Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 35: Cơ đùi săn chắc
Cập nhật lúc: 2026-09-15 02:05:02
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn ăn bốn phía, Ngu Tích và Lục Chấp một bên. Kim Dao thấy cũng cùng một phía với Kỳ Vương, nhưng khi từ chối khéo, nàng đành làu bàu xuống vị trí bên cạnh .
Vốn dĩ Kỳ Vương tìm Ngu Tích là nhờ nàng khuyên nhủ Kim Dao giùm . Kể từ hôm trời mưa to Kim Dao "ăn vạ" giữa đường tới nay, Kỳ Vương lâu một giấc ngủ ngon.
Hoặc là ngài mơ thấy ép cưới Kim Dao, từ đó vương phủ gà bay ch.ó sủa, chẳng ngày nào yên; hoặc là mơ thấy Kim Dao rêu rao khắp nơi rằng ngài đụng trúng mà chịu trách nhiệm, khiến ngài đời phỉ nhổ. Đáng sợ hơn cả là mỗi ngày ngài đều nhận thơ tình do Kim Dao , kèm theo một chiếc lá vàng hoặc một nén vàng, bên đều khắc một chữ "Dao" nhỏ xíu. Tóm , Kim Dao bám lấy ngài dai như đỉa đói.
Kỳ Vương xoa xoa mặt, xuất phát từ phép lịch sự, ngài vẫn lên tiếng hỏi: "Lục phu nhân, phu nhân dùng món gì? Kim tiểu thư thì ?"
Trong miệng Ngu Tích đang xước một chỗ, thế nên nàng gọi vài món thanh đạm. Kim Dao thì e lệ thẹn thùng : "Tiểu nữ ăn gì cũng , Kỳ Vương điện hạ cứ xem gọi là ạ."
Lần nào nàng tự xưng "tiểu nữ ", Kỳ Vương cũng nổi hết da gà da vịt. Ngài cố ý gọi mấy món tê cay, định bụng khiến Kim Dao cay đến mức mở miệng nổi.
Ngu Tích tên món ăn mà thòm thèm nuốt nước miếng. Nàng kéo kéo ống tay áo Lục Chấp, giọng điệu nũng nịu yểu điệu: "Phu quân, tiểu nữ cũng ăn gà xào cay tê, nhưng miệng tiểu nữ đau quá cơ~"
Lục Chấp nhức đầu, đáp: "Đau thì đừng ăn."
Ngu Tích giật giật ống tay áo y, hiệu cho y mau mấy lời dịu dàng quan tâm. Trên xe ngựa bàn bạc kỹ cơ mà, ngoài là giữ thể diện cho nàng chứ!
Lục Chấp đành sang dặn dò tiểu nhị: "Mang một bình nước mật ong thanh nhiệt lên đây, bỏ thêm chút đá bình."
Tiểu nhị : "Có ngay ạ!"
Đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của Kim Dao, Ngu Tích hắng giọng ho khan một tiếng che giấu sự ngại ngùng. Ra ngoài mà một phu quân tuấn tú chu đáo, quả thực nở mày nở mặt.
Kim Dao kìm sang Kỳ Vương. Kỳ Vương thấy thế bèn ngẩng đầu trần nhà, sàn nhà, cửa , tóm là nhất quyết nàng .
Kim Dao đành sang tỷ của .
Ngu Tích vẫn luôn quan sát nhất cử nhất động của hai , lúc bèn dùng ánh mắt hiệu cho bạn : Kỳ Vương đây là đang ngại ngùng đấy, hiểu mà.
Kim Dao: Ta tin ngươi, tỷ !
Ngu Tích: Đương nhiên , tin là chuẩn cần chỉnh!
Kim Dao: Tỷ !
Ngu Tích: Tỷ !
Hai mắt mày , tuy chẳng với câu nào, nhưng hiểu Lục Chấp cảm giác y hiểu bọn họ đang giao tiếp chuyện gì. Hình như là mấy câu đại loại như "tỷ ”, “ với ngươi nhất". Tóm , kiểu giao tiếp của các nàng cũng khó hiểu cho lắm.
Một lát , thức ăn lượt dọn lên đông đủ. Ngu Tích đưa bát, Lục Chấp gắp cho nàng một miếng cá hấp.
Ngu Tích đưa tay , Lục Chấp rót nước cho nàng.
Ngu Tích há miệng, Lục Chấp gắp một cọng rau xanh đút cho nàng ăn.
