Phùng Tình Nhật - Chương 184: Muốn Hỏi Tại Sao

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:20:43
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Thừa gì, chỉ lặng lẽ siết chặt nắm tay ống tay áo rộng.

"Chưa đến mức đó ..." Nhìn trưởng đang nóng nảy bất an, Nhụy Hoàng hậu thấp giọng : "Việc phong Hầu tuy ngoài dự liệu, nhưng đó cũng từng lời minh xác nào Thiên Cơ chắc chắn sẽ định Thái t.ử phi..."

Nói đến đây, giọng bà càng nhỏ hơn: "Nay phong Quan Nội Hầu, trấn thủ vùng đất vương kỳ, ngày chung quy vẫn là để cho quân chủ Đại Càn sử dụng..."

Nhụy Trạch chắc nịch: "Chỉ là trong lòng bệ hạ, chọn quân chủ Đại Càn ngày liệu khác ."

"Thằng nhãi đó về kinh lâu mà ngang nhiên gây bao nhiêu chuyện. Trước là cái danh điềm lành gì đó, hộ giá, trị thiên tai, tìm nguồn nước, bắt giữ Lương Vương... Lại còn mượn cớ lật tung cả vùng kinh kỳ lên, moi bao nhiêu bí mật nắm trong tay, chơi trội hết phần thiên hạ, khuấy đảo trời đất khiến yên !"

Nhụy Trạch tới lui, bỗng giơ tay chỉ về hướng cung Vị Ương: "Lúc đây nó còn đang mang thương tích đến bên thánh giá tận hiếu, liên tiếp sáu ngày khỏi cung!"

Giọng cũng trầm xuống, nhưng từng chữ đều nghiến nặng: "Hôm đó bệ hạ tỉnh , miệng gọi là tên tự của Lăng Thái tử! Không Lương Vương khi c.h.ế.t gì, cũng đôi thầy trò gì với bệ hạ. Cứ tiếp tục thế ..."

Nhụy Hậu căng thẳng mặt mày, lắc đầu : "Thay đổi Thái t.ử là đại sự d.a.o động lòng , bệ hạ sẽ qua loa như , Thừa nhi từng phạm lớn..."

"Vậy Lăng Thái t.ử năm xưa phạm lớn gì?" Nhụy Trạch thốt lời kinh tâm động phách: " đúng chẳng qua chỉ trong một ý niệm đổi của mà thôi!"

Nghĩ đến kết cục của Lăng gia, Nhụy Hoàng hậu trắng bệch mặt mày, chỉ đành : "Nay khác xưa, Thừa nhi và Thái t.ử tất nhiên giống , bệ hạ sẽ dễ dàng ..."

"Muội lúc nào cũng chỉ ' đến thì hãy an lòng'! Nếu những năm qua cơ trí hơn chút, nắm chắc thánh tâm trong tay thì ngày nay cần lo sợ thế ?" Trong lòng Nhụy Trạch như dung nham sôi sục, khắc nào dừng bước .

Sự lo âu ngút trời cần chỗ trút, nghĩ đến đôi mắt hoang dã như thú rừng , kìm : "Hôm đó nó cùng sư phụ diện kiến riêng bệ hạ, chắc chắn lời yêu ngôn gì đó lung lay thánh tâm..."

Hắn nghiến răng lẩm bẩm: "Vốn tưởng chỉ là con tiểu vu vô vô cố, nào ngờ là hóa của cái gọi là Thiên Cơ..."

Sức nặng của Vu và Đạo khác biệt. Vu giả hầu hạ quỷ thần, lúc nào cũng như bên bờ vực thẳm; còn Đạo gia là gốc rễ trị quốc hiện nay, thuyết Đạo môn Thiên Cơ do Bách Lý Du Dặc để sớm ăn sâu lòng , dễ gì lay chuyển.

Đây cũng là một trong những lý do khiến lúc dám ngang nhiên tay với con tiểu vu . Nếu sớm ... nhưng đời chuyện "nếu sớm "?

