Phùng Tình Nhật - Chương 158: Một mạng đổi một mạng

Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:28:05
Lượt xem: 135

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phàm là những kẻ áp giải ngục Tú Y để thẩm vấn thì đa phần đều dính líu đến trọng án, cho nên việc tra tấn nghiêm khắc là điều thể tránh khỏi.

Tuy nhiên, mục đích dùng hình khác thì các thủ đoạn tương ứng cũng sẽ khác biệt.

Nếu mục đích là để ép cung hỏi bí mật, mà phạm nhân vài chịu nhục hình vẫn kiên quyết chịu khai thì nhịp độ tra tấn đó buộc đổi. Cai ngục cần cân nhắc đến giới hạn chịu đựng và khả năng hồi phục của chịu hình, nếu thì miệng còn cạy mở mà mạng còn.

Trong những thích khách bắt sống ở Nam Sơn đó, quá nửa là những kẻ thương, bọn chúng đều vì chịu nổi đại hình liên tiếp mà tắt thở. Những kẻ hiện giờ còn giữ tàn thì tối đa cũng chỉ chịu đựng mỗi ba ngày một nghiêm hình, thời gian còn chỉ thể dùng lời để uy h.i.ế.p thẩm vấn.

Thế nhưng, đám t.ử sĩ huấn luyện bài bản dù trong tình trạng cả thể xác lẫn ý chí đều suy kiệt, vẫn chần chừ chịu khai kẻ chủ mưu thực sự phía . Thậm chí, kẻ còn khổ sở kêu gào rằng bản thật sự gì cả, khiến Hạ Bình Xuân cảm thấy vô cùng nóng ruột và khó giải quyết.

Kẻ đám t.ử sĩ nhất định điều tra cho rõ ràng, đương nhiên đối đãi một cách thận trọng.

Hơn nữa, Xích Dương còn tàn hại đồng nam, tà thuật phía lẽ ẩn chứa âm mưu họa quốc. Hoàng đế vô cùng tức giận, lòng dân xung quanh phẫn nộ, cho nên Tú Y Vệ thẩm vấn Xích Dương tuyệt đối thể chút sơ suất nào.

Bản Xích Dương đang mang bệnh, thể phách vốn dĩ chẳng tính là cường tráng. Sau khi trói lên giá hình miễn cưỡng chịu đựng qua hai đại hình thì phần lớn thời gian đều hôn mê. Những lúc hiếm hoi tỉnh táo, hoặc là tụng Tâm Kinh, hoặc là lảm nhảm về đạo pháp.

Trong phòng giam chật hẹp và tối tăm, bên bức tường kê một chiếc giường đất. Một đạo nhân đầu tóc bạc trắng rũ rượi đang đó, đôi mắt nhắm nghiền yếu ớt, lưng dựa tường. Hai tay buông thõng bên nhưng vẫn đang bắt quyết, trong miệng lầm rầm tụng Tâm Kinh. Thoạt qua, trông chẳng khác nào một bức tượng thánh giả ngã vũng bùn m.á.u tanh tưởi.

"Trần cấu chẳng vương, tục tướng chẳng nhiễm... Thiên địa vô biên, vạn vật tề nhất..."

“...Ngã nghĩa lẫm nhiên, quỷ mị giai kinh..."

Thiếu nữ vận bộ vu phục màu xanh giữa phòng giam tràn ngập tiếng tụng niệm trầm thấp , gương mặt chút biểu cảm, lạnh lùng hỏi kẻ đang tụng kinh: “Tụng Tâm Kinh để tiêu giải nỗi đau thể xác, đau ?"

"Phải, đau lắm, còn đau hơn cả lúc thử thuốc..."

Xích Dương ngừng tụng kinh nhưng vẫn mở mắt, giọng mơ hồ hỗn độn: “Cho nên mới gặp Đại Vu Thần."

Ánh mắt sắc bén của thiếu nữ dò xét bộ con , nàng chậm rãi thông báo: “Căn bệnh ngươi từ nhiều năm ngõ cụt. Nếu ngừng t.h.u.ố.c quá nửa tháng thì sống bằng c.h.ế.t. Tối đa quá một tháng, bệnh nhập cốt tủy, t.h.u.ố.c thang vô hiệu, chắc chắn c.h.ế.t."

