Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 33: Lục Bình?

Cập nhật lúc: 2026-09-15 02:05:00
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dỗ dành xong xuôi, Ngu Tích còn ầm ĩ cũng quấy phá nữa, nàng ngoan ngoãn rạp lòng Lục Chấp ngủ vô cùng ngon giấc.

Lục Chấp khoác áo dậy, bước đến chiếc bàn sách cách đó xa, lẳng lặng ngắm khuôn mặt say ngủ của nàng.

Ngu Tích ôm khư khư chiếc gối, chăn chỉ đắp hờ ngang ngực, để lộ đầu vai trắng nõn cùng cánh tay tròn lẳn như ngó sen. Tướng ngủ của nàng chẳng chút nết na nào, chốc chốc đạp chăn thò một chân ngoài, những ngón chân nhuộm màu đan khấu đỏ mọng co quắp .

Trong phòng mới gọi nước tắm hai , vẫn còn vương chút mùi vị ám . Lục Chấp hé mở nửa cánh cửa sổ, đó đẩy cửa bước sang thư phòng ngay sát vách thắp đèn lên.

Người gác đêm hôm nay là Mặc Nhạn. Hắn cứ tưởng Lục Chấp thức dậy chuyện quan trọng cần xử lý, bèn vội vàng bưng lên một tách nóng.

Trên tay Lục Chấp đang cầm một cuốn sách, y rủ mắt mấy chữ trang bìa. Mặc Nhạn ngưng thần kỹ, dòng chữ bìa sách là... “Hắc Tâm Phu Quân Phôi Phôi Sủng”?

Mặc Nhạn: !?

"Ngày mai áp giải Cao Tranh Ngọc và Lam Chi tới Kinh Triệu phủ, ngươi hãy đích giám sát." Lục Chấp úp cuốn sách xuống mặt bàn, khẽ tựa lưng ghế, trong chất giọng lộ chút mệt mỏi khó lòng nhận : "Nên tra xét thế nào thì cứ tra xét thế , cần nể mặt ."

Mặc Nhạn đáp: "Vâng."

Vâng lời xong, Mặc Nhạn chần chừ một thoáng. Bây giờ nên tiếp tục ở hầu hạ là lui ngoài đây? Thôi thì cứ lui ngoài thì hơn, Đại nhân chắc hẳn cũng chẳng ai ngài đang loại sách ...

Thấy vẻ mặt rối rắm của , Lục Chấp bèn lên tiếng: "Ngươi lui , cần hầu hạ ở đây nữa. Nửa đêm về sáng ngươi cứ về nghỉ ngơi, đổi cho khác lên gác đêm là ."

Mặc Nhạn như đại xá: "Đa tạ Đại nhân."

Nếu thật sự hầu hạ, cũng chẳng cư xử , nhất vẫn là chuồn ngoài.

Mặc Nhạn rời , Lục Chấp nán một lát mới lật cuốn sách , ánh mắt cứ dừng mãi mấy chữ to đùng ở trang bìa.

Lúc nãy Ngu Tích chốc chốc réo gọi y là Lục Các lão, lát gọi là phu quân. Lục Chấp thật sự rốt cuộc Ngu Tích ba cái thứ gì, mà dưỡng cái tính nết đáng tin, chẳng đắn như thế , nhưng mà...

Lục Chấp ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn đặt cuốn “Hắc Tâm Phu Quân Phôi Phôi Sủng” về chỗ cũ chứ hề lật xem. Bỏ , chỉ cần cho nàng mấy thứ nữa thì nàng ắt sẽ sửa đổi thôi, y cũng chẳng việc gì cất công nghiên cứu mấy thứ văn chương gì.

Trở gian phòng vách bên, Ngu Tích dường như vì tìm thấy y nên tỉnh giấc, nàng đang ngơ ngác chiếc gối của y.

Nghe thấy tiếng động y trở , Ngu Tích cất giọng mềm mại nũng nịu: "Phu quân, thế?"

"Ta ngoài hóng gió một lát." Lục Chấp xuống giường, Ngu Tích tự giác nhích rúc lòng y. Y khẽ : "Ngủ ."

"Phu quân." Ngu Tích nguôi giận, tính tình lúc ngoan ngoãn vô cùng. Nàng đưa tay miết nhẹ lên dấu răng in hằn cổ Lục Chấp, cất giọng vô cùng thành khẩn: "Về sẽ c.ắ.n nữa . Chàng đau lắm ?"

"Không đau." Đương nhiên là Lục Chấp trả lời như thế. y ngừng một nhịp, bổ sung thêm: "Thực thì cũng đau một chút. Cái tật thích c.ắ.n của nàng sửa đấy."

Ngu Tích rối rít hứa hẹn: "Thiếp sửa, đảm bảo sẽ sửa mà! Thiếp thích nhất, ban nãy nhớ c.ắ.n , xót xa mãi đấy."

