Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 6: Thiếp muốn chuyện đó... chính là chuyện đó đó!
Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:43
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần thị giật thót , vội vàng nắm lấy tay con gái, trong lòng đau xót khôn tả: "Nếu con thấy đau thì bảo nó chứ! Con gả qua đó là để hưởng phúc chứ để chịu tội , cấm cho nó bậy nữa!"
Ngu Tích hiểu Trần thị đang ám chỉ chuyện gì, nhưng nàng xa Lục Chấp, đành ậm ừ đáp: "Không ạ, bậy , thương tiếc con lắm."
Trần thị nửa tin nửa ngờ: "Con thật với nương đấy chứ?"
Ngu Tích gật đầu lịa lịa: "Vâng, thật ạ, lời thật như đinh đóng cột luôn!"
Dẫu cũng là đứa con gái do chính tay nuôi lớn, Trần thị còn lạ gì những tâm tư trong đầu Ngu Tích nữa. Bà tỏng Ngu Tích đang giấu diếm, nhưng cũng hết cách, đành thở dài : "Thôi , miễn tình cảm hai đứa là ."
Bà quan sát dáng vẻ của Lục Chấp, trông vẻ kiểu ham hố d.ụ.c vọng, chắc sẽ thường xuyên đòi hỏi vô độ, thỉnh thoảng một hai thì cũng thể chấp nhận , nên thêm gì nữa.
Đến xế chiều, hai sửa soạn về.
Trần thị nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngu Tích, vẻ mặt vô cùng bịn rịn. Đứa con gái ruột thịt bà nâng niu nuôi nấng suốt mười mấy năm trời, thoắt cái thành nhà , tim bà đau như cắt.
Thế mà Ngu Tích cứ tươi như hoa, trông vô tư lự chẳng chút gì buồn bã.
Trần thị thầm nghĩ, thế năm xưa bà nhồi nhét đầu Ngu Tích cái tư tưởng chọn rể chọn tuấn tú . Giờ ván đóng thuyền, bà hối hận cũng vô ích.
Ngu lão phu nhân cũng nỡ xa cháu gái, ân cần căn dặn: "Lúc nào rảnh rỗi thì về đây ở vài hôm, bầu bạn với tổ mẫu cho khuây khỏa."
Ngu Tích ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, con nhớ ạ."
Ở bên , Ngu Thanh sang với Lục Chấp: "Lục Các lão, tuổi còn nhỏ, từ nhỏ quen chiều chuộng nên tính tình trẻ con một chút, mong bao dung lượng thứ."
Lục Chấp liếc Ngu Tích đang vẫy tay chào tạm biệt Trần thị và Ngu lão phu nhân, nhẹ giọng đáp: "Phu nhân vô cùng hiểu chuyện ân cần chu đáo, cần bận tâm. Nếu chẳng may lời qua tiếng , tự khắc sẽ nhường nhịn nàng ."
Nghe đến hai từ "hiểu chuyện" và "ân cần chu đáo", Ngu Thanh sửng sốt một giây, thoáng chốc chẳng đoán nổi Lục Chấp đang khen thật đang mỉa mai. Muội hiểu chuyện với ân cần hồi nào ?
Ngu Quan Hải thì ngược , thấy sướng rơn cả : "Ngươi điều là . Tích nhi nhà thông minh lanh lợi, đáng yêu khôn khéo tiếng, gả cho ngươi xem như ngươi vớ bở đấy."
Ngu Thanh: "..."
Ngu Triều nấp một bên lén: "..."
Lục Chấp khẽ gật đầu. Ngu Tích quả thực tuổi đời còn trẻ, phu thê già trẻ lấy , nếu xứng lứa đôi thì hẳn, nhưng quả thực nên nhường nhịn nàng nhiều hơn.
Đợi hai an vị xe ngựa, cả nhà họ Ngu mới trở phủ.
Mặc dù vẫn còn nhiều điều lo lắng, nhưng dù hôm nay gặp mặt cả hai, trong lòng họ cũng vơi ít nhiều gánh nặng.
Ngồi xe, Lục Chấp thấy vẻ mặt Ngu Tích bần thần ngoài, bèn đoán nàng chút quyến luyến nỡ rời xa nhà đẻ.
