Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 25: Một bụng ý đồ xấu
Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:37:02
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ây ây ây, đừng vội.” Kim Dao giữ Ngu Tích : “Chỉ là nạp thôi mà, chuyện gì to tát . Ngươi cứ nghĩ cách phủi sạch quan hệ, cho kín kẽ một chút là chứ gì."
Ngu Tích siết chặt chiếc khăn tay. Sau phút kinh ngạc ngắn ngủi ban đầu, thực nàng cũng nhận đây là một chủ ý .
Dẫu thì Lục phu nhân cũng định cưới bình thê cho Lục Chấp , nàng nghĩ cách nạp cho Lục Thái phó thì nào!
"Khụ khụ.” Ngu Tích ho khan hai tiếng: “Cái đó... ngươi cụ thể xem nào."
Kim Dao thừa tiêu chuẩn đạo đức của Ngu Tích chẳng cao gì cho cam, bởi nếu đạo đức của nàng mà cao thì hai chẳng thể trở thành tỷ .
"Đơn giản thôi, ngoài sáng thì đ.á.n.h trong tối. Ngươi cứ nghĩ cách giăng bẫy cha chồng ngươi một vố là xong. Chuyển họa cho khác, tiên cứ nương chồng ngươi cuống cuồng lên, kiếm chút việc cho bà , thì bà sẽ suốt ngày chằm chằm ngươi và Lục Các lão nữa."
Ngu Tích gật đầu, nhanh đưa quyết định: "Được, để tìm thích hợp . Nếu chủ ý của ngươi thành công, cái gì cứ việc ."
Kim Dao xua tay, : "Ây dà, mấy lời khách sáo quá . Ngươi chỉ cần để ý động tĩnh của Kỳ Vương giúp nhiều một chút là . Đợi đến khi trở thành Kỳ Vương phi, nhất định sẽ quên ngươi ."
"Thành giao!"
Sau khi trong lòng tính toán, Ngu Tích bèn dẫn Hỷ Thước về Ngu gia một chuyến.
Trần thị đang định ngủ trưa, Ngu Tích trình bày rõ mục đích đến đây thì lập tức tỉnh cả ngủ, tức giận đến mức lửa giận bốc cao ba trượng: "Cái bà Cao Diệu Cầm , thật sự là ức h.i.ế.p quá đáng mà! Con mới gả Lục gia bọn họ mấy ngày, bà dám nhét cháu gái phòng hai đứa ? Không , nương nhất định tìm bà đòi một lời công đạo!"
Ngu Tích vội vàng giữ Trần thị , rót cho bà một ly nước: "Nương, đừng vội. Thực trong lòng nữ nhi cách , chỉ là cần giúp đỡ một tay thôi."
Trần thị đang lửa giận bừng bừng, thấy dáng vẻ hiểu chuyện của con gái thì xót xa thôi. Con gái bà Lục gia ép đến mức bây giờ cũng học cách động não .
"Nữ nhi ngoan, con , nương đều con hết."
lúc , Ngu Quan Hải tụ tập cùng bằng hữu xong cũng nhàn nhã bước về. Thấy hai nương con đang thiết chụm đầu to nhỏ, ông hỏi: "Hai nương con đang chuyện gì thế, ?"
Trần thị ngẩng đầu trừng mắt lườm ông một cái: "Cười , ông còn cho nổi? Con gái ông sắp Lục gia bắt nạt đến c.h.ế.t mà ông còn đó !"
Ngu Quan Hải lập tức tắt nụ , Ngu Tích chằm chằm mấy cái: "Nữ nhi ngoan, ? Có chuyện gì con đừng sợ, cha chủ cho con."
Ngu Tích cha nương, trong lòng dâng lên một trận cảm động. Quả nhiên, cha nương chồng bằng cha đẻ : “Thực là Lục gia cưới bình thê cho Lục Chấp, nhưng mà..."
Ngu Tích còn hết câu, Ngu Quan Hải lập tức đập mạnh tay xuống bàn: "Nương kiếp! Cái lão già Lục Tịnh Lam , thế mà dám loại chuyện hèn hạ như . Ta tìm lão tính sổ!"