Ánh sáng mờ ảo bao phủ lấy gương mặt Lục Chấp. Y khép hờ đôi mắt, hàng mi thẳng tắp rủ xuống. Sống mũi cao thẳng tắp toát lên vẻ tuấn lãng, góc cạnh rõ ràng như đồi núi chập chùng, hệt như một bức họa đan thanh mang đầy thi vị bước từ bức tranh cổ.

Thật trong lòng Ngu Tích còn đang âm thầm ăn mừng. May mà nàng c.ắ.n lên mặt y, chứ c.ắ.n mặt thì gay to. Chỉ cần gương mặt tuấn mỹ của phu quân xuất hiện chút tì vết nào, e là chẳng thể nào trấn áp nổi cái tính tình kiêu ngạo bẩm sinh của nàng mất.

Thấy Lục Chấp gì, Ngu Tích bèn rướn hôn chụt lên sườn mặt y, siết chặt vòng tay ôm y thêm một chút, lúc mới mãn nguyện nhắm mắt . là một đêm tươi ôm phu quân tuấn tú ngủ say sưa mà.

Nghe tiếng hít thở đều đặn bên tai, Lục Chấp chợt nhớ đầu tiên ban nãy. Nàng cào cấu y ngừng, miệng thì la hét gọi y là "Lục Các lão”, “phu quân thối". Đến thứ hai thì nàng ngoan ngoãn lạ thường, mở miệng là "phu quân ”, “yêu phu quân nhất". Tóm , cảm xúc của nàng đổi cực kỳ thất thường. Tốt cũng chỉ dựa tâm trạng của bản mà thôi.

Dẫu thì hai ngày nay nàng quả thật trải qua quá nhiều chuyện. Lục Chấp thầm nghĩ, với tư cách là phu quân, y nên bao dung cho nàng thêm một chút mới .

Nhờ mở nửa cánh cửa sổ, đến khi trời sáng, bầu khí ám trong phòng cũng tan gần hết, đó là một mùi hương gỗ thông thoang thoảng vấn vương.

Ngu Tích vẫn tỉnh hẳn, trong cơn mơ màng dường như nàng thấy giọng của Trần thị.

Nàng mơ màng hé mắt, đầu óc mơ hồ cứ ngỡ vẫn đang ở Ngu gia. Mãi cho đến khi thấy tấm chăn màu xanh lam sẫm đắp , nàng mới sực nhớ những chuyện xảy ngày hôm qua.

Hỉ Tước gõ cửa bước , hầu hạ nàng mặc y phục, cẩn thận che những dấu vết ái . Nha khẽ : "Tiểu thư, lão gia và phu nhân, cùng với Đại công tử, Tiểu công t.ử đều đến cả . Mọi đang ở viện của Lục phu nhân để đòi công bằng cho đấy. Cô gia qua đó tiếp đón, đặc biệt sai nô tỳ gọi dậy qua đó xem ."

Ngu Tích mỏi eo nhức chân bước xuống giường, hỏi Hỉ Tước: "Cao Tranh Ngọc và Lam Chi áp giải tới Kinh Triệu phủ ?"

Hỉ Tước hễ nhắc đến hai kẻ hận đến nghiến răng nghiến lợi. Vừa giúp Ngu Tích thắt dây áo, nha đáp: "Trời hửng sáng là giải . Nhất là con ả Lam Chi , tối qua chịu ba mươi đại bản, sáng nay lúc của quan phủ đến bắt thì ả chỉ còn thoi thóp đúng một . Nô tỳ Kinh Triệu phủ thẩm vấn qua loa một lượt là ả tắt thở luôn . may mắn, c.h.ế.t mà cũng nhẹ nhàng như , đáng lẽ đổ cho ả một bát Đoạn Trường Thảo mới !"

Ngu Tích vặn hỏi: "Thế còn Cao Tranh Ngọc thì ?"

Giọng Hỉ Tước đầy vẻ bất bình: "Ả quả thực chuyện , Phủ doãn Kinh Triệu thẩm tra xong bèn thả . Lúc ả hình như cũng đang ở trong viện của Lục phu nhân."

Ngu Tích khẽ gật đầu, khi rửa mặt chải đầu qua loa bèn cất bước về phía viện của Lục phu nhân.

Còn bước đến gần, nàng thấy tiếng đập phá loảng xoảng bên trong, xen lẫn với tiếng mắng mỏ sa sả của Trần thị: "Cao Diệu Cầm, cho bà , hôm nay hoặc là nhà bà cho một lời giải thích thỏa đáng, hoặc là đôi trẻ hòa ly! Ngu gia dẫu cũng là phủ Hầu tước nhất phẩm, con gái tuyệt đối thể chịu đựng cái loại uất ức ở nhà các !"

