Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 29: Về nhà mẹ đẻ

Cập nhật lúc: 2026-09-15 02:04:56
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Ngu Tích, một khi nàng thành với Lục Chấp, thì Lục Chấp coi như là của nàng, thể, và cũng tuyệt đối cho phép kẻ khác kéo tay áo .

Thấy nàng cau chặt khuôn mặt nhỏ nhắn, Lục Chấp rũ mắt ống tay áo đang Cao Tranh Ngọc nắm chặt của , ý thức rằng Ngu Tích đang tức giận.

Hắn giật mạnh tay áo , Cao Tranh Ngọc vẫn còn kéo tiếp thì Ngu Tích bước tới chen ngang giữa ả và Lục Chấp.

Ngu Tích vẫn giữ nụ môi, nhưng trong ánh mắt lạnh tanh một tia ý , nàng hỏi Cao Tranh Ngọc: "Biểu , mù dở rõ đường mà cứ túm lấy biểu ca của thế?"

Câu của nàng quá mức thẳng thừng, sắc mặt Cao Tranh Ngọc thoắt cái tái nhợt . Ả Lục Chấp với ánh mắt cầu cứu, bộ dáng giống như vô cùng sợ hãi Ngu Tích: "Biểu ca, xem tỷ kìa..."

Thế nhưng ánh mắt Lục Chấp dừng đỉnh đầu Ngu Tích, tiếng gọi cũng hề mở miệng.

"Biểu , cứ réo biểu ca của mãi gì?" Ngu Tích thực sự nổi giận, nàng cũng chẳng buồn giả vờ ngoan ngoãn nữa, khoanh tay n.g.ự.c : "Biểu ca thành , việc gì tìm tẩu tẩu ? Muội hai chữ 'tị hiềm' thế nào ? Muội sách nên hổ là gì ?"

Câu thể coi là cực kỳ nặng nề, cơ thể Cao Tranh Ngọc lảo đảo một cái.

Lục Chấp trầm giọng gọi: "Ngu Tích."

Bàn tay đang buông thõng bên của Ngu Tích nắm chặt . Nghe thấy tiếng gọi, nàng sang trừng mắt lườm một cái, đó xách váy rảo bước bỏ thật nhanh, cứ như thể đang tức giận đến tột độ.

Lục Chấp đuổi theo nàng mà sang Cao Tranh Ngọc lúc mặt mày đang trắng bệch.

Cao Tranh Ngọc cứ ngỡ Lục Chấp đang bênh vực , mặt bèn nở một nụ : "Biểu ca, ngay là hướng về mà. Tình nghĩa thanh mai trúc mã từ nhỏ của chúng , tuyệt đối loại nữ nhân khác thể dễ dàng vượt qua ."

"Không bênh vực .” Giọng của Lục Chấp càng thêm lạnh lẽo, hệt như ngâm qua nước đá: “Ngu Tích là thê t.ử của , sẽ quản thúc ngôn hành của nàng , nhưng rảnh bận tâm đến . Hôm nay là đầu tiên cũng là cuối cùng cảnh cáo , nếu còn những hành vi vượt quá giới hạn, hãy cút về Cao gia , đừng hòng bước chân cửa Lục gia thêm một bước nào nữa."

Nói dứt lời, bèn phất áo rời . Cao Tranh Ngọc chôn chân tại chỗ như trời trồng, cơ thể lảo đảo ngã ngửa , may mà Lam Chi đỡ lấy mới miễn cưỡng vững.

Biểu ca vì Ngu Tích mà trách mắng ả ?

Tia hy vọng nhỏ nhoi chất chứa trong lòng Cao Tranh Ngọc bỗng chốc bắt đầu âm thầm vỡ vụn. Ả gượng thẳng dậy, c.ắ.n răng để vớt vát chút thể diện: "Chúng ."

Lam Chi ngoái đầu , tung ánh mắt oán độc theo hướng Ngu Tích rời , đó mới dìu Cao Tranh Ngọc rời .

...

Ngu Tích mang theo một bụng tức tối về phòng. Vừa về tới nơi, nàng bèn ném phăng chiếc gối của Lục Chấp giường, tiện tay đập bể thêm mấy cái bình hoa, lúc mới thấy trong lòng thông suốt hơn một chút.

Hỷ Thước và Minh Châu lặng thinh dọn dẹp mớ hỗn độn. Hỷ Thước hiểu rõ trong lòng, tiểu thư cũng chẳng ầm ĩ, chứng tỏ là giận thật . Chứ bình thường cứ hễ nhè một trận thì còn thể dỗ dành .

Nàng thầm nghĩ, may mà ngày mai là sinh thần của tiểu thư, chi bằng dọn dẹp đồ đạc hồi Hầu phủ thôi, cứ coi như hai tháng ở Lục gia là độ kiếp .