"Nếu nàng nhớ nhà, năng về thăm là ."
Thật Ngu Tích nào buồn bã vì nhớ nhà, đường xá gần xịt, bước vài bước là tới . Chỉ là nàng sực nhớ ở nhà còn bao nhiêu quyển thoại bản kịp , thế mà lúc quên khuấy mất việc mang theo.
Nàng ngước lên Lục Chấp: "Vậy phu quân cùng về thăm nhà nữa ?"
Lục Chấp thẳng thắn đáp: "Không, công vụ bận rộn, rảnh để cùng nàng ."
"Vậy cũng .” Ngu Tích định tiếp thì ánh mắt chợt thu hút bởi một món đồ bên ngoài cửa sổ: "Là bánh Tô Bì! Dừng xe , mua bánh Tô Bì."
Lục Chấp dõi theo ánh mắt của nàng ngoài, chỉ thấy một cửa tiệm trông vẻ hết sức bình thường, nhíu mày hỏi: "Bánh Tô Bì là thứ gì?"
Ngu Tích đưa bạc vụn sai phu xe xuống mua, giải thích: "Là loại bánh ngọt lớp vỏ giòn rụm bên ngoài mà bên trong mềm tan ! Tiệm mới mở năm nay thôi, ngày thường xếp hàng đông đen mới mua đấy. Phu quân đừng là từng ăn bao giờ nhé?"
Lục Chấp lắc đầu. Hắn hiếm khi ăn đồ ngọt nên quả thực hề .
Lát , phu xe xách về hai phần bánh Tô Bì nóng hổi. Ngu Tích lập tức hí hửng xé mở một gói, đưa đến mặt Lục Chấp: "Phu quân, nếm thử xem, ngon lắm đấy!"
Trong lớp giấy nến gói tầm mười hai miếng bánh xếp ngay ngắn, bên còn rắc thêm chút hoa quế khô li ti. Lục Chấp nhíu mày từ chối: "Ta ăn ."
Mấy loại bánh ngọt thường ngọt sắc, thích.
"Chàng ăn thử mà.” Ngu Tích dịch sát , nhón một miếng bánh đưa lên tận miệng : "Phu quân nếm thử một chút thôi!"
Lớp vỏ bánh Tô Bì quả thực giòn, Ngu Tích chạm , những mảnh vụn mỏng tang rơi lả tả xuống y phục của Lục Chấp.
Lục Chấp đành đưa tay hứng lấy: "Bẩn hết áo ."
Chưa dứt lời, Ngu Tích ấn tịt miếng bánh môi .
Lục Chấp nhăn nhó c.ắ.n một miếng nhỏ. Vỏ bánh dày đặc, khô khốc nghẹn ứ nơi cổ họng, thật sự là khó nuốt trôi.
Thế nhưng Ngu Tích giương đôi mắt háo hức chờ mong : "Phu quân, ngon ?"
Lục Chấp phủi nhẹ mấy mảnh vụn áo: "Ừ, cũng tạm. mà ăn đồ ngọt nhiều dễ sâu răng, nàng cũng bớt ăn ."
Ngu Tích bỏ ngoài tai lời dặn. Thèm khát từ lâu, nàng lập tức tống nốt nửa miếng bánh còn dang dở tay Lục Chấp miệng nhai ngấu nghiến: "Ngon quá!"
Lục Chấp kịp hết bàng hoàng vì việc nàng hồn nhiên ăn luôn phần bánh ăn dở của , thì một bàn tay mềm mại đặt lên n.g.ự.c , vỗ nhẹ một cái, vỗ thêm cái nữa.
"Phu quân để vỗ n.g.ự.c cho ."
"Thôi .” Lục Chấp vội nắm lấy bàn tay đang vỗ vịn nơi thắt lưng , chút đau đầu: "Để tự ."
Ngu Tích chút tiếc nuối. Nàng còn vỗ tay mà, n.g.ự.c Lục Chấp quả nhiên rắn chắc nảy nở, vỗ sướng tay vô cùng, nàng vỗ nữa cơ.
