Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 34: Quy củ ngày mùng một
Cập nhật lúc: 2026-09-15 02:05:01
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Tích dụi dụi mắt, bóng nhanh biến mất khỏi tầm mắt. Nàng bước theo hai bước, hỏi Hỷ Tước: "Em thấy giống Lục Bình ?"
Hỷ Tước chú ý đến qua đường giống ai, nàng bèn an ủi Ngu Tích: "Tiểu thư, đừng nghĩ ngợi nhiều. Nhị gia mà về thì thể chút động tĩnh nào chứ. Nô tỳ đoán chắc là mệt quá nên nhầm thôi."
Nói cũng , tối qua Ngu Tích mệt mỏi rã rời, sáng nay ngủ đủ giấc, chiều tiếp đón một đám đông như , giờ đầu óc đang choáng váng. Nàng gõ nhẹ lên cái trán chút mụ mẫm của , chân thành khấn vái: "A Di Đà Phật, hy vọng Lục Bình sớm ngày quy tiên."
vì cái liếc mắt đó, trong lòng Ngu Tích vẫn còn vương chút nghi hoặc. Vừa về đến hậu viện, nàng bèn hỏi Minh Châu: "Em quen nhiều trong phủ, tin tức gì về việc Lục Bình sắp về ?"
Minh Châu lắc đầu: "Nô tỳ , nhưng cho dù Nhị gia sắp về thì chắc chắn lão gia, lão phu nhân và Đại gia là tiên. Hay là lát nữa hỏi Đại gia xem ?"
"Bỏ , thèm với ."
Cũng chẳng chuyện gì quan trọng, Ngu Tích định hỏi Lục Chấp. Hơn nữa, nàng đang mỏi mắt mong chờ Lục Bình hồn quy tây thiên, với Lục Chấp cũng tiện, dù hai họ vẫn là ruột thịt mà.
Ngu Tích đá văng giày tất, chân trần sàn nhà, khóa chặt tiền hôm nay quyên góp trong tráp, hỏi: " , ả ngoại thất của Lục Bình chắc sinh nhỉ? Ta nhớ thấy bụng ả to lắm . Đứa bé mà về đây liệu gọi là thẩm nương ?"
Tiếng bạc nén, vàng thỏi va leng keng rủng rỉnh. Ngu Tích ngáp một cái, xếp cả xấp ngân phiếu ngay ngắn trong.
Minh Châu ngập ngừng một lát, nên trả lời . Nàng liếc sắc mặt Hỷ Tước mới đáp: "Chắc là sinh ạ. Trước nô tỳ nữ t.ử m.a.n.g t.h.a.i bảy tám tháng, sắp đến ngày lâm bồn . phu nhân đừng lo, là con dâu trưởng, đứa trẻ của và Đại gia mới là đích t.ử của trưởng phòng, thứ mà đứa con do ả ngoại thất sinh thể sánh bằng."
Ngu Tích vươn tay để Hỷ Tước giúp lau rửa, giọng ỉu xìu đáp: "Ai thèm so với ả chứ, chẳng thèm."
Nói xong, nàng nhoài tháp mềm, vùi đầu cánh tay nghỉ ngơi, buồn ngủ đến mức mở nổi mắt.
Bóng tà dương hắt qua khung cửa sổ rọi lên tấm lưng mỏng manh của nàng. Nàng sấp, để lộ nửa sườn mặt mềm mại, thanh tú, khóe mắt dường như còn vương chút lệ mỏng lóng lánh.
Hỷ Tước lui khỏi phòng, thấy Lục Chấp đang hành lang. Nàng định hành lễ thì giơ tay hiệu dừng .
Lục Chấp bước phòng, đặt gói giấy dầu tay xuống bàn, đó tự rót cho một chén .
Nghe thấy tiếng rót , Ngu Tích thèm mở mắt, cất giọng nũng nịu: "Ta cũng uống ."
Nói xong một lúc lâu vẫn thấy Hỷ Tước bưng tới, nàng nghi hoặc ngoảnh . Thấy đến là Lục Chấp, nàng hớn hở bật dậy: "Phu quân, đến ."
Nàng chú ý tới gói giấy dầu bàn: "A, đây là mang về cho ?"
Vừa , nàng nhanh nhảu mở tung gói giấy , chỉ thấy bên trong là món bánh mềm nhân mứt đào ngọt ngào mà Tầm Vị Lâu mới mắt dạo gần đây. Chỉ cần c.ắ.n một miếng là thể nếm lớp mứt đào ngọt lịm bên trong.