"Khoan khoan khoan..." Ngu Tích một tay giữ chặt Ngu Quan Hải, một tay kéo Trần thị: “Cha nương, hai đừng vội, con nào!"
Ngu Quan Hải: "Chẳng gì để hết. Hòa ly, hòa ly ngay lập tức!"
Trần thị: ", hòa ly! Cha nương nuôi con cả đời!"
Ngu Tích mỉm khoác lấy cánh tay Trần thị: "Nương, và cha con . Thực con sớm tính xong gì , chỉ là cần hai giúp một tay thôi."
Ngu Quan Hải và Trần thị đưa mắt .
Trần thị: "Nữ nhi ngoan, con , cha nương nhất định sẽ giúp con."
Lúc Ngu Tích mới khai thật bộ kế hoạch của : "Thực con định tìm cách nạp cho cha chồng. Như nương chồng con sẽ còn tâm trí mà suốt ngày chằm chằm vợ chồng con nữa."
Vừa xong, nàng vốn tưởng Trần thị và Ngu Quan Hải sẽ do dự đôi chút, dù chuyện cũng chẳng mấy ho gì. Ai ngờ hai họ vỗ bàn một cái, lập tức đồng ý ngay.
"Cách , chủ ý tuyệt quá mất!"
" là nữ nhi ngoan của nương, đầu óc thông minh y hệt nương !"
Ngu Tích bật . Quả nhiên nàng là do cha đẻ mà, cha nương nàng thì thể t.ử tế hiền lành đến chứ.
Ba ăn nhịp với cực kỳ nhanh chóng.
Chẳng bao lâu , Chu ma ma hầu hạ bên cạnh Trần thị dẫn một cô nương vóc dáng trắng trẻo sạch sẽ tới.
Chu ma ma bẩm báo: "Lão gia, phu nhân, tiểu thư. Cô nương là cháu gái họ xa bên đằng ngoại nhà nô tỳ, tên là Chu Thải Lan, năm nay tròn mười sáu. Con bé lanh lợi, dạo cha nó lỡ ngã gãy chân, đang lúc cần tiền chữa trị. Mấy vị xem thử con bé, liệu ạ?"
Chu ma ma là cũ bên cạnh Trần thị, do bà tiến cử hẳn sẽ xảy sai sót gì.
Trần thị và Ngu Quan Hải thì ý kiến gì, chỉ chờ xem Ngu Tích .
Ngu Tích đương nhiên cũng hài lòng. lúc Chu Thải Lan thiếu tiền, nàng thiếu để giăng bẫy Lục Thái phó, quả thực là vẹn cả đôi đường.
Nếu nhất định vạch lá tìm sâu, thì chỉ điều Chu Thải Lan còn quá trẻ, đối phó nổi với Lục phu nhân .
Đang nghĩ ngợi, nàng đột nhiên thấy Chu Thải Lan nháy mắt với một cái. Ngu Tích tức khắc yên tâm, xem cũng là một cô nương lanh lợi, chủ kiến.
Trần thị cũng hài lòng gật đầu, căn dặn Chu ma ma: "Ngươi cứ cầm một khoản tiền đưa con bé mang về nhà cứu cấp , nó cũng chẳng dễ dàng gì."
Chu Thải Lan vội vàng tạ ơn: "Đa tạ phu nhân."
Trần thị với Ngu Tích: "Con y phục , cha nương dặn dò nó vài câu ."
Ngu Tích gật đầu: "Vâng ạ."
Một khắc , Ngu Tích xong y phục, Chu Thải Lan đợi nàng.
Trần thị vẫn còn yên lòng: "Có cần cha nương cùng con ?"
Ngu Tích lắc đầu: "Cha nương cứ yên tâm , chuyện con cùng ."
Trần thị và Ngu Quan Hải cũng thêm gì, chỉ dặn nàng cẩn thận một chút.
Nhìn bóng lưng Ngu Tích khuất dần, Trần thị bùi ngùi xúc động: "Haizz, con trẻ lớn thật ."