Kim Dao mà bắt đầu thấy ghen tị. Nàng tỷ của gả nhà , nhưng ngờ đến mức . Vị Lục Các lão cũng quá đỗi chu đáo !
Nàng sang Kỳ Vương. Kỳ Vương hết chịu nổi, đành gắp một đũa ớt khô bỏ bát nàng : "Ăn ăn , đừng cứ ngó ngang ngó dọc mãi thế."
Kim Dao đống ớt khô trong bát, suy nghĩ một chút cất lời: "Tiểu nữ ăn ớt khô , cay miệng lắm."
Kỳ Vương cũng chẳng cho : "Kim cô nương, đũa ngay bên tay cô, cô ăn cay thì tự gắp món khác ."
Kim Dao sang Ngu Tích.
Ngu Tích hất cằm về phía Lục Chấp: "Phu quân, ăn đùi gà, lấy xương lấy da, chỉ lấy thịt thôi. Mà thịt xé từng sợi từng sợi cơ, cái loại sợi nhỏ đến mức xỏ lọt lỗ kim . Phu quân, đúng ?"
Lời dứt, cả nhã gian bỗng chốc im phăng phắc. Tất cả đều dồn ánh mắt về phía Lục Chấp.
Lục Chấp mặt đổi sắc Ngu Tích. Y đúng là hứa ngoài sẽ giữ thể diện cho nàng, nhưng nàng thế thì quá đáng đấy.
Dưới gầm bàn, Ngu Tích kéo kéo ống tay áo Lục Chấp. Lục Chấp giật , Ngu Tích kéo.
Ra ngoài nể mặt chút , phu quân thể hiểu chuyện một chút !
Kỳ Vương lên tiếng giảng hòa: "Để gọi tiểu nhị lọc xương cho, Lục Các lão quen cầm bút, e là mấy việc thế bao giờ."
Ngài dứt lời bèn thấy Lục Chấp dậy. Kỳ Vương vội vàng khuyên can: "Không đến mức đó, đến mức đó , ngài mau xuống !"
Ngài mời vợ chồng nhà tới dùng bữa, lỡ bây giờ hai cãi bỏ về thì khó xử bao.
Lục Chấp đáp: "Ta rửa tay."
Kỳ Vương trợn tròn mắt khó tin. Đi xé thịt gà thật ? Đây còn là vị Lục Chấp mà ngài quen ?
Ngu Tích vô cùng tự hào hiệu cho Kim Dao: Thấy , phu quân ngoan ngoãn lời !
Hai mắt Kim Dao sáng rực lên, vội sang Kỳ Vương. Kỳ Vương lật đật ngẩng đầu ngắm trời ngắm đất.
Chẳng bao lâu , Lục Chấp rửa tay xong . Tiểu nhị bưng tới một bộ bát đũa sạch sẽ và một chiếc thìa bạc. Lục Chấp gắp đùi gà chiếc bát sạch, rủ mắt xuống, thần sắc vô cùng nghiêm túc. Y dùng thìa ấn chặt đùi gà cạo một đường, lớp thịt đùi bèn lóc . Tiếp đó, y dùng kéo và dĩa trong bộ dụng cụ ăn cua xé tơi phần thịt thành từng sợi mảnh, cuối cùng rưới lên một muỗng nước dùng gà mới đưa cho Ngu Tích.
Vốn dĩ Ngu Tích định véo thịt đùi để khỏi bật thành tiếng, nhằm tạo dáng vẻ chuyện đối với nàng là lẽ thường tình. Ai ngờ nàng và Lục Chấp sát quá, trượt tay thế nào véo trúng ngay đùi y, hơn nữa còn phì thành tiếng.
"Khụ khụ." Ngu Tích vội vàng hắng giọng. Đối mặt với ánh mắt chất vấn của Lục Chấp, nàng : "Được , phu quân, lắm, vất vả cho , cũng mau ăn ."
Nói xong, nàng mới phát hiện tay vỗ một cái, lúc mới nhớ vì quá cao hứng nên tay vẫn cấu chặt đùi Lục Chấp, quên rút về.
Ngu Tích bưng bát súp gà xé sợi nước trong vắt cho Kim Dao xem, bắt đầu truyền thụ bí kíp: "Dao Dao , cho nhé. Đàn bà con gái chúng ở nhà là nhất định địa vị. Phu quân nhà bình thường mấy việc quen tay , chỉ cần mở miệng là chẳng bao giờ phản bác tiếng nào ."
