Phùng Tình Nhật - Chương 110: Đại Vu Thần Tái Lâm

Cập nhật lúc: 2026-02-10 23:36:21
Lượt xem: 156

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nguyên do trong đó cũng rõ lắm." Triệu Thả An : "Chỉ nhớ nàng từng nhắc qua, giữa nàng và vị sư cũng một đoạn nhân quả riêng. Còn cụ thể là nhân gì gặt quả nấy, nàng kỹ nên cũng chẳng hỏi sâu."

Câu trả lời mơ hồ khiến Thiếu Vi cảm thấy thất vọng. Triệu Thả An chút áy náy, bảo: "Ta vốn thói quen soi mói chuyện khác nên nhiều. Hay là đổi câu nào nông hơn chút ?"

Thiếu Vi đành lùi một bước: "Vậy chắc thúc nàng giả nam trang chứ?"

Triệu Thả An gật đầu, chuyện thì rõ. Dù lúc nàng là nữ tử, dọa cho khiếp vía, nàng cũng giải thích đôi câu để trấn an: “Đợi đến ngày nào đó dứt áo , chỉ cần trút bỏ bộ áo gấm Quốc sư , thoát khỏi cái hư danh giả dạng , dùng bản tướng đến nơi xa xôi ngàn dặm, tự tại ngao du giữa đất trời, chẳng tiêu d.a.o khoái hoạt lắm ?"

Đi xa ngàn dặm, ngao du đất trời ... Bách lý du dặc (trăm dặm rong chơi). Hóa từ nhiều năm , nàng gửi gắm kế hoạch thoát xác của cái tên bốn chữ .

Rời khỏi kinh sư, khoác áo xanh, cưỡi trâu xanh, thu nhận một chú mèo đen, nhặt thêm một tiểu quỷ. Trên đường về phương Nam, nàng từng với Triệu Thả An đầy cảm thán: "Giờ đây tuy thành tiên, nhưng còn hơn cả thành tiên."

Thiếu Vi cảm giác như lật mở một cuốn thẻ tre mới cũ, bắt đầu quá khứ của . Nàng hỏi: "Khương Phụ là tên thật của nàng ?"

"Ừ, nàng bảo đó là tên thật từ lâu , cả khi bái sư."

Thiếu Vi hỏi: "Vậy nàng còn nào khác ?"

"Tình của nàng mỏng, nhà đều qua đời, chẳng còn sót ai."

"Ai ?" Thiếu Vi nghiêm mặt phản bác: "Chẳng lẽ thúc và nhà của nàng ?"

Thấy gia nô ngẩn , nàng tự nhiên tiếp: "Dù cũng ! Giờ là Khương Hoa Ly. Chỉ cần càng nhiều tin , niệm lực mà Khương Hoa Ly nhận đời càng nhiều thì ngay cả ông trời cũng thể nàng là kẻ tuyệt hậu nữa!"

Gia nô càng thêm ngây . Chí hướng của nàng to lớn đến nhường , chỉ lừa gạt đời, lừa gạt Thiên tử, mà còn mượn niệm lực từ phận Khương Hoa Ly để lừa gạt cả ông trời.

Hóa nàng vẫn luôn nhớ câu lời phê "mệnh trung vô hậu, tam thập nhi vẫn" ( con nối dõi, ba mươi tuổi ắt c.h.ế.t) của Khương Phụ, nên lúc nào cũng nung nấu ý định đổi nó.

Trong ba chữ Khương Hoa Ly rõ ràng ẩn chứa sự cố chấp đầy phản nghịch: "Ông trời bảo nàng tuyệt hậu, cứ nàng nối dõi".

Trong lòng Triệu Thả An dâng lên một dòng nước ấm, nhưng ngẫm nghĩ một lát, vẫn thành thật : "Ông trời chắc dễ lừa như . Chỉ cái tên thôi thì đủ, quan hệ huyết thống mới tính là nhà, là hậu nhân."

"Sao và nàng huyết thống?" Thiếu Vi lập tức cãi: "Thúc e là , nàng từng uống m.á.u của , lấy m.á.u luyện đan d.ư.ợ.c nuốt bụng ! Khí huyết sớm hòa quyện, tính là huyết thống?"

