Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 31: Nghiện

Cập nhật lúc: 2026-09-15 02:04:58
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tích túm chặt cổ áo Lục Chấp, gục mặt vòm n.g.ự.c , giọng càng lúc càng thêm ấm ức: “Ta thấy căn bản chẳng hề yêu , chẳng với một chút nào cả. Chàng lớn tiếng với , lớn tiếng với , hu hu…”

Nàng nức nở, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ, thấm ướt đẫm cả vạt áo n.g.ự.c Lục Chấp. Đôi môi mềm mại mấp máy liên hồi, hình nhỏ nhắn cũng run rẩy từng cơn vì tủi .

Nghe nàng hờn dỗi trách cứ yêu nàng, Lục Chấp vẫn giữ im lặng. Bàn tay to lớn khẽ vỗ về tấm lưng nàng, kiên nhẫn đợi nàng bình tĩnh .

Hắn tự thấy đối xử với nàng đủ . Giữa hai phu thê, cần gì bàn đến những thứ xa vời khác.

Ngu Tích lóc một hồi lâu mà chẳng thấy dỗ dành lấy một lời. Ngọn lửa giận mới dịu đôi chút nơi đáy lòng nay bùng lên dữ dội. Nàng đẩy mạnh , vùng vằng dậy: “Chàng thèm dỗ , cũng chẳng chịu xin , trong lòng căn bản hề . Chàng chỉ ỷ việc thích nên mới ức h.i.ế.p như !”

Nàng bày dáng vẻ hệt như chịu ấm ức tày đình, rưng rức lấy tay gạt nước mắt, mà gạt mãi vẫn hết.

Lục Chấp lẳng lặng bóng lưng nàng một chốc mới cất lời: “Ta đang định dỗ nàng đây.”

Ngu Tích phắt , đôi mắt đẫm lệ chằm chằm, nức nở yêu cầu: “Vậy , ‘Phu nhân, với nàng, là sai . Ta thề từ nay về chỉ cho phép một nàng chạm tay áo , chỉ yêu thương nàng, chỉ chiều chuộng nàng, chỉ với một nàng thôi’, bắt buộc !”

Sắc mặt Lục Chấp trầm xuống. Những lời sến súa kiểu , thực sự cạy miệng .

Hắn ngược sáng, khuôn mặt lạnh tanh cảm xúc, nhưng bầu khí bức bối tỏa xung quanh đủ để nhận thấy sự vui của .

Nếu là , ít nhất là ngày hôm nay, Ngu Tích nhất định sẽ e dè , sợ nổi giận, sợ dùng ánh mắt lạnh lẽo đó . hôm nay, Ngu Tích đang tức giận.

Lạnh lùng thì chứ, tưởng nàng xị mặt , hứ!

Nàng bắt chước bộ dáng của Lục Chấp, cố gắng mím chặt đôi môi đang run rẩy vì tủi , đôi mắt to tròn nheo hờn dỗi. Thế nhưng, nét mặt bắt chước vụng về trông chẳng giống ai, bởi lẽ nàng vốn dĩ từng lạnh lùng với ai bao giờ, ngược trông càng thêm tủi , đáng thương hơn.

Dẫu thì vẫn đang ở Ngu gia, Lục Chấp đành chìa tay , xem như nhượng bộ: "Lại đây, cho nàng ."

Ngu Tích vội rụt bàn tay nhỏ bé đang định đưa , ngoảnh mặt chỗ khác, giọng điệu vô cùng kiên quyết: "Không, , bằng đừng hòng chạm ."

Đây là đầu tiên Lục Chấp chứng kiến dáng vẻ bướng bỉnh của nàng. Hắn bực dọc day day sống mũi, ánh mắt chằm chằm của nàng, cuối cùng cũng mở miệng: "Ta... ."

Lục Chấp đôi co với nàng nữa, : "Nếu phu thê với mà cần dùng đến mấy lời sến súa đó để chứng minh tình cảm, thì e là quá trẻ con ."

Sống mũi Ngu Tích cay xè, nàng bày dáng vẻ như chịu nỗi oan khuất tày trời: " từng mấy lời như thế với bao giờ. Rốt cuộc chút tình cảm nào với ?"

Nàng gả cho Lục Chấp, tuy rằng vì nhan sắc xuất chúng của , nhưng cũng là thật lòng thích . Nàng còn chẳng thèm chê lớn tuổi, ngay cả một câu ngọt ngào cũng tiếc rẻ chịu . Ngu Tích càng nghĩ càng thấy chịu thiệt thòi khi gả cho , nhan sắc quả thật quá sức mê hoặc lòng mà!

