Phùng Tình Nhật - Chương 176: Tên tự của ta là Tư Thoái

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:08:16
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng Châu nhẹ nhàng vuốt ve lưng con gái, đưa tay lên vuốt mái đầu nàng: “Tóc tai rối bù thế ...”

Trên đời , hiếm nào thấy tóc con gái luộm thuộm mà thể kìm lòng đưa tay chải cho gọn gàng.

Mặc dù Thiếu Vi giải thích ồm ồm giọng mũi rằng ngày thường chải đầu vẫn dáng, nhưng nàng vẫn ấn xuống gương đồng. Nàng ngoan ngoãn quỳ gối, để mặc cho chải chuốt.

Phùng Châu quỳ phía lưng con, tay cầm lược, tiên kiên nhẫn chải mái tóc đen quá đỗi dày mượt , mới cẩn thận búi lên.

Thời niên thiếu, bà vốn khéo tay trong việc chải đầu trang điểm, kiểu dáng gì mới lạ đều là đầu tiên học để điệu. tính từ thời điểm hiện tại trở về , cuối cùng bà tỉ mỉ chải một búi tóc như thế là chuyện của mười mấy năm về .

Cách biệt một thời gian đằng đẵng như , nay việc , gương mặt trong gương vẫn tươi trẻ sống động, nhưng đổi từ khuôn mặt của bà sang khuôn mặt của con bà.

Những vết thương do ác mộng mười mấy năm c.ắ.n xé, dù dốc hết cả đời cũng chẳng thể nào chữa lành . Tấm gương năm tháng từng vỡ nát, dù hàn gắn thế nào cũng chẳng thể thực sự về tròn trịa như xưa. Bà thể hận, dù kẻ thù c.h.ế.t, mối hận cũng định sẵn sẽ đeo bám bà suốt cả cuộc đời.

Nỗi hận nồng đậm định sẵn việc bà sẽ giận cá c.h.é.m thớt, tránh xa tất cả những gì liên quan đến Tần Phụ. Phàm đứa trẻ là Tình Nương, bà chắc chắn sẽ c.ắ.n răng cắt đứt quan hệ.

Tình Nương là Tình Nương. Tình Nương chỉ là cốt nhục của bà, mà còn là dùng hình nhỏ bé để nâng bà trèo khỏi địa ngục. Mối ràng buộc sâu sắc nhường , dù tránh khỏi việc thỉnh thoảng thấy đối phương cảm nhận nỗi đau âm ỉ của chuyện cũ, nhưng cũng định sẵn là thể nào an lòng mà chia xa.

Yêu và đau cùng tồn tại, nhưng nếu cắt bỏ thì chỉ còn nỗi đau và sự hối hận vô bờ bến.

Cả hai đều chịu quá nhiều đau đớn, cũng đều quá mức bướng bỉnh. Thế sự vốn chẳng thể vẹn đôi đường, chi bằng cứ ôm sưởi ấm lưỡi d.a.o rỉ sét, cho đến một ngày nào đó đạp nát lưỡi d.a.o cũ kỹ chân. Đối với một Phùng Châu mang nỗi hận trong lòng, đây là một sự né tránh, khuất phục phận trêu ngươi .

Người bất khuất mới thể sinh đứa con bất tuân. Phùng Châu nhanh nhẹn chải tóc cho con gái, tâm trí của bản dường như cũng chải chuốt cho thông suốt vài phần. Đợi đến khi búi tóc xong xuôi, kết thành hai búi, bà đứa con trong gương, chỉ cảm thấy hai con họ sinh là để cộng sinh, cùng trực diện chống phận trêu như thế.

Thiếu Vi trong gương, thấy trong đôi mắt dần hiện lên thần thái kiên định, tựa như một sức sống quật cường mới mẻ đang vươn lên từ trong bùn lầy.

Mẹ hỏi nàng: “Đã mặc áo mới, chải đầu , đưa con phố chợ chơi ?”

Cảm giác mới mẻ vô cùng, Thiếu Vi chẳng thể kháng cự nổi mảy may, gật đầu như giã tỏi.

“Còn bái kiến nữ quân trong nhà .” Phùng Châu hỏi: “Chỉ nữ quân tiện gặp mặt ?”

“Người đang ngủ trưa, để con xem thử.” Thiếu Vi lập tức dậy, chạy tìm Khương Phụ.

Khương Phụ tỉnh từ lúc nào. Khi Thiếu Vi rón rén bước phòng, nàng đang sập vươn vai.

