Phùng Tình Nhật - Chương 175: Không Ai Có Thể Phán Xét

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:54:02
Lượt xem: 141

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay trong ngày, qua giờ Ngọ cũng thấy tiên giá quý khách nào tới cửa, Thiếu Vi bèn để câu thuận miệng của Khương Phụ trong lòng nữa.

Khương Phụ thể tinh lực vẫn đang hồi phục uống t.h.u.ố.c xong ngủ trưa. Tiểu Ngư luyện chữ trong thư phòng, tuy nhiên từng cái ngáp lớn thổi chữ bút biến dạng cả , chữ ngủ còn cả .

Mặc Ly ngoài đến tiểu viện. Lần biến mất liên tiếp năm sáu ngày, thợ thuyền trong tiểu viện bèn giống như vịt con mất mèo đầu đàn, cũng nên gì, nên sai lén đến Khương trạch hỏi thăm tình hình. Lại thêm gà vịt trong tiểu viện đẻ nhiều trứng, tích cóp mấy giỏ, Mặc Ly đến đây, bèn lập tức tới chủ trì đại cục.

Triệu Thả An cũng khỏi cửa, một là ngóng tin tức gần đây, hai là cần tăng trưởng kiến thức liên quan đến rượu Trường An. Kỳ thực rõ gần đây loại rượu mới nào xuất hiện , kinh tuy lâu, nhã hứng thưởng rượu, thỉnh thoảng uống hai bát cũng chẳng qua là uống bừa đối phó, bất kỳ sự cầu kỳ nào.

Khương Phụ xưa nay thích theo đuổi sự vật mới mẻ, từ rượu đến hương liệu đến giày dép, ở thôn Đào Khê, đồ gia nô đưa tới mỗi , nhiều đều là đồ đang thịnh hành.

chuyến ngoài , kiến thức cần bổ sung ác liệt chỉ môn rượu , kịp thời bắt kịp đủ loại phong cách của thành Trường An mới tính là nô bộc đạt chuẩn.

Mặc Ly và gia nô lượt khỏi tổ, Thiếu Vi ở trong nhà mấy ngày thấy tình hình Khương Phụ định , cũng định ngoài một chuyến, lén thăm Lưu Kỳ, cũng tiện rõ nhiều chuyện giải quyết xong .

Đã lén , tất nhiên che giấu hành tung. Dạ hành y tuy mấy bộ, thích hợp mặc ban ngày. Thiếu Vi lục lọi trong hòm y phục một hồi, tìm một bộ huyền bào tay hẹp của nam tử.

Đó là y bào hộ vệ nàng từng mặc khi cùng Lưu Kỳ bắt Hồ Sinh. Nàng mặc về nhà, Tiểu Ngư tích cực giặt giũ phơi phóng, gấp gọn bỏ hòm y phục.

Thiếu Vi bèn nhanh nhẹn , tháo tóc xõa tung, soi gương loay hoay một hồi, đơn giản búi thành búi tóc nam tử. Cuối cùng dùng vật A Hạc tặng bôi đen mặt, khi thứ đấy, tổng thể trong gương, thẳng lưng, nghiêm mặt, là một hộ vệ uy phong hiếm .

Đang định lẻn ngoài, tuy nhiên cửa phòng kịp đẩy gõ vang từ bên ngoài, giọng Vịnh Nhi truyền đến: “...Thiếu chủ, khách quý đến!"

Thiếu Vi mấy ngày nay dễ dàng gặp bất kỳ khách nào tới cửa, lúc đang vội ngoài, càng trực tiếp : "Ta dưỡng thương, gặp."

Lại trong giọng của Vịnh Nhi để lộ vài phần kích động: "Không khách quý bình thường, thiếu chủ, là Lỗ Hầu cùng Thân Đồ phu nhân và nữ công tử!"

Vịnh Nhi mấy ngày nay cũng ít lời đồn bên ngoài, lúc thấy lời đồn xác thực, là tham dự, tình cảm kích động khó tránh khỏi khó che giấu.

Thiếu Vi trong phòng giật nảy . Mẹ đến? Mẹ đến thăm nàng? Mẹ chủ động đích đến thăm nàng?

Nhìn y bào , trong lòng Thiếu Vi hoang mang rối loạn, tay chân luống cuống, miệng lắp bắp: “...Mời đến sảnh, đợi qua!"

Vịnh Nhi đáp "Vâng", trong phòng lớn tiếng : "Chờ ... mời đến đây, đến viện của !"

Sảnh vốn là nơi tiếp khách, đích tới, nếu nàng xa cách như , thì nàng là một đứa trẻ tệ bạc ngạo mạn bao!