Ngu Quan Hải thì xoa xoa cằm hắc hắc: "Hắc hắc, lão già Lục Tịnh Lam đó cuối cùng cũng ngày hôm nay."
Trần thị tức tối lườm ông một cái. Ban nãy lúc dặn dò Chu Thải Lan, cái lão là đưa nhiều mưu hèn kế bẩn nhất. Phải rằng mới mấy hôm , Ngu Quan Hải và Lục Thái phó vẫn còn hẹn du hồ đấy.
Nhận ánh mắt của thê tử, Ngu Quan Hải lấy lòng bóp vai cho bà: "Người Lục gia bọn họ bắt nạt con gái , nhất định cho bọn họ thêm chút phiền phức mới ."
Trần thị bất giác gật gật đầu: "Nói cũng ."
Hơn nữa, con cái dù lớn đến thì cũng là khúc ruột của những cha nương. Bị ức hiếp, nhất định trả đũa mới .
……
Sau khi dò la lịch trình của Lục Thái phó, Ngu Tích bèn sai đưa thư cho Kim Dao. Nếu , một chuyện luôn cảm thấy chột , vẫn là nên tìm một kẻ "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" cùng mới .
Tình cờ hôm nay Lục Thái phó ngoại thành thăm bạn, giống như trong thành đông phức tạp, quả thực là thời cơ tuyệt vời do trời ban để ăn vạ.
Kim Dao nhận lời nhắn cũng cải trang một phen, đó hứng hởi chạy tới.
Lên xe ngựa, thấy Chu Thải Lan, nàng sững một chút: "Thế cũng quá trẻ , ?"
"Được mà.” Ngu Tích kéo nàng xuống: “Muội cực kỳ lanh lợi đấy."
Chu Thải Lan cũng lập tức bày tỏ thái độ: "Hai vị tiểu thư cứ yên tâm, cho còn hơn nhiều so với việc cơm ăn. Nô tỳ nhất định sẽ thỏa đáng chuyện ."
Nghe , Kim Dao cũng thêm gì nữa. Quả thực, cơm ăn mới là khổ nhất.
Xe ngựa của mấy họ khỏi thành, nấp ở con đường rẽ tất yếu qua để thành, chờ đợi Lục Thái phó xuất hiện.
Ngu Tích vẫn yên tâm, dặn dò Chu Thải Lan: "Ngươi đừng sợ, cha chồng là chính trực, sẽ gì ngươi . Ngươi cứ diễn cho thật thê t.h.ả.m là . Cho dù việc thành, cũng sẽ đưa cho ngươi một khoản bạc mang về nuôi gia đình, tuyệt đối để ngươi chịu thiệt."
Ánh mắt Chu Thải Lan kiên định, cảm kích : "Tiểu thư yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ giúp ngài đối phó thật nương chồng ngài."
Kim Dao ở bên cạnh cũng vỗ vai tán thưởng: "Làm cho , đối phó với nương chồng cũng sẽ tìm ngươi."
Chu Thải Lan: "Vâng!"
Không lâu , mấy bèn thấy bóng dáng Lục Thái phó. Có lẽ hôm nay tâm trạng ông đang nên xe ngựa mà cưỡi một con lừa thong dong về phía trong thành.
Thấy ông chỉ dẫn theo hai tên tiểu tư, Ngu Tích nháy mắt hiệu cho Chu Thải Lan: "Chính là lúc !"
Chu Thải Lan xách giỏ bước xuống xe ngựa, vòng một đoạn ngắn, đó đợi lúc Lục Thái phó ngang qua thì lảo đảo nghiêng , ngã oạch xuống chân lừa: "Ái chà, chân của ! Chân của hình như gãy !"
Lục Thái phó lưng lừa: "!"
Ngu Tích và Kim Dao đang quan sát cách đó xa thấy bèn bắt đầu bàn tán.
Kim Dao thắc mắc: "Không chúng nên dùng mỹ nhân kế ? Thế tác dụng ?"
Ngu Tích cảm thấy hành động của Chu Thải Lan tất thâm ý khác: "Mình thấy khổ nhục kế mới ích hơn. Dù cha chồng cũng lớn tuổi , mỹ nhân kế lẽ hợp với ông ."