Kim Dao gật gù: "Tỷ , nhất định học hỏi mới !"
Vừa , nàng âm thầm quyết tâm trong lòng, cố gắng gả vương phủ, cũng bắt Kỳ Vương xé thịt gà, gỡ xương cá cho !
Kỳ Vương liếc Lục Chấp với vẻ mặt chẳng thể ngờ nổi. Lục Chấp một lời, lau sạch tay, gắp một viên thịt viên đậu phụ lên ăn, dáng vẻ dường như chẳng buồn mở miệng tiếp lời.
Đợi dùng xong bữa cơm, vốn dĩ Kỳ Vương định sai đưa Kim Dao về , mới giữ Ngu Tích để chuyện đàng hoàng. Ai ngờ ngài , Kim Dao cũng kiên quyết về. Hết cách, Kỳ Vương đành lủi thủi chuồn về . Để hả giận, ngài cố tình thanh toán tiền bữa ăn mà để cho Lục Chấp trả.
Kỳ Vương khỏi, Ngu Tích và Kim Dao lập tức chụm đầu giao lưu tâm đắc.
Ngu Tích: "Dao Dao, ngươi , trong lòng Kỳ Vương điện hạ chắc chắn ngươi đấy. Đừng quên, chúng lên miếu xin xăm, ngươi bốc quẻ thượng thượng đấy nhé!"
Lục Chấp nghiêng đầu. Xin xăm ư? Chuyện khi nào ? Sao y ?
Kim Dao: " thế đúng thế, cũng thấy . Ta cầu nhân duyên, ông trời cũng ban cho quẻ thượng thượng, điều đó chứng tỏ và Kỳ Vương điện hạ là duyên trời định. Sớm muộn gì cũng gả cho ngài Kỳ Vương phi!"
Ngu Tích: "Tỷ , ngươi tin tưởng bản !"
Hiện tại Kim Dao đang vô cùng sục sôi ý chí, nàng phân tích: "Ta thích ăn cá, nhưng ban nãy Kỳ Vương điện hạ gắp ớt cho . Ta đoán ngài ngấm ngầm tìm hiểu sở thích của , nhưng vì quá căng thẳng nên mới gắp nhầm thành ớt đấy."
Ngu Tích nhiệt liệt tán thành: " đúng , chắc chắn là thế . Nếu ngài cố tình gắp ớt cho ngươi chứ? Ta đoán ngài đang lạt mềm buộc chặt đó. Tỷ , ngươi sắp thành công tới nơi ! Hơn nữa ban nãy Kỳ Vương điện hạ ngại ngùng tới mức chẳng dám thẳng ngươi luôn cơ mà! Ta thấy mặt ngài đỏ bừng lên !"
Lục Chấp bên cạnh hai thì thầm, nhịn liếc Ngu Tích mấy .
Kim Dao kích động nắm chặt lấy tay Ngu Tích: "Tuyệt quá Tích Tích , ngay là ngươi nhiều mưu kế mà. Đến cả Lục Các lão còn phủ phục váy thạch lựu của ngươi nữa cơ mà. Đợi Vương phi , chắc chắn sẽ quên ngươi !"
Ngu Tích nắm ngược tay nàng : "Tỷ ! Đương nhiên ngươi quên !"
Lục Chấp đợi hai nàng hàn huyên xong cũng hết nửa canh giờ. Lúc xuống lầu, y mời qua thanh toán hóa đơn, còn Kim Dao và Ngu Tích thì thầm to nhỏ với cách đó xa.
Ngu Tích cau mày: "Ta vẫn kịp kể cho ngươi , hôm qua hình như thấy Lục Bình. cũng do hoa mắt nữa."
Lúc Kim Dao mới điềm tĩnh , bắt đầu bày mưu tính kế cho nàng: "Đừng sợ, dù ngươi cũng là đại tẩu của , cũng dám giở trò gì với ngươi . Chúng cây ngay sợ c.h.ế.t , kẻ thấy hổ thẹn là mới đúng."
"Không chuyện đó.” Ngu Tích hạ thấp giọng: “Ý là để oai dằn mặt với tư cách tẩu tẩu cơ. Ta cứ luôn thấy cái tên khốn nạn đó chạy trốn nhanh quá, còn xả hết giận cơ mà."
