Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 3: Nàng vẫn cần phải được dạy dỗ cẩn thận

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:40
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hệt như một mũi kim nhẹ nhàng rơi xuống, Lục Chấp thu tay về đặt .

Hắn nghiêng đầu Ngu Tích. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng, cũng học theo dáng vẻ của , đặt hai tay vắt chéo lên , thoạt vô cùng căng thẳng.

"Những lời nàng quên hết ?" Lục Chấp lạnh lùng cất giọng: "Từ nay về mấy hành động đắn như nữa."

Ngu Tích cúi đầu, những ngón tay chạm tay Lục Chấp lén lút cọ xát , nàng sờ còn ghiền .

Hơn nữa cũng ai thấy, là phu quân của nàng , còn tuấn tú như , nàng sờ một cái cũng bắt giam bỏ tù, cần hẹp hòi đến thế chứ.

Tất nhiên, những lời nàng chỉ dám thầm nghĩ trong bụng, tuyệt nhiên dám thẳng mặt Lục Chấp.

Thấy nàng tiếng nào, Lục Chấp cũng chẳng còn gì để với nàng. Dẫu Ngu Tích mang danh nghĩa là thê t.ử của , nhưng hai họ giống dưng nước lã hơn.

Chưa kể, Ngu Tích mẫu hình thê t.ử lý tưởng của , xem vẫn cần uốn nắn dạy dỗ .

Một lát , Lục Chấp buông thõng tay xuống, tay Ngu Tích mon men gần.

Lục Chấp cau mày nàng, nàng bèn giật thót như chú thỏ con hoảng sợ rụt tay về, dáng vẻ dường như chút tủi .

Lục Chấp chợt nhớ chuyện năm ngoái năm gì đó, đường bãi triều hồi phủ, bắt gặp Ngu Tích và Lục Bình đang dạo phố.

Ngu Tích tiện tay quăng chiếc khăn cho Lục Bình lau mồ hôi, nét mặt Lục Bình lập tức tràn ngập vẻ sủng ái mà mừng lo, như thể nhận ân huệ to lớn nhường nào.

Chiếc khăn tay đó Lục Bình giữ gìn lâu, thậm chí dịp Tết năm ngoái, còn cố tình mang dùng.

Mặc dù Lục Bình cuối cùng vẫn phụ bạc Ngu Tích, nhưng điều đó ngăn cản Lục Chấp cảm thấy khinh miệt những hành động của khi xưa.

Lúc , dừng bước, Ngu Tích cũng lẽo đẽo dừng theo.

Lục Chấp lên tiếng: "Vừa nãy gì, nàng nhắc một xem."

Ngu Tích siết chặt ngón tay. Hỷ Thước lưng nàng lòng nóng như lửa đốt. Mới thành một ngày mà cô gia đối xử với tiểu thư như thế , còn nữa!

Giọng Ngu Tích lí nhí như muỗi kêu: "Chàng ... nữa."

"Không gì cơ?"

Phu thê tuy hai mà một. Ngu Tích giữ quy củ, Lục Chấp tất nhiên dạy dỗ nàng.

"Không , ..." Ngu Tích ấp úng một hồi, cuối cùng đành thú thật: "Thiếp quên ."

Nàng giương đôi mắt đáng thương Lục Chấp, nũng: "Lần nhất định sẽ nhớ, bỏ qua cho ."

Lục Chấp chắp tay lưng, bèn trầm giọng đáp: "Nếu còn , thì chép phạt những lời mười , chép cho đến khi nào nhớ mới thôi."

Nói xong, xoay bước lên .

Nhìn theo bóng lưng cao lớn của , vẻ mặt Ngu Tích thoáng chút hờn dỗi xen lẫn ngọt ngào. Nàng giậm giậm chân vội vàng đuổi theo: "Phu quân, đợi với."

Vào đến viện, Lục Chấp thẳng tới thư phòng xử lý công vụ. Ngu Tích vốn định lẻn theo, nhưng cản ngoài cửa.

Ngu Tích ngẫm nghĩ một lát đành thôi. Lục Chấp ngày thường bận rộn, ban ngày nàng vẫn nên bớt phiền . Dù chuỗi ngày còn dài, sớm muộn gì cũng lúc nàng độc chiếm .

