Phùng Tình Nhật - Chương 122: Hòn Đá Cứng Vô Tướng Vô Thượng
Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:45:32
Lượt xem: 131
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cung thất đốt hương trầm, giọng giảng của Xích Dương tuy lớn nhưng dường như thể theo làn khói hương len lỏi da thịt, thấm linh đài.
Mọi ai nấy đều chăm chú lắng .
"Đạo của trời, thể trái. Ai thể dư dả để phụng sự thiên hạ? Chỉ đắc đạo."
"Người tu đạo, cốt ở chỗ quan sát đạo trời, thực hành theo đạo trời, bớt chỗ dư bù chỗ thiếu, thế là đủ."
"Làm việc mà thuận theo trời, tức là nghịch sự sinh sôi... Cho nên, kẻ nghịch thiên hành sự ắt chuốc lấy tai họa vô cùng."
Thứ âm thanh phiêu diêu như vọng về từ nơi xa xăm tựa khói tựa mây, nhưng giữa mây khói ẩn giấu thiên lôi vô hình, nương theo tiếng tụng niệm của cao, từng đạo từng đạo giáng xuống đầu kẻ dị loại duy nhất sinh nghịch thiên trong điện.
"Biết mà tránh thì cát, nghịch mà tới thì hung. Muốn yên , thuận theo trời đất..."
"Thế chẳng là dạy chờ c.h.ế.t ? Đối mặt với vận rủi và tai họa cũng tâm phản kháng?" Giọng khó hiểu của một thiếu nữ vang lên: "Như e là quá tiêu cực."
Thiếu nữ lên tiếng ăn mặc rực rỡ, khuôn mặt tròn trịa như trăng rằm. Nàng là con gái Triệu Vương, Quận chúa nước Triệu - Lưu Minh, mới đến Trường An hôm .
Khi giảng, miễn là cắt ngang lời giảng, việc nêu lên thắc mắc coi là thất lễ. Tại các pháp hội lớn, cũng thường đưa ý kiến phản bác. Nếu phản bác đủ tài học và ngộ tính, thể tranh luận ngang ngửa với giảng pháp, còn pháp hội thêm phần đặc sắc.
Lúc trong điện bao nhiêu thiếu niên, câu hỏi của Quận chúa Lưu Minh cũng là suy nghĩ của nhiều . Sau một hồi bàn tán rì rầm, Xích Dương chậm rãi lắc đầu: "Không . Người ngộ đạo chân chính bao giờ thụ động phục tùng một chiều, mà nắm bắt, cảm nhận ám thị của thiên đạo qua sự khô vinh của cỏ cây, sự vận chuyển của tinh tú, từ đó thuận theo ý trời, là câu 'Biết mà tránh thì cát' ..."
Những bên bèn bàn tán: "Ý câu là... chỉ thể tránh hung, thể nghịch thiên?"
"Xem cái đầy vơi của thiên đạo, xem trời là xem ý trời ám thị..."
"Thiên đạo tự quy luật của nó, sức thể xoay chuyển?"
"..."
Xích Dương lẳng lặng tiếng , thỉnh thoảng khẽ gật đầu tỏ ý tán đồng, nhưng giọng mong chờ nhất xuất hiện.
Đồ của sư tỷ chắc chắn thể là kẻ vụng miệng. Đứa trẻ hành sự to gan, thiếu nhuệ khí thiếu niên, đáng lẽ gan và chấp niệm phản bác mới đúng.
Nàng nên mở miệng. Trong điện thất , chỉ nàng là nên mở miệng nhất, bởi vì nàng nên phép tồn tại.
Ánh mắt Xích Dương chậm rãi di chuyển, rơi xuống bóng hình vẫn luôn im lặng bên . Gương mặt mang vài phần từ bi, nhưng trong lời chậm rãi ngưng tụ thiên lôi vô hình thêm khí sát phạt: “Mà thiên đạo cũng lúc sơ sót, lúc cần ngộ đạo chủ động điều hòa, tiến hành sửa chữa, trời sạch cái đục... đó mới là cảnh giới tối cao của chính đạo."