Kim Dao kiễng chân bóng lưng Lục Chấp, ghé sát tai Ngu Tích thì thầm: "Đơn giản thôi, ngươi cứ thổi gió bên gối là xong. Đại ca đ.á.n.h là lẽ thiên kinh địa nghĩa. Ngươi cứ bảo Lục Các lão tẩn cho mấy trận là chứ gì. Ta thấy Lục Các lão hình cường tráng như , đá bay Lục Bình một cước chắc chẳng khó khăn gì ."
Ngu Tích gật gù, trong lòng bỗng nhớ tới sức lực mạnh bạo của Lục Chấp. Con bề ngoài thì lạnh lùng nhạt nhẽo thế thôi, chứ thực tế thì khỏe như vâm . Bây giờ lưng nàng vẫn còn đang ê ẩm đây .
Lục Chấp thanh toán tiền xong thì thấy hai đang ghé tai to nhỏ, thấy y bước tới bèn lập tức tách .
"Thanh toán xong ." Y : “Kim cô nương, cần sai đưa cô về phủ ?"
"Không cần .” Kim Dao xua tay: “Đa tạ ý của Lục Các lão, nha và tiểu tư nhà đều đang đợi ở bên ."
Nói xong, nàng nháy mắt hiệu cho Ngu Tích một cái rời .
Ngu Tích ngước Lục Chấp, phát hiện y cũng đang , nàng bèn đỏ mặt : "Phu quân, chúng cũng về thôi."
Đợi khi lên xe ngựa, hai đồng thanh lên tiếng.
Ngu Tích: "Ngày mai xem xét cửa tiệm."
Lục Chấp: "Hôm nay nàng hùa theo quá đà đấy."
Ngu Tích chớp chớp mắt, nhường lời cho y .
Lục Chấp khựng một nhịp hỏi: "Đi xem xét cửa tiệm ở ?"
Ngu Tích mân mê mấy ngón tay: "Thì mấy cửa tiệm của hồi môn ở thành đông mà mẫu cho đó. Thiếp tới đó xem qua nào, nên định ngày mai qua đó xem thử, ngoại thành xem ruộng đất mà tổ mẫu cho dạo thế nào ."
Của hồi môn của nàng phong phú, chỉ tính riêng cửa tiệm trong kinh thành tám gian, ruộng đất điền sản ở ngoại ô thì càng khỏi , còn cả sơn trang suối nước nóng, xưởng nhuộm vải... Trần thị thậm chí còn sắm cho con gái tận mười lăm khoảnh ruộng ở Tế Châu - quê ngoại của nàng, để điền trang hồi môn.
Thế nhưng Ngu Tích từng quản lý mấy sản nghiệp , bộ đều do quản sự Trần thị cử tới trông coi. Sao tự dưng nàng xem xét cửa hàng?
Lục Chấp lên tiếng: "Đều ."
Tối nay Ngu Tích ăn uống vô cùng vui vẻ, nàng nhớ tới món quà bất ngờ mà chuẩn nên hỏi: "Phu quân, bao giờ vận động quyên tiền thế? Có xa ? Bao lâu thì về ạ?"
Lục Chấp khẽ cau mày: "Ta là chịu trách nhiệm chính về việc , cũng từng là xa. Nàng mong đợi việc xa nhà ?"
"Đương nhiên là !" Ngu Tích nhào tới ôm chầm lấy y, áp khuôn mặt nhỏ nhắn lồng n.g.ự.c y: “Phu quân, chỉ hỏi thôi mà. Nếu xa thì luyến tiếc lắm."
Khuôn mặt nhỏ nhắn áp sát khuôn n.g.ự.c rắn chắc của Lục Chấp, một tầng da thịt mềm mại đáng yêu ép chặt, mềm mại uyển chuyển như áng mây nơi chân trời. Chiếc trâm cài tóc hình con bướm đính trân châu đầu nàng lắc lư nhè nhẹ, thỉnh thoảng cọ qua cọ cằm Lục Chấp.
Lục Chấp khuôn mặt nàng, thêm gì nữa, dường như tin lời nàng .
Ngu Tích đặt một tay lên bờ vai bên của y, ống tay áo trượt xuống, chuỗi hạt màu đỏ rực hiện mắt Lục Chấp. Ống tay áo màu xanh lục đậu điểm xuyết chuỗi hạt đỏ rực những hề kệch cỡm, mà nhờ chút sắc màu rực rỡ , làn da của Ngu Tích càng thêm trắng trẻo mịn màng như ngọc.
