Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 5: Hắn có thương tiếc con không?

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:42
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời rạng sáng ngày hôm , Lục Chấp mở mắt thức giấc.

Đây là thói quen nhiều năm nay của . Bất kể ngày nào hễ trời sáng là nhất định dậy luyện công nửa canh giờ. Ngoại trừ một tháng cuối năm bận rộn tra xét thành tích công vụ , từng một ngày nào bỏ dở thói quen .

Lục Chấp dậy, bèn cảm thấy vạt áo áo ngủ đè nặng. Hắn nghiêng đầu sang, thì Ngu Tích vẫn đang say giấc nồng, chẳng từ lúc nào nắm chặt lấy vạt áo .

Lục Chấp cau mày, rút vạt áo . Ngu Tích bèn quờ quạng túm về phía , tóm tiếp tục ngủ vùi.

Nếu thấy thở của nàng đều đặn, Lục Chấp sẽ thực sự nghi ngờ nàng đang giả vờ ngủ.

Thấy sắc trời còn sớm nữa, Lục Chấp cất tiếng: "Dậy ."

Hai nhịp thở trôi qua, Ngu Tích vẫn chút phản ứng nào.

Hôm nay là ngày mặt, nàng cũng nên dậy .

Lục Chấp rút vạt áo nữa. Ngu Tích giật thót , vồ hụt một cái, tức giận mở bừng mắt: "Đáng ghét đáng ghét đáng ghét!"

Ngu Tích tật gắt ngủ, hơn nữa còn gắt ngủ cực kỳ ghê gớm. lúc đây, nàng mới buông lời mắng mỏ nũng nịu xong, bèn thấy trong ánh sáng lờ mờ, Lục Chấp đang dùng khuôn mặt tuấn tú uy nghiêm như vị thần tiên trời chằm chằm , cơn giận dữ lập tức tan chảy như nước mùa xuân.

Ngu Tích khẽ ngừng thở, nhanh chóng thu liễm tính khí, dụi mắt mềm mỏng : "Phu quân, dậy sớm thế, ừm, còn tưởng mơ thấy ác mộng chứ, chút hoảng sợ ."

Lục Chấp: "... Dậy thì rời giường ."

Chắc là dọa sợ thật, nếu nàng thể đổi thái độ nhanh như chớp thế .

Lục Chấp xong, bèn xoay xuống giường.

Ngu Tích rúc trong chăn, định lười biếng thêm chút nữa, bèn thấy giọng của vang lên.

"Tới hầu hạ y phục."

Ngu Tích chống dậy, xỏ giày bước đến mặt Lục Chấp. Nàng liếc bờ vai rộng rãi, vòng eo săn chắc thấp thoáng lớp áo ngủ mỏng manh của , nhất thời gì.

Nàng cố vắt óc suy nghĩ, nhưng phát hiện trong đầu trống rỗng. Đã ai dạy nàng cách hầu hạ phu quân y phục chứ.

Lục Chấp mặc xong áo khoác ngoài. Thấy nàng cứ ngẩn ngơ đó, đành vươn tay : "Thắt lưng."

"Dạ, .” Ngu Tích vội vàng cầm lấy sợi thắt lưng màu đen huyền thêu mây lành bên cạnh lên: “Là sợi ạ?"

"Ừ."

Thấy Ngu Tích vẫn đực , Lục Chấp trầm ngâm. Hắn rốt cuộc cưới về một vị thê t.ử mùi vị trần gian đến mức nào cơ chứ.

Lục Chấp: "Thắt cho ."

Nghe , Ngu Tích khẽ mím đôi môi đỏ mọng. Nhìn vòng eo săn chắc thon gọn của ngay mắt, mặt nàng bỗng chốc nóng bừng.

Nàng hắng giọng một tiếng, đó cẩn thận cầm thắt lưng vòng qua vòng eo của Lục Chấp.

Khoảnh khắc nàng tiến gần, Lục Chấp thoáng lùi về một chút, nhưng nhanh chóng dừng . Thôi bỏ , dù hai cũng thành , những chuyện Ngu Tích sớm muộn gì cũng quen.

Hắn cụp mắt đỉnh đầu Ngu Tích. Có vẻ như nàng đang nóng bức lắm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng. Những ngón tay cứ lóng ngóng lúi húi mãi với chiếc thắt lưng, loay hoay hồi lâu vẫn thắt xong.