Ngu Tích xả giận xong bèn phịch xuống ghế. Trong đầu nàng lúc âm thầm đ.á.n.h bay con ma ốm Cao Tranh Ngọc bao nhiêu . là quá đáng ghét, đồ ma ốm thì cứ cắm đầu xuống đất như mạ non , cứ đến phiền nàng cái gì .

Lại còn cả Lục Chấp nữa. Cứ nghĩ tới việc trầm giọng gọi tên là Ngu Tích cảm thấy ngọn lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt. Nàng về nhà đẻ, về ngay bây giờ!

Chỉ là khi về nhà đẻ, nàng còn nốt một việc .

Ngu Tích ngẫm nghĩ một chốc, lợi dụng lúc trời tối bèn sai tới Ngu gia khiêng về một rương chứa đầy tranh cuộn, dự định sẽ trả thù Cao Tranh Ngọc một vố trò!

Đêm đến, Lục Chấp đang hong tóc. Cửa sổ mở toang, thể trông thấy những đốm sáng lập lòe của lũ đom đóm ẩn hiện trong bụi trúc.

Ngu Tích đến. Nàng rốt cuộc đang giận giận?

Mặc Nhạn và Huyền Ngọc đang rửa bút cạnh đưa mắt , dè dặt mở lời: "Đại nhân, thuộc hạ thấy phu nhân vẻ đang tức giận, ngài là sang đó dỗ dành ngài một chút ?"

Lục Chấp đáp. Lát , lên : "Tắt đèn ."

Mặc Nhạn và Huyền Ngọc lực bất tòng tâm. Thấy Lục Chấp sửa soạn ngủ, hai đành tắt đèn lui ngoài.

Bên ngoài, cả hai bắt đầu thì thầm to nhỏ.

Mặc Nhạn: "Phu nhân thế là cãi với đại nhân ?"

Huyền Ngọc gãi gãi đầu: "Nếu cãi thật thì quá, cái kiểu cả hai đều hé miệng năng gì thế mới là đáng sợ nhất đấy. Ta thực sự cảm thấy đại nhân nên dỗ phu nhân thì hơn."

Mặc Nhạn: "... đại nhân nhà chúng giờ dỗ dành ai bao giờ , chắc chắn ngài sẽ chịu cúi đầu . Mà phu nhân thoạt cũng vẻ gì là sẽ chịu nhượng bộ cả..."

Hai đều đang trong tình thế khó xử. Mặc Nhạn bèn hiến kế: "Hay là ngươi hỏi dò Hỷ Thước xem ?"

Huyền Ngọc: "Ngươi tưởng Hỷ Thước sẽ cho sắc mặt chắc? Nàng một lòng hướng về phu nhân, mà mò tới đó cũng chỉ tổ ăn thêm mấy cái lườm nguýt thôi."

Mặc Nhạn thở dài: "Vậy đành chịu thôi. Ta thấy chắc đợi đến ngày sinh thần của phu nhân, chúng hẵng nhắc khéo một câu. Ngươi cũng nên nhờ vả Hỷ Thước một chút, nhờ nàng khuyên can phu nhân giùm. Chứ đại nhân với phu nhân cứ như mãi thì thật sự dọa đấy."

Huyền Ngọc cũng thở dài: "Đành ."

Hai sầu não quá chừng.

Trong phòng, Lục Chấp thấp thoáng cuộc chuyện của bọn họ. Hắn nhắm mắt , nhớ những lời lẽ sắc bén của Ngu Tích ban ngày, xem nàng tức giận thật .

Hôm nay nàng cần tĩnh tâm một chút, ngày mai sẽ dỗ dành nàng . Dù thế nào chăng nữa, họ vẫn là phu thê.

...

Cả đêm Ngu Tích gần như thức trắng, loay hoay sắp xếp cái rương đồ chuyển từ Ngu gia tới. Tới gần sáng mới chợp mắt một lúc, mà nàng hớn hở sai khiêng cái rương đó thẳng tiến tới viện t.ử của Lục phu nhân.

Nghe thấy tiếng động ồn ào, Lục phu nhân còn tưởng Chu Thải Lan tới kiếm chuyện. Vừa định bảo đuổi ả thì bà chợt nhận đó là Ngu Tích.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trông vẻ tiều tụy, như thể cả đêm ngủ ngon.

Trải qua chuyện của Chu Thải Lan, Lục phu nhân ít nhiều cũng thấu ai mới là thực sự cùng một giuộc với . Lúc bà xót xa kéo lấy tay Ngu Tích: "Sắc mặt con nông nỗi ? Chẳng lẽ đêm qua ngủ ?"

Ngu Tích khẽ lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thận trọng: "Nương, con thấy hôn sự của biểu thực sự thể chậm trễ thêm nữa ! Với tư cách là tẩu tẩu của , tuổi ngày một lớn, con cũng sốt ruột , đêm nào đêm nấy trằn trọc cả đêm chợp mắt nổi đấy ạ!"