Thiếu Vi đang xuống từ từ ngước mắt lên.
Muốn sửa chữa ? Muốn thanh trừ thứ vẩn đục là ? Thay thiên đạo tru sát ư?
Hai luồng ánh mắt chạm trong làn khói hương.
Thiếu Vi vẫn gì.
Tại nàng ? Nàng đạo của là gì thế là đủ, chứ chẳng quan tâm lời là đúng sai, càng thèm chứng minh cho thấy sự tồn tại của hợp lý .
Nàng chỉ tranh luận cãi lý với Khương Phụ vì nàng Khương Phụ công nhận. Còn kẻ mắt , là cái thá gì? Dựa bắt nàng tự chứng minh?
Nàng những cần tự chứng minh với , cũng cần tự biện hộ với cái gọi là thiên đạo. Nàng đạo để biện, nàng là chính nàng. Nàng dạy đời, cũng dạy đời . Nàng mặc kệ quang minh chính đại , mặc cho khua môi múa mép rách cả miệng, mặc kệ thật lòng giả dối, dù nàng chỉ một ý nghĩ: Nàng sống, Khương Phụ sống, c.h.ế.t.
Thiếu nữ đôi mắt như rừng sâu, đang giấu con quái vật nào. Xích Dương mở miệng: "Thuận theo bốn mùa của trời đất để điều hòa âm dương, trái cơ trời... đây cũng là pháp chỉ vô thượng trong việc tế tự bốn mùa của thần từ, xin hỏi Khương Thái chúc đồng ý ?"
Thiếu Vi ngẩng mặt, vẻ suy tư.
Chọc giận nàng, ép nàng mở miệng, là tìm điểm yếu, khúc mắc trong lời của nàng, dùng cái danh thiên đạo để đ.á.n.h gục nàng, dọa nạt nàng, khiến nàng tự nghi ngờ tự rối loạn ?
Nàng cũng từng nhiều sách, nàng sẽ rơi bẫy ngôn ngữ của , càng để đạo lý của bắt nạt.
Bốn mắt , Xích Dương chỉ thấy thiếu nữ lộ vẻ cho là đúng, còn mỉm với .
Trong nụ ẩn chứa sự ngang ngược, hệt như thần thái lúc nàng rời tế đài đêm đó... Tiểu quỷ hiện hình, thiện ác bất phân, phản nghịch khiêu khích, hề tuân theo trật tự.
Xích Dương cao ở , áo bào đen trải rộng khiến càng thêm to lớn. Thiếu nữ chăm chú trông vẻ nhỏ bé, trầm mặc. Thế nhưng kẻ nhỏ bé cuồng vọng, trong sự trầm mặc , tiếng hồn phách nàng chấn động cả mây trời.
Đáy mắt Xích Dương cũng hiện lên chút ý . Hóa sư tỷ chọn là một hòn đá cứng vô tướng vô thượng.
Cây hương trời đất đang cháy rụng xuống một đoạn tàn.
Đợi một nén hương cháy hết, mảnh tàn hương cuối cùng rơi xuống, giọng giảng pháp của Xích Dương cũng theo đó dứt hẳn.
Tiếng khánh ngọc vang lên, đều dậy thi lễ với .
Xích Dương gật đầu với họ.
"Tiên sư quả nhiên dốc túi truyền thụ... chúng lợi nhỏ."
"Không bao giờ Tiên sư cung giảng pháp?"
"Hiện tại chỉ thấy lòng yên khí tĩnh..."
Nghe chuyện, Lưu Thừa lơ đễnh, tâm mãi vẫn tĩnh .
Có thỉnh giáo Xích Dương về những điều khó hiểu, cũng tò mò vây quanh vị Khương Thái chúc . Minh Đan đang định ngất xỉu mượn cớ rời , chợt một bạn kinh ngạc : "Nhìn kỹ thì, Phùng nữ công t.ử và Khương Thái chúc vài phần giống ở lông mày và đôi mắt đấy nhỉ!"
" thế, đúng thế, thật sự là giống !"