Nhìn bộ dáng tội nghiệp của nàng, Lục Chấp chìm im lặng, hàng chân mày nhíu chặt.

Ngu Tích tưởng sắp sửa răn dạy , đang miên man suy nghĩ xem tình cảm của hai rốt cuộc sẽ về thì bên tai bỗng vang lên tiếng thở dài thườn thượt của , cùng với chất giọng lạnh lùng quen thuộc.

"... Có với nàng, là sai."

Ngu Tích kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên. Lục Chấp đang rũ mắt, nét mặt khuất lấp ánh nến lay lắt, hắt lên những vệt sáng tối mờ ảo tựa như đám mây mỏng manh nơi chân trời, che lấp khuôn mặt tuấn tú, uy nghiêm tựa thiên thần của .

Bàn tay đặt giường khẽ nắm , hằn lên những nếp gấp lớp chăn gấm. Giọng trong trẻo như tiếng suối reo, tuy chút cứng nhắc nhưng tạm thời vẻ miễn cưỡng.

"Ta thề từ nay về chỉ cho phép một nàng chạm tay áo , chỉ chiều chuộng nàng, chỉ..."

Dưới ánh mắt đầy mong chờ của Ngu Tích, Lục Chấp khẽ nhắm mắt, cuối cùng vẫn quyết định lướt qua câu : "Chỉ với một nàng thôi."

Dứt lời, cơ thể căng cứng, chút mất tự nhiên hỏi : "Được ?"

Lời thốt , một bóng dáng nhỏ bé nhào gọn lòng . Chẳng vì quá đỗi vui sướng mà Ngu Tích hôn chụt chụt mấy cái liền lên má : "Phu quân, ngay là thương nhất mà!"

Lục Chấp mặt đổi sắc vỗ nhẹ lưng nàng, nghiêm giọng nhắc nhở: "Không tiết lộ chuyện với bất kỳ ai, tuyệt đối đấy."

Ngu Tích ngoan ngoãn gật đầu lịa lịa, "chụt chụt chụt" hôn thêm mấy cái lên khóe môi , dụi mái tóc rối bù hõm cổ như chú cún con nũng nịu: "Phu quân, phu quân , hai ngày gặp , nhớ lắm đó. Ta còn tưởng thèm đến đón nữa cơ. Dù thì vẫn thấy nhất thiên hạ, hừ hừ."

Lục Chấp thật sự thể thấu tâm tư của nàng. Rõ ràng ban nãy còn lóc t.h.ả.m thương là thế, mà chỉ vì một câu , giờ hớn hở tươi . Cảm xúc đổi thất thường như chong chóng, quả thực khiến khó mà đoán định.

Hắn lùi một chút để kéo giãn cách giữa hai . Ngu Tích ngoan ngoãn tựa cằm lên n.g.ự.c , đôi mắt ngấn lệ ngước , chất chứa trong đó là tình cảm yêu đương nồng nàn chút giấu giếm.

Thấy Lục Chấp cúi đầu, Ngu Tích tự giác rướn lên chạm nhẹ môi , giọng ngọt ngào, nũng nịu: "Phu quân , những lời hôm nay, khắc cốt ghi tâm nhé. nếu còn giận nữa, sẽ đoạn tuyệt tình cảm với luôn đấy, dỗ dành thế nào cũng thèm về . Nhớ kỹ, đây là cuối cùng đấy nhé."

Vừa , nàng nũng nịu cọ cọ . Vẫn thấy đủ, nàng cầm lấy bàn tay to lớn của áp lên má , thoải mái lim dim đôi mắt.

Lục Chấp vuốt ve khuôn mặt mịn màng của nàng, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ, chẳng nàng rốt cuộc là dễ dỗ dành khó dỗ dành nữa.

Chợt, Ngu Tích khẽ kêu lên "Á" một tiếng. Bàn tay nhỏ bé đang mơn trớn cánh tay chợt khựng . Nàng xắn ống tay áo lên, để lộ một vết xước dài rướm m.á.u cánh tay, vẻ như bôi t.h.u.ố.c cẩn thận.

"Phu quân, ... ngã ?" Ngu Tích rụt rè cất giọng hỏi han: “Chàng vì vội vã đến gặp nên mới té ngã đường đúng ?"

Lục Chấp hề phủ nhận: "Chỉ là vết xước ngoài da, ."

Ngu Tích toan bước xuống giường lấy hộp thuốc: "Thiếp bôi t.h.u.ố.c cho nhé, bôi xong là hết đau liền ."

nàng kịp lên một vòng tay rắn rỏi ôm chầm lấy từ phía . Bàn tay to lớn của Lục Chấp siết chặt vòng eo nhỏ nhắn, thở nam tính phả gáy nàng, chất giọng trầm ấm, khàn khàn hơn ban nãy: "Chẳng vẫn dỗ dành nàng xong ?"