Ngu Quan Hải bề ngoài vẻ như đang dàn hòa, nhưng thực chất là chỉ gà mắng chó: "Thôi nào phu nhân, thấy bọn họ cũng cố ý để Tích nhi nhà chúng suýt trúng độc . Thôi bỏ , bỏ . Lục gia nhà thì Thái phó, thì Các lão, oai phong chừng nào! Kẻ khác khéo tưởng nhà chúng đang kiếm chuyện ăn vạ chứ. Lục Tịnh Lam, ông xem đúng ?"

Lục Tịnh Lam là Lục Thái phó, còn Cao Diệu Cầm là Lục phu nhân. Lúc cả hai đều khúm núm đáp lời, hiển nhiên là chống đỡ nổi ngọn lửa thịnh nộ của vợ chồng Ngu Quan Hải và Trần thị.

Ngu Tích vểnh tai nhấc chân trong: "Phụ , mẫu , con tới đây."

Trong phòng chật ních . Sắc mặt Lục phu nhân cực kỳ khó coi, còn mặt Lục Thái phó thì tràn ngập vẻ hổ thẹn. Lục Chấp ở vị trí thấp hơn Ngu Quan Hải, trông vẻ như cũng ăn mắng xong, đang cúi đầu thấp giọng chuyện gì đó với Ngu Thanh. Lục Phồn thì trốn tịt phía lưng Ngu Thanh, còn Ngu Triều đang túm cổ áo nhóc giơ tay lên định đánh.

Thấy Ngu Tích xuất hiện, tất cả trong phòng lập tức dồn ánh mắt qua.

Trần thị sải bước tới, vươn tay chọc nhẹ lên trán nàng một cái: "Cái con bé ! Lúc ở nhà sung sướng quen thói , gả bắt nạt tới nhường mà vẫn còn nhớ tới cái của Lục gia bọn họ! Nếu nhờ Hỉ Tước lén báo tin về thì mẫu và cha con còn đến chuyện tày đình !"

Ngu Quan Hải nắm lấy tay Trần thị kéo xuống, lên tiếng với Ngu Tích: "Tổ mẫu con vẫn chuyện , ở nhà chẳng ai dám với bà cả. Hay là hôm nay nhân tiện đều ở đây, cứ dứt khoát hòa ly luôn cho xong?"

Ông dứt lời bèn thò tay tay áo, móc một tờ thư hòa ly chuẩn sẵn từ lúc nào.

Thấy , Lục Chấp vội vã dậy, vòng tay vái lạy Trần thị và Ngu Quan Hải, giọng cực kỳ khẩn khoản: "Nhạc phụ, nhạc mẫu, chuyện quả đúng là do Lục gia chúng con sơ suất. Nhạc phụ nhạc mẫu đ.á.n.h mắng tiểu tế thế nào cũng , nhưng chuyện hòa ly thì xin thứ cho tiểu tế thể đáp ứng."

Ngu Tích y, cha nương , nàng quyết định bênh vực ai cả.

Trần thị lạnh lùng hừ một tiếng: "Nói thì lắm. Ngươi là một vị Các lão, nếu nhà chúng thật sự tay đ.á.n.h ngươi, ai mà Hoàng thượng sẽ trách tội nhà chúng thế nào cơ chứ!"

"Đây là chuyện gia đình, chỉ cần nhạc phụ nhạc mẫu xả cơn giận thì dẫu là Bệ hạ cũng chẳng xen ." Một khi Lục Chấp cưới Ngu Tích về nhà, y chẳng mảy may ý định hòa ly bao giờ: “Xin nhạc phụ nhạc mẫu cứ việc trách phạt."

Lục Thái phó lập tức hùa theo, cung kính dâng lên cây roi trúc mà ông chu đáo chuẩn từ : "Đánh , cứ đ.á.n.h thoải mái!"

Vừa dứt lời, sợ như vẫn đủ trút giận, ông vội vã túm luôn cả Lục Phồn lôi qua: "Đứa cũng thể đ.á.n.h luôn!"

Vẻ mặt Lục phu nhân vô cùng khó xử. Cao Tranh Ngọc là cháu gái ruột nhà đẻ của bà, giờ phút bà mở miệng bênh vực thế nào cũng thành sai. Thế là bà cũng ngậm ngùi theo: "Chỉ cần hai vị thông gia trút cơn giận là , cứ việc đ.á.n.h đòn."

Trần thị đưa mắt hiệu cho Ngu Quan Hải.

Ngu Quan Hải đưa tay nhận lấy roi trúc, liếc những chiếc gai ngược tua tủa đó, ngẫm nghĩ một hồi mà chẳng câu nào.

Lục Chấp nín lặng, chủ động vén vạt áo quỳ xuống lưng với Ngu Quan Hải, giọng vẫn điềm nhiên như : "Xin nhạc phụ trách phạt."

