Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 30: Người về trong đêm mưa gió

Cập nhật lúc: 2026-09-15 02:04:57
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió lạnh cuốn theo mưa quất tới tấp, Ngu Tích vội vàng kéo Kim Dao nhà, sai tìm một bộ y phục của cho nàng .

Ngu Tích lau nước mặt cho Kim Dao, xót xa cảm động, khóe môi vương nụ : "Ngươi đến cũng trách, mưa càng lúc càng lớn, để xem lát nữa ngươi về thế nào."

Kim Dao thấy chẳng cả, tiện tay vắt mái tóc ướt sũng: "Không về thì ngủ nhà ngươi thôi, chút mưa gió cỏn con cản bước !"

Lau tóc qua loa xong y phục, Kim Dao leo lên giường Ngu Tích, ghé vai sát nàng, kề tai nhỏ: "Sao thế? Ta thấy tâm trạng ngươi , chẳng lẽ cãi với vị Các lão nhà ngươi ?"

Ngu Tích ôm gối, cũng chẳng giấu giếm: "Còn tại cái ả ốm yếu họ Cao . Ả kéo tay áo phu quân , mắng ả hổ, thế mà phu quân còn nổi giận với !"

Vừa , nàng đ.ấ.m mạnh một cái chiếc gối trong lòng: "Đợi khi nào cơ hội, nhất định đ.á.n.h cho Cao Tranh Ngọc một trận, giống như đ.á.n.h cái gối , tuyệt đối nương tay!"

Kim Dao lập tức bày tỏ sự ủng hộ: "Ta đồng ý! Cái ả ốm yếu đó đáng ghét thật. thấy ngươi mắng cũng chẳng sai, Lục Các lão nổi cáu với ngươi, là ngài đúng, ngươi đừng thèm để ý đến ngài nữa."

" .” Ngu Tích rầu rĩ đáp: “Ta nghĩ kỹ , để ý tới , thì cũng ứ thèm quan tâm nữa, hứ..."

Thấy nàng càng càng tủi , đến cả khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nhăn nhúm , Kim Dao vội vàng chuyển chủ đề, hích hích vai nàng: "Này, đoán xem năm nay định tặng ngươi món quà gì?"

Ngu Tích tò mò, tạm gác nỗi tủi , chống cằm suy nghĩ: "Ưm... Năm ngoái ngươi tặng trâm cài, năm tặng vòng tay, năm kìa tặng hộp hương, năm nay đoán là khuyên tai!"

"Ơ.” Kim Dao cảm giác niềm vui bất ngờ cất công chuẩn bấy lâu nay thấu, kinh ngạc thốt lên: "Thần thật đấy, chuyện mà ngươi cũng đoán !"

Ngu Tích chớp chớp mắt, gì. Thật là vì Kim Dao giấu bí mật, cứ sắp đến sinh thần của nàng là Kim Dao bắt đầu vô tình cố ý dò hỏi xem nàng thích gì, thế thì đoán mới là lạ.

"Được .” Kim Dao lôi từ trong tay áo một chiếc hộp gấm nhỏ, thấy Ngu Tích định đưa tay lấy bèn rụt tay : "Cái vất vả lắm mới mua đấy, ngươi chê nó nhỏ nhé."

"Đồ ngươi tặng, bao giờ chê bai ." Ngu Tích nhận lấy hộp gấm mở , chỉ thấy bên trong là một đôi khuyên tai hồng ngọc màu sắc nhạt. Dù loại đỏ hồng tước thượng hạng nhất, nhưng hai viên đá to cỡ hạt đậu đỏ vẫn vô cùng lấp lánh trong căn phòng mấy sáng sủa, khiến nàng nhịn cảm thán: "Đôi khuyên tai quá."

Thấy nàng ôm khư khư nỡ buông tay, còn lấy gương soi, Kim Dao sờ mũi : "Thật định mua cho ngươi món khác cơ, nhưng nẫng tay mất. Thôi thì cũng một phần vì tiền trong tay đủ."

Ngu Tích đeo xong khuyên tai. Đôi hồng ngọc rủ xuống bên gò má trắng ngần của nàng, vì màu sắc quá đậm nên hợp với độ tuổi của nàng, trông vô cùng kiều diễm, rạng rỡ.

Nàng đầu , mang theo chút nghi hoặc: "Rốt cuộc là món đồ cỡ nào mà đến cả tiền của ngươi cũng mua nổi? Không đúng, ai dám tranh đồ với ngươi cơ chứ?"