Thiếu Vi bèn chạy tới, kể sơ qua tình hình, giúp nàng khoác áo, cuối cùng dặn dò: “...Người con đấy.”

Khương Phụ thở dài sửa : “Vậy chẳng con nên là ‘Cầu xin sư phụ khẩu hạ lưu tình, đừng chấp nhặt với đồ ngỗ nghịch’ mới đúng ?”

Thiếu Vi tức giận trừng mắt, Khương Phụ híp mắt , nhẹ nhàng điểm lên chóp mũi Thiếu Vi: “Đùa chút thôi, yên tâm yên tâm. Hôm nay là ngày vui lớn của đồ , vi sư nhất định để con mất mặt, chắc chắn sẽ chống lưng cho con nở mày nở mặt.”

Đợi giúp Khương Phụ sửa soạn xong xuôi, đỡ nàng quỳ xuống chiếu, Thiếu Vi lùi hai bước quan sát tổng thể, thầm cảm thấy vị sư phụ quả thực "đem khoe ". Dưới lớp y phục trắng tuyết, nàng trông như sinh một bộ tiên cốt trong trẻo.

Ngoài Phùng Châu, Thân Đồ phu nhân và Lỗ Hầu cũng cùng đến gặp.

Lễ tiết chuyện thời nay đa phần là quỳ đối diện quanh án. Khương Phụ án, án là ba nhà họ Phùng. Sau một hồi hỏi thăm chân tình, Thân Đồ phu nhân ở giữa mỉm : “Lão tuy từng thấy dung nhan tiên nhân của nữ quân, nhưng đối diện thế , cứ ngỡ như từng gặp ở đó .”

Khương Phụ đáp: “Lão phu nhân , lẽ là từng cơ duyên nào đó.”

Thân Đồ phu nhân gật đầu, cũng truy cứu sâu về lai lịch của vị nữ quân bí ẩn , tiếp lời: “Hôm nay đến đây là để cảm tạ nữ quân. Thiếu Vi nhà nữ quân thu nhận dạy dỗ, đúng là may mắn vạn phần. Ơn nghĩa tựa như tái tạo, xin hãy nhận của gia đình chúng một lạy.”

Lão phu nhân giơ tay cúi , Phùng Châu và Lỗ Hầu cũng định theo. Khương Phụ vội vàng đưa tay đỡ lấy cánh tay lão phu nhân: “Không , ! Nhị vị đức hạnh quý trọng, nữ công t.ử càng là bất phàm. Tại hạ đang lúc thể yếu ớt, nếu cưỡng ép nhận ba cái lạy , e rằng sẽ gặp nguy mất.”

Lời từ chối khéo léo của nàng nghiêm trọng quá đỗi, dù phần đùa, nhưng phía đối diện nào dám bái nữa. Đã xong, nàng còn nhắm mắt đỡ trán, chiều chóng mặt. Phùng Châu thấy thế vội nghiêng đỡ lấy: “Nữ quân tiện lâu ?”

Thiếu Vi trong lòng hừ một tiếng. Nàng quá quen cái nết của Khương Phụ, liếc mắt thấu chẳng qua là đang giả vờ, còn vài phần ý đồ nhân cơ hội tiếp xúc gần gũi với nàng.

Khương Phụ yếu ớt nắm cánh tay Phùng Châu, nhân tiện chiêm ngưỡng phong thái của ruột Thiên Cơ ở cự ly gần, nhưng cũng chân thành : “Nếu cảm tạ thì là cảm tạ nữ công t.ử mới đúng. Ta sinh mang mệnh tìm kiếm Thiên Cơ, nếu nữ công t.ử thì cũng sẽ Thiếu Vi, thiên mệnh của cũng định sẵn là rơi .”

Ánh mắt Khương Phụ chân thành, gương mặt Phùng Châu, : “Ta tuy thấu vận mệnh của nữ công tử, nhưng nữ công t.ử là viên minh châu hiếm . Nay sóng gió dữ dội qua, gặp mưa gió thế nào, dựa tâm chí của nữ công tử, chắc chắn đều thể biến nguy thành an, tìm thấy lối tươi sáng.”

Bốn mắt , vốn là xa lạ kết nên mối liên kết thế . Nội tâm Phùng Châu rung động lời, gật đầu cúi chào: “Đa tạ nữ quân ban lời vàng ngọc.”

Sau khi trò chuyện cảm tạ thêm một lúc, lo ngại sức khỏe Khương Phụ yếu ớt, Thân Đồ phu nhân kịp thời xin cáo từ, hẹn ngày khác sẽ đến thăm.