Nỗi hối hận trong lòng Nhụy Trạch biểu lộ mặt, nhưng Lưu Thừa nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, về phía cữu phụ: "Lúc đó là cữu phụ khăng khăng theo ý , can ngăn, nhất quyết dùng độc với nàng ."

Lời chọc giận Nhụy Trạch: "Điện hạ đang oán trách ? Trên đời ai mắt thấy tương lai? Làm mười việc giống , một việc xảy sai sót bèn đổ hết cho , nhưng những việc là vì ai chứ!"

"Hơn nữa, chẳng lẽ lúc đó dùng độc ngay? Không cho nó cơ hội, mẫu hậu của điện hạ quý là quốc mẫu, năm bảy lượt tỏ ý với nó... nó ngoài mặt , lưng theo ý , đêm tiệc mùng Năm tháng Năm uổng phí mất cơ hội !"

Nếu nó bất tuân, khiêu khích chọc giận thì cũng đến nỗi những hành động đó!

Nhụy Trạch giận kìm , chẳng phân biệt là giận lời chỉ trích của cháu trai hơn, giận sự thất sách của chính hơn.

Nhận ánh mắt thấy tranh cãi của mẫu hậu, Lưu Thừa nén cảm xúc xuống, chỉ hỏi: "Cữu phụ cứ lữa mãi, định khi nào mới giao t.h.u.ố.c giải ?"

Nhụy Trạch lập tức lấy từ trong tay áo một chiếc bình gốm nhỏ, cúi đập mạnh lên bàn, lưng về phía cháu trai, kìm nén cơn giận : "Không giao, là nó cứ chần chừ chịu cho cơ hội xuống đàm phán!"

Sự ngạo mạn càng khiến Nhụy Trạch bất mãn: "Giờ đây phận Thiên Cơ, phủ Lỗ Hầu chống lưng... Nó bèn gan bỏ mặc sang một bên, đợi đích đến cửa dâng t.h.u.ố.c bằng hai tay."

"Không, phận Thiên Cơ và phủ Lỗ Hầu chống lưng..." Nhụy Hoàng hậu rũ mắt xuống, khẽ : "Bây giờ xem , đây nó thỏa hiệp, hẳn chống lưng."

"Nó là vì cứu sư phụ nên mới trực diện đối đầu gây thù với chúng ..." Hoàng hậu thẫn thờ lẩm bẩm: "Mọi việc nó đều là để cứu sư phụ, giờ sư phụ cứu về bên cạnh, nó bèn sợ, thèm để ý đến bất kỳ lời đe dọa nào nữa."

Đứa trẻ khác hẳn những khác... đây là câu bà nhiều , và bây giờ vẫn như .

Nhụy Trạch nhắm mắt thở dốc một lát, : "Cứu sư phụ e rằng chỉ là một trong những mục đích kinh của nó thôi. Mấy ngày nay cứ suy nghĩ một chuyện..."

Vì hôm nay đợi thánh chỉ sắc phong Thái t.ử phi, suy đoán càng thêm chắc chắn vài phần.

"Ta nghi ngờ nó khi kinh âm thầm cấu kết với Lưu Kỳ." Giọng Nhụy Trạch từ phẫn nộ chuyển sang lạnh lẽo.

"Cho nên nó mới mãi chịu chúng đối phó với Lưu Kỳ... Bao gồm cả chuyện ám sát ở Nam Sơn, giờ nghĩ , đa phần cũng là nó hợp mưu với Lưu Kỳ, mượn tay dao."

"Trên tế đàn, Lưu Kỳ màng sống c.h.ế.t đỡ mũi tên ... E rằng cũng chỉ vì cái gọi là bảo vệ đại điển tế tự, truy cứu âm mưu của yêu đạo và Lương Vương."

"Nếu quả thực như , hai kẻ khi kinh lừa gạt tất cả , đây mới là mầm tai họa lớn nhất hiện nay..."

Nói như thì chén t.h.u.ố.c độc quả thực nên. Dùng độc để khống chế là thừa thãi, rõ ràng nên sớm diệt trừ... Lúc nó mới kinh căn cơ gì, vốn quá nhiều cơ hội để xóa sổ nó.