Điều từng là cấm kỵ đáng ghét nhất, giờ đây trở thành sợi dây liên kết nỡ buông tay, cố chấp trói buộc , giữ nàng nhân gian.

Nhìn đôi mắt đen láy sáng ngời trong bóng tối nhá nhem, gia nô im lặng một lát : "Không chỉ . Người vì tìm nàng, cứu nàng mà cũng đổ bao nhiêu máu. Mối dây dưa m.á.u thịt sớm bền chắc thể phá vỡ, e là ông trời cũng chẳng phân biệt nổi nữa ."

Thiếu Vi: "Vậy thúc thu , tuyên bố."

Gia nô khó hiểu, nàng nghiêm túc giải thích: "Thu câu bảo nàng lúc nãy, tuyên bố rằng nàng nhà, hậu nhân."

Lời cũng là chú ngữ. Phải một cách kiên định thì mới khả năng thành hiện thực.

Gia nô tuyên bố ngay, giơ ba ngón tay lên trời, thành khẩn niệm lời dối tày trời : "Thiên đạo ở , Triệu Thả An xin thề, Khương Phụ hậu nhân, tuyệt đối kẻ cô độc c.h.ế.t sớm."

Thiếu Vi giật , nàng chỉ bảo tuyên bố chứ bắt thề !

Thời gian cấp bách, nàng cũng lùi bước d.a.o động, bèn cũng giơ ba ngón tay lên, nghiêm túc : "Thiên đạo ở , cũng xin thề, là bắt Triệu Thả An thề đấy!"

Ánh mắt thiếu nữ kiên định, bất khuất bất tuần, khổ cùng chịu.

Triệu Thả An nở một nụ phần gượng gạo, bởi gần như chẳng bao giờ . Hai cứ thế hứng chí mà thề thốt một cách lung tung nhưng đầy chấn động.

Khi buông tay xuống, Thiếu Vi : "Ta mặc kệ nàng và Xích Dương nhân quả gì, chỉ nhân quả mà thực hiện. Xích Dương g.i.ế.c , đương nhiên cũng g.i.ế.c . Đây là nhân quả giữa , sinh t.ử thắng bại cứ xem bản lĩnh mỗi ."

Gia nô gật đầu, tỏ ý ủng hộ.

Đây đều là đại sự, mà đại sự thì bắt đầu từ việc nhỏ. Gia nô nhớ tới một việc nhỏ, thuận miệng nhắc: "Lần Lục hoàng t.ử giúp đỡ ít, tuy ngươi cũng giúp báo thù coi như ai nợ ai, nhưng nếu cắt đứt qua , còn tiếp tục dùng thì nên liên lạc thăm hỏi đôi chút."

"Thăm hỏi?" Thiếu Vi bắt hai từ mấu chốt.

"Ừ, đánh, thương ."

Thiếu Vi ngạc nhiên: "Ai đ.á.n.h ?"

Gia nô đáp: "Hoàng đế hạ lệnh. Vì coi thường pháp kỷ, dám động binh khí lạm sát tại sơn trang của Chúc Chấp, nên phạt đ.á.n.h mười gậy, lấy công b.ắ.n c.h.ế.t Chúc Chấp để bù tội, coi như trừng phạt."

Mười gậy cỏn con, Thiếu Vi tất nhiên để mắt, nhưng nhớ đến cái chân của Lưu Kỳ, khỏi cảm thấy đối với quả thực là họa vô đơn chí.

Gia nô hỏi ý kiến nàng: "Có cần thăm ?"

"Phải chứ." Thiếu Vi : "Việc vốn là dọn tàn cuộc . Không những thăm mà còn nhớ cảm tạ ."

"Vậy chắc thể tay ." Gia nô suy tư: " con cháu Thiên gia thì thiếu vàng bạc châu báu."

Hơn nữa vàng bạc châu báu lấy lai lịch cũng chẳng sạch sẽ gì, tặng khéo giống tiêu thụ đồ trộm cắp, quá thiếu thành ý.

