Phùng Tình Nhật - Chương 131: Người ma khó phân

Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:55:53
Lượt xem: 152

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lửa kịp cứu, nỗi sợ hãi đang hoành hành, phận thích khách ngoài dự đoán của .

Thích khách một hai tên, mà là mấy chục tên. Không từ trời rơi xuống, mà xuất chính từ gánh bách hí đang chờ biểu diễn.

Vũ khí của chúng giấu trong dụng cụ biểu diễn bách hí, đa là g.i.ế.c cấm quân cướp lấy, ngay từ đầu khi quyết định tay, chúng bèn dùng dây đồng biểu diễn nhanh chóng cứa đứt cổ ít cấm quân, đoạt lấy đao, đó lao đám hoàng quý nhân đang kinh sợ , bắt đầu cuộc c.h.é.m g.i.ế.c phân biệt.

Những thích khách tay tàn độc như để trút giận chừa bất kỳ đường lui nào. Liên tục t.h.ả.m thiết ngã xuống, lửa lớn và m.á.u tươi khiến đêm hè càng thêm nóng bỏng.

Tuy hạ lệnh điều thêm cấm quân, nhưng đám đông sớm trở nên hỗn loạn khi sấm lửa xảy , hiện giờ chạy lung tung, gào bỏ chạy, xô đẩy ngã nhào, những thích khách thì tản g.i.ế.c trong đám , tăng nhiều độ khó khống chế kẻ địch cứu của cấm quân và Tú y vệ.

Xung quanh hoặc là đám đông thích khách hỗn loạn, hoặc là lửa lớn lan tràn, nhân lực bên cạnh Đế hậu hạn, nhất thời cũng thể rút lui khỏi nơi .

Nghiêm Miễn và vài vị đại thần theo bảo vệ hai bên Hoàng đế, Quách Thực run giọng hô hộ giá hộ giá, Lưu Thừa hai tay nắm một thanh kiếm, chắn phía quân phụ.

Vai thiếu niên gầy gò chút run rẩy, nhưng đây là hành động từng dám đây, Quách Thực trong mắt, khỏi cảm thấy chịu phạt uổng công sám hối.

Không kịp nghĩ nhiều, Quách Thực hét lên kinh hãi, hô một tiếng: "Hộ giá!"

Một tên thích khách mặt đầy m.á.u vung đao c.h.é.m tới, mấy tên cấm quân đều ngã đao , cho đến khi trường thương của hai tên Tú y vệ xuyên qua n.g.ự.c bụng , vẫn loạng choạng tiến lên, trường thương nữa chọc lùi , thể động đậy nữa, chằm chằm Hoàng đế, từng chữ từng chữ như lời nguyền: "Sở hỏa phần thiên! Tru lục Đại Càn!"*

*Lửa nước Sở đốt trời! G.i.ế.c sạch Đại Càn!

Lưu Thừa sát khí đáng sợ và hình ảnh m.á.u tanh kinh sợ đến trắng bệch mặt, tay cầm kiếm run rẩy, cố gắng chống đỡ lùi bước.

Thân hình Hoàng đế cũng run, nhưng sợ hãi mà là giận dữ.

Quốc chủ khác họ của nước Sở sớm tru sát mười năm , mà vẫn còn con cháu thần dân mưu toan báo thù loạn, cứ thế g.i.ế.c đến tận cung Vị Ương của ông!

Tên thích khách đ.â.m xuyên trừng to đôi mắt chịu nhắm, khoảnh khắc , Hoàng đế ngoài sự phẫn nộ, cũng một tia kính sợ... Những kẻ nhiệt huyết sợ c.h.ế.t thế , thế gian còn ẩn giấu bao nhiêu tên? Giang sơn họ Lưu mới thể yên định!

Các thích khách hét lớn "Sở hỏa phần thiên" nối tiếp lao tới c.h.é.m g.i.ế.c, Hoàng đế vây quanh bảo vệ lùi , vô cùng phẫn nộ bất an, ông bỗng giật lấy trường đao trong tay một tên Tú y vệ, nghiêm giọng quát: "Trẫm ở ngay đây, lũ nghịch tặc vong quốc các ngươi cứ việc g.i.ế.c tới!"