Vốn nên chạy nghênh đón, nhưng bộ dạng cổ quái, Thiếu Vi cuống cuồng, vội vàng cởi bỏ y bào hộ vệ , vớ lấy váy áo cởi , tròng từ trong ngoài. Tuy nhiên nhà dột gặp mưa đêm, thuyền muộn gặp gió ngược, động tác quá gấp, áo lụa mềm mại khuỷu tay căng rách, nàng tuyệt vọng bực bội "A!" một tiếng, đành lục tìm bộ khác trong hòm y phục.

Thiếu Vi thần từ, đều mặc là vu phục hoặc quan phục, nàng vô cùng lơ là việc chăm chút riêng tư thường ngày của , sắm sửa nhiều váy áo. Lúc tùy tiện lôi một bộ váy ngắn thêu hoa mai trắng màu vàng ngỗng vì màu sắc tươi sáng chói mắt mà từng mặc, vội vàng mặc , thắt dây áo rườm rà.

Lại tháo tóc nữa, nhưng kịp chải búi tóc, chỉ lấy dây lụa buộc đầu, bèn chạy đến chậu đồng, điên cuồng vốc nước rửa sạch vật bôi mặt.

Khương trạch tính là lớn, rửa sạch mặt, bèn bên ngoài tiếng bước chân, cùng tiếng thông báo của Vịnh Nhi: "Thiếu chủ, nữ công t.ử Phùng gia đến !"

Thiếu Vi vứt khăn bông lau mặt xuống, chạy tới, tranh thủ đưa hai tay mở cửa phòng .

Trước bậc đá ngoài cửa, chỉ Phùng Châu Bội dìu đó, vợ chồng Lỗ Hầu vội theo.

Phùng Châu thiếu nữ vội vàng mở cửa, chợt xuất hiện trong tầm mắt. Váy vàng ngỗng mới tinh nhưng thiếu sự chỉnh trang tỉ mỉ, lông tơ nhỏ trán và thái dương vẫn còn ẩm ướt, chải búi tóc, bất kỳ trang sức nào, tóc mai bên tai gió thốc lên khi vội mở cửa bay bay.

Sạch sẽ nhưng cũng qua loa, giống như con mèo vàng trắng, vội vàng l.i.ế.m láp lông tóc gặp .

Mà hai tay nàng vẫn nắm chặt mép cửa, đôi mắt tròn xoe chớp, mang theo chút chắc chắn hỏi: “...Sao tới đây?"

"Bởi vì Tình Nương ở đây." Phùng Châu khẽ đáp: "Mẹ dưỡng bệnh xong, bèn đến tìm Tình Nương ."

Thiếu Vi vẫn dám manh động, thăm dò hỏi: "Mẹ... nhớ cả ?"

Phùng Châu buông tay Bội đang dìu, một bước lên bậc đá.

Một chân bà tàn tật nên cà nhắc nghiêm trọng, Thiếu Vi vốn nên lên đỡ, nhưng lúc sợ kinh động đến tiên giá thực sự .

Nắng thu trưa rực rỡ trong veo lọt xuống bậc thềm, theo bước chân Phùng Châu bước mà loang lổ lay động, dường như thở sự sống.

Động tác của Phùng Châu khó khăn chậm chạp, như lặn lội qua vô ngày đêm, một nữa đối mặt với ngọn núi đen trong cuộc đời, nhưng bà nhất định qua, tìm vầng thái dương mọc lên từ trong ngọn núi đen vô biên đó.

Hai tay Thiếu Vi vịn mép cửa từ từ buông xuống, nhưng vẫn dám thở mạnh.

", nhớ cả ." Trong lúc Phùng Châu trả lời lên bậc thềm cuối cùng, bà vươn bàn tay trọn vẹn , nắm lấy một bàn tay Thiếu Vi, : "Nào, cho con ."

Thiếu Vi ngẩn ngơ cúi đầu, bàn tay nắm.

Nhớ cả , nghĩa là vô hồi ức đau khổ và quá khứ đen tối...

Thiếu Vi dám lắm, nhưng nắm tay nàng, nàng bèn theo trong nhà, : "Ta nhớ , lúc Tình Nương sinh , ánh trời sáng trưng, vang trời, át cả tiếng của ."

"Tình Nương hai tháng tuổi cứ trêu là , sấp thể ngẩng đầu, đỡ nách thể ."

"Đến khi tròn ba tháng, thích ê a chuyện, chỉ là nước miếng quá nhiều nên luôn ướt vạt áo, miệng từ sáng đến tối cứ bóng loáng, cằm nổi mẩn hoài."