Thiếu Vi vắt óc suy nghĩ, ánh mắt rơi xuống cái niêu đất gia nô đang ôm, bỗng nhiên nảy ý : "Bảo Mặc Ly hầm cho một niêu canh cá lóc ?"

Nghĩ ngợi thêm chút nữa, nàng : "Tặng thêm một giỏ trứng gà nữa!"

Thiếu Vi từng ngầm quan sát, ngày ở Đào Khê, nhà nào đau ốm, hàng xóm láng giềng thiết thường mang trứng gà đến biếu. Thiếu Vi ngày càng tin rằng đây là một nghi thức giao thiệp rộng rãi, mang theo lời chúc chân thành mong đối phương sớm bình phục.

Chiều hôm , khi trời sắp tối, Triệu Thả An tay trái ôm niêu đất, tay xách giỏ tre, chuẩn một chuyến đến phủ Lục hoàng tử.

Năm xưa khi Lưu Kỳ rời kinh đến quận Vũ Lăng, tuổi còn nhỏ, đến lúc xuất cung lập phủ, nhưng cũng như việc sớm tên tự, phủ của cũng sớm trù xây dựng.

Đế Hậu ngày xưa thương xót đứa con út , thường theo ruột ngoài, lúc về kinh vẫn ở trong cung, Đế Hậu chỉ lục tục cho thêm thắt đồ đạc phủ hoàng tử.

Lần đầu tiên thật sự dọn phủ cái đêm tuyết rơi, chân trúng tên, cửa cung đóng chặt còn mở nữa.

Gia lệnh của phủ hoàng t.ử vẫn nhớ rõ, đứa trẻ đáng lẽ dưỡng thương dần trở nên trầm mặc u ám. Mẹ, trai, ruột sống kẻ c.h.ế.t, cha duy nhất còn sống chỉ một đêm trở thành thiết nhất nhưng cũng xa lạ nhất.

Hơn bốn năm trôi qua, đứa trẻ may mắn sống sót năm nào lớn thành thiếu niên, nữa trở nơi , vẫn là trong tư thế dưỡng thương.

Vừa chập choạng tối, phủ hoàng t.ử mới lên đèn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-110-dai-vu-than-tai-lam.html.]

Gia lệnh đến hỏi thăm thương thế Lục hoàng tử, cách tấm rèm trúc nửa buông, thấy thiếu niên đang sấp tràng kỷ để tùy tùng thuốc.

Từ hoàng lăng trở về ba ngày, vị điện hạ chỉ dưỡng thương ngoài, thường ngày chỉ mặc trung y. Lúc áo trắng từ xuống ngang hông, để lộ tấm lưng với đường cong cân đối, hai cánh tay khoanh mặt, lờ mờ thấy cơ bắp rắn rỏi, làn da trắng lạnh.

Gia lệnh thầm nghĩ, Kim thượng thời trẻ dung mạo tráng lệ, Lăng Hoàng hậu cũng cao ráo tuấn tú, Trường Bình Hầu thì giống chị gái, chỉ là vóc dáng vạm vỡ hơn. Nay vị Lục điện hạ trưởng thành , thể là tập hợp hết sở trường của các bậc tiền bối, bất luận vóc dáng dung mạo đều là thượng phẩm trong thượng phẩm... Chỉ tiếc khí chất u ám, chân thương khó lành, quả thực giống như trời cao đố kỵ .

Lần phạt mười gậy đáng ngại, nhưng hành hình đại khái nương tay, nên mười gậy động đến vết thương cũ ở chân.

Gia lệnh an nhàn nhiều năm, trong lòng ngổn ngang trăm mối, lúc gì đó nhưng vị Lục điện hạ vẫn nhắm mắt , tùy tùng bôi t.h.u.ố.c thì là kẻ câm, trong phòng yên tĩnh đến mức như sống.

Gia lệnh đang định cáo lui thì khéo đến mời, bảo là Thang trưởng sử mời ông dời bước, việc cần hỏi.

Gia lệnh lui chân ngoài, đầu đau như búa bổ.