Kim Dao: "Chưa chắc nha, đàn ông sinh vốn dĩ đều háo sắc, đàn ông già thì là lão già háo sắc. Cha cũng thế đấy, một lão quỷ háo sắc chính hiệu."
"Ngươi cũng đúng nhỉ..." Ngu Tích lắc lắc đầu: “Cứ từ từ, xem nàng định gì ."
Cùng lúc đó, cách lưng hai họ chừng hơn chục trượng, Kỳ Vương đang cưỡi ngựa thành, lầm bầm càu nhàu: "Cái mặt trời nắng gắt quá mất, lúc râm lúc chói, thời tiết kiểu quỷ gì thế ."
Vừa , bỗng híp mắt , phát hiện Ngu Tích và Kim Dao đang nấp gốc cây cách đó xa với bộ dạng vô cùng lén lút.
"Đây chẳng là phu nhân của Lục Chấp ? Sao ở chỗ ?" Kỳ Vương tự lẩm bẩm, phía một chút, thấy xe ngựa của Lục Chấp : “Lẽ nào là đến đón ?"
Dứt lời, định giục ngựa chạy ngang qua thì bèn thấy cảnh Lục Thái phó đang ăn vạ.
Kỳ Vương: "...!"
Tiểu tư của Lục Thái phó định kéo tay Chu Thải Lan lên: "Cái cô vô lý thế, con lừa của chúng đụng cô. Ta thấy cô rõ ràng là ăn vạ đòi tiền!"
Chu Thải Lan đưa tay lau nước mắt nơi khóe mi, liếc sắc mặt Lục Thái phó, lóc ỉ ôi: "Các ngươi mới vô lý thì ! Ta đang đường đàng hoàng, các ngươi đụng trúng , bây giờ còn đổ cho . Trên đời còn vương pháp nữa !"
Thấy tên tiểu tư còn định động thủ, Lục Thái phó lưng lừa ôn hòa đưa tay cản : "Thôi ."
Nói xong, ông sang Chu Thải Lan: "Tiểu cô nương, thấy tuổi cháu cũng lớn, loại chuyện , chẳng là gặp khó khăn gì chăng?"
Chu Thải Lan vẫn lỳ đất chịu dậy: "Không khó khăn gì sất. Chính là các ông cưỡi lừa đ.â.m , đưa cho một lời công đạo."
"Thôi .” Lục Thái phó vốn tính tình khoan dung, định tính toán chi li. Thấy cô nương tỏ thái độ quyết bỏ qua, ông bèn sang bảo tên tiểu tư bên trái: “Ngươi lấy ít bạc vụn đưa cho cô ."
Tên tiểu tư vẻ mặt đầy miễn cưỡng lôi bạc : "Đại nhân, ngài cứ hiền lành quá thôi."
Lục Thái phó vuốt râu : "Không hiền lành, mà nghĩ vị cô nương hẳn là nỗi khổ tâm riêng. Ta dư dả khả năng, giúp đỡ cô một chút thì ."
Nghe , Chu Thải Lan đất âm thầm tính toán trong lòng. Quả nhiên diễn biến sự việc giống y hệt như Ngu Hầu gia dự đoán.
Nàng dậy, nét mặt vô cùng chân thành: "Đại nhân, ngài quả là . Có điều thấy chân cẳng con lừa của ngài đúng là chút vấn đề. Cứ cưỡi tiếp chỉ e sẽ ngã đấy. Dù cũng sắp đến cổng thành , ngài bộ thành thì thỏa hơn."
Lục Thái phó vui vẻ gật đầu, leo xuống lưng lừa với hai tiểu tư: "Các ngươi xem, bảo đời gì nhiều đến thế."
Hai tên tiểu tư bất giác cũng cảm thấy chút hổ thẹn, xem là bọn họ nghĩ lòng quá hiểm ác .
Lục Thái phó vuốt râu dặn dò Chu Thải Lan: "Tiểu cô nương, tìm một công việc t.ử tế mà , đừng mấy chuyện như thế nữa nhé."
Chu Thải Lan liên tục gật đầu: "Vâng, nhất định sẽ cải tà quy chính."