"Phu, phu quân...?" Khi cảm nhận bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn qua lớp xiêm y mỏng manh, nhịp thở của Ngu Tích bỗng chốc nghẹn . Nàng rụt rè đặt bàn tay nhỏ bé của lên mu bàn tay , giọng bắt đầu run rẩy, ngắt quãng: "Chàng, định ?"

"Đang dỗ nàng đấy.” Bàn tay còn của Lục Chấp vòng từ phía lên , nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bụng phẳng lỳ của nàng. Hắn vùi đầu hít hà hương thơm dịu nhẹ nơi hõm cổ, mổ nhẹ những nụ hôn vụn vặt, khiến cơ thể nàng trong vòng tay càng thêm run rẩy bần bật: “Dỗ dành thế , nàng thích, đúng ?"

" tay vẫn đang thương mà, đau ?" Nàng khẽ ấn nhẹ lên lòng bàn tay trái của Lục Chấp. Vì đang đùi , nàng đành đổi tư thế, đưa tay đỡ lấy cánh tay thương: "Phu quân, để bôi t.h.u.ố.c cho , bôi t.h.u.ố.c xong sẽ đau nữa."

Ngu Tích với ánh mắt mơ màng, để mặc nhẹ nhàng đặt xuống giường. Bàn tay dịu dàng vuốt ve khuôn mặt nàng, khiến nàng khẽ rên rỉ một tiếng, đôi tay vô thức níu lấy dải lụa thắt ngang hông .

Lục Chấp dùng một tay cởi bỏ áo ngủ của chính . Thân hình vạm vỡ nhưng quá lực lưỡng, từng đường nét cơ bắp săn chắc, thon gọn hiện rõ lớp da mỏng, chỉ thôi cũng thường xuyên rèn luyện thể.

Ngu Tích khẽ cựa quậy. Những ngón tay thon dài của Lục Chấp nhẹ nhàng lướt qua chóp mũi lấm tấm mồ hôi và đôi môi đỏ mọng của nàng, khẽ cù nhẹ chiếc cằm thon gọn, khiến nàng bật những tiếng hừ hừ nũng nịu. Nàng vô cùng thích thú với những cử chỉ trêu đùa đầy cưng chiều , nó mang cho nàng cảm giác thư thái và an tâm đến lạ.

Một lát , sự thúc giục của nàng, thở của Lục Chấp dần trở nên dồn dập. Chỉ trong chớp mắt, xiêm y nàng lột sạch sành sanh, chỉ còn chiếc yếm đào màu hạnh đào xộc xệch treo hờ hững.

Lục Chấp cúi xuống, dịu dàng hôn lên gò má nàng, động tác chậm rãi, chút vội vã.

Ngu Tích chẳng sự kiên nhẫn như , nàng kìm tiếng thúc giục: "Nhanh... nhanh lên một chút ?"

Lục Chấp vờ như thấy, vẫn tiếp tục rải những nụ hôn phớt nhẹ lên gò má ửng hồng của nàng, hít hà hương thơm ngọt ngào thanh mát, dịu dàng mơn trớn khuôn mặt mịn màng tựa trái đào chín mọng.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú kề sát gang tấc, Ngu Tích nhịn khẽ c.ắ.n lên môi , buông một tiếng rên rỉ đầy mê hoặc. Bàn tay nàng bấu chặt lấy bắp tay , khao khát hôn nàng nhiều hơn, bởi lẽ nụ hôn của thực sự khiến nàng đê mê khó tả.

Chẳng mấy chốc, Ngu Tích chìm trong cơn say tình ái. Nàng vùi mặt gối, ngón tay khẽ chạm lên môi, bật những âm thanh rên rỉ đầy nhục dục, chẳng còn màng đến sự e lệ thường ngày.

Hiện tại đang ở Ngu gia, bên ngoài hạ nhân túc trực, Lục Chấp để nhà họ Ngu đêm nay bọn họ những chuyện gì. Bàn tay to lớn của khẽ che miệng nàng , cúi thì thầm sát tai nàng: "Ngoan nào."

Ngu Tích chẳng thể ngoan ngoãn . Bị che miệng , nàng chỉ thể phát những tiếng nấc nghẹn ngào, nức nở. Mãi cho đến khi trận mây mưa dứt hẳn, nàng mới ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng Lục Chấp, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng e lệ vùi lồng n.g.ự.c vững chãi của .

Lục Chấp vất vả việc tay chân suốt cả ngày trời, giờ ôm ấp hình mềm mại của nàng trong vòng tay, mới thực sự giây phút ngơi nghỉ.