Ngu Tích lùi phía một bước, đôi môi khẽ mấp máy toan nhưng Trần thị túm chặt .

Ngu Quan Hải vung tay lên thật cao, cây roi trúc xé gió quất mạnh xuống. Trái tim Ngu Tích thắt , vội vàng cất tiếng hét lên: "Phụ , phụ !"

Nhìn chuẩn một chút hẵng đ.á.n.h nha!

Ngu Quan Hải vốn cũng chẳng hề ý định đ.á.n.h thật. Ngọn roi trúc quất mạnh xuống nền nhà ngay sát cạnh Lục Chấp, phát một tiếng vang chát chúa. Ông ném luôn roi trúc xuống đất, sang c.h.ử.i mắng Lục Thái phó: "Cái lão già , ông cố tình tìm cái loại gai đến đây đúng ? Đợi đến lúc đ.á.n.h y liệt giường liệt chiếu , Hoàng thượng mà trách mắng thì ông gánh nổi hả?"

Lục Thái phó cũng lâm thế khó xử: "Cái ... gia pháp Lục gia nhà vốn dĩ là dùng cái để quất mà. Nếu thì ông đ.á.n.h thằng nhỏ , ông thể nào đè đ.á.n.h chứ?"

Lục Phồn cố nín nhịn cơn buồn , ngoan ngoãn quỳ rạp xuống bên cạnh Lục Chấp, ném cho y một ánh mắt hiệu. Đại ca , thực sự chỉ thể giúp nốt nữa thôi đấy.

Lục Chấp kéo ôm lòng. Từ đầu đến cuối y hề tỏ sợ hãi chùn bước chút nào, xảy cơ sự , y cam tâm tình nguyện chịu phạt.

Ở phía bên , Ngu Thanh bắt ánh mắt hiệu của Trần thị bèn tiến tới kéo hai lên: "Được , oan đầu nợ chủ, cha nương cũng phân biệt trái, mau lên ."

Lục Chấp đưa mắt Ngu Quan Hải, thấy ông hừ lạnh với một tiếng, lúc mới lên.

Ngu Quan Hải sang với Lục Thái phó: "Ông quả là nuôi hai đứa con trai quá nhỉ! Hừ! Tuy nhiên hôm nay tới đây chẳng rảnh rỗi cố tình kiếm chuyện gây khó dễ, mà là đòi công bằng cho con gái nhà . Thế kẻ chủ của con điên ?"

Trần thị thì chĩa mũi nhọn Lục phu nhân: "Sao cơ? Đã đến nước mà bà còn định mời ả mặt để cho chúng xem thử ?"

Sắc mặt Lục phu nhân đắng chát: "Đã sai mời con bé , nào cho nó ngoài . Sáng nay con bé mới Kinh Triệu phủ thả về, tối qua kinh hãi sợ sệt nên ngất xỉu hai liền, đoán chừng cũng sắp qua tới nơi ."

Trần thị lập tức kéo vội Ngu Tích đang nước da hồng hào ôm lòng, mở to mắt hươu vượn: "Con gái nhà hiện tại mới tới đây, ai mà tối qua nó ngất xỉu ? Các xem cái sắc mặt của nó kìa, chừng còn ngất xỉu tới ba luôn chứ, tìm ai đòi lý lẽ bây giờ?"

Nghe thấy , Ngu Tích theo bản năng ngẩng đầu về phía Lục Chấp, vặn bắt gặp y cũng đang đưa mắt sang. Ánh mắt hai chạm bèn vội vã né tránh.

Lục Chấp thì chẳng rõ, cơ mà trong lòng Ngu Tích thấy chột vô cùng. Tối qua nàng chỉ choáng váng một tẹo thôi, thực nàng đang hưởng thụ quá chứ.

"Được , ." Lục phu nhân vội vàng kéo Trần thị xuống bàn, rót cho bà một chén : “Ta gửi thư về nhà , qua hai ngày nữa sẽ đến đón con bé về Cao gia."

"Hôm nay về ngay!"

Lục Thái phó giải thích: "Mặc dù con bé định tội, nhưng vẫn đang trong thời gian cấm túc theo dõi. Mấy ngày cách nào khỏi thành . Xin thông gia cứ yên tâm, đợi ba ngày theo dõi kết thúc, chúng đảm bảo lập tức đưa nó ngay."

"Thế thì ai mà mấy ngày còn xảy chuyện quái quỷ gì nữa chứ?"

"Sẽ , tuyệt đối !" Lục phu nhân kiên quyết bảo đảm: "Nếu chuyện bất trắc gì xảy , sẽ cùng nó về Cao gia."

đến nước , Trần thị cũng chẳng buồn buông thêm lời châm chọc nữa, bưng chén bà rót nhấp một ngụm liếc Ngu Quan Hải.

