Phùng Tình Nhật - Chương 124: Hãy đợi thiên ý

Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:45:34
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Kỳ dựa ghế tựa nhắm mắt nghỉ ngơi, Thang Gia chắp nối cục diện triều chính cũng như những mối quan hệ thể thử tiếp cận.

Quan quyền cao chức trọng nhất trong triều, chắc chắn là Tam công Cửu khanh. Trong đó, Thừa tướng Nghiêm Miễn là đầu quan văn, nổi tiếng nể nang tình cảm, là một trung thần thực thụ.

Tiếp đến là Ngự sử đại phu Thai Viêm, nắm quyền giám sát bá quan. Người năm nay gần bảy mươi tuổi, vốn dĩ dốc lòng tuyển chọn bồi dưỡng một học trò, định để đó kế nhiệm vị trí của . đối phương quá sắc sảo cứng rắn, khiến bá quan hẹn mà cùng sinh linh cảm nguy hiểm rằng "tuyệt đối thể để kẻ tiếp nhận vị trí Ngự sử đại phu, nếu sẽ chẳng bao giờ yên "...

Người học trò mà Thai Viêm vất vả bồi dưỡng là cựu Gián nghị đại phu Trang Nguyên Trực.

Người học trò xui xẻo đày xuống phương Nam, vốn tưởng để chịu chút khổ cực mới chịu cúi đầu Bệ hạ, cũng coi như mài giũa tính nết. Ai ngờ trong thư hồi âm, đối phương tỏ hài lòng với hiện trạng, khoe khoang trái cây phương Nam ngọt ngào, khiến nếm đủ vị ngon.

Thai Viêm chỉ hận thể tát nát mặt học trò xuyên qua bức thư lụa.

Người còn giữ chức "Thái úy" trong Tam công là đầu quan võ Đỗ Thúc Lâm, nắm giữ cấm vệ quân kinh sư. Nhắc đến ông , Lưu Kỳ mới mở miệng.

"Đỗ Thúc Lâm mới thăng chức Thái úy năm ngoái." Lưu Kỳ : "Nhiều năm ông từng phó tướng trong quân của cữu phụ , vì vi phạm quân quy mà chịu một quân pháp. Sau đó, ông lưu lạc đại doanh Bắc quân kinh sư, giữ chức Chấp kim ngô thừa, chịu trách nhiệm phòng thủ kinh kỳ và tuần tra trong thành."

"Ngày hôm đó, dẫn cấm quân cùng Chúc Chấp vây quanh Cung Tiên Đài là ."

Thế lực đối phương tham gia vụ án đẫm m.á.u ở Cung Tiên Đài năm xưa đại khái thể chia ba đường: một là Quách Thực dẫn đầu nội thị truyền chỉ, hai là Chúc Chấp mang theo Tú y vệ, ba là Đỗ Thúc Lâm chịu trách nhiệm thống lĩnh cấm quân Chấp kim ngô.

"Sau đó, Đỗ Thúc Lâm tiên tiếp quản chức Lang trung lệnh của Tiết Ương, chen chân hàng Cửu khanh. Mãi đến năm ngoái mới thăng Thái úy, hàng Tam công."

Lưu Kỳ : "Ta xác định hành động năm đó của ông là việc công là tư thù báo oán. Trước đây vội liệt ông hàng kẻ thù, nhưng ghế Thái úy ông vững, nay thấy về kinh, ắt hẳn thể yên tâm."

Thang Gia: "Điện hạ nghi ngờ vì đề phòng Điện hạ trả thù mà thể ngả về phe Thái t.ử Thừa?"

"Có lẽ ngấm ngầm qua từ sớm." Lưu Kỳ phỏng đoán: "Long thể Hoàng đế suy yếu, ông nghiêng về việc trung thành với vị quân vương tiếp theo mới thể đảm bảo đường quan lộ hơn."