Ngu Tích dùng giọng điệu ngọt ngào, nũng nịu như rót mật tai để thương lượng với : "Phu quân , từ nay về , ngày nào chúng cũng chuyện ?"

"... Không .” Lục Chấp thẳng thừng từ chối: “Không thể dung túng d.ụ.c vọng buông thả như ."

Ngu Tích thắc mắc, nhịp thở vẫn kịp bình , bèn hỏi thật lòng: " thích lắm. Phu quân, cảm thấy mệt mỏi ? Vậy mua thêm đồ bổ cho ăn nhé? Thiếp tiền để mua cho mà."

Giọng Lục Chấp trầm xuống: "Không mệt."

Hắn thêm: "Hoàn mệt mỏi chút nào, nhưng túng d.ụ.c quá độ sẽ tổn hại nguyên khí. Ta chỉ nàng học cách kiềm chế thôi."

Tính cả hôm nay, họ viên phòng trong tháng quả thực vượt quá giới hạn cho phép. Cứ phá lệ hết đến khác, e rằng chẳng điềm lành.

Lục Chấp đang sức răn dạy quy củ cho nàng, thì Ngu Tích áp mặt sát , dùng giọng điệu nũng nịu c.h.ế.t nài nỉ: "Phu quân, hôn thêm cái nữa ."

Bàn tay Lục Chấp đang vuốt ve tấm lưng đẫm mồ hôi của nàng, thấy bèn vỗ nhẹ một cái lên m.ô.n.g nàng, ý răn đe nàng chừng mực. Ai ngờ, hành động khiến nàng bật tiếng rên rỉ đầy mị hoặc.

Xem chiều hư nàng mất .

Hai nép sát , chìm trong gian tĩnh lặng, chẳng ai hé nửa lời. Ngu Tích gục đầu lên vai Lục Chấp hồi lâu, mãi mới cất tiếng nhắc nhở: "Phu quân, khắc cốt ghi tâm đấy nhé, tuyệt đối chọc giận thêm nào nữa ."

Lục Chấp hờ hững "ừm" một tiếng. Chợt nhớ những lời khuyên can của ngoài, bèn lên tiếng dò hỏi: "Phải thì nàng mới giận nữa?"

"Ừm..." Ngu Tích cũng chẳng diễn tả cụ thể thế nào: “Chàng phép trăng hoa với nữ nhân khác, nhất là giữ cách với họ ít nhất ba trượng. Nói tóm , hết lòng hết yêu thương , trong lòng chỉ duy nhất hình bóng mà thôi."

Những tiêu chuẩn nàng đưa , Lục Chấp tự thấy thành xuất sắc. Nếu , chẳng vì một lời hứa bâng quơ, vì cái sinh thần của nàng mà lặn lội đường xa trở về kinh thành vội vã như .

Hắn mở mắt, gò má ửng hồng phấn của nàng, cất giọng trầm ấm: "Vậy nàng cũng đáp ứng điều kiện của ."

Ngu Tích ngơ ngác: "Điều kiện gì cơ?"

Nàng mỹ thế , còn đòi hỏi gì ở nàng nữa chứ? Hứ!

Lục Chấp chăm chú nàng một lúc, khẽ thở dài: "Chẳng yêu cầu gì cả, ngủ ."

Nàng nào để tâm, những lời răn dạy của cứ lọt tai trôi tuột sang tai . Chi bằng cứ từ từ dạy dỗ, mưa dầm thấm lâu, cũng sẽ ngày nàng từ bỏ cái tính nết trẻ con .

Nghe , Ngu Tích lòng mừng khấp khởi, ghé sát tai nũng nịu: "Phu quân , thấy thật sự tuyệt vời đấy. Trông lúc nào cũng lạnh lùng, còn lớn tuổi nữa chứ, nhưng thực chẳng đáng ghét chút nào , ừm... Mặc kệ đời bàn tán , tóm yêu nhất trần đời."

Chẳng nhớ nổi đây là thứ mấy Ngu Tích chê bai tuổi tác của , Lục Chấp nắm lấy tay nàng, cất tiếng sửa lưng: "Ta quả thực lớn hơn nàng chín tuổi, nhưng hề già nhé."

Ngu Tích chớp chớp đôi mắt to tròn, dường như lờ mờ nhận thích chê già: "Chàng già chút nào, tuấn tú nhất trần gian, mấy gã trai tráng trẻ tuổi còn xách dép cho kịp chứ. Cho dù đến tám mươi tuổi thì vẫn là mỹ nam vạn mê thôi."

"..." Lục Chấp cảm thấy chút mệt mỏi: “Ngủ ."

