Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 27: Phần... Phần thưởng

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:37:04
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên, Ngu Tích vẫn con.

Lục Chấp thẳng dậy, đối diện với nàng. Nhìn lòng bàn tay trắng ngần nàng đưa , như đang một học trò bướng bỉnh và lời nhất. Cánh tay đặt lên đầu gối, trầm ngâm một lát mới lên tiếng: "Ta , một tháng nhiều nhất hai ."

Cái gì mà hai với chả hai chứ, Ngu Tích thì nhất định .

Nàng ngoảnh mặt : "Chàng cho đứa con, chứng tỏ nạp !"

Lục Chấp nàng, nhất thời cho : "Con cái là duyên phận. Nếu nàng thực sự chỉ con, chứ ham vui vẻ, thì chi bằng hãy tĩnh tâm điều dưỡng cơ thể thật , như mới mong sớm tin vui."

?" Ngu Tích hồ nghi : “Chàng nghĩ cơ thể ?"

Cơ thể nàng dẫu tệ đến thì cũng thể nào tồi tệ bằng Cao Tranh Ngọc chứ? Rõ ràng nàng khỏe mạnh mà!

Lục Chấp day day trán: "Chuyện thể vội vàng . Nàng cứ mở miệng là nhắc đến chuyện , ."

Ngu Tích xì như quả bóng xì, khuôn mặt nhỏ nhắn ỉu xìu: "Thì tại lo nạp mà..."

Nói đoạn, nàng liếc khuôn mặt tuấn tú của Lục Chấp, thêm cái nữa. Dù lúc giữa hàng chân mày của hiện rõ vẻ mệt mỏi, nhưng nét khôi ngô vẫn mảy may giảm sút, ngược càng khiến cẩn thận xoa bóp, xoa dịu giúp .

Ngu Tích xích gần hơn, bàn tay nhỏ bé nắn bóp cánh tay, xoa bóp bờ vai : "Nếu mệt thì thôi, nữa, để xoa bóp cho nhé."

Lục Chấp tựa lưng đầu giường. Thấy vẻ lo lắng lẫn hụt hẫng khuôn mặt nàng, dường như chợt hiểu cảm giác mất lúc của nàng.

Bởi lẽ Lục Thái phó cả đời từng nạp , nay đến tuổi tri thiên mệnh bất ngờ dắt một nữ nhân trẻ tuổi về nhà, nên Ngu Tích hẳn cũng đang sợ hãi.

Nghĩ đến đây, Lục Chấp nhẹ nhàng vỗ lưng nàng: "Nàng còn trẻ, sớm muộn gì cũng sẽ con thôi... Phụ nạp , nghĩa là cũng sẽ nạp . Chúng là phu thê, nàng cần tin tưởng mới ."

Ngu Tích thuận theo lực vỗ của mà tựa đầu lên vai , lẩm bẩm: "Ta còn trẻ, nhưng phu quân còn trẻ trung gì nữa, chẳng mấy chốc là tứ tuần ."

"..."

Lục Chấp giữ chặt vai nàng, đỉnh đầu nàng một lúc mới cất lời: "Ta quả thực sắp còn trẻ nữa, nhưng cũng còn lâu mới đến tứ tuần, nàng cần lo lắng chuyện đó."

Hắn ôm Ngu Tích xuống: "Ngủ ... Đừng nữa."

xin con, nhưng tâm trạng Ngu Tích hiểu khá hơn một chút. Nàng yên phận mà chống tay nhỏm dậy trong lòng , lén lút ngắm khuôn mặt .

Phu quân thực sự tuấn tú.

Ánh mắt của nàng vẫn nóng bỏng như khi. Lục Chấp cũng phần nào ngoại hình ưa , nhưng bao giờ bận tâm đến điều đó, và cũng mong thê t.ử bận tâm.

Chỉ hai tương kính như tân, mới thể cử án tề mi, phẩm hạnh của một mới là điều quan trọng nhất.

Ngu Tích như chú mèo con, hít ngửi hõm cổ Lục Chấp, ngửi ngửi lồng n.g.ự.c . Chợt nhớ điều gì đó, nàng khẽ thì thầm: "Lục Các lão, ngài ngủ ?"