"Ồ... Ồ? Hả?" Lục phu nhân sửng sốt một hồi lâu, chẳng ngờ nàng vì chuyện của Cao Tranh Ngọc mà lo lắng đến . Bà thấy hổ thẹn cảm động thốt lên: "Tích nhi ngoan, nhà chúng cưới cô con dâu như con, thật sự yên tâm."

"Vậy con chủ ý gì cho hôn sự của Tranh Ngọc ?"

Ngu Tích vung tay lên một cái, hạ nhân lập tức khiêng lên một chiếc rương lớn. Nàng mở nắp rương , bên trong chất đầy những cuộn tranh: "Nương, đây đều là những nam nhi xuất chúng chốn kinh thành mà con cất công tuyển chọn kỹ lưỡng cho biểu đấy ạ. Lại đây, để con chỉ cho nương xem!"

Lục phu nhân nửa kinh ngạc nửa hoang mang bước tới: "Nhiều thế cơ ."

Đây là mấy món đồ vứt Ngu gia sàng lọc từ đám nam nhân vợ ở kinh thành cái năm mà Lục Bình phụ bạc Ngu Tích.

Ngu Tích lấy một cuộn tranh, trải rộng : "Nương xem , vị là con trai độc nhất của Trịnh Gián quan ở Ngự sử đài. Ngài là Tiến sĩ năm ngoái, vô cùng tài hoa. Quan trọng nhất là gia cảnh giản dị, biểu gả qua đó chỉ việc hưởng phúc thôi!"

Lục phu nhân trầm ngâm một lát, kỹ bức tranh hỏi: "Trục tranh dài quá ? Ta thấy vị Trịnh công t.ử vẻ lùn thì ."

"Không lùn nương, nhún nhảy một cái là cao hơn biểu , còn cao hơn nhiều chứ!" Ngu Tích trổ tài mồm mép tép nhảy: “Nương , tiêu chí quan trọng nhất khi chọn phu quân là gì? Là tài học, là nhân phẩm. Trịnh công t.ử tuy vóc dáng thấp bé một chút, nhưng phẩm hạnh cao thượng, nhất định sẽ đối xử với biểu . Nương cứ yên tâm cất trái tim bụng ."

Lục phu nhân ngẫm nghĩ một chút, cũng thấy lý. Quả thực, nhân phẩm mới là quan trọng nhất: "Có thể cho con bé gặp mặt thử."

Ngu Tích nhấc một cuộn tranh khác lên: "Nương, nương xem tiếp . Đây là Linh đài lang của Khâm thiên giám. Tuy chức quan thấp một chút, chỉ là hàm bát phẩm, nhưng ngài tài học thực sự. Sau nhà cần xem phong thủy, là nhà quỷ ám gì đó, đều thể nhờ biểu phu đến giúp, đỡ tốn công bao nhiêu!"

Lục phu nhân ngó tới ngó lui, cân nhắc một lúc: "Người thì cao ráo thật đấy, nhưng mặt mũi vẽ lệch thế , còn rỗ nữa chứ?"

Ngu Tích chân thành đáp: "Nương nghĩ xem, ngài việc ở Khâm thiên giám, đêm nào cũng ngắm , chắc chắn là vất vả lắm. Mặt rỗ cũng hơn lòng rỗ, đúng nương? Điều chứng tỏ ngài tâm địa lương thiện, thuần khiết. Mặt lệch thì... Ờm... Con dâu vẫn xin giữ nguyên ý kiến ban đầu: Quan trọng nhất vẫn là nhân phẩm, cốt là để biểu hạnh phúc cả đời."

"Cũng... cũng lý."

Không xem qua bao nhiêu bức, thậm chí đến bức cuối cùng lòi một mặt lệch miệng méo, Lục phu nhân coi đó là mối lương duyên trời ban .

Ngu Tích giới thiệu xong xuôi cả một rương đầy ắp ứng cử viên. Thấy mỗi đều Lục phu nhân gật gù ưng thuận, nàng bèn tranh thủ rèn sắt khi còn nóng: "Hay là bắt đầu từ hôm nay, nương sắp xếp cho biểu lượt xem mắt ạ. Mỗi ngày gặp hai , thời gian như vặn nhất."

Lục phu nhân nàng thuyết phục đến mức đầu óc choáng váng. Nhìn cả rương 'lương duyên' mặt, bà cũng vỗ bàn quyết định: "Gặp! Chiều nay sẽ sai sắp xếp cho hai đứa nó gặp !"

Vì thời gian còn sớm, bà mối việc nhanh gọn lẹ, nên đến buổi trưa, Cao Tranh Ngọc gặp mặt vị 'lương duyên' đầu tiên.