Lục Thái phó hài lòng, thêm gì nữa, tiếp tục sải bước về phía .
Bỗng nhiên, giọng của Chu Thải Lan vang lên: "Ngài rớt đồ đất kìa."
"Đồ gì cơ?"
Lục Thái phó nghi hoặc đầu , bèn Chu Thải Lan nhào tới ôm chầm lấy thắt lưng: "Người , kẻ sàm sỡ!"
Lục Thái phó: "!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-25-mot-bung-y-do-xau.html.]
Hai tiểu tư: "!"
Trời đất ơi, đời nhiều kẻ xa đến thế!
……
Ngu Tích và Kim Dao đang nấp xem nhịn mà gật gật đầu. Quả nhiên, Chu Thải Lan đúng là bản lĩnh.
Kỳ Vương cũng xem hết màn kịch suýt nữa thì ngã nhào khỏi lưng ngựa, cuối cùng cũng thấu vấn đề. Lục phu nhân hình như đang tìm cố ý lừa gạt cha chồng của nàng .
Chu Thải Lan sống c.h.ế.t ôm lấy eo Lục Thái phó chịu buông tay: "Đại nhân, thấy ngài đúng. Ta quyết định cải tà quy chính. Ta thấy ngài đích thị là một , chi bằng ngài thu nhận . Như thì nửa đời sẽ ngoài ăn vạ lừa đảo khác nữa!"
Hai mắt Lục Thái phó tối sầm : "Không ! Cô nương mau buông tay ! Ta tuổi !"
Chu Thải Lan: "Lớn tuổi mới thương , cứ thấy ngài là !"
Hai tiểu tư hét thất thanh: "Á á á! Mau buông tay mau!"
Mãi một lúc Chu Thải Lan mới chịu buông tay. Lục Thái phó chật vật bệt xuống đất, ngón tay run rẩy chỉ Chu Thải Lan: "Ta lòng giúp cô, cô thể đối xử với như ? Thật sự... thật sự là đồ lòng lang sói mà!"
Chu Thải Lan chẳng hề tỏ e sợ: "Ta là một hoàng hoa khuê nữ, bằng lòng cho ông là coi trọng ông đấy. Nếu ông đưa về, sẽ lập tức thành rêu rao ầm lên, ông là đồ hổ, dám ức h.i.ế.p một cô nương nhỏ bé như ."
Lục Thái phó ôm lấy ngực: "Cô cô cô... Cô ngậm m.á.u phun !"
Chu Thải Lan bộ định xăm xăm bước về hướng cổng thành, Lục Thái phó vội vàng gọi nàng : "Khoan , chúng chuyện gì thì từ từ thương lượng!"
Nếu thật sự để nàng thành loạn lên, thì thanh danh trong sạch mà Lục Thái phó giữ gìn cả đời coi như hủy hoại hết. Ông thể chịu đựng nổi nỗi nhục nhã .
Chu Thải Lan bắt đầu lóc: "Đại nhân, cũng chỉ vì mong cầu miếng cơm manh áo. Ngài cứ thu nhận , bảo đảm sẽ hầu hạ ngài đàng hoàng chu đáo!"
Lục Thái phó quả thực hết cách. Ông cứ cảm thấy dáng vẻ vô của cô nương mắt đỗi quen thuộc, dường như chút giống với hình bóng Ngu Quan Hải lúc tới cửa đòi đổi phận tân nương lúc .
Lục Thái phó thở dài thườn thượt: "Thôi bỏ , cô theo về phủ ."
Về đến phủ nghĩ cách tống cổ ả , vẫn còn hơn là để ả lảng vảng bên ngoài năng hàm hồ, tổn hại thanh danh của ông.
Thấy Lục Thái phó mở lời, hai tên tiểu tư đưa mắt , dẫu tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng dám ý kiến thêm câu nào.
Chu Thải Lan thành xong nhiệm vụ, nàng liếc mắt về phía hai Ngu Tích từ đằng xa một cái, ngoan ngoãn nối gót Lục Thái phó rời .