Thang Gia trầm ngâm gật đầu. Mà phe Thái t.ử nếu để "cận thần địa vị cao" như yên tâm thì đối với Lục hoàng t.ử càng khách khí nương tay... Những mối quan hệ móc nối chằng chịt, bên trong ẩn giấu là đao kiếm.

Chợt nghĩ đến điều gì, Thang Gia chuyển lời: "Nghe mang máng nhớ , vị cựu Lang trung lệnh Tiết Ương năm xưa vì phe đảng Chúc Chấp đàn hặc nên mới cách chức giáng quan..."

Lang trung lệnh là Quang lộc huân trong Cửu khanh. Quang lộc huân là danh xưng Bệ hạ mới đổi những năm gần đây, nhiều vẫn quen gọi là Lang trung lệnh lúc riêng tư.

Tiết Ương năm đó chịu trách nhiệm trấn thủ cửa cung, đối mặt với Thái t.ử Cố và Lăng Kha bên ngoài cửa cung, ông lập tức hạ lệnh tru sát mà kiên quyết truyền báo cho Hoàng đế , chuyển lời về hành động Lăng Kha c.h.ặ.t t.a.y cầu kiến... Chỉ tiếc khi lời truyền đến thì Hoàng đế thổ huyết hôn mê, bỏ lỡ tin báo đó.

Khi Hoàng đế tỉnh , sự . Tiết Ương đàn hặc là hiềm nghi lơ là chức thủ, đầu tiên cách chức, lận đận hai năm mới một chức võ quan thất phẩm là Cung dịch môn tư mã.

"Người cũng là tấm lòng son sắt, chỉ là những năm nay cuộc sống chắc chắn dễ chịu... Có cần sai gặp riêng một ?" Thang Gia đề nghị.

Lưu Kỳ: "Không cần chuyện thừa thãi nữa."

Thang Gia định khuyên thêm, nhưng chợt bừng tỉnh: "Chẳng lẽ Điện hạ sớm..."

Thiếu niên dựa ghế tựa một cái: "Trưởng sử ngày càng lanh lợi, chi bằng cứ tiếp tục vụng về mộc mạc một chút thì hơn, nếu diễn trò mà thể tuân theo bản tâm thì chẳng mệt mỏi lắm ."

Thang Gia vuốt râu: "Theo Điện hạ xông biển lửa , cái đầu cũng nung nấu ngày đêm, đầu óc khó tránh khỏi khô ráo hơn chút."

Lưu Kỳ ha ha thành tiếng. Thấy như thế, Thang Gia vốn hiếm khi tự trào cũng theo.

Cười mãi, trong lòng Thang Gia bỗng dưng dâng lên một nỗi chua xót.

Tại quận Vũ Lăng, trong hơn ngàn ngày đêm , đối mặt với đứa trẻ , ông luôn giận nó tranh đấu, thương nó bất hạnh. Lúc mới thực trù tính, cố gắng quá nhiều, càng đau xót hơn cho sự bất hạnh kéo dài đằng đẵng của đứa trẻ khi mang gông đeo xiềng độc hành trong những chuyện cũ.

Nếu Lăng Hoàng hậu, Thái t.ử Cố và Trường Bình hầu trời linh thiêng, sẽ đau lòng xót xa đến nhường nào?

Vong linh khuất thể , nhưng nỗi chua xót trong lòng Thang Gia dâng lên khóe mắt, suýt nữa rơi lệ. thấy Lục điện hạ vẫn đang , khiến ông sợ trở nên quá ủy mị mất hứng, bèn lén kìm nén nỗi chua xót đó, tiếp tục về các mối quan hệ trong kinh.

Những mưu toan đen tối thể lộ ánh sáng như từng sợi dây chắp nối trong đầu Lưu Kỳ. Đột nhiên một sợi trong đó rẽ nhánh, lóe lên một tia sáng, truyền đến một giọng : Không lúc nàng đang gì trong Thần Từ?