Hơi thở dịu nhẹ của nàng phả tai , khiến nhịp thở của Lục Chấp chợt ngừng . Hắn mở mắt , khuôn mặt ửng hồng của Ngu Tích, lời nào.

Thê t.ử của giường gọi bằng chức quan, thật kỳ lạ.

Ngu Tích tỏ khá hào hứng, cứ như trở về thời tân hôn . Bàn tay nàng đặt lên vòm n.g.ự.c vạm vỡ của , giọng ngọt ngào như tẩm mật ong: "Lục Các lão, một diệu kế, thể giúp nương giải quyết nữ nhân , ngài ?"

Lục Chấp nắm lấy bàn tay đang sờ soạng lung tung của nàng, kéo xuống nhạt giọng hỏi: "Chủ ý gì?"

Bàn tay Ngu Tích tuy kéo xuống, nhưng ngay lập tức nàng áp sát mặt : "Ta cho ngài vội . Đợi ngày mai bàn bạc với nương , nếu khả thi thì mới cho ngài ."

"Ừm."

Chủ ý của Ngu Tích tính toán từ . Nàng níu lấy cổ Lục Chấp: "Lục Các lão, ngài xem thông minh ? Vừa loáng cái nghĩ chủ ý ."

Lục Chấp nghiêng đầu, chạm ánh mắt lấp lánh của nàng. Việc còn bắt đầu kể công , đây là thói quen gì thế ?

Ngại vì trời khuya, đáp: "Cũng tệ."

Chỉ với ba chữ đơn giản, Ngu Tích nhanh chóng tưởng tượng đến cuốn”Những Năm Tháng Kề Vai Sát Cánh Cùng Vị Các Thần Lạnh Lùng”, ồ, phu quân của nàng cũng vặn là Các thần đấy.

Cơ thể nàng run run, như đang cố gắng nhịn .

Lục Chấp bỗng dưng tiền viện ngủ. Ngu Tích cứ như một đứa trẻ nghịch ngợm, sức lực tràn trề luôn thích bày trò chọc phá khác.

Trị gia mặt con cái, dạy thê t.ử gối . Lục Chấp cố gắng kìm nén, cuối cùng vẫn lên tiếng răn đe: "Nếu nàng chịu ngủ, thì chép phạt vài bài kinh thư tĩnh tâm hẵng đây."

Ngu Tích lập tức im bặt. Lần chép xong cuốn “Nữ Giới” tay nàng vẫn còn đau ê ẩm đây . Sao phu quân giống hệt tổ mẫu của nàng thế , cứ hở là kinh thư với chả kinh thư, thật đáng ghét! Lẽ nào những lớn tuổi đều như thế !

Ngu Tích hừ nhẹ một tiếng trong mũi, ngoan ngoãn vai và dần chìm giấc ngủ.

Ngay khi Lục Chấp cũng chuẩn , đột nhiên cảm nhận một nụ hôn ướt át khẽ chạm gò má lướt nhanh. Hàng mi dài của khẽ run rẩy, nhưng cử động.

Ngu Tích cẩn thận hôn trộm lên má , lúc mới mãn nguyện ôm chìm giấc ngủ.

Đợi đến khi nhịp thở của bên cạnh trở nên đều đặn và êm ái, Lục Chấp mới sang khuôn mặt đang say giấc nồng của nàng.

Nàng vẫn còn nhỏ, ... thì bỏ qua .

Đêm đó, Ngu Tích gặp ác mộng.

Nàng mơ thấy ném trong lò lửa, bầu trời lơ lửng mấy ông mặt trời chói chang, chiếu rọi khiến nàng chói đến mức mở nổi mắt.

Thế nhưng mấy ông mặt trời đó cứ như thể mọc tay mọc chân, quấn chặt lấy nàng cho nàng nhúc nhích. Toàn nàng đầm đìa mồ hôi nóng hổi, đặc biệt là nơi ngực, cứ như áp sát bởi một cái thang bà tử, bỏng rát nóng ran.

Ngu Tích chịu nổi nữa, nàng mở choàng mắt , mới nhận bên ngoài trời vẫn sáng. Nàng đang ngủ trong vòng tay của Lục Chấp, Lục Chấp đang ngửa, chỉ điều cánh tay trái của từ lưng vòng ôm lấy nàng, từ lúc nào luồn qua nách, áp sát lồng n.g.ự.c nàng, mồ hôi rịn một lớp mỏng.

