Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 8: Vậy chàng hôn thiếp một cái đi!

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:45
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chấp hồi phủ, hạ nhân bẩm báo Ngu Tích đang ở trong phòng.

Lúc , Ngu Tích đang xổm bức bình phong, vẻ mặt dò xét đầy cổ quái, chẳng rõ đang xem cái gì.

Lục Chấp cất tiếng hỏi: "Sao ?"

Ngu Tích giật thẳng dậy: "Có gì , chỉ ngắm nghía linh tinh thôi."

Nói đoạn, nàng bước tới mặt , cố tình tỏ vẻ lơ đãng hỏi: "Phu quân, bức bình phong thật đấy, là Cao Tranh Ngọc tặng ? Thiếp là biểu của , cô tặng món từ bao giờ thế?"

Lục Chấp vốn thích khác soi mói chuyện đời tư, nhưng nghĩ , Ngu Tích là thê t.ử của , nàng cũng coi như là một phần của , giữa phu thê thì còn gì gọi là chuyện riêng tư nữa.

Hắn xuống bàn, rót một chén nước mới thủng thẳng đáp: "Năm tặng nhân dịp sinh thần. Vừa lúc đó gian phòng mới ngăn , nên sai dọn đây bày cho tiện. Sao tự dưng nàng hỏi chuyện ?"

Ngu Tích vẫn nửa tin nửa ngờ, xích gần : "Thế thấy vẽ ?"

Nghe câu , chén trong tay Lục Chấp khẽ khựng . Ngu Tích đang dò xét mối quan hệ giữa và biểu ?

Hắn sang Ngu Tích, chỉ thấy mặt nàng cố vẻ thản nhiên, nhưng nơi đáy mắt ẩn chứa nét căng thẳng lo âu.

"Cũng tàm tạm.” Lục Chấp nhấp một ngụm : "Chỉ là đồ trang trí thôi mà, cũng chẳng để ý lắm. Nàng đừng sinh bụng đa nghi."

"Đa nghi gì cơ, .” câu của như gỡ tảng đá trong lòng Ngu Tích, nàng lập tức tươi rói: "Thiếp chỉ tò mò hỏi bâng quơ thôi, loại nữ nhân hẹp hòi ghen bóng ghen gió!"

Không ghen bóng ghen gió? Lục Chấp thầm nghĩ chắc.

Hắn đặt chén xuống bàn: "Nếu nàng thích, sẽ bảo dọn nó ."

"Thiếp thích !" Ngu Tích nhích thêm một chút về phía , đầu ngón tay khẽ chạm vạt áo : "Chỉ là thấy bức bình phong to quá thôi. Phu quân , trong của hồi môn của một bức bình phong khảm xà cừ lắm, hợp với cực kỳ. Lát nữa sai mang sang đây đổi cho nhé."

Vừa , những ngón tay nàng mân mê vạt áo giật giật xuống , Lục Chấp khẽ nhấc vạt áo lên, gật đầu: "Tùy nàng."

Một món đồ trang trí cỏn con, bày của ai chẳng .

Bàn tay vồ hụt, nhưng đôi mắt Ngu Tích hề nhàn rỗi. Nàng say sưa ngắm nghía Lục Chấp trong bộ quan phục màu tím sẫm, cảm thấy thật sự là con mắt.

Chẳng là kẻ nào tài hoa thiết kế bộ quan phục , hợp với phu quân của nàng đến mức hảo như thế!

Sắc tím vốn thâm trầm, nhưng Lục Chấp sở hữu dung mạo thanh tú mà góc cạnh, kết hợp với khí chất uy nghiêm cẩn trọng toát từ tận trong xương tủy, chẳng những màu áo nuốt chửng, ngược còn tạo nên một phong thái ung dung tự tại, quý phái khôn tả.

Màn đêm bên ngoài cửa sổ buông xuống đen kịt, hiên nhà ánh đèn lồng le lói thắp lên. Bóng dáng Lục Chấp in bóng nền đêm mờ ảo, tuấn mỹ tựa như bậc tiên nhân hạ phàm bước từ trong tranh vẽ.

Lục Chấp vốn nhạy bén, thể bỏ qua ánh chằm chằm của Ngu Tích. Hắn thật hiểu, cớ nàng cứ đắm đuối như ?

Lục Chấp sang , Ngu Tích lập tức thẳng lưng, ngoan ngoãn như chú mèo con đợi chủ nhân phân phó.

Ống tay áo màu hồng phấn của nàng vắt hờ hững bộ quan phục màu tím sẫm của , một sự kết hợp ngang trái mà hài hòa đến lạ kỳ.