Ý nghĩ liên quan xuất hiện quá đột ngột, hề điềm báo . Lưu Kỳ vốn đang nhắm mắt bỗng mở choàng , cố gắng để bản tỉnh táo hơn chút. Ánh mắt mờ mịt rơi chiếc bàn mặt, chỉ thấy hai đĩa dưa quả cắt gọt bóng bẩy hấp dẫn, trong lòng xuất hiện một giọng : Không nàng ăn loại quả tươi theo mùa ?

Tiếng lòng liên tục mất kiểm soát, rối loạn nhưng bá đạo lý do. Giờ khắc , Lưu Kỳ đành mặc kệ, nghĩ: Nàng giờ là Thái Chúc, chắc chắn dâng những trái cây đầu mùa lên bàn nàng, cắt gọt chỉnh tề, sẽ còn lỡ c.ắ.n quả dở, chua đến mức nàng méo mặt, ném quả , rảnh tay bèn đuổi đ.á.n.h giống như đêm đó.

Thiếu niên nhoài lấy nĩa bạc gạt gạt đĩa dưa quả, bỗng nhiên thầm một tiếng. Thang Gia ngẩn , nghi ngờ thất thần, nhưng ngay đó, thiếu niên ném nĩa xuống tiếp lời ông một cách chỉnh.

Lúc bàn của Thiếu Vi quả thực cũng bày biện loại dưa quả tương tự.

Đĩa quả đặt bàn, bàn đặt chiếu trúc, chiếu là Thái Chúc Hoa Ly đang dài một hồi lao lực vì công văn giấy tờ.

Thiếu Vi gối đầu lên tay ngửa, Triêm Triêm cũng bắt chước chủ nhân ngửa, Thiếu Vi lấy một tờ giấy thô đắp lên bụng cho nó.

Cửa phòng gõ, Thiếu Vi đang suy nghĩ giật bật dậy. Triêm Triêm cũng kinh động lật dậy, mắt chim mở to nghiêm như một lính, đợi lát dường như nhận cần trực ban nên vật xuống.

Thiếu Vi vội vàng chỉnh búi tóc, ngay ngắn: "Vào ."

Người đến là Úc Tư Vu. Bà dẫn theo hai nữ vu đến truyền lời, là Hoàng hậu và Thái t.ử đến, mời Thái Chúc nghênh đón.

Tuy là đến sám hối, nhưng uy nghi của Quốc mẫu và Trữ quân vẫn thể bỏ bê, quan bộ Thần Từ đều nghênh tiếp sự dẫn dắt của Thái Chúc.

Nhuỵ Hoàng hậu và Thái t.ử Thừa đều , cung nhân tùy tùng vây quanh chủ nhân ở giữa, chỉ lộ vạt áo mũ miện, giao thiệp nhiều với của Thần Từ, thẳng thần điện.

Thiếu Vi thực sự gặp mặt Lưu Thừa là sáng sớm hôm .

Nhuỵ Hoàng hậu nửa đêm cung nhân dìu nghỉ ngơi, còn Lưu Thừa quỳ đúng nghĩa đến tận sáng, lúc hình rũ rượi, hai mắt đỏ ngầu.

Thái Chúc sáng sớm đều đến thần điện dâng hương. Thiếu Vi quỳ xuống một tấm đệm khác, giơ tay hành lễ với .

Lưu Thừa chút thẫn thờ mắt. Trong đầu vẫn còn vang vọng vô âm thanh: của cữu phụ, của mẫu hậu, của thầy, của Thái úy, và cả của Quách Thực. Quách Thực cố ý nhờ một nội thị đến an ủi , chỉ hành động của phụ hoàng chẳng qua là phạt nhẹ để răn đe, quy cho cùng, vấn đề lớn nhất là phụ hoàng bất mãn việc thể chế ngự quyền, thiếu quyết đoán, gan và thâm trầm. Hắn dù sám hối cũng sám hối đúng chỗ mới , nếu trận đòn roi coi như chịu oan.

chế ngự những kẻ mỗi một ý đó? Những kẻ đó ai chẳng lớn tuổi hơn , hiểu hơn ? Họ luôn dạy dỗ , kể cả Quách Thực cũng luôn đạo lý mãi hết, thể trong một đêm mà đổi khách thành chủ? Hơn nữa, nếu thực sự trở thành loại như , liệu phụ hoàng nảy sinh bất mãn, bất an mới ?