Ả vốn dĩ tâm trạng đang tồi tệ, thấy gã đàn ông mặt với chiều cao và bề ngang xấp xỉ , suýt nữa thì giữ nổi vẻ mặt.

Ngu Tích tươi giới thiệu: "Biểu , đây là Tam công t.ử của phủ An Dương Hầu. Diện mạo bất phàm, tài thơ phú của ngài cao ngất ngưởng. Trùng hợp cũng thích mấy thú vui tao nhã đó. Tẩu tẩu thấy hai thật sự môn đăng hộ đối. Muội mà gả thì chắc chắn hai sẽ chuyện cả ngày dứt."

Cao Tranh Ngọc chẳng cần suy nghĩ cũng đây là do Ngu Tích cố tình chơi xỏ . Ả sang Lục phu nhân cầu cứu, nào ngờ Lục phu nhân cũng liên tục gật gù đồng tình: "Không tồi, vợ chồng quan trọng nhất là chung chí hướng."

Cao Tranh Ngọc: "Cô mẫu! Thế... thế ..."

Thế mà gọi là , rõ ràng là một con lợn thì !

Tam công t.ử phủ An Dương Hầu liếc Cao Tranh Ngọc một cái, vẻ hài lòng. Gã tủm tỉm : "Cao cô nương tài sắc vẹn nức tiếng kinh thành, tại hạ cũng ngưỡng mộ từ lâu. Nếu Cao cô nương đồng ý, chọn ngày bằng chạm ngày, chúng trao đổi canh luôn nhé. Qua tết Đoan Ngọ chúng thành ."

Cao Tranh Ngọc vội vàng phản bác: "Ai thèm trao đổi canh với ngươi, đồng ý!"

Tam công t.ử phủ An Dương Hầu cũng vội, chỉ thủng thẳng đáp: "Ta thì vội, chỉ là Cao cô nương tuổi tác cũng còn nhỏ nữa, cứ chần chừ e là thành bông điên điển mất. Ha ha... Vậy Cao cô nương cứ suy nghĩ thêm ."

Cơ thể Cao Tranh Ngọc loạng choạng, chỉ hận thể lôi con lợn dìm xuống sông cho c.h.ế.t đuối. Bông điên điển cái gì chứ, gã mới là bông điên điển !

Ngu Tích lên tiếng an ủi: "Biểu , đừng vội, mối ngon còn ở phía cơ~"

Trước mặt Lục phu nhân, dù trong lòng tức tối đến mức nổ tung, Cao Tranh Ngọc vẫn cố nhẫn nhịn. Con Ngu Tích rõ ràng là đang cố tình trêu tức ả!

Lục phu nhân nhẹ nhàng khuyên giải Cao Tranh Ngọc: "Đừng vội, cô mẫu và tẩu tẩu nhất định sẽ chọn cho con một ."

Cao Tranh Ngọc gả cho khác, nhưng Lục phu nhân hôm nay như ăn bùa mê t.h.u.ố.c lú, quyết tâm sắt đá, nhất quyết để ả .

Thế là đến buổi chiều, ả diện kiến vị thứ hai.

Gã đàn ông xuất hiện trong bộ áo lót ngắn cũn cỡn, hình vạm vỡ như con gấu ngựa. Chỉ từ xa thôi cũng ngửi thấy mùi mồ hôi nồng nặc, mặt mũi thì vuông vức như cái thớt, ánh mắt toát lên vẻ hung hãn đáng sợ.

Cao Tranh Ngọc sắp hun đến mức ngất xỉu .

Thế mà Lục phu nhân gật gù đắc ý, bảo với Ngu Tích: "Con đúng đấy, vị công t.ử quả thật khí khái nam nhi."

Ngu Tích bịt chặt mũi hùa theo: " nương, nương cứ tin tưởng ánh mắt con dâu , đảm bảo sai !"

Gã đàn ông mặt chữ điền liếc sắc mặt xanh mét của Cao Tranh Ngọc, một hồi săm soi đ.á.n.h giá bèn lên tiếng: "Cơ thể cô yếu ớt thế , xem chừng sống chẳng bao lâu nữa. Thôi dẹp , quan phu , nhỡ bảo khắc thê, lúc đó cưới vợ nữa cũng chẳng ai thèm lấy."

Cao Tranh Ngọc thể chịu đựng thêm nữa, tức giận uất ức, trong lúc cấp bách ả trợn trắng mắt, lăn đùng ngất xỉu vì hun khói.

Khó khăn lắm mới tỉnh , tin từ nay về ngày nào cũng gặp hai gã đàn ông như , Cao Tranh Ngọc ngất lịm nữa.

Hành hạ Cao Tranh Ngọc xong, Ngu Tích xả cơn nghẹn tức trong lòng, lập tức dẫn Hỷ Thước chuồn về nhà đẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-29-ve-nha-me-de.html.]