Ngu Tích khẽ kêu ư ử, định lấy tay . Vừa lúc , Lục Chấp cũng tiếng động của nàng đ.á.n.h thức.

Đôi lông mày vốn đang nhíu nhẹ của , khi rõ bàn tay đang đặt ở , lập tức giãn , đó là một cảm giác ngượng ngùng khó tả.

Hắn rút tay , bèn cảm nhận mồ hôi thơm trơn mịn, lòng bàn tay ươn ướt.

Trong chốc lát, cả hai đều im lặng. Ngu Tích vẫn còn buồn ngủ, khi thấy thoải mái hơn bèn đạp tung chăn, ôm lấy cánh tay Lục Chấp cọ cọ, vẻ mặt mơ màng, đôi mắt nửa nhắm nửa mở.

Nàng vẻ nóng, Lục Chấp rút cánh tay , khiến nàng bất mãn hừ hừ vài tiếng.

Xuyên qua ánh sáng mờ ảo, Lục Chấp khẽ nín thở, thấy bộ n.g.ự.c kiêu hãnh lấp ló lớp chăn buông thõng bên hông, đúng lúc Ngu Tích xoay dán sát , bờ m.ô.n.g tròn trịa nhô lên, bắp chân cọ xát qua lớp chăn mỏng.

Lục Chấp cố nén tiếng rên rỉ nghẹn trong cổ họng, trán lập tức rịn một giọt mồ hôi lạnh. Ánh mắt lướt từ tấm lưng Ngu Tích, xuống đến bờ m.ô.n.g đến bắp chân thon thả đều đặn, đáy mắt dần dần bùng lên một ngọn lửa đen tối.

Hắn nhắm hờ mắt, bàn tay đỡ lấy eo nàng, ngón cái xoa nắn bờ mông, coi như là trừng phạt sự lời của nàng.

Ngu Tích tỉnh táo đôi chút, nàng chút khó hiểu cọ cọ thêm vài cái bàn tay to lớn , hừ hừ hai tiếng. Lục Chấp dừng tay, dậy rời .

Trong lòng nàng bỗng cảm giác hụt hẫng tả cho . Thế là nàng cũng dậy theo, c.ắ.n ngón tay, thật kỳ lạ, phu quân đ.á.n.h thức nàng bỏ , nán thêm một lát nữa chứ.

Ngu Tích vật trong chăn, còn chút buồn ngủ nào nữa. Nàng suy nghĩ một lát, dứt khoát rửa mặt chải đầu tới viện t.ử của Lục phu nhân.

Tối qua Lục phu nhân Cao Tranh Ngọc ồn khiến cả đêm gần như ngủ , cả tiều tụy nhiều.

Không nghĩ thông suốt mà khi Ngu Tích, bà : " nên nảy sinh ý định để Tranh Ngọc bình thê cho phu quân con."

Ngu Tích giật , còn tưởng chuyện phát hiện. Nàng dò hỏi: "Nương, tự dưng nương chuyện ? Chắc nương suy nghĩ miên man cả đêm qua đấy chứ."

Lục phu nhân lắc đầu, khổ: "Không gì, chỉ là chợt nghĩ thông suốt vài chuyện thôi."

là nghĩ thông suốt, nhưng Ngu Tích dám khinh suất. Bởi lẽ Cao Tranh Ngọc và Lục phu nhân mới là cô cháu ruột thịt, còn nàng trong lòng Lục phu nhân chỉ là một ngoài mà thôi.

Ngu Tích rót cho Lục phu nhân một chén . Nàng kịp lên tiếng khuyên nhủ gì thì bẩm báo Chu Thải Lan đến thỉnh an.

Nàng lén sắc mặt Lục phu nhân. Lục phu nhân sa sầm mặt mày mắng mỏ: "Ta thấy ả đến thỉnh an, mà là cố tình đến chọc tức thì . Không gặp, bảo ả bớt lượn lờ chướng mắt ."

