Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 4: Tròn căng, trông có vẻ rất dễ sờ

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:41
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tích đang đến đoạn nữ chính chăm chỉ hiếu học và nam chính phu t.ử thấu hiểu lẫn trong thoại bản, bỗng dưng Hỷ Thước vỗ một cái bất thình lình. Nàng giật b.ắ.n , bật ngay dậy khỏi chiếc mỹ nhân tháp.

"Hỷ Thước, ngươi giật cả !"

Hỷ Thước vội vàng nháy mắt hiệu cho Ngu Tích, đè thấp giọng : "Tiểu thư, Đại gia đến ."

Ngu Tích lập tức đầu sang, bèn thấy Lục Chấp đang ngoài rèm châu nàng, chẳng đến từ lúc nào.

Nàng mừng rỡ, vội vàng đón lấy: "Phu quân, đến , dùng bữa trưa ?"

Ngu Tích khỏi, Hỷ Thước lật đật nhét cuốn thoại bản của nàng trong ống tay áo. Phải rằng hai năm , dân gian từng một đợt truy quét những thoại bản, đồn chính là do Lục Chấp hạ lệnh!

Ngu Tích xuyên qua rèm châu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên Lục Chấp, ánh mắt ngập tràn ý và niềm vui sướng. Nàng vươn tay định ôm lấy cánh tay : "Phu quân, phu quân, gì?"

Lục Chấp nâng tay lên, Ngu Tích bèn vồ hụt. Hắn cau mày lớp sơn móng chân màu đỏ chót đôi bàn chân trần của nàng: "Đi , mang giày vớ ."

Ngu Tích cúi đầu xuống chân : “ồ" một tiếng, chậm chạp nhặt đôi vớ mặt đất lên.

Nàng lên mỹ nhân tháp, vẻ mang: "Không mang ?"

"Không .” Ánh mắt Lục Chấp lướt qua một vòng trong phòng, dừng tấm ga trải giường màu hồng nhạt: “Bàn chân là bộ phận riêng tư của nữ tử, nàng cứ để trần ngoài như , thật thể thống gì."

Nghe , Ngu Tích quanh một lượt. Trong phòng ngoài nàng thì chỉ Hỷ Thước và Lục Chấp, nào khác .

Nàng khẽ đung đưa bàn chân về phía Lục Chấp, lớp sơn màu đỏ càng tôn lên đôi bàn chân trắng nõn nà: "Không mang , khác thấy."

Lục Chấp dời mắt khỏi chân nàng: "Mang , đừng để nhắc thứ hai."

Ngu Tích đành chậm chạp xỏ đôi vớ lụa : "Được ."

Đợi nàng mang xong, Lục Chấp xuống cạnh bàn: "Sau những thứ nước sơn móng tay dung tục thế cũng bôi nữa."

" mà..." Ngu Tích nhỏ giọng lầm bầm. Thấy Lục Chấp đang , nàng lập tức đổi giọng: "Đều phu quân, từ nay bôi nữa."

Lục Chấp hài lòng gật đầu. Thấy vẻ mặt đầy mong đợi của nàng, mới cụp mắt xuống : "Tối nay sẽ nghỉ ngơi ở hậu viện."

Lời dứt, hai mắt Ngu Tích bèn sáng rực lên: "Thật ?"

"Ừ.” Lục Chấp vốn định thêm điều gì đó, nhưng chợt nhận chẳng chuyện gì để với nàng, thế là dậy: "Ta đây."

Đột nhiên, ống tay áo một lực nhỏ kéo . Hắn cúi đầu xuống, chỉ thấy Ngu Tích đang níu lấy tay áo .

"Phu quân đợi .” Ngu Tích xoay lấy một quả vải, cẩn thận bóc vỏ đưa cho : "Phu quân, bóc vải cho ăn ."