Ngu Tích vươn tay định lấy, nhưng nhanh chóng rụt về. Nàng nũng: "Phu quân, đút ăn . Hôm nay mệt lắm, ngay cả sức nhấc tay cũng còn nữa ."
Lục Chấp vẻ mặt hờ hững vệt nước lóng lánh nơi khóe mắt nàng, giữa hàng chân mày lấy nửa điểm dịu dàng: "Tự cầm."
Ngu Tích "hừ" một tiếng, tự tay bốc một miếng bánh ngọt bỏ miệng, tức thì cảm thấy cả tỉnh táo hơn hẳn. Tầm mắt nàng liếc về phía chiếc tráp đựng tiền, Lục Chấp, quyết định để lát nữa mới cho .
Chờ đến khi bắt đầu xoay xở gom tiền, nàng sẽ ôm cả một rương ngân lượng đến giúp , để rước một vị phu nhân tài giỏi đến nhường nào!
Lục Chấp chú ý tới ánh mắt của Ngu Tích, cũng về phía chiếc tráp .
Ngu Tích niềm vui bất ngờ của phát hiện quá sớm, vội vàng cầm một miếng bánh đút cho : "Phu quân, cũng ăn ."
Lục Chấp hỏi nàng: "Trong tráp là thứ gì, khóa ?"
"Có gì .” Ngu Tích lấp l.i.ế.m qua loa: “Chỉ là chút trang sức của thôi."
Lục Chấp : "Mở xem nào."
Ánh mắt Ngu Tích lảng tránh: "Ưm... Thật sự chẳng gì đáng xem . Phu quân, hôm nay những gì ? Sao ăn bánh ngọt? Lẽ nào chúng tâm linh tương thông?"
Nói tới câu "tâm linh tương thông", nàng vươn ngón tay thon dài trắng trẻo, chọt chọt vòm n.g.ự.c Lục Chấp.
Thấy nàng cố tình lảng sang chuyện khác, dáng vẻ hoảng hốt của nàng, sắc mặt Lục Chấp vẫn đổi, nhưng giọng điệu lạnh vài phần: "Tiện đường mua thôi."
Ngu Tích c.ắ.n từng miếng bánh nhỏ. Nàng vốn định chờ hỏi thăm xem hôm nay nàng gì, lúc đó sẽ lén lút tiết lộ một chút xíu, nhất là để đoán mà cũng đoán . Đợi đến lúc nhịn sự tò mò, cuối cùng phát hiện trong tráp là tiền nàng đặc biệt quyên góp vì nạn tai, chắc chắn sẽ kinh ngạc há hốc mồm!
Thế nhưng, Ngu Tích đợi lâu, bánh ngọt cũng ăn hai ba miếng, uống mấy ly, mà Lục Chấp vẫn hề ý định lên tiếng hỏi. Hắn cứ luôn buông thõng hàng mi, khiến chẳng thể thấu đang suy tính điều gì.
Trên vạt áo bào màu men sứ của thêu hoa văn trúc xanh mộc mạc, bên hông đeo một miếng ngọc bội màu trắng thượng hạng. Hắn thẳng tắp, chiếc cổ rũ xuống, toát lên phong thái tiên cốt ngọc ngà như chim hạc. Chỉ cần , trong đầu Ngu Tích lúc tự dưng nảy bốn chữ, "lão gian cự hoạt", : “lão mưu thâm toán".
Ngu Tích thật sự hiểu tại ngày nào trông phu quân của nàng tâm trạng cũng . Thật kỳ lạ, rõ ràng ai trêu chọc cơ chứ.
Nàng nghĩ, hai má phồng lên, nhai miếng bánh hệt như đang trút giận, cuối cùng lên tiếng: "Phu quân, mặt qua đây."
Lục Chấp bèn sang. Hàng chân mày đang nhíu chặt của Ngu Tích lập tức giãn , nàng nở nụ xán lạn: "Phu quân, đang chuyện gì phiền lòng ?"
Không thể thừa nhận, gương mặt tuấn mỹ lạnh băng của phu quân thật khiến mà thấy ấm áp cả cõi lòng.
"Không .” Lục Chấp liếc nàng một cái thu ánh mắt, dậy : “Hôm nay mùng một, ngủ hậu viện."
Mùng một... Ngu Tích lúc mới nhớ , giữa bọn họ dường như quy củ ngày mùng một và ngày rằm.