Quân vương cố gắng dùng hào khí sát phạt thời trẻ để nâng cao sĩ khí Đại Càn, đẩy lui nỗi bất an trong lòng, tuy nhiên khí huyết dâng lên khiến mắt ông nổ đom đóm, trong cổ họng tràn mùi rỉ sắt, gần như vững, Nghiêm Miễn vội đỡ lấy: "Bệ hạ!"

Hùng tâm Đế vương lui, long thể suy vi, chỉ còn t.ử khí cam lòng quanh quẩn.

Một tên thích khách thủ cực kỳ dũng mãnh sự trợ giúp của đồng bọn, một mạch xông tới c.h.é.m g.i.ế.c, thấy sắp g.i.ế.c đến thánh giá, trong mắt kẻ đó sát ý khát máu, Lưu Thừa trấn áp, nhất thời cử động , quân phụ kéo mạnh lùi , trường kiếm trong tay "keng" một tiếng rơi xuống.

Cùng một khoảnh khắc, một mũi tên từ bên sườn vụt bay tới, chính xác sai lệch xuyên ngang cổ tên thích khách !

Hoàng đế phắt đầu về hướng mũi tên bay tới, giữa ánh lửa chập chờn, thiếu niên mặc triều phục đỏ thẫm cầm trường cung đó, mũ miện vứt ở , chỉ còn một cây trâm ngọc búi tóc, ống tay áo triều phục rộng thùng thình theo động tác giương cung rủ xuống xòe , trong quang ảnh tựa như đôi cánh rộng lớn.

Ánh mắt cha con chạm , một tên thích khách bên cạnh thiếu niên giơ đao lao tới, Hoàng đế biến sắc: "Tư Thoái!"

Lưu Kỳ lập tức lùi hai bước, thanh trường đao suýt soát lướt qua , thích khách đang định đổi hướng, Lưu Kỳ bất ngờ nhấc chân lành lặn quét ngang hạ bàn , bụi đất tung bay, hình thích khách nhào về phía , trường đao trong tay chống đất, đang định vùng dậy thì lưng bỗng nặng trịch, chân Lưu Kỳ giẫm lên xương sống , trong lúc dùng sức, hạ thấp , thích khách hừ một tiếng rạp xuống đất, Lưu Kỳ thuận thế xổm đè chế ngự, đồng thời tay rút mũi tên trong ống tên lưng, chút do dự cắm hậu tâm thích khách!

Loạt động tác phản sát của hành vân lưu thủy, khi ngẩng đầu lên, rút mũi tên dính máu, nhặt trường đao của thích khách, thẳng dậy, lê cái chân què, c.h.é.m lui hai tên thích khách, đến mặt quân phụ.

"Phụ hoàng yên tâm, kẻ đến chỉ là tàn dư vong quốc, cũng xứng tự xưng là lửa đốt trời, chẳng qua là tự tìm đường c.h.ế.t!"

Thiếu niên giọng điệu lẫm liệt khinh thường, che chắn quân phụ, Hoàng hậu và Trữ quân lưng, giương cây cung lớn dài.

Cây cung lớn là của cung thủ trong cung dùng, giương cung, sải tay và sức mạnh thể thiếu cái nào, chỉ thấy vị Lục hoàng t.ử liên tiếp b.ắ.n tên, dù chế ngự kẻ địch trong hỗn loạn, mà bách phát bách trúng. Sự dự đoán chính xác bước chân của thích khách như , nghi ngờ gì càng cần sự bình tĩnh trấn định vô cùng.

So với những cấm quân sợ thương quý nhân, trời sinh gan sợ hãi hơn, cho nên khi b.ắ.n tên từng do dự, càng tỏ chói mắt bất phàm.

Quách Thực cảm nhận sự đổi ánh mắt của các vị đại thần, cũng quan sát sự đổi cơ thể của Đế vương, cánh tay mà ông đang đỡ, dù cách lớp long bào cũng thể cảm nhận gân cốt đang căng cứng run rẩy, đó là phản ứng bản năng trực quan nhất mà một vị hùng chủ dựa võ lực đ.á.n.h thiên hạ đưa .