Sắc hồng kiều diễm là tông màu Ngu Tích đặc biệt ưa thích. Nàng cứ im lìm ngoan ngoãn như , trông hệt như quả đào mật căng mọng bàn . Chỉ điều đôi mắt chẳng chịu yên, cứ đảo liên hồi, bụng đầy rẫy mưu mô.

"Trời cũng khuya .” Lục Chấp lạnh nhạt hạ lệnh đuổi khách: "Nàng về phòng ."

"Về cơ?" Ngu Tích giả đò ngơ ngác đảo mắt quanh một vòng, giọng nũng nịu cất lên: "Đây là nhà của mà, còn nữa?"

Quả thực nàng bạo dạn, nhanh chóng coi Lục gia như chính nhà đẻ của , nhưng ý Lục Chấp chẳng .

Lục Chấp thẳng: "Nàng về hậu viện mà ngủ, còn bận công vụ thêm hai canh giờ nữa."

Ngu Tích lập tức chớp lấy cơ hội bày tỏ tấm lòng: "Phu quân, thấy vất vả quá! Hay là để hầu hạ nhé, kề bên sẽ hết mệt mỏi ngay!"

Lục Chấp lập tức từ chối thẳng thừng: "Không cần thiết."

Hắn vẫn còn cả núi công việc giải quyết xong, quả thực thời gian đôi co với Ngu Tích. Hơn nữa, thư phòng của cũng chẳng là chốn nàng thể tùy tiện .

Lục Chấp dậy: "Huyền Ngọc, hộ tống Thiếu phu nhân về phòng."

Nói xong, thẳng sang thư phòng kế bên.

Huyền Ngọc ái ngại Ngu Tích: "Thiếu phu nhân, để thuộc hạ tiễn về ạ."

"Ta về."

Ngu Tích hậm hực mặt , trong lòng sôi sục cơn giận. Nàng nhã ý ở hầu hạ việc, nhẫn tâm đuổi nàng , thật quá đáng!

Thấy Ngu Tích ung dung tự rót cho chén nhấm nháp, Huyền Ngọc chần chừ giây lát, cuối cùng cũng hé răng nhắc nhở nữa.

Dẫu xét theo thái độ của Đại nhân, chuyện Thiếu phu nhân lưu thêm chút nữa lẽ cũng chẳng .

Uống cạn chén , Ngu Tích lượn lờ quanh phòng mấy vòng, ngắm nghía đồ đạc một hồi. Tới chừng tiểu nửa canh giờ trôi qua, cơn buồn ngủ kéo đến, nàng bèn ngả lưng xuống chiếc giường của Lục Chấp, cuộn tròn trong chăn bắt đầu lim dim ngủ gật.

Huyền Ngọc toan lên tiếng gọi, lập tức Hỷ Thước kéo tuột ngoài.

Hỷ Thước rít lên khe khẽ: "Tiểu thư nhà lòng bầu bạn với Đại gia, ngươi điều thế hả?"

Hỷ Thước chướng mắt tên Huyền Ngọc từ lâu , cứ như khúc gỗ di động, chẳng tùy cơ ứng biến gì cả.

Huyền Ngọc nghệch mặt : "Biết điều gì chứ? Đại nhân nhà công vụ bận rộn, cần Thiếu phu nhân bầu bạn."

Hỷ Thước lườm một cái cháy cả mặt: "Mặc kệ Đại gia cần , Thiếu phu nhân hạ đến bầu bạn là tấm lòng của . Việc của phu thê họ, phận hạ nhân như chúng cứ liệu nước mà đẩy thuyền là . Chẳng lẽ ngươi chứng kiến Đại gia cứ thui thủi đơn côi gối chiếc mãi ?"

"Chuyện ... cũng lý."

Đuối lý Hỷ Thước, Huyền Ngọc đành ngậm ngùi lui sang thư phòng của Lục Chấp.

Huyền Ngọc bẩm báo: "Đại nhân, Thiếu phu nhân ngủ ạ, ngài xem cần..."

Lục Chấp xử lý xong một mớ hỗn độn công văn chất đống, tay đang day day thái dương, phẩy tay : "Kệ nàng ."

Huyền Ngọc: "Dạ ."

Khi Lục Chấp buông bút nghỉ ngơi, giờ Hợi điểm qua từ lâu. Tắm gội xong xuôi, bước đến cửa phòng, Hỷ Thước đang gác cửa vội vàng bật dậy: "Đại gia, ngài đến , cô nương nhà đang say giấc nồng ạ."

Lục Chấp gật đầu, đẩy cửa bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-8-vay-chang-hon-thiep-mot-cai-di.html.]

Căn phòng chỉ leo lét một ngọn đèn dầu, hẳn là cố ý để chờ . Ngu Tích co rúm chiếc giường chật hẹp, chẳng chiếm bao nhiêu chỗ, ngặt nỗi tư thế ngủ kém duyên vô cùng.