Hắn nên thế nào, đêm hỏi tượng thần Thái tổ, nhưng tượng thần vô tri thể chạm , chẳng bất kỳ cảm ứng nào.

Cho đến khi cửa điện mở , mắt tới.

Đại Càn quy định trang phục mũ áo chỉ giới hạn trong các dịp tế lễ triều hội chính thức, khi Thái tổ tại vị thậm chí còn quy chuẩn về mũ áo. Hôm nay nàng mặc vu phục, chỉ bên hông đeo ấn tín, tóc đen một nửa kết thành búi rủ, một nửa buộc đầu, nhẹ nhàng gọn gàng.

Một tia nắng ban mai lọt rơi nàng, khi nàng ngước mắt lên, ánh mắt sáng trong.

Thực sự như ma xui quỷ khiến, Lưu Thừa hỏi: "Ta hiện giờ nên gì..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-124-hay-doi-thien-y.html.]

Thiếu Vi bối rối, hỏi ai? Nàng ?

Lưu Thừa nàng: "Khương Thái Chúc."

Im lặng một thoáng, trong đầu Thiếu Vi lướt qua đủ loại phỏng đoán, lẳng lặng đáp: "Ăn cơm, ngủ, suy ngẫm."

Đây chẳng qua là lời vô nghĩa tuyệt đỉnh mà Thiếu Vi để tránh cạm bẫy ngôn ngữ, nhưng xui xẻo khiến Lưu Thừa cảm thấy một chút nhẹ nhõm như tiếp đất.

Có lẽ mỗi đang căng thẳng đến mức mất trật tự đều cần những chỉ thị rõ ràng đơn giản như . Lưu Thừa tìm chút giải thoát từ những việc ai ai cũng , một câu "Đa tạ", hình sụp đổ, ngã gục xuống đất.

Nội thị kinh hô thất thanh, Thiếu Vi cũng giật , nhoài thăm dò thở của Lưu Thừa, may là chỉ dây đàn trong não đứt, thở vẫn đứt.

Thiếu Vi sai khiêng , phái hai y giả đến chăm sóc.

Lưu Thừa nghỉ ngơi một ngày một đêm, sáng sớm hôm xuất hiện quỳ kim tượng trong thần điện.

Từ đó liên tục bảy tám ngày, mỗi sáng sớm Thiếu Vi đều thấy quỳ ở đây. Trong thần điện ngoài kim tượng Thái tổ còn mười tám bức tượng thần quỷ khác, dường như trở thành bức tượng thứ hai mươi, mỗi ngày đều mặt đúng giờ, luôn đến sớm hơn Thiếu Vi.

Nhuỵ Hoàng hậu mỗi ngày cũng đến thần điện vái lạy dâng hương, nhưng phần lớn thời gian bà vẫn ở nơi ở chép đạo kinh. Đây cái cớ trốn việc, bà thực sự tự tay chép nghiêm túc, Thiếu Vi từng bà mời đến hai .

thứ ba Nhuỵ Hoàng hậu cho mời.

Thiếu Vi hai cũng bắt mạch cho Nhuỵ hậu, chỉ cảm thấy những quý nhân ai nấy đều tâm bệnh gỡ , dường như quyền lực nhưng cũng quyền lực nguyền rủa.