Bước qua cửa nguyệt môn, Hỷ Thước cuối cùng nhịn nữa, thấp giọng : "Tiểu thư, đừng buồn trong lòng nữa, nô tỳ thu dọn đồ đạc ngay đây, chúng về nhà thôi."

"Không về.” Ngu Tích chẳng những cảm thấy vấn đề gì, ngược còn nắm lấy tay Hỷ Thước, gương mặt ngập tràn vẻ si mê: "Hỷ Thước , tuấn tú thực sự đó, thích lắm luôn, mấy lời càn rỡ ngươi đừng nữa."

Thậm chí khi nhớ dáng vẻ Lục Chấp răn dạy lúc nãy, Ngu Tích thấy giống y hệt nam chính trong cuốn thoại bản "Phu t.ử cấm d.ụ.c của " mà nàng đang dạo gần đây. Còn nàng chính là cô học trò nữ chính trách mắng vì tội giữ quy củ trong lớp học.

Cứ nghĩ đến cảnh nam nữ chính trong thoại bản nắm tay, ôm ấp, còn chuyện chuyện nọ... mặt Ngu Tích đỏ bừng bừng. Tuy ban nãy mắng, nhưng cảm giác đem vô cùng kỳ diệu!

Hỷ Thước bộ dạng của tiểu thư nhà , nhất thời cạn lời. Biết thế năm xưa lúc tiểu thư đòi mua thoại bản, nàng cản . Chứ cứ đà riết hỏng hết cả đầu óc mất.

Hỷ Thước đành bất lực thở dài: "Tiểu thư vui là ạ..."

Ngu Tích trở về hậu viện, thấy hạ nhân chiếc ga trải giường màu đỏ chót bằng chiếc ga Thục cẩm màu hồng phấn thêu hoa văn hoa sen song sinh mà nàng mang theo lúc gả tới.

Ngày thường Ngu Tích cũng chẳng việc gì , nên về đến nơi nàng bèn đá phăng đôi tất vớ, ngả lưng lười biếng mỹ nhân tháp bắt đầu say sưa thoại bản.

Cùng lúc đó, trong thư phòng.

Lục Chấp xem công văn một lúc thì thấy gã sai vặt Huyền Ngọc chạy : "Đại gia, Nhị gia đang mẩy đòi về kinh đấy ạ."

Lục Chấp ném cây bút lông ống cắm bút: "Đã tìm thấy ả ngoại thất ?"

"Dạ , hình như Nhị gia đưa đến Giang Châu, tạm thời tìm tung tích ạ."

Lục Chấp lạnh lùng : "Ả ngoại thất đang mang thai, tìm thì ban cho ả một bát t.h.u.ố.c phá thai, bảo ả tự rời ."

Huyền Ngọc chút ngập ngừng: "Vậy Nhị gia xử lý thế nào ạ?"

Lục Bình vẫn chuyện Lục Chấp và Ngu Tích thành . Bây giờ mà để về thì cũng chẳng chuyện gì.

Lục Chấp nhấc một cây bút lông cừu khác lên: "Trông chừng cẩn thận, cho về kinh."

...

Ngu Tích thoại bản một lúc, đang định ngủ trưa thì bỗng thấy tiếng sột soạt ngoài sân. Nàng chống tay dậy , hóa là Lục Phồn - Tam thiếu gia nhà họ Lục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-3-nang-van-can-phai-duoc-day-do-can-than.html.]

Lục Phồn năm nay mới mười tuổi, là đứa con trai út trong nhà, cũng đang ở độ tuổi " ghét ch.ó hờn". Ngày thường nhóc con khoái nhất là chạy sang Ngu gia tìm Ngu Triều - của Ngu Tích. Hai tên nhóc tì mà tụm một chỗ thì đúng là phá làng phá xóm.

Lục Phồn lén lút lẻn qua cửa, vẻ mặt đầy hồ nghi Ngu Tích chằm chằm: "Tỷ gả cho đại ca thật luôn hả?"

Ngu Tích liếc mắt một cái, cũng chẳng buồn để tâm tới nhóc.