Cậu của Kim Dao cai quản ruộng muối, giàu nứt đố đổ vách, mẫu nàng ở kinh thành cũng đến mấy chục gian cửa tiệm của hồi môn, ngoài thành còn mấy trăm mẫu ruộng đất, từ xưởng nhuộm đến xưởng rèn, các ngành nghề kinh doanh đều đủ. Nếu dựa tiền tiêu vặt hàng tháng của Kim Dao mà cũng mua nổi thì giá cả chắc chắn cao đến mức phũ phàng.

Kim Dao giơ một ngón tay lên: "Cái giá , đúng là mua nổi. Ngay cả đôi khuyên tai cũng ngốn của tận một trăm lượng, mà nể mặt mũi mẫu mới mua đấy."

Ngu Tích xong càng tò mò hơn: "Vậy rốt cuộc là đồ gì thế? Ai mua ?"

"Ta cũng chỉ mới thoáng qua, là một cây bộ diêu mẫu đơn nạm vàng. Nhụy hoa mẫu đơn là một viên hồng ngọc nguyên khối cực kỳ tinh xảo. Kẻ nào mua thì thật sự rõ, đoán chừng là vị vương phi nào đó ."

Ngu Tích an ủi nàng : "Ây dà, đợi cũng mua cho ngươi một cây. Chúng giờ còn trẻ, hợp đeo những màu đậm thế , già dặn lắm. Ngươi mà mua thì cũng thích , trông tuổi lắm."

Kim Dao gật đầu: " thế, chúng còn trẻ, đến tuổi đeo món đó ."

Trò chuyện với nàng một lúc, tâm trạng của Ngu Tích lên nhiều. Đợi đến khi ma ma bên cạnh Trần thị báo chuẩn dọn cơm, nàng mới chải chuốt trang điểm về phía sảnh hoa dùng bữa.

Sinh thần của Ngu Tích luôn là chuyện trọng đại mỗi năm một của nhà họ Ngu. Người nhà họ Ngu sớm tụ tập đông đủ, thấy nàng tới, Ngu lão phu nhân tiên, sai đưa tới một túi tiền căng phồng: "Tích nhi qua ngày hôm nay là mười bảy tuổi , đây là quà sinh thần tổ mẫu tặng con, con xem thích ?"

Quà lão phu nhân tặng mỗi năm đều na ná , thỏi vàng thì là trân châu. Ngu Tích mở túi tiền đếm sơ qua, năm nay là mười bảy thỏi vàng nhỏ, đều đặn gọn gàng, vặn khớp với tuổi.

Nàng thiết khoác tay Ngu lão phu nhân: "Đa tạ tổ mẫu, tổ mẫu tặng gì thì tôn nữ cũng thích hết."

Ngu lão phu nhân vỗ nhẹ lên cánh tay nàng, ánh mắt đong đầy yêu thương: "Con thích là . Trời mưa lớn thế , con cũng cần vội về nhà họ Lục , cứ ở nhà đẻ thêm một thời gian."

Ngu Tích sảng khoái nhận lời ngay: "Vâng ạ!"

Trần thị từ tiền viện về, sắc mặt bà cho lắm. Lúc thấy bèn gượng : "Con gái ngoan, phụ và mẫu cũng chuẩn quà sinh thần cho con đây."

dứt lời, Ngu Quan Hải bèn rút từ trong n.g.ự.c áo một phong bao đỏ cộm: "Con lớn , cha nương suy nghĩ mãi, tặng gì cũng bằng tặng bạc trắng, con thích món gì thì cứ tự mua."

Ngu Tích tươi nhận lấy, ôm chầm lấy Trần thị khoác tay Ngu Quan Hải: "Cha nương là tuyệt nhất."

Ngu lão phu nhân giả vờ phật ý: "Chẳng lẽ tổ mẫu ?"

Ngu Tích vội vàng dẻo miệng nịnh nọt: "Tổ mẫu cũng , tổ mẫu là nhất nhất luôn!"

Nhìn bộ dạng của nàng, những mặt đều nhịn bật . Trần thị đưa mắt về hướng cửa mấy , vẻ mặt chút sầu lo. Cái tên Lục Chấp , giờ vẫn tới.

