trong lồng ngực.

Một lát , Lục Chấp mở mắt, đột nhiên bắt lấy bàn tay đang dò xét lung tung của nàng. Nhìn ánh mắt lảng tránh của nàng, bất đắc dĩ bóp nhẹ lòng bàn tay nàng: "Đi tắm rửa ."

Trời tối , thể tắm .

Ngu Tích hiểu, bàn tay : "Phu quân, định để ngủ ở tiền viện ?"

Lục Chấp thản nhiên "Ừm" một tiếng: "Nàng mồ hôi , tắm rửa xong hẵng ."

Làm...?

Làm gì cơ?

Ngu Tích nhíu mày ngọc, thăm dò hỏi: "Vậy xong cho xem thoại bản ? Là thoại bản cơ, 'Đạo Đức Kinh' ."

"Đừng voi đòi tiên." Lục Chấp véo nhẹ má nàng. Kế hoạch một tháng hai vốn dĩ nàng xáo trộn, mà nàng còn dám lấy chuyện mặc cả, đúng là quá thỏa mãn.

Ngu Tích "Ưm" một tiếng, dường như đang cân nhắc xem nên ở tiền viện để "" thì hơn, "". nàng chen chúc ngủ chung với phu quân.

Thôi bỏ , cứ ngủ , cùng lắm sáng mai tỉnh dậy đòi thoại bản tiếp.

Nghĩ thông suốt, Ngu Tích gật đầu ngoan ngoãn tắm rửa.

Nàng , vòng tay Lục Chấp bỗng trở nên trống trải. Hắn chống chân nghỉ ngơi thêm một lát, mới lên chiếc giường sập chật hẹp khi Ngu Tích .

Chiếc giường sập hẹp vốn dĩ là chỗ ngủ một . Trước đây Ngu Tích từng ngủ ở đây một đêm, lúc đó nàng gần như đè nửa lên , vô cùng chật chội. Chút nữa ngủ chắc tình hình cũng chẳng khá hơn là bao.

Trong phòng đặt chậu băng nên mát mẻ. Ngu Tích tháo trâm cài và vòng ngọc từ sớm, cởi áo ngoài ngoan ngoãn leo phía trong giường xuống, lăn hai vòng, đó ôm chăn chờ Lục Chấp tới.

Trong chuyện nàng vô cùng tự giác. Lục Chấp cụp mắt lướt qua cánh tay trần mướt mát như ngó sen của nàng, liếc thấy chuỗi hạt san hô đỏ rực bèn hỏi: "Sao tháo ?"

Ngu Tích đáp bằng giọng nũng nịu: "Không tháo , cái để cầu nguyện cho vợ chồng ân ái đấy, đeo đủ một năm mới linh nghiệm."

Nghe , Lục Chấp gì thêm. Hắn tắt bớt một ngọn nến, đó xuống bên cạnh nàng. Quá mấy nhịp thở, mới buông rèm giường xuống.

Trước mắt bỗng chốc tối sầm, thở hai đan xen . Ngu Tích cảm giác buồn ngủ, thế là bèn rúc lòng Lục Chấp, ôm lấy cổ , ỏn ẻn : "Phu quân, mấy ngày vắng nhà, nhớ lắm đấy."

Vừa , nàng áp má lên má Lục Chấp, cố tình mềm lòng, để nhớ hai bọn họ mới là thiết nhất thiên hạ: "Phu quân phu quân, nhớ ?"

Trước phụ mẫu nàng hễ cãi thì chỉ qua một đêm là hòa. Ngu Tích thầm nghĩ, chỉ cần nàng dỗ dành Lục Chấp thật , nàng sẽ đòi đống thoại bản thì .

Nhớ nàng ư? Mấy ngày mưa to, đê điều ngoài thành vỡ hai đoạn. Lục Chấp bận rộn tới bộ Công kiểm tra, giám sát tu sửa, an bài cho dân chúng, thực sự thời gian rảnh để mà nhớ nàng.

Nếu hiện tại nàng chủ động chạy đến, hôm nay Lục Chấp cũng chẳng ý định viên phòng.

Hắn vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của Ngu Tích, đáp lời. Một lát , khi Ngu Tích đang băn khoăn định gặng hỏi thì lật đè xuống, hôn lên vai nàng. Ngu Tích hừ hừ vài tiếng, cả dần nóng lên, cũng phản ứng chữ "" chuyện gì.