"Một tuổi gọi , chập chững, nếu bẹo má và tay chân thì sẽ khanh khách."

"Hai tuổi, lau nước mắt cho , khi mắng, còn lén đắp chăn cho ."

"Đến năm tuổi, ít khi nữa, khuôn mặt hung dữ, luôn vì mà cào c.ắ.n kẻ ác."

"Đợi tám tuổi, như mọc răng, y phục lúc nào cũng rách, nhưng sức lực hộ , nên chuyện gì cũng , dù gặp nào cũng đều chắn mặt ..."

Ánh mắt ngẩn ngơ của Thiếu Vi từ từ dời lên từ bàn tay nắm, mặt . Trong mắt ngấn lệ nhưng mang theo ý , kéo nàng xuống chiếu án, : "Còn nhiều nhiều, những cái con chắc nhớ, đợi từ từ kể cho con ."

"Hôm nay đến đây là với con về chuyện chia ly hôm đó..." Giọng Phùng Châu càng nhẹ hơn: "Hôm đó đều là của , thần trí m.ô.n.g lung nên chuyện sai lầm... con chịu lời giải thích của ?"

Thiếu Vi lập tức gật đầu: "Chịu !" vội vàng lắc đầu: " sai!"

"Không, sai là sai, con liều c.h.ế.t cứu , cho dù là lạ thì cũng nên lam họ thương , ? Không thể vì thể lý lẽ." Ánh mắt Phùng Châu một mảnh trong veo, đáy mắt từ từ dâng lên ánh lệ, trong ánh lệ dần dần chắp vá phản chiếu tình hình hôm đó.

Nhắc chuyện cũ như vạch vết sẹo, nhưng vết sẹo vạch , thứ trào tiên, là m.á.u của Tình Nương.

Khi Tình Nương còn chỉ là một đứa bé, ngừng lấy máu, những ngày tháng m.á.u tanh bệnh hoạn như cứ từ năm qua năm khác, mà trong núi phỉ vốn dĩ một ngày dài như một năm... Bà tê liệt trong sự sụp đổ, cưỡng ép quyết điên.

bà thực sự thấy hy vọng thoát , Tình Nương mười một tuổi , mà bà mất tích mười ba năm, cha liệu còn ở nhân thế đều ... Sự dày vò điểm dừng như khi nào mới là tận cùng?

câu trả lời, tin tức gì bà cũng , bà chỉ thể ngâm trong tuyệt vọng, thấy con gái lấy máu, chỉ vì bảo vệ bà mà thỏa hiệp. Hôm đó bà quỳ bên bàn, ngây ngốc bát gốm còn vương vết máu, lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-175-khong-ai-co-the-phan-xet.html.]

Ngoài thù hận và oán hận, là bảo vệ, bà thể tự hận tự trách. Bà nên sinh Tình Nương , tại chọn đưa đứa trẻ đến địa ngục bẩn thỉu , cùng bà trở thành gia súc của ác quỷ?

Trong lúc mơ hồ, trong lòng vang lên một giọng lặp lặp : Đừng tiếp tục như nữa, thể tiếp tục như nữa.

Hôm đó Tần Phụ nảy sinh sát tâm với bà là ngẫu nhiên.

Trong lòng bà mơ hồ tê liệt, phối hợp với hành vi trút giận của ác quỷ nữa, bà thậm chí còn chọc giận , c.h.ử.i rủa .

như sẽ c.h.ế.t, nhưng bà ít m.á.u còn sót trong cái bát , chỉ cảm thấy căm hận ghê tởm tột cùng, thực sự còn sức để sống.

Bà mang ý chí tìm c.h.ế.t, kết thúc tất cả sự xa . Bà thầm nghĩ, ít nhất Tình Nương giờ sức tự bảo vệ, từ nay về sẽ bà liên lụy nữa.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tình Nương vốn nên xuất hiện lao tới, liều mạng cứu bà. Tình Nương chỉ cứu bà, mà còn g.i.ế.c Tần Phụ... Bà cũng từng thử g.i.ế.c Tần Phụ, chính vì từng thử, gánh chịu quá nhiều cái giá t.h.ả.m khốc, bà dần dần nhận định, Tần Phụ sẽ c.h.ế.t, thể con quanh năm vây c.h.ế.t, thần trí và nhận thức dường như cũng sẽ vây c.h.ế.t.

Mà Tình Nương đập nát cái lồng giam vây c.h.ế.t bà , Tần Phụ c.h.ế.t , c.h.ế.t !