Ngu Thanh mới từ ngoài vùng khác về cách đây lâu. Hắn lấy một con chim hỷ tước bằng vàng nhỏ nhắn, dáng vẻ ngây ngô đáng yêu: "Món giá trị, trông cũng ưng mắt, mua cho đấy."

Ngu Tích nhận lấy con hỷ tước vàng, cầm tay ước lượng thử, phát hiện là vàng đặc bèn càng thêm rạng rỡ: "Đa tạ đại ca."

Cuối cùng đến lượt Ngu Triều. Hắn là nghèo nhất nhà họ Ngu, năm nào cũng bắt đầu tiết kiệm tiền mua quà sinh thần năm ngay từ ngày thứ hai khi sinh thần Ngu Tích kết thúc.

Hắn lục lọi một hồi, lấy một miếng ngọc đồng điếu bình an: "Tỷ, tiền tặng tỷ vàng bạc, nhưng món ngụ ý , chúc tỷ một đời bình an suôn sẻ."

Ngu Tích xoa xoa đầu hai cái: "Được , đa tạ !"

Kim Dao cầm thỏi vàng Ngu lão phu nhân cho thêm cũng tít mắt, lên tiếng: "Hôm nay là sinh thần của ngươi, chúng cứ vui vẻ mà tận hưởng, đừng nghĩ đến những chuyện linh tinh rắc rối nữa."

Ngu Tích những , bạn bè thiết xung quanh, đám mây mù u ám trong lòng tan chín phần, nàng cũng mỉm : "Được!"

Sinh thần một năm mới một . Ngu Tích thầm nghĩ, nàng định lãng phí cả một ngày dài chỉ để bận lòng vì Lục Chấp nữa.

Nhà họ Ngu khí hòa thuận vui vẻ. Cùng lúc đó, ở ngoài thành.

Lục Chấp khoác áo tơi, dẫn theo các huyện lệnh của mấy huyện lân cận cùng các thợ thủ công phụ trách tu sửa đê điều kiểm tra mực nước sông cuối. Những giọt mưa tí tách rơi hàng mi . Thời tiết mù mịt nước, tầm cản trở nghiêm trọng, chỉ cách hai trượng là chẳng rõ thứ gì.

Đi dọc theo mấy điểm phân lưu quan trọng tuyến đường, cả nhóm ai nấy đều lấm lem bùn lầy, trông vô cùng nhếch nhác.

Kỳ Vương bất cẩn một chút bèn trượt chân ngã từ dốc đất xuống. Lục Chấp nhanh tay lẹ mắt tóm , mấy hợp sức mới kéo lên.

"Ông trời c.h.ế.t tiệt .” Kỳ Vương nhịn lớn tiếng mắng: “Mưa to như thế, hoa màu thối rữa hết cả , đúng là chừa cho con đường sống mà."

Giọng của cũng tiếng mưa rơi xối xả vùi lấp, khiến rõ.

Sắc mặt Lục Chấp tĩnh lặng, hồi lâu mới lên tiếng: "Đợi mưa tạnh mở kho phát chẩn lương thực thôi."

Không ai rõ giọng của , nhưng khẩu hình miệng, đều hiểu đang gì.

Trận mưa lớn thế , chỉ phát chẩn lương thực, mà còn quyên góp tiền bạc, tìm thêm con đường sống cho bách tính, ít nhất cũng cầm cự đến khi bắt đầu vụ gieo hạt tiếp theo.

Đoàn mang theo tâm trạng nặng nề trở về ngôi nhà của một hộ nông dân gần đó.

Lục Chấp một bộ y phục sạch sẽ của nam chủ nhà. Kỳ Vương bưng tới một bát canh gừng, thấy mặt mày ủ dột bèn : "Đợi tạnh mưa, sẽ phái xuôi Nam, ngươi cần quá lo lắng . Năm ngoái các châu quận mới đợt đại tuần tra, sẽ xảy sai sót gì lớn."

Lục Chấp thở dài thành tiếng, nhận lấy bát canh gừng nhưng lời nào.

Hắn đang xót xa cho những bông lúa non còn kịp lớn đồng, xót xa cho những nông dân dựa ông trời để kiếm miếng cơm manh áo, và cũng xót xa cho nguồn nhân lực, vật lực khổng lồ mà triều đình sắp tiêu tốn.

Hắn xoa xoa vầng trán. Chỉ cảm thấy quá nhiều chuyện bận tâm, quá nhiều chuyện khiến đau lòng, hận thể phân lo liệu, chẳng bề vẹn thứ. À đúng , còn một vị phu nhân đang dỗi hờn, sắp đến sinh thần đang đợi về dỗ dành nữa.