Dải lụa buộc chiếc yếm màu hồng đào của nàng hề chặt, nhưng Lục Chấp dường như thích tháo phăng nó ngay. Hắn chờ đến khi nàng còn chút sức lực nào để phản kháng, chỉ còn những tiếng thở dốc mềm mại ấm nóng.

So với sự cuống quýt rối bời của nàng, Lục Chấp tỏ vô cùng thong dong điêu luyện. Hắn thủy chung mang vẻ mặt điềm đạm, tựa như một kẻ ngoài cuộc chứ một trượng phu đang giúp thê t.ử dọn đường. Một hồi lâu , che lấy đôi mắt Ngu Tích, nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai nàng. Trong cổ họng Ngu Tích bật tiếng nức nở ngọt ngào, sống mũi bỗng thấy cay cay, nhưng thoát khỏi cổ họng cả tiếng là những tiếng rên rỉ mỏng manh vỡ vụn.

Lục Chấp kiên nhẫn. Hắn dùng ngón tay cái lau giọt nước mắt đọng nơi khóe mi Ngu Tích, hôn lên má nàng như để dỗ dành. Hắn giống hệt một khai hoang, bất kể là khi nào, con đường quan trong chuyện , đều dùng sự nghiêm túc và kiên nhẫn nhất quán để khai phá sự xa lạ. Dù là dòng nước xiết, con đường hẹp, những dòng chảy ngầm đang cuộn trào cũng chẳng thể cản nổi bước tiến của .

...

Lục Chấp vốn thích nghiên cứu học vấn, dù thích cũng hiếm khi biểu lộ mặt khác, nhưng một khi chuyên tâm nghiên cứu thì nghiêm túc hơn bất cứ ai. Hắn nhớ cơn mưa rào mấy ngày , lúc tan tầm dù che ô nhưng vạt áo vẫn ướt. Hơi nước ẩm ướt phả mặt, xua tan phần nào sự oi bức khi chuẩn sang hè.

Đợi đến lúc mưa tạnh, Lục Chấp vùi đầu hõm vai Ngu Tích, ôm chặt lấy nàng mà vỗ về. Ngu Tích vẫn hồn, lòng bàn tay cuộn . Mãi một lúc lâu , nàng mới dần thả lỏng cơ thể, vô thức lẩm bẩm: "Đáng ghét, đáng ghét... hừ."

Lục Chấp vuốt ve trán nàng, nâng khuôn mặt nàng lên nhẹ nhàng xoa nắn, khàn giọng : "Đáng ghét đến ?"

Đôi mắt Ngu Tích chớp chớp, ngay lúc Lục Chấp dứt lời thì nàng chìm giấc ngủ. Dáng vẻ khi ngủ vô cùng ngọt ngào, chỉ là hàng mi vẫn còn ướt át, đôi môi đỏ hồng khẽ hé mở, xem mệt lả .

Bàn tay nàng đặt hờ hững n.g.ự.c Lục Chấp, dường như vẫn nỡ ngủ. Lục Chấp vốn tưởng nàng định gì đó, thấy nàng lầm bầm: "Phu quân xa, trả thoại bản cho ..."

Lục Chấp vê nhẹ vành tai nhỏ nhắn như hạt ngọc trai của nàng, nhất thời bật , đáp .

Tuy nhiên trong lòng quyết định khóa thêm một ổ khóa nữa cho rương thoại bản , kẻo một ngày nào đó nàng tìm thấy lén lút tráo đổi mang ngoài, đúng là phòng kể xiết.

...

Sáng hôm , Lục Chấp thức dậy . Vì công cán bên ngoài ba ngày nên nghỉ phép một ngày, ở nhà tĩnh dưỡng.

Huyền Ngọc thấy động tĩnh trở dậy trong phòng, bèn gõ cửa khẽ: "Đại nhân, ban nãy bên chỗ Lão phu nhân đến mời ngài qua đó một chuyến."

Ngu Tích đang trong lòng Lục Chấp bất mãn rên khẽ một tiếng, nhanh chóng rúc cánh tay ngủ say. Lục Chấp chờ một lát mới dậy.