Hoàng đế chăm chú bóng lưng thiếu niên khi thẳng cao bằng ông, đây là con trai ông, chảy dòng m.á.u của ông, gan của ông... Đứa trẻ từ nhỏ dám cầm kiếm canh giữ ở hồ Thương săn b.ắ.n vong hồn triều trong đêm, nay những vong hồn đó biến thành thích khách cầm đao, vẫn dám đối mặt săn g.i.ế.c.

Trẫm nay thể cầm đao g.i.ế.c địch, nhưng Trẫm còn một đứa con trai thể Trẫm g.i.ế.c địch như thế !

Sống lưng già nua của Hoàng đế bất giác từ từ thẳng lên, hình cao lớn cùng bóng long bào mũ miện rộng lớn đổ xuống bao trùm lên thiếu niên đang cầm cung g.i.ế.c địch.

Cấm quân viện trợ đến, cung nỏ thủ nhanh chóng bắt đầu chiếm lĩnh vị trí cao, Thái úy Đỗ Thúc Lâm dẫn một đội cấm quân rảo bước tới nghiêm mặt hành lễ.

Lưu Kỳ thu cung, về phía Đỗ Thúc Lâm: "Phiền Thái úy mở đường phía , hộ tống phụ hoàng lánh trong cung uyển."

Đỗ Thúc Lâm cụp mắt đáp "Vâng": "Bệ hạ xin theo thần dời gót."

Hoàng đế Lưu Kỳ, thấy mặt đều máu, xác định thương , bèn ngay: "Chỗ cần con lo nữa, theo Trẫm ."

Lúc , Hạ Bình Xuân chịu mệnh Hoàng đế bảo vệ Lương vương chạy tới, Lương vương sắc mặt xanh mét một tên Tú y vệ cõng lưng, phía là những con em chư hầu vương khác bộ dạng nhếch nhác theo.

Thấy hoàng vô sự, Lương vương kích động rơi lệ, chợt nhớ điều gì đưa tay túm lấy lão bộc theo bên cạnh, rõ tiếng dặn dò: "Tường Chi... tìm nó, bảo vệ nó cho !"

Tường Chi Lương vương yêu thích, lão bộc chủ nhân coi trọng, vội tìm .

Tường Chi Lương vương nhớ thương lúc lảo đảo, ngã mấy , váy áo cũng giẫm rách phân biệt phương hướng, vẫn đang lo lắng quanh.

lúc , phía đột nhiên vang lên một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, Tường Chi kinh hoàng đầu , chỉ thấy một nội thị ngã trong vũng máu, mà tên thích khách g.i.ế.c nội thị giơ con d.a.o dính m.á.u về phía nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-131-nguoi-ma-kho-phan.html.]

Tường Chi run rẩy lùi , tên thích khách đột nhiên tăng tốc chạy tới, trong đầu Tường Chi trắng xóa, bỗng một bóng lao tới nhào lên che chở nàng ngã xuống đất.

Đồng thời, cung nỏ thủ b.ắ.n c.h.ế.t tên thích khách .

Tường Chi cứu trong lòng kích động, suýt nữa tưởng là ngày đêm mong nhớ, nhưng ngẩng đầu lên là khuôn mặt lo lắng quan tâm của thiếu niên.

Nghiêm Sơ nhanh chóng đỡ nàng dậy, hỏi nàng thương .

Tường Chi ngẩn ngơ lắc đầu, rút cánh tay đối phương nắm lấy .

Thấy bộ dạng nàng, Nghiêm Sơ thôi, vẫn thừa dịp cơ hội đặc biệt mở miệng: “...Tường Chi, nàng sống ở Lương vương phủ thế nào? Trước đây đường kinh, với nàng, khi kinh nàng nếu chỗ nào tình nguyện, cứ việc tìm , nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ."

"Đa tạ ý của Nghiêm công tử! Ta ..." Tường Chi tránh ánh mắt , nhấc chân định .

