Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 7: "Thiếp ghét chàng!"
Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:44
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"..."
Lục Chấp im lặng một thoáng: "Cái gì cơ?"
Ngu Tích cuống quýt: "Ây da, chính là chuyện đó đó!"
Lục Chấp ngơ ngác: "Ta hiểu ý nàng."
Chắc chắn Ngu Tích ý đến chuyện mây mưa, bởi vì hai họ từng , gì chuyện "thêm một nữa".
Hắn dứt lời, Ngu Tích thẹn thùng chỉ tay : "Phu quân, thể nắm tay thêm nữa ?"
Lại một im lặng bao trùm. Ngu Tích tò mò ngước Lục Chấp, thấy mang ánh mắt khó hiểu , nàng bèn cụp mắt xuống, cảm thấy chút tủi .
Nàng đòi ngủ sát cạnh nữa, chỉ xin nắm tay một cái thôi cũng ? Sớm thế thì chẳng gả cho !
Lục Chấp thực sự hiểu nổi Ngu Tích, quả thực hiểu nổi.
Hắn cúi lòng bàn tay , bàn tay thon dài trắng ngần của nàng, cất tiếng: "Trời khuya , nàng về phòng ."
Hắn xong mà Ngu Tích vẫn chôn chân tại chỗ, hốc mắt dần ửng đỏ.
Nàng mím chặt môi, dẩu mỏ hờn dỗi: "Thiếp ghét ."
Lục Chấp: "Được."
Nghe câu trả lời cụt lủn đó, tim Ngu Tích như vỡ vụn, nhưng ngay đó, một bàn tay thon dài bất ngờ đưa mặt nàng.
Lục Chấp nàng chằm chằm: "Nắm ."
Ban ngày hứa với nhạc phụ nhạc mẫu sẽ đối xử với nàng. Vì một chuyện cỏn con thế mà để nàng buồn thì chẳng đáng.
Ngu Tích phá lên , trái tim nứt nẻ nháy mắt lành lặn như cũ. Nàng hí hửng đặt tay lên tay : "Chàng nắm lấy tay ."
Lục Chấp khẽ nắm lấy. Tay Ngu Tích mềm mại vô cùng, mát lạnh mịn màng.
Hai nhịp thở trôi qua, Lục Chấp hỏi: "Được ?"
"Chưa mà.” Ngu Tích dùng tay nắm ngược tay : “Nắm thêm một lúc nữa ."
Nàng mới , hàng mi vẫn còn đọng vài giọt sương kịp rơi, đôi mắt khi xong càng long lanh rạng rỡ.
Nhìn nàng, Lục Chấp thoáng chốc chẳng phân biệt nổi đang dỗ dành thê t.ử đang dỗ dành khuê nữ nữa.
Ngu Tích cúi bàn tay Lục Chấp, lén lút dùng ngón tay vuốt ve. Nàng cảm nhận những vết chai sần dày cộp, nham nhám lòng bàn tay , sờ chẳng mềm chút nào.
Động tác của Ngu Tích nhẹ, cứ như đang gãi ngứa. Lục Chấp toan rút tay về nhưng nàng nắm chặt lấy.
Ánh mắt Ngu Tích tập trung những ngón tay thon dài khỏe khoắn của . Nàng tò mò nắn bóp một cái, ngước lên mặt . Thấy phản ứng gì, nàng nắn thêm cái nữa.
Dần dà, Ngu Tích to gan hơn, cúi đầu ngửi một cái lòng bàn tay . Có mùi mực thơm dễ chịu thoang thoảng, chắc hẳn mới lách xong.
Lục Chấp lập tức giật tay về, lưng : "Thôi , nàng về phòng ."
Ngu Tích thỏa mãn, ánh mắt lướt qua bóng dáng . Lần nàng nhất định sờ cánh tay mới !
Ngu Tích rời , Lục Chấp , cúi đầu lòng bàn tay nàng nắm, thả thõng xuống bên .
Sau thể dung túng cho nàng càn như nữa, thật chút quy củ nào.
Đêm đó Ngu Tích ngủ ngon giấc, thậm chí còn mơ.