Lục Phồn vốn quen với Ngu Tích, nhóc kéo một chiếc ghế đẩu đến cạnh nàng: "Tỷ chứ, tỷ gả cho đại ca thật ?"

Bị quấy rầy mãi đ.â.m bực , Ngu Tích mất kiên nhẫn đáp: "Hôm qua thành với đại ca , thấy ?"

"À, ừ nhỉ..." Lục Phồn trừng mắt Ngu Tích một hồi, tiện tay bốc vài quả vải của nàng nhai ngấu nghiến: "Thế tỷ thấy đại ca thế nào? Có bằng nhị ca ?"

"Nhị ca mà cũng đòi so với đại ca ?" Nhắc đến Lục Chấp, Ngu Tích vui vẻ trở , tủm tỉm : "Đại ca là thần tiên trời, còn nhị ca chỉ là vũng bùn thối ven đường thôi. Sớm đại ca tuấn tú như , chẳng thèm để nhị ca hôn phu của lâu đến thế."

Lục Phồn tỏ vẻ bái phục: "Chỉ tỷ mới thấy đại ca thôi. Đệ mà thấy thì chỉ nước tránh xa tám thước. Huynh còn nghiêm khắc hơn cả phu t.ử của nữa. Nói thật nhé, ngay cả phu t.ử ở học đường của cũng sợ cơ."

"Đệ thì cái gì.” Ngu Tích chỉ điểm cho nhóc: "Đại ca là nam nhân khôi ngô tuấn tú nhất kinh thành đấy. Lúc nghiêm khắc thì là một kiểu phong tình, lúc là một kiểu phong tình khác. Ta cho nhé, chọn tướng công là chọn tuấn tú."

Lục Phồn chẳng hiểu "phong tình" là cái thá gì: "Đệ chả hiểu, lấy tướng công . Mà tỷ từng thấy đại ca ?"

Ngu Tích thành thật đáp: "Chưa, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ thôi. Dù cũng là phu quân của mà."

Lục Phồn im bặt. Nhóc nuốt trôi quả vải trong miệng, dậy qua quanh nàng mấy vòng.

"Tch.” Ngu Tích hỏi: "Đệ cứ lượn lờ ở đây gì?"

Vẻ mặt Lục Phồn phức tạp: "Đệ thấy tỷ với đại ca chẳng xứng đôi chút nào. Hơn nữa tính khí của tỷ tệ như , chắc đại ca cũng chẳng thích tỷ ."

Trong thâm tâm nhóc, Ngu Tích và nhị ca mới là cặp trời sinh. Một suốt ngày cắm mặt thoại bản, động tí là giận hờn; một thì chỉ chọi dế và lẽo đẽo theo lấy lòng Ngu Tích. Hai họ mà xứng đôi thì còn ai xứng đôi nữa.

Hơn nữa, tuy đại ca , nhưng đại ca tài giỏi. Huynh là Trạng nguyên năm Thừa An thứ mười hai, là Các thần trẻ tuổi nhất triều đình. Nếu thành thì cũng lấy một vị đại tẩu cứng rắn lạnh lùng, nhưng giỏi giang quản lý gia đình chứ.

thế nào chăng nữa, đó cũng thể là Ngu Tích .

Nghe nhóc xong, Ngu Tích liếc Lục Phồn một cái mỉm vẫy tay: "Lại đây, đây, cho một bí mật."

Lục Phồn đầy vẻ ngờ vực bước tới: "Bí mật gì cơ?"

Ngu Tích lấy đà vung cánh tay, giáng ngay cuốn thoại bản xuống đầu nhóc mấy phát "cốc cốc cốc", quát lớn: "Ta cho , trời đất , mà đại ca thích nhất, sủng ái nhất chính là ! Đệ mà còn bực nữa là gõ bể đầu luôn đấy!"

Lục Phồn đ.á.n.h đau điếng, ôm đầu uất ức nép cửa: "Được , nữa."

Ngu Tích đe dọa: "Đệ mà dám bẩm báo chuyện hôm nay với đại ca , cũng liều mạng với luôn!"

Lục Phồn mếu máo bĩu môi: "Biết , ."