Nghiêm Sơ tóm chặt lấy nàng: "Đừng chạy lung tung, chỗ nguy hiểm, đưa nàng tìm Lương vương là chứ gì!"

"Ta..." Tường Chi giãy giụa, nhưng thể mục đích thực sự, nhất thời gấp đến trào nước mắt.

Nghiêm Sơ chỉ cho rằng nàng dọa sợ, cố tình tránh né , lúc dù thế nào cũng nàng mạo hiểm, bèn cưỡng ép nắm cánh tay nàng, đưa nàng rời khỏi nơi .

Gặp kẻ đa tình lắm chuyện thế , Tường Chi còn cách nào khác, loạng choạng theo, rưng rưng xung quanh, chỉ mong Khương đừng chuyện gì là .

Đợi bình tĩnh chút, kìm nghĩ, cớ giấu giếm phận? Đã là nguyên do khó , lúc nghĩ cũng thích hợp gặp mặt đám đông, nàng hiện giờ bất do kỷ, chỉ sợ cũng mang rắc rối cho ... Chỉ là đợi đến bao giờ mới cơ hội?

Gặp mặt nhận đều là chuyện , lúc vạn mong thần quỷ phù hộ, nhất định đừng để Khương chút sai sót nào, nàng nguyện lấy cái mạng vô dụng của vật trao đổi cho lời cầu nguyện.

Nơi mà lưới mắt đẫm lệ của Tường Chi bắt , Hoa Ly như chạy trốn cùng , hai tay dính ba mạng chuột.

Sau khi chạm mặt xong với Lưu Kỳ, Thiếu Vi vốn định canh chừng Xích Dương, nhưng dọc đường luôn thích khách mắt tay với nàng. Những tên thích khách coi nàng là bia sống quả hồng mềm, khi đến gần, tên nào tên nấy đều nàng thừa loạn bẻ gãy cổ, trừng to mắt há to mồm, trở thành cái xác ngơ ngác ngoan ngoãn giữ bí mật cho nàng.

Thiếu Vi thuận tay g.i.ế.c vài tên, Lưu Kỳ vì tận hiếu, một ống tên b.ắ.n c.h.ế.t hơn mười tên, thích khách vốn hơn bốn mươi tên, khi Đỗ Thúc Lâm dẫn cấm quân chạy tới, cục diện dần kiểm soát, thích khách còn đa phần ép về cùng một hướng.

Tất nhiên cũng thiếu vài con cá lọt lưới cùng đường bí lối, Thiếu Vi đang định qua một đám giả sơn, bèn thấy một thiếu nữ y phục lộng lẫy hai tay nắm con d.a.o nhặt , đang đối diện với một tên thích khách đang ép tới gần, nghiêm giọng quát: "Đừng qua đây!"

Thiếu nữ gọi là dũng cảm, nhưng bằng tên thích khách đầy m.á.u hung thần ác sát , thích khách đề phòng con d.a.o trong tay nàng, nhưng vẫn từng bước ép sát, cho đến khi thiếu nữ ép đến giả sơn, lưng dựa vách đá, còn đường lui.

"Ra vẻ!" Thích khách quát một tiếng, bất ngờ giơ dao.

Lưu Minh c.ắ.n chặt răng nắm chặt dao, quyết tâm lấy cái c.h.ế.t chống cự, chợt thấy hình tên thích khách lao về phía , đột ngột quỳ rạp xuống, nàng còn kịp phản ứng, một bóng loạng choạng va nàng, nàng buộc va lảo đảo về phía , tên thích khách định dậy trường đao trong tay nàng xuyên thủng ngực.

Lưu Minh ngây dại tên thích khách co giật ngã xuống đất, buông cán dao, ngã xuống đất.

Người va nàng cũng ngã xuống thở hổn hển, Lưu Minh đầu, ngẩn ngơ: "Khương... Khương Thái Chúc?"

Thiếu Vi trừng to mắt: "Quận chúa thật lợi hại, dám g.i.ế.c ."

Lưu Minh chậm chạp trừng mắt theo: "Ta... ?"