Trong mơ, Lục Chấp dùng bàn tay to lớn của vuốt ve khuôn mặt nàng, còn dùng giọng trầm ấm đầy ma lực gọi nàng là "bé ngoan".
"Hì hì."
Hỷ Thước đang rón rén dọn dẹp đồ đạc khựng , sang giường. Ngu Tích đang cuộn tròn trong chăn, khóe miệng chúm chím .
Hỷ Thước thầm nghĩ, tiểu thư mơ thấy chuyện gì vui vẻ mà tiếng thế .
Một lúc , Ngu Tích mở mắt, chính tiếng của đ.á.n.h thức.
Nàng sảng khoái vươn vai, mặt ngập tràn nụ ngọt ngào. Nàng ngay lấy đúng mà, giờ đến mơ cũng thấy vui vẻ!
Thấy nàng tỉnh, Hỷ Thước tò mò hỏi: "Tiểu thư, mơ thấy gì thế?"
"Không gì.” giấc mơ xuân sắc thế Ngu Tích dám kể cho Hỷ Thước : “Ta mơ thấy nhặt tiền! Một ngàn lượng lận!"
Nghe , Hỷ Thước gật gù tán thành. Nhặt nhiều tiền thế vui .
"À tiểu thư.” Hỷ Thước cầm bức thư bàn mang tới: “Đây là thư của Tam tiểu thư nhà họ Kim gửi tới, hẹn giữa giờ Mùi đến lầu Phong Lạc tụ họp."
Ngu Tích bóc thư xem, bên trong chỉ vỏn vẹn hai chữ to đùng, kèm theo vài giọt nước mắt nhòe nhoẹt giấy: "Đến ngay."
Giữa giờ Mùi, tại nhã gian lầu Phong Lạc.
Ngu Tích Kim Dao mặt đang sướt mướt, lo lắng sốt ruột: "Ngươi suốt một khắc , chẳng chẳng rằng lời nào, rốt cuộc là chuyện gì !"
Kim Dao lúc mới nức nở cất tiếng, cô lấy khăn tay che mặt : "Vị hôn phu của nhận thông phòng , hu hu, từng thề thốt chỉ yêu cơ mà, hu hu hu, lừa !"
Ngu Tích và Kim Dao là bạn nối khố, tình cảm thiết từ nhỏ, cả hai đều hôn ước từ bé.
khác với Ngu Tích lúc nào cũng coi trọng nhan sắc, xem vị hôn phu như hạ nhân mà sai bảo, Kim Dao mù quáng vô cùng. Cô cho rằng là vị hôn phu thì nhất kiến chung tình.
Còn về vị hôn phu của cô nàng, Ngu Tích từng gặp, là con trai út của Trương Ngự sử, lùn xịt như con ếch nhái, mặt mũi thì như con lừa kéo cối xay, giọng ồm ồm khó hơn cả tiếng vịt kêu. Thậm chí cha nương Kim Dao mấy hủy hôn, ngặt nỗi Kim Dao chịu.
Nghe , Ngu Tích trợn tròn mắt: "Hắn mà cũng dám nhận thông phòng á!?"
Kim Dao ngay Ngu Tích sẽ về phía , cô gật đầu lia lịa: " thế đúng thế, ngươi cũng thấy là đúng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-7-thiep-ghet-chang.html.]
"Trời ạ!" Ngu Tích chắp tay tiếc thương cho cô nương nạp thông phòng: “Thật quá đáng thương !"
Kim Dao càng gào to hơn: "Hu hu hu, đúng là đồ bạc tình phụ nghĩa, tên khốn kiếp, từ hôn với !"
"Từ hôn !" Nghe Kim Dao nhắc đến chuyện hủy hôn, Ngu Tích lập tức hăng hái hẳn lên: "Hắn chỉ là một tên xí khó coi, đáng lẽ hủy từ lâu ! Ngày mai ngươi cứ tìm một vị hôn phu khác tuấn tú, lời! Tìm mười tên! Tìm hẳn một trăm tên!"