Nàng chớp chớp mắt , cúi xuống bàn tay thon dài, thô ráp mà ấm áp đang nắm chặt lấy tay .
Lục Chấp vội buông tay nàng : "Ngồi lùi ."
Bàn tay Ngu Tích vươn tới: "Để vỗ thêm cho mà."
Lục Chấp dời sang ở phía đối diện, nghiêm giọng cảnh cáo: "Không lộn xộn."
Ngu Tích xị mặt: "Dạ..."
Không động thì động, hứ!
Dù tay chân chịu ở yên, nhưng cái miệng của nàng bắt đầu liến thoắng ngừng: "Phu quân, định phần mẫu một gói bánh Tô Bì , xem mẫu ưng ?"
Lục Chấp ngờ nàng lòng thành như , khẽ gật đầu tán thưởng: "Đó là tấm lòng của nàng, mẫu nhất định sẽ ưng."
" chỉ mua một gói thôi, phụ với mẫu ăn đủ ?"
"Đủ . Đồ ngọt ăn nhiều khó tiêu, nàng cũng ăn nhiều đấy."
"Vậy nên chia cho tam một phần nhỉ? Hay lấy nửa phần của cho nhé, vì chỉ mua hai gói thôi. Phu quân thấy ?"
Lục Chấp nhắm nghiền mắt vẻ chịu đựng: "Thế nào cũng ."
Thấy Ngu Tích định há mồm liến thoắng tiếp, Lục Chấp hết kiên nhẫn nổi: "Từ giờ cho tới lúc về phủ, nàng tiếng nào nữa."
Ngu Tích tròn mắt: "Vậy về phủ tiếp đúng ?"
Lục Chấp: "... Được."
Hắn hít sâu một , chằm chằm đôi mắt to tròn long lanh của nàng, nghiêm túc dặn dò: "Sau ngoài giao thiệp, mỗi một lời cử chỉ của nàng đều liên quan đến thể diện Lục gia. Hãy nhớ cẩn trọng lời ăn tiếng , bớt cái miệng , nhớ ?"
Nói xong, thấy Ngu Tích phản hồi, Lục Chấp khựng giây lát, gặng hỏi: "Đã nhớ kỹ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-6-thiep-muon-chuyen-do-chinh-la-chuyen-do-do.html.]
Ngu Tích im lìm một lúc, bỗng đưa tay chỉ chỉ miệng , lắc đầu quầy quậy, thều thào bằng giọng bé xíu xiu: "Phu quân, chuyện."
Gân xanh trán Lục Chấp giật giật liên hồi: "... Được ."
Hắn đưa mắt Ngu Tích, chỉ thấy dáng vẻ ngây thơ vô tội của nàng, thấy , nàng còn tò mò nghiêng đầu sang một bên, ngoan ngoãn hệt như một chú thỏ trắng.
Xác định nàng cố tình chọc tức , Lục Chấp chỉ câm nín, tự nhủ với bản thôi thì đành buông xuôi.
Xe ngựa đỗ xịch cổng Lục phủ. Vừa cửa, Lục Chấp sải bước hướng về thư phòng, còn Ngu Tích thì đủng đỉnh trở về hậu viện.
Giữa đường, Lục Chấp đụng mặt Lục Phồn tan học về đang lảng vảng dạo chơi.
Lục Chấp gọi giật : "Hôm nay bài tập xong ?"
Lục Phồn gật đầu cái rụp: "Đệ xong hết , còn chép thêm hai trang chữ nữa."
Vừa báo cáo xong, Lục Phồn rụt rè khoe: "Đại ca, kỳ thi tháng nhất đấy! Phu t.ử khen bài văn xuất sắc, mang đậm phong thái của ."
"Tốt.” Ánh mắt Lục Chấp thoáng hiện ý , vỗ nhè nhẹ lên đầu tiểu : " sinh thói kiêu ngạo tự mãn, tiếp tục cố gắng, nhớ ?"
"Đệ nhớ !"
Được khen ngợi, Lục Phồn sướng rơn, bẽn lẽn một cách vô cùng đắc ý. Đệ đại ca khen ngợi đấy, hi hi!
