Phùng Tình Nhật - Chương 136: Ngươi đi theo bổn cung
Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:55:58
Lượt xem: 131
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc chiến Bắc chinh kéo dài nhiều năm hao rỗng hơn một nửa quốc khố, cuối cùng buộc nghị hòa, lấy việc đưa công chúa sang hòa với Hung Nô kết cục.
Đại quân đóng trại ở Nam doanh ngoài thành, chủ soái và hai vị phó tướng dẫn trăm thuộc hạ thành. Trên đường hứng chịu những ánh mắt hoặc chán nản, hoặc bất an, hoặc khinh bỉ của bá tánh.
Chủ soái và phó tướng hoàng cung, cởi bỏ bội đao, tháo mũ giáp, rạp xuống đất trong đại điện thỉnh tội.
Chủ soái dẫn đầu là Lý Phong ngoài năm mươi, khi tháo mũ giáp là một đầu tóc bạc rối bù. Hai phó tướng còn vẫn đang độ tráng niên, mà cũng bạc trắng cả đầu.
Hoàng đế hình dung của ba thỉnh tội đều khác xa so với khi rời kinh mấy năm , khiến nhất thời dám nhận mặt.
Mấy năm Bắc chinh Hung Nô là quyết định do Hoàng đế kiên trì đưa .
Mùa đông năm đó, Lăng Kha bình định nước Lỗ, ban sư hồi triều. Đối diện với dã tâm Bắc chinh của Hoàng đế, Lăng Kha tiến ngôn: Nội loạn mới yên, lý nên nghỉ ngơi dưỡng sức, nên hao tổn chiến tranh nữa, nên lấy phòng ngự chủ.
Mà khi đó chứng cứ mật báo Lăng Kha câu kết với Hung Nô đang án thư của Hoàng đế, chiếc hộp gỗ đựng đan d.ư.ợ.c dùng hằng ngày của Hoàng đế đè chặt.
Lòng nghi ngờ nảy sinh từ lâu, bất kỳ lời can gián trái chiều nào cũng đều đáng ngờ. Không Trẫm Bắc chinh, là vì mưu đồ khác?
Sau khi Lăng Kha c.h.ế.t, Hoàng đế chỉnh đốn binh lực, quyết ý đ.á.n.h tan Hung Nô trong một trận. Ông dùng một chiến thắng lớn để răn đe nghịch tử, đập tan dị tâm, chứng minh cho thiên hạ thấy dù chị em Lăng gia, giang sơn Đại Càn vẫn thể bước tới cường thịnh thái bình.
Huyết khí hùng tâm chống đỡ bởi vô đan d.ư.ợ.c cuối cùng hiện thực đ.á.n.h sập. Chiến sự Bắc chinh liên tiếp thất bại, thiên tai nội loạn theo đó nổi lên xung quanh.
Trước đại tế Trường Lăng ngày mùng Hai tháng Ba, phía Bắc truyền về tin chiến bại, Hoàng đế giận dữ kìm . Liên quan đến tôn nghiêm của quốc gia và thiên tử, ông vẫn cam lòng cứ thế lui binh, cho đến khi tận mắt chứng kiến điệu múa Khu Na động lòng phía tế đài.
Buổi tế lễ đó cộng hưởng với thiên địa nhân tâm, khiến ông một chút bình yên lâu gặp. Luồng trọc khí căng thẳng trong n.g.ự.c tan , lý trí chiếm thượng phong. Cuối cùng Hoàng đế quyết định lui binh, nuốt nỗi nhục nhất thời xuống, cũng cuối cùng thừa nhận trong thâm tâm quyết sách của sai lầm... chỉ riêng việc phát binh đ.á.n.h Hung Nô.
Lúc ba đang quỳ trong điện, chủ soái dẫn đầu là Lý Phong phong hầu nhờ quân công. Lý Phong đây lăn lộn nhiều trong nội chiến, kinh nghiệm giao đấu với Hung Nô, nhưng hai phó tướng trướng ông đều là cựu bộ Lăng Kha bảo , một tên Nhạc Dương, một tên Nhan Điền.
Ba đều lời biện giải, chỉ dập đầu thỉnh tội.
Hoàng đế ba tiều tụy chịu nổi, chọn cách phạt nhẹ.