Tôn ma ma truyền lời, nhanh bước với vẻ mặt khó xử: "Phu nhân, con ranh con đó bảo nếu ngài gặp ả, ả sẽ , cứ đợi mãi cho đến khi ngài chịu gặp thì thôi."

Lục phu nhân nghiến răng ken két: "Thế thì cứ để ả ngoài cửa, mặc xác ả."

Giờ đang là lúc trời nóng nực, Ngu Tích để Chu Thải Lan phơi nắng bên ngoài lâu như , bèn lên tiếng: "Nương , nương để ả bên ngoài, ngoài tưởng nhà khắc nghiệt với ả. Chi bằng cứ cho ả , xem thử ả giở trò gì, chúng cũng nắm tình hình."

Lục phu nhân bất chợt nhớ những lời Cao Tranh Ngọc tối qua. Bà trầm giọng hỏi Ngu Tích: "Con cũng cảm thấy trong chuyện nên nhẫn nhịn ngậm bồ hòn ngọt ?"

"Tất nhiên là ạ.” Ngu Tích lập tức lắc đầu, vẻ một lòng vì Lục phu nhân: “Nương, nương là chính thất phu nhân. Dù trong lòng chướng mắt tác phong của ả tới , thì cũng thể để đời dị nghị chê ở phương diện . Chuyện nhỏ chúng thèm so đo, tránh để đ.á.n.h mất khí độ. Còn chuyện lớn ả cũng chẳng tạo sóng gió gì . Cứ xem ả định giở trò gì , đó chúng sẽ tìm cách đối phó."

Nghe , sắc mặt Lục phu nhân mới dịu đôi chút, bà sang bảo Tôn ma ma: "Vậy cứ cho ả ."

Chu Thải Lan bước , tiên yếu ớt hành lễ với Lục phu nhân: "Tỷ tỷ, tới thỉnh an tỷ ạ."

Cơn giận của Lục phu nhân mới Ngu Tích xoa dịu bùng lên. Bà hừ lạnh một tiếng: "Ai là tỷ tỷ của ngươi? Có nhận xằng thì cũng xem xét xuất của . Ngươi là cái thá gì mà dám tự xưng là của !"

Chu Thải Lan vẻ mặt vô tội rót cho Lục phu nhân: "Tỷ tỷ, tỷ đừng giận. Tỷ lớn tuổi , mắt cũng là chuyện thường tình. nhất định sẽ hầu hạ tỷ thật , chỉ xin tỷ chừa cho một con đường sống là ."

Ngu Tích cạnh Lục phu nhân âm thầm bấu chặt tay, vì buồn dám , nên sắc mặt căng cứng.

Lục phu nhân tức đến mức trợn trắng hai mắt, bà xua tay quát lớn: "Cút, mau cút ngay cho !"

Ngu Tích vội vàng vuốt lưng cho Lục phu nhân thư giãn: "Nương, nương đừng giận."

Nói xong, nàng sang mắng Chu Thải Lan: "Ngươi đúng là đồ quy củ! Chọc tức nương nông nỗi mà còn mau xin !"

Ngu Tích chớp chớp mắt, hiệu cho Chu Thải Lan cứ tiếp tục ! Chừng thì nhằm nhò gì!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-27-phan-phan-thuong.html.]

Chu Thải Lan hiểu ý, lập tức quỳ sụp chân Lục phu nhân: "Xin tỷ tỷ, tất cả là của . Muội chỉ hầu hạ tỷ thật chu đáo thôi. Tỷ lớn tuổi , ngàn vạn đừng để tức giận sinh bệnh, nếu c.h.ế.t vạn cũng khó chuộc tội!"

mở miệng ngậm miệng đều là chữ lớn tuổi. Lục phu nhân vốn bực tức, giờ càng thêm điên tiết, suýt nữa thì nghẹt thở.

"Ngươi... ngươi... ngươi!"

Chu Thải Lan nắm chặt lấy ngón tay đang chỉ thẳng mặt của Lục phu nhân: "Tỷ tỷ, tỷ đừng lo. Sau sẽ phụ giúp tỷ quán xuyến việc trong cái nhà ! Sau nếu con, con cái cũng sẽ gọi tỷ là mẫu mà!"

Nghe đến đây, Lục phu nhân tức giận đến mức vớ lấy chén tay ném mạnh xuống đất: "Cút! Mau cút !"

