Phùng Tình Nhật - Chương 120: Thế này thì vô lý quá

Cập nhật lúc: 2026-02-11 10:22:12
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi , đôi mắt tựa như hàn tinh. Trong vẻ yếu ớt , giống như ngọc lưu ly dễ vỡ, thanh bảo kiếm sắp gãy nhưng chẳng hề mất nhuệ khí, chỉ cần thoáng qua cũng đủ khiến xiêu hồn lạc phách.

Thiếu Vi thoáng ngẩn ngơ, kịp đáp nụ , trong lòng trào dâng những suy nghĩ rối bời. Nàng cảm thấy bản vốn giỏi , khó lòng mà như . Nếu miễn cưỡng , chắc chắn sẽ cho trở nên khô khan, nhạt nhẽo, đành chịu thua ngay tại chỗ.

Lưu Kỳ vốn cũng chẳng trông mong nàng sẽ đáp . Hắn tự thấy bộ dạng lúc thật nhếch nhác nên cũng thêm gì, chỉ đưa tay đón lấy bát t.h.u.ố.c mà A Hạc dâng lên.

Hắn ngửa mặt uống thuốc, cần cổ lộ trọn vẹn. Ngay khi Thiếu Vi định thu hồi tầm mắt, nàng thấy yết hầu của đối phương chuyển động theo từng ngụm t.h.u.ố.c nuốt xuống.

Thời cũng quan niệm nam nữ thụ thụ bất quá khắt khe, Thiếu Vi vốn là phóng khoáng. Dù là ngày ở núi Thiên Lang ở Đào Khê, mỗi khi hạ, vô nam nhân cởi trần trùng trục, nàng bao giờ cảm thấy . giờ khắc , chẳng hiểu nàng thấy cách giữa hai quá gần, nàng nên cứ chằm chằm uống t.h.u.ố.c giường như .

Thế là nàng dậy, dạo quanh phòng, ngắm nghía tranh chữ và đồ đạc bày biện bên trong.

Lưu Kỳ cầm bát t.h.u.ố.c cạn, thấy nàng xoay dạo thong dong, chốc chốc ngẩng đầu ngắm tranh tường, lát ghé đầu cá trong bể. nàng chỉ chứ chạm, hai tay luôn chắp lưng.

Trong lòng bỗng vang lên một giọng chẳng từ chui : Nàng nên đưa tay sờ bức tranh một chút, chọc ghẹo lũ cá một chút, tất cả thứ ở nơi nàng đều thể chạm .

Cái chạm của nàng ắt hẳn năng lực điểm hóa. Mà cho dù nàng cứ mãi chắp tay, chỉ , ngó xung quanh, cũng khiến căn phòng trở nên khác biệt .

Lưu Kỳ dõi mắt theo những vật nàng ngắm, cảm thấy món nào cũng trở nên sống động phi phàm. Trong lòng xuất hiện một giọng ngông cuồng và mất kiểm soát hơn: Nếu nàng thể ở đây mãi thì bao.

Cuối cùng, chính tiếng lòng cho giật , Lưu Kỳ bối rối và hoang mang. Đêm trăng kết đồng minh hôm đó, tự kiểm điểm, cũng hạ lệnh nghiêm ngặt cho chính : Cho dù tham luyến năng lực thần diệu của nàng đến , nhưng việc nàng sẽ rời rõ. Hắn dù tiếc nuối, ngày cũng nên sảng khoái đưa tiễn.

Lúc đó, rõ ràng thuyết phục bản thu tà niệm.

Từ nhỏ theo ruột quân doanh, đó nuôi dưỡng thói quen kiềm chế bản trong những cuộc giằng co sinh tử, phàm là chuyện hạ lệnh cấm trong lòng thì tuyệt đối vi phạm hối hận. Thế nhưng lúc ... cái tham niệm tưởng chừng loại bỏ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Chẳng hiểu tại , ngoài kế hoạch, tuy chỉ là một ý nghĩ nhưng đồng nghĩa với việc tâm trí mất kiểm soát. Giờ phút mờ mịt, chỉ thể giải thích là do trúng độc khiến cơ thể suy nhược, dẫn đến ảo giác mê loạn.