Hai vốn cùng cùng, lúc cạnh , câu khiến ít quan sát kỹ. Ngay cả bản Khương Thái chúc cũng sang đối phương, dường như cũng tò mò hỏi: "Vậy ?"
Minh Đan như sét đ.á.n.h trúng, chỉ sợ đ.á.n.h thức ký ức của đối phương, nàng gượng , mặt rũ mắt xuống: "Sao thể chứ, và Khương Thái chúc vốn ..."
"Sao thể!" Một thiếu nữ ngắt lời nàng.
Minh Đan siết chặt ngón tay ống tay áo rộng, thiếu nữ hì hì : "Thiên hạ rộng lớn việc lạ gì chẳng , dù vốn quen , cũng khả năng giống hệt đấy chứ."
"Đây là chuyện , là duyên phận ha."
Nàng cần cái duyên phận !
Trong lòng Minh Đan đang gào thét, nhưng ngoài mặt đang giả lả.
"Phùng nữ công tử, sắc mặt nàng trông tệ quá." Giọng lo lắng của Khâu Vấn vang lên: "Có bệnh khỏi hẳn ?"
Thiếu nữ đùa sang, lúc mới vội : "Chắc là hôm nay mệt ... Hay là ngoài hít thở chút khí ?"
Minh Đan gượng gật đầu, bạn dìu , trốn khỏi nơi ngột ngạt .
Khi nàng bước qua ngạch cửa, thì bóng một bé trai chạy : "A tỷ, xong chứ?"
Bé trai chừng bảy tám tuổi, là thế t.ử Triệu Vương. Cậu bé len qua đám đông tìm Lưu Minh, thấy Xích Dương dậy, lập tức sợ hãi hét lớn: "Yêu quái! Có yêu quái!"
"Thuần nhi!" Quận chúa Lưu Minh túm lấy em trai, ôm chặt lấy, quên quát: "Đây là Xích Dương Tiên sư, vô lễ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-122-hon-da-cung-vo-tuong-vo-thuong.html.]
Cũng những thiếu niên khác tạ với Tiên sư, nhưng thấy Tiên sư hề để bụng, còn đưa tay xoa đầu đứa trẻ : "Lời trẻ con kỵ."
Lưu Thuần ôm chặt lấy tỷ tỷ, vẫn sợ đến phát run. Lưu Minh kéo bé lùi hai bước, mắng: "Nhìn cái bộ dạng vô dụng nhát gan của kìa, Tiên sư xoa đầu là để bảo vệ thông minh, khỏe mạnh đấy!"
Lưu Thừa mãi mới hồn, đầu thì thấy bóng dáng nữa. Một đám con cháu hoàng thất vây chuyện với , nhưng mấy câu nội thị đến rỉ tai truyền lời với Lưu Thừa, Lưu Thừa vội vã rời .
Thái t.ử , những khác cũng nán nữa.
Trên đường về, : "Không Lục thế nào ? Chắc còn đáng ngại nữa chứ?"
"Lúc đến còn thấy một đám nội thị lục soát tra hỏi..."
Nói là nội thị vì báo thù mà hạ độc, nhưng đám con cháu nhà họ Lưu ai nấy đều suy đoán riêng, chỉ là ai rõ ở chốn , câu chuyện chỉ xoay quanh tình hình sức khỏe của Lưu Kỳ.
Quận chúa Lưu Minh mười tám tuổi dứt khoát đề nghị đến phủ Lục hoàng t.ử thăm một chuyến.
Triệu Vương là đường của đương kim Thánh thượng, vì bệnh thể đích kinh, nhưng để cả đôi con trai con gái duy nhất đến, cũng coi như bày tỏ lòng trung thành.
"Tỷ dám thật ?" Một thế t.ử chư hầu nhỏ: "Hắn bây giờ... bây giờ tính tình kỳ quái lắm."