Ngu Tích vội vàng đỡ lấy Lục phu nhân, với Chu Thải Lan: "Chưa thấy nương bảo ngươi cút ?"

Đến đây là hòm hòm , nếu lỡ tức đến mức đổ bệnh thật thì .

Chu Thải Lan lúc mới lưu luyến dậy: "Vậy tỷ tỷ nghỉ ngơi cho khỏe, xin phép cáo lui."

Đợi Chu Thải Lan rời , Ngu Tích vuốt lưng Lục phu nhân an ủi: "Nương, , con dâu ở đây hầu hạ nương ."

Lục phu nhân mệt mỏi lắc đầu: "Ta thấy Lục Tịnh Lam dắt ả về là chọc tức c.h.ế.t đây mà."

"Nương, thế , nương đừng nghĩ ngợi nhiều.” Ngu Tích : “Thật con dâu một cách , nương thử ?"

Nàng vốn dĩ cũng chẳng định để Chu Thải Lan ở đây lâu. Thời gian càng dài, mối quan hệ giữa hai họ càng dễ bại lộ. Chọc tức Lục phu nhân vài tháng là đủ , chứ mà chọc tức cả đời .

Có lẽ vì vết xe đổ của Cao Tranh Ngọc, Lục phu nhân chẳng hề trông mong Ngu Tích thể đưa chủ ý gì ho: "Nhìn ả là ả định ăn vạ ở đây . Phụ con coi trọng danh tiếng, lẽ nào ông thật sự thể đ.á.n.h c.h.ế.t ả ?"

"Tất nhiên là ạ. Chúng gì thì cứ đường đường chính chính mà , tuyệt đối mấy chuyện dơ bẩn đó.” Ngu Tích bắt đầu bao biện: “Con dâu nghĩ thế , hạng như ả vốn tham lam vô độ. Nương cứ giao cho ả chút quyền hành, chắc chắn ả sẽ kìm lòng mà giở trò trộm cắp vặt vãnh. Đến lúc nương nắm thóp của ả, cứ giao ả cho con dâu xử lý. Người ngoài chỉ thấy nương nhân từ đối đãi với thất, là do ả điều mà thôi. Cách còn giúp con dâu tiếng thơm là quản lý hậu viện, nương thấy ?"

Lục phu nhân chẳng ngờ đầu óc Ngu Tích nhạy bén đến thế, bà gật gù: "Chủ ý của con cũng tồi. Chỉ điều... chẳng ả vẫn còn ở bên cạnh thêm một thời gian nữa ? Còn cách nào nhanh hơn ?"

"Nương .” Ngu Tích mật nắm lấy tay Lục phu nhân: “Dục tốc bất đạt, con dâu với nương là một nhà, lẽ nào con dâu hại nương?"

Mới một ngày thôi mà, thấm tháp chứ.

Lục phu nhân suy ngẫm một lát, thấy cũng lý. Bây giờ đuổi , ai Lục Tịnh Lam kiếm cớ khó dễ . Dù thì ngoài mặt ông bảo là tự nguyện dắt về, nhưng thực hư thế nào ai mà .

Lục phu nhân Ngu Tích với ánh mắt an ủi áy náy: "Chỉ con là hiểu chuyện thôi."

Ngu Tích chớp chớp mắt: "Con dâu đương nhiên là hướng về nương ."

Ở bên Lục phu nhân một lát, Ngu Tích bước ngoài với tinh thần sảng khoái. Vừa vặn nàng bắt gặp Cao Tranh Ngọc, mắt ả cũng thâm quầng một mảng.

Hai mắt, đều rảo bước bước thật nhanh.

Ngu Tích chút yên tâm, bèn hỏi Hỷ Thước: "Người ngươi sắp xếp bên cạnh Chu Thải Lan thu xếp thỏa ?"

Tuy Lục gia là gia đình thanh lưu, trọng danh tiếng, nhưng Ngu Tích cũng lo sợ ngấm ngầm hãm hại Chu Thải Lan để tâng công với Lục phu nhân, vì thế ngấm ngầm cử bảo vệ nàng .

Hỷ Thước nhỏ giọng bẩm báo: "Tiểu thư cứ yên tâm, nô tỳ sắp xếp thỏa cả ."

