Phùng Tình Nhật - Chương 186: Đây Là Việc Của Ta

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:20:45
Lượt xem: 120

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bệ hạ giao phó, lệnh cho bổn cung sớm chọn Thái t.ử phi..."

Trong điện Tiêu Phòng, Nhụy Hoàng hậu đẩy nhẹ một cuộn thẻ tre án về phía thiếu nữ đang quỳ phía .

"Đây là danh sách sơ bộ, đó bát tự sinh nhật của từng . Bổn cung nhờ Thái Chúc xem qua giúp, xem ai thích hợp, hoặc là cần kiêng kỵ ..."

Nhụy Hoàng hậu mỉm nhẹ nhàng, thần thái nhu hòa: "Nếu đó trời định cho Thừa nhi thì quá."

Thiếu Vi ngước mắt cuộn thẻ tre , : "Được nương nương tin tưởng, nhưng vi thần thiệp bát tự mệnh lý chi thuật, xưa nay thông thạo đạo . Nương nương nếu tìm bói xem, thể giao cho cung Tiên Đài