Lục Chấp đợi một lát, cuối cùng tự tay cầm lấy sợi thắt lưng từ tay nàng, thoăn thoắt thắt xong chỉ trong nháy mắt: “Quản gia chuẩn xong lễ vật mặt , nàng xem thử cần bổ sung thêm gì . Một canh giờ nữa sẽ cùng nàng về thăm nhà."

Nói xong, bèn bước khỏi phòng.

Xem việc hy vọng Ngu Tích học mấy chuyện trong thời gian ngắn đúng là chuyện viển vông. Thà tự còn nhanh hơn, nếu khéo trễ cả buổi thiết triều.

Lục Chấp , Ngu Tích tuy hiểu tại cần nàng nữa, nhưng cũng chẳng mảy may bận tâm. Nàng vươn vai một cái khoan khoái. Dù vẫn còn cả một canh giờ nữa mới đến giờ xuất phát cơ mà, chợp mắt thêm chút nữa .

Lục phủ và Ngu gia cách xa, xe ngựa non nửa canh giờ là đến nơi.

Vì hôm nay con gái và con rể mặt, Ngu Quan Hải cùng phu nhân Trần thị sai tất bật chuẩn từ sáng sớm tinh mơ.

Vốn dĩ Ngu Quan Hải hề tán thành mối hôn sự . Kể từ ngày con gái xuất giá, ông đêm nào yên giấc. Lúc thì mơ thấy con gái Lục Chấp quở trách, lén trốn rấm rứt; lúc mơ thấy con gái ở Lục gia sống tủi nhục, đến ăn bữa cơm cũng sắc mặt khác. Nói chung chẳng đêm nào mơ thấy chuyện lành.

Lúc , ông cứ qua quanh sảnh đường. Trần thị thấy bèn an ủi: "Ông đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, Tích nhi nhà chúng lanh lợi thông minh, tuyệt đối sẽ ai ức h.i.ế.p ."

Ngu Quan Hải liếc bà một cái. Nói cứ như thể nửa đêm choàng tỉnh ôm ông nức nở là khác .

Rõ ràng bà cũng lo lắng cho con gái c.h.ế.t, mà còn cố tỏ bình thản vô sự.

Ngu Quan Hải hừ lạnh: "Ta thấy con bé cớ sự đều do bà dung túng mà thành!"

Trần thị chịu yếu thế, mắng ông một tiếng: "Ông cứ như lý lắm ."

Về khoản cưng chiều Ngu Tích, hai phu thê ai cũng như , đừng đổ qua .

Ngay lúc đó, Ngu Thanh từ bếp lên , khỏi lên tiếng: "Phụ , mẫu , hai đừng tranh cãi nữa. Thật chuyện của nhị , đều ..."

"Lỗi ở ? Ta thấy đều tại con nuông chiều con bé!" Ngu Quan Hải dám quát vợ, nhưng thừa sức mắng con trai. Lúc ông chỉ thẳng tay mũi con trai mắng té tát: "Chính vì con suốt ngày cắm đầu sách vở, thèm chơi đùa cùng con, nên con bé mới lũ đàn ông bên ngoài cho u mê ám chướng!"

Ngu Thanh: "Vâng..."

phụ mẫu cũng là quyền lên tiếng lớn nhất, họ gì Ngu Thanh đành chịu .

Cũng may là cơn thịnh nộ của Ngu Quan Hải giáng xuống đầu Ngu Thanh bao lâu thì kẻ đáng ăn mắng nhất nhà xuất hiện.

Ngu Triều ngáp dài lững thững bước , kịp gần Ngu Quan Hải mắng cho tỉnh cả ngủ.

"Ngủ ngủ ngủ, suốt ngày chỉ ngủ! Lần kỳ thi tháng ở thư viện, con xếp chót bảng! Nếu tại con suốt ngày lười biếng lo học hành, tỷ tỷ con tên Lục Chấp đó dụ dỗ mất!"

Rõ ràng Ngu Triều vẫn hiểu chuyện gì đang xảy , vò đầu gãi tai hỏi : "Phụ , nhớ nhầm đấy? Chẳng tỷ tỷ tự nguyện gả cho tỷ phu , tỷ phu lừa tỷ bao giờ?"