Lúc Ngu Tích mới gật đầu: "Tốt lắm, nhớ dặn dò theo sát cẩn thận một chút."

Nói xong, nàng ngoái viện của Lục phu nhân, trong lòng thầm thở dài. Thực nếu Lục phu nhân chèn ép nàng , nàng cũng chẳng đến bước .

Thực ý nguyện ban đầu của nàng cũng chỉ là một thê t.ử , một con dâu hiền mà thôi.

……

Trong phòng Lục phu nhân, Ngu Tích khuất thì Cao Tranh Ngọc bước .

Cao Tranh Ngọc cũng hiểu rõ nguồn cơn vấn đề của đêm hôm qua. Ả Lục phu nhân đang sa sầm mặt mày, ân cần hỏi: "Cô mẫu, ngài thấy khỏe hơn ạ?"

Lục phu nhân thực sự thấy ả, trong lòng tràn trề thất vọng: "Nếu con thật lòng quan tâm , thì đáng lẽ con đến sớm hơn mới ."

Trong lòng Cao Tranh Ngọc giật thót, vội vàng lên tiếng thanh minh: "Tối qua cháu lo lắng cho chuyện của ngài nên trằn trọc cả đêm ngủ . Tờ mờ sáng mới chợp mắt một lúc, nếu thì cháu cũng đến từ sớm . Cô mẫu... ngài đang giận cháu ?"

Lục phu nhân thở dài một , khẽ lắc đầu: "Con về . Hôm nay cũng thấy mệt mỏi , còn tâm trạng con chuyện."

Cao Tranh Ngọc lên tiếng gọi: "Cô mẫu..."

Lục phu nhân bỏ ngoài tai, lập tức bước rời .

Cao Tranh Ngọc chôn chân tại chỗ một lúc lâu, mới chợt nhận rằng dường như trái tim Lục phu nhân còn thiên vị nữa.

Ả nắm chặt chiếc khăn lụa trong tay, sang hỏi Lam Chi: "Ngươi xem... cô mẫu định giúp nữa ?"

Lam Chi chau mày an ủi: "Tiểu thư chớ vội hoảng sợ. Theo nô tỳ thấy, cô nãi nãi chỉ tạm thời thời gian rảnh rỗi giải quyết chuyện của ngài và đại gia thôi. Chờ chuyện qua , trong lòng cô nãi nãi thoải mái hơn chút, ắt hẳn sẽ nhớ đến ngài."

Cao Tranh Ngọc gật gù đồng tình: "Cũng ... Có lẽ hôm qua nóng vội thật. cũng chỉ mong sớm cửa đỡ đần cô mẫu thôi. Đành , đợi bao giờ bên chỗ cô mẫu bớt rối ren hẵng nhắc ."

Về phần ả, nhất là đừng nhúng tay việc của Lục gia. Một ả thất tép riu, đáng gì để ả đích tay.

...

Hôm nay Lục Chấp bãi triều muộn. Kỳ Vương vốn định bông đùa vài câu, nhưng thấy trưng bộ mặt lạnh tanh, đoán chừng là do chuyện nên đành ngậm miệng .

Dẫu bản cũng là chuyện, nhiều sai nhiều, vẫn hơn.

Hơn nữa Kỳ Vương còn nhớ rõ, đây từng trót miệng nhắc đến vị tiểu phu nhân ngoa ngoắt của Lục Chấp, suýt chút nữa Lục Chấp dạy dỗ cho một trận.

Chậc, đúng là trong cuộc u mê. Lục Chấp xem chừng chẳng gì về cái bụng chứa đầy mưu hèn kế bẩn của Ngu Tích .

Đến tối lúc tan trực rời cung, hạ nhân bên cạnh Lục Chấp điều tra xong xuôi chuyện liên quan đến Chu Thải Lan.

Nghe Chu Thải Lan một thích xa đang hạ nhân ở Ngu gia, mấy ngón tay đang buông thõng bên hông của Lục Chấp khẽ cử động.

Hắn nhớ nụ bất chợt , thế nhưng Ngu Tích dọa sợ đến mức bật . Nếu chuyện thật sự do nàng , nàng thể diễn tròn vai đến ? Hơn nữa, nàng liệu đầu óc quanh co uốn khúc đến thế ?