Vị Thang trưởng sử mới về mấy ngày, từ sáng đến tối cứ kéo ông hỏi cái cái nọ, vụn vặt đến c.h.ế.t , hễ hỏi là ca bài: "Lục điện hạ chịu bao nhiêu khổ sở, đủ để với ngoài, nhưng nhà trong lòng rõ."

Thang trưởng sử cẩn thận quá mức, ngày thường sắc t.h.u.ố.c cho Lục điện hạ cũng chằm chằm, kiểm tra kiểm tra .

Nơi ở của Lục điện hạ thì cho phép ai tùy tiện bước , Thang trưởng sử bảo ông thông cảm phối hợp, dù Lục điện hạ cũng giống như chim sợ cành cong, mà là một con chim dữ.

Thế nên trong viện mang về từ quận Vũ Lăng, gia lệnh như ông mỗi đến cũng đợi thông báo.

Chiều nay hiếm hoi yên tĩnh một chút, Thang trưởng sử cung lóc với Hoàng thượng, giờ chắc là xong về nên lập tức tìm đến ông.

Gia lệnh cùng ráng chiều bất lực lui , hòa màn đêm mới buông.

Đang chuẩn truyền bữa tối, Đặng Hộ từ bên ngoài trở về, thấp giọng bẩm báo với Lưu Kỳ: "Điện hạ, Triệu hiệp khách đến ."

"Mau mời ." Lưu Kỳ dậy, đưa tay đón lấy áo ngoài do A Hạc dâng lên khoác .

Khi Triệu Thả An dẫn đến nơi, bèn thấy thiếu niên khoác áo xếp bằng ánh đèn, mỉm lễ độ với : "Làm phiền hiệp khách đêm hôm ghé thăm."

Nụ thật lắm, nhưng đủ tuấn tú. Triệu Thả An thì dứt khoát , giỏi , lên giả , hại chẳng lợi , nên chỉ gật đầu đáp , ngắn gọn : "Được thiếu chủ trong nhà dặn dò, đến đưa chút đồ, cũng mặt nàng lời cảm tạ với Lục điện hạ."

Đặng Hộ theo ý Lưu Kỳ, bước lên nhận lấy đồ vật hiệp khách mang tới.

Hiệp khách nhất thiên hạ đến nhà tặng lễ, tay chắc chắn bất phàm. Đặng Hộ trong lòng tò mò, mãi đến khi cầm tay, rõ vật gì thì khỏi ngẩn câm nín.

"Trứng đều là của gà nhà đẻ." Triệu Thả An nhạt giọng : "Canh cá uống lúc còn nóng."

Lưu Kỳ mỉm gật đầu, mặt chút biến sắc, chỉ hỏi: "Hiệp khách gặp Khương quân ? Không thương thế nàng hồi phục thế nào? Có cần giúp đỡ gì ?"

"Gặp , hồi phục tệ, tạm thời nàng gì." Triệu Thả An lượt trả lời xong, cứ trân trân ở đó, ý định , cũng chẳng mở miệng thêm.

Lưu Kỳ nhận đang đợi cái gì, niêu canh cá Đặng Hộ đặt chiếc bàn nhỏ bên cạnh, hỏi: "Hiệp khách định đích uống hết chỗ canh cá ?"

Lời thốt , Đặng Hộ âm thầm cảnh giác.

Triệu Thả An quy tắc của những , nhưng quan tâm, chỉ theo phong cách của , : "Sao cũng . Lục điện hạ uống thì uống, uống cũng chỉ cần báo một tiếng. Ta đưa đến nơi, nó xử lý thế nào, về bẩm báo đúng sự thật."

Lưu Kỳ vốn chỉ thuận miệng hỏi, cũng nghi ngờ canh vấn đề, , kìm ngước mắt hỏi: "Phải về bẩm báo với Khương quân?"

Triệu Thả An khẽ gật đầu.

Lưu Kỳ lập tức hiểu , cần bẩm báo tỉ mỉ như , chắc chắn là do nàng chính miệng dặn dò .

" lúc dùng bữa tối." Hắn bảo Đặng Hộ: "Múc canh cho ."

Đặng Hộ sững sờ, đáp "Vâng".