Ngu Triều nhớ rõ mồn một. Hôm tỷ phu đến nhà xin cho tên cựu tỷ phu khốn nạn , tỷ tỷ rõ ràng đang sướt mướt trong phòng, nhưng thấy giọng tỷ phu bèn nín bặt, lật đật chạy nhà ngó xem, về đòi sống đòi c.h.ế.t cải giá luôn.

Lúc cả nhà năm lớn nhỏ xúm khuyên can cũng chẳng lay chuyển ý tỷ .

Ngu Quan Hải á khẩu, kịp nghĩ lời đối đáp thì Ngu lão phu nhân phất gậy mắng: "Đừng ầm ĩ nữa, Tích nhi với tân lang sắp về đến nơi . Ông cũng là trụ cột gia đình, đừng để chê ."

Ngu Quan Hải lập tức ngoan ngoãn như mèo: "Đều theo mẫu ."

Ngu lão phu nhân thở dài: "Ông cũng đừng suy nghĩ nhiều. Lục Chấp thằng bé đó là , bao nhiêu năm nay điều tiếng gì . Ngay cả Hoàng thượng gặp nó cũng khen ngợi vài câu. Tích nhi gả cho nó, thiệt thòi ."

Tuy trong lòng Ngu Quan Hải vẫn còn lấn cấn, nhưng ngoài mặt dám hé răng nửa lời: "Mẫu chí ."

Trần thị lườm ông một cái. Thấy quản gia hớt hải chạy báo Ngu Tích và Lục Chấp tới, bà bèn vội vàng dậy cổng phủ đón tiếp.

Trên xe ngựa, Ngu Tích cúi đầu im lặng, tay ngừng mân mê chiếc khăn tay. Nàng liếc Lục Chấp cất lời: "Phu quân, thật sự cố ý ngủ nướng ."

Nàng chỉ ngủ thêm một khắc thôi mà, ai dè một lúc chợp mắt hóa cả một canh giờ, đến Hỷ Thước cũng quên gọi nàng luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-5-han-co-thuong-tiec-con-khong.html.]

Lục Chấp đang nhắm mắt tĩnh tâm, bèn nhạt giọng đáp: "Chỉ mong nhạc phụ nhạc mẫu trách tội là ."

Ngu Tích lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Phụ mẫu chắc chắn sẽ trách !"

Đang chuyện thì xe ngựa dừng . Ngu Tích he hé rèm cửa sổ ngoài reo lên: "Phu quân, chúng tới nơi ."

Nói xong, nàng toan vén rèm xuống xe.

"Đợi .” Lục Chấp giơ tay cản nàng : "Ta xuống ."

Ngu Tích mảy may nghi ngờ: "Được thôi!"

Gia đình họ Ngu chờ ở cổng, đập mắt đầu tiên là Lục Chấp khoác bộ trường bào cổ tròn màu lục ngọc lưu ly thong thả bước xuống, theo là Ngu Tích với nụ rạng rỡ môi.

Ngu Tích thấy bàn tay to lớn của Lục Chấp giơ mặt, chẳng suy nghĩ nhiều bèn đặt bàn tay bé nhỏ của lên, mượn sức nhẹ nhàng bước xuống xe: "Phu quân thật đấy."

Lục Chấp cúi mặt đất chân nàng: "Cẩn thận một chút."

Ngu Tích là thê t.ử của , dù ưng ý nàng , thì ngoài mặt mũi, thể diện và sự tôn trọng đáng nhất định sẽ chu đầy đủ.

Thấy đôi phu thê son cư xử với vẻ đằm thắm, nhà họ Ngu cũng phần nào an tâm.

Trần thị ôm chầm lấy Ngu Tích mới sang Lục Chấp.

Lục Chấp chắp tay hành lễ với bà và Ngu Quan Hải: "Tiểu tế bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu."

Trần thị tươi đon đả: "Tốt, , , trong hẵng chuyện."

Trái , Ngu Quan Hải chỉ liếc xéo bằng nửa con mắt, cố tình oai dáng nhạc phụ, chẳng thèm đếm xỉa một lời, cứ thế lẳng lặng thẳng sảnh đường.

Ngu Thanh sang với Lục Chấp: "Phụ vì quá thương nên mới , đừng để bụng."

Lục Chấp gật đầu: "Ta hiểu mà, phiền ."