Hồi lâu , Lục Chấp uống cạn bát canh gừng nguội một nửa, dậy : "Công việc ở đây xong, cũng về kinh đây."

Kỳ Vương cả kinh: "Mưa to thế mà ngươi định về ?"

Lục Chấp bầu trời u ám, chỉ đáp: "Ta hứa với Ngu hầu là sẽ về cùng phu nhân đón sinh thần, nếu về e là kịp mất."

Kỳ Vương cố cản , khuyên nhủ: "Muộn một chút hẵng về. Đợi mưa ngớt ngươi cũng , phu nhân của ngươi chắc chắn sẽ thông cảm mà."

Lục Chấp im lặng khoác áo tơi lên . Chẳng bao lâu , bóng lưng cao gầy của khuất lấp trong màn mưa trắng xóa.

Kỳ Vương mấp máy môi. Mưa quá lớn, đường đất trơn trượt, Lục Chấp trở về thế nào cũng gặp khó khăn. Hắn nghĩ ngợi một hồi, cũng khoác áo tơi định bụng cùng về, mang thêm vài tùy tùng để đường chiếu cố lẫn .

Cả đoàn suốt một chặng đường gió lạnh mưa buồn, đoạn đường vốn dĩ nửa canh giờ mà mất hơn một canh giờ vẫn xong. Móng ngựa trơn trượt, giữa chừng dừng bao nhiêu .

Kỳ Vương mang vẻ mặt đau khổ bám theo Lục Chấp. Hắn ngày càng kiên định với suy nghĩ lấy vợ nhất định cẩn trọng. Mấy cái ngày tháng thế , ngoài xem trải qua là , chẳng chịu cảnh ướt như chuột lột thêm nào nữa.

Khó khăn lắm mới thành. Thấy thể xảy rủi ro gì lớn nữa, Kỳ Vương mới rẽ sang một con đường khác để về vương phủ.

Sấm nổ ầm ầm nơi chân trời. Hắn cưỡi ngựa, trong lòng luôn dự cảm sắp xảy chuyện chẳng lành.

Còn đến vương phủ, Kỳ Vương thấy thấp thoáng từ đằng xa một chiếc xe ngựa chạy tới. Chẳng dừng bên đường, hề nhúc nhích.

Kỳ Vương ghìm cương ngựa, lớn giọng hỏi: "Có chuyện gì thế ?"

Một lát , từ xe ngựa bước xuống một bóng dáng nữ tử. Nàng che ô, rõ mặt, nhưng hình thon thả, trông vẻ là một cô nương văn nhã, thanh tú.

Kỳ Vương vuốt nước mưa mặt, đang định sai thuộc hạ tới hỏi xem nàng gặp khó khăn gì , thì thấy nữ t.ử đó quanh đầu ngựa của hai vòng, đó ném chiếc khăn tay xuống đất phịch xuống luôn.

Kỳ Vương: "?"

Lúc , nữ t.ử tán ô mới để lộ khuôn mặt thật. Kim Dao lau nước mắt : "Hu hu, Kỳ Vương, ngài đ.â.m trúng tiểu nữ đau quá mất."

Kỳ Vương: "...!"

...

Nhà họ Lục.

Lục Chấp một đêm về, Ngu Tích về nhà đẻ. Bất cứ ai cũng , hai vợ chồng e là xảy chuyện vui.

Lục phu nhân hiện giờ đặc biệt quan tâm đến chuyện của con trai và con dâu. Từ sáng bà phái mấy đợt đến nhà họ Ngu để thám thính tin tức, còn sức an ủi nhà họ Ngu, viện cớ Lục Chấp ngoài việc, ắt hẳn là kẹt bên ngoài thành, chỉ sợ nhà họ Ngu trong lòng phật ý.

Nếu vì trời mưa quá lớn, bà chắc chắn sai tìm Lục Chấp về .

Cao Tranh Ngọc từ viện của sang, cách chỉ mấy bước chân mà tà váy ướt sũng quá nửa.

Nhìn thấy ả, Lục phu nhân cũng chẳng nặn sắc mặt ôn hòa nào, lạnh lùng hỏi: "Mưa gió lớn thế , con tới đây gì?"