Người của Thái Y Thự từng tới nơi , đây là lời mà Chu nữ lén cho Hoa Ly .

Bệnh của Xích Dương cần uống t.h.u.ố.c đúng giờ. Trước Thuận Chân hầu thuốc, khi Thuận Chân biến mất thì cũng kẻ hành tung khó nắm bắt như Tùng Nha âm thầm Linh Tinh Đài. hiện giờ Xích Dương hãm trong lao ngục, binh lính canh giữ tầng tầng lớp lớp, thức ăn nước uống đều kiểm tra kỹ càng, tính ép ngắt t.h.u.ố.c hơn mười ngày .

Chỉ cần thêm hai ba ngày nữa, cho dù dùng nhục hình thì cũng chịu đựng nỗi đau như gặm nhấm xương tủy.

Và tối đa cho đến khi tròn một tháng, dù thoát , chờ đợi cũng chỉ một con đường c.h.ế.t.

" , cho nên mới gặp Đại Vu Thần..."

Xích Dương thì thào lặp câu đó.

Nghe những lời , Hoa Ly dường như chiếm thế thượng phong trong cuộc đàm phán, nhưng Xích Dương hề vội vàng cầu xin tha mạng, mà : “Thời gian của còn nhiều, thời gian của tỷ cũng chẳng còn bao nhiêu... Nếu c.h.ế.t, tính mạng của tỷ cũng chẳng còn cần thiết giữ gì nữa..."

Khóe miệng tái nhợt dính đầy vết m.á.u bẩn của nhếch lên một nụ ẩn ý, như chế giễu, như vui sướng. Hắn khẽ thốt lên một tiếng than thở: “Thật quá, sư tỷ và sinh t.ử ."

Thiếu Vi dùng ngữ điệu kiềm chế và thẳng thừng hỏi: “Nàng đang ở ?"

Xích Dương cuối cùng cũng mở mắt. Hắn thiếu nữ giống như hòn đá vô tri mặt, trong đôi mắt con ngươi nhạt màu dần dần hiện lên ý .

Nụ quỷ dị khiến sống lưng Thiếu Vi căng thẳng. Một ý nghĩ từng xuất hiện trong những ngày gần đây trỗi dậy: Việc thuận lợi bắt chắc là kết thúc, mà lẽ là sự khởi đầu của một nỗi bất an đáng căm hận khác.

Mọi d.a.o động hề hiển lộ mặt, Thiếu Vi lặp câu hỏi: “Nàng đang ở ?"

Nàng chỉ thẳng vấn đề chính, nhưng Xích Dương đáp mà hỏi : “Ngươi hà tất cứ tìm tỷ ..."

Bốn mắt , vẻ mặt Xích Dương dần trở nên thương hại: “Đến tận hôm nay mà ngươi vẫn nhận ? Những việc tỷ , tìm ngươi, cứu ngươi, chẳng qua cũng chỉ là để lợi dụng ngươi mà thôi."

"Những sinh t.ử gian nan dọc đường của ngươi, những vết thương ngươi chịu, những giọt m.á.u ngươi đổ tất cả đều do tỷ , đều nhờ tỷ ban tặng..."

Giọng Xích Dương càng lúc càng thấp, chỉ đủ cho hai thấy. Tại chốn ngục tù tồi tàn tăm tối , cứ thế tùy tiện toạc thiên cơ mà vô khổ sở tìm kiếm: “Thứ tỷ để ý chỉ là hai chữ 'Thiên Cơ', bao giờ là bản con ngươi."

"Tỷ giả tạo như , từng chân tâm, coi ngươi như một thanh đao, chẳng hề để ý đến sống c.h.ế.t của ngươi, mà ngươi liều mạng tìm tỷ ..."

Đáy mắt Xích Dương tràn ngập vẻ đáng thương và bi ai khi thiếu nữ đang bất động .

Trong bóng tối, ánh mắt nàng một nữa tụ , con ngươi đen láy, kiên định đáp: “Thì ? Ta sớm nàng là loại lành phát thiện tâm bừa bãi."

Ngay từ lúc mới quen, nàng đòi nàng dùng m.á.u để trao đổi.