Ngu Tích tựa đầu vai . Trải qua một hồi ân ái mặn nồng, giấc ngủ nhanh chóng ập đến, nhịp thở của nàng dần trở nên đều đặn và êm ái.

Hôm , cơn mưa ngớt nhiều. Khi Lục Chấp thức giấc, ánh ban mai len lỏi khắp căn phòng, bởi đêm qua Ngu Tích khát nước nên màn trướng vẫn buông lơi kéo lên.

Hắn nhất thời rõ lúc là canh mấy, nhưng vì mưa lớn, mấy ngày tới miễn thượng triều, công việc đắp đê cũng hòm hòm , thế là thể an tâm nghỉ ngơi ở nhà vài hôm.

Tất nhiên, Ngu Tích vẫn đang say giấc nồng, dáng ngủ cực kỳ ngoan ngoãn, cuộn tròn ôm chặt lấy .

Lục Chấp nhẹ nhàng nhấc tay chân nàng , rón rén bước xuống giường.

Lúc , mới dịp ngắm kỹ căn khuê phòng của Ngu Tích. Rèm che bằng lụa mỏng màu xanh nhạt thướt tha, giường bày biện mấy chiếc gối tựa màu hồng phấn và vàng nhạt xinh xắn. Bệ cửa sổ đặt hai chiếc bình gốm sứ lùn tịt vẽ hoa văn cỏ cây hoa lá, cạnh đó là chiếc lư hương hình thỏ ngọc trắng muốt đáng yêu, cũng thấy rực rỡ tươi sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-31-nghien.html.]

Lục Chấp mặc xong y phục thì thấy tiếng Ngu Tích lục đục tỉnh giấc, nàng đang khát nước.

Hắn rót một chén nước từ chiếc ấm sứ họa tiết hoa lá màu phấn phấn đặt bàn đưa cho nàng. Ngu Tích lơ mơ dậy, đưa tay đỡ lấy chén nước ngửa cổ tu ừng ực.

Đợi đến khi cơn khát dịu , nàng mới ngẩng lên , nhận bưng nước cho là Lục Chấp.

Ngu Tích dụi dụi mắt, vẻ mặt ngơ ngác: "Phu quân, vẫn còn ở đây?"

Dường như đây là đầu tiên nàng tỉnh giấc mà thấy Lục Chấp vẫn rời . Đáng nhẽ giờ ở nha môn chứ, lạ thật.

Lục Chấp thoáng thấy những dấu vết ửng đỏ lấm tấm bờ vai trần của nàng, giọng điệu hờ hững: "Hôm nay đến nha môn, thể dành cả ngày bên nàng."

Ngu Tích ôm chầm lấy eo , đầu óc lúc bỗng chốc trở nên linh hoạt lạ thường. Nàng còn đang tính bề lén mang vài cuốn thoại bản từ nhà đẻ về cơ mà. Nếu Lục Chấp cứ kè kè bên cạnh thế thì nàng mà hành động .

Ngu Tích bèn lên tiếng thoái thác: "Phu quân , thật sự cần ở bên , cứ lo việc của ."

Nhớ chuyện hôm qua nàng còn hờn dỗi oán trách màng tới nàng, yêu thương nàng, hơn nữa hiện tại đang ở Ngu gia, Lục Chấp lý do gì bỏ mặc nàng mà về một , bèn : "Không gì bận, nếu nàng tỉnh thì dậy , chúng đến thỉnh an nhạc phụ nhạc mẫu."

Thỉnh an ? Ngu Tích liếc sắc trời, phụ thì nàng rõ, chứ mẫu thì chắc mẩm vẫn còn say giấc nồng.

"Được thôi.” Ngu Tích nhỏm dậy: “Vậy chúng đến thỉnh an tổ mẫu nhé."

Người già thường ít ngủ, chắc hẳn hai họ sẽ chuyện để với .

Ngu lão phu nhân hiếm khi thấy Ngu Tích dậy sớm thế . Nhìn hai phu thê sóng vai bước tới, bà tươi rói: "Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây , tiểu nha đầu nhà con tự dưng dậy sớm thế?"

Ngu Tích khanh khách, sà lòng Ngu lão phu nhân nũng nịu: "Tổ mẫu , phu quân sáng sớm nằng nặc đòi đến thỉnh an đấy. Cháu cũng nhớ quá chừng nên đòi theo luôn."

"Ồ, .” Ánh mắt Ngu lão phu nhân lướt qua hai một cách kín đáo, vờ như vô tình hỏi: “Hôm qua con còn hờn dỗi trách phu quân đến đón con cơ mà, nay gặp mặt là tươi rói ngay ?"