Bà c.h.é.m Tần Phụ hết đao đến đao khác, thể ác quỷ tan rã, ngọn núi ác mộng sụp đổ, bà sụp đổ trong sự trút giận, thần trí đột nhiên hỗn loạn, mờ mịt đường phía . Trong hoảng loạn nghĩ đến Tình Nương cũng dính quá nhiều máu, trong trại sơn phỉ sẽ buông tha cho con họ...

chuẩn c.h.ế.t, nghĩ tới việc để Tình Nương tham gia , đây, đây?

Lăng gia quân sẽ đến ngày hôm đó, trong mắt bà đó chỉ là một ngày hủy diệt bình thường, bà còn nhiều thần trí để dùng nữa, trong đầu chỉ một ý nghĩ, nỗi đau quá lớn, con đường phía quá đáng sợ, kết thúc , cứ thế kết thúc ...

Tình yêu và sự áy náy ủ thành hận ý hủy diệt tất cả, bà hận Tình Nương, là tất cả nơi , là cảnh ngộ của bản ... phân biệt nữa, bà phân biệt nữa.

Thứ bà lựa chọn sinh thì nên để bà tự tay kết thúc, bà và Tình Nương cùng biến mất, tội ác đau khổ vô biên cũng sẽ chấm dứt!

nước mắt của đứa trẻ nhỏ bé như một ngọn lửa hừng hực, đốt cháy tim bà thành một cái lỗ lớn, bà nỡ tay, thế là rơi một sự sụp đổ lớn hơn... Bà gì, bà gì, bà suýt chút nữa g.i.ế.c c.h.ế.t Tình Nương!

Tình Nương cần là bà nữa!

Bà ý thức phạm sai lầm lớn thể bù đắp như thế nào, bà sợ...

Sau khi tỉnh , bên cạnh còn Tình Nương, mà bà cứu ... Bởi vì cứu, cho nên càng sai, bà vốn thể đưa Tình Nương rời mà!

Trọng thương hôn mê, đột ngột thoát khỏi địa ngục đó, sự hối hận sụp đổ thể tưởng tượng đ.á.n.h gục bà . Bà thậm chí phân biệt lúc đó buông tay , là Tình Nương bà g.i.ế.c c.h.ế.t !

Kèm theo quá nhiều cảm xúc thể chịu đựng đối mặt, thần trí bà lạc lối trong hỗn độn vô biên, thể bà đưa lựa chọn, ép buộc bà quên tất cả.

vẫn còn một chút ý thức sót , chần chừ chịu buông tay, giãy giụa tỉnh .

Phùng Châu ngậm nước mắt : "Là vô năng, mãi đến hôm nay mới dám nhớ lầm ..."

Thiếu Vi lắc đầu, đến nay nàng mới , hóa điên vì sự tra tấn đến từ Tần Phụ. , kiên cường chống đỡ bao nhiêu năm như ... Tần Phụ xứng! Chỉ nàng mới xứng!

Những suy nghĩ lộn xộn, sự quy kết lộn xộn, nước mắt cũng đang lắc lư lộn xộn, nghẹn ngào : "Mẹ con là nghiệt chủng nên xuất thế, nhiều hơn là vì chọn sinh con , hại con đối mặt với khổ nạn như ..."

Con khi giày vò đến điên cuồng, dường như sẽ mất năng lực ngôn từ dịu dàng, mở miệng là lệ khí tổn thương , thế nào mới cho hận ý ngập trời một lối thoát.

"Lúc sinh con, bên cạnh khác, lúc đó từng nghĩ, chi bằng bóp c.h.ế.t con..." Phùng Châu rơi nước mắt : " nghĩ thầm, nghĩ thầm... giữ con , lẽ thể lấy lòng tin của Tần Phụ, đổi lấy cơ hội chạy trốn."

Lúc đó bà còn thực sự ý thức sự lạnh lùng đáng sợ của tên ác phỉ , vẫn còn ôm ấp nhiều suy nghĩ tự cứu ngây thơ, ý định ban đầu sinh con cũng là để mang lợi dụng.

Nhìn thấy sự áy náy trong mắt , Thiếu Vi c.h.é.m đinh chặt sắt : "Đây là quyền lợi của ."

Nàng : "Con là m.á.u thịt sinh dưỡng , dùng thế nào thì dùng!"

Phùng Châu nước mắt như mưa, bỗng nhiên nghiêng ôm chặt lấy con gái, : "Trách lúc đó tịnh Tình Nương sẽ là đứa trẻ như ... Vì thế, bao giờ trói buộc bởi chút m.á.u mủ gọi là đó, chỉ vì cũng từng con, cho nên Tình Nương là đứa trẻ nhất đời ..."