Lục Chấp đưa tay nâng nhẹ chuỗi hạt, một luồng hương thơm thoang thoảng truyền tới. Y nhớ Ngu Tích từng thứ dùng để cầu cho vợ chồng ân ái mặn nồng. Hình như chuỗi hạt nhỏ hơn một chút so với y thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-35-co-dui-san-chac.html.]
Thấy y nghịch chuỗi hạt, Ngu Tích dẻo miệng ngọt ngào: "Phu quân, chúng nhất định thể ân ân ái ái bên cả đời."
Lục Chấp buông chuỗi hạt xuống, vươn tay đỡ lấy hình đang sắp trượt xuống của nàng, đầu ngoài cửa sổ, chẳng buồn đáp lời.
" phu quân.” Ngu Tích tiếp: “Tối nay nhớ tới hậu viện một chuyến nhé, đồ đưa cho ."
Lại là câu . Lục Chấp đáp: "Ta , một tháng chỉ tới hậu viện hai , hôm qua tới ."
Ngu Tích suy nghĩ một hồi. Rương tiền nặng thì hai tên tiểu tư cũng khiêng nổi, thế nên nàng bèn : "Được thôi, để tới tiền viện tìm ."
Nói đoạn, nàng xoa xoa cái bụng nhỏ trướng của , rúc sâu thêm lồng n.g.ự.c Lục Chấp.
Sau cơn mưa trời nắng gắt, đất trời xung quanh hầm hập như một chiếc lồng hấp. Lục Chấp thấy những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trán Ngu Tích, nhưng nàng dường như chẳng hề cảm thấy gì, cứ ôm rịt lấy y.
Cơn gió ngột ngạt ẩm ướt luồn qua khe cửa sổ xe ngựa ùa , chẳng mang chút mát mẻ nào mà chỉ khiến khí thêm phần oi bức.
Lục Chấp : "Nàng ôm chặt quá nên nóng đấy, nàng thẳng dậy ."
Ngu Tích lắc đầu, chiếc trâm cài tóc cọ cằm Lục Chấp mang theo cơn đau nhói nhè nhẹ: "Không , thấy nóng."
Lục Chấp lên tiếng nữa.
Đợi khi xe ngựa dừng hẳn cửa Lục phủ, Lục Chấp bước xuống xe Ngu Tích mới chậm chạp xuống.
Trông nàng vẻ khó chịu, Lục Chấp bèn hỏi: "Có ngột ngạt quá ?"
"Không ." Ngu Tích đoán chừng kỳ nguyệt san của sắp đến sớm, dù mấy ngày nay nàng cũng quá mệt mỏi . Nàng trả lời qua loa: "Phu quân, bây giờ về tiền viện luôn ?"
"Ta qua thỉnh an mẫu ." Lục Chấp sang dặn Hỉ Tước: "Chăm sóc cho tiểu thư nhà ngươi."
Nói xong, y cất bước hướng về phía viện của Lục Thái phó và Lục phu nhân.
Ngu Tích xoa xoa bụng, chậm chạp để Hỉ Tước dìu về phía hậu viện.
Lục phu nhân mới chuẩn ngủ, tin Lục Chấp tới bèn dậy.
Bà nhi tử, vẻ mặt khó hiểu: "Muộn thế con tới đây chuyện gì?"
Lục Chấp hỏi: "Phụ ạ?"
Vẻ mặt Lục phu nhân thoáng vẻ bối rối: "Phụ con ngủ ở tiền viện , con tìm ông ?"
"Không ." Lục Chấp thẳng vấn đề: "Lục Bình về ?"
Lục phu nhân chần chừ một thoáng: "Nó lang bạt bên ngoài bao lâu nay, cũng đến lúc về . Hơn nữa con lên chức đại bá , nhà chúng thêm đinh là chuyện , dù cũng thể để đứa nhỏ sống lang bạt bên ngoài cùng nó ."
Lục Chấp nín lặng, chỉ đôi lông mày nhíu chặt , trông vẻ cực kỳ vui. Đợi một lát , ngay khi Lục phu nhân kịp mở miệng bào chữa, y lạnh giọng : "Con từng , phép cho nó đưa tiện nhân cùng đứa con rơi về đây."
Lục phu nhân thở dài khuyên nhủ: "Nương con để bụng chuyện của Tích nhi và lão Nhị..."
"Không vì chuyện đó." Lục Chấp cắt ngang: "Chuyện Lục Bình lén lút nuôi phụ nữ bên ngoài mất hết thể diện của Lục gia chúng . Bây giờ nó ngang nhiên dắt tình nhân về, chẳng lẽ bá cáo cho cả thiên hạ rằng nó đón ngoại thất phủ, còn cho ả một cái danh phận ?"