Thiếu Vi chuẩn theo phố, lúc dậy theo thói quen : “Khương Phụ, con một lát về.”

Khương Phụ gì, chỉ mỉm nhẹ, khẽ thở dài thườn thượt.

Phùng Châu vội nhỏ với con gái: “Tình Nương, thể gọi thẳng tên húy của sư trưởng? Phải gọi là sư phụ mới đúng.”

Thiếu Vi đầu , mặt đỏ: “Sư phụ... con một lát, về!”

Khương Phụ gật đầu đầy vẻ từ ái: “Ừ, đồ ngoan, mau .”

Thiếu Vi chạy như bay, theo khỏi Khương trạch, bước lên xe ngựa.

Lỗ Hầu đỡ phu nhân lên xe, mở miệng định bảo phu xe theo, hết câu phu nhân ngắt lời: “Con gái dẫn con gái dạo phố chợ, lão võ biền gai mắt ông theo cái gì?”

“Ta thì...” Lỗ Hầu thở dài bất lực: “Chẳng ngắm con bé nhiều hơn . Con bé kiệm lời quá, kịp chuyện gì mấy, một tiếng đại phụ cũng .”

Vốn dĩ hôm nay đến đây, phu nhân cũng tán thành ông cùng, bảo ông đó một cái là sát khí đằng đằng, lỡ đứa trẻ trong lòng vững hoảng sợ. Ông xong bèn cố cãi, đừng là một ông, dù kéo thêm mười xe tám xe Phùng Hề đến thì cái đứa trẻ khí phách gan tày trời chắc chắn cũng sẽ chẳng chớp mắt lấy một cái.

Chỉ là nhận cháu, ông đến thì thôi, nhưng đứa trẻ là ân nhân, tóm ông nhất định đến.

Lỗ Hầu cưỡng ép theo giờ dạo phố, khỏi tiếc nuối. phu nhân : “Chúng cứ về nhà chuẩn cơm tối , đợi chúng nó dạo mệt , về nhà ăn cơm là .”

Lỗ Hầu lời , mới cảm thấy hướng của chiếc xe ngựa cũng chút hương vị đáng mong chờ.

Trong khi đó, Thiếu Vi trong xe của đang : “Mẹ, con đón một cùng dạo phố.”

Phùng Châu : “Được.”

Thế là Thiếu Vi móc nối với Úc Tư Vu, trộm Thanh Ổ a tỷ từ trong thần từ ngoài.

Thanh Ổ vẫn còn “đồng bọn” trong kinh, nên tạm thời Thanh Ổ công bắt giữ Lương Vương sắp xếp ở thần từ để trấn an tinh thần, tránh để lộ mối quan hệ với Thiếu Vi.

Úc Tư Vu tuy nhận mối quan hệ , nhưng nàng giờ đây mang lòng trung thành cực đoan, chỉ theo, hỏi nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-176-ten-tu-cua-ta-la-tu-thoai.html.]

Đến chỗ vắng , Thiếu Vi kéo Thanh Ổ nhảy lên xe ngựa. Y phục hai bay phấp phới, như hai cánh bướm bay trong xe. Thiếu Vi lập tức : “A tỷ, đây là của !”

Thanh Ổ nắm tình hình, quỳ hành lễ gọi bá mẫu.

Phùng Châu, giờ đây vốn ít , luôn dành cho bạn của con gái nụ hiền hậu, hỏi han chuyện hai ở thôn Đào Khê.

Hai thiếu nữ sát bên kể chuyện xưa, tiếng khiến gian trong xe như bừng sáng.

Trước khi xuống xe, để cho an , Thanh Ổ y phục của Bội chuẩn sẵn trong xe, đóng giả thị nữ nhà họ Phùng. Thanh Ổ nhỏ với Thiếu Vi rằng, giờ nàng đóng giả thị nữ thạo.

Mấy ngày nay sống ở thần từ, Thanh Ổ cứ nghĩ đến việc ngôi thần từ là địa bàn của Thiếu Vi bèn cảm thấy trong lòng an định. Lại thêm Úc Tư Vu chăm sóc đặc biệt, khí sắc và tinh lực đều dưỡng .

Vào đến phố chợ, Thanh Ổ và Thiếu Vi cùng chạy đám đông, len lỏi qua các cửa tiệm, mua đồ ăn, chọn trang sức.

Cả hai đến Trường An cũng một thời gian nhưng cái gì cũng thấy mới lạ. Trước đó, Thiếu Vi từng tâm trí dạo phố. Thanh Ổ tuy cùng Lương Vương ngoài, nhưng gian tế nơm nớp lo sợ thì so với bây giờ? Mãi đến hôm nay, họ mới thực sự cảm nhận thế nào là phố chợ Trường An phồn hoa.