Cao Tranh Ngọc hôm qua chịu đả kích lớn, tinh thần chút sa sút: "Cô mẫu, con tới bàn với , liệu thể đừng bắt con gặp mặt những đó nữa ?"

Lục phu nhân đang bực bội trong lòng, bèn dằn chút kiên nhẫn ít ỏi còn sót mà đáp: "Những nam t.ử đó ai nấy đều là xuất chúng hàng đầu, thế mà con đều mắt, rốt cuộc con cái gì hả?"

"Cô mẫu.” Cao Tranh Ngọc vẻ khó tin hỏi vặn : “Họ ở chỗ nào chứ?"

Khoan hãy bàn xem còn bao nhiêu , chỉ tính riêng những gặp mặt ngày hôm qua thôi cũng đủ khiến Cao Tranh Ngọc cảm thấy tối tăm mặt mũi .

Hơn nữa, những đều do Ngu Tích đích xem xét hộ ả, cần nghĩ cũng chẳng loại t.ử tế gì.

Lục phu nhân thở hắt một , hỏi ả: "Vậy con thử xem, con thế nào? Con lên kinh thành chẳng là để bàn chuyện cưới xin một nhà t.ử tế ? Ta kén chọn cho con, con chê. Tẩu tẩu con kén cho, con cũng thèm. Lẽ nào con gả cho thần tiên trời?"

"Con, con..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-30-nguoi-ve-trong-dem-mua-gio.html.]

Cao Tranh Ngọc nhất thời trả lời thế nào. Ả phát hiện Lục phu nhân thật sự đổi . Kể từ Chu Thải Lan chọc tức, cả bà cứ như biến thành một khác. Cao Tranh Ngọc thậm chí còn hoài nghi bà trúng tà: "Cô mẫu, ý con ."

"Thế ý con là ?" Lục phu nhân cực kỳ phiền não: “Nếu con vẫn còn tơ tưởng đến biểu ca của con, thật cho con , đường đó đứt . Biểu ca con, tẩu tẩu con, và cả đều sẽ đồng ý. Giới hạn cuối cùng của là định hôn sự cho con với Lão nhị. Những chuyện khác con đừng mà mơ mộng viển vông nữa."

" hiện tại Lục Bình biểu biệt tăm biệt tích.” Cao Tranh Ngọc nhỏ giọng ngụy biện: “Lỡ cả đời về kinh thì ?"

Lục phu nhân liếc xéo ả, dịu giọng đôi chút: "Chuyện cần con bận tâm. Vài ngày gửi thư về, chắc cũng sắp về đến nơi ."

Gương mặt Cao Tranh Ngọc lộ rõ vẻ vui mừng: "Thật ạ? Bao giờ về?"

Hiện tại Lục Bình vẫn chuyện Ngu Tích gả cho Lục Chấp. Nếu về, chắc chắn sẽ ầm lên một trận. Thêm cả cái ả ngoại thất của nữa, đảm bảo sẽ khiến Ngu Tích điêu .

Cao Tranh Ngọc nóng lòng xem kịch lắm !

cũng là cô cháu ruột thịt, Lục phu nhân qua là ngay Cao Tranh Ngọc đang nghĩ gì. Bà mím môi liếc ả: "Con đúng là xem náo nhiệt thì chê chuyện lớn. Chờ khi con gả kinh thành , vẫn dựa biểu ca và tẩu tẩu chống lưng cho con. Bọn chúng sống yên thì lợi ích gì cho con cơ chứ?"

Một câu của Lục phu nhân khiến Cao Tranh Ngọc cúi gằm mặt xuống. Trong lòng ả thầm phỉ báng, Lục phu nhân cũng cấm cản biểu ca lấy ả, còn sức bày mưu tính kế giúp ả, bây giờ thái độ ngoắt nhanh đến .

Thấy ả như thế, Lục phu nhân cũng lười thêm lời nào. Dù bà cũng thấu đứa cháu gái , tốn công sức thêm gì nữa. Giới hạn của bà ngay đó, những thứ khác khỏi cần suy nghĩ.

Hồi lâu , Cao Tranh Ngọc mới lên tiếng: "Được , cô mẫu bớt giận, con sẽ nhắc đến nữa."

Lúc sắc mặt Lục phu nhân mới hòa hoãn hơn một chút. Bà dặn dò ả thêm hai câu thì hạ nhân báo Lục Chấp về.

Lục Chấp về phủ bèn y phục , bôi t.h.u.ố.c lên vết xước cánh tay, đó mới về hậu viện.