Nếu là bình thường, ngủ chung với Lục Chấp, Ngu Tích chắc chắn sẽ vui mừng. hôm nay nàng đủ mệt , hai mắt díp cả , thật sự cần dỗ ngủ, thế nên sắc mặt thoáng hiện chút do dự.
Dẫu chuyện phòng the tuy khiến sung sướng sảng khoái, nhưng cũng mệt mỏi mà. Hay là nàng thương lượng với phu quân để ngày mai hẵng nhé?
Thấy vẻ mặt Ngu Tích lộ rõ sự miễn cưỡng, Lục Chấp lên tiếng nhắc nhở. Giọng của như tẩm trong băng giá, giữa tiết trời đầu hạ khiến sinh cảm giác rét run vô cớ: "Nàng là thê t.ử của , thì giữ bổn phận, khai chi tán diệp cho . Nàng nhất nên dập tắt ngay mấy tâm tư khác ."
Ngu Tích ngơ ngác xoa xoa bụng : "Thiếp đang khai chi tán diệp cho mà, nhưng t.h.a.i cơ chứ."
Nghĩ , nàng chợt nhớ tới Lục Bình và ả nữ nhân . Thật , khi sự việc vỡ lở năm xưa, Lục Bình từng giải thích với nàng rằng và ả nữ nhân chỉ là tai nạn, một là con ngay.
Ngu Tích khỏi thầm nghĩ, tại nàng vẫn con nhỉ? Nàng thể khỏe mạnh, mỗi ngày ăn ngon ngủ kỹ, chừng là do Lục Chấp vấn đề cũng nên. Chuyện gì cũng đổ cho nàng, thật chẳng đạo lý nào cả.
Thấy nàng dường như vẫn còn chút ấm ức phục, Lục Chấp cũng sực nhớ . Ngày lúc Ngu Tích và Lục Bình còn ở bên , quả đúng là đôi thanh mai trúc mã, thanh thuần vô tư.
Lục Chấp thực cũng chẳng tới hậu viện, nhưng tuân thủ quy củ do chính đặt , chỉ thôi.
Buổi tối, Ngu Tích rửa mặt chải đầu xong, buồn ngủ rũ rượi ôm chăn chờ Lục Chấp. Đợi mãi nổi nữa, nàng mơ mơ màng màng mất.
Nàng đ.á.n.h thức bởi tiếng đẩy cửa. Vì quá buồn ngủ, nàng chỉ đến, nhưng chẳng còn sức lực để mở mắt, cũng chẳng màng cất lời.
Lục Chấp giường nàng, ngay cả khi chăn lật tung, Ngu Tích vẫn hề sột soạt động đậy.
Khuôn mặt nhỏ nhắn khi ngủ say của nàng trông thật yên bình, vài lọn tóc đen nhánh dán sát vầng trán trắng ngần thanh tú. Nàng dường như bước , trong mũi chỉ phát tiếng ngáy khe khẽ, chẳng nặng nề hơn tiếng hít thở bình thường là bao, rõ ràng là mệt lả .
Ngu Tích ngủ mơ mơ màng màng, dường như mộng thấy con mèo nhỏ mà ngoại tổ mẫu nuôi. Nó lời, cứ rúc lòng nàng, chui rúc chỗ chỗ . Lúc con mèo định cào rách váy nàng, Ngu Tích luống cuống, vội vàng tát nhẹ một cái chân nó. Đây là chiếc váy nàng mới may đó nha! Con mèo đánh, hậm hực im, lúc nàng mới an tâm tiếp tục ôm lấy cơ thể nóng hổi của nó mà ngủ.
Một lúc , Ngu Tích khẽ rên lên một tiếng mở mắt . Vì ngủ quá say nên cơ thể cảm giác cứng ngắc ê ẩm, nhưng nàng vẫn nhận đang ôm chặt trong vòng tay, gáy truyền đến nhịp thở đều đặn và nóng hổi.
Trong phòng đặt chậu băng, Ngu Tích ôm sát sạt, đắp thêm chăn, chẳng mấy chốc rịn một tầng mồ hôi mỏng. Nàng vung chân đạp tung chăn , đưa tay đẩy tay Lục Chấp: "Phu quân, ôm nóng quá..."
Tấm lưng của nàng dán chặt lồng n.g.ự.c Lục Chấp, nơi đó nóng hầm hập như tàng trữ một cái lò lửa. Ngu Tích nhích ngoài một chút, nhưng Lục Chấp hề dịch chuyển, ngược còn siết eo nàng chặt hơn, môi răng khẽ c.ắ.n cắn phần thịt mềm gáy nàng.