Lục phu nhân cũng chẳng thế nào cho : "Nói gì thì đó vẫn là cốt nhục Lục gia, để trôi nổi bên ngoài cũng . Cho ả ngoại thất một cái danh phận cũng chẳng mất mát gì, chung quy cứ nể mặt chuyện ả sinh cho lão Nhị đứa con trai trưởng, chuyện cứ thế cho qua ."
"Là con trai ?" Lục Chấp hỏi.
" thế." Lục phu nhân thấy , nhưng sắc mặt của con trai thì cố nhịn xuống: "Là một nhóc trắng trẻo bụ bẫm, đều bảo giống lão Nhị như đúc, còn nét giông giống cả đại bá là con nữa cơ."
"Hoang đường!"
Lục Chấp lớn tiếng quở trách: "Đã là ngoại thất thì cứ nuôi ở bên ngoài là xong chuyện, còn đòi rước về phủ. Mẫu chê trong phủ còn đủ nhàn hạ ?"
"Chuyện ... nhưng Lục Bình dẫu cũng là con, kiểu gì chúng nó cũng về nhà thôi."
Lục Chấp trầm mặt xuống, hỏi dồn: "Bây giờ nó đang ở ? Về kinh thành từ lúc nào, con nhận chút tin tức gì thế ?"
Lục phu nhân dám nhiều, sợ y nhẫn tâm đuổi Lục Bình , chỉ đáp: "Mới về mấy ngày, chỉ nương thôi. Nương định giấu diếm chống đối con, nhưng Lục Bình dẫu cũng là do nương dứt ruột đẻ . Nó phạm sai lầm là thật, nhưng về nhà thì cũng là chuyện đương nhiên. Dù hỏi ý kiến phụ con thì ông chắc chắn cũng sẽ đồng ý thôi."
Thấy Lục Chấp vẫn cau chặt đôi mày, Lục phu nhân vội vàng thêm: "Nương con lo chúng nó về sẽ Tích nhi tức giận. Con cứ yên tâm , nương chắc chắn sẽ để bọn nó chạm mặt . Con ả ngoại thất nương cũng tống thật xa, nặng nhẹ thế nào nương vẫn phân biệt rõ ."
"Tốt nhất là mẫu ." Lục Chấp chuyện Lục Bình về như đinh đóng cột, y sang với Lục phu nhân: "Chuyện như của Cao Tranh Ngọc, nhi t.ử hy vọng xảy thêm thứ hai. Nếu Lục Bình dám cả gan vượt quá giới hạn, nhi t.ử sẽ nể tình chút nào ."
Bị con trai lên tiếng cảnh cáo, trong lòng Lục phu nhân nghẹn khuất bực tức, bà buông lời dỗi hờn: "Biết , chỉ cha con nhà ngươi là thanh cao. Ta với hai thằng của ngươi chẳng ai dáng con cả. Chuyện quá khứ qua thì cứ cho qua , con cứ nhắc nhắc mãi cái gì."
Lục Chấp chẳng buồn phân bua, sải bước dài rời .
Lục phu nhân theo bóng lưng y, than thở với Tôn ma ma bên cạnh: "Ngươi xem nó kìa, ngoài miệng thì sợ thanh danh Lục gia bôi nhọ, nhưng thật trong lòng vẫn là lo Tích nhi uất ức."
Tôn ma ma đáp lời: "Đại gia xót thương là chuyện mà. Có điều, Nhị gia và ả ngoại thất mà bước chân qua cửa, e là sẽ Đại phu nhân tức giận thật đấy."
"Đứa nhỏ còn nhỏ quá, thể nương. Đến lúc đó cứ bố trí cho bọn chúng một cái viện vắng vẻ hẻo lánh là . Chỉ cần con ả ngoại thất chủ động gây chuyện thì Tích nhi cũng sẽ chẳng mà so đo tính toán. Cho dù đứa trẻ lớn lên, chính thê của lão Nhị trông chừng, chẳng lo nảy sinh chuyện thị phi gì ."
Khó khăn lắm Lục phu nhân mới dịp suy tính chu nhường . Dù bây giờ nhờ đứa trẻ, ả ngoại thất mới cơ hội bước chân qua cửa. Chờ đứa trẻ lớn khôn, đích mẫu ở đó thì tống cổ ả ngoại thất cũng chẳng chuyện khó khăn gì.