Chứng kiến bộ câu chuyện từ đầu đến cuối, Ngu Tích cảm khái vô cùng: "Thì còn cách nữa, vi diệu, thật sự quá đỗi vi diệu."
Kim Dao cũng xuýt xoa kém: "Lạt mềm buộc chặt, quả nhiên thể trông mặt mà bắt hình dong. Mình thừa nhận là ban nãy coi thường cô nương ."
"Này, hai các cô thật sự ?"
Giọng của Kỳ Vương thình lình vang lên lưng. Hai giật thót tim, hoảng hốt đầu .
Kỳ Vương trưng vẻ mặt tán thành: "Bản vương thấy các cô thất đức đấy. Nhất là Lục phu nhân đây, dù Lục Thái phó cũng là cha chồng của cô, cô sợ Lục Các lão phát hiện ?"
Kim Dao quýnh lên: "Làm bây giờ! Làm bây giờ! Chúng phát hiện !"
Ngu Tích cũng luống cuống: "Làm bây giờ! Mình cũng đây, liệu thể mua chuộc ?"
Kim Dao: " ngài là vương gia, chắc chắn giàu hơn hai đứa nhiều."
Vừa , Kim Dao liếc mắt Kỳ Vương vận kình trang ôm sát , mới cưỡi ngựa xong, tỏa sức nóng hừng hực. Nàng bộ đại nghĩa lẫm liệt, hào hùng tuyên bố với Ngu Tích: "Thôi bỏ ! Nể tình hai chúng tỷ bao nhiêu năm nay, quyết định liều mạng vớt vát cho ngươi một phen!"
Ngu Tích vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng : "Đừng mà Dao Dao, chúng chắc chắn vẫn còn nghĩ cách khác mà!"
Kỳ Vương: "Hai các cô thể một câu , bảo là sẽ gì các cô ..."
Đáng tiếc là chẳng ai thèm . Kim Dao bước lên một bước, vẻ như coi c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng: "Thế , sẽ gả cho ngài Kỳ Vương phi. Từ nay về hai chúng sống những ngày tháng thật êm đềm vui vẻ. Chuyện ngày hôm nay ngài cứ coi như từng thấy gì cả nhé."
Kỳ Vương: "..."
Ngu Tích lắp bắp một chốc, suýt nữa c.ắ.n đầu lưỡi . Cách ... hình như cũng nhỉ?
Kỳ Vương thật sự cho , dùng ánh mắt cạn lời Kim Dao: "Bản vương định che giấu chuyện giúp các cô , cô đừng lấy oán trả ơn ?"
Hắn vẫn còn nhớ như in cái vụ Kim Dao đòi móc mắt khác dạo .
Kim Dao đỏ bừng cả mặt, Ngu Tích đành lên tiếng bênh vực: "Thế gọi là lấy oán trả ơn ! Dao Dao mới mười bảy tuổi, Vương gia ngài cũng hơn hai mươi , tuổi tác quá lớn. Nếu vì giúp , Dao Dao còn lâu mới chịu gả cho ngài nhé."
Kim Dao: " thế đúng thế."
Kỳ Vương: "... Thế bình thường cô cũng Lục Chấp già ?"
Ngu Tích liếc một cái, đó kiêu hãnh ngẩng cao đầu: "Tất nhiên là . Phu quân của tuấn dật hơn Vương gia ngài nhiều, dẫu phu quân lớn tuổi thì cũng là tuấn tú nhất."
Kỳ Vương mà nên lời. Hắn ngay là nên đ.â.m đầu hóng hớt mà. Hai ả đó còn dám bày trò với cả Lục Thái phó cơ mà, thì lý nào nhẹ tay với chứ.
Thật đúng là hai phụ nữ ngoa ngoắt mà.
Kỳ Vương cũng chẳng dây dưa so đo gì. Dẫu cũng là lớn tuổi , nếu so đo kỳ kèo, khó tránh khỏi chê là lấy lớn h.i.ế.p nhỏ. Hắn hảo tâm nhắc nhở: "Nếu các cô xử lý xong việc thì mau chóng rời khỏi đây . Trêm con đường sắp một nhóm qua đấy."