Lục Chấp điềm đạm giải thích: "Mấy ngày nay mưa to gió lớn, nước lũ cuốn trôi đê điều ngoại thành, tôn tế đích dẫn thị sát, khắc phục sự cố, ý xao nhãng phu nhân, mong tổ mẫu lượng thứ."

Ngu lão phu nhân kịp lên tiếng, Ngu Tích lắc lắc cánh tay bà nũng: "Tổ mẫu, đừng trách phu quân. Chàng ngày nào cũng bận rộn nhiều việc lắm. Hơn nữa, hôm qua hứa với cháu , tuyệt đối tái phạm nữa ."

Trong lòng Lục Chấp bỗng dưng dâng lên một dự cảm chẳng lành, ngay lập tức, bèn Ngu Tích bô bô: "Phu quân , chỉ một lòng một yêu thương cháu, chiều chuộng cháu, nâng niu cháu thôi. Chính miệng hứa thế đấy ạ!"

Lục Chấp khẽ nhắm mắt .

Ngu lão phu nhân nở nụ rạng rỡ, Lục Chấp với ánh mắt đầy ngạc nhiên: "Không ngờ con cũng những lời đường mật dỗ dành nương t.ử đấy. Thôi thì, con mang trọng trách lớn lao vai, bắt con lúc nào cũng kề cận bên Tích nhi thì quả đúng khó con quá. Hai vợ chồng con tình cảm hòa thuận là , già cũng chẳng mong mỏi gì hơn."

Thỉnh an Ngu lão phu nhân xong, hai tiếp tục đến vấn an Ngu Quan Hải và Trần thị.

Ngu Quan Hải cũng mới thức giấc, con gái với ánh mắt đầy lạ lẫm, kiểu như: Lục Chấp đến thỉnh an buổi sáng thì còn , chứ con theo tới đây cái trò trống gì.

Ngu Tích học theo dáng vẻ của Lục Chấp, thỉnh an đấy, dõng dạc tuyên bố: "Phụ , mẫu , hôm qua phu quân xin con . Chàng hứa từ nay về sẽ bao giờ chọc con giận nữa, còn thề thốt chỉ chiều chuộng một con thôi. Chính miệng đấy nhé!"

Lục Chấp: "..."

Thấy vợ chồng Ngu Quan Hải đồng loạt hướng mắt về phía , Lục Chấp đành cứng họng đáp: "Tiểu tế nhất định ."

Sắc mặt Trần thị cũng dịu vài phần: "Tối qua con lặn lội đến tận đây, quả thật khiến vợ chồng bất ngờ, con cũng lòng lắm. Đã đến thì ở dùng bữa cơm rau dưa với gia đình hẵng về."

Lục Chấp cung kính: "Đa tạ nhạc mẫu thông cảm."

Dùng bữa xong, hai nán một lát mới lên xe ngựa trở về Lục gia. Suốt dọc đường, Lục Chấp cứ đăm đăm Ngu Tích mà thốt nửa lời.

Ngu Tích thuận theo ánh mắt xuống, ngắm nghía chiếc váy màu tím nhạt điểm xuyết những đóa hoa đỗ quyên thêu tay tinh xảo. Ừm... Rất !

Nàng ửng đỏ đôi má, e thẹn : "Chao ôi, phu quân , dẫu nghiêng nước nghiêng thành thì cũng thể đắm đuối mãi thế, thẹn c.h.ế.t ."

Nói , nàng ném cho một cái đong đưa đầy mị hoặc. Lục Chấp chẳng nên gì cho , đành hỏi dò: "Chẳng nàng hứa sẽ giữ bí mật chuyện hôm qua ?"

"Chuyện gì cơ?" Thực Ngu Tích nhớ rõ mồn một, nhưng vẫn giả nai tơ, mân mê vạt áo, giọng điệu ngây thơ vô tội: "Ưm, nhớ chuyện gì nè."

Khó khăn lắm Lục Chấp mới chịu rót mật tai nàng một , Ngu Tích còn kịp đem khoe khoang khắp nơi . Nàng tính nhẩm trong đầu xem lát nữa tụ tập hội tỷ thì sẽ mời những ai, để tất cả bọn họ rửa tai mà cho rõ!

Thấy bộ dạng của nàng, Lục Chấp cũng chẳng buồn cự cãi nữa, bởi thừa , dẫu nhắc thì nàng cũng sẽ mau chóng quên béng thôi.

"Phu quân.” Ngu Tích kéo kéo vạt áo , tươi như hoa: “Tối nay đến hậu viện nhé, chuyện thưa với ."

Lục Chấp cảnh giác: "Nàng chuyện hệ trọng ?"