Đây mới là chuyện nên hối hận nhất.

Nhụy Trạch ánh mắt thâm trầm về phía hai con: "Nếu suy đoán là thật thì dù chén t.h.u.ố.c độc , nó cũng nhất định sẽ đối đầu với chúng , chẳng qua là sự khác biệt giữa ngoài sáng và trong tối mà thôi."

Lưu Thừa thất thần ngẩn ngơ.

Những lời của cữu phụ ấn chứng cho trực giác trong lòng mấy ngày nay.

Hôm đó tế đàn, vì đủ gần, cảm nhận rõ ràng rằng thái độ của lục đối với nàng khác hẳn với bất kỳ ai... Dường như ngay cả toan tính và che giấu cũng chẳng màng nữa, vì để bảo vệ nàng, chuyện gì cũng thể .

Hóa , nàng vẫn luôn là của lục ? Là đồng minh, là mối quan hệ mật hơn?

"Theo bổn cung thấy, đứa trẻ tâm tính thuần trực, sẽ lập trường đẩy đưa..." Nhụy Hậu ánh mắt lấp lánh suy tư, tiên khuyên nhủ trưởng: "Việc cấp bách là tuyệt đối tiếp tục gây thù chuốc oán nữa, nếu chỉ mâu thuẫn sâu sắc thêm."

"Còn chuyện hạ độc... cứ để thử chuyện hòa giải với nó." Nhụy Hậu thấp giọng: "Chưa chắc đến mức tồi tệ nhất..."

Nhụy Trạch liếc lọ t.h.u.ố.c giải, căng mặt gì, coi như ngầm đồng ý đề nghị của Hoàng hậu.

giờ đây nó là Thiên Cơ, nếu còn đường xoay chuyển, cũng cứng đối cứng.

Hắn gián tiếp lời thỏa hiệp: "Hoàng hậu là quốc mẫu một nước, nên cho nó , đại sự cần câu nệ những hiềm khích nhỏ nhặt. Thiên Cơ huyền diệu, nhưng cũng vẫn là thần t.ử của thiên tử. Dù đây nó là của ai, nay quyến bên cạnh, cũng lo nghĩ nhiều hơn cho ... Bệ hạ bệnh nặng, Trữ quân ở đây, thông minh ắt mới là lợi nhất, thỏa nhất."

Đã con đường lớn sẵn sàng để , tội gì kéo theo quyến mạo hiểm chọn con đường gập ghềnh lầy lội rõ lối ?

Nghe cuộc đối thoại của mẫu hậu và cữu phụ, Lưu Thừa lặng như mất hồn.

Cho đến khi tâm phúc nội thị đến gần truyền lời: "Nương nương, Điện hạ, Trung thường thị đến..."

Quách Thực mời điện, mặt treo nụ nhạt, mang đến hai khẩu dụ của Hoàng đế. Khẩu dụ khiến Nhụy Trạch cảm thấy vô cùng an tâm.

"Bệ hạ , hôn sự của Thái t.ử điện hạ nên sớm định đoạt, để Hoàng hậu nương nương nhanh chóng quyết định trù ..."

"Còn một điều nữa..." Quách Thực hạ thấp giọng: "Hạn hán giải, ngày mai bệ hạ sẽ hạ chỉ, từ đó tĩnh dưỡng suy ngẫm, thành tâm kính thần để chuẩn cho đại điển Thu Thú... Thời gian tới đây, sẽ do Thái t.ử điện hạ giám quốc xử lý chính sự."

Nhụy Trạch sắc mặt đổi, chỉ đôi mắt sáng rực đầy phấn chấn về phía đứa cháu đang sững sờ.

Hành động của Hoàng thượng rõ ràng ý an ủi lòng Trữ quân, họ vì chuyện Thiên Cơ chỉ phong Hầu mà suy nghĩ lung tung... đồng thời cũng là để định lòng đang d.a.o động trong triều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-184-muon-hoi-tai-sao.html.]

Sau một thoáng an tâm, Nhụy Trạch trịnh trọng dặn dò: "Thừa nhi, tiếp theo tuyệt đối sơ suất mảy may, nhất định phụ sự coi trọng của phụ hoàng con!"