...
Lúc Ngu Tích về đến phòng xem xét, quả nhiên nguyệt san ghé thăm. Nàng cũng cảm thấy đau bụng, chỉ uể oải buồn ngủ. Sau khi lau sạch sẽ, nàng bò giường, lôi cuốn thoại bản mang từ Ngu gia .
Có điều nàng khôn ngoan hơn, cẩn thận bọc thêm một lớp bìa cho cuốn thoại bản. Ví dụ như cuốn “Tuyệt sắc nam sủng si tình” mà nàng đang hiện giờ ngụy trang bằng trang bìa của cuốn “Đạo Đức Kinh”.
Khi Lục Chấp bước phòng bèn thấy Ngu Tích đang say sưa “Đạo Đức Kinh” vô cùng hứng thú. Y khựng bước, cố tình tiến gần cho rõ, quả nhiên đúng là “Đạo Đức Kinh”.
Ngu Tích chột , khan: "Phu quân tới , xem thoại bản , đang chăm chỉ học tập đấy chứ."
Lục Chấp cũng nghĩ ngợi nhiều, thấy cuốn “Đạo Đức Kinh” vẻ dày, tưởng là ấn bản kèm chú giải nên khẽ gật đầu, cởi giày leo lên giường.
Ngu Tích lén lút giấu nhẹm cuốn thoại bản đội lốt lớp đệm, đó dịch về phía góc trong của chiếc giường. Đột nhiên nhớ chuyện quan trọng, nàng bật dậy: "Phu quân, là đồ đưa cho mà."
Lục Chấp đang định vươn tay ôm nàng, đành điềm nhiên thu tay về, nhạt giọng hỏi: "Vật gì?"
Ngu Tích trèo qua y. Mới trèo một nửa thì nàng nhớ gì đó, thế là tiện đà luôn lên hông y, thắc mắc: "Ủa phu quân, tới hậu viện ? Vừa nãy còn định lát nữa qua tiền viện tìm cơ đấy."
Nàng xuống một cách quá đỗi tự nhiên, lệch một ly, trúng ngay phía thắt lưng y. Nhịp thở Lục Chấp bỗng nặng nề, y trầm giọng quát: "Đứng lên."
Ngu Tích bĩu môi, chu mỏ cự nự, cố ý đè mạnh xuống thêm một cái. Nàng nhất quyết dậy đấy, y gì nàng nào? Hứ!
"Nàng chắc chắn là chịu dậy?" Lục Chấp hỏi : “Hay là ... nàng cố ý?"
"Cố ý gì cơ?" Câu phía của y vang lên một cách chắc nịch. Ngu Tích nghiêng đầu đầy khó hiểu. Nàng mới nửa câu thì bỗng cảm nhận một dị vật đang sừng sững trỗi dậy. Nàng hoảng hốt lật đật tụt xuống: "Thiếp xuống , xuống đây."
Ánh mắt Lục Chấp lướt qua đôi chân thon thả của nàng. Thấy nàng lon ton chạy về phía tủ quần áo, y cũng dậy theo.
Ngu Tích vỗ vỗ chiếc rương nhỏ đặt cạnh tủ quần áo. Lần nàng vòng vo úp mở nữa mà mở toang chiếc rương . Bên trong chứa đầy ắp nguyên bảo và ngân phiếu, ước chừng qua loa cũng nhiều hơn con ba ngàn lượng mà nàng quyên góp đó.
Lục Chấp ngạc nhiên hỏi: "Tiền ở ?"
"Là quyên góp đấy.” Ngu Tích đưa cho y một tờ danh sách: “Thiếp sắp xếp đấy cả . Đến lúc dán bảng thông báo cứu trợ thiên tai, nhớ dán tờ danh sách ở chỗ phát cháo nhé, đừng để tiền của bọn họ quyên góp uổng phí."
Lục Chấp liếc nhanh qua tờ danh sách, chợt lên tiếng hỏi: "Tên của nàng ?"
"Tiền quyên thì cứ ghi tên ở chỗ là ." Ngu Tích chẳng thèm màng tới mấy chuyện hư danh : “Hơn nữa, tự dưng vung tay quyên một khoản tiền lớn như thế, chừng tưởng tham ô bao nhiêu của cải chứ."
Lục Chấp lắc đầu, cầm bút tên Ngu Tích lên ngay vị trí cao nhất: "Nàng quyên tiền thì dĩ nhiên để cho . Ta cũng sẽ quyên tiền, chứ tranh công của nàng ."
