Phu Quân Cổ Hủ Nhưng Quả Thật Rất Tuấn Tú - Chương 9: Ở trên xe ngựa thì sao lại không được?

Cập nhật lúc: 2026-09-12 14:36:46
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chấp cảm thấy Ngu Tích hình như một nỗi ám ảnh kỳ lạ với những tiếp xúc mật.

Nhìn bộ dạng của nàng, Lục Chấp khỏi lên tiếng răn dạy: "Nàng bây giờ là phu nhân của Các thần, từng lời cử chỉ đều đại diện cho thể diện của Lục gia và của , lúc nào cũng giữ thói nũng như trẻ con thế?"

Ngu Tích cảm thấy chút tủi , bụng bảo tên mà vô lý thế: " chính sẽ đền đáp cơ mà. Với , bây giờ đang ở trong xe ngựa, ai thấy , hôn?"

Lục Chấp nghiêm giọng cảnh cáo: "Tai vách mạch rừng, bất kể là ở xe ngựa ở trong phủ, nàng luôn khắc cốt ghi tâm, ."

Ngu Tích hết đoái hoài tới , thực sự là để ý nữa.

Nàng liếc khuôn mặt Lục Chấp một cái, thêm cái nữa, cuối cùng đành miễn cưỡng tự an ủi bản : "Thôi , đều theo phu quân."

Dáng vẻ ỉu xìu xìu của nàng khiến Lục Chấp khẽ mím môi. Ngu Tích tuổi tuy còn nhỏ, nhưng cũng mười bảy , nên học cách hiểu chuyện dần .

Hắn đầu nàng nữa. Ngu Tích ngắm nghía sườn mặt một hồi lâu, thầm quyết định sẽ tự xông tới cưỡng hôn, hôn chớp nhoáng xem nàng, cùng lắm thì ăn mắng, đ.á.n.h thì chắc chắn đ.á.n.h !

Nếu mắng thì cứ để tai lọt qua tai là xong, hứ!

Thành bao lâu mà một cái hôn cũng cho, ghét thật!

Cả hai đường ai nấy im lặng cho tới lúc về phủ. Ngu Tích bực dọc đến mức quên béng luôn ý định đưa Lục Chấp ăn tiệm. Vừa về tới phòng, nàng bèn chén tù tì mấy miếng bánh ngọt để xả giận.

Hỷ Thước cạnh an ủi: "Tiểu thư, hùng khó qua ải mỹ nhân, Đại gia chỉ đang bộ tịch chút thôi, hiểu cái nết của tiểu thư , khi bám riết lấy rời chứ."

Ngu Tích gật gù chiều đồng tình: " , quả thực là một đại mỹ nhân."

"Tiểu thư cứ nghĩ thế là chuẩn! Đường dài mới ngựa !" Theo quan sát của Hỷ Thước thời gian qua, Đại gia tuy lạnh nhạt, nhưng là lạnh nhạt với tất cả chứ riêng gì Ngu Tích: "Nước chảy đá mòn, Đại gia chỉ duy nhất một phu nhân là , ngài thương thì còn thương ai."

Nghe lọt tai, Ngu Tích vui vẻ trở , c.ắ.n thêm một miếng bánh dứa hắng giọng: "Nói đúng lắm! Chàng chỉ là thê tử, kiểu gì chẳng sủng ái !"

Hỷ Thước âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà Ngu Tích thuộc tuýp dễ dỗ ngọt, đổi khác khéo tức hộc m.á.u c.h.ế.t .

Nói trắng , hai họ đến giờ vẫn viên phòng. Hỷ Thước cũng dám bẩm báo chuyện về Hầu phủ. Thôi thì để muộn chút nữa, nàng sẽ âm thầm tìm cách xem .

Hôm nay trời mưa mát mẻ, đêm đến ngủ đặc biệt ngon giấc. Sáng hôm thức dậy, Ngu Tích bèn đ.á.n.h xe về Tuyên Văn Hầu phủ.

Chuyến viếng thăm đột ngột của Ngu Tích khiến cả nhà họ Ngu phen nháo nhào, ai nấy đều lo ngay ngáy tưởng nàng chịu ấm ức ở nhà chồng.

Trần thị níu tay Ngu Tích xoay nàng quanh mấy vòng, ngó tứ phía, vẻ mặt sầu lo: "Sao tự dưng con về? Có thằng nhãi đó ăn h.i.ế.p con ? Để nương sai báo tin gọi cha con về ngay, chúng sang Lục gia đòi công bằng!"

"Không ai ăn h.i.ế.p con .” Ngu Tích xị mặt ỉu xìu: “Nương , ôi chao, để con thầm thì to nhỏ với nương chuyện ."