"Phu quân..." Ngu Tích lên tiếng gọi , cố gắng nới lỏng đôi chút. Nàng nóng nghẹt thở, cánh tay rắn chắc ghì chặt khiến nàng khó chịu vô cùng: “Chàng nới lỏng một chút ."
Vừa , đôi chân nàng đạp loạn xạ lên cẳng chân đang gập nhẹ đầu gối nàng của Lục Chấp. Thế nhưng, sự phản kháng của nàng hề khiến động tác của Lục Chấp chững lấy một giây. Hắn lưu tình lật nàng , đầu ngón tay mang theo lớp chai mỏng cọ xát khiến râm ran đau rát.
Ngu Tích luống cuống tay chân, nàng mở to đôi mắt Lục Chấp, mang theo vài phần sợ sệt, dè dặt lên tiếng: "Phu... phu quân? Chàng ?"
Bàn tay Lục Chấp áp lên hai má nàng, nhẹ nhàng mơn trớn vuốt ve, đó rũ mắt bắt đầu cởi bỏ dây áo của nàng.
Hơi thở Ngu Tích trở nên dồn dập, nhịn vươn tay nắm lấy một lọn tóc đen nhánh, trơn mát của . Nàng cảm thấy dáng vẻ trầm mặc tĩnh lặng của lúc thật đáng sợ.
dòng suy nghĩ miên man của nàng nhanh xáo trộn. Nàng cảm thấy khó chịu, bèn bấu chặt lấy vai Lục Chấp, hốc mắt ầng ậng nước, lo lắng vỗ mấy cái, nhưng vẫn ngoảnh mặt ngơ như thèm thấy.
Lục Chấp hôn lên dái tai nàng, khẽ c.ắ.n cắn vành tai nhỏ nhắn tròn trịa hệt như hạt ngọc trai. Dù chẳng lấy một lời, nhưng vẻ tâm trạng đang tồi tệ vô cùng.
Tâm trạng tồi tệ của kéo dài lâu. Cổ tay trắng nõn của Ngu Tích vắt ngang đuôi mắt, nàng đang nhọc nhằn thở dốc. Lục Chấp bưng một ly nước tới, nàng chỉ liếc mắt một cái hờn dỗi ôm chăn lưng , chẳng thèm thêm với nửa lời.
Lục Chấp đỡ nàng dậy, đưa ly nước đến bên đôi môi đỏ mọng đang căng tràn của nàng, trong giọng vẫn còn vương chút khàn khàn tan: "Uống hẵng ngủ."
Ngu Tích đỡ tựa vòm n.g.ự.c , nàng uất ức thút thít một tiếng, trừng mắt lườm bực dọc: "Lưng đau quá, chân cũng đau nữa, thật đáng ghét!"
Lục Chấp im lặng, giữ nguyên động tác bưng nước. Vài nhịp thở , mới cất lời: "Đợi nàng sinh hạ cốt nhục cho , tự nhiên sẽ miễn cưỡng nàng nữa."
Ngu Tích nhấp từng ngụm nước nhỏ, lên tiếng sửa lời : "Không là miễn cưỡng, mà là thoải mái. Sức lớn quá, đầu va cả đầu giường , thế mà cũng thèm kéo . Hơn nữa còn bóp eo , nhào nặn chỗ đó của đau c.h.ế.t. Nếu nương sức một chút thì mấy."
Màn sương mỏng trong mắt nàng vẫn tan, ửng lên sắc hồng nhạt. Tuy là đang lên tiếng oán trách, nhưng trong giọng điệu vẫn thấy rõ sự nũng nịu, hy vọng dịu dàng hơn chút.
Ngu Tích xong bèn ngước . Sắc môi đỏ nhuận hơn ngày thường một chút, vì tốn nhiều sức lực nên thái dương vẫn còn lấm tấm vài giọt mồ hôi. Lúc , khẽ "ừ" một tiếng, xem như câu trả lời.
Ngu Tích uống xong nước, nghỉ ngơi một chút lau rửa thể. Nàng ẹo giường chờ hạ nhân chăn đệm vò đến nhăn nhúm hỗn độn, tất cả đều do nàng vung vẩy đạp loạn mà .