Kim Dao chần chừ: " từng chỉ yêu , khi nhận thông phòng chỉ để màu thôi."
Ngu Tích nhăn nhó bạn một chốc, chợt thốt lên: "... Mẫu quen một vị pháp sư giỏi lắm, ngươi xem thử , cứ cảm giác ngươi ểm bùa ."
Kim Dao bĩu môi: "Ngươi lôi mấy chuyện trong thoại bản , gì chuyện ểm bùa ểm ngải gì ở đây."
"Vậy rốt cuộc tại ngươi từ hôn.” Ngu Tích tò mò gặng hỏi: “Đầu óc ngươi vấn đề gì ?"
Kim Dao ngớ : "Ý gì?"
Ngu Tích: "Ta cứ thấy đầu óc ngươi vẻ bình thường."
Kim Dao: "..."
Kim Dao chẳng gì, ậm ờ một lúc nắm tay Ngu Tích lảng sang chuyện khác: "Thôi , nhắc đến nữa. Phu quân của ngươi đối xử với ngươi thế nào? Ta mẫu ngươi gả nhà đó sướng lắm, bảo học hỏi ngươi đấy."
Nhắc đến Lục Chấp, Ngu Tích vênh mặt đắc ý: "Không giấu gì ngươi, phu quân đối xử với vô cùng ! Hơn nữa là mỹ nam một hai đời, cái tên Trạng nguyên Thám hoa gì đó năm ngoái cũng chẳng sánh bằng một phần vạn phu quân nhà !"
Kim Dao "oa" lên một tiếng đầy ngưỡng mộ: "Lần cũng diện kiến mới ."
Thám hoa lang năm ngoái đủ tuấn tú , phu quân Ngu Tích còn tuấn tú hơn, Kim Dao thực sự dám tưởng tượng, chẳng nhẽ là thần tiên hạ phàm !
" ngươi gả cho đại ca của Lục Bình, hai họ từng chạm mặt ?"
"Chưa.” Ngu Tích cũng lấy lạ: “Hình như họ từng gặp , còn đang định oai lấy le đại tẩu đây."
Kim Dao mang trong bụng một nghi vấn. Tuy Lục Bình nuôi ngoại thất là chuyện đáng hổ thẹn, nhưng Lục Bình đối xử với Ngu Tích thật lòng thật vô cùng. Ngay cả con ngựa nhỏ Ngu Tích cưỡi đạp thanh cũng do tự tay Lục Bình nuôi nấng. Có khi giờ Lục Bình vẫn gì về hôn sự , bằng chút động tĩnh gì.
Nhìn dáng vẻ vô tư của Ngu Tích, Kim Dao ghen tị thôi: "Đến bao giờ mới như ngươi đây."
Phải lúc phát hiện Lục Bình nuôi ngoại thất, Ngu Tích lóc đòi sống đòi c.h.ế.t, nhưng chuyện đầu tiên nàng là đá đ.í.t Lục Bình.
Ngu Tích chợt hỏi: "À , ngươi tiểu thư phủ nào ở kinh thành tên là Tranh Ngọc ?"
"Tranh Ngọc..." Kim Dao ngẫm nghĩ: "Ê, hình như từng cái tên . Năm ngoái tỷ tỷ dự một buổi tiệc ngắm hoa, bảo cô nương tên Cao Tranh Ngọc tài sắc vẹn , còn là biểu của một vị Các lão nào đó nữa, lai lịch tầm thường ."
Nói xong, Kim Dao sang Ngu Tích, thấy nàng đang thẫn thờ nghĩ ngợi điều gì.
Kim Dao bỗng nhớ , phu quân của Ngu Tích chính là Các thần, nương chồng nàng họ Cao, chẳng Cao Tranh Ngọc chính là biểu của phu quân Ngu Tích ?
"Sao thế... Sao tự dưng ngươi nhắc đến cô ?" Kim Dao thoáng lo lắng. Dù bản đành lòng hủy hôn với vị hôn phu xí, nhưng khuyên nhủ bạn bè thì cô nàng vẫn rành rẽ: "Nếu thật sự chịu nổi thì ngươi cứ hòa ly , chúng tìm nhà khác hơn để gả."