Khi bóng mặc đồ đen , chột rũ mắt xuống, né tránh ánh của nàng.

A Hạc bưng bát t.h.u.ố.c gian ngoài. A Á hầu bên cạnh thiếu nữ áo đen, lặng lẽ liếc thiếu niên giường, một lát cũng từ từ cúi đầu xuống.

Thiếu Vi chỗ cũ mà chỉ bước gần hơn một chút, kể cho Lưu Kỳ những tin tức thăm dò gần đây.

Khi thấy bức thư hồi âm của Lưu Kỳ, Thiếu Vi nghĩ , để công bằng, nàng cũng sẽ chia sẻ với những tin tức nàng tự kiếm . Hôm nay trực tiếp, đỡ thư.

Thiếu Vi hiện giờ cả nguồn tin công khai lẫn ngầm, tuy cắm rễ sâu như tai mắt của Lưu Kỳ, nhưng tin tức trong kinh thành vốn hỗn tạp, ai dám chắc hết tất cả, vì việc trao đổi qua quan trọng.

Tin tức của nàng đủ loại thượng vàng hạ cám, mang theo sự phong phú hỗn độn qua sàng lọc. Trong việc nàng vẫn đang học hỏi, còn Lưu Kỳ thì lắng chăm chú.

Cuối cùng, Lưu Kỳ nghiêm túc hỏi nàng về đặc điểm ngoại hình chi tiết của hai mà nàng tìm: "...Đậu Thập Nhất kể e sai sót. Sau tin tức, cũng dễ nhận diện chính xác hơn."

Thiếu Vi mô tả kỹ về Thanh Ổ , mới đến Cơ Tấn: "Huynh năm nay mười tám, tính tình và tâm địa đều bụng như tỷ tỷ Thanh Ổ, năng trọng lễ tiết, việc trách nhiệm, còn tướng mạo..."

Thiếu Vi nghiêm túc nhớ , còn tham khảo thêm đ.á.n.h giá của Khương Phụ và hàng xóm ở Đào Khê: "Huynh là bậc quân tử, dáng cao ráo tuấn tú như cây ngọc đón gió."

Lưu Kỳ khoác áo đó nàng, một lúc mới xác nhận: "Nghe vị tỷ tỷ trong lời ngươi sắp đính hôn với ?"

Thiếu Vi gật đầu: " , tỷ tỷ Thanh Ổ Trần Lưu chuyến là để bàn chuyện hôn sự, khi cho ngóng cũng thể dùng chi tiết manh mối."

Lưu Kỳ đáp: "Được."

Hắn chợt nghĩ đến điều gì, bèn hỏi thêm: "Người ngươi kinh tìm bao nhiêu tuổi, dung mạo thế nào? Là nam nữ? Hiện giờ và ngươi cùng ở trong kinh, cũng giúp ."

Lần Thiếu Vi do dự. Khác với Thanh Ổ và Cơ Tấn, Khương Phụ đây luôn che giấu phận Quốc sư giả nam, ẩn tình kiêng kỵ gì . Nàng quá ít về quá khứ của Khương Phụ, quá nhiều điều chắc chắn. Lúc nàng hợp tác với Lưu Kỳ, nhưng nghĩa là Khương Phụ hợp tác với . Nghĩ nghĩ , nàng tự ý Khương Phụ phơi bày quá nhiều.

"Chuyện của phức tạp, nên , nhất là ." Thiếu Vi đáp: "Dù nếu còn sống, ắt hẳn đang trong tay Xích Dương. Dồn Xích Dương chỗ c.h.ế.t là con đường tắt nhanh nhất để tìm ."

Việc khác với mò kim đáy bể tìm khắp nơi, dung mạo tuổi tác quan trọng, quan trọng là đối phó với Xích Dương.

Lưu Kỳ bèn hỏi thêm nữa.