Lục Chấp cau mày tiến gần. Ngu Tích ôm khư khư chiếc chăn ngủ say sưa, ống quần xắn lên tận đầu gối, phơi bày đôi bắp chân thon thả trắng ngần. Lớp sơn móng chân đỏ chót vẫn y nguyên, ánh đèn mờ ảo trông dường như còn rực rỡ hơn .

Sự tương phản gay gắt giữa làn da trắng muốt và lớp sơn móng đỏ thẫm nổi bần bật nền chăn gấm màu lam nhạt của Lục Chấp, khiến khỏi chói mắt.

Dường như cảm nhận sự hiện diện của , Ngu Tích lơ mơ mở bừng mắt, lách nhích sang một bên: "Ưm... Phu quân, đến , mau ngủ thôi."

Chiếc giường vốn dĩ nhỏ, nếu Lục Chấp cũng lên, chắc chắn sẽ chật cứng.

Hắn cất giọng đều đều: "Nàng cứ ngủ , sang thư phòng ngả lưng tạm cũng ."

"Không chịu .” Ngu Tích vươn tay chộp lấy vạt áo : “Sao ngủ chung với ?"

Nàng cứ luôn hồn nhiên thốt những câu hỏi tế nhị đến đỏ mặt tía tai một cách tỉnh bơ chẳng chút ngại ngùng như .

"Giường bé quá, chen chúc chật chội lắm."

"Chật thì chật chứ .” Ngu Tích càng hớn hở, vỗ bồm bộp xuống đệm giường: “Lại đây ngủ , khoái nhất là ngủ chen lấn đấy!"

Chen chúc mới thích chứ lị, nàng chỉ mong sát rạt bên cạnh Lục Chấp thôi.

Lục Chấp sững giây lát, câu của nàng vô tình gợi hình ảnh Ngu Tích và Lục Bình trong đầu . Bọn họ thanh mai trúc mã lớn lên bên , ngày liệu từng chung chăn gối khăng khít như thế chăng?

"Thôi khỏi.” Lục Chấp rũ mi mắt, bận tâm ba cái chuyện vớ vẩn : “Ta đây."

"Ấy, khoan !" Mắt Ngu Tích đảo liên hồi, chẳng nàng nghĩ chiêu trò gì, bèn giơ bàn tay nhỏ nhắn : "Phu quân, nắm tay thêm nữa , nắm tay, ngủ ngon ơi là ngon!"

Đêm khuya khoắt, Lục Chấp chẳng buồn dây dưa nhiều lời, khẽ nắm lấy tay nàng một cái: "Được chứ."

Ngu Tích đưa mắt bàn tay nâng niu, tay khẽ siết , cảm thấy như thế vẫn bõ bèn gì, bèn đ.á.n.h liều lên tiếng: "Vậy, hôn một cái ?"

Nói , nàng lấy ngón tay chỉ chỉ lên gò má , ngoan ngoãn nhắm nghiền hai mắt , trong lòng hồi hộp mong chờ nụ hôn của Lục Chấp.

Phu thê họ thành mấy ngày , Lục Chấp đáng lẽ hôn nàng một cái mới đạo chứ!

Nàng trong thoại bản, thấy thiên hạ thành xong ai cũng hôn hít cả mà!

Lục Chấp khuôn mặt bầu bĩnh ửng hồng đáng yêu của nàng, gót dứt khoát bỏ . Nàng quá đỗi ngang bướng, tuyệt đối thể dung túng thêm.

Chờ mãi chờ hoài, chẳng thấy nụ hôn nào rơi xuống, cũng chẳng thấy lời hồi đáp nào, Ngu Tích mở to mắt ngơ ngác, mới phát hiện Lục Chấp mất hút.

"Cái đồ... đồ đáng ghét..."

Ngu Tích tiu nghỉu rạp xuống giường, ôm khư khư chiếc gối của Lục Chấp hậm hực nghĩ thầm: Mình sẽ thèm chuyện với nữa!

Dù trong lòng tức tối là , nhưng sáng hôm bừng tỉnh giấc, thấy trời còn lờ mờ sương, tưởng hãy còn sớm chán, chuyện đầu tiên Ngu Tích nghĩ đến vẫn là tìm Lục Chấp.

Hỷ Thước bưng chậu nước ấm hầu nàng rửa mặt, thành thật đáp: "Tiểu thư , bây giờ sắp đến giờ Ngọ , trời râm mát thế là do sắp đổ mưa đấy, Đại gia xuất phủ từ lâu ạ."