Hứ!

Thấy nàng tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh về nhà, Ngu gia cũng chẳng gặng hỏi nhiều. Dù thì Ngu Tích cũng mê mẩn Lục Chấp đến nhường nào ai mà chẳng rõ, nếu chịu ấm ức thì nàng cũng chẳng cất bước chẳng lời từ biệt như .

Trần thị và Ngu Quan Hải là những xót xa con gái nhất, hòa ly thì hòa ly thôi, họ chẳng bận tâm. Miễn Ngu Tích vui vẻ là .

Ở một diễn biến khác, Lục Chấp cùng Kỳ Vương dẫn theo một toán thợ mộc dọc theo bờ sông kiểm tra tiến độ tu sửa đê điều, phòng ngừa những cơn mưa dầm dề mùa hạ khiến đê đập vỡ lở.

Nhìn những cánh đồng ruộng lúa ven sông dòng nước xiết cuốn trôi tan hoang, đôi chân mày Lục Chấp nhíu chặt , trong lòng tràn ngập sự tự trách.

Kỳ Vương mồ hôi nhễ nhại tới, cảnh tượng hoang tàn ngổn ngang mắt, cũng đành buông tiếng thở dài thườn thượt: "Thiên tai thật khó mà lường ."

"May mắn là bách tính sơ tán an , quá nhiều thương vong.” Lục Chấp ngước bầu trời xám xịt, vẻ mặt nặng nề: “Lại sắp mưa nữa ."

Năm nay lượng mưa nhiều một cách bất thường, thời tiết cũng kỳ lạ vô cùng, khiến con khốn đốn.

"Còn kịp về kinh thành ?" Kỳ Vương lắc đầu: “Hay là hôm nay chúng tạm tìm một nơi tránh mưa ở ngoại thành qua đêm, mai hẵng về thành ."

Lục Chấp gật đầu đồng ý: "Cũng ."

Đội ngũ xuất thành khá đông, xung quanh là nhà nông, Kỳ Vương bèn hào phóng xuất bạc, lệnh cho đội ngũ phân tán xung quanh tìm chỗ tá túc qua đêm.

Lục Chấp và đặt chân nhà, những giọt mưa to như hạt đỗ xối xả trút xuống. Nữ chủ nhân của gia đình nông dân đang lúi húi nấu nướng trong bếp, Kỳ Vương hào phóng, tiền tá túc trả cho gia đình đủ để họ chi tiêu trong mấy tháng ròng. Nam chủ nhân bèn hăng hái xuống bếp phụ giúp vợ chuẩn cơm nước thiết đãi khách, còn hai đứa trẻ thì lấp ló mái hiên tò mò trộm Lục Chấp và Kỳ Vương.

Một trong hai đứa trẻ, ước chừng mới chập chững , sở hữu một đôi mắt to tròn, ánh trong veo, đôi nét hao hao giống Ngu Tích.

Lục Chấp bất giác nhớ cái trừng mắt của nàng ngày hôm qua, chứa đựng sự tủi , phẫn nộ, và cả những nỗi buồn khôn tả.

Thực , hôm nay đáng lẽ nên về dỗ dành nàng, giải thích rõ ràng chuyện, nhưng ông trời chẳng chiều lòng , đành ngoại thành. Chẳng qua, sáng mai về cũng muộn, Ngu Tích chắc chắn sẽ bỏ .

Lục Chấp vẫy tay gọi đứa trẻ đang bám khung cửa. Đứa trẻ hiểu chuyện, cứ thế dang hai tay lon ton bước tới, ôm chầm lấy bàn tay .

Lục Chấp dịu dàng xoa đầu đứa trẻ, cất tiếng hỏi: "Bao nhiêu tuổi ?"

Đứa trẻ hiểu, bèn trưởng ngoài cửa.

"Bẩm lão gia, con tròn một tuổi ạ.” Vị trưởng tuổi đời cũng còn nhỏ, tỏ rụt rè hơn nhiều: “Nó còn , mong ngài đừng trách."

Lục Chấp khẽ lắc đầu, bế đứa trẻ đang ôm c.h.ặ.t t.a.y lên, ẵm một lát thả xuống, vỗ nhẹ lưng nó: "Đi chơi ."

Thấy cảnh tượng đó, Kỳ Vương nhịn bèn trêu chọc: "Sao nào? Lục Các lão của chúng cha hở?"

Lục Chấp hề phủ nhận, nhẹ nhàng đáp: "Biết thế mang theo chút kẹo mạch."

Kỳ Vương kéo chiếc ghế đẩu nhỏ xuống bên cạnh , tò mò hỏi: "Nếu ngươi con, ngươi sẽ nuông chiều nó giáo d.ụ.c nó một cách nghiêm khắc? Liệu ngươi bế ẵm và chơi đùa với nó như thế ?"