Hắn vốn tưởng với thời tiết , Ngu Tích hẳn đang ngủ trong phòng hoặc thêu thùa hoa lá. Chẳng ngờ, phòng ốc trống huơ trống hoác, đến cả Hỷ Tước luôn túc trực bên cạnh nàng cũng thấy bóng dáng .

"Phu nhân ?" Lục Chấp trầm giọng hỏi.

Minh Châu vội vàng đáp lời: "Bẩm Đại gia, Phu nhân... chiều hôm qua Phu nhân mang theo tỷ tỷ Hỷ Tước về nhà đẻ ạ."

Chiều hôm qua?

Lục Chấp nhíu mày. Xem Ngu Tích đang giận dỗi ?

Hắn gì, bước trong phòng, tự rót cho một chén . Hàng lông mày nhíu chặt , khắc họa rõ tâm trạng tồi tệ của lúc .

Một nửa cánh cửa sổ đang mở, dăm ba hạt mưa tạt trong, thổi tung tấm rèm châu va rối loạn. Trong phòng thoang thoảng một mùi hương nhè nhẹ.

Lục Chấp uống cạn chén . Hắn để ý thấy chiếc gối của đang chiếc tháp nghỉ tạm. Đó là chiếc gối Ngu Tích đặc biệt chuẩn cho . Từ đến nay, bất luận khi nào ghé qua, gối của và Ngu Tích luôn đặt cạnh . Thế nhưng giờ phút , gối của tháp, còn gối của Ngu Tích giường.

Lục Chấp bước tới, mang chiếc gối đặt ngay ngắn trở giường lớn. Rèm mi rủ xuống, đang suy nghĩ điều gì.

Khi Lục phu nhân hấp tấp bước tới, thấy đang bên bàn uống , nhất thời gì, vội giục: "Con đón Tích nhi về, còn đây uống cái gì nữa?"

"Mưa to thế , đón kiểu gì?" Lục Chấp nhạt giọng đáp: “Nàng ở nhà đẻ chán ắt tự về thôi."

Lục phu nhân đối diện , vặn : "Thế con gấp gáp chạy về đây lúc là để gì?"

Lục Chấp đáp. Hắn đăm đăm hoa văn ấm , một giọt nước mái tóc ẩm ướt lăn dài dọc theo thái dương, trượt theo đường nét góc cạnh gầy guộc nơi cằm rơi xuống mất tăm.

Uống xong chén , dậy: "Con đón nàng ."

Lục phu nhân lúc mới thở phào: "Như thế mới đúng chứ."

Bà thực sự sợ cái đầu gỗ của con trai chịu thông suốt. Nhiều khi mâu thuẫn giữa vợ chồng là từ những chuyện nhỏ nhặt từng chút từng chút tích tụ mà thành.

"Mẫu .” Lục Chấp đột ngột cất lời: “Đợi trời quang mây tạnh, tìm một nam nhi t.ử tế, gả biểu ."

Lục phu nhân sững sờ mất một nhịp: "Được."

...

Bầu trời ngày mưa tối nhanh, đến chiều cơn mưa vơi bớt đôi phần.

Sau khi Kim Dao về, Ngu Tích ở trò chuyện với nhà một lát trở về phòng, chán chường dựa giường mỹ nhân thêu hoa.

Nàng vốn chẳng rành nữ công gia chánh, hoa thêu trông chẳng khác gì cái bao tải. Chưa thêu bao lâu, nàng ném khung thêu sang một bên, bắt đầu mân mê mấy thỏi vàng nguyên bảo mà Ngu lão thái thái tặng. Vừa nghịch lầm bầm hỏi Hỷ Tước: "Ngươi xem, vẫn đến?"

Hỷ Tước nhẹ giọng dỗ dành: "Biết cô gia đang vướng bận chuyện gì đó, đừng vội, chắc chắn ngài sẽ tới mà."

Ngu Tích mong ngóng Lục Chấp mòn mỏi. Nàng sớm nghĩ sẵn kịch bản lúc hai gặp , nàng sẽ nổi giận , lý luận với thế nào. Ấy cứ bặt vô âm tín, nàng lửa giận cũng chẳng chốn phát tiết, lý lẽ cũng chẳng nơi giãi bày, nghẹn ứ đến phát hoảng.