Vừa sự kinh hãi quá độ đầu óc cứng đờ, chỉ tên thích khách dường như thứ gì ngáng chân, mà nàng tình cờ Khương Thái Chúc va ...

Nhớ đến sấm sét kỳ dị khi Đại vu thần hỏi trời Tiệm Đài, trong đầu hỗn độn của Lưu Minh đáp án: "Chắc chắn là Khương Thái Chúc phù hộ! Nếu c.h.ế.t chắc !"

Nàng lập tức điều chỉnh tư thế thành quỳ ngay ngắn, hai tay chắp dán trán hành lễ.

Thiếu Vi lồm cồm bò dậy, tránh cái lễ của nàng. Còn Lưu Minh chợt hồn, cũng nhanh chóng dậy: “...Ta tìm A ! A còn thế nào !"

Nàng vội vã bất an rời , Thiếu Vi nghĩ đến kết cục hai chị em song song bỏ mạng ở kiếp , khỏi suy tư. Kiếp nàng chỉ trong cung thiết yến, sấm lửa đ.á.n.h xuống, c.h.ế.t nhiều , nay đích trải qua mới , thứ hại chỉ sấm lửa, mà là thích khách.

Những thích khách rõ ràng âm mưu từ lâu, là trúng thời cơ tay tối nay.

Kiếp trong cung đại khái là giấu tin tức thích khách tập kích, hoặc là việc chỗ kiêng kỵ, thể lưu truyền rộng rãi đến biệt trang Phùng gia. Việc sấm lửa chỉ vì động tĩnh thể giấu giếm mới buộc để nhiều , trở thành thủ phạm duy nhất trong mắt chuyện.

Trong lúc suy tư ngắn ngủi, Thiếu Vi đang định rời thì chợt mũi tên rít gió lao tới!

Thiếu Vi lập tức nghiêng tránh né, mũi tên đó cắm thẳng vách đá giả sơn lưng nàng. Tuy nhiên trong chớp mắt, hướng mà nàng buộc nghiêng tránh né một mũi tên ép tới, mũi tên cực nhanh, dự đoán hướng né tránh của Thiếu Vi, cho dù Thiếu Vi lập tức phản ứng nữa, vẫn thể tránh , mũi tên đó đ.â.m mặt ngoài cánh tay của nàng. Trong lúc cấp bách nàng dùng tay trái chụp lấy đuôi tên cực nhanh, ngăn nó đ.â.m sâu hơn.

Và gần như chỉ trong nháy mắt, nàng lách chạy , rút mũi tên cắm da thịt tính là quá sâu, nắm chặt trong tay, lượt về hai vị trí b.ắ.n tên, một chỗ còn ai, bụi cỏ ở chỗ khác phát tiếng động, Thiếu Vi chần chừ, để ý động tĩnh xung quanh chạy nhanh đuổi theo!

Nàng như một con thú cực độ cảnh giác và cực kỳ trả thù, phản ứng đều xảy trong nháy mắt. Đối phương rõ một thành thì sẽ cơ hội tay hai, nhanh lủi mất, đợi Thiếu Vi vượt qua bụi cỏ đó, chỉ thấy một đội cấm quân đang thực hiện cuộc vây tiễu cuối cùng, trong đó nhiều tay cầm cung.

Thiếu Vi nắm chặt mũi tên , ánh mắt ẩn trong bóng tối, hành động bốc đồng.

So với những thích khách tấn công phân biệt đó, hai mũi tên chắc chắn là nhắm một nàng.

Tuy nhiên mũi tên đến từ cấm quân bằng chứng , tự thích khách cướp cung tên đao kiếm của cấm quân.

Trong cấm quân thâm cung mà cũng tâm phúc của Xích Dương? Thừa loạn trừ khử nàng? Theo lý Xích Dương lúc lo xong, chắc chắn nhiều tai mắt chằm chằm, vẫn cơ hội sắp xếp quyền tay với nàng?

Xung quanh ánh lửa nhảy nhót, bóng sống và c.h.ế.t chồng lên , ma khó phân.

Đêm nay, cửa cung phong tỏa, rà soát tung tích thích khách, tất cả đều thể rời khỏi hoàng cung.

 

Loading...