Chọn phạt nhẹ là vì công tội bù trừ: Ba dẫn quân đường trở về bình định mấy chỗ loạn lạc. Trong đó đáng nhắc tới nhất là Nhạc Dương phát hiện hành vi lén lút tập hợp binh lính đúc vũ khí của Châu mục Ký Châu.
Ký Châu quản lý sáu quận bốn nước, nước Triệu cũng trong đó. Một khi Châu mục Ký Châu biến hành động mưu phản thành thực tế, ắt khiến phương Bắc đại loạn, hậu quả thể lường .
Thái thú quận Ngụy là Quách Dã dâng sớ tâu việc lên triều đình. Khi tấu sớ đưa đến kinh sư thì loạn đại quân Bắc quy bóp c.h.ế.t bình định, tránh một tai họa cực lớn, đây là một đại công.
Công và tội như , chỉ lấy phạt bổng chuộc tội kết cục, trong triều ai đưa dị nghị.
Ba Lý Phong tạ ơn cáo lui. Triều sự tan, các quan viên khỏi cung Vị Ương, thấp giọng cảm thán: “...Bắc chinh thất bại là trọng tội, may mà còn chút vận may."
"Đây là khí cơ quốc vận Đại Càn tan."
Giọng nghiêm nghị vang lên, vài vị quan viên vội chắp tay thi lễ: "Nghiêm tướng."
Chân Nghiêm Miễn dừng , cùng vài trọng thần nghị sự. Mấy vị quan viên tại chỗ thấp giọng phụ họa: "Loạn Ký Châu khởi bình, tiên tổ phù hộ, trời phù hộ Đại Càn."
Hiện tại đang là lúc dùng , Bệ hạ vị vua tùy ý trút giận, trong thâm tâm há phạt nặng quân sĩ. phạt nặng thì đủ phục chúng, may mà công lao vớ đường về trải thành bậc thang cho vua , giải quyết một vấn đề nan giải.
Vấn đề giải quyết xong, nhưng vẫn còn nhiều vấn đề. Mấy vị quan viên cũng ai về sở nấy, đường thì thầm: "Nghe ngoài thành nhiều bá tánh nhiễm bệnh, mong là dịch bệnh..."
Ngày hôm , tại Thái Y Thự, vài y giả d.ư.ợ.c sư phụng mệnh tới Thần từ cùng bàn bạc việc phòng dịch cấp thuốc, Chu Nữ cũng trong đó.
Sau khi các hạng mục đại khái bàn xong, Thiếu Vi tìm cớ để Chu Nữ đến thư phòng nơi Thái Chúc thường xử lý công vụ một . Bốn bề còn thứ ba, Thiếu Vi còn kịp mở miệng, Chu Nữ tranh : “Thái Chúc, tra !"
Chu Nữ dâng một cuộn vải giấu trong tay áo cho Hoa Ly: "Đây là âm thầm chép, Thái Chúc xem thử."
Việc kể từ bảy ngày . Chu Nữ vẫn luôn tận tâm phân tích phương t.h.u.ố.c đằng nước t.h.u.ố.c , tìm cớ nhờ A Yếm giúp đỡ. Hai âm thầm tốn nhiều ngày, bắt đầu từ d.ư.ợ.c tính mùi vị, miễn cưỡng chắp vá ba phương t.h.u.ố.c thể tham khảo, chỉ là mỗi phương đều thiếu một vị t.h.u.ố.c quan trọng nhất.
Vị t.h.u.ố.c từng thấy bao giờ, nhưng cả hai đều tin chắc nó nhất định tồn tại. Thái Y Thự để trữ một loại t.h.u.ố.c đặc biệt chuẩn băng thất và dụng cụ trữ thuốc. Chu Nữ cẩn thận cất giữ chút nước t.h.u.ố.c ít ỏi đáng thương , qua nhiều ngày, chỉ thấy bề mặt nó ngưng kết mấy mảng rêu màu vàng kim, đây là hiện tượng mà các loại t.h.u.ố.c thể tạo .