Ngu Thanh ngượng ngùng. Đứng vị phu , thật sự thể dáng đại cữu ca . Phải rằng kỳ thi khoa cử năm ngoái, Lục Chấp chính là quan chủ khảo đấy...

Ngu Triều cũng lăng xăng chạy đón khách. Tuổi trẻ tài cao, nhóc chẳng mảy may để ý đến mấy lễ tiết rườm rà, cứ song song với Lục Chấp, dùng ánh mắt hiếu kỳ đ.á.n.h giá . Hóa đây chính là đại ca đáng sợ hơn cả phu t.ử mà Lục Phồn kể ? Trông cũng dễ gần phết mà nhỉ.

Nghĩ , thấy Lục Chấp cúi xuống , nhóc bèn ưỡn thẳng n.g.ự.c nhỏ dõng dạc : "Tỷ phu, là Ngu Triều!"

Lục Chấp khẽ vuốt cằm: "Ngu Triều, , nhớ ."

Chỉ một câu ngắn gọn, nhưng chẳng hiểu , Ngu Triều cảm giác như nhận phần thưởng to lớn, cứ như thể trò chuyện cùng Lục Chấp là một niềm vinh hạnh đáng tự hào lắm .

Nhóc toe toét , Ngu Thanh đành vỗ vai nhóc một cái nhắc nhở trầm tĩnh .

Cả đoàn bước sảnh đường. Ngu Tích lập tức sà lòng Ngu lão phu nhân nũng: "Tổ mẫu, con nhớ tổ mẫu lắm."

Ngu lão phu nhân yêu chiều điểm nhẹ lên trán nàng trách yêu: "Đã gả mà vẫn hấp tấp như , sợ phu quân con chê ."

Ngu Tích dẩu mỏ: "Không sợ! Phu quân con ."

Nghe , Ngu lão phu nhân đưa mắt dò xét Lục Chấp. Vốn dĩ bà còn lo lắng cháu gái gả sang đó ít nhiều gì cũng chịu uất ức, nhưng vẻ như đối xử với Tích nhi cũng tệ.

Lục Chấp chủ động lên tiếng, thái độ kính cẩn hơn hẳn lúc đối diện với Ngu Quan Hải và những khác: "Vãn bối thỉnh an Ngu lão phu nhân."

Ngu lão phu nhân mỉm: "Đều là một nhà cả, cần khách sáo, con cứ gọi là tổ mẫu như Tích nhi. Các con đến đúng lúc lắm, thức ăn bếp sắp xong . Lát nữa dùng bữa xong nán chơi thêm lúc nữa hẵng về."

Lục Chấp Ngu Tích đang ôm khư khư cánh tay Ngu lão phu nhân đầy quyến luyến, khẽ đáp: "Vâng ạ."

Trên bàn tiệc, Lục Chấp cạnh Ngu Quan Hải, còn Ngu Tích kẹp giữa Ngu lão phu nhân và Trần thị. Suốt bữa ăn, Trần thị ngớt tay gắp thức ăn, múc canh cho Ngu Tích, chăm bẵm cẩn thận từng li từng tí. Lục Chấp thầm nghĩ, khi mấy năm , đến bữa cơm của Ngu Tích cũng do một tay Trần thị đút cho chứ.

Sau bữa cơm, Ngu Quan Hải giữ Lục Chấp chuyện, Trần thị thì dẫn Ngu Tích hậu viện.

Tại gian phòng khách, Ngu Quan Hải Lục Chấp, mở lời: "Chúng chuyện một lát ."

Lục Chấp ở ghế , bèn cung kính đáp lời: "Nhạc phụ xin cứ ."

Ngu Quan Hải cũng chẳng buồn vòng vo tam quốc, thẳng vấn đề: "Lúc đó rõ ràng là Lục gia các với Ngu gia . Chuyện đổi hôn sự con cũng tự nguyện đồng ý. Ta chỉ một mụn con gái là Ngu Tích, con bắt buộc đối xử thật với con bé. Những chuyện khác cần nhắc , nhưng nếu con dám nuôi ngoại thất, nhận thông phòng, tuyệt đối tha cho con."

Nói xong, Ngu Quan Hải Lục Chấp chằm chằm chờ xem trả lời .