Trần thị kéo nàng phòng, khó hiểu gặng hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ?"

Ngu Tích dẩu đôi môi đỏ mọng, lí nhí: "Nương ơi, phu quân cho con ôm, cũng chẳng chịu hôn con, hức."

Trần thị bừng tỉnh đại ngộ, hóa là chuyện .

Bà ngó đông ngó tây, cẩn thận đóng kín cửa sổ mới hạ giọng thủ thỉ: "Thế... nó sờ soạng con ?"

Ngu Tích ngẫm nghĩ một chút, hậm hực: "Không sờ, chỉ nắm tay con, buông ngay."

Trần thị cau mày, chẳng hiểu thằng Lục Chấp nữa. Con gái bà dung mạo xinh , dáng dấp nuột nà, da trắng như tuyết, thịt thơm như ngọc, tên đàn ông nào nhẫn tâm đến độ chẳng thèm vuốt ve mơn trớn, cứ thế mà "" luôn chứ?

kể, như thế thì Tích nhi đau đớn chừng nào. Chẳng lẽ thằng Lục Chấp cảm giác gì, chỉ mỗi khoái cảm của bản thôi ?

Không tiện thẳng toẹt , Trần thị chỉ c.h.ử.i thầm Lục Chấp vài câu trong bụng, đoạn : "Chuyện thể tự nó quyết , nó thế là quá đáng lắm."

Ngu Tích tiu nghỉu: " thế ạ, con chỉ hôn con một cái thôi, tuấn tú như thế mà chịu hôn con, cũng cho con hôn , đáng ghét."

"Vậy con với nó ?"

"Con , phu quân mắng con hiểu quy củ. Rõ ràng là ở trong xe ngựa, ai thấy mà chứ."

Trần thị: "..."

Bà trân trối con gái, rõ ràng bà dặn xé sạch mấy cuốn thoại bản rác rưởi cơ mà, chẳng lẽ xé sót?

mới thành mấy ngày mà đòi "" xe ngựa, quả thực là ... khụ khụ... quá bạo.

Thấy Trần thị im bặt, Ngu Tích nóng nảy lay lay cánh tay bà: "Nương , nương mau hiến kế cho con , giờ đây?"

Đã thành bao lâu , kể đến chuyện chung chăn chung gối, tính mới nắm tay vỏn vẹn hai . Ngu Tích bất mãn vô cùng. Theo nàng, mẫu nàng là túc trí đa mưu nhất, tìm đến bà là chuẩn cần chỉnh.

"Con gái ngoan, chờ một chút để nương nghĩ xem nào..."

Trần thị đăm chiêu một lúc lâu, cuối cùng lôi từ đáy rương tủ một cuốn bí kíp, thì thầm: "Trong cuốn sách ghi chép một kỹ xảo đấy, con cất . Nó mà chịu vuốt ve mơn trớn con thì , khổ con nương. Theo nương thấy, con vẫn chuyện sòng phẳng với nó, là phu thê thì còn câu nệ gì nữa."

Ngày xưa Ngu Tích còn nhỏ, Trần thị cố kỵ nên từng đề cập chuyện . Giờ con gái yên bề gia thất, chuyện phòng the vốn là chuyện hệ trọng, .

Ngu Tích tò mò đón lấy cuốn sách, thấy bìa trống trơn một chữ, bèn tò mò định lật xem: "Thoại bản gì đây nương?"

Mới lật mép giấy Trần thị giằng tay : "Mang về phòng lén lút mà ."

Ngu Tích định hỏi thì tiếng Ngu Thanh vọng từ ngoài sân: "Mẫu , con bảo mới về hả nương?"

Trần thị vội vàng giấu phéng cuốn bí kíp sang một bên: "Lát nương sai mang sang cho con ."

Ngu Tích ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ!"

Nàng đinh ninh rằng, đây chắc hẳn là cuốn thoại bản mới toanh nương cất công tìm mua để xoa dịu tâm hồn đang tổn thương của nàng!

Ngu Tích cùng Trần thị bước ngoài. Ngu Thanh bèn hỏi thăm: "Muội , tự dưng về thế? Lục gia xảy chuyện gì ?"

Trần thị lườm nguýt con trai: "Muội ngươi về thăm nhà ?"

"Được chứ chứ.” Ngu Thanh vẫn quen việc cô lí lắc ồn ào ở nhà đột nhiên thành con dâu nhà , hỏi Ngu Tích: "Muội thỉnh an tổ mẫu ?"

"Dạ .” Ngu Tích liếc bộ quan phục Ngu Thanh: “Muội cũng mới tới. Đại ca, đáng lý giờ ở Đại Lý Tự chứ, về nhà lúc ?"