Không vì dòng máu, vì là con gái, chỉ vì là Tình Nương, là Tình Nương cứu bà chỉ một , càng nuôi lớn càng khiến bà áy náy.

Phùng Châu vịn vai con gái, run giọng hỏi: "Mẹ suýt g.i.ế.c con, con hận ?"

Thiếu Vi nén nước mắt, nghiêm túc : "Con vốn định hận, bóp con đau quá, nhưng lúc đó con đột nhiên nghĩ, lúc sinh con còn đau hơn bèn hận nổi, cũng cách nào giận ..."

Thiếu nữ vì nén nước mắt mà khóe miệng trễ xuống, hai mắt lưng tròng: "Con vốn hận, giải thích như , thì càng hận nữa!"

Hai bọc nước mắt chịu rơi xuống, lời trong miệng thiếu nữ cũng chịu dừng : "Mẹ con lớn lên, trong lúc lớn lên con cũng ngừng chịu khổ chịu đựng... Con từng trách , vì trong lòng con hiểu rõ ràng, con và những đứa trẻ khác giống , con trời sinh m.á.u của ác quỷ, sự tồn tại của con là bằng chứng tội của sự chịu khổ chịu nạn của ..."

"Không , sớm ..." Phùng Châu vịn đôi vai căng cứng run rẩy của con gái, vội vàng giải thích: "Con , con từng gọi , thì , trong lòng con và . Còn về xác, còn về huyết mạch, m.á.u cho con sớm lấy , khi lấy chảy khô , chúng m.á.u bẩn của chảy khô chảy sạch... còn huyết mạch gì nữa?"

"Thiếu Vi, sai c.h.ế.t, là con và hợp lực trừ bỏ ác phỉ, bây giờ nơi là nơi đúng, còn sai nữa."

"Mà nếu nhất định huyết mạch gì..."

Phùng Châu nhẹ nắm lấy một bàn tay con gái, áp lên bụng , khẽ : “Ta từng y giả cao minh , bé gái khi còn trong bụng mấy tháng, bèn mọc bào cung và âm tinh, hai thứ thể sinh đứa trẻ ngày . Vì thế, ngay từ khi còn trong bụng đại mẫu con, con định là con của , chúng quen lâu như , chỉ là khéo sinh con ở nơi sai lầm."

Lòng bàn tay Thiếu Vi nóng lên, trong lòng chấn động, tựa như trong khoảnh khắc cách thánh khiết thanh tẩy, nước mắt to như hạt đậu rơi xuống.

"Tình Nương, con xem, trải qua chuyện như , còn là một trọn vẹn, tự do ?" Phùng Châu hỏi.

Thiếu Vi gật đầu thật mạnh, nước mắt bay tứ tung: "Đương nhiên!"

Phùng Châu: "Đã trọn vẹn tự do, ai thể phán xét nỗi hận của ?"

Thiếu Vi gật đầu.

Phùng Châu trong mắt đẫm lệ nở nụ : "Vậy cùng lý đó, cũng ai thể phán xét tình yêu của ."

hận đứa trẻ mắt thì thể hận, ai thể bà sai; mà bà yêu đứa trẻ mắt cũng thể yêu, ai thể phán xét thể chỉ trích thể ngăn cản.

Đây phảng phất là lời sức mạnh nhất đời, chấm dứt nỗi lo lắng thầm kín đáy lòng Thiếu Vi.

Thiếu Vi đột nhiên dụi đầu hõm vai , ôm chặt lấy , nước mắt lặng lẽ trào .

Hơi ấm đến từ cái ôm của luôn là độc nhất vô nhị, ấm là nơi đến của sinh mệnh vạn vật.

Khương Phụ từng , con khi sợ hãi sở dĩ sẽ trốn trong chăn, là tiềm thức đang tìm kiếm cảm giác an khi còn trong bụng .

Cho dù đời nào cũng từ ái ấm áp, nhưng cảm giác hướng tới từ khi sinh khắc xương máu, nhiều cùng cực cả đời đều đang tìm kiếm sự an ninh khi trở về cơ thể .

Năm mười một tuổi đó g.i.ế.c cha bỏ , đội tuyết xuống núi, đó cho dù mùa xuân ngày hè, nhưng trong lòng Thiếu Vi, cơn bão tuyết đầm đìa m.á.u đó từng thực sự dừng .

Mãi đến giờ khắc , dán chặt , ấm bao phủ, tuyết lớn cuối cùng cũng ngừng rơi.

 

Loading...