Lục Chấp đôi bàn tay nhuộm lớp sơn nhạt của nàng, bóp lấy thịt vải trắng ngần, dính đầy nước ép ngọt thanh. Nhớ lúc nãy bước , thấy cảnh Ngu Tích đang nha bón vải tận miệng.

Lục Chấp thu hồi ánh : "Nàng tự ăn ."

Nàng thà tốn tâm tư lấy lòng , còn chẳng bằng học hỏi thêm cách một phụ nữ đoan trang hiền đức chốn hậu viện .

Lục Chấp đến nhanh mà cũng nhanh. Ngu Tích theo bóng lưng , cảm thấy hiểu nổi . Vải bây giờ đắt lắm đấy, ăn chứ.

Hỷ Thước bước lên , nhịn : "Tiểu thư, cô gia là vô tình lạnh nhạt, nếu ngài nhận ý của , cũng đừng sán gần ngài nữa. Chúng mau thu dọn đồ đạc về nhà đẻ thôi... ưm ưm."

Ngu Tích nhét quả vải miệng Hỷ Thước, mỹ nhân tháp tìm một tư thế thoải mái xuống. Lục Chấp tuấn tú như , nàng mới thèm về nhà đẻ !

Nghĩ đến dáng cao ráo, lồng n.g.ự.c rộng rãi, đôi chân dài miên man và cả khuôn mặt như tạc của Lục Chấp, Ngu Tích đưa tay sờ cuốn thoại bản của . Cứ nghĩ đến phu quân tuấn tú như là của , nàng kích động c.h.ế.t!

Hỷ Thước nhai quả vải, lấy cuốn thoại bản trong ống tay áo đưa cho Ngu Tích. Thấy nàng vẫn chứng nào tật nấy, nha đành tự an ủi bản , dù Lục Chấp cũng là Các thần, còn đến chức Thủ phụ. Tiểu thư nhà họ kiểu gì cũng trở thành Cáo mệnh phu nhân, thiệt, thiệt chút nào.

Lục Chấp tối nay sẽ tới, trời còn tối hẳn, Ngu Tích dặn dò hạ nhân xông hương trong viện. Nàng còn tự tắm rửa thơm tho, đảm bảo cả đêm trong vòng tay Lục Chấp vẫn ngát hương.

Hỷ Thước lén lút trải một tấm khăn gấm trắng tinh lên giường: "Tiểu thư, lát nữa lót tấm khăn xuống, đỡ chăn đệm..."

Nàng còn hết câu, Ngu Tích chê bai ném tấm khăn : "Xấu c.h.ế.t ."

Hỷ Thước: "... Thế lỡ thấy thoải mái thì nhớ với cô gia nhé. Nô tỳ cứ cảm giác cô gia giống thương hương tiếc ngọc ."

Ngu Tích: "Biết , ."

Vừa , Ngu Tích đặt chiếc gối màu hồng của bên trong, xếp chiếc gối màu xanh lam thẫm chuẩn riêng cho Lục Chấp bên ngoài. Nghĩ ngợi một lúc, nàng đặt hai chiếc gối sát gần , giống như nàng và Lục Chấp đang kề vai sát cánh .

Ngu Tích vỗ tay đắc ý: "Xong !"

Giờ chỉ chờ Lục Chấp đến thôi!

Trời sập tối, chân trời khoác lên một tầng mây đen mờ mịt điểm xuyết vài vì sáng lấp lánh.

Khi Lục Chấp xử lý xong đống công văn khẩn cấp đưa tới, trời tối mịt.

Tắm gội xong xuôi, mới cất bước về hậu viện.

Đèn trong phòng vẫn sáng, thỉnh thoảng ánh nến chập chờn theo bóng qua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-4-tron-cang-trong-co-ve-rat-de-so.html.]

Gió đêm mang theo hương thơm ngọt ngào, thoang thoảng mùi vải thiều.

Lục Chấp đẩy cửa bước , bèn thấy Ngu Tích tiếng hạ nhân bẩm báo đang định đón .