Hắn mặc quần áo chỉnh tề ngoài, dặn dò Hỷ Tước: "Phu nhân còn ngủ thêm một lát nữa. Ngươi bảo tiểu trù phòng hâm nóng cơm canh , đợi phu nhân tỉnh thì bưng lên."

Hỷ Tước vội vã đáp: "Nô tỳ nhớ ạ."

Tối qua nàng động tĩnh trong phòng, dường như dằn vặt lâu. Ôi, đại gia đúng là thương hương tiếc ngọc, tiểu thư nhà nàng chắc chắn chịu khổ .

Lục Chấp đến viện của Lục phu nhân. Lục phu nhân : " lúc lắm, cùng dùng bữa sáng . , Tích Nhi chuyện mời con qua đây ?"

"Nàng vẫn đang ngủ.” Lục Chấp mở lời: “Mẫu việc gì xin cứ căn dặn."

Đám hạ nhân bưng cháo trắng và món ăn kèm lên. Lục phu nhân mỉm , đợi Lục Chấp ăn hai miếng mới chậm rãi : "Cũng chuyện gì khác, chính là chuyện mấy ngày bàn với con, con đón Tranh Ngọc cửa bình thê."

Nói xong, thấy Lục Chấp dừng đũa, Lục phu nhân giải thích: " cũng vội trong một sớm một chiều. Đợi Tích Nhi mang thai, con quyết định cũng muộn. Có thêm một hầu hạ con, hơn nữa Tranh Ngọc là biểu ruột thịt của con, con bé cửa cũng chẳng chỗ nào ."

Giọng Lục Chấp lạnh nhạt: "Mẫu , Ngu thị mới cửa, đừng nhắc chuyện thì hơn. Hơn nữa con hứa với nhạc phụ, bốn mươi tuổi con mới nạp , nhi t.ử thể thất tín với ."

Lục phu nhân nhất thời nghẹn lời, hồi lâu mới : "Chuyện là Tích Nhi đúng, cho cùng là nó nợ Tranh Ngọc."

Lục Chấp lắc đầu, dứt khoát dậy: "Chuyện đó qua . Nhi t.ử còn việc , mẫu cứ tiếp tục dùng bữa ."

Nói xong, Lục Chấp bèn lưng bước .

Lục phu nhân , Lục Chấp mất kiên nhẫn . Cũng thôi, mấy năm luôn cự tuyệt chuyện thành , vất vả lắm mới chịu buông miệng đồng ý cưới Ngu Tích, cũng là vì nhà họ Lục với nhà họ Ngu . Giờ bảo cưới thêm bình thê, quả thực nổi.

Lục phu nhân thở dài, cũng hết cách, giữa tiến thoái lưỡng nan.

"Biết thế nào cho đây..."

Vốn dĩ bà định để Ngu Tích chủ trì việc đón , nhưng thái độ của Ngu Tích thì chắc chắn là chịu . Bà để Lục Chấp tự mở lời, nhưng đây là hạ sách, kết quả con trai bà cũng chẳng hề ý định .

lúc , Cao Tranh Ngọc thấy Lục Chấp rời bèn bước tới, sốt sắng hỏi: "Cô mẫu, biểu ca ? Huynh đồng ý ?"

Lục phu nhân lắc đầu: "Tranh Ngọc, cô mẫu một chủ ý . Hay là con gả cho Lục Bình ? Như con vẫn thể ở bên cạnh , lo ai bắt nạt."

... Lục Bình á?

Cao Tranh Ngọc mở to mắt dám tin. Sao ả thể gả cho cái tên công t.ử bột Lục Bình đó ? Kẻ phá gia chi t.ử đó ghép thành một đôi với Ngu Tích mới là chuẩn.

Bây giờ Ngu Tích cướp mất Lục Chấp, ả gả cho Lục Bình, thế là chuyện quái gì?

"Cô mẫu, đừng đùa nữa. Lục Bình đang nuôi ngoại thất, giờ vẫn đang giấu diếm ở bên ngoài. Con... con chắc chắn đấu ả ngoại thất đó ."

"Ngoại thất rốt cuộc vẫn chỉ là ngoại thất. Ta sẽ chủ, để con gả cho nó chính thê, bảo vệ, con sợ cái gì?" Lục phu nhân tận tình khuyên bảo: “Chính thê vẫn hơn bình thê, con đừng mãi tơ tưởng đến đại biểu ca của con nữa. Những cách thể nghĩ cô mẫu đều nghĩ , thật sự là... haiz."