Trong gió đêm thoang thoảng mùi ngải cứu, mang theo chút vị đắng chát nhưng quá khó ngửi. Lục Chấp y phục xong bước , bèn thấy Ngu Tích oặt tháp mất. Trông nàng vẻ mệt mỏi tột độ, ngay cả lúc ôm lên giường ngủ cũng chẳng chút phản ứng nào.
Lục Chấp vốn nghĩ ngợi, nhưng chẳng kìm mà sinh lòng đa nghi. Vì đột nhiên nàng nhắc tới Lục Bình? Rồi còn nhắc tới ả ngoại thất và đứa bé ? Lẽ nào trong lòng nàng đang thầm so sánh?
Nàng là Các lão phu nhân, là thê t.ử kết tóc của , nàng mang tâm trạng gì mà so đo tính toán những chuyện như ?
Tuy nhiên, Lục Chấp cũng chẳng thèm để tâm. Chỉ cần Ngu Tích ngoan ngoãn khai chi tán diệp, những việc thuộc bổn phận của nàng là .
...
Trận mưa rả rích hôm tạnh hẳn. Trời hửng sáng, mặt trời treo chói lóa ở hướng đông, hắt nắng khiến mở mắt.
Lục Chấp cùng bá quan Nội các bàn bạc xong việc phân phát lương thực cứu trợ thiên tai, nhận bản đồ thủy lợi do Công bộ trình lên. Xem lướt qua tuyến đường nạo vét, sửa chữa kênh rạch, cùng Sư Các lão và bắt đầu lên kế hoạch huy động tiền bạc.
Hiện tại, bạc trong quốc khố phần lớn đều để dành cho quân nhu. Họ xoay sở tiền, quốc khố cũng chẳng trích bao nhiêu. Lại còn kêu gọi phú hộ trong dân gian quyên góp, vận động các đại gia tộc góp sức tương trợ. Bên cạnh đó, việc chọn quan chức phụ trách chuyện cũng là mấu chốt vô cùng quan trọng.
Sư Các lão thở dài não nề: "Nghèo quá mất."
Sầm Các lão hùa theo: "Ôi, nghèo thật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-34-quy-cu-ngay-mung-mot.html.]
Lục Chấp cũng triều đình hiện tại khốn khó, nhưng khoản tiền cần chi thì vẫn chi. Hắn sang viên quan của Hộ bộ. Quan Hộ bộ vốn định thở dài, nhưng chạm ánh mắt lạnh lùng, tĩnh lặng của , đành rụt rè đổi lời: "Vẫn còn một chút, vẫn còn một chút..."
Lục Chấp day day mi tâm: "Quốc khố chi tiêu chồng chất, mà hiện tại nơi cần dùng tiền quá nhiều. Trước mắt cứ trích lương thực từ Nghĩa khố cứu rỗi tình hình khẩn cấp. Còn chuyện huy động ngân lượng nhanh chóng đưa nghị trình."
Sư Các lão lên tiếng: "Thời khắc nguy nan, bá quan văn võ tất nhiên đồng cam cộng khổ với bá tánh. Ta thấy Hoàng thượng cũng ý . Mọi quyên góp mỗi một chút, tích tiểu thành đại, cũng thể mua khá nhiều lúa gạo."
Sầm Các lão thắc mắc: " ai sẽ chịu trách nhiệm việc ? Bệ hạ vẫn hạ chiếu, chúng chuẩn tâm lý ."
Quan Hộ bộ kiến nghị: "Chuyện trọng đại như thế , tất nhiên là do vài vị Các thần giải quyết ."
Một đám hẹn mà cùng đưa mắt Lục Chấp.
Lục Chấp : "Phu nhân của quyên góp ba ngàn lượng, tiện phụ trách việc nữa, kẻo vướng hiềm nghi tranh công."
Sư Các lão bật : "Ngươi nhắc suýt thì quên mất. Ta đợt Bệ hạ cử ai gom bạc . Nhạc trượng của ngươi đúng là kỳ tài giao thiệp, vòng qua vòng vẫn là nhà của ngươi cả thôi."
Lục Chấp bất đắc dĩ lắc đầu: "Nhạc trượng tại hạ quả thực bản lĩnh."
Sư Các lão thầm nghĩ, chỉ bản lĩnh thôi , tài năng của Ngu Quan Hải còn lớn lắm. Để lão quyên tiền, chắc chắn sẽ lột sạch sành sanh đống quần đùi của cái lũ trùm sò giữ của .
Lúc Lục Chấp bước khỏi nha phủ, bắt gặp Kỳ vương đang đợi .