Bị ăn một trận đòn, Lục Phồn bèn trở nên ngoan ngoãn. Nhóc la l.i.ế.m của Ngu Tích thêm mấy quả vải nữa mới chịu rời . Vừa nhóc lẩm bẩm trong miệng: "Quân t.ử trả thù mười năm muộn, ngày nhất định sẽ báo thù rửa hận."

Vừa bước khỏi cổng nguyệt môn, nhóc bèn đụng mặt Lục Chấp đang về hậu viện.

Lục Chấp hỏi cộc lốc: "Đi cái gì ?"

Lục Phồn vốn sợ Lục Chấp, lúc rụt cổ đáp: "Đệ tìm đại tẩu. Đại tẩu cho ăn vải thiều, đại tẩu đối với lắm, cảm kích đại tẩu."

Trán nhóc vẫn còn ửng đỏ. Lục Chấp gật đầu: "Sau cẩn thận chút. Với , cũng mười tuổi , nam nữ thụ thụ bất , cấm lảng vảng hậu viện nữa."

Lục Phồn gật đầu như gà mổ thóc: "Đệ , đây đại ca."

Nói xong, nhóc vội vã tháo chạy. Đáng sợ quá mất, cả hai - cọp đực và cọp cái ở chung một viện, đúng là quá đáng sợ!

Sau khi Lục Phồn rời , Lục Chấp dừng bước cửa nguyệt môn một lát mới tiếp tục bước .

Lúc nãy Lục phu nhân ghé qua, bảo bà chuyện đêm qua và Ngu Tích viên phòng.

Lục Chấp thanh minh quá nhiều. Thực sự lúc chạm Ngu Tích.

Nghe , Lục phu nhân cũng khuyên nhủ thêm, chỉ nhẹ nhàng dặn dò: "Tích nhi còn nhỏ tuổi, Ngu gia chỉ mỗi một mụn con gái , tính tình con bé trẻ con ngây ngô cũng là lẽ thường. Con là phu quân của con bé, cho dù tạm thời viên phòng thì con cũng nên dành nhiều thời gian bên cạnh con bé. Con gái nhà gả đàng hoàng t.ử tế, cớ để con bé chịu thiệt thòi khi ở nhà chúng chứ."

Lời của Lục phu nhân cũng lý, Lục Chấp phản bác. Xử lý xong mớ công văn tay, bèn sang hậu viện.

Vốn dĩ viện của Lục Chấp ít phục vụ. Từ khi Ngu Tích gả , Lục phu nhân bèn điều thêm một toán hạ nhân sang hầu hạ.

Ngay lúc , hai tiểu nha đang rúc một góc xì xầm to nhỏ: "Tối qua Đại gia chẳng thèm ở tân phòng qua đêm, tỷ cá là phu nhân lòng Đại gia ."

"Cũng thể là vì chuyện . Dẫu phu nhân đây cũng là thê t.ử cưới của Nhị gia. Hai họ định ước bao nhiêu năm, ai mà xảy chuyện gì cơ chứ..."

Huyền Ngọc hắng giọng một tiếng. Hai tiểu nha đầu , bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Lục Chấp, cả hai hoảng hốt quỳ rạp xuống đất xin tha mạng: "Đại gia tha mạng! Nô tỳ dám ăn hàm hồ nữa ạ!"

Lục Chấp hờ hững dặn Huyền Ngọc: "Gọi quản gia đến bán bọn chúng ."

Mặc dù chuyện giữa Ngu Tích và ai ai cũng , nhưng Lục Chấp cũng khác bàn tán .

Dẫu hiện tại, Ngu Tích là thê t.ử của .

Bước hậu viện, Lục Chấp thoáng ngửi thấy mùi hương quen thuộc, là mùi hương thoang thoảng Ngu Tích.

Hắn bước phòng. Xuyên qua bức rèm châu, thấy Ngu Tích đang mỹ nhân tháp, dường như đang dán mắt một vật gì đó cực kỳ chăm chú.

Nàng hề nhận bước . Hễ há miệng là nha bên cạnh ngoan ngoãn đút cho nàng một miếng thịt vải. Đôi chân trần vắt chéo đung đưa, mười ngón chân tròn trịa mập mạp bôi lớp sơn móng chân đỏ chót.

 

Loading...