Và những quý nhân đang cố gắng lôi nàng những nút thắt nguyền rủa đó. Nàng mượn chuyện thần quỷ để lớn mạnh bản , cũng trở thành công cụ sắc bén, hữu dụng trong mắt những quý nhân .

Xuất phát từ bản năng khác sai khiến, Thiếu Vi cuối cùng cũng nảy sinh tâm lý bài xích đối với vị Hoàng hậu nương nương thiên phú cực kỳ về nhan sắc .

Đối mặt với sự ám chỉ của đối phương, nàng mấy giả ngu giả ngơ để tỏ ý từ chối, nhưng đối phương vẫn chịu buông tha, định thể qua loa nữa.

"Gần đây quỷ thần chỉ dẫn , bổn cung luôn mơ thấy một bóng ma đầy máu, đến lửa cháy đến đó, cỏ cây mọc, sông ngòi khô cạn..." Nhuỵ Hoàng hậu ngay ngắn bàn, ánh mắt đầy sầu muộn hỏi: "Không Thái Chúc cảm ứng gì ?"

Thiếu Vi quỳ bàn, những liên quan đều cho lui với lý do khám bệnh cho Hoàng hậu.

Trong lòng một ngọn lửa giận đang bùng cháy, nhưng ngọn lửa thể hóa thành lời từ chối thực sự.

Đối phó với Xích Dương dễ, nếu đắc tội trực diện với phe Thái t.ử thì còn tìm Khương Phụ thế nào ?

Một lát , Thiếu Vi ngước mắt, nghiêm túc hỏi: "Nương nương gì?"

Trên khuôn mặt căng thẳng của Nhuỵ Hoàng hậu cuối cùng cũng xuất hiện chút an ủi phức tạp, bà nhỏ nhẹ : "Là ý trời, đợi ý trời ban xuống mới nên thế nào... Tất cả đều vì giang sơn Đại Càn."

về phía cửa sổ đang ánh nắng chiếu đến sáng lóa, lẩm bẩm nữa: "Không vội, hãy đợi ý trời ban xuống..."

Lời kín kẽ một kẽ hở, nhưng Thiếu Vi "ý trời" mà bà ám chỉ gì khác ngoài cơn đại hạn vẫn thực sự ập đến.

Nói gì mà ý trời, cũng chỉ là một đám lừa đảo, những trong kinh thành cao thượng hơn kẻ lừa đảo là nàng bao nhiêu ?

Đã thì lừa , nàng cũng chẳng ngại lừa chồng thêm lừa, mắt cứ hư hư thực thực với họ.

Tuy tự khuyên như , nhưng khi rời khỏi chỗ Nhuỵ Hoàng hậu, trong lòng Thiếu Vi vẫn cảm thấy đáng ghét, lỡ việc.

Hòn đá sắc bén định thể chấp nhận phận mài giũa thành quân cờ tròn trịa. Dù chọn cách ứng phó trầm , tạm thời kế quyền nghi, nhưng sự ép buộc quyền lực khó cưỡng khiến Thiếu Vi chán ghét đến cực điểm. Trong lòng nàng bật một giọng trực tiếp nhất: Giá như bao giờ chịu sự uy h.i.ế.p sai khiến của bất kỳ ai nữa thì mấy.

Giọng chỉ là lối thoát phản kháng của cảm xúc, tạm thời mở suy nghĩ gì.

Lúc Thiếu Vi đang bực bội trong lòng thì một nữ vu đến truyền lời, chỉ đích danh gặp nàng. Cái sự "chỉ đích danh" chẳng thiện chí chút nào, đến là Lục hoàng t.ử Lưu Kỳ, tự xưng vết thương khỏi, cố ý đến dập đầu tạ ơn Thái tổ, đồng thời lên tiếng trách cứ... Thái Chúc trong từ , cớ nghênh đón ?