Thực cũng mấy thủ đoạn đê hèn, nhưng Lục phu nhân nỡ dùng lên chính con trai . Cả hai bề đều xuôi, bà đành khuyên cháu gái từ bỏ.

Cao Tranh Ngọc thở dốc, thốt lên lời. Rất lâu , thấy Lục phu nhân thêm gì nữa, cơ thể ả lảo đảo một cái ngất lịm .

Lục phu nhân hoảng hốt: "Tranh Ngọc!"

Khi Cao Tranh Ngọc tỉnh nữa, Lục phu nhân đang túc trực bên giường lau nước mắt. Thấy ả mở mắt, bà vội hỏi: "Con tỉnh ? Bây giờ thấy trong khá hơn chút nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-24-ra-mo-hoi-roi-tam-truoc-da.html.]

Cao Tranh Ngọc thoi thóp lắc đầu, với Lục phu nhân: "Cô mẫu, con uống nước."

"Được.” Lục phu nhân vội vàng với Lam Chi đang bên cạnh: “Còn mau rót nước cho tiểu thư nhà ngươi."

Lam Chi bắt ánh mắt của Cao Tranh Ngọc: "Vâng, nô tỳ rót nước ngay đây ạ."

Thừa dịp Lục phu nhân chú ý, thị nữ lấy một chiếc lọ nhỏ mấy bắt mắt bàn, lén lút mở nắp, trút một ít bột phấn màu gỉ sắt chén, đó đưa cho Cao Tranh Ngọc: "Tiểu thư, uống nước ạ."

Cao Tranh Ngọc nhấp một ngụm, đột nhiên khóe miệng rỉ một vệt m.á.u đỏ tươi: "Khụ khụ, cô mẫu, bụng con đau quá..."

Lục phu nhân sợ điếng , đỡ ả xuống hoảng loạn hét lên: "Đại phu, mau tìm đại phu đến đây!"

...

Bên Lục phu nhân đang rối như tơ vò, Ngu Tích gì. Nàng ngủ một mạch đến tận giữa trưa, ngơ ngác dậy, việc đầu tiên nghĩ đến là tìm Lục Chấp để đòi thoại bản.

Hỷ Tước bưng chậu nước bước : "Tiểu thư, sáng nay cô gia ghé qua viện của Lão phu nhân một chuyến khỏi cửa luôn. Nô tỳ Huyền Ngọc là mấy ngày nay mưa lớn, đê điều ngoài thành đoạn cần tu sửa nên cô gia kiểm tra tiến độ ạ."

"Bận rộn quá .” Ngu Tích lầm bầm, bước xuống giường uống ực một ly nước lớn, giá sách trong phòng bắt đầu phiền muộn: “Haiz, rốt cuộc thoại bản của đang giấu ở cơ chứ."

Nói xong, nàng chợt nhớ điều gì. Hôm qua chẳng Lục Chấp bảo xong sẽ trả thoại bản cho nàng ? Bọn họ xong , còn lâu nữa... Khoan , đúng, đúng... Hình như căn bản là hề đồng ý!

Ngu Tích giật thon thót, tặc lưỡi một cái. Thoại bản mất : “" cũng , cứ cảm giác sai sai ở nhỉ.

Nàng tắm rửa chải chuốt xong xuôi, định tiếp tục công cuộc tìm kiếm thì thỉnh qua viện của Lục phu nhân.

Bởi vì chuyện của Cao Tranh Ngọc, thái độ của Ngu Tích đối với nương chồng cũng còn niềm nở như lúc mới gả nữa. Gần như nàng bao giờ chủ động qua viện của bà thỉnh an.

Giờ phút , thấy dáng vẻ tiều tụy, hai mắt sưng đỏ của Lục phu nhân, nàng khựng , cất giọng hỏi: "Nương, ?"

Lục phu nhân nàng, chợt thở dài một tiếng, ngập ngừng mãi mới lên tiếng: "Tích Nhi, nương lời với con."

Ngu Tích bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành: "Nương, cứ ."