Ngu Quan Hải lên tiếng: "Được thôi, nhà chúng cũng chẳng là hạng đạo lý, chuyện dễ thương lượng."

Lục Thái phó và Lục phu nhân lật đật gật đầu lia lịa.

Ngu Quan Hải dặn dò Lục Chấp: "Hiền tế , chuyện xây tiểu trù phòng con hứa thì đừng quên đấy. Ngươi xem, ngươi bổng lộc cao như thế mà chả đối xử với phu nhân gì cả. Điểm ngươi học hỏi cha vợ ngươi đây ."

Lục Chấp dĩ nhiên đáp: "Nhạc phụ giáo huấn lắm, tiểu tế nhất định sẽ ghi lòng tạc ."

Trần thị con gái, hỏi: "Con về nhà đẻ chơi mấy hôm ?"

Ngu Tích vẫn còn việc cần nên lắc đầu: "Mẫu , con vẫn còn chuyện xong, chờ hôm khác con sẽ về thăm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-33-luc-binh.html.]

Ánh mắt Trần thị lướt qua dấu răng hằn rõ tay Lục Chấp, liếc đến dấu răng in hằn cổ y. Bà thầm đoán khuê nữ chắc hẳn tìm cách trút giận lên chỗ khác nên bảo: "Được, chịu uất ức ở thì đừng giấu giếm, phụ mẫu cùng với đại ca, của con luôn ở đây cơ mà."

Ngu Tích vội vàng gật đầu: "Con ạ. Mọi nhớ kỹ giữ bí mật chuyện với tổ mẫu nhé, đừng để lão nhân gia lo lắng."

Trần thị vuốt ve khuôn mặt nàng, buông một tiếng thở dài: "Nương ."

Lúc , Cao Tranh Ngọc với khuôn mặt trắng bệch, quầng mắt đen thui hệt như thức trắng mấy ngày mấy đêm mới lảo đảo bước sự dìu dắt của hạ nhân.

Trần thị mở lời, chỉ lẳng lặng liếc Lục phu nhân. Lục phu nhân hiểu ý nên : "Nô tỳ hung ác trướng của con mưu hại chủ tử, con cũng chịu trách nhiệm. Mặc dù Kinh Triệu phủ định tội con, nhưng con cũng thể tiếp tục ở kinh thành nữa. Chờ hai ngày kết thúc thời gian lưu sát, sẽ phái đưa con về Cao gia ngay, con ý kiến gì ?"

Trải qua sự kiện Lam Chi hạ độc, chút kiêu ngạo kinh thành của Cao Tranh Ngọc mài mòn sạch bách. Giọng của ả cũng lơ lửng, vô hồn: "Xin quyền để cô mẫu chủ."

Lục phu nhân đưa mắt dò xét Trần thị. Trần thị quét mắt Cao Tranh Ngọc hai cái thu hồi tầm , nắn bóp tay con gái, ân cần dặn dò vài câu mật.

Cao Tranh Ngọc ngước về phía Trần thị và Ngu Tích, trong mắt xẹt qua một tia ghen tị, cùng với vẻ cô đơn lạc lõng.

Lam Chi là nha mà mẫu đích cất công chọn cho ả hồi bà còn sống, giờ cũng chẳng còn.

Thậm chí ngay cả cô mẫu... Cao Tranh Ngọc Lục phu nhân, Lục phu nhân lúc chỉ mải quan tâm Ngu Tích. Thậm chí ngay cả cô mẫu, nay cũng xa lánh ả .

Chuyện ở đây tạm thời coi như ngã ngũ. Sau khi tiễn của Ngu gia về, Lục Chấp bố trí giám sát việc xây dựng tiểu trù phòng, còn Ngu Tích thì chuẩn khỏi cửa.

Lục Chấp chắp tay lưng nàng: "Nàng định đấy?"

"Đợi khi nào về sẽ kể cho ." Ngu Tích nhịn đưa tay sờ sờ vai y, trong mắt lóe lên sự giảo hoạt: "Ở nhà đợi nhé."

Lục Chấp khẽ quét mắt qua những vết đỏ mờ mờ thể thấy chiếc cổ trắng nõn của nàng, cất tiếng nhắc nhở: "Nàng một bộ y phục cổ áo cao hơn một chút hẵng cửa."

Ngu Tích xua xua tay: "Ây da, dạo muỗi mòng nhiều thế, cứ bảo là muỗi đốt là xong chuyện, sẽ ai suy nghĩ nhiều thế ."

Vừa , nàng dòm sắc mặt Lục Chấp, thấy y ý định quở trách , bèn vẫy vẫy tay gọi: "Phu quân, cúi xuống đây một lát, chuyện với ."

Vóc dáng Lục Chấp cao, Ngu Tích hóp mới chỉ ngấp nghé tầm vai của y, chút gì đó quả thật cần y nhượng bộ cúi thấp xuống một chút.