Ngu Tích , bèn chột hỏi: "Vậy Vương gia ngài sẽ giữ bí mật giúp chúng chứ."
Thấy lúc nàng mới sực nhớ chuyện quan trọng , Kỳ Vương vẻ chần chừ: "Có lẽ thế, để suy nghĩ thêm xem ."
thấy Kim Dao định há miệng tiếp, Kỳ Vương lập tức đổi giọng vội: "Đương nhiên là sẽ giữ bí mật giúp các cô . Bản vương chỉ coi như hôm nay thấy bất cứ thứ gì, các cô cứ yên tâm !"
Kim Dao phần tiếc nuối: "Được , thực vẫn bằng lòng gả cho ngài lắm đó."
Khóe môi Kỳ Vương giật giật: "Kim cô nương, cô xin hãy tha cho bổn vương ."
Hắn cưới một vị phu nhân chứa đầy một bụng mưu hèn kế bẩn về nhà . Rước về , lỡ đến lúc nào đó nàng kiếm nữ nhân dâng lên phụ hoàng , thì e là mẫu phi của suối vàng cũng tức hộc m.á.u mà bật nắp quan tài sống dậy mất.
Ngu Tích giật giật ống tay áo Kim Dao: "Chúng . Tương lai còn dài, đừng vội. Bị khác thấy hai chúng ở đây thì ."
Kim Dao: "Cũng đúng ha. Đi thôi thôi. Ánh mặt trời chói chang quá, về đắp chút phấn trân châu bảo dưỡng nhan sắc mới . Mình trẻ trung xinh thế , sớm muộn gì cũng ngày mê như điếu đổ cho xem."
Ngu Tích: " thế đúng thế."
Kỳ Vương hai ả âm mưu to tiếng một hồi: "..."
Hai nàng rời bao lâu thì một nhóm tới. Dẫn đầu chính là Lục Chấp, theo là đám của Công bộ.
Kỳ Vương phi ngựa tới, song song cùng Lục Chấp. Nhịn nhịn, cuối cùng vẫn kìm mà mở miệng: "Lục Các lão thật đúng là cưới một vị phu nhân cực kỳ thú vị đấy."
Lục Chấp liếc mắt sang, nhíu mày hỏi: "Vương gia cớ ?"
Hắn nhớ rõ đây đầu tiên Kỳ Vương chủ động đề cập đến chuyện liên quan tới Ngu Tích.
Kỳ Vương mỉm : "Không gì, bản vương chỉ tiện miệng thốt thôi."
Lục Chấp lạnh lùng nhắc nhở: "Ngu Tích là thê t.ử của vi thần, mong Vương gia ăn cẩn trọng. Nếu còn , thì đừng trách vi thần đa tâm."
Kỳ Vương liếc thêm hai cái, đáp: "Biết ."
Kỳ Vương thật sự nhắc nhở Lục Chấp rằng, vì đa tâm với , thì bằng dành tâm tư mà đề phòng vị tiểu phu nhân giả bộ ngoan ngoãn của .
Chậc, thiệt tình, lời lên đến tận khóe miệng mà chẳng thể thốt .
lúc , Lục Chấp đột ngột đưa tay chạm nhẹ mắt trái.
Kỳ Vương hỏi: "Mệt mỏi ?"
Lục Chấp lắc đầu: "Không , chỉ là mí mắt trái của vi thần cứ giật liên hồi cả một ngày hôm nay , luôn dự cảm chuyện chẳng lành sắp xảy ."
Kỳ Vương thầm nghĩ trong bụng: Có chuyện lành xảy thì đúng đấy, ngài cứ mau chóng cút về nhà mà xem .
...
Sau khi chia tay Kim Dao, Ngu Tích tiên rẽ qua Hầu phủ y phục ban đầu của , lúc mới giả vờ như chuyện gì mà đủng đỉnh về phủ.
Y như rằng, về đến Lục gia, nàng phong thanh chuyện Lục Thái phó dắt một tiểu cô nương mười mấy tuổi về nhà, Lục phu nhân tức đến ngất xỉu .