Nét chữ của y đoan chính sắc sảo, đặt cạnh nét chữ thanh tú nhỏ nhắn của Ngu Tích, tựa như sự khác biệt giữa núi cao hùng vĩ và dòng suối róc rách. Ngu Tích thấy y tên vô cùng.
"Phu quân, thấy bất ngờ ?" Ngu Tích hớn hở hỏi y.
Lục Chấp lắc đầu. Ngu Tích thoáng chút thất vọng, nhưng ngay đó y tiếp: "Ta ngờ nàng tấm lòng lương thiện như ."
Ngu Tích cố nén ý , xua xua tay vẻ khiêm tốn: "Ây da, lòng lương thiện chỉ là một trong những ưu điểm nhỏ xíu xiu của thôi. Thật còn thông minh, xinh , yêu mến nữa. Sau phu quân sẽ từ từ khám phá thôi."
Lục Chấp cẩn thận cất kỹ bản danh sách, tò mò hỏi nàng: "Số tiền nàng quyên góp bằng cách nào thế?"
"À... thì... thì là hội tỷ chúng tụ tập với , tình hình thiên tai bây giờ đang cần tiền nên mỗi đóng góp một ít." Ngu Tích ôm chặt cánh tay y lắc lắc: "Mọi đều là lương thiện cả mà."
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của nàng, Lục Chấp nhịn đưa tay xoa nhẹ đầu nàng: ", đều là lương thiện."
Ngu Tích tiếp: "Dù thế nào thì gom góp thêm tiền cũng là chuyện . , nếu là phụ trách, thì ai là gánh vác chuyện vận động quyên tiền ?"
Lục Chấp nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn lạnh của nàng: "Chắc là nhạc phụ đại nhân."
"Hử? Phụ á?" Ngu Tích bật khúc khích: "Phụ việc cũng hợp lắm đấy."
Bụng nàng bắt đầu căng tức. Vừa lẩm bẩm trò chuyện, nàng về phía giường bò , đưa tay xoa xoa bụng.
Lục Chấp bước tới, thấy sắc mặt nàng hồng hào như ngày thường: "Buồn ngủ ?"
Ngu Tích nhích phía trong, kéo bàn tay to lớn của y áp lên bụng của : "Ưm, nguyệt san đến , bụng khó chịu quá."
Lục Chấp xuống cạnh nàng: "Có đau lắm ?"
"Không đau, chỉ chướng bụng thôi." Ngu Tích ngáp một cái rõ to: “ tay phu quân đặt lên thì dễ chịu hơn nhiều . À đúng , thịt gà phu quân xé hôm nay ngon lắm."
Lúc Lục Chấp về vốn dĩ định bảo nàng từ nay về phép vô cớ gây sự, quấy rối vô lý như thế nữa, nhưng xe ngựa quên mất. Giờ khắc , ngắm khuôn mặt nhỏ bé ngái ngủ của nàng, y chẳng nỡ mở miệng trách mắng.
Ngu Tích ôm chầm lấy thắt lưng Lục Chấp, đôi mắt cứ díu cả , hiển nhiên là nàng buồn ngủ díp mắt . Nàng lầm bầm trong miệng, giọng ngái ngủ: "Phu quân, thấy giường nhà cứng ?"
Lục Chấp đáp: "Đã trải ba lớp đệm , mà cứng ?"
Ngu Tích "ưm" một tiếng: "Vậy tại luôn cảm thấy đau lưng, nhất là lúc thúc , lưng cứ như nghiến lên đá tảng, khó chịu lắm."
"Để sai trải thêm một lớp đệm nữa ." Lục Chấp trầm ngâm một lát hỏi: "Khó chịu lắm ?"
"Ưm ưm." Ngu Tích thành thật bày tỏ cảm nhận của : "Khó chịu lắm. Phu quân, lúc đè lên cắn, còn thúc mạnh nữa, đau lưng lắm."
"..." Lục Chấp hề thảo luận quá mức chi tiết vấn đề với nàng: "Ngủ ."
Ngu Tích mò xuống sờ đùi y: "Phu quân, cơ đùi săn chắc thật đấy, ngạc nhiên lắm luôn."
Lục Chấp: "..."
Nàng c.ắ.n chặt môi, vùi đầu cánh tay Lục Chấp. Lặng lẽ, bâng quơ, như chuyện gì xảy mà... véo một cái phần thịt đùi săn chắc của y.