Lục Chấp nhíu mày: "Việc thi công sửa chữa đê đập xảy sự cố gì ?"
"Không , chuyện đều cả.” Trên mặt Kỳ vương hiện lên vẻ mệt mỏi khó thành lời: “Chút chuyện cỏn con vẫn ứng phó . Chỉ là, chuyện nhờ ngươi giúp... À , là nhờ phu nhân của ngươi giúp một tay..."
Lục Chấp , đáy mắt thoáng hiện tia dò xét. Kỳ vương vội vàng giải thích: "Ây da, ngươi kìa, ngươi nghĩ cho !"
Lục Chấp: "... Vậy ngươi nhờ phu nhân nhà giúp chuyện gì? Nàng là một phụ nhân chốn khuê các, thể giúp gì cho ngươi chứ?"
Kỳ vương ngó xung quanh, vẫn cảm thấy tiện thẳng ngoài , bèn ậm ừ: "Chuyện thực sự quan trọng, ngươi nhất định cho phu nhân , khi về ngàn vạn đừng quên đấy. Ta bày tiệc ở nhã gian Thiên Tự Hào của Đệ Nhất Lâu, hai nhớ đến nhé."
Mãi cho đến khi Lục Chấp leo lên xe ngựa, Kỳ vương vẫn quên dặn với theo: "Ngàn vạn nhớ đấy nhé!"
Thấy vẻ mặt khẩn trương của , Lục Chấp đành gật đầu nhận lời.
Lúc về phủ, Ngu Tích đang ầm ĩ chịu ăn cơm. Tối qua nàng vô tình c.ắ.n trúng môi, trong miệng xước một mảng lớn, đang đau nhức dữ dội. Lại xui xẻo nàng thèm ăn món cá tê cay do trù phòng , giờ thì đau càng thêm đau. Nàng mẩy nửa ngày trời .
Hỷ Tước hết cách, đành lấy một viên đá lạnh cho nàng ngậm trong miệng: "Tiểu thư, nô tỳ khuyên nên ăn cay mà. Người xem, giờ thì ."
Ngu Tích rũ rượi giường như còn thiết sống, xoa xoa cái bụng xẹp lép đói meo, mang theo vẻ ai oán hờn dỗi: "Bên trái miệng xước, thế mà ăn cá bằng bên . Con cá chắc chắn là trả thù , nên mới cay xé lưỡi như . Hứ, đợi khỏe , sẽ ăn sạch cả nhà con cá đó."
Minh Châu bưng tới một bát cháo loãng: "Phu nhân, uống chút cháo . Cháo để nguội , uống rát miệng ạ."
Ngu Tích thở ngắn than dài lồm cồm dậy. Trong lòng khỏi thầm oán trách Lục Chấp. Đều tại , nếu hôm qua thô lỗ như thế, nàng chẳng c.ắ.n rách da miệng. Hứ!
Đang nghĩ ngợi miên man, bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo của hạ nhân. Lục Chấp vận quan phục màu tím, giẫm lên ánh tà dương bước . Khuôn mặt tuấn như mạ một tầng vàng rực, ánh sáng chảy dọc xuống bờ vai rộng của , hệt như ngọn núi xanh tĩnh lặng buổi chiều tà, mang theo vẻ hùng vĩ trập trùng.
Ngu Tích chợt cảm thấy vết thương ở miệng dường như còn đau nữa.
Nàng lập tức dang rộng vòng tay, nũng nịu gọi: "Phu quân, cuối cùng cũng về . Thiếp nhớ quá, mau ôm một cái !"
Lục Chấp Minh Châu đang bưng bát cháo và Hỷ Tước đang bưng khay đá lạnh bên cạnh, hai gò má đang phồng lên một cục của Ngu Tích, nhạt giọng hỏi: "Sao ?"
Núi dời về phía , tự dời về phía núi, Ngu Tích sà tới ôm chầm lấy eo Lục Chấp, chun mũi giả bộ đáng thương: "Phu quân, môi rách , hôm nay ăn cơm còn con cá xa cắn. Chàng mau thổi cho ."
Vừa , nàng nhổ viên đá trong miệng , chỉ chỗ rách cho Lục Chấp xem.
Lục Chấp liếc một cái, đó nhặt một viên đá lạnh khác nhét miệng nàng: "Ngậm lấy, thổi tác dụng gì ."
Ngu Tích ôm chặt eo , trong lòng hạnh phúc phiền muộn thầm mắng: Lão nam nhân tuấn tú mà chẳng lãng mạn phong tình gì cả, hứ!