Ngu Thanh là Tiến sĩ năm ngoái, hiện đang quan tại Đại Lý Tự.

"Ngày mai tháp tùng Chu Tự khanh công cán xa, nên xin phép về sớm thu xếp hành trang."

Trần thị xen : "Đi bao lâu thế con?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phu-quan-co-hu-nhung-qua-that-rat-tuan-tu/chuong-9-o-tren-xe-ngua-thi-sao-lai-khong-duoc.html.]

"Khoảng chừng một tháng ạ."

"Đi lâu quá.” Trần thị chép miệng: “Cơ mà ngoài cọ xát cũng là cơ hội . Nương dẫn gói ghém đồ đạc cho con, con sang bẩm báo với tổ mẫu một tiếng ."

Ngu Thanh gật đầu: "Vâng."

Hai sóng bước về viện của Ngu lão phu nhân.

Dọc đường, Ngu Thanh ân cần hỏi: "Sang Lục gia thấy lạ nước lạ cái ? Lục Các lão đối xử với ?"

"Tất cả đều ạ.” Có những chuyện chỉ tỉ tê với Trần thị , chứ thể toạc móng heo với Ngu Thanh. Ngu Tích nhoẻn miệng , moi từ trong túi tiền một tờ ngân phiếu: "Hôm qua phụ cho một khoản, chốc nữa thỉnh an tổ mẫu xong mời đại ca đ.á.n.h chén một bữa no nê!"

Ngu Thanh đời nào bắt bao ăn bao uống, đành xòa: "Được thôi, hôm nay hưởng sái phúc của ."

Sau khi thỉnh an Ngu lão phu nhân, hai thẳng đến Tầm Vị Lâu.

Ngu Tích chốt đơn các món từ lâu: móng giò hầm, gà xào hạt dẻ, thêm đĩa cá xào ớt chưng!

Tuy tài nghệ của đầu bếp Lục phủ cũng tồi, nhưng đồ ăn nhà hàng mới là chân ái của nàng.

Chiếc xe ngựa đỗ xịch, hai bước lên nhã gian lầu hai. Bỗng dưng, một âm thanh quen thuộc đập tai Ngu Tích.

Nàng đảo mắt , thì là Kim Dao đang mếu máo từ căn phòng bên cạnh bước : "Trương Cảo, tên khốn nạn nhà ngươi, hủy hôn!"

Ngay lưng là vị hôn phu Trương Cảo của nàng, thấp thoáng bóng dáng một nữ nhân yểu điệu thò đầu từ phía trong.

Trương Cảo sải bước dài tóm chặt lấy Kim Dao: "Cô thôi loạn , thể diện của cô vứt hết xuống sông xuống biển !"

Thấy Trương Cảo hung hăng, Kim Dao hoảng sợ lùi . Bỗng một nam nhân cao to lù lù xuất hiện, vung chân đạp Trương Cảo ngã chỏng vó lên trời.

Kim Dao ngẩn . Nam thanh niên khẽ nghiêng đầu, diện mạo khôi ngô tuấn tú, ánh mắt sắc lẹm kịp thu hồi: "Cô nương chứ?"

Mặt Kim Dao đỏ bừng: "Ta, ."

"Ngươi chứ!?" Ngu Tích tất tả chạy tới đỡ lấy Kim Dao, sang gắt nha cùng nàng : "Ngươi chạy mau về bẩm báo Kim bá phụ, Kim bá mẫu, cứ Trương Cảo dám giở thói côn đồ với tiểu thư nhà ngươi, chạy mau!"

Nha lập tức gật đầu, ba chân bốn cẳng co giò chạy về nhà cấp báo.

Trương Cảo lóp ngóp bò dậy. Thấy là nhà họ Ngu, dù trong bụng tức ách nhưng cũng chẳng dám chọc tức, bèn ném đá giấu tay: "Đây là chuyện xích mích giữa và Dao nhi, hai rảnh rỗi sinh nông nổi nhúng mũi chuyện bao đồng ."

Nói đoạn, sang dùng giọng điệu dụ dỗ, dỗ dành Kim Dao đang ngây như phỗng: "Dao nhi, qua đây với . Ta mà, con ả đó chỉ là a thôi. Lúc nãy cô nương bù lu bù loa giật nảy nên mới nặng lời thôi."

Kim Dao khinh khỉnh bĩu môi, ôm c.h.ặ.t t.a.y Ngu Tích, nửa con mắt cũng chẳng thèm bố thí cho : "Hủy hôn , với loại như ngươi chẳng còn gì để nữa."

Trương Cảo thấy xúm xem náo nhiệt ngày một đông, đành bỏ một câu hăm dọa vớt vát thể diện: "Được, cô nhớ kỹ lấy, đừng hối hận!"