Thực , về " đáng ghét" mà nàng tìm, từng suy đoán đại khái. Trước đây khi nàng dưỡng thương ở quận Vũ Lăng và quyết định kinh, từng nhờ chuyển thư cho Triệu hiệp khách ở Đào Khê. Lúc đó nảy sinh tư tâm, bèn cho tìm hiểu về quá khứ của nàng ở Đào Khê, nàng từng sống nương tựa với một "trưởng tỷ".

Sợ để dấu vết gây phiền toái cho nàng nên chỉ ngóng sơ qua, dám đào sâu, vì thế vẫn tên nàng. Ở nơi đó nàng ít qua mật thiết với ai, dân đều gọi họ là hai chị em họ Khương từ nơi khác đến.

Nhà cửa thiêu rụi, "hai chị em họ Khương" đều biến mất, đương nhiên suy đoán nàng tìm là vị "trưởng tỷ" .

đó khi kinh, gặp Triệu hiệp khách đang âm thầm theo dõi đoàn của Tiên sư phủ, mượn cớ lục soát để cưỡng ép kiểm tra chiếc xe ngựa đó. Mồi nhử trong xe rõ ràng là một nam nhân, tuy Triệu hiệp khách phủ nhận bằng một câu "đồ giả", nhưng cũng kìm suy đoán rằng nàng tìm chắc là vị trưởng tỷ .

Mọi thứ về nàng đều bí ẩn, nàng rõ, cũng thể hỏi thêm.

Huống chi là nam nữ, già trẻ dường như cũng quan trọng đến thế. Dù là ai nữa, đó đều là khiến nàng liều mạng tìm kiếm, quyết tâm cùng đó rời khỏi Trường An, bao giờ . Đó là chiếm giữ vị trí quan trọng nhất trong lòng nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-120-the-nay-thi-vo-ly-qua.html.]

Lưu Kỳ thầm nghĩ, đó dù trải qua muôn vàn bất hạnh, nhưng cũng là kẻ may mắn tột cùng.

Những điều cần xong, Thiếu Vi nghĩ chuyện gì khác, bèn : "Nếu còn chuyện gì, về ..."

Lời dứt, chợt Lưu Kỳ ho sù sụ.

Thiếu niên chống hai tay lên giường mặt, tóc mai rối, bờ vai vốn thẳng tắp giờ rũ xuống, đầu cúi thấp, ho ngừng.

A Á lập tức bước tới, Thiếu Vi cũng gần. Lưu Kỳ cố nén cơn ho, ngẩng đầu lên, khóe miệng vương một vệt máu.

Thiếu Vi kìm hỏi: "Độc của ngươi phát tác đến mức nào ? Diễn giả thành thật thì cũng chừng mực chứ!"

Lưu Kỳ đón lấy khăn bông A Á đưa tới lau khóe miệng, giọng yếu ớt: "Có chừng mực mà, chỉ là loại độc quá mạnh."

Thiếu Vi nhíu mày: "Vậy ngươi nhớ kỹ nghỉ ngơi cho , trong thời gian ngắn tuyệt đối đừng lao đầu chịu phạt thương nữa, nếu sợ ngươi chầu trời thật đấy."

"Được." Lưu Kỳ gượng gạo nở một nụ yếu ớt với nàng.

Bên ngoài loáng thoáng tiếng bước chân và tiếng đến gần. Một lát , Đặng Hộ từ ngoài , bẩm báo: "Điện hạ, Thang Trường sử về, đang cầu kiến bên ngoài."

Thiếu Vi danh xưng , theo thói quen bèn : "Ta cần trốn ?"

Nói xong nhanh nhảu: "Hay cứ nhảy cửa sổ luôn nhé!"

"Không cần cũng cần trốn." Lưu Kỳ : "Trường sử giờ , ngươi thể nhân tiện gặp ông một , ngày nếu gặp bên ngoài cũng dễ ứng phó chiếu cố."

Thế là khi Thang Gia bước , bèn thấy trong phòng sừng sững một thiếu nữ áo đen lạ mặt.