"Đệ chuyện cứ úp úp mở mở gì, chẳng là tránh hiềm nghi ? Lôi chuyện tính tình quái gở chi?" Lưu Minh dắt em trai, thần thái thản nhiên: "Cùng là con cháu nhà họ Lưu, Lục hại suýt mất mạng, nếu chúng cứ lạnh lùng tránh né hết thảy mới gọi là kỳ quái."
"Huống hồ bệ hạ vẫn đang tra chân tướng cho Lục , chứng tỏ là bỏ mặc lo, chúng gì mà tiện đến thăm?"
"Nhớ năm xưa ở trong kinh, Lục còn giúp và Tứ hoàng t.ử đ.á.n.h nữa đấy. Tùy các , dù cũng đưa Thuần nhi !"
Có Lưu Minh dẫn đầu như , thêm năm sáu thiếu niên theo, hoặc là thật tâm thăm hỏi, hoặc là hóng chuyện, ngóng chút tin tức.
"Ta cũng !" Lại một theo, : "Chỉ là hiện giờ đói khát quá, là ăn chút nước hẵng !"
Lưu Minh: "Đến phủ Lục ăn là !"
Kết quả là một ngụm cũng uống, canh đóng cửa thì ăn no nê.
Cửa phủ Lục hoàng t.ử đóng chặt, gõ mãi mới mở một nửa, là gã gác cổng đang tạ : "Lục điện hạ lời, gần đây gặp ai cả... Xin chư vị về cho."
Có nhỏ: "Đã bảo là tính giờ quái gở mà?"
Lưu Minh lườm một cái: "Vừa về kinh, phạt trúng độc, đổi là liệu tươi hớn hở ?"
Thiếu niên định phạt là do tàn sát cả một trang viên của Chúc Chấp, nhưng ngậm miệng.
Sáng nay Lưu Minh cửa định thăm , trong xe sẵn quà cáp, lúc sai dúi cho gã gác cổng , chỉ : "Nhớ với Lục một tiếng là bọn tới."
Gác cổng ôm đống t.h.u.ố.c bổ lớn , liên hồi.
Mặc Ly ôm một đống t.h.u.ố.c bổ lôi từ trong kho chạy nhà chính, Tiểu Ngư thì đang thắp đèn.
Trong nhà bày ít d.ư.ợ.c liệu, Thiếu Vi về bộ váy áo bình thường, đang ngửi từng loại một.
Khi gia nô , thấy nàng xếp bằng giữa đống d.ư.ợ.c liệu t.h.u.ố.c bổ mở, đúng là một bức tranh "Thần mèo nếm bách thảo".
Thiếu Vi xua tay đuổi Mặc Ly và Tiểu Ngư , riêng với gia nô: "Hôm nay ngửi thấy Xích Dương một mùi lạ, là mùi t.h.u.ố.c lẫn chút mùi máu."
Trong ký ức của nàng vài loại d.ư.ợ.c liệu cũng mang mùi tương tự máu, nhưng ngửi một vòng, suy nghĩ mãi vẫn thấy đúng.
"Hoặc là ngoài uống thuốc, vết thương chảy máu, trộn lẫn thành mùi ngươi ." Gia nô xuống rót nước uống, câu trả lời vẫn mộc mạc.
" mùi m.á.u đó khá cũ." Thiếu Vi nghiêm mặt : "Ta từ nhỏ ngửi quen m.á.u tươi m.á.u cũ, tuyệt đối phân biệt sai."
Gia nô: "Vậy khi là m.á.u vết thương cũ."
Thiếu Vi lắc đầu: "Chắc là , da dẻ nhạy cảm, chắc chắn sẽ lơ là việc vệ sinh chăm sóc."
"Chính vì da dẻ nhạy cảm nên mới dễ cọ xát chảy máu." Triệu Thả An xong tự phản bác: "Nếu là cọ xát thì là mùi m.á.u tươi."
"Tóm là chút kỳ quái." Thiếu Vi tạm thời cũng nhiều manh mối, nàng hiện giờ đa nghi, nhưng vẫn : "Việc cần lưu ý nhiều hơn."
Triệu Thả An gật đầu, lúc mới hỏi nàng: "Hôm nay ngươi gặp Xích Dương ?"