Hắn xách cổ ả nha khuất, Ngu Tích mới lôi Kim Dao nhã gian của .

Ngu Tích tấm tắc: "Cuối cùng ngươi cũng sáng mắt đòi hủy hôn, quả là dễ dàng gì."

Kim Dao đỏ mặt lén liếc Ngu Thanh, e thẹn hắng giọng: "Thật hủy hôn với từ tám kiếp , kẹt nỗi sợ bẽ mặt hai bên gia đình nên mới ngậm miệng. Cái thứ nam nhân mới nới cũ, bắt cá hai tay , xách dép cho còn xứng."

Ngu Tích: "?"

Ngu Tích mắt chữ A miệng chữ O kinh ngạc, chẳng mấy hôm nàng còn mếu máo luyến tiếc cơ mà, tự dưng nay giác ngộ như Phật hiển linh ?

Ngu Thanh khi dặn dò món ăn thì chuồn xuống lầu thanh toán, để Kim Dao cứ tủm tỉm gác đầu lên vai Ngu Tích đang mặt mũi ngơ ngác như bò đội nón.

Ngu Tích thực sự tài nào hiểu nổi chuyện gì xảy . Ăn xong bữa tiệc thịnh soạn, nàng cứ thế mang theo một bụng dấu hỏi chấm to đùng trở về Lục phủ.

Vừa mới mở trang đầu cuốn thoại bản Trần thị phái đem sang, kịp lấy một chữ, hạ nhân báo Lục Chấp giá lâm.

Ngu Tích tiện tay ném luôn cuốn thoại bản xuống gầm gối, cơn dỗi hờn từ vụ hôm qua vẫn nguôi nên nàng cứ đấy chẳng thèm rước.

Lục Chấp mười mươi hôm qua nàng còn hậm hực, hôm nay hạ nhân bẩm báo nàng dông về nhà đẻ, bèn đảo qua xem .

Thấy Ngu Tích ngó lơ , Lục Chấp cất tiếng: "Nàng còn giận ?"

"Chàng cũng đang giận cơ đấy.” Ngu Tích chạnh lòng, nước mắt chực trào, nàng túm chặt lấy gối, ngoảnh mặt ngơ: “Thiếp ghét , hứ."

Lục Chấp điềm nhiên dậy: "Thế thì về đây."

Nói xong, toan xoay gót cất bước.

Ngu Tích siết chặt nắm đấm, cáu bẳn hốt hoảng. Cái chịu dỗ dành nàng chút nào , bảo về là về luôn , ác tâm thế là cùng!

Vừa mới lầm bầm trong bụng, bỗng thấy Lục Chấp dừng bước, Ngu Tích vội vàng mặt , bộ tịch dỗi hờn mặt: "Nếu chịu xuống nước dỗ dành , nhất quyết thèm đếm xỉa gì đến nữa."

Lục Chấp âm thầm quan sát. Ngoài miệng thì đếm xỉa, nhưng mắt nàng thi thoảng vẫn lén lút dòm sắc mặt đấy thôi.

Thôi bỏ , chiều chuộng nàng một phen cũng chẳng thiệt thòi gì.

Lục Chấp: "Thế nàng dỗ dành ?"

Ngu Tích rạng rỡ hẳn lên, đập bồm bộp xuống trống bên cạnh: "Vậy đêm nay ngủ ở đây với ."

Lục Chấp ngập ngừng: "Được."

Gần một khắc , Lục Chấp tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, sóng vai cạnh Ngu Tích, định bụng răn dạy nàng đôi lời. Cho dù nàng thể đảm đang vai trò hiền thê thì cũng học cách kiềm chế tính tình, thể hở chút là dỗi hờn, mẩy như thế.

Hơn thế nữa... chuyện chung chăn gối ôm hôn gì gì đó, cũng phép nhắc nhắc mãi, tự an bài của riêng .

Thế nhưng chữ nghĩa còn kịp thốt khỏi miệng, bỗng thấy một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại rụt rè nắm lấy tay .

Lục Chấp khẽ nghiêng đầu , thì thấy Ngu Tích rón rén dịch sát về phía , đó ngập ngừng, khe khẽ ngả đầu lên bờ vai vững chãi của .

Lời tác giả:

Ngu Tích: Ghét ghét ghét! (Lén lút trộm, ôi chao mà tuấn tú đến thế hu hu hu)

Lục Các lão: Để dỗ dành nàng ?

Ngu Tích: Thôi , vì nể tình nên rộng lượng bỏ qua cho đó (ôm chầm lấy, dụi dụi cọ cọ). Quả là một chiếc bánh kem nhỏ nhắn mềm mại thơm ngon ngọt ngào dễ dỗ dành mà!

 

Loading...