Thiếu nữ lạ mặt thẳng tắp, sợ hãi, e dè, chút câu nệ, đôi mắt đen láy cứ thế thẳng ông, khiến ông ngẩn tại chỗ.

Lưu Kỳ lên tiếng giới thiệu: "Trường sử cần căng thẳng, vị là Khương Thái chúc."

Thang Gia vốn dĩ chỉ là phản ứng kịp, xong câu càng căng thẳng hơn.

Khương Thái chúc? Ông !

Nói chuyện gần thì đắc tội Quận vương nhà ông một trận... Nói chuyện xa hơn chút thì đồn đối phương thể triệu hồi hồn phách Thái Tổ nhập !

Trong cơn kinh ngạc, Thang Gia lóc đến mức đầu váng mắt hoa trong cung, giờ đầu óc càng thêm rối loạn. Nhất thời xác định đối phương đến tìm thù, mặt Thái Tổ ngài đến thăm đứa cháu đáng thương?

Ông tuy lúc chậm chạp nhưng kẻ ngốc, kết hợp với tình hình hiện tại, khả năng đầu tiên lập tức loại bỏ. Khả năng thứ hai thì khó , ông là tin quỷ thần, mà khí thế của mắt đặc biệt, khiến thể suy diễn.

, khi Thiếu Vi giơ tay chào ông, ông nâng tay lên mãi mà hạ xuống, đầu gối run rẩy nửa quỳ nửa , chẳng nên đáp lễ kiểu nào.

Thiếu Vi cảm thấy khó hiểu, đầu Lưu Kỳ, thấy bỗng nhiên rộ lên, vai rung bần bật, với Thang Gia: "Ta cần căng thẳng, đêm nay đến là Khương Thái chúc..."

Lời thốt , tay Thang Gia mới dám hạ xuống, cuối cùng cũng tìm cảm giác thực tế.

Thiếu Vi chỉ định chào hỏi qua loa, cũng chẳng gì cần chi tiết, ông của Lưu Kỳ, chuyện cần giải thích cứ để Lưu Kỳ lo.

Sau vài câu hàn huyên mấy khéo léo, Thiếu Vi cáo từ rời .

Thang Gia cung kính tiễn xong, thẳng dậy, chợt nghĩ đến việc Lục điện hạ hôm đó bỏ ông , phi như bay về kinh, g.i.ế.c sạch ở điền trang Chúc Chấp, b.ắ.n c.h.ế.t Chúc Chấp, chịu đòn nhận phạt... Chuỗi sự kiện đa phần đều liên quan đến vị vu nữ thực hiện buổi đại tế chấn động đêm .

Chi tiết sự việc cần đào sâu, nhưng điều buộc hỏi là: "Điện hạ quen từ sớm ? Không kết giao với kỳ nhân bực như thế nào?"

Lưu Kỳ ngẫm nghĩ một chút đáp: "Năm xưa còn nhỏ, đ.á.n.h quen ."

Thang Gia ngạc nhiên, nhưng cũng một cách chính trực công bằng: "Dù còn nhỏ, nhưng Lục điện hạ tập võ từ bé, thể bắt nạt đ.á.n.h đập con gái nhà ? Điều e là đúng."

Lưu Kỳ: "Là nàng đ.á.n.h ."

Thang Gia càng thêm sửng sốt. Không bắt nạt con gái nhà , mà là con gái nhà bắt nạt? tại trong giọng ẩn chứa vẻ vui vẻ? Thế thì vô lý quá.

Đành hỏi tiếp: "...Không là ai? Lai lịch thực sự ?"

Lưu Kỳ vẫn đó, lúc về phía cửa phòng: "Nàng lai lịch bất minh, tựa như quỷ thần tại thế, như u khách chốn sơn lâm, trong trời đất chỉ một."

Thang Gia há miệng nên lời, thần thái thiếu niên, trong đầu chậm rãi vang lên một tiếng vọng: Thế thì vô lý quá.

 

 

Loading...