Khi nàng còn hỗn độn hiểu rõ sự đời, hết nhân tính, nàng cũng sớm thấu bản tướng thương xót hung tàn của Khương Phụ.

Ngoài những điều đó , thường ngày nàng còn gian xảo đáng ghét, dối trá đầy mồm, ngay cả lúc rời cũng lừa nàng, mua rượu.

mà thì ?

Giả tạo thì , dối trá thì , động cơ là lợi dụng thì ? Nàng hiện giờ hiểu nhân tính, tự nhận cũng cách , tự nhận đủ khả năng thấu xem đằng sự giả tạo dối trá và lợi dụng đó ẩn chứa chân tâm . Há đến lượt một kẻ thù địch dạy đời nàng phân biệt và đối đãi như thế nào ư?

Mà một tấc lòng trong trẻo thánh khiết tận đáy tâm can cần lấy để chứng minh với những kẻ dơ bẩn. Thiếu Vi chỉ thẳng: “Ta cứu nàng là vì cứu, cứu thì cứu, mặc kệ nàng như thế nào."

Xích Dương đôi mắt đen láy , chỉ thấy bên trong hiện lên sự căm ghét và khinh bỉ, sắc bén như một lưỡi d.a.o đang c.h.é.m về phía : “Chính bản ngươi lấy oán trả ơn, còn kéo đồng hành với ngươi, biến thành loại giống như ngươi ... Làm kẻ phản bội mà cũng phóng khoáng, hèn hạ như thế , thật sự khiến chê ."

Có lẽ do cơ thể suy nhược, hàm răng bắt đầu run lên bần bật. Trong cơn run rẩy đó, Xích Dương bật , lặp từ ngữ của thiếu nữ: “Lấy oán trả ơn, kẻ phản bội, ha ha ha..."

Đây lẽ là đầu tiên thành tiếng mặt khác kể từ khi rời khỏi sư môn. Tấm lưng rời khỏi bức tường, hai tay chống , khom lưng xuống, ngẩng đầu thiếu nữ: “Cũng lợi hại thật đấy, xem ngươi ít chuyện cũ... vẫn đủ, còn lâu mới đủ. Chi bằng để cho ngươi nhé, giữa và tỷ , là tỷ nợ !"

Giọng lớn hơn một chút, như khẳng định nguồn gốc của mối nghiệt duyên , dùng giọng điệu đương nhiên : “Cho nên sư tỷ gánh chịu những điều mà đời gọi là cái ác của là lẽ đương nhiên. Tỷ hiện giờ đang chuộc tội... Đó là điều tỷ đáng chịu, tỷ còn từng oán thán! Còn ngươi chỉ là một kẻ ngoài, lắm chuyện cái gì, nhúng tay cái gì?"

Thiếu Vi nhấc chân bước về phía , gằn giọng: “Ta nhúng tay chuyện của ngươi và nàng khi nào? Ngươi điếc ? Ta mới , cứu nàng là chuyện của , liên quan đến nàng , càng liên quan đến cái gọi là ân oán nhân quả giữa các ngươi. Là do ngươi g.i.ế.c , thành kẻ bại tay , đây là do bản ngươi vô năng, cớ sang trách lắm chuyện nhúng tay?"

Nàng dừng bước giường đất, giọng cứng rắn như đá tảng: “Còn về việc ngoài của nàng , do một tên phản bội bại trận như ngươi quyết định. Lại, chính kẻ cách xa ngàn vạn dặm như ngươi mới là ngoài, sớm còn xứng đáng để gọi nàng một tiếng sư tỷ nữa ."

"Hay cho câu 'cách xa ngàn vạn dặm'..."

Xích Dương lên, đáy mắt đỏ ngầu một vẻ cố chấp: “Thế nhưng khi và tỷ quen , ngươi còn đời , ngươi thì bao nhiêu... Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, những gì tỷ nợ thì đừng hòng trả hết. Chỉ cần tỷ còn nợ thì dù ma, tỷ cũng thể nào thoát khỏi !"

Trong phòng giam lúc chỉ hai .

Đại Vu Thần hôm nay đến đây là để thẩm vấn yêu đạo, chỉ là nội dung thẩm vấn chút khác biệt.