Lục Chấp đành chiều theo ý nàng mà cúi lưng. Ngu Tích chồm tới gần, giữ chặt vai y, hôn chụt lên má y hai cái: "Phu quân, ngoài đây, đừng nhớ quá nhé~"

Dứt lời, nàng xoay rời với nụ tươi tắn tràn đầy sức sống khóe môi.

Nàng khuất, Lục Chấp mới thẳng dậy, đưa tay khẽ sờ lên chỗ nàng hôn qua, trong ánh mắt vốn đang tĩnh lặng xẹt qua một tia trầm tư suy ngẫm.

Rất nhanh đó, Ngu Tích đến một tiểu viện tên Kim Dao. Nàng mới bước , một mùi hương thơm ngát của chốn nữ nhi sực nức xộc tới.

Bên trong gian phòng từ sớm chật kín , bài trí la liệt bao nhiêu là bàn nhỏ.

Vừa thấy nàng tới, Kim Dao vội bước tới tranh công: "Ngươi xem, việc hiệu suất cao ."

Ngu Tích nhịn gật gù: "Ngươi đúng là giỏi."

Những mời đến hôm nay đông. Ngoài mấy cô nương vốn thiết giao hảo ngày thường với Ngu Tích, thì kể cả những giao tình gì, những kẻ tính tình gai góc, đều mời đến đông đủ.

Trương Thiền Tuệ hậm hực cất lời: "Ngươi thần thần bí bí gọi tất cả bọn đến đây rốt cuộc là gì hả? Sao nào? Định mua chuộc bọn ?"

Nếu là lúc bình thường, Ngu Tích thấy lời kiểu gì cũng sẽ châm biếm đáp trả ngay. lúc nàng tiến đến nắn nắn vai Trương Thiền Tuệ: "Trương tỷ tỷ, tỷ xem tỷ cái gì kìa. Hai cũng quen nhiều năm như , mời tỷ tỷ tới đây chơi một lát thì ?"

Trương Thiền Tuệ nàng gọi một tiếng "tỷ tỷ" nổi hết cả da gà, vội vàng tránh né: "Ngươi chuyện gì thì cứ thẳng, bớt giở mấy cái trò ."

Vân Đường ở phủ Tả Tán Kỵ Thường Thị vốn mối quan hệ khá với Ngu Tích, đoán chừng Ngu Tích đang chuyện nhờ giúp đỡ. Sau khi quan sát một vòng cách bài trí trong phòng, nàng lên tiếng: "Muốn đ.á.n.h bài ?"

Hồ Nhu Nhu cũng mặt trong đó. Nàng hề bài xích chuyện đ.á.n.h bài, chỉ điều Ngu Tích mời đám bọn họ tới đây tuyệt đối chỉ đơn giản là đ.á.n.h bài như .

Ngu Tích khéo léo trấn an : "Hôm nay mời tới đây, một là để liên lạc tình cảm."

Vừa xong, mấy vốn ưa nàng đều đồng loạt lén lườm nguýt một cái. Ai thèm tình cảm gì mà liên lạc với nàng cơ chứ.

Ngu Tích vẫn vội vã, tiếp tục : "Còn hai là, chúng cùng thực hiện một buổi quyên góp thiện tâm, đạo đức và mang ý nghĩa cao ."

"Quyên góp?" Có thốt lên nghi ngờ: “Chuyện quyên góp vốn dĩ trưởng bối trong phủ bọn sắp xếp, ngươi gọi bọn tới gì?"

Ngu Tích dĩ nhiên trưởng bối trong phủ bọn họ sẽ quyên tiền ủng hộ, nhưng nàng , đợt mưa bão nhiều nơi thiên tai, thể gom góp thêm đồng nào đồng .

Huống hồ, đại đa khách mời tới đây hôm nay đều là của các phủ giàu , của cải nhà đẻ cũng dư dả. Nếu mỗi quyên góp mười mấy hai mươi lượng, gom góp cũng một khoản kha khá đấy chứ.

"Ta .” Ngu Tích híp mắt đáp: “Cho nên mục đích chính hôm nay của chúng vẫn là liên lạc tình cảm. Chúng bày đ.á.n.h bài, ném đầu hồ, và Kim Dao sẽ nhà cái. Số bạc thắng của các vị, bọn sẽ đem quyên góp bộ, giữ một lượng nào. Còn bạc các vị thua thì coi như là cho các vị tiền mua đồ ăn vặt ."

"Thế quyên bạc thì ghi tên ai?"

vẫn mong mượn chuyện để bồi đắp tiếng thơm cho bản nên vội vã hỏi .