Ngoài việc an ủi lòng , đây e rằng cũng là một cuộc thử thách.

Quách Thực cũng : "Thái t.ử điện hạ, đây là cơ hội quân phụ dành cho điện hạ, điện hạ hãy nắm bắt cho ."

Lưu Thừa miễn cưỡng hồi thần, gật đầu, nhưng trong lòng tràn đầy sự hoang mang lo lắng.

"Lục hoàng t.ử vẫn ở chỗ bệ hạ ?" Nhụy Trạch thấp giọng hỏi.

"Vẫn ở đó." Quách Thực khẽ thở dài: "Đang đ.á.n.h cờ với bệ hạ, bệ hạ mãi đuổi , e là trong thời gian ngắn sẽ ..."

Dưới nét mày mắt của Quách Thực ẩn giấu một nỗi lo âu.

Theo lý mà , khi bệnh tình trở nặng, bệ hạ càng nên nôn nóng tìm kiếm thuật trường sinh... gần đây mỗi khi nhắc đến tiên dược, bệ hạ đều tỏ vẻ thiếu hứng thú, hỏi han nhiều nữa.

Đối với Quách Thực thì đây là một tín hiệu nguy hiểm.

Sở dĩ năm xưa thể thiên t.ử tín nhiệm, ngoài việc việc năng thỏa đáng, còn vì đầu tiên tiến cử luyện đan sư cung. Sau đó qua nhiều , việc tìm kiếm pháp trường sinh do quyền trông coi. Hắn am hiểu những việc , tận tâm tận lực, nắm bắt tin tức tiến triển các nơi, khiến thiên t.ử dần sinh .

Mà Lăng Hoàng hậu và Lăng Thái t.ử vì thế sinh lòng bất mãn với . Có một ngày từng cách bình phong thấy Lăng Thái t.ử tiến ngôn với thiên tử, mê hoặc quân vương, thực thể giữ.

Hoàng thượng chỉ cho qua, nhưng thì nổi.

Nhiều năm trôi qua, hôm qua tấm bình phong ở vị trí tương tự năm xưa, tiếng cha con họ chuyện trong điện, một nữa cảm giác nổi.

Sau chuyện Xích Dương, Lương Vương tự sát, cùng vị Đạo quân họ Khương nhập cung, bệ hạ thế mà nhạt phai ý niệm trường sinh.

Việc sai các nơi tìm tiên nhân tiên d.ư.ợ.c cũng theo đó rơi trạng thái nửa đình trệ.

Cái c.h.ế.t của Lương Vương giống như một hòn đá đập thủng một lỗ mặt hồ băng trong lòng thiên tử.

Và vị Lục hoàng t.ử với tư thái thiếu niên chân thành, nhân cơ hội chiếm lấy vị trí gần quân phụ nhất, tựa như con hiếu thảo băng...

Nói thì ấm áp động lòng , nhưng bên trong là sát cơ sắc bén như vụn băng.

Vị Lục hoàng t.ử khác Lăng Thái tử, gần đây thậm chí thỉnh thoảng còn mỉm với ...

Thằng nhãi năm xưa khi rời hoàng cung, đối mặt với Chúc Chấp như ch.ó điên, từng trực diện tỏ sát ý lạnh lẽo cuồn cuộn.

Mà nay đối mặt với - kẻ luôn tủm tỉm, nó cũng đáp bằng nụ vô hại... Đây là một kiểu khiêu khích ngoan cố âm u khác.

Đứa trẻ lòng báo thù quá mạnh vẫn luôn là tâm bệnh của .

Vì thế, khi đổi ngôi Thái tử, cũng thiếu những hành động ám chỉ, xúi giục Nhụy gia trừ khử nó... Đáng tiếc, đứa trẻ quá khó g.i.ế.c, thế mà g.i.ế.c mãi c.h.ế.t.

Chúc Chấp càng là một ch.ó điên phế vật, những g.i.ế.c , còn trải đường cho đối phương hồi kinh.