Lục Chấp gỡ hai tay nàng đang siết chặt eo : "Ta y phục. Nàng thu dọn một chút , dẫn nàng ngoài ăn."
Ngu Tích gật đầu cái rụp: "Vâng!"
Nàng cứ ngỡ chỉ hai phu thê ngoài riêng tư, bèn hào hứng bộ váy màu xanh đậu mới may, đeo trang sức mới tậu, tỉ mỉ tô son điểm phấn. Xong xuôi đấy, nàng mới bước khỏi cửa khi những tia nắng ráng chiều cuối cùng vụt tắt.
Lục Chấp ngửi thấy mùi hương thơm ngát tỏa từ nàng, bờ môi điểm tô lớp son đỏ mọng, thấy nàng mỉm rạng rỡ với , bèn trầm giọng : "Còn Kỳ vương ở đó."
"Kỳ vương!"
Thấy nàng kích động đến thế, Lục Chấp khẽ nhíu mày: "Đi bộ khác ."
Ngu Tích phắt đầu hối thúc Hỷ Tước: "Nhanh phái truyền tin cho Kim Dao, bảo nàng cũng tới..."
Sau đó nàng sang Lục Chấp: "Phu quân, chúng ăn ở ?"
Lục Chấp bỗng nhớ , hình như từng Kim Dao và Kỳ vương tình ý với . Sắc mặt nhu hòa vài phần: "Nhã gian Thiên Tự Hào của Đệ Nhất Lâu."
Ngu Tích reo lên: "Tuyệt quá!"
Bố trí truyền khẩu tín xong, Ngu Tích mới hỏi Lục Chấp: "Phu quân, lúc nãy bảo y phục ? Chiếc váy ? Thiếp mới may đó."
Vừa , nàng xách váy xoay một vòng. Trên nền váy màu xanh đậu điểm xuyết những đóa hoa nhỏ rơi lác đác, viền áo thêu họa tiết dây leo nhã nhặn, càng tôn lên vẻ tươi trẻ duyên dáng, tràn đầy sức sống đáng yêu của nàng.
Lục Chấp đáp: "Cũng tàm tạm. Canh giờ còn sớm nữa, thôi."
Ngu Tích vui vẻ khoác lấy cánh tay . Cứ nghĩ tới việc sắp giúp tỷ nên duyên, nàng cảm thấy sung sướng phấn khích lạ thường.
Nàng vỗ n.g.ự.c hứa hẹn mà, bảo đảm để bạc của tỷ xài uổng phí!
Trên xe ngựa, Ngu Tích ân cần căn dặn Lục Chấp: "Phu quân, lát nữa xuống xe ngựa nhớ nắm tay nhé. Mọi đều tình cảm chúng mà. Lúc ăn cơm cũng gắp thức ăn cho , thể để Kỳ vương qua mặt . Chàng cho , mới là phu quân nhất!"
Lục Chấp hiểu tại trong miệng nàng lúc nào cũng chực chờ những từ " nhất" như thế. Chẳng hạn như "quan hệ nhất”, “phu quân nhất", hệt như trong lòng nàng, sự lựa chọn nào chấp nhận việc lùi xuống hàng thứ yếu .
Hắn tỏ vẻ đồng tình phản đối, chỉ : "Ta từng dặn , ở bên ngoài tỏ quá mức mật với ."
Ngu Tích chớp chớp mắt: "Lát nữa phòng nhã gian thì là ở bên trong mà. Nếu đối xử với , lỡ truyền ngoài chê cho xem."
"Ta đối xử với nàng.” Lục Chấp điềm nhiên : “Ta còn đối xử với nàng thế nào mới gọi là nữa?"
Ngu Tích buột miệng rằng, giá như bớt nhíu mày, bớt lạnh lùng khô khan một chút, đừng lúc nào cũng lên mặt dạy đời thì mới là nhất. ngẫm , nàng tạm thời ngậm miệng .
Bởi vì nàng việc thiên tai đang cấp bách, Lục Chấp bề bộn trăm công nghìn việc. Nàng nên đưa yêu cầu quá đáng với lúc .
Dù những khuyết điểm thi thoảng bộc lộ của cũng là thể nhẫn nhịn. Khuôn mặt tuấn mỹ là kim bài miễn t.ử của , Ngu Tích một đem lòng yêu thêm một .