Thiếu Vi việc , xem qua mấy phương t.h.u.ố.c suy đoán , cũng tin chắc vị t.h.u.ố.c kết rêu vàng đó nhất định là một vị kỳ d.ư.ợ.c quan trọng nhất.
nàng cũng từng qua sự tồn tại của loại kỳ d.ư.ợ.c . Vẫn ôm tâm thái thử một , Thiếu Vi nhờ Chu Nữ tra cứu y thư cổ tịch trong Thái Y Thự, xem ghi chép về việc dùng t.h.u.ố.c chữa "bệnh quỷ tóc trắng" , từ quả suy nhân, đối chiếu t.h.u.ố.c .
Lúc rảnh rỗi Thiếu Vi cũng lật xem y thư, nhưng về lượng sách phong phú thì đương nhiên vẫn là Y Điển Các trong Thái Y Thự.
Bảy ngày nay, Chu Nữ hễ cơ hội là nhất định sẽ đ.â.m đầu trong Y Điển Các, mức độ cầu tiến khiến đồng liêu cảm thấy bất an.
Cuối cùng, Chu Nữ thế mà thực sự tìm manh mối trong một cuốn cổ tịch. Sách tên là Thập Di Kỷ, bên trong một đoạn ghi chép, lúc đang Thiếu Vi khẽ: “...Tiên thảo Kim Đài, to như bàn tay, màu hương, sinh trưởng trong núi tiên Kim Đình, mãnh thú canh giữ, trăm năm khó gặp, nước vài ngày sẽ hiện rêu vàng, sắc uống thể ức chế chứng quỷ tóc trắng."
Thiếu Vi rõ những gì ghi trong các điển tịch cổ xưa , cái do tận mắt thấy mà là kể , cho nên thường mang màu sắc thần thoại, khiến khó phân biệt thật giả.
Thiếu Vi bao năm nay đủ loại sách tạp nham rõ, nhiều ghi chép thoạt ly kỳ, phía cũng chân tướng hợp lý, chân tướng thường ẩn giấu trong những câu chữ phù phiếm đó.
Huống hồ công năng d.ư.ợ.c dụng và d.ư.ợ.c tính ghi trong sách đều khớp, chứng tỏ tiên thảo Kim Đài mười phần thì tám chín phần là thật. Chỉ là núi tiên Kim Đình là chỉ nơi nào? Xưa nay chỉ Bồng Lai gọi là đảo tiên, liên quan ?
Kỳ d.ư.ợ.c hiếm thấy thường chỉ sinh trưởng ở nơi cố định, nếu thể tra xuất xứ của tiên thảo Kim Đài , lẽ sẽ ba năm Xích Dương rời sư môn những , gặp những ai...
Lại nữa, dù thêm tiên thảo Kim Đài màu vị , t.h.u.ố.c Xích Dương dùng đều thể tạo thành mùi m.á.u tanh. Đã đến từ việc uống t.h.u.ố.c quanh năm, mùi m.á.u tanh thoang thoảng dường như thấm cơ cốt là từ mà ?
Một vị t.h.u.ố.c lạ một mùi khí quái ẩn giấu , lẽ đang che giấu bí mật thể cho ai . Thiếu Vi hiện giờ chịu bỏ qua bất kỳ khả năng nào. Trong lòng tính toán nhanh chóng, chỉ thấy Chu Nữ ánh mắt mong chờ quỳ án, thấy nàng sang bèn nhỏ giọng hỏi: "Không ích ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-136-nguoi-di-theo-bon-cung.html.]
Thiếu Vi tiếc lời khen ngợi khẳng định, gật đầu : "Có tác dụng lớn!"
Lại nghiêm túc cảm tạ: "Việc may nhờ ngươi giúp đỡ, ngày nếu chỗ nào giúp , ngươi nhất định cứ , tuyệt đối từ chối."
Được Hoa Ly khen ngợi, tâm trạng Chu Nữ vui như sáo, đó Hoa Ly : " , hôm nay ngươi sẽ tới, mang nhện theo đây."
Triêm Triêm án nhảy lên một chiếc hộp rỗng chạm trổ, dùng một chân giẫm giẫm mấy cái.
Chu Nữ vội mở hộp, con nhện lớn bò .
Triêm Triêm thu cánh về , giống như vị giáo tập chắp tay lưng, đứa trẻ m.ô.n.g và phụ của nó gặp nũng.
Thiếu Vi thì cảm thấy khí thế "bắt ấu chúa để lệnh cho tiên nhện".
thấy con nhện béo tròn quả nhiên nũng vai Chu Nữ, thiết hệt như con, tâm tư Thiếu Vi rẽ sang một hướng nhỏ, kìm thăm hỏi Chu Nữ về bệnh tình gần đây của nữ công t.ử phủ Lỗ Hầu.