"Đương nhiên !" Ngu Tích vỗ n.g.ự.c cái bộp, chắc như đinh đóng cột: "Là chuyện đại sự đấy, đảm bảo uổng công một chuyến !"

Ánh mắt Lục Chấp lướt qua gò bồng đảo đang phập phồng ẩn hiện lớp áo của nàng, lặng lẽ đáp. Trong lòng thầm nghĩ, ngoài cái chuyện hoan ái đó , nàng còn lý do gì để gọi tới cơ chứ?

Về đến phủ, hai lập tức đến viện t.ử của Lục phu nhân.

Lục phu nhân cũng gặng hỏi nhiều, chỉ sai mang quà sinh thần tặng Ngu Tích, căn dặn vài câu cho hai lui về nghỉ ngơi.

Cao Tranh Ngọc tin tức từ Lam Chi, trong lòng chẳng còn cuống cuồng như , mà đó là một nỗi uất nghẹn: "Ả giở thói ngang ngược như thế mà biểu ca vẫn lặn lội đón ả về. Ta thấy biểu ca cho mờ mắt !"

Lam Chi vỗ nhẹ lưng ả, thì thầm to nhỏ: "Tiểu thư , nô tỳ một kế sách vẹn , nhổ cỏ tận gốc, ngài ?"

Cao Tranh Ngọc chau mày khó hiểu: "Kế sách gì?"

Lam Chi cẩn thận đóng chặt cửa nẻo, cài then chốt cửa sổ kín bưng. Thấy bộ dạng lén lút của nàng , Cao Tranh Ngọc lờ mờ nhận chuyện mờ ám, nhăn mặt hỏi: "Ngươi định bày trò gì thế?"

Lam Chi lôi từ trong tay áo một gói t.h.u.ố.c nhỏ: "Tiểu thư, chi bằng ngài lén bỏ thứ t.h.u.ố.c bát canh dưỡng nhan mà ả vẫn uống mỗi tối..."

Cao Tranh Ngọc sững sờ trong giây lát, lập tức hiểu thâm ý của Lam Chi. Ả kinh hãi bật dậy, hất văng gói t.h.u.ố.c xuống đất: "Ngươi điên ! Đây là tội g.i.ế.c đấy!"

căm ghét, hận thù Ngu Tích đến nhường nào, ả cũng từng rắp tâm đoạt mạng nàng. Con tiện tỳ Lam Chi quả là to gan lớn mật!

Lam Chi vội vã nhặt gói t.h.u.ố.c lên, rối rít giải thích: "Tiểu thư, t.h.u.ố.c lấy mạng . Uống chỉ khiến ả vĩnh viễn thể thụ thai, cơ thể ốm yếu vài ngày là khỏi thôi."

Cao Tranh Ngọc vẫn kiên quyết cự tuyệt: "Không , tuyệt đối cấm ngươi giở trò ."

Muốn tranh giành thì đường đường chính chính, giở mấy thủ đoạn hạ lưu bỉ ổi , ả đây thà thèm!

Trong thâm tâm Cao Tranh Ngọc, kết cục bi đát nhất dành cho Ngu Tích chỉ là ruồng bỏ, cuốn gói khỏi Lục gia mà tái giá. Ả từng đẩy Ngu Tích con đường tuyệt tự tuyệt tôn.

Nói đoạn, dường như vẫn nguôi cơn giận, ả giật phăng gói t.h.u.ố.c tay Lam Chi, vớ lấy cây kéo đ.â.m nát vụn gói thuốc, lớn tiếng đe dọa: "Nếu ngươi chủ ý gì khác, còn xem xét thử. Còn cái trò hèn hạ mà để vỡ lở , cũng chẳng gánh nổi hậu quả cho ngươi !"

Lam Chi cúi gằm mặt xuống: "Vâng, nô tỳ dám tái phạm nữa."

Cao Tranh Ngọc vẫn yên tâm, dằn giọng hỏi : "Ngươi nhớ kỹ những lời ?"

Lam Chi quỳ rạp xuống đất: "Nô tỳ nhớ kỹ , nô tỳ thề dám tái phạm!"

Cao Tranh Ngọc lúc mới hất tay áo: "Lui , dạo bớt lởn vởn mặt cho đỡ chướng mắt."

Lam Chi lủi thủi lui ngoài: "Vâng..."

Vừa bước khỏi cửa, nhân lúc ai chú ý, Lam Chi cúi đầu rảo bước về phía nhà bếp.

...

Khi màn đêm buông xuống, Lục Chấp đến hậu viện nên Ngu Tích đành xách theo một hộp gỗ nhỏ đến tiền viện tìm .

Lục Chấp đặt quyển sách tay xuống, liếc mắt hộp gỗ: "Đây là vật gì?"