Lục phu nhân lau khóe mắt, do dự một lúc lâu mới thốt lên: "Tranh Ngọc thổ huyết ."

Ngu Tích: "..."

Chẳng lẽ là do trận tức giận từ ba ngày ? Nếu thế thì m.á.u của Cao Tranh Ngọc nôn vẻ muộn màng quá đấy.

Thấy Ngu Tích im lặng, Lục phu nhân đành hạ cái mặt già xuống chủ động mở lời: "Tranh Ngọc sức khỏe ốm yếu, từ nhỏ mất nương, trong lòng nó luôn coi như đẻ... Mấy ngày con chọc tức đến thổ huyết, sức khỏe càng sa sút. Haiz, Tích Nhi, hôm nay nương gọi con đến đây, thực hỏi con một chuyện."

Ngu Tích , quả thực cũng thấy Cao Tranh Ngọc chút đáng thương, nhưng nàng vẫn vô thức phản bác: "Hai ngày nay con thật sự hề chọc tức biểu ."

Lục phu nhân nghẹn họng, kéo nàng xuống bên cạnh: "Chuyện là thế , thực trong lòng Tranh Ngọc luôn một tâm nguyện..."

"Biểu tâm nguyện gì ạ?"

"Nó bên cạnh cả đời. Cho nên nương hỏi con, con thể chủ đón nó cửa, bình thê cho phu quân con ?"

"..."

Ngu Tích lẳng lặng rút tay về. Lúc nàng gả cho Lục Chấp quậy một trận trò, dựa mà Cao Tranh Ngọc cướp phu quân của nàng nhẹ bẫng như ?

Nàng sẽ đời nào đồng ý. Cao Tranh Ngọc giỏi thì nôn m.á.u thêm vài nữa , tức c.h.ế.t luôn cho thanh tịnh.

Sống sống c.h.ế.t c.h.ế.t, còn đòi cướp phu quân nhà , đúng là quá vô liêm sỉ mà, hừ!

Ngu Tích nảy một ý, híp mắt đề nghị: "Nương, thể gả biểu cho nhị mà. Vừa nhị cũng thú thê, trai tài gái sắc, nhi tức thấy vô cùng xứng đôi. Như biểu cũng thể ở bên cạnh nương ."

Cao Tranh Ngọc ghép với Lục Bình, Ngu Tích càng nghĩ càng thấy quá thông minh.

Lục phu nhân khổ: "Nó thích Lục Bình."

Ngu Tích hiểu , Cao Tranh Ngọc thích Lục Chấp.

Nàng gì, nấn ná một lát cũng chủ động nhắc tới, mà cất lời: "Nương, nhi tức hình như hiểu lắm."

Nương chồng xin con dâu, Ngu Tích trả lời thế nào cũng sai, chi bằng cứ giả vờ hiểu là nhất.

Lục phu nhân cũng thấu, nhưng vì xót xa Cao Tranh Ngọc nên bà đành : "Trong lòng nó phu quân con, con chi bằng cứ tác thành cho . Dù sức khỏe nó cũng yếu ớt, chẳng thể đe dọa gì đến con . Con cứ coi như một việc thiện, ?"

Ngu Tích khẽ thở dài: "Nương, con thật sự đau lòng cho biểu . chuyện cưới bình thê con còn bàn bạc với phu quân. Nương cứ yên tâm, con nhất định sẽ khuyên nhủ phu quân cẩn thận."

Nghe , Lục phu nhân ngờ nàng nhượng bộ nhanh đến thế, bà vui mừng : "Hài t.ử ngoan, nương nhất định sẽ bù đắp cho con đàng hoàng."

Ngu Tích mỉm : "Vậy con xin phép về suy nghĩ xem nên với phu quân thế nào. Nương cứ đợi tin của con nhé."

Lục phu nhân: "Được, , con nhất định khuyên nhủ nó t.ử tế nhé."

Khoảnh khắc Ngu Tích lưng bước , nụ khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức biến mất. Nàng mới thèm khuyên , hừ!

Làm gì cái lý nào ngang nhiên cướp phu quân như chứ!

Đợi Ngu Tích khuất, Lục phu nhân thở dài mấy bận, mới bước phòng Cao Tranh Ngọc. Nhìn cô cháu gái mặt mày trắng bệch, bà xót xa : "Con yên tâm, tẩu tẩu con đồng ý về khuyên biểu ca con . Con cứ yên tâm tĩnh dưỡng cho ."