Chu Nữ đáp: "Tâm trạng dần định, thể ngủ yên, thể ăn uống, thể cũng hơn , còn thể dùng tay trái vài chữ."
Thiếu Vi yên tâm, cảm thấy khâm phục tả xiết. Mẹ thật lợi hại, tay trái cũng chữ.
Mẹ lợi hại kiên cường như , đây hẳn là xuất sắc lắm? Nghĩ đến đây, trong lòng Thiếu Vi buồn bã, cụp mắt xuống, thoáng chốc thể đối diện với sự tồn tại của chính .
Lại Chu Nữ : "Chỉ là luôn tâm kết rõ khó giải, chữa trị đến cuối cùng, e rằng chỉ tâm d.ư.ợ.c mới thể khôi phục thần trí."
Thiếu Vi khẽ gật đầu, trong lòng nghĩ, đến đây lẽ là đủ . Có thể ăn thể ngủ thể chữ, cứ mãi trú ngụ trong ký ức thời niên thiếu, cũng chắc chuyện . Những thứ cần thiết lẽ cần nhớ nữa.
Có Thân Đồ phu nhân và Lỗ Hầu trông nom , Thiếu Vi đại khái thể yên tâm. Về động thái của Minh Đan, Thiếu Vi ả hiện giờ vẫn đang dưỡng bệnh, từ gặp mặt trong cung hôm đó, đối phương từng rời khỏi cung Tiên Đài nửa bước.
Hiện giờ điều Thiếu Vi lo lắng nhất là chỉ còn bốn mươi ngày .
Trong lòng nàng nảy sinh một tính toán, mong mau chóng tan sở, về bàn bạc kỹ lưỡng với Gia nô.
chuyện do nàng kiểm soát. Lúc sắp về, bỗng rắc rối chặn đường.
Mẹ của Nhụy Hậu là Hoàng phu nhân bệnh nặng nguy kịch, mấy ngày nay t.h.u.ố.c thang vô hiệu. Nhụy Hậu xuất cung thăm nom, đồng thời xin Hoàng đế hạ chỉ để Khương Thái Chúc phủ chẩn trị cứu chữa, cố gắng dùng thần lực Đại Vu Thần để đổi lấy một tia cơ hội sống.
Mẹ Hoàng hậu nguy kịch, thánh chỉ Hoàng đế ngay mặt, đây là một rắc rối thể tránh né. Không điều mà cứng rắn tránh né, rắc rối sẽ chỉ lớn hơn.
Trong Nhụy phủ, Hoàng hậu nước mắt lưng tròng, quỳ bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay khô héo của , nghẹn ngào : "Mẹ, thể , thể ... Người mà , con từ nay còn thể oán ai hận ai?"
Đã lẩn thẩn nhiều năm, lúc đờ đẫn giường, Hoàng phu nhân với đôi mắt đục ngầu như phủ một lớp tơ nhện bỗng nhiên tỉnh táo vài phần, ráng xoay , trừng mắt con gái, rút tay bèn đ.á.n.h tới tấp lên con: “Cái đồ vô ơn bạc nghĩa ... còn oán hận ? Nếu , gì mày? Mày lấy những ngày phú quý!"
"Xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày ... Cái đồ đòi nợ!" Động tác của Hoàng phu nhân yếu ớt nhưng ánh mắt tàn nhẫn, bàn tay run rẩy đ.á.n.h lên Nhụy Hậu, xé rách bộ y phục hoa quý.
Hoàng phu nhân xuất phố chợ, chồng c.h.ế.t sớm, bà một nuôi một trai một gái. Con trai lúc nhỏ nước cuốn trôi, bà chỉ còn nương tựa con gái mà sống.
Đợi con gái lớn hơn chút, bà chủ gả cho con trai một nhà giàu. đó nhà giàu sa sút, con rể vì liều c.h.ế.t bảo vệ con gái bà khỏi quyền quý cướp mà tàn phế. Hoàng phu nhân bắt đầu chê con rể vô dụng, ngày ngày chỉ trích mắng nhiếc, con rể cam chịu nhục nhã, một ngày nọ tự vẫn tại nhà.