Lục Chấp chỉ trầm ngâm giây lát nhanh chóng quả quyết: "Nhạc phụ yên tâm. Một khi tiểu tế cưới Ngu Tích thê tử, thì đời chỉ một nàng là thê t.ử của . Mấy chuyện nuôi ngoại thất, nhận thông phòng tiểu tế tuyệt đối sẽ ."

Sắc mặt Ngu Quan Hải dịu đôi chút: "Ngu gia dẫu cũng là nhà thế gia Hầu tước, cũng loại thấu tình đạt lý. Nếu đến năm con bốn mươi tuổi mà con gái vẫn sinh một mụn con nối dõi cho con, lúc đó con nạp , cũng sẽ hé răng nửa lời."

Lục Chấp rũ mắt: "Nhạc phụ căn dặn, tiểu tế nhất định sẽ khắc ghi trong lòng."

Nhìn dáng vẻ cung kính lễ phép của Lục Chấp, Ngu Quan Hải hài lòng là giả. Phải rằng chốn quan trường, Lục Chấp nổi tiếng là vị quan thanh liêm, nghiêm minh, khiến bao nhiêu đại thần e dè khiếp sợ, ngay cả ông cũng cố gắng hạn chế dây dưa với .

Lúc , Ngu Quan Hải cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Ông dậy vỗ vai ha hả: "Tốt, lắm hiền tế. Ra ngoài uống với chén ."

Lục Chấp từ từ thở phào nhẹ nhõm: "Vâng."

Ngu Quan Hải quá mức xót xa con gái, và những lời Lục Chấp cũng là thật lòng. Hắn yêu Ngu Tích, nhưng cũng tuyệt đối sẽ phụ bạc nàng.

Cùng lúc đó, tại khuê phòng của Ngu Tích.

Trần thị kéo Ngu Tích xuống giường, soi xét con gái từ đầu đến chân hai lượt mới lên tiếng hỏi han: "Con gái ngoan, ở Lục gia con ai bắt nạt ? Lục Chấp đối xử với con thế nào? Nếu dám tệ bạc với con, con cứ hòa ly, về đây phụ mẫu nuôi con cả đời."

Ngu Tích nhớ lúc bước xuống xe ngựa, bàn tay Lục Chấp nắm lấy tay nàng, ấm áp và vững chãi, khiến nàng yên tâm lạ thường. Nàng tủm tỉm : "Phu quân đối xử với con lắm nương ạ!"

Trần thị nửa tin nửa ngờ. Nghĩ đến dáng vẻ lạnh lùng như băng tảng của Lục Chấp, thì đấy, nhưng qua là loại dỗ dành phụ nữ, thể đến mức nào chứ?

"Con cứ thật với nương , nó đối xử với con thật chứ?"

"Vâng ạ!" Ngu Tích ôm chầm lấy tay Trần thị: "Nương ơi, thật sự đối với con lắm, nương đừng lo lắng nữa!"

"Haiz.” Trần thị thở dài thườn thượt, con gái với ánh mắt xót xa tràn trề tình mẫu tử, nhưng trong lòng vẫn lo ngay ngáy: "Thôi, con vui là phụ mẫu vui ."

Nói đến đây, Trần thị bỗng khựng . Bà chợt nhớ đêm ngày Ngu Tích xuất giá, bà cứ nghĩ hai đứa sẽ thể mặn nồng trong thời gian ngắn, nên mấy chuyện phòng the cũng chẳng dặn dò kỹ càng, chỉ dặn qua loa cho lệ. Chắc chắn Ngu Tích cũng chẳng để lọt tai chữ nào.

Trần thị ngập ngừng một lát: "Nương hỏi con chuyện ... Hai đứa ngủ chung chứ?"

Ngu Tích đáp chẳng cần suy nghĩ: "Đương nhiên ạ!"

Không chỉ ngủ chung, mà còn kề vai sát cánh ngủ cùng nữa cơ!

Ánh mắt Trần thị lướt dọc theo làn da nõn nà mềm mại của con gái, nghĩ đến dáng vóc to lớn lực lưỡng của Lục Chấp, bà lo âu hỏi: "Vậy lúc chuyện đó... nó thương tiếc con ?"

Trần thị dứt lời, bèn thấy Ngu Tích im bặt, tim bà lập tức hẫng một nhịp.

 

Loading...