Cao Tranh Ngọc: "Thật ạ? Tỷ thực sự đồng ý ư?"

Lục phu nhân thở dài: " thế, con bé cũng là hiểu chuyện."

Cao Tranh Ngọc lúc mới mỉm . Ả ngay mà, Ngu Tích nhất định thể nào từ chối lời của Lục phu nhân .

Hừ, cứ chờ đấy.

...

Về đến phòng, Ngu Tích nghĩ mãi nghĩ hoài vẫn chẳng nghĩ kế sách gì thì Kim Dao đưa mời tới bái phỏng.

Nàng vội sai mời Kim Dao .

Ba tên thợ đóng giày bằng một Gia Cát Lượng, nàng quên béng mất Kim Dao cơ chứ!

Kim Dao bước qua cửa hớt hải hỏi: "Chẳng ngươi ngóng tin tức của Kỳ vương giúp , lâu thế mà một chữ bẻ đôi cũng gửi cho ?"

"Ngươi mặc kệ Kỳ vương , mau quan tâm đến !"

"Ngươi thế?" Kim Dao lấy lạ. Thấy mặt mũi Ngu Tích hồng hào, hai mắt sáng ngời, dường như còn da thịt hơn một chút: “Trông ngươi giống chuyện gì ."

Ngu Tích kể bộ chuyện Lục phu nhân nàng chủ đón Cao Tranh Ngọc cửa: "Ta thể kéo dài chuyện cả đời , nhỡ mấy năm nữa ả vẫn sống sờ sờ đó thì ?"

Kim Dao xong cảm thấy thật khó tin: "Thì đây chính là tác phong của tài nữ thanh lưu đấy , đúng là đê tiện thật."

"Ngươi bớt khen ả .” Ngu Tích bực dọc đáp: “Ả chẳng thanh lưu chút nào. Suốt ngày nhòm ngó phu quân nhà khác thì thanh lưu cái nỗi gì, đáng ghét!"

"Gấp cái gì.” Kim Dao an ủi nàng: “Phụ năm nay nạp thêm cô tiểu thứ tám còn thèm gấp đây ."

"Sao phụ ngươi nạp tiểu nữa ? , chúng đang chuyện khác cơ mà!"

"Haiz.” Kim Dao nhấp ngụm nước, chậm rãi : “Ngươi nương chồng ngươi hành xử như thế gọi là gì ?"

Ngu Tích ngơ ngác: "Tổn lợi ? Bụng khó lường? Già mà đắn? Ngươi đừng úp mở nữa mau !"

"Cái gọi là lửa cháy đến chân nên bà vội.” Kim Dao khẽ hắng giọng: “Ta thì một cách , chỉ xem ngươi sợ phu quân mắng thôi."

Ngu Tích ngẫm nghĩ một lúc, ấp úng : "Đừng , hại đoạt mạng là . Lỡ tù, phu quân chắc chắn sẽ cứu ."

Kim Dao chọc ngón tay lên trán Ngu Tích: "Sao lúc thì ngươi thông minh, lúc thì hồ đồ thế hả? Chắc chắn là do phụ ngươi nạp tiểu nên ngươi mới thấu mấy chuyện bằng ."

Ngu Tích níu tay nàng : "Ngươi mau , đang gấp lắm đây. Nếu ngươi chủ ý , sẽ lấy tiền của phu quân mua trang sức cho ngươi."

"Được!" Kim Dao liếc xung quanh, lén lút ghé sát tai Ngu Tích: “Ngươi cứ thế , thế ... thế ."

Mắt Ngu Tích dần trợn tròn, dám tin thốt lên: "Ngươi bày cái chủ ý rách nát gì thế hả! Bắt nạp cho cha chồng á! Cha chồng ngần tuổi !"

Cha chồng nàng - Lục Thái phó thanh liêm cả đời, nay ngần tuổi đầu, nàng nhi tức nạp cho ông. Chuyện mà để Lục Chấp , chẳng nàng tiêu đời !

Lời tác giả:

Con gái nhỏ: Khoan , hình như cũng !

Lục Các lão: ... Hay là cứ suy nghĩ thêm chút .

 

Loading...