Cuộc đối thoại thẩm vấn đặc biệt phép tiết lộ ngoài, nhưng nếu của triều đình mặt thì cũng sẽ khiến sinh nghi, vì Lưu Kỳ cùng và đích canh giữ bên ngoài cửa phòng giam.

Người luyện võ thính giác vốn nhạy bén, một phần cuộc đối thoại trong phòng tránh khỏi lọt tai Lưu Kỳ.

Lúc , đầu, qua khe hở của những song sắt cửa lao đóng kín.

Hắn canh trong bóng tối bên ngoài, do góc độ nên thể thấy tình hình bên trong, nhưng bên trong thấy .

Lúc , chỉ thấy hai cái bóng, một một đang đối đầu . Mỗi đều sự phẫn nộ và cố chấp riêng. Những kẻ nhiều tranh đấu sinh tử, giờ đây trong chốn ngục tù xảy một cuộc tranh chấp kỳ lạ, vì một mà tranh luận chuyện , sơ, xa gần.

Khi tìm thấy Tước Nhi, Lưu Kỳ khổ sở tìm kiếm là một nữ tử, là vị nữ quân phong thái tiên tư trác tuyệt trong lời kể của đứa trẻ.

Giờ đây cách xưng hô của Xích Dương, phận của vị nữ quân quá rõ ràng... Một kỳ nhân thần diệu vô song như , ngay cả những yêu hận mà đó chiêu dụ đến cũng nồng nhiệt và kỳ lạ đến mức vô song.

sơ trong ngoài thì gì cần tranh giành? Dưới góc của một thực sự là " ngoài" như thì một kẻ đó c.h.ế.t, một kẻ đó sống. Chỉ con gái một đường cưỡng cầu đến cùng mới xứng đáng là thật sự của vị nữ quân , đáp án cần nghi ngờ.

Ánh mắt Lưu Kỳ chỉ cái bóng đang thẳng . Rõ ràng nàng cũng tin tưởng chắc chắn như , kiên định như bàn thạch.

Nàng như bàn thạch, còn kẻ yếu ớt đang run rẩy giống như ngọn lửa ác độc.

Ngọn lửa thể thiêu hủy đá cứng. Thiếu Vi đối với chuyện nhận định thì hề d.a.o động, nhưng sự kiên nhẫn của nàng đang thiêu đốt và trôi mất. Từ lúc bước nơi , nàng cố gắng giữ bình tĩnh để quan sát thái độ phản ứng của Xích Dương, cố gắng nắm bắt manh mối từ lời của .

từng chữ của Xích Dương đều khiến nàng cảm thấy căm hận, dường như đó là sự vấy bẩn đối với Khương Phụ.

Không tiếp tục thính giả con đường cùng của , cứ mãi những lời ghê tởm và vô dụng nữa, Thiếu Vi nén cảm xúc xuống, trực tiếp tung con bài tẩy lớn nhất.

"Bớt nhảm ."

Nàng chằm chằm Xích Dương, lời ít ý nhiều: “Một mạng đổi một mạng."

Sự cố chấp bệnh hoạn của Xích Dương vẫn còn đông cứng mặt. Nghe lời đàm phán cho phép từ chối của nàng, dường như mất một lúc mới phản ứng , ánh mắt mới bắt đầu chuyển động, chậm rãi : “Dùng mạng đổi mạng, công bằng... Ta đồng ý."

Sự đồng ý quá dứt khoát khiến Thiếu Vi thể hoài nghi, nhưng trong lòng vẫn kìm mà nảy sinh hy vọng. Nàng để lộ sự mong chờ đó mặt, chỉ chằm chằm Xích Dương.

Dưới cái của nàng, Xích Dương khẽ giọng thúc giục: “Ra tay ."

"Dùng mạng của ngươi, đổi mạng của tỷ ..." Hắn từ từ : "Ngươi c.h.ế.t, tỷ sống, đồng ý."

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay báo bất ngờ bóp chặt lấy cổ họng . Hắn sức mạnh to lớn đẩy ngã ngửa , lưng buộc dán chặt bức tường ẩm ướt.