Lục Chấp lạnh mặt trở về phủ, vặn bắt gặp Ngu Tích đang tung tăng tới tranh công.

Ngu Tích híp mắt kể chuyện bày mưu hiến kế cho Lục phu nhân, đó kiêu hãnh hất cằm lên: "Phu quân xem, thông minh, nhiều diệu kế ?"

Bộ dạng nũng nịu vòi vĩnh lời khen của nàng khiến Lục Chấp khỏi suy nghĩ sâu xa thêm đôi chút.

Lục Chấp cụp mắt nàng: "Quả thực thông minh."

Nói xong, bèn thấy Ngu Tích chìa mặt gần, đôi mắt chớp chớp như đang chờ đợi phần thưởng.

Lục Chấp xoa đầu nàng: "Làm lắm."

Ngu Tích bèn kéo ống tay áo , bất mãn hờn dỗi: "Phu quân , thưởng cho đàng hoàng chứ, thế thì đủ !"

Nhìn vẻ mặt nũng nịu ngây ngô của nàng, Lục Chấp thầm lắc đầu. Chắc chỉ là trùng hợp mà thôi. Nếu việc quả thực do Ngu Tích giật dây, thì nàng thể tỏ thản nhiên nũng đòi phần thưởng như thế .

Nghĩ , nhịn đưa tay bẹo má Ngu Tích - Nàng nhè lắm, da mặt chắc cũng dày đến .

"Vậy nàng gì?"

Ngu Tích lập tức đáp ngay: "Thoại bản!"

Lục Chấp và nàng đồng thanh thốt lên: "Trừ thoại bản ."

Ngu Tích chịu nhượng bộ, ôm chặt lấy cánh tay : "Không chịu , cứ đòi thoại bản, cứ đòi thoại bản đấy! Phu quân lắm, đưa cho một cuốn ?"

Lục Chấp suy nghĩ một lúc: "Có thể thưởng cho nàng thứ khác."

Ngu Tích do dự một chút: "Là thứ thích ?"

"Ừm.” Lục Chấp cụp mắt xuống: “Có vẻ như nàng thích."

"Vậy cũng .” Ngu Tích quấy nhiễu nữa, ngoan ngoãn nép sát : “Vậy thì phần thưởng đó nhé."

Phu quân định tặng nàng cái gì đây, thật đáng mong đợi nha!

Đêm hôm đó, Lục Chấp đến hậu viện.

Hỷ Thước kinh ngạc thầm nghĩ: Cô gia đến nữa, lẽ nào đêm nay cô gia và tiểu thư định...

Trong phòng, Ngu Tích đang gác chân ngắm nghía màu sơn đậu khấu đỏ tươi rói mới nhuộm móng chân, thật .

Nghe thấy tiếng mở cửa, nàng cứ tưởng là Hỷ Thước, bèn tươi như hoa: "Hỷ Thước, em xem chân , trắng quá đúng !"

Nói đoạn, thấy ai trả lời, Ngu Tích , hóa là Lục Chấp.

Nàng nghi hoặc dậy: "Phu quân, tới đây?"

Nàng giả vờ ngốc nghếch nữa - Ánh mắt Lục Chấp lướt qua móng chân nhuộm sơn đậu khấu của nàng: "Ta bảo nàng nhuộm cơ mà?"

? Ngu Tích quên béng .

Nàng ấp úng giải thích: "Thiếp vô ý nhuộm thôi... Ừm... Lần sẽ thế nữa ."

Thấy Lục Chấp bước đến gần, nàng vội vàng đ.á.n.h trống lảng, dang tay ôm chầm lấy vòng eo , nũng nịu nỉ non: "Phu quân, còn giờ đến đây chuyện gì ."

Ánh mắt Lục Chấp dừng nơi cổ áo đang hé mở của nàng, một mảng tuyết trắng mềm mại lấp ló thoắt ẩn thoắt hiện. Trong chất giọng trong trẻo và lãnh đạm bỗng pha lẫn chút khàn khàn đầy từ tính: "Đến để thưởng cho nàng."

Phần... Phần thưởng ư...?

Loading...