Ngu Tích mặc một bộ áo ngủ màu hồng sen bó sát, mái tóc đen mượt xõa tung lưng, nửa quỳ giường. Lớp vải áo ngủ mỏng, dù trong ánh sáng mờ ảo thế vẫn thể lờ mờ thấy đường nét của chiếc yếm mỏng bên trong.

Ngu Tích dụi mắt, giọng mang theo chút ngái ngủ: "Phu quân... ừm, còn tưởng đến nữa cơ, sắp ngủ đây ."

Miệng sắp ngủ , nhưng nàng vẫn chậm rãi leo xuống giường, đến mặt Lục Chấp, chóp mũi bỗng khẽ chun .

Lục Chấp nhíu mày: "Ngửi cái gì?"

"Không gì.” Ngu Tích giờ tràn trề tinh thần, nàng hỏi: "Phu quân, đến muộn thế?"

Không ngửi thấy mùi vị lạ lùng mờ ám nào Lục Chấp, nàng yên tâm .

Lục Chấp bước bình phong cởi thắt lưng, ngọc va chạm phát tiếng "đinh đang" trong trẻo: "Có chút công vụ cần giải quyết. Nàng buồn ngủ thì cứ ngủ ."

"Không buồn ngủ.” Ngu Tích thò đầu trong bình phong, chớp chớp mắt: "Thiếp đợi ngủ cùng mà."

Bàn tay đang cởi thắt lưng của Lục Chấp bỗng khựng . Hôm nay tới đây chỉ để giữ thể diện cho Ngu Tích, tránh để ngoài xì xào bàn tán, chứ ý định viên phòng với nàng.

Hắn cởi bỏ lớp ngoại bào. Ngu Tích tự giác đưa tay định đỡ lấy y phục cho . Lục Chấp lơ nàng, tự tay vắt y phục lên giá gỗ.

"Ta cần nàng giúp mấy việc .” Lục Chấp lạnh lùng lên tiếng: “Nàng chỉ cần tròn bổn phận của ."

Ngu Tích gật đầu chiều nửa hiểu nửa , bò lên giường ôm gối đợi .

Lục Chấp thấy nàng thổi đèn, bèn tự thổi tắt hai ngọn, chỉ để một ngọn đèn leo lét mới bước đến bên giường.

Ngu Tích ngả nửa giường, chăn chỉ đắp ngang lưng. Nàng vỗ vỗ chỗ trống cố ý chừa cho Lục Chấp, giục giã: "Phu quân, mau tới ngủ ."

Càng đến gần giường, hương thơm ngọt ngào càng rõ nét. Lục Chấp lướt mắt chiếc gối tơ tằm Thục cẩm màu lam thẫm thêu họa tiết tùng xanh nước chảy mà nàng chuẩn cho , trông cũng khá tinh xảo.

Hắn vén một góc chăn gấm lên, thẳng đơ xuống giường, bèn cảm nhận Ngu Tích đang nhích gần.

Những ngón tay đặt bên của Lục Chấp khẽ giật giật, nhưng vẫn gì.

May mắn , Ngu Tích hề vượt quá giới hạn. Hai cách chừng một cánh tay. Nàng ôm gối, khuôn mặt nhỏ nhắn tì sát nệm giường, cẩn thận và tò mò ngắm nghía , ngay cả thở cũng nhẹ bẫng.

Được một lúc lâu, Lục Chấp cảm nhận Ngu Tích đang rúc trong chăn nhích gần thêm một chút.

Hắn mở mắt : "Hôm nay nhã hứng."

Ngu Tích đang khẽ c.ắ.n ngón tay , ngắm sống mũi cao vút của , bèn nũng nịu đáp: "Vâng, đều phu quân cả."