Nhìn bộ dạng hớn hở của , Lục Chấp thầm nghĩ đúng là trẻ con: "Đại tẩu mua bánh Tô Bì về định cho đấy, qua đó lấy , khỏi mất công tẩu sai mang sang."
Nghe đến bánh Tô Bì, mắt Lục Phồn sáng rực lên. Sau khi cảm ơn Lục Chấp, nó cắm đầu cắm cổ chạy tìm.
Nhìn theo bóng dáng tiểu khuất dần, Lục Chấp tự hỏi hiểu lũ trẻ chuộng mấy món ngọt ngấy đến thế, rốt cuộc gì ngon mà thích ăn cơ chứ?
...
Ngu Tích sai nha mang một gói bánh Tô Bì biếu Lục phu nhân, đó chia cho Hỷ Thước bốn miếng, định bụng sẽ một đ.á.n.h chén bảy miếng còn .
Mới c.ắ.n một miếng, chợt thấy giọng Lục Phồn oang oang từ ngoài vọng : "Tẩu tẩu! Đệ tới ăn bánh đây!"
Ngu Tích nhíu mày khó chịu. Nàng ý định chia phần cho nó, nó chui từ lỗ nẻ nào ?
Lục Phồn lao phòng, thấy sáu miếng bánh thơm phức ngay ngắn trong gói giấy vụn mặt Ngu Tích, bèn toe toét đưa tay bốc: "Tẩu cần chia phần , ăn xong về luôn."
Tay chạm miếng bánh nào Ngu Tích đ.á.n.h cái bốp.
Nàng dang tay che chắn gói bánh Tô Bì: "Ai cho ăn?"
Nàng vẫn còn ghim cái vụ thằng nhóc chê nàng xứng với Lục Chấp đấy nhé!
Lục Phồn mếu máo năn nỉ: "Tẩu cho xin một miếng thôi, đại ca bảo tẩu phần mà, cho nếm thử miếng !"
"Không cho.” Ngu Tích những cho, mà còn thản nhiên bốc từng miếng nhét miệng nhai chóp chép mặt thằng bé: "Cứ cho đấy."
Nước miếng Lục Phồn ừng ực tuôn . Nó thèm bánh Tô Bì lắm, nhưng phụ keo kiệt mỗi tháng chỉ cho hai tiền tiêu vặt, mà một gói bánh Tô Bì giá những ba mươi đồng tiền cơ.
"Đệ xin tẩu đấy.” Lục Phồn chắp tay khẩn khoản: "Đại tẩu, đại tẩu bụng, thương tình cho ăn một miếng thôi."
Bọn con trai tuổi giỏi nhất là trò gió chiều nào che chiều , Ngu Tích bao năm chinh chiến đọ trí dũng với Ngu Triều ở nhà, mấy chiêu vặt vãnh nàng guốc trong bụng .
Chia bánh cho thằng nhóc chẳng khác nào vứt bánh bao cho ch.ó ăn, một trở , Ngu Tích quyết tâm một tấc cũng nhường.
Thấy Ngu Tích mặt lạnh như tiền, Lục Phồn hậm hực phắt dậy: "Đồ keo kiệt! Cả miếng bánh cũng tiếc rẻ, méc đại ca cho xem!"
Vừa dứt lời, cổ áo phía của nó túm chặt, giọng Ngu Tích lạnh lẽo vang lên đỉnh đầu: "Đệ mà dám hó hé nửa lời, sẽ nện thành bánh Tô Bì luôn."
Lục Phồn co rúm sợ hãi: "Đệ sai , tuyệt đối hó hé nửa lời ."
Ngày Ngu Triều kêu ca rằng tỷ tỷ nó đáng sợ lắm, Lục Phồn cứ nửa tin nửa ngờ, cự cãi bảo đại ca nó mới là đáng sợ nhất thế gian.
Giờ thì , hai con ác quỷ dọn về chung một nhà, đời Lục Phồn coi như chấm dứt từ đây.
Ngu Tích buông tay, Lục Phồn cong đuôi bỏ chạy thục mạng. Ra đến cửa quên bám khung cửa trút giận: "Tẩu chẳng bằng một góc Tranh Ngọc biểu tỷ! Đệ ghét tẩu!"