"Chắc chắn là thoại bản .” Ngu Tích kéo tay xuống bàn, đuổi khéo Huyền Ngọc và Hỷ Thước ngoài mới thủ thỉ: "Phu quân đoán thử xem."

Chiếc hộp gỗ nhỏ bé, bề mặt chạm trổ họa tiết hoa lá đơn giản. Lục Chấp đoán , bèn hỏi: "Rốt cuộc là cái gì?"

Ngu Tích chỉ tay lên bầu má phúng phính trắng nõn, tủm tỉm: "Chàng thơm một cái sẽ bật mí, ?"

Lục Chấp nhướng mắt nàng, lạnh nhạt hỏi: "Đêm qua vẫn hôn đủ ?"

Tối qua Ngu Tích quấn lấy đòi hôn suốt một hồi lâu, cũng đành chiều theo ý nàng. Nay đòi hôn nữa, xem nàng vẫn thỏa mãn.

Ngu Tích bĩu môi hờn dỗi, hứ nhẹ một tiếng vòi vĩnh nữa. Nàng cẩn trọng mở chiếc hộp gỗ . Lục Chấp chăm chú bên trong hộp một lúc, từ từ chuyển ánh mắt sang nàng. Dù lời nào, nhưng khóe môi khẽ mím bộc lộ sự xáo động trong thâm tâm .

Ngu Tích hiếm khi tỏ nghiêm túc đến : "Phu quân, hiện tại mưa to gió lớn, triều đình đang cần tiền bạc để cứu trợ nạn dân. Thiếp là phu nhân của , lẽ dĩ nhiên gương. Chỗ quyên góp, chắc cũng đổi hơn ba ngàn lượng bạc trắng đấy."

Bên trong hộp gỗ chẳng thứ gì xa lạ, mà là tiền mừng tuổi và vàng thỏi nàng nhận ngày sinh thần hôm qua, cùng với phần lớn tiền mặt nàng tích cóp bấy lâu nay.

Lục Chấp cụp mắt xuống, đậy nắp hộp : "Trong tư khố của vẫn còn bạc. Cho dù quyên góp, cũng sẽ lấy tiền của để quyên góp danh nghĩa nàng. Số tiền tuyệt đối nhận."

"Phu quân .” Ngu Tích nắm lấy tay : “Chúng là phu thê, tính toán chi li với như thế! Có quyên góp thì hai vợ chồng cùng quyên góp. Dẫu bổng lộc của cũng hậu hĩnh, chỉ vài ba năm là kiếm thôi mà. Làm gì chuyện để một gánh vác chứ."

Lần đầu tiên Lục Chấp chứng kiến một khía cạnh thấu tình đạt lý đến ở Ngu Tích. Hắn nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt chân thành: "Cảm ơn nàng."

"Có gì mà cảm ơn!" Ngu Tích kiêu hãnh vểnh mặt lên: "Phu quân của là Các lão cơ mà, quyên góp thì ai quyên góp? Hứ!"

Lục Chấp bật , kéo tay nàng ngã gọn lòng. Ngu Tích thuận thế lên đùi , vòng tay qua cổ , nũng: "Phu quân , thực sự ngoan ngoãn hiểu chuyện đấy nhé. Chàng mà đối xử với , đừng hòng cưới một cô vợ hảo như ."

Dù Ngu Tích quyên góp tiền , Lục Chấp vẫn sẽ thành trọn vẹn bổn phận của một chồng. Hắn vỗ nhẹ lên cánh tay nàng, khẽ "ừm" một tiếng.

Ngu Tích ngước khuôn mặt tuấn tú của , e ấp thỏ thẻ: "Phu quân, tối nay thể ngủ tiền viện với ? Ưm..."

Nói đến đây, khuôn mặt nàng đỏ ửng như quả cà chua chín. Lục Chấp lập tức hiểu thâm ý của nàng. Hắn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng như bôi phấn của trong mộng, giọng điệu chậm rãi, dịu dàng: "Phu nhân quyên góp tiền lớn như , đương nhiên là ngủ ."

Ngu Tích vặn vẹo cơ thể tỏ vẻ ngượng ngùng: "Vậy đợi uống xong bát cao a giao hẵng ngủ nhé, cao sắp mang lên ."

Lời dứt thì tiếng gõ cửa cất lên, Hỷ Thước cẩn thận bưng bát cao a giao bốc khói nghi ngút bước .

Chẳng hiểu cớ , bát t.h.u.ố.c sẫm màu đen ngòm sóng sánh, trong lòng Lục Chấp bỗng trỗi dậy một dự cảm chẳng lành.

Tác giả lời :

Không .

 

Loading...