"Gặp , còn lải nhải một đống lời nào là sửa chữa , thanh trừ , thăm dò dọa nạt ." Thiếu Vi khẩy, hai tay đặt lên đôi chân đang xếp bằng, ngoài nhà, thấy Tiểu Ngư đang luyện côn.
Không nghĩ đến cái gì, Thiếu Vi bỗng nhiên thất thần.
Triệu Thả An : "Người phái quận Ba thám thính tin tức chắc mấy ngày nữa sẽ gửi đợt tin đầu tiên về."
Sư môn của Khương Phụ và Xích Dương ở vùng quận Ba, cách kinh sư tám chín trăm dặm.
"Đao khách độc nhãn kể ngươi còn nhớ ? Trước đây mua mạng, một tổ chức sát thủ truy sát. Hắn g.i.ế.c lâu chủ của tổ chức sát thủ đó, trong sát thủ lâu vì tranh quyền mà nội bộ lục đục, c.h.ế.t ít . Hôm qua đao khách đó đưa gặp đầu mục hiện tại của đám sát thủ đó, là một thư sinh, là quân sư của lâu chủ tiền nhiệm. Người thông minh, hiện giờ dựa chỗ dựa thần bí, thiếu tiền bạc binh khí thủ đoạn che chở, đàm phán hai ngày đồng ý việc cho chúng ."
"Hiện giờ ai cũng ngửi thấy thiên hạ bất , là lúc để thu phục lòng ."
"Nhân thủ trong thành cũng tăng thêm một ít, cho bọn họ trộn đám ăn mày để theo dõi, hôm qua còn đứa trẻ xin một xâu tiền."
"Trong hầm ngầm hai hôm nay rèn ít đao , mai lấy một cây về cho ngươi xem."
Thiếu Vi gia nô kể tiến triển các nơi, nỗi nôn nóng từng buông xuống trong lòng cũng xoa dịu đôi chút.
Trong khi đó, nỗi nôn nóng của Minh Đan khắc càng hơn khắc , đêm nay nàng dám chợp mắt.
Khi sắc trời ngoài cửa sổ hửng sáng, nàng hạ quyết tâm nào đó, bỗng nhiên bò dậy khỏi giường, lao tới bàn trang điểm, gom hết trang sức .
Quần áo nhiều quá đành đau lòng bỏ , chỉ riêng trang sức nhét đầy hai tay nải.
Nàng thấy trong khó chịu, hôm nay cần bài tập, nhưng ban ngày thể , kiểu gì cũng đợi đến đêm.
Ôm hai tay nải nặng trịch trong lòng, Minh Đan quanh phòng, c.ắ.n chặt môi , kiềm chế sự giằng xé trong nội tâm.
Nàng nỡ bỏ tất cả những thứ , còn cả ảo tưởng về cuộc sống khi rời khỏi cung Tiên Đài. nàng thực sự sợ, nàng sợ bệnh tình của Phùng Châu tiếp tục chuyển biến , nàng sợ thể đến đòi nợ nàng bất cứ lúc nào, nàng sợ khi vạch trần sẽ giữ nổi mạng, đến lúc đó chẳng ai thèm thương hại kẻ lừa đảo là nàng, chi bằng mang theo những thứ sớm cho xong.
nàng thể ?
Minh Đan thẫn thờ mép giường, trong đầu bỗng hiện lên một giọng : Nếu Chúc nương còn sống thì bao. Vậy thì nàng thể tìm Chúc nương, Chúc nương kiểu gì cũng sẽ che chở cho nàng, kiểu gì cũng một mái nhà dung .
Ý nghĩ xuất hiện nàng tự phỉ nhổ bác bỏ... Chúc nương đối với nàng chân tình, đều là giả dối! Đều là vì con ch.ó lợn tên Kính Nghĩa !
Dù thế nào nữa, tóm , thể chờ đại họa ập xuống đầu!
"Cốc, cốc!"
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, Minh Đan đang toan tính giật run bắn, chằm chằm cánh cửa cài then: "Ai?"