Ánh mắt Lưu Kỳ về phía chiếc giỏ tre. Ban đầu tuy thấy món lễ giản dị đến mức bình sinh từng gặp, nhưng cũng nghĩ nhiều. Giờ đây lẽ là kết quả khi nàng dụng tâm suy nghĩ, những quả trứng gà , chỉ thấy quả nào quả nấy tròn trịa đáng yêu. Chúng chen chúc trong cùng một chiếc giỏ, đầy ắp, náo nhiệt đến lạ thường.

Đặng Hộ bưng bát ngọc đựng canh cá lên, nước canh trong bát tươi ngon, thịt và xương đều lọc bỏ. Lưu Kỳ bưng lấy, uống cạn một .

Uống xong hai bát canh cá, Đặng Hộ bưng bát qua mặt vị hiệp khách đang chịu trách nhiệm kiểm tra kết quả , chẳng hiểu động tác úp ngược miệng bát xuống để thị uy.

"Số phận chỗ canh , phiền hiệp khách về bẩm báo đúng sự thật." Lưu Kỳ tại chỗ, với Triệu Thả An: "Còn nữa, xin hiệp khách gửi tới nàng một lời chúc mừng."

Triệu Thả An đợi một lúc, thấy tiếp, bèn gật đầu nhận lời, xoay rời .

"Chúc mừng cái gì?" Thiếu Vi hỏi.

Trên đường về tiểu viện ngang qua thần từ, tiện đường ghé bẩm báo, gia nô lắc đầu: "Hắn ."

Hai ngày , Thiếu Vi câu trả lời rõ ràng.

Sáng sớm tinh mơ, Úc Tư Vu vội vã tới.

Mỗi ngày Úc Tư Vu đều đến thăm ít nhất ba , nhưng khác hẳn. Nàng đích dẫn tới y phục, chải rửa cho Hoa Ly, cả quá trình nghiêm túc trang trọng, chỉ hàng mi và ngón tay là run lên khe khẽ.

Sau khi thứ đấy, Hoa Ly dìu đến tiền viện thần điện, nơi đó vu giả đang chờ đợi, ngoài còn một đoàn từ trong cung đến.

Úc Tư Vu dìu Hoa Ly đến vị trí đầu tiên, quỳ xuống, cúi đầu lắng nội thị cao giọng tuyên : “Chế chiếu ngự sử ... Trẫm các bậc thánh vương cai trị thiên hạ ngày xưa, ai kính trời theo tổ, cung kính tế tự. Mà việc lớn của quốc gia, ở tế tự và nhung binh. Nay vu nữ thần từ Khương thị Hoa Ly, linh tính trời ban, thiên phú dị bẩm, thể thông linh thiên nhân, nay theo phép xưa, đặc cách thăng Thái Chúc Lệnh, phẩm hàm ngũ, bổng lộc sáu trăm thạch, ban ấn đồng dây đen, cho trấn thủ thần từ, chưởng quản tế tự bốn mùa, sáu lời chúc từ; cầu mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu; phù hộ tông xã vững bền, quốc gia vĩnh ninh; mong ngươi chớ lơ là chức phận, để xứng với ý trẫm tôn thần bảo dân. Nay bố cáo trong ngoài, để cùng !"

Tuân theo lời dặn dò kỹ lưỡng của Úc Tư Vu, Thiếu Vi hành lễ phục bái: "Thần Khương Hoa Ly, khấu tạ thánh ân!"

Người truyền chỉ là Quách Thực, ông mỉm dâng chiếu thư cùng ấn tín Thái Chúc lên, chúc mừng vị Đại Vu Thần mới nhậm chức còn quá trẻ tuổi .

Thiếu Vi hai tay đón lấy chiếu thư ấn tín, từ từ dậy, theo bản năng đầu về phía .

Bầu khí xôn xao sục sôi, thấy thiếu nữ ngoảnh , các vu giả lượt dậy, ai nấy đều vui vẻ phục tùng cúi đầu.

Cách biệt nhiều năm, cuối cùng đón chào một vị Đại Vu Thần tái lâm thần từ.

 

 

Loading...