Hoàng phu nhân hề thương xót, chỉ cũng coi như chút lương tâm, liên lụy sống nữa. Khi đó thiên hạ định, Hoàng phu nhân đầu dâng con gái cho quyền quý, ngờ nhiều năm trở thành mẫu nghi thiên hạ.
"Nếu tao, mày c.h.ế.t cả ngàn vạn !" Hoàng phu nhân thở hổn hển, vẫn còn mắng nhiếc con gái.
Nhụy Hậu đ.á.n.h trả cũng cãi , chỉ rơi nước mắt.
Bà oán vì đổi lấy lợi ích mà luôn coi bà như món đồ đem nhét chỗ đông tặng chỗ tây, nhưng lời rõ ràng sai. Thời loạn lạc, dựa cái khí thế hung hãn phố chợ mà che chở bà. Mẹ qua với nhiều đàn ông, nhưng khi một kẻ trong đó lộ ý đồ động đến bà, cũng lập tức đập vỡ đầu kẻ đó, lôi bà chạy trốn.
Bà với chồng cũng coi như tâm đầu ý hợp, nhưng khi chồng liệt, trong nhà hết sạch gạo lương, dựa ngoài lo liệu sinh kế.
Mẹ yêu tiền như mạng, thô lỗ phố chợ, bao giờ cần thể diện, nhưng bà thể chỉ oán hận mà ỷ cảm kích?
Ân tình và oán hận dây dưa cả đời, tính thế nào cũng rõ nữa. Người cường thế tàn nhẫn nuôi đứa con gái nhu nhược bàng hoàng là bà, nay sắp bỏ bà mà .
Nhụy Hậu nước mắt ngừng, nhưng thấy thở dốc đau đớn, vẫn vội vàng vuốt lưng cho .
Khi Thiếu Vi mời , bèn thấy đôi mắt Nhụy Hậu sưng đỏ. Tuy lau nước mắt nhưng trong mắt vẫn ngập nước. Bà lão giường lầm bầm c.h.ử.i mắng gì đó, lẩm bẩm: "Đời tao ăn khổ đủ , hưởng đủ phúc , còn chữa cái gì mà chữa, lời ông trời, đáng c.h.ế.t thì c.h.ế.t , tụi bây lo cho , đừng quản tao nữa..."
Giọng Nhụy Hậu khàn đặc: "Khương Thái Chúc là do trời cao phái tới, để ngài xem cho ! Ngài nếu chữa , con cũng quản nữa..."
Thiếu Vi tiến lên chẩn xem, mạch tượng rõ ràng là mạch c.h.ế.t, nhiều nhất qua nổi hai ngày, ai đến cũng giữ mạng nữa.
Thế là nàng sang Nhụy Hậu: "Vi thần y thuật thiển cận, nương nương nên mời cao minh khác."
Sắc mặt Nhụy Hậu xám ngoét, cung nga đỡ lấy mới miễn cưỡng vững.
Mọi thứ mắt đều quá chân thực. Thiếu Vi thoáng chốc thậm chí nghi ngờ lo xa, lẽ chuyến gọi nàng đến quả thực chỉ xuất phát từ tấm lòng cứu còn cách nào khác.
khi nàng lên tiếng cáo lui, giọng vẫn còn nghẹn ngào của Nhụy Hậu vang lên: “Không vội, bổn cung để ngươi nghĩ thêm cách khác... Ngươi theo bổn cung."
Nhụy Hậu đưa tay đỡ Thiếu Vi dậy, vài phần thất thố vài phần thiết nắm lấy một tay Thiếu Vi, dắt nàng ngoài: "Hãy theo bổn cung đến thiên sảnh chuyện."
Thiếu Vi cúi đầu, bà dắt về phía . Dọc đường ngửi thấy mùi hương bà, cảm nhận mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay bà, cũng như thấy một câu bà lầm bầm dường như do quá đau lòng: "Đừng sợ, đừng sợ..."
Bị buộc trong hành lang quyền thế mênh m.ô.n.g , Thiếu Vi bất do kỷ bà đang với ai, cũng bao giờ phân biệt rõ ý đồ của bà. sự cảnh giác trong lòng Thiếu Vi chắc chắn kéo lên mức cao nhất, như một cây cung căng đầy, như một con thú dựng sống lưng.