Nàng vỗ vỗ ngực, bực dọc vô cùng. Trong bụng thầm nghĩ lát nữa nhất định nổi trận lôi đình mới , bằng nàng nuốt trôi cục tức .

Trời tối mịt. Ngu Tích thắp trong phòng hẳn năm ngọn đèn để chống buồn ngủ. cơn buồn ngủ ập tới cưỡng , cuối cùng nàng đành gục bên mép giường, ôm gối ngủ gật lúc nào chẳng .

Ngu Tích mơ màng rơi một giấc mộng. Trong mơ, trời vẫn mưa to tầm tã như thế, nàng thấy bóng lưng quen thuộc phía . Là Lục Chấp.

Nước ngập đến đầu gối, Ngu Tích che ô, cả ướt sũng, lạnh lẽo sợ hãi. mặc cho nàng gào gọi tên thế nào, Lục Chấp phía vẫn cắm mặt thẳng, như chẳng hề thấy.

Khoảng cách giữa hai ngày một xa vời vợi. Ngu Tích trượt chân ngã nhào xuống nước, cảm giác ngạt thở ập tới bủa vây lấy nàng.

Giây tiếp theo, Ngu Tích bừng tỉnh.

Nàng há miệng thở dốc. Ba ngọn đèn trong phòng dập tắt, đắp một tấm chăn mỏng.

Chẳng rõ cửa sổ gió thổi tung từ lúc nào, đồ đạc quanh mép bàn rơi vãi lộn xộn.

Trái tim Ngu Tích vẫn đập liên hồi. Ngay lúc đó, một tia chớp rạch ngang trời. Nàng rõ ràng ở ngưỡng cửa một bóng đen cao lớn, tựa như đang xuyên qua khe cửa chăm chú .

Tiếng hét chói tai hòa cùng tiếng sấm nổ ầm ĩ. Ngu Tích òa nức nở, rúc sâu trong chăn.

Trời đất ơi, quỷ!

Cửa phòng đẩy , theo đó là một giọng thể quen thuộc hơn vang lên: "Bị dọa sợ ?"

Ngu Tích thút thít ló hai mắt khỏi chăn, thấy Lục Chấp đang ngay sát mép giường. Y phục ướt sũng quá nửa, đến cả mặt cũng đọng đầy nước mưa. Hắn đang rủ mắt nàng.

Giờ thì Ngu Tích mới hiểu, cái bóng đen dọa nàng ngoài cửa là Lục Chấp.

Vốn dĩ trong lòng nàng đang kìm nén nỗi tủi , thêm cơn ác mộng , cộng với cú dọa kinh hồn bạt vía, nàng theo phản xạ nhặt lấy chiếc gối chọi thẳng : "Thiếp cần , !"

Chiếc gối thêu hoa màu vàng nhạt ném trúng Lục Chấp rơi bộp xuống đất. Lục Chấp im lặng, chỉ lẳng lặng Ngu Tích nổi nóng.

Ném xong gối, Ngu Tích mới muộn màng cảm thấy hối hận. Nàng chột lấy chăn trùm kín đầu: “Hứ" một tiếng, lén lút liếc mắt .

Lục Chấp là giận . Hắn cúi nhặt chiếc gối lên, đặt bàn. Cúi xuống vạt áo chuyển màu thẫm vì ướt sũng, lẳng lặng lưng bước ngoài.

Ngu Tích ló nửa khỏi chăn, đang đắn đo xem nên lên tiếng giữ .

Tuy đến đón nàng , nhưng vẫn hề xin về chuyện quát mắng nàng cơ mà.

Ngu Tích úp sấp một lúc, định bước xuống giường thì tiếng bước chân ngoài cửa vọng , nàng lập tức rụt trở chỗ cũ, giả vờ như vẫn đang hờn dỗi.

Lục Chấp một bộ y phục sạch sẽ, cũng lau rửa qua loa, nhưng vẫn còn vương chút mùi ngai ngái của nước mưa.

Cả hai đều chìm im lặng.

lúc Ngu Tích đang lén ngắm , Lục Chấp chợt lên tiếng: "Phu nhân, chúc nàng sinh thần an vui."

Cùng lúc đó, tiếng điểm canh giờ Tý vang lên. Rốt cuộc cũng kịp đuổi đến hạn chót mà Ngu Tích dành cho .

Ngu Tích vểnh đôi môi đỏ mọng lên, vô cùng hào phóng nhích sang một bên: "Hứ, coi như may mắn, nếu sẽ vĩnh viễn thèm chuyện với nữa."