Thanh Ổ tiết kiệm, dám mua đồ đắt tiền. Thiếu Vi tâm bù đắp cho cảnh túng thiếu bán quả ở quận huyện thôn Đào Khê ngày xưa, thấy nàng cái gì quá hai bèn lập tức lệnh mua. Thanh Ổ tim đập chân run, đó nào đôi mắt bản lĩnh tiêu tiền như nước đến thế.

Về , Thanh Ổ sống c.h.ế.t kéo cho Thiếu Vi tiệm nữa, chỉ dạo phố. Thấy gánh hát rong biểu diễn nuốt kiếm phun lửa, hai sán gần. Thanh Ổ kinh ngạc vỗ tay, Thiếu Vi trừng lớn mắt, hai tay bụm miệng cùng hô to: “Giỏi lắm!”

Phùng Châu chân cẳng tiện, phần lớn thời gian bên đường , hoặc trong xe đợi, vén rèm bóng dáng hai thiếu nữ như đôi cá nhỏ bơi lội tung tăng.

Gia nô đang thăm dò phong thái Trường An tình cờ gặp Thiếu Vi, nhưng tiến lên phiền. Dù thế chào hỏi nữ công t.ử nhà họ Phùng, thêm áp lực xã giao.

Nhìn từ xa thấy Thiếu Vi hứng chí bừng bừng một tiệm binh khí, gia nô mỉm . Nghĩ đến những gì trải qua suốt chặng đường kinh, thấy sống mũi cay cay, hít sâu một , thầm cảm thán trong lòng: Trước khi nuôi con cũng chẳng ai bảo với , phụ lâu ngày thành cái đức hạnh .

Gần đến hoàng hôn, Thiếu Vi và Thanh Ổ tay xách nách mang trở về phủ Lỗ Hầu.

Nhà Kiều phu nhân đang thu dọn hành lý chất lên xe, chuẩn sáng mai khởi hành rời Trường An.

Thiếu Vi bên cạnh , đầu bóng dáng đám Phùng Tiện. Do trời tối nên rõ biểu cảm của họ, mắt nàng hiện lên cảnh tượng kiếp .

Tình cảnh kiếp và kiếp như mộng như ảo, lướt qua , nhưng khác biệt một trời một vực.

Những con và sự việc ở kiếp như màn sương mù đục ngầu bao trùm lấy nàng đầy mờ mịt, kịp xảy bất kỳ xung đột nào với nàng thì sắp sửa biến mất, xa.

Dường như linh cảm, Phùng Châu : “Tình Nương, nếu con cứu , sự thật ẩn giấu trong tòa hầu phủ khó vạch trần. Người con cứu chỉ một .”

Trong ánh hoàng hôn, Thiếu Vi lặng lẽ nâng hai tay lên, lật qua lật lòng bàn tay.

Khương Phụ đúng, Thiên Cơ cần chuyện gì cũng tự tay , đôi tay của nàng quả nhiên thể bẩy động, đổi nhiều chuyện.

Có lẽ do tâm lực và dũng khí đều dồi dào từng thấy, suy tư so với , tâm cảnh của Thiếu Vi sự đổi cực lớn.

Ăn xong cơm tối ở phủ Lỗ Hầu, Thiếu Vi qua đêm.

nhận , nhưng nàng là đứa trẻ lớn, chốn dung của riêng . Hơn nữa Khương trạch còn Khương Phụ, tình trạng Khương Phụ như bây giờ, bên cạnh thể thiếu nàng? Gia nô và Tiểu Ngư chắc chắn cũng quen việc nàng một mạch về, chỉ sợ họ hiểu lầm là nàng bỏ rơi, đến mức trằn trọc cả đêm mất.

Phùng Châu ép con gái, chỉ lấy hai chiếc áo choàng, một chiếc cho Thanh Ổ, chiếc còn đích khoác lên con.

Sau khi Thiếu Vi , Thân Đồ phu nhân riêng với Lỗ Hầu đang khá hụt hẫng: “Mèo con nhớ ổ... chịu , ăn cơm là , vội .”

Lỗ Hầu gật gật đầu, suy tính: “Chi bằng hôm nào bàn bạc với vị nữ quân , chuyển cả nhà Khương trạch sang đây luôn, chẳng náo nhiệt vui vẻ ?”