Lời quả thật trình độ, trong chốc lát khơi dậy cơn giận bản năng của Thiếu Vi, chẳng cần tốn sức điều chỉnh cảm xúc để giả vờ nữa. Cộng thêm vốn dĩ đang bực , thật thật giả giả trộn hết lên mặt. Khi đến thần điện, tuy thấy vẻ giận dữ lộ liễu, vẫn chắp tay hành lễ, nhưng ngũ quan mỗi nét đều vẻ lạnh lùng xa cách riêng.

Nàng giơ tay quá trán, Lưu Kỳ như : "Khương Thái Chúc đến thì thắp hương ."

Thiếu Vi hạ tay xuống, Lưu Kỳ thấy đáy mắt nàng dường như một sự ấm ức thật sự, ngẩn , lập tức về phía thần đài, nhạt giọng : "Thôi bỏ , sợ Thái Chúc trong lòng vui, thủ đoạn cao cường, lén bỏ bùa chú gì trong hương khói."

Có một nữ vu bình thường khác lập tức bước lên thắp hương cho , Lưu Thừa vẫn đang quỳ trong điện kìm : "Lục ... vô lễ với Khương Thái Chúc."

Lưu Kỳ đầu , bắt gặp ánh mắt Lưu Thừa, một lúc mới đầy ẩn ý: "Ngũ ca, đây chẳng phiền Khương Thái Chúc nữa ."

Lưu Thừa thôi, nhưng sang Thiếu Vi bên cạnh, thần thái chút an ủi.

Trong điện khói hương nghi ngút, Lưu Kỳ im lặng cảnh .

Cho đến khi nữ vu dâng hương cho : "Lục điện hạ, mời ngài dâng hương."

Nén hương xanh châm lửa cắm lư hương, Lưu Kỳ quỳ xuống đệm cói.

Lưu Thừa thiếu niên quỳ xuống bên cạnh, kìm chú ý đến cái chân thương , bên tai vang lên giọng của : "Nó vẫn còn nhỏ, chắc ngày khỏi hẳn, thậm chí vết thương ở chân chắc là thật."

Lưu Thừa cụp mắt xuống, Lục đến chuyến là để oai với kẻ đang chịu phạt là . Lục chắc chắn đoán chân tướng vụ trúng độc...

Từng chuyện từng chuyện phức tạp khó , Lưu Thừa cũng nên gì, đành cứ thế im lặng.

Lưu Kỳ lâu, cũng lời châm chọc gì, ít. Đến khi rời , vẫn mở miệng với vẻ gây khó dễ: "Thái Chúc từng đón , cũng nên tiễn một đoạn chứ."

Thiếu Vi mặt cảm xúc đáp "Vâng". Hai nam vu canh giữ ngoài thần điện thậm chí còn nghi ngờ Thái Chúc khả năng sẽ ngáng chân Lục hoàng t.ử đang tật ở chân giữa đường.

Lưu Kỳ chỉ mang theo Đặng Hộ, một đoạn, Đặng Hộ bèn ý chậm , còn Lưu Kỳ rảo bước nhanh hơn, đuổi kịp Thiếu Vi quả nhiên đang dẫn đường phía .

"Sao thế?" Hắn thấp giọng hỏi.

"Sau hẵng ." Thiếu Vi đáp nhanh một câu, đầu : "Ngươi đến đây gì? Cũng là màu cho xem ?"

"Tiện đường." Lưu Kỳ về phía : "Tiện thể cho ngươi xem một chút, hồi phục gần như xong ."

Hắn đưa tay trái sang bên cạnh, mượn ống tay áo rộng che chắn, đưa một vật giấu trong tay áo cho nàng.

Thiếu Vi vội vàng đón lấy, tuy kỹ nhưng sờ rõ ràng là một quả trái cây, cũng hái trộm giữa đường , tự dưng đưa cho nàng cái gì?

Đương nhiên thể hỏi nhiều nhiều, tiễn khỏi Thần Từ, Thiếu Vi trở về phòng xử lý công vụ mới lấy quả đó xem kỹ.

 

 

Loading...