"Sao thế? Vu Thần tiếc cái mạng ?" Giọng Xích Dương khó khăn khản đặc, nhưng vẫn giấu vẻ trêu tức: "Xem , sư tỷ của cũng chẳng quan trọng đến thế..."

Thiếu Vi cố gắng kiểm soát lực đạo tay, ánh mắt sáng tối chập chờn, hỏi : “Không, chỉ là nên tin ngươi thế nào. Nếu c.h.ế.t , ngươi thực hiện lời hứa ?"

Nàng : "Ít nhất gặp nàng , xác nhận nàng còn sống thì mới thể cân nhắc đề nghị của ngươi."

"Gặp tỷ ? Chuyện đơn giản, tỷ đang ở..." Xích Dương thở dốc khó khăn, giọng dừng đúng lúc, : "Gặp tỷ thì đơn giản, nhưng nếu chỉ đường, e rằng ngươi sẽ khó tìm thấy tỷ khi tỷ c.h.ế.t..."

"Ta thể cho ngươi gặp tỷ một ... ngươi cũng thể hiện chút thành ý chứ." Ánh mắt di chuyển lên , mang theo vẻ thưởng thức: "Đôi mắt linh hoạt uy nghiêm, khoét bỏ một con , để bày tỏ thành ý nhé..."

Thiếu Vi kẻ mắt tuy đầy m.á.u me tàn tạ nhưng vẫn đang ngạo nghễ ức h.i.ế.p nàng, giọng nàng đanh hỏi: “Chỉ cần một con, đủ ?"

Xích Dương hào phóng trả lời: "Cũng giữ một con, để mà thấy tỷ chứ..."

Lời còn dứt, tiếng thét t.h.ả.m thiết vang lên từ cổ họng kẻ đang bóp nghẹt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-158-mot-mang-doi-mot-mang.html.]

Một tay Thiếu Vi chế ngự cổ , tay cầm đoản đao rút từ trong tay áo , lưỡi d.a.o sắc lạnh đ.â.m xéo hốc mắt của Xích Dương, tàn nhẫn rút , khiến m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe lên tường.

Nỗi đau đớn tột cùng khiến Xích Dương gào thét ngừng, giãy giụa kịch liệt nhưng vẫn thể địch sức mạnh trấn áp của thiếu nữ.

Nhìn kẻ đang giãy giụa tay và khuôn mặt đầy m.á.u của , Thiếu Vi bất ngờ nghiêng , một chân quỳ lên giường đất, một tay vẫn bóp chặt yết hầu con mồi, tay cầm d.a.o găm kề ngay tim .

Hôm nay khoét một mắt, ngày mai chặt đôi tay, nàng bắt con mồi về chẳng lẽ là để tự cắt xẻo bản mặt con mồi ?

, nàng dạy cho thế nào là một con mồi.

Bóng đen cùng cảm giác áp bách bao trùm lấy Xích Dương. Cách một tầng m.á.u đỏ, sự bất tuân và hung hãn trong mắt thiếu nữ lộ rõ mồn một.

"Đau một chút mới tỉnh táo, mới nhận rõ cảnh của ." Nàng từng chữ một: "Muốn sống sót thì kẻ đưa thành ý là ngươi. Thành ý nhận . Bây giờ, cho ngươi một cơ hội trả lời ."

Nàng buông bàn tay đang bóp cổ , chuyển sang dùng cánh tay đè ngang xương quai xanh của . Xích Dương thở nhưng vẫn thể cử động.

Mắt trái m.á.u chảy ngừng, đau đến mức cơ thể co giật, đầu ngoẹo sang một bên rũ xuống. Phải hoãn một lúc lâu, nhẫn nhịn mãi mới miễn cưỡng run rẩy : “...Ngươi tin , tin ngươi sẽ thật sự thả ? Ngươi sẽ cam tâm..."

Hắn đau đến mức ý thức đứt đoạn mơ hồ, nhưng câu trả lời rõ mồn một: “Ta đương nhiên cam tâm."

"Sau khi thả ngươi, vẫn sẽ g.i.ế.c ngươi nữa. Có săn g.i.ế.c thành công là việc của . Có chớp thời cơ bỏ trốn giữ mạng, chuyển bại thành thắng là việc của ngươi."