Lục Chấp khẽ thở dài thành tiếng. Hắn xuống mép giường, đưa món đồ trong tay cho nàng: "Xem thử thích ."

Lúc Ngu Tích mới để ý trong tay đang cầm một hộp gấm. Nàng vươn tay đón lấy, bỗng phát hiện bàn tay trắng bệch vì ngâm nước, chẳng lặn lội trong mưa bao lâu mới tới đây.

Lửa giận trong nàng dường như bỗng chốc vơi phân nửa. Nàng mím chặt môi, nhẹ nhàng mở nắp hộp. Hiện mắt là chiếc trâm cài tóc hình đóa hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng đính đá quý. Viên hồng ngọc lớn cỡ ngón tay cái rực rỡ lấp lánh ánh đèn.

"Đây là... quà sinh thần của ?"

Lục Chấp "Ừm" một tiếng. Vốn định tự tay cài lên tóc nàng, nhưng thấy mái tóc nàng đang xõa tung, bèn bảo: "Nàng thích là ."

Ngu Tích món đồ vô cùng đắt giá, nhưng thực lòng mà thì chẳng ưng bụng chút nào. Dù nàng còn trẻ măng thế , cài loại trâm già dặn chững chạc hợp . Quả nhiên, Lục Chấp già thật .

Nàng ngập ngừng giây lát, đó gượng gạo tỏ vẻ thích thú: "Được thôi, lòng ."

Lục Chấp nhận thái độ dửng dưng lạnh nhạt của nàng. Hắn ngước mắt lên, thấy nàng cầm chiếc trâm mân mê một lúc, ướm thử lên đầu hai cái đặt xuống. Hẳn cũng đoán nàng ưng món quà cho lắm.

"Nàng thích gì?"

Đôi mắt ngập nước của Ngu Tích thẳng , nàng muộn phiền cất giọng: "Thiếp thích , nhưng giận. Bây giờ hết thích nữa ."

Tiếng hít thở của hai hòa quyện . Lục Chấp lặng lẽ những ngón tay đang bấm chặt đến mức trắng bệch của nàng, nhất thời nên lời.

Đợi đến khi Ngu Tích trở lưng với , mới mở lời: "Ta sẽ lưu ý tìm đối tượng kết hôn phù hợp cho biểu , để tới phiền nàng nữa."

Ngu Tích xoay ngửa : "Bấy nhiêu mà đủ."

Vừa , đôi mắt nàng đảo quanh. Nàng đang tính toán bắt Lục Chấp đàng hoàng nhận , đó hẳn một bản bảo đảm, chỉ hứa suông ngoài miệng thì . Phải cam đoan tuyệt đối để kẻ khác lôi lôi kéo kéo tay áo, chuyện với nữ nhân khác, đương nhiên ngoại trừ Lục phu nhân.

Ưm... dường như vẫn đủ. Ngu Tích cảm thấy còn thiếu thiếu cái gì đó. Bắt hứa yêu thương nàng nhất, cưng chiều nàng nhất chăng?

Hay là bổ sung thêm mấy điều kiện nữa nhỉ? Nàng giận đến thế cơ mà.

Bất ngờ, Lục Chấp cũng ngả lưng xuống. Hắn nhẹ nhàng đỡ lấy bả vai Ngu Tích, ôm trọn lấy nàng lòng.

Ngu Tích nép sát vòm n.g.ự.c ấm áp vững chãi của , cuối cùng vẫn nhịn vòng tay qua cổ , tiện thể vuốt ve vòng eo thon gọn săn chắc của .

"Thôi , đồng ý với thêm vài điều kiện nữa, sẽ cân nhắc tha thứ cho ."

Nàng nắn bóp hông Lục Chấp, suýt chút nữa là giấu nổi nụ đắc ý môi.

Lục Chấp ngầm hiểu ý "điều kiện" mà nàng đang nhắc tới là gì.

Lúc nãy ngoài cửa, Hỷ Tước báo nàng chờ suốt hai ngày ròng, Lục Chấp cũng tự kiểm điểm bản . Phải chăng đủ quan tâm đến cảm nhận của nàng?

"Được."

Hắn đáp.

Nếu Ngu Tích "" như , thế thì thôi, coi như đang tặng thêm cho nàng một món quà sinh thần mà nàng thật sự ưng ý .

 

Loading...