Mấy ngày nay nàng ngoan ngoãn đến mức chút bất thường. Ít theo sự hiểu hời hợt của Lục Chấp về nàng đây, nàng đáng lẽ cứ răm rắp lời như , ít nhất cũng nũng ầm ĩ một trận mới .

Hắn khẽ đầu , vặn bắt gặp khuôn mặt nhỏ nhắn tươi tắn bừng bừng sức sống của Ngu Tích. Rõ ràng là nàng đang sung sức.

cách quá gần, Lục Chấp thể thấy rõ làn da trắng mịn tì vết của nàng. Giống hệt miếng thịt vải ngọt lịm nàng đưa cho hôm nay, má như ngưng tuyết, môi đỏ như son, xen lẫn vài sợi tóc lòa xòa rối bời, toát lên vẻ kiều mị lạ thường.

Lúc vì đang nghiêng, dải yếm lót lệch sang một bên, hờ hững vắt ngang cổ. Làn da cổ trắng ngần dường như cũng đang tỏa mùi hương ngọt lịm thơm ngát.

Lục Chấp nhắm mắt , thu hồi ánh . Nàng ầm lên thì , chẳng thời gian, cũng sẽ dỗ dành nàng.

Thấy Lục Chấp vẻ ngủ , Ngu Tích chun mũi hít hà. Mùi hương là mùi thơm của xà phòng tắm gội thanh mát sạch sẽ, tựa như mang theo chút se lạnh của tuyết mùa đông, vô cùng dễ chịu.

Ngu Tích rón rén nhích đầu gần vai thêm một chút nữa. Bờ vai của rộng quá, nàng thực sự dựa .

Hơn nữa lồng n.g.ự.c còn tròn căng, trông vẻ rắn rỏi. Ngay cả cánh tay cũng to hơn tay nàng nhiều, cơ bắp cuồn cuộn, sờ chắc chắn sẽ thích.

Ngu Tích do dự hồi lâu. Nhìn đôi lông mày của Lục Chấp dù chìm giấc ngủ vẫn khẽ cau , nàng vẫn dám dựa hẳn . Nàng đành lén lút thò ngón tay , níu chặt lấy ống tay áo ngủ của , nhắm mắt , khóe miệng điểm một nụ ngọt ngào mãn nguyện.

Động tác của nàng nhẹ, nhưng Lục Chấp vẫn phát hiện . Hắn rút ống tay áo áo ngủ của khỏi tay nàng, đặt tay lên n.g.ự.c mới chìm dần giấc ngủ.

Đêm xuân hãy còn vương chút se lạnh. Lục Chấp trằn trọc khó ngủ, tiếng hít thở đều đều bên tai, mở mắt chằm chằm lên đỉnh màn một lúc, trong lòng cảm thấy chút bực bội.

Bỗng nhiên, Ngu Tích đang say giấc nồng bỗng ư ử một tiếng chen về phía . Lục Chấp tiện tay vớ lấy chiếc gối nàng ném sang một bên nhét giữa hai . Ngu Tích ôm lấy chiếc gối, yên tĩnh trở .

Lục Chấp trở , lưng về phía nàng.

Bên ngoài trời lất phất mưa bụi. Mùi hương trong phòng trở nên quá nồng. Bấc nến cháy phát một tiếng "tách" giòn tan.

Lại bỗng nhiên, Ngu Tích cũng trở , lăn về phía bên trong mép giường, cuốn luôn cả chăn Lục Chấp theo.

Sau một lặng ngắn ngủi, Lục Chấp dậy, Ngu Tích đang ngủ ngon lành một lúc. Hắn đưa tay kéo kéo tấm chăn, nhưng vô ích.

Ngược , dường như Ngu Tích phát hiện đang kéo chăn của , nàng lăn thêm một vòng phía trong tường, quấn thành một cái bánh chưng to tướng, chỉ chừa nửa khuôn mặt.

Lục Chấp ngẩn đó một lúc, đó xuống. Không đắp cái chăn cũng chẳng .

 

Loading...