Sát ý của nàng bá đạo và thẳng thắn, đó là tư thái nên của kẻ chiến thắng. Xích Dương đau đớn tột cùng, bật . Tiếng run rẩy khản đặc quái dị, dần dần mang theo nỗi hận nghiến răng nghiến lợi.

Thiếu Vi nhận , nỗi hận đó giống với nỗi hận Thuận Chân dành cho nàng, nhưng cuộn trào mãnh liệt hơn gấp vạn .

"Bỏ trốn giữ mạng, chuyển bại thành thắng, quả thực hấp dẫn..." Hơi thở rối loạn, giọng ngắt quãng: " nếu thì ? Ta việc gì bỏ gần tìm xa..."

"Không trừ bỏ ác tinh trộm cướp khí cơ thiên đạo như ngươi thì sống lay lắt đối với còn khó chịu hơn cả cái c.h.ế.t..."

Trên khuôn mặt trắng bệch đầy m.á.u của Xích Dương hiện lên vẻ , đó dường như là một sự điên cuồng thèm che giấu nữa: “Ta là cái thá gì chứ... Chỉ mạng của Thiên Cơ mới xứng đổi mạng của sư tỷ."

"Ta cần mạng của , chỉ mạng của ngươi... Của ngươi!"

Tiếng khàn khàn run rẩy, kèm với những giọt m.á.u nhỏ xuống từ cằm , rơi lên cổ tay Thiếu Vi, dường như mang theo độc tố ngấm mạch m.á.u cổ tay, chảy qua tâm mạch, ảnh hưởng đến cả nhịp tim và hô hấp.

Nàng nghiến răng, tiếng động thốt hai chữ, nhưng Xích Dương vẫn đoán nàng gì.

"Kẻ điên, đúng ?" Đầu Xích Dương ngoẹo sang một bên, : "Đối phó với đường đường là Thiên Cơ, nếu điên, nếu cứ tiếc mạng... thì khả năng thắng ?"

"Ngươi cũng là kẻ điên, vì một vô tâm mà dám kinh liều mạng đến tận ngày hôm nay... Ngươi và vốn nhiều điểm tương đồng..."

" ngươi vẫn còn quá non nớt ngây thơ..."

"Chuyện đời , ngươi bắt là coi như thắng..."

Sắc mặt đau đớn nhưng thỏa mãn một cách quái dị. Tầm mờ , gần như sắp hôn mê, nhưng vẫn cố chống đỡ, dùng giọng đứt quãng: “Khổ nỗi mạng của tỷ trong tay kẻ điên là đây... Ngươi xem ? Là ngươi c.h.ế.t, là tỷ c.h.ế.t đây?"

Cánh tay Thiếu Vi đang đè ngang căng cứng run rẩy, cái bóng do hàng mi rủ xuống giống hệt như lông vũ của con chim sẻ đang vùng vẫy nước.

Con mồi nàng đ.á.n.h cược mạng sống hết đến khác mới bắt , giờ phút coi thường sự đe dọa của nàng, chà đạp lên chiến thắng của nàng, thậm chí còn hủy diệt sự tồn tại của nàng.

Đã chịu đựng qua hơn ba trăm ngày đêm đen tối, rơi vực sâu nhân tính còn oán độc hơn cả .

Kết quả còn tồi tệ hơn dự tính đến ba phần. Tên tặc t.ử đáng c.h.ế.t chịu gì, mà là ép nàng đưa một sự lựa chọn như .

Kẻ nàng g.i.ế.c bắt nàng tự sát. Thiếu Vi một lời, nhưng cảm xúc đến bên bờ vực. Bàn tay cầm d.a.o và lưỡi d.a.o dường như hòa một. Giờ phút , tại nơi đây, trong cục diện , dường như nhất định c.h.ế.t mới thể dừng , mới thể kết thúc cực hình nhân tính .

lúc , một bàn tay đặt lên bờ vai đang run rẩy của nàng.

đến lưng nàng, một cánh tay khác vòng qua nàng, gỡ và đón lấy con đoản đao đang siết chặt trong tay của nàng.