Thiếu Vi về thẳng Khương trạch. Nàng đưa Thanh Ổ về thần từ trót lọt, bản xe nữa, quấn chặt áo choàng, bước chân nhẹ nhàng nhanh thoăn thoắt hòa màn đêm, bù cho kế hoạch xuất hành ban ngày.

Thiếu Vi quen đường cũ trèo phủ Lục hoàng tử. Không cần giơ thanh đoản đao Lưu Kỳ tặng , chỉ một tiếng “Là ”, bèn như chốn , một mạch đến thẳng viện của Lưu Kỳ.

Nàng đến đây cần thông báo, đó là lệnh của Lưu Kỳ.

đến tận trong viện, cũng thể đ.á.n.h tiếng một câu. cũng chỉ mới một tiếng, cửa thư phòng mở . Thiếu Vi bước , cởi áo choàng trùm đầu, đợi khi ánh mắt tìm thấy vị trí của Lưu Kỳ, thì thấy ánh mắt của đợi sẵn ở đó .

Hắn xếp bằng án thư, do đang dưỡng thương nên bên trong mặc trung y màu trắng chì, bên ngoài khoác chiếc áo thường bào rộng màu xanh sẫm. Tóc búi gọn gàng, trông thần thái sáng láng tuấn tú, gương mặt nhợt nhạt nở nụ ánh đèn.

Dù chỉ bốn ngày gặp, khoảnh khắc gặp cứ ngỡ như khác so với . Trong đầu Thiếu Vi lóe lên hình ảnh đỡ lấy mũi tên lửa, hiện lên đôi mắt của khi trọng thương nhưng vẫn chuẩn giúp nàng trốn thoát.

Thiếu Vi thế mà thất thần một thoáng. Lưu Kỳ chỉ , gì. Nàng hồn, đành mở lời : “Lưu Kỳ, vết thương của ngươi hồi phục thế nào ? Ta tưởng ngươi đang chứ.”

“Nếu nàng đến, nhất định sẽ .” Lưu Kỳ nửa thật nửa giả, lời định bụng giả vờ đáng thương.

Thiếu Vi lười tiếp lời, sải bước tới, xếp bằng xuống tấm đệm án thư của .

Lưu Kỳ chiếc váy màu vàng ngỗng của nàng, búi tóc nàng, kìm chân thành khen ngợi: “Hôm nay thế trông .”

Phản ứng của Thiếu Vi là e thẹn. Nàng đưa hai tay lên khẽ chạm búi tóc bên tai, chỉnh một chút, khóe miệng nhếch lên, : “Mẹ chải cho đấy.”

“Hèn chi.” Trong mắt Lưu Kỳ đượm ý , nhưng vô cùng nghiêm túc : “Thế hợp với nàng.”

Không chỉ là vẻ bề ngoài, mà là sự ung dung, thư thái, trọn vẹn toát từ bên trong, biến thành thần khí còn hơn gấp nhiều so với .

Tựa như một con hổ vốn luôn ướt át, m.á.u me đầm đìa, nay vết thương bôi thuốc, lông lá cũng tắm rửa chải chuốt bông xù sạch sẽ, xương cốt chắc khỏe, dáng nhẹ nhàng hơn.

Chẳng hiểu , Thiếu Vi lĩnh hội rằng đang đ.á.n.h giá vẻ ngoài của nàng. Nàng buông tay đang chỉnh tóc xuống, Lưu Kỳ, : “Ngươi cũng hợp với như bây giờ.”

Tất nhiên về chuyện mặc váy, chải đầu, cài trâm.

“Ngươi cũng đừng cứ mãi thương thế nữa.” Lời của Thiếu Vi hiếm khi trau chuốt, lúc cũng , nàng : “Có điều là vì , cố ý đến để cảm tạ ngươi. Lần đa tạ ngươi, Lưu...”

“Tên tự của là Tư Thoái.” Lưu Kỳ bỗng ngắt lời cảm tạ của Thiếu Vi.

Thiếu Vi khựng một chút, đành : “Đa tạ , Lưu Tư Thoái.”

Lưu Kỳ mím môi thành tiếng, nén nụ bên khóe miệng, nàng, nghiêm túc : “Thiếu Vi, nàng và kết đồng minh lâu, xưa nay cần lời cảm tạ.”

Bỗng dưng gọi tên, tim Thiếu Vi thót lên một cái, chỉ cảm thấy dường như càng khác lạ hơn . Nàng định gì đó, nhưng nghĩ đến việc gọi tên tự của , lý nào cho gọi tên nàng?

(Gọi tên tự ời đổi thành nàng luôn hen, hihi)

 

Loading...