Đến nay tới thời điểm quan trọng...

Quách Thực Thái t.ử Thừa, nhắc nữa: "Điện hạ gánh vác trọng trách giám quốc, chớ để bệ hạ thất vọng mới ."

Hắn với Nhụy Trạch: "Ngoài , chuyện chọn Thái t.ử phi, xin cho phép Quách Thực nhiều lời một câu... Cục diện hiện nay vẫn nên nắm những thứ thiết thực trong tay mới bảo đảm sơ hở."

Nhụy Trạch hiểu ý: "Ta cũng ý , sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với Hoàng hậu nương nương."

Trước đây phần lớn thời gian tránh những ứng cử viên Thái t.ử phi nhà đẻ quá cường thịnh, là sợ chèn ép Nhụy gia.

giờ đây màng những thứ đó nữa nắm Thiên Cơ thì nắm thêm nhiều trợ lực hữu dụng, mắt cứ vượt qua nguy cơ tính.

Lưu Thừa lẳng lặng những lời bàn bạc cần hỏi qua ý kiến của .

Không qua bao lâu, trở về cung Thái tử, đạp lên ánh trăng mới lên, một nữa đến bụi trúc .

Có quá nhiều lúc, ý kiến của quan trọng, nhiều chuyện thậm chí cũng cần hỏi tại .

, một chuyện lấy hết can đảm để hỏi một câu tại , cầu một sự rõ ràng, rõ những lời trong lòng.

Bóng trúc cô độc một , tịch mịch tiếng động.

 

Cùng lúc đó, trong phủ Lỗ Hầu, qua tấp nập, âm thanh rộn ràng.

Phủ Lỗ Hầu mở gia yến, chúc mừng Linh Khu Hầu mới toanh.

Khương Phụ từ sáng sớm mời đến phủ Lỗ Hầu, Mặc Ly cũng đóng vai hộ vệ cùng.

Thiếu Vi nhận tin, khi tan trực ở Thần từ bèn đến thẳng đây, còn bí mật kẹp Tường Chi mang theo.

Vào Hầu phủ mới gia yến còn ngoài... Thiếu Vi đang đường thẳng đến thiện sảnh thì chạm mặt cha con Nghiêm Tướng.

Nghiêm Sơ liếc mắt một cái bèn thấy Tường Chi, phản ứng vô cùng ngạc nhiên vui mừng.

Thanh Ổ để lộ phận lai lịch thật sự với , Thiếu Vi đành qua loa rằng và Tường Chi gặp , vô cùng hợp ý.

Nghiêm Sơ : "Nên thế, nên thế, Tường Chi là chất phác linh tú, Linh Khu Hầu bản tính thông linh bậc , tất nhiên là hợp ý !"

"Hôm nay đến Thần từ, dám phiền Quân hầu việc..." Nghiêm Sơ nở nụ bí hiểm, ghé sát gần với Thiếu Vi: "Thật sự mà luận , gọi Quân hầu một tiếng mới đúng."

"Nghiêm Sơ..." Giọng uy nghiêm của Nghiêm Tướng vang lên.

Nghiêm Sơ rụt cổ, nhưng vẫn cố tình phạm , lén nhướng mày hì hì với Thiếu Vi.

Thiếu Vi cũng nhướng mày, nhưng đáp Nghiêm Sơ. Một ngày chỉ thị của , nàng một ngày kiên quyết tham gia bất kỳ sự gán ghép ám chỉ nào.

Hơn nữa Thiếu Vi chút đề phòng rõ nguyên do đối với Nghiêm Sơ. Nàng thấy đối với a tỷ quá phận nhiệt tình, khỏi sinh chút cảm giác nguy cơ, dường như kẻ tư cách để chia cắt trận doanh bốn vốn kiên cố của thôn Đào Khê .

Nhìn xem, khoan t.h.a.i lượn sang một bên, tìm a tỷ chuyện , còn nhỏ nữa chứ.

Thiếu Vi đang lén để ý lời thì thầm của Nghiêm Sơ thì giọng Nghiêm Tướng vang lên từ phía .

 

Loading...