"Đương nhiên là ghi tên các tỷ ." Ngu Tích thấy bọn họ vẫn còn do dự nên lôi luôn Lục Chấp : "Phu quân của là Các lão. Ngài cũng sắp sửa phụ trách chuyện vận động quyên tiền . Ta sẽ đích một bảng danh sách, đến lúc đó sẽ nhờ ngài công khai dán chung lên. Mọi việc thiện thì dĩ nhiên để cùng đến chứ."

"Khụ, là việc thì đương nhiên là càng nhiều càng ."

"Thế thì mau chóng bắt đầu ."

Ngu Tích tung lời , đóng góp dĩ nhiên là vô cùng nóng lòng, kẻ ý định thiện một hồi dụ dỗ cũng bất chợt quyên tiền. Kẻ thực sự bỏ tiền thì cứ ở đ.á.n.h bài, thắng thì lấy, thua thì coi như đen đủi.

Cả đám lập tức nhất trí.

Ngu Tích tỷ trong họ tộc ở kinh thành, nàng và Kim Dao sẽ cùng nhà cái. Sau đó nhị tỷ của Kim Dao cũng tham gia hàng ngũ nhà cái. Hồ Nhu Nhu một hồi suy nghĩ, quyết định sang khu ném thẻ đầu hồ mà khá rành rẽ. Bạc thắng đến lúc đó gom hết đưa cho Ngu Tích là .

Ngu Tích chọn đ.á.n.h bài diệp tử. Trương Thiền Tuệ cùng bàn với nàng, đ.á.n.h nơm nớp lo sợ, hiểu Ngu Tích lừa tiền . Cơ mà cũng , nay nàng là Các lão phu nhân , hẳn là đến mức bần cùng túng quẫn đến .

Mang tâm trạng nửa tin nửa ngờ, Trương Thiền Tuệ thắng liền mấy ván, phát hiện hôm nay cực kỳ đỏ bạc. Đợi đến lúc Ngu Tích chuẩn đổi bàn, nàng bèn dốc bộ vốn liếng đặt cược lớn một ván, đó thua sạch bách.

Kim Dao và nhị tỷ Kim gia dĩ nhiên chẳng cần bàn cãi, cả hai đều là cao thủ trong chuyện . Sau vài ván nhún nhường thì bắt đầu thắng đầy bồn đầy bát.

Cho đến lúc vãn tiệc, bạc mấy bọn họ thắng cộng thêm phần của Hồ Nhu Nhu và Vân Đường cũng hơn một ngàn lượng. Đương nhiên đa phần đều là tỷ Kim gia thắng. Rất nhiều nửa đường còn sai hộc tốc chạy về nhà lấy thêm bạc để chơi tiếp.

Đại tỷ Kim gia và Hỉ Tước phụ giúp ghi chép sổ sách. Lúc kết thúc, mấy bỏ thêm chút đỉnh để gom cho đủ con , đến lúc đem dán tên lên bảng cũng bùi mắt hơn.

Trương Thiền Tuệ thua nhiều nhất, nàng đen mặt Ngu Tích: "Ngươi đừng lén lút gạch bỏ tên của đấy. Chỗ đều là quyên góp đấy."

Ngu Tích xua tay: "Biết , để xem ngươi quyên góp bao nhiêu nào... Chà, một trăm ba mươi lượng! Trương tiểu thư quả là hào phóng. Ngươi cứ yên tâm, bảo đảm sẽ tên của ngươi lên đó cho thật ."

Nguyệt bạc của Trương Thiền Tuệ vốn chẳng bao nhiêu. Khoản tiền bạc nàng mượn của Ngu Tích khi thua sạch, đó sai về nhà lấy. Mặc dù thua bạc thì chẳng , nhưng hễ biến thành tiền quyên góp từ thiện thì khác.

Nàng trừng mắt Ngu Tích, móc thêm hai mươi lượng nữa để cho tròn một trăm năm mươi lượng. Thôi bỏ , chơi cũng chơi , nay còn kiếm một cái danh tiếng , chẳng thèm so đo tính toán nhiều thế gì.

Đợi lượt tiễn về, mấy xúm kiểm kê sổ sách. Hôm nay tính cả tiền bù cùng, bọn họ thắng , quyên góp hai ngàn lượng tiền thiện nguyện.

Kim Dao cảm thán: "Cái còn nhanh kiếm tiền hơn cả nương ăn kinh doanh. Tiếc là mời tới ít ỏi. Ngày mai mời thêm một nhóm nữa, là thể kiếm, ồ , thể quyên góp thiện khoản ."

Ngu Tích : "Những cần mời thì mời hòm hòm , còn là đám Thanh Thủy nha môn, chẳng xơ múi mấy đồng. Nhóm hôm nay tâm đóng góp, lúc chơi bài chẳng dồn nhiều tâm trí, nếu thì chẳng gom nhiều thế ."