Khắp Lục phủ rối tinh rối mù gà bay ch.ó sủa, Ngu Tích nhịn bèn trộm che miệng .
Hỷ Thước khẽ giọng khuyên can: "Tiểu thư, khoan hẵng vội. Vạn nhất phát hiện chuyện là do chúng nhúng tay thì ."
Ngu Tích lấy khăn tay che miệng: "Không , sẽ chẳng ai phát hiện ."
Nói , nàng giả vờ trưng vẻ mặt đầy sầu lo: "Ai da, thế thì tính giờ. Nương chọc tức đến ngất , con dâu cũng thể chạy đến chỉ trích phụ sai . Thôi , vẫn nên chờ phu quân về tính ."
Nàng mới dại gì rước lấy xui xẻo , hi hi.
Ngu Tích cắt cử ở canh chừng ở cổng, bản thì trở về phòng nghỉ ngơi một lát, tiện thể nhấm nháp chút bánh ngọt. Chờ Lục Chấp về tới, nàng mới đủng đỉnh tiền viện.
Lục Chấp vẫn gì về việc Lục Thái phó dẫn nữ nhân về nhà. Mí mắt giật liên hồi ròng rã một ngày, nên trở về định chợp mắt một lúc .
Trông thấy Ngu Tích tới, lau tay, nhíu mày : "Hôm nay nàng vẫn ầm lên nữa ?"
Định mức hai giận dỗi mỗi tháng xài cạn , Lục Chấp sẽ dung túng hùa theo nàng nữa .
Làm ầm ĩ cái gì chứ?
Ngu Tích theo bản năng lắc đầu, cố gắng c.ắ.n môi để bật thành tiếng: "Phu quân, ầm ĩ , thật chuyện thưa với ."
Lục Chấp bình phong ngoại bào: "Chuyện gì?"
Ngu Tích len lén tiến sát về phía bình phong. Nàng vẫn còn nhớ vóc dáng của phu quân cực kỳ hút mắt.
nàng kịp chiêm ngưỡng gì, Lục Chấp xong một bộ viên lĩnh bào màu trắng ngà bước .
Bốn mắt chạm , Ngu Tích bắt quả tang đang trộm, khuôn mặt thoắt cái đỏ bừng lên. Nàng cúi gầm mặt xuống lúng búng: "Thiếp... vô ý tới đây thôi."
Lục Chấp quét mắt vành tai ửng hồng của nàng, cũng thèm chấp nhặt gì: "Nói , chuyện gì."
Ngu Tích vốn dĩ chuẩn sẵn lời thoại đàng hoàng cả , nhưng chẳng hiểu cứ hễ mặt Lục Chấp, nàng bỗng dưng cảm thấy chột .
Tuy nàng nghĩ cách dâng thất cho cha chồng, hại nương chồng ngất xỉu là sai trái thật, nhưng cũng tại Lục phu nhân rắp tâm phá hoại tình cảm giữa nàng và Lục Chấp cơ mà!
"Đó là... là..."
Thấy ánh mắt lảng tránh của nàng, động tác của Lục Chấp cũng chậm . Hắn lời nào mà chỉ lẳng lặng nàng, sực nhớ mấy lời quan tâm đầy kỳ quặc của Kỳ Vương.
Hàng chân mày của khẽ cau , khí tràng tỏa quanh lập tức hạ xuống nhiệt độ đóng băng, cất giọng lạnh lùng: "Nói."
Ngu Tích rùng một cái, tuôn một lèo tựa như đổ đậu: "Thật cũng chẳng việc gì to tát lắm. Phu quân, ngàn vạn đừng giận. Chuyện là phụ dắt một nữ nhân về nhà, nương chọc tức đến ngất xỉu , mãi tới tận bây giờ vẫn tỉnh !"
Lục Chấp: "..."
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, sắc mặt Lục Chấp đen kịt, sải bước lớn hầm hập hướng thẳng về phía viện t.ử của Lục Thái phó và Lục phu nhân.
Tác giả lời :
Ngu Tích: Phu quân, bảo một bụng ý đồ , hu hu...
Lục Các lão: ...Chắc cũng chỉ nửa bụng thôi nhỉ?