Không lâu , Đặng Hộ dẫn theo một tên lính Tú Y Vệ . Tên lính đó thấy t.h.ả.m trạng của Xích Dương ngã giường đất, con d.a.o trong tay Lục hoàng tử, chạy ngoài mời đại phu, thầm nghĩ vị Lục điện hạ thật sự tính khí thích bừa. Sao tự ý dùng hình phạt gây thương tích phiền phức như thế ? Dùng hình cũng kỹ thuật chuyên môn chứ... Lại còn nữa, xem dọa Khương Thái chúc sợ đến mức nào kìa?

Tên lính Tú Y Vệ rời , Lưu Kỳ một tay cầm con d.a.o dính máu, một tay nắm lấy cánh tay của Thiếu Vi đang sững sờ, dẫn nàng ngoài.

Khi đến cửa lao, từ miệng Xích Dương đang co quắp giường đất truyền âm thanh yếu ớt.

"Đại Vu Thần... Ngươi chỉ một cơ hội thôi."

"Nếu bước khỏi cánh cửa , ngươi coi như tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t tỷ ..."

Âm thanh thấp yếu, nhưng giống như cơn gió thổi tới từ địa ngục.

Thị lực và thần trí của Xích Dương đều mơ hồ. Hắn co ro ở đó, con mắt còn lành lặn cũng m.á.u che phủ nên phân biệt bên cạnh Hoa Ly là ai. Hắn cũng chẳng quan tâm đối phương là đồng bọn của Hoa Ly sẽ vì những lời mà sinh nghi với Hoa Ly. Giờ khắc , chỉ quan tâm đến mục đích của chính .

Thiếu Vi cơn gió lạnh địa ngục đó cuốn lấy, bước chân cứng đờ.

So với cơn giận dữ ngập trời và sự thất bại thì những lời quỷ quái vô lý lưng mang đến cảm giác tội cho phép chối bỏ.

Thiếu Vi rủ mắt xuống, bước chân chân .

Phía , Lưu Kỳ nhanh hơn nàng nửa bước, bàn tay nắm cánh tay nàng siết chặt hơn một chút. Hắn đầu , cũng rủ mắt xuống, chỉ nàng, khẽ : “Là giả đấy. Hắn chỉ trả thù nàng thôi, chứng. Nàng thông minh, đừng trúng kế, chúng còn con đường khác để ."

Hắn học sự chắc chắn khi chuyện của nàng. Hắn khẳng định, chứng.

thực cũng thể xác định tâm tư của kẻ điên phía .

Xúi giục nàng lựa chọn, đưa nàng bước bước , buộc gánh vác cái trách nhiệm vô hình đó. Ngày nếu lỡ thành sự thật, sẽ là kẻ tội. tình nguyện gánh vác, đây là xuất phát từ tư tâm của .

Lưu Kỳ nắm chặt cánh tay đó, cưỡng ép đưa nàng rời khỏi chốn địa ngục .

nàng vẫn chịu nhúc nhích.

Sức lực nàng vô song, nếu kiên quyết thì vững như ngàn cân, nếu dùng sức mạnh hơn nữa sẽ tổn thương gân cốt nàng.

Lưu Kỳ định khuyên nhủ thêm, Thiếu Vi đưa tay , nắm lấy bàn tay đang giữ tay .

Tay nàng mang theo chút lạnh, Lưu Kỳ như lửa đốt, nhất thời ngẩn ngơ nàng.

Nàng ngước mắt lên, trong mắt đọng chút nước vì sự nhẫn nại và giằng xé, nhưng giờ phút sự giằng xé còn thấy bóng dáng. Nàng gật đầu với một cái, : “Huynh đúng, cũng nghĩ như ."

Bởi vì bản cũng nghĩ như , cho nên nàng gỡ tay , buông xuống.

Thiếu Vi nhấc chân, tự ngoài.

Hiểu ý của , nhưng nàng mơ hồ nửa đẩy nửa đưa để dẫn , cho một đường lui để trốn tránh, càng gánh vác quyết định . Cái gì của nàng thì là của nàng, nàng dám đưa lựa chọn thì dám đảm đương kết quả.

Nàng lướt qua về phía .

Lưu Kỳ bóng lưng đó, bờ vai ngay ngắn của nàng, hồi lâu thể dời mắt.