"Ra .” Ngu Tích chán nản vật xuống giường, ngẩn ngơ trần màn một lát vùng dậy: “Hôm nay trời mưa, đón phu quân mới !"

Giờ Dậu một khắc, Ngu Tích chực sẵn cổng hoàng cung y như định.

Ngu Quan Hải tan chầu bước , trông thấy Ngu Tích thì lòng dâng lên niềm xúc động khó tả. Con gái rượu gả mà vẫn nhớ nhung phụ , trời mưa tầm tã thế còn đường tận nơi đón rước.

Ông tự hào vỗ n.g.ự.c khoe khoang với đồng liêu: "Các xem, đây là con gái bảo bối của lão phu đấy, trời mưa gió vẫn đường đón lão phu hồi phủ, nhà các ai tới đón cơ chứ?"

Tín Dương Hầu cạnh lừ mắt ông vẻ xem thường: "Làm như mỗi ông con gái bằng."

Ngu Quan Hải đốp chát : "Với loại chẳng con gái nào đến đón như ông thì lão phu chẳng buồn phí lời."

Bỏ ngoài tai lời mắng nhiếc của Tín Dương Hầu, Ngu Quan Hải hớn hở bước tới cạnh cỗ xe ngựa của Ngu Tích.

"Con gái ngoan, phụ đây, chúng mau về thôi."

Thế nhưng Ngu Tích giương đôi mắt khó hiểu ông: "Phụ , gì ở đây thế? Phu quân nhà con vẫn tan chầu ạ?"

Ngu Quan Hải c.h.ế.t lặng, trái tim phụ vỡ vụn thành trăm mảnh.

"Con gái ngoan, đồng liêu của đang kìa, con cho phụ lên xe ..."

Lên xe ngựa, thấy Ngu Tích vẫn chằm chằm như hối thúc, Ngu Quan Hải đành nuốt cục tức bụng hậm hực đáp: "Nhanh nhất cũng đến giờ Tuất nó mới khỏi cung , con theo phụ về , phụ cho con tiền tiêu vặt."

Ngu Tích lập tức ngửa tay , Ngu Quan Hải gượng lôi túi tiền: "Con gái ngoan, phụ ngay con lúc nào cũng lời phụ mà."

Cầm tiền, Ngu Tích hớn hở: "Vẫn là phụ chu đáo nhất! Lát nữa con đưa phu quân ăn quán một bữa trò. Phụ mau mau xuống xe , chắc mẫu phái tới đón phụ từ đời thuở nào đấy."

Ngu Quan Hải: "..."

là cái đồ con gái rượu vong ân phụ nghĩa.

Đuổi khéo phụ , Ngu Tích tựa lưng vách xe ngựa lôi thoại bản say sưa . Chẳng bao nhiêu thời gian trôi qua, nàng đưa tay dụi đôi mắt mỏi nhừ, ngoái đầu ngoài ngó nghiêng thì bắt gặp Lục Chấp đang rảo bước từ trong cung điện .

Ngu Tích chộp vội chiếc ô vội vàng lao xuống xe: "Phu quân, đến đón đây!"

Nhìn thấy Ngu Tích, Lục Chấp thoáng chút ngỡ ngàng: "Về thôi."

Huyền Ngọc che ô cho Lục Chấp, Hỷ Thước thì bung ô cho Ngu Tích. Còn Ngu Tích cũng kè kè một cây ô tay, là do nàng cố tình mang dự phòng cho Lục Chấp.

Lên xe ngựa, Lục Chấp phủi mấy giọt nước mưa còn vương áo, tinh ý phát hiện Ngu Tích đang giấu quyển sách mông, bèn lên tiếng nhắc nhở: "Giấu sách cho kỹ kẻo ướt nhòe chữ bây giờ."

Ngu Tích giật thót tim, nhớ lời Hỷ Thước dặn dò cất thoại bản cho cẩn thận, bèn lúng túng đẩy quyển sách sâu thêm xuống đệm ghế: "Vâng , ."

Lục Chấp tưởng nàng chờ đợi quá lâu nên lôi sách g.i.ế.c thời gian, giọng điệu phần ôn nhu hơn hẳn: "Trời mưa tầm tã thế nàng còn cất công đến đón , nàng lòng ."

"Vâng , đội mưa chờ lâu lắm đó.” Ngu Tích chớp ngay lấy thời cơ sấn sổ ôm chặt cánh tay : “Chàng tính trả ơn thế nào đây!"

Hiếm khi thấy Lục Chấp giật tay ngay lập tức mà còn mỉm trêu chọc: "Thế nàng đền đáp ?"

Ngu Tích bèn đưa ngón tay chỉ lên má , đúng ngay cái vị trí chỉ điểm tối qua: "Vậy hôn một cái !"

 

Loading...