Ngu Tích vung nắm đ.ấ.m về phía bóng dáng đang chạy trốn, thế hồi nãy đập cho thằng ranh con một trận nhừ tử!
Khoan , Tranh Ngọc biểu tỷ là ai ?
Ngu Tích ngẫm nghĩ một chốc, nhưng nhanh ném đầu. Kệ thây nó , mà bận tâm.
Buổi tối, khi tắm gội xong xuôi, Ngu Tích ngoan ngoãn chờ Lục Chấp trong phòng. Nàng tính kỹ , đêm nay kiểu gì cũng gác đầu lên vai ngủ một giấc!
Trời tối om mịt mù mà vẫn thấy bóng dáng Lục Chấp . Thấy Ngu Tích cứ vươn cổ ngóng trông, Hỷ Thước kìm lên tiếng: "Tiểu thư, là để nô tỳ sai hỏi xem ? Biết cô gia vẫn đang bận việc cũng nên."
"Không cần.” Ngu Tích choàng áo dậy: "Ta tự qua đó xem ."
Ngay lúc , bên trong thư phòng.
Lục Chấp xử lý xong tập công văn cuối cùng, chuẩn dọn dẹp nghỉ ngơi thì thấy tiếng bước chân vội vã vang lên bên ngoài.
Tiếp theo là giọng của Ngu Tích: "Phu quân, ngủ ?"
Ngu Tích kiễng chân ngó trong thư phòng. Muộn thế vẫn còn chong đèn, đến giờ ngủ mà.
Cửa mở , Lục Chấp nàng hỏi: "Sao nàng đến đây?"
Ngu Tích tít mắt: "Thiếp tới gọi về ngủ đây !"
Câu thốt , đám hạ nhân xung quanh nhất loạt cúi gầm mặt xuống.
Lục Chấp liếc chiếc áo khoác hờ hững vai nàng: "Vào trong chuyện."
Ngu Tích hớn hở bước theo thư phòng. Mùi mực thơm xộc mũi, đập mắt nàng là vô vàn sách vở chất đống. Nàng đảo mắt quanh một lượt, thầm tán thưởng đúng là thư phòng khác!
Đóng cửa , Lục Chấp mới lên tiếng: "Từ giờ trở , cứ mười ngày sẽ sang hậu viện một , khi tới sẽ sai sai vặt báo . Nàng cần cất công tìm thế nữa."
"Mười ngày một ?" Ngu Tích ngỡ ngàng , lập tức lắc đầu quầy quậy: "Không , như ít quá."
Lục Chấp sững , ngờ nàng phản ứng như thế: "Vậy nàng mấy ngày sang một ?"
"Đương nhiên là ngày nào cũng sang !" Ngu Tích xoắn xuýt vò chiếc khăn tay, vẻ mặt ngây thơ chẳng hề ý thức lời gì : "Người ai mà chẳng ngủ chung với mỗi ngày chứ."
Theo kinh nghiệm thoại bản của Ngu Tích, nam nữ chính trong truyện đêm nào cũng quấn quýt bên mà. Mười ngày mới ngủ chung một , ít quá mất!
Lục Chấp hiểu " " trong miệng nàng là ám chỉ ai, nhưng đối với , mười ngày một là sự nhượng bộ và tôn trọng tối đa dành cho Ngu Tích , nhiều hơn nữa nổi.
Sắc mặt trầm xuống: "Mười ngày một , bàn cãi thêm."
Thấy vẻ mặt cương quyết của , Ngu Tích ỉu xìu cúi gầm mặt: "Dạ ."
Nàng nhất định sẽ nghĩ cách! Kiểu gì cũng lôi về ngủ chung mỗi ngày!
Lục Chấp dứt lời, thấy nàng vẫn dùng dằng chịu , bèn nhướn mày: "Sao thế?"
Chỉ thấy Ngu Tích bẽn lẽn vặn vẹo , hai má nhanh chóng ửng đỏ bừng bừng: "Phu quân, chuyện đó... chính là chuyện đó đó! Chúng thể thêm nữa ?"