Nàng âu yếm nương tựa sát vai Lục Chấp, mềm mỏng thỏ thẻ: "Chàng lắm, là nhất, thích nhất."
Lục Chấp nghiêng đầu sườn mặt nàng, rõ cái chữ "thích nhất" của nàng bắt nguồn từ , và nàng câu với bao nhiêu .
Chẳng mấy chốc, cỗ xe ngựa dừng cửa Đệ Nhất Lâu.
Kim Dao đến từ sớm. Nàng hối thúc phu xe đ.á.n.h ngựa chạy ục khói, chỉ sợ đến trễ một bước.
Vừa thấy phu thê Ngu Tích, Lục Chấp, nàng vội vã vẫy tay gọi: "Nhanh lên nhanh lên, ở đây!"
Ngu Tích cũng đon đả chạy tới đón: "Thế nào, bảo chắc chắn giúp việc mà, đúng !"
Kim Dao ôm chầm lấy bả vai nàng: "Tỷ , chúng là nhất mà."
Ngu Tích: "Đương nhiên , hai chúng là tuyệt nhất!"
Kim Dao: "Ai cũng đừng hòng chen chân vô độ thiết của hai !"
Lục Chấp bên cạnh, chẳng lọt tai bao nhiêu từ "”, “nhất". Hắn chợt nhận , đây lẽ là một phong cách giao tiếp đặc thù giữa các nàng.
Kim Dao lúc mới sang hành lễ với Lục Chấp, mở lời: "Lục Các lão, ngài là phu quân của Tích Tích, lát nữa nhớ giúp vài câu đấy. Dù cũng quyên góp ư ư..."
Ngu Tích vội vàng bịt miệng nàng : "Đi , lên lầu lên lầu."
Sau đó nàng ghé tai thầm với Kim Dao: "Ta vẫn cho . Đây là niềm vui bất ngờ dành tặng phu quân, ngươi đừng hớ đó!"
Kim Dao gật đầu lia lịa, tỏ vẻ hiểu ý. Nàng rành mấy cái trò bất ngờ nhất. Lúc Kỳ vương thấy nàng chắc chắn cũng sẽ kinh ngạc vui mừng cho xem!
Bước đến cửa nhã gian Thiên Tự Hào, Kim Dao vội vuốt ve chỉnh trang xiêm y.
Thấy nàng như thế, Ngu Tích tự dưng cũng thấy khẩn trương theo. Nàng bóp bóp tay Lục Chấp, vỗ vỗ lên n.g.ự.c , quên vỗ vai Kim Dao một cái để trấn an nàng đừng căng thẳng.
Nhìn nàng hoa tay múa chân đủ kiểu trong một thời gian ngắn như , Lục Chấp lặng lẽ đưa tay đẩy cửa.
Kỳ vương đợi bên trong từ khá lâu. Nghe tiếng đẩy cửa, đầu trêu chọc: "Ta còn tưởng hôm nay hai tới nữa chứ. Ủa, phu nhân của ngươi ?"
Vừa dứt lời, thấy Kim Dao đang thẹn thùng, e ấp khoác tay Ngu Tích bước .
Thấy Kỳ vương vẻ ngây , Ngu Tích đẩy Kim Dao lên phía , híp mắt hỏi : "Thế nào Kỳ vương điện hạ, bất ngờ, ngạc nhiên đúng ! Ta nài nỉ gãy lưỡi Dao Dao nhà mới chịu ngoài đấy, tất cả đều là vì điện hạ đó nha!"
Nàng thừa chẳng ai đời thích những niềm vui bất ngờ! Nhìn xem, Kỳ vương kinh ngạc đến hóa đá kìa. Đến lúc nàng dành tặng niềm vui cho Lục Chấp, chắc cũng sẽ biểu cảm y hệt thế thôi!
Kim Dao: " thế đúng thế, buổi tối bao giờ khỏi cửa , bằng chẳng ăn thế nào với mẫu cả."
Nhìn hai cô nàng kẻ tung hứng, Kỳ vương gượng gạo buồn đáp một lời. Hắn ném cho Lục Chấp một ánh mắt đong đầy sự oán thán tột độ. Hắn chỉ lỡ miệng buông lơi một câu thôi, vị tiểu tổ tông mà Lục Chấp rước về mời luôn nữ ma đầu đến .
Niềm vui bất ngờ cái quái gì chứ, quả thực là tồi tệ hết sức!
Lời tác giả:
Lục Các lão: Rốt cuộc thì nàng với ai nhất?