"Ta hòa ly !" Ngu Tích chẳng suy nghĩ nhiều, chuyện còn , nàng đoán già đoán non: "Ta chỉ hỏi thế thôi, phu quân hơn gấp vạn cái gã vịt đực của ngươi, ngươi cứ lo cho ngươi ."
Nói xong, Ngu Tích bèn co giò bỏ chạy.
Kim Dao vò chiếc khăn tay, tức cuống: "Vị hôn phu của ngươi mới là vịt đực !"
Ngu Tích chạy mất dạng. Kim Dao thở dài, quyết định về nhà tính tiếp.
...
Trên đường về, Ngu Tích tiện tay mua hai gói bánh dứa. Về đến phủ, theo thông lệ, nàng sai mang một gói biếu Lục phu nhân, rảo bước tiền viện tìm Lục Chấp.
"Tiểu thư, cô gia mà.” Hỷ Thước vội nhắc nhở: “Cô gia chỉ nghỉ phép ba ngày tân hôn thôi, cứ mười ngày mới nghỉ một ngày, đến tối mịt mới về cơ."
Ngu Tích bừng tỉnh: "Ngươi suýt nữa quên bẵng đấy."
Cũng trách tên Lục Bình vô tích sự ngày cứ lượn lờ mặt nàng lấy lòng, nàng quên bẵng mất phu quân hiện tại là trọng thần triều đình, ngày ngày bận rộn trăm công nghìn việc.
Thấy trời còn sớm, Ngu Tích về phòng chợp mắt một lát, tỉnh dậy vài trang thoại bản, áng chừng Lục Chấp sắp về nên lững thững tiền viện.
Tiền viện ngoài thư phòng và phòng khách, còn một căn phòng Lục Chấp thường dùng để nghỉ ngơi. Ngu Tích đó bao giờ, hạ nhân thấy nàng cũng ai dám cản.
Viện của Lục Chấp vô cùng sạch sẽ, gần như hạt bụi. Bên cạnh một rặng trúc nhỏ, gió thổi qua phát tiếng xào xạc vui tai.
Ngu Tích tò mò bước phòng. Căn phòng sát vách thư phòng, rộng lắm. Chăn nệm giường gấp nếp vuông vức phẳng lì, bên cạnh là một bức bình phong bằng gỗ t.ử đàn khảm xà cừ họa tiết sơn thủy, bàn đặt bộ ấm chén T.ử Sa.
Gian phòng ngan ngát hương trúc xanh hòa quyện cùng mùi mực thơm dìu dịu.
Ngu Tích xuống mép giường, thấy giường cứng, tiện tay sờ nắn chiếc gối của Lục Chấp một chút, dậy gần ngắm nghía bức bình phong.
Dù am hiểu hội họa, Ngu Tích cũng chất liệu bức bình phong , nét vẽ sơn thủy khoáng đạt, núi non trùng điệp hùng vĩ. Bên cạnh còn đề hai câu thơ: "Vân tán nguyệt minh thùy điểm xuyết, thiên dung hải sắc bản trừng thanh."*
*Mây tan trăng sáng ai tô điểm, sắc trời mặt biển vốn trong ngần.
Người đề từ: Cao Tranh Ngọc.
Ngu Tích: "..."
Sao là cái cô Cao Tranh Ngọc nữa!?
Trong lòng Ngu Tích bỗng dấy lên hồi chuông cảnh báo. Thằng nhóc Lục Phồn buột miệng thì thôi cho qua, nhưng nay ngay cả bức bình phong bày trong phòng Lục Chấp cũng là do Cao Tranh Ngọc tặng, chẳng lẽ bức tranh cũng do ả vẽ?
Ngu Tích đang vắt óc suy nghĩ, bỗng thấy tiếng bước chân từ phía truyền đến.
Giọng Lục Chấp vang lên: "Nàng đang gì ở đây ?"
Chú thích:
*Tô Thức - Lục nguyệt nhị thập nhật độ hải.