Lục Chấp liếc Kỳ Vương một cái: "Trẻ nhỏ ngây thơ trong sáng, hà cớ gì hà khắc với chúng?"

Con khi trưởng thành tuân theo vô quy củ luật lệ, quãng thời gian tuổi thơ cũng chẳng kéo dài bao lâu, khoan dung một chút thì ?

Nghe , Kỳ Vương tỏ khá ngạc nhiên, thốt lên: "Ta cứ tưởng ngươi sẽ trở thành một cha nghiêm khắc, khắt khe trong chuyện chứ. Dù thì, theo thấy, ngay cả cô tiểu phu nhân nhà ngươi cũng vẻ sợ ngươi đấy."

"Ngài là ý gì?" Lục Chấp hề nghĩ rằng Ngu Tích sợ đến thế. Nếu nàng thực sự sợ , thì thể cư xử thiếu phép tắc như .

Kỳ Vương và Lục Chấp quen từ thuở nhỏ, nên cũng chẳng câu nệ tiểu tiết khi chuyện: "Ta cảm thấy tiểu phu nhân nhà ngươi mặc dù kính trọng và yêu thương ngươi, nhưng sợ ngươi. Ngay cả khi ngươi chuyện, nàng cũng dè chừng lắng . Hai là phu thê, nhưng giống như cấp và cấp , chẳng vẻ gì là thiết cả."

Lục Chấp lặng thinh một hồi lâu. Hắn nhớ những lúc Ngu Tích ngoan ngoãn sửa đổi khi trách mắng, vẻ mặt vô cùng dè dặt. Đôi khi nàng thiết với , cũng tỏ vô cùng sung sướng như thể nhận ân huệ to lớn.

Hắn mong một vợ hiền thục, lo toan quán xuyến gia đình, nhưng cũng từng trách cứ Ngu Tích dù nàng mù tịt về những chuyện nội trợ. Thậm chí nàng hầu hạ mặc quần áo sinh hoạt hàng ngày cũng chỉ đếm đầu ngón tay.

Tiền bạc thì nàng cứ tùy ý tiêu xài, ép buộc nàng hầu hạ cha nương chồng, chuyện đều chiều theo ý nàng. Là phu thê với , Lục Chấp tự cảm thấy đối xử với nàng đủ , đủ bao dung .

Thấy mãi lên tiếng, Kỳ Vương bèn vỗ nhẹ lên đầu gối : "Ngươi cũng đấy, con lớn lên ai cũng những muộn phiền riêng. Sự ngây thơ của nàng là điều hiếm , cớ nâng niu chăm sóc? Ta nghĩ, chỉ cần ngươi yêu thương nàng , nàng nhất định sẽ đáp ngươi bằng một tình yêu lớn hơn thế."

Lục Chấp hất tay Kỳ Vương , đưa mắt màn mưa xối xả, nhớ câu Ngu Tích thường nàng thích nhất, đôi mắt khẽ chùng xuống. Hắn còn đối xử với nàng thế nào nữa đây?

Kỳ Vương tưởng nghĩ thông suốt, ai ngờ thấy thủng thẳng : "Vương gia, vi thần , ngài cứ quan tâm đến thê t.ử của vi thần như , quả thực đáng ngờ."

"..." Kỳ Vương bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của , lúc mới muộn màng nhận , vội vàng giải thích: “Ta chẳng vì quan tâm đến ngươi ... Thôi , thực ... thực trót lòng cái cô nương thích móc mắt khác , chẳng đang trông cậy tiểu phu nhân nhà ngươi bà mai , ha ha... Ngươi xem chuyện rắc rối , đúng là một sự hiểu lầm tai hại."

Lục Chấp lẳng lặng một hồi, đó mới ngoảnh mặt : "Nếu Vương gia ưng ý, cứ mang sính lễ đến hỏi cưới là xong. Theo vi thần thấy, vị Kim cô nương lẽ cũng tình ý với Vương gia đấy."

Kỳ Vương khan hai tiếng: "Chuyện ... để tính , tính ."

Lục Chấp cưới một cô phu nhân chua ngoa là đủ mệt , vẫn nên thôi thì hơn. Thà chùa tu còn hơn là rước cái cô Kim Dao chua ngoa thích móc mắt về vợ.

Trời đất tối sầm nhanh, những đám mây đen vần vũ mang theo sấm chớp rền vang báo hiệu một cơn giông tố.

Lục Chấp kiên nhẫn đứa trẻ lân la tiến , hiếu kỳ sờ nắn khắp , nhưng tâm trí trôi dạt về phương trời khác.

Mưa to thế , thể sai về báo tin , liệu Ngu Tích còn đang hờn dỗi ? Nàng đang mong ngóng trở về ?

...

Phủ Tuyên Văn Hầu.