Nàng thất thần bóng đêm, hồn về phía nàng.

Trời bên ngoài ngục tối, vòm trời thấy , chỉ mây đen.

mặc cho mây đen trôi nổi thế nào, vẫn thể giáng xuống nửa giọt mưa cam lộ tượng trưng cho hy vọng.

Trong sân, Thiếu Vi bậc thềm ngoài sảnh đường, ngửa đầu trời, mờ mịt hỏi: “Triệu thúc, nếu ngày quả thực chứng minh lời Xích Dương là thật, buộc lấy tính mạng của đổi mới ... thì của ngày hôm nay từ bỏ nàng , g.i.ế.c c.h.ế.t nàng ?"

"Lời quỷ quái thôi." Triệu Thả An lưng nàng, giọng khàn khàn: "Dù nàng sống c.h.ế.t, nếu hôm nay ngươi đồng ý, đó mới là g.i.ế.c nàng thêm một nữa."

"Ngươi và tìm nàng , c.h.ế.t đường, hậu quả tự chịu, thế nào cũng dễ . nếu lấy mạng đổi mạng nàng , cho dù đổi thật, với một coi trọng nhân quả đến mức thà chịu c.h.ế.t như nàng , ngươi bảo nàng sống ?"

Gia nô ngừng một chút, giọng tuy thấp nhưng to gan thẳng: “Lần ngươi uống t.h.u.ố.c độc ở Nhụy gia, ngươi , nhưng dám . Cũng ngươi nỗi khổ và toan tính riêng... Chỉ vì kết quả đại khái vẫn còn kiểm soát nên thôi. những chuyện tương tự nên nữa, càng thể càng càng cực đoan. Như thế thật sự , cũng sợ hãi, nhất định dừng ."

Gia nô đêm nay móc hết ruột gan, cũng móc hết cả gan .

Trong lúc Thiếu Vi còn đang ngẩn ngơ, : “Chúng thể lấy danh nghĩa cứu nàng để g.i.ế.c nàng , như thế hiệp nghĩa, cũng phóng khoáng, còn để cho kẻ thù chê ."

"Vì cứu nàng , ngươi bao giờ tiếc mạng, đời sớm còn ai bất cứ việc gì thể phủ nhận thành ý cứu của ngươi."

"Nàng quan trọng, ngươi cũng quan trọng."

"Ngươi nếu đứa trẻ ngoan của nàng thì đừng đối xử với nàng như , cũng đối xử với bản như ."

Đôi mắt ngẩn ngơ của Thiếu Vi chớp một cái, một giọt nước mắt rơi xuống, thật nhẹ, mà cũng thật nặng.

Một lát , nàng gục đầu xuống, vùi mặt đôi đầu gối đang co lên.

Những lời chỉ gia nô với tư cách là đồng bọn mới đủ sức nặng.

Lưu Kỳ lập trường, mạo khuyên giải chỉ vẻ sáo rỗng.

Cho nên nhanh hơn một bước truyền tin cho Hiệp khách họ Triệu, mượn miệng gia nô để khai giải.

Những lời qua sự chỉnh sửa nghiêm túc của gia nô. Hắn tự nhận tuy tâm cơ bằng đứa trẻ , nhưng hiểu Khương Phụ hơn, cũng coi như là bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh.

Cửa ải như thế , cái bẫy như thế , thực sự quá nguy hiểm. Hắn nhất định để cho đứa trẻ đang nghiêm túc học rằng, dù là cứu cũng giữ vững nguyên tắc của , nguyên tắc đó ở chính bản nó.

Kết hợp với tính cách Khương Phụ, gia nô nghĩ nghĩ, bồi thêm một câu: “Ngươi mà đồng ý thật, ngày nàng nhất định sẽ cảm thấy ngươi đang lấy oán trả ơn. Đến lúc đó trong lòng nàng , ngươi chẳng khác gì Xích Dương, thậm chí còn tàn độc hơn cả Xích Dương, ngươi chẳng lẽ ..."

Lời quả thực cũng độc địa, Thiếu Vi úp cả mặt đầu gối, giọng nghèn nghẹt cắt ngang : “Biết , đừng nữa."

 

Loading...