Đưa mắt về phía chỗ ném đầu hồ, nàng ngạc nhiên: "Hồ Nhu Nhu ngờ giỏi ném đầu hồ đến . Tỷ thắng tận hai trăm lượng, bộ đều giao hết cho chúng , tự bỏ tiền túi quyên thêm hai trăm lượng nữa. Tỷ quyên tiền nhiều thật đấy."

Kim Dao lật sổ đáp lời: "Nhà ngoại tỷ là cự phú nức tiếng, gia tài khá giả. Tỷ nguyện ý quyên góp chứng tỏ tỷ thiện tâm... Vân Đường cũng cầm cái một bàn, thắng một trăm bảy mươi ba lượng, bản tỷ tự quyên thêm một trăm lượng nữa."

Ngu Tích cẩn thận cất gọn danh sách , tâm trạng khá : "Quả thật tồi, nhiều hơn so với mức suy tính một chút."

"Nhiều hơn nhiều chứ.” Kim Dao và nhị tỷ khẽ chạm mắt , rút một xấp ngân phiếu: "Này, nhớ tên bọn lên vị trí đầu tiên đó."

Ngu Tích tòng tọc tâm ý các nàng sẽ quyên tiền, nàng vờ vịt đẩy qua đẩy hai : "Ây da, các tỷ bỏ tiền bỏ sức, còn đòi các tỷ quyên góp, như thế thì ngại quá."

Kim Dao bộ vẻ chuẩn rụt tay cất bạc về: "Thế thì mang nhé."

"Ê ê ê.” Ngu Tích vội vã chộp lấy tay nàng , giật lấy xấp ngân phiếu: "Ta đùa thôi, cam đoan sẽ tên cùng nhị tỷ và đại tỷ ngay ở hàng cùng."

Đại tỷ Kim gia đang lúi húi tính sổ sách nhịn bật trêu: "Thành đúng là khác hẳn nhỉ."

Ngu Tích ngượng ngùng, pha chút tự hào: "Phu quân gánh vác phiền muộn Hoàng thượng, chia sẻ gánh nặng cho phu quân, mấy đạo lý đại tỷ tỷ hiểu ."

"Được , chẳng hiểu gì hết.” Đại tỷ Kim gia nàng: “Muội là giỏi nhất trần đời."

Bị trêu ghẹo, Ngu Tích đỏ mặt đếm qua chỗ ngân phiếu mà mấy đưa. Ba ngàn lượng, ba tỷ họ mỗi đóng góp một ngàn lượng.

Dẫu rõ Kim gia giàu chảy mỡ, Ngu Tích vẫn lên tiếng cảm tạ ba một .

Nhị tỷ Kim gia gõ nhẹ lên trán nàng: "Nếu như thật sự cảm tạ , nhờ phu quân để mắt tìm giúp một thanh niên tài giỏi. Ta rước về ở rể."

Kim Dao hùa theo: " thế đấy. Ta nhờ ngươi thăm dò tin tức mà ngươi cứ quên. Có điều sơn nhân tự diệu kế, ngươi cứ từ từ đợi mà ăn rượu hỉ nhà ."

Ngu Tích kịp hỏi thăm, ánh mắt soi mói của đại tỷ và nhị tỷ Kim gia lập tức khoá chặt Kim Dao.

"Rượu hỉ gì cơ? Muội định tổ chức chuyện hỉ với ai hả?"

"Tiểu , rốt cuộc là để mắt trúng ai ? Sao lẫn đại tỷ đều chẳng cái gì hết ?"

Kim Dao bấy giờ mới vỡ lẽ nhận lỡ lời, vội vã đưa mắt cầu cứu Ngu Tích. Ngu Tích cũng lực bất tòng tâm, ném cho nàng một cái ánh mắt tự cầu phúc , nhanh chóng kiếm cớ lỉnh .

Khi lên xe ngựa, Ngu Tích vươn vai ngáp một cái thật sảng khoái. Nàng lấy tiền trong hộp cẩn thận đếm nữa. Đợi khi về đến phủ, nàng sẽ chép tay quyển danh sách một bản sạch sẽ giao nộp cho Lục Chấp. Số tiền lớn nhường , chắc chắn thể giúp đỡ ít.

Vì quá mệt mỏi, Ngu Tích xe ngựa. Đến khi chiếc xe ngựa đỗ cổng Lục phủ, lúc nhảy xuống xe nàng bỗng cảm thấy hoa mắt.

Nàng vẫn ngủ tỉnh hẳn ? Chứ tại nàng cảm thấy cái gã nam nhân ngang qua lúc nãy giống Lục Bình đến thế cơ chứ?

Tên vương bát đản Lục Bình khốn nạn thế nào vẫn còn sống ?

Lời tác giả:

Ngu Tích: Ta là thông minh nhất, tuyệt vời nhất, cầu khen ngợi!

 

Loading...