Ngu Tích chống tay lên bậu cửa sổ, đưa tay hứng những giọt mưa rả rích. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vô cùng tĩnh lặng, nhưng từ lúc về đến nhà tới giờ, nàng thốt lên một lời nào, chỉ mải mê ngắm mưa suốt gần nửa canh giờ đồng hồ.

Ngu Triều bưng một bát súp gà bước tới: "Tỷ, đây là súp gà ác mà mẫu đặc biệt sai nhà bếp hầm cho tỷ đấy. Hai cái đùi gà với hai cái cánh đều gọn trong , tỷ mau uống khi còn nóng ."

Ngu Tích ỉu xìu đáp "Ừm" một tiếng, chẳng chút thèm ăn nào. Trời tối mịt mà Lục Chấp vẫn đến đón nàng, xem thực sự chẳng mảy may bận tâm đến nàng chút nào.

Nhìn thấy bộ dạng ủ rũ của tỷ tỷ, Ngu Triều nắm chặt nắm đấm: "Tỷ, ngày mai sẽ đ.á.n.h cho tên Lục Phồn một trận nhừ t.ử để xả giận cho tỷ! Bọn Lục gia nhà thật quá đáng!"

"Thôi bỏ .” Ngu Tích nghĩ đến Lục Phồn, khỏi bật : “Nó vốn chỉ còn một cái răng cửa, đợi nó mọc cái răng đó hãy đánh, tránh để nhà Lục gia bảo chúng cậy lớn ức h.i.ế.p nhỏ."

Ngu Triều cúi gằm mặt xuống, giọng lộ rõ vẻ buồn bã: " mà... bọn họ đều ức h.i.ế.p tỷ mà."

Trong ấn tượng của bé, Ngu Tích hiếm khi ủ rũ rầu rĩ như thế . Nhìn là ngay tỷ chịu ấm ức ở Lục gia .

Ngu Tích véo má , khẽ thở dài: "Không , chẳng tỷ bỏ về nhà , tỷ ngốc nghếch mà chịu để cho ức h.i.ế.p chứ."

"Vậy còn tỷ phu thì ?" Ngu Triều tò mò gặng hỏi: “Vậy tỷ về Lục gia nữa ?"

Ngu Tích dõi mắt theo làn mưa giăng mắc ngoài cửa sổ, nhất thời trả lời . Bởi lẽ nàng thật lòng thích Lục Chấp, thích khuôn mặt điển trai, thích hình rắn rỏi cường tráng của . Nếu hòa ly, chắc gì nàng tìm một lang quân tuấn tú như nữa.

Thế nhưng, nếu hòa ly, trong lòng nàng cứ nghẹn ứ một nỗi bức bối khó tả.

, Ngu Tích hạ quyết tâm: Nếu Lục Chấp cất công đến đón nàng và thành khẩn tạ , thì nàng sẽ rộng lòng khoan dung, thèm chấp nhặt nữa.

Nào ngờ, Ngu Tích mòn mỏi chờ đợi từ hoàng hôn cho tới lúc màn đêm buông xuống đen kịt, bóng dáng Lục Chấp vẫn bặt tăm.

Nàng dài giường, tay mân mê cuốn thoại bản hằng yêu thích nhưng chẳng hề để lọt một chữ nào đầu. Tâm trí nàng bận rộn với muôn vàn những suy nghĩ vẩn vơ.

Mưa to gió lớn thế , trượt ngã đường đến đón nàng ? Hay là vẫn nghỉ ngơi, vẫn đang bận rộn với mớ sổ sách ngổn ngang?

Ngu Tích cứ trăn trở, xoay ngang xoay dọc giường. Nàng ôm chặt chiếc gối, thầm nhủ, nếu ngày mai vẫn xuất hiện, nàng sẽ tuyệt giao với luôn cho xem!

Nghe thấy tiếng động trong phòng, Hỷ Thước bưng một bát yến sào bốc khói nghi ngút bước : "Tiểu thư, khuya thế còn ngủ? Hay là uống chút yến sào cho ấm bụng hẵng xem tiếp nhé."

Ngu Tích sấp giường, chống cằm bực dọc : "Ta tâm trạng mà ngủ, nhỡ lát nữa phu quân đến đón, phát hiện ngủ say như c.h.ế.t thì ?"

Hỷ Thước khẽ khàng thở dài, cất lời khuyên nhủ: "Tiểu thư , ngoài trời mưa lớn lắm, nô tỳ bảo nước ngập lênh láng đến tận mắt cá chân , chắc cô gia đến ."

Nghe Hỷ Thước , Ngu Tích vội vàng chạy đến bên cửa sổ. Vừa mới hé tung cánh cửa, nước lạnh buốt tạt thẳng mặt. Nàng lẩm bẩm: "Trời mưa to quá mất."

Hỷ Thước chạy kéo áo nàng, dỗ dành: "Tiểu thư yên tâm, ngày mai cô gia chắc chắn sẽ tới đón mà. Người đừng lo nghĩ quá, dẫu ngày mai cũng là sinh thần của cơ mà."

Ngu Tích bỗng nhiên nhớ điều gì đó: "À , nhiều nơi vỡ đê lụt lội . Mà Lục Bình đang ở mạn Nam ? Ngươi xem, liệu dòng nước xiết cuốn trôi luôn ?"

Nhờ Hỷ Thước dỗ ngọt, tìm cớ bào chữa cho sự vắng mặt của Lục Chấp, tâm trạng Ngu Tích cũng khá hơn hẳn. Nàng thầm gia hạn cho thêm đến ngày mai, nhân tiện giờ đang rảnh rỗi nên lôi tên Lục Bình nguyền rủa cho xả giận.

Hỷ Thước suýt nữa thì phì , nhưng vẫn nghiêm trang gật gù đồng ý: "Nô tỳ thấy cũng khả năng lắm đấy chứ. Tình hình thiên tai ở phương Nam chắc chắn là nghiêm trọng hơn ở đây nhiều. Nghe chỗ nào cũng là sông suối, hễ mưa lớn một trận là y như rằng ngập lụt kinh hoàng. Có khi Lục Nhị gia mồi cho thủy thần cũng nên."

Ngu Tích gật gù chiều ưng ý, múc hai thìa yến sào cho miệng tiếp: " còn dịp oai với cơ mà, cuốn trôi dễ dàng như thì đáng tiếc."

"Đó là do tiểu thư nhân từ quá thôi.” Hỷ Thước chêm : “Lục Nhị gia dù may mắn nước cuốn trôi thì cũng thiên thạch rơi trúng đầu mà c.h.ế.t thôi. Người quan tâm đến gì cho mệt xác, đêm hôm khuya khoắt nhắc đến chỉ thêm xúi quẩy."

Được cùng Hỷ Thước c.h.ử.i bới Lục Bình một trận tơi bời hoa lá, tâm trạng Ngu Tích sảng khoái hẳn lên. Nàng ăn cạn bát yến sào, súc miệng sạch sẽ, lòng thầm mơ mộng về một giấc mộng . Nàng ước gì trong mơ, Cao Tranh Ngọc sẽ gả cho một ông chồng xí ma chê quỷ hờn, Lục Bình thì nước lũ cuốn trôi mất tăm mất tích, còn Lục Chấp thì hớt hải chạy đến cầu xin nàng tha thứ, van nài nàng đừng rời xa !

Ngu Tích chìm giấc ngủ với nụ mãn nguyện môi.

Chỉ tiếc là nàng ngủ say như c.h.ế.t, chẳng mộng mị gì, nhưng giấc ngủ vô cùng ngon lành.

Lúc Ngu Tích tỉnh dậy, sắc trời bên ngoài vẫn còn âm u mờ mịt. Nàng dụi mắt lồm cồm dậy, lắng tiếng mưa rả rích bên tai mà thẫn thờ.

Trời tối thế , là trời sáng nữa?

Bỗng nhiên, Hỷ Thước tươi hớn hở chạy : "Tiểu thư, đoán xem ai đến ?"

Ngu Tích mừng rỡ, tưởng Lục Chấp đến, vội vàng xỏ chân hài chạy ngoài, ai ngờ là Kim Dao.

Kim Dao hào hứng: "Ha ha! Tích Tích, chúc mừng sinh thần ngươi, vạn sự như ý nhé~ Ơ kìa, cảm giác ngươi gặp vẻ vui cho lắm ?"

Nhìn thấy những vệt nước mưa lấm tấm Kim Dao và vạt áo ướt đẫm của nàng , Ngu Tích vội vàng nắm lấy tay nàng : "Đâu ! Mưa to gió lớn thế mà ngươi còn cất công đến chúc thọ , vui còn kịp đây !"

Kim Dao tủm tỉm: "Chuyện đó là đương nhiên . Sáng sớm ghé qua Lục gia, bảo ngươi về nhà đẻ nên mới vòng xe sang đây. Năm nào sinh thần của ngươi tụi chẳng tổ chức cùng , năm nay ngoại lệ !"

Ngu Tích xúc động trong lòng: "Mau nhà , chúng trong hẵng chuyện."

Nói xong, nàng ngoái ngoài màn mưa giăng kín trời, sương mù mịt mờ, trải dài ngút tầm mắt.

Hôm nay là sinh thần của nàng, những yêu nhất đều tề tựu đông đủ cả, cớ phu quân của nàng vẫn bặt vô âm tín thế .

Tác giả lời :

Ngu Tích: Chàng vẫn đến...

Lục Các lão: Mưa to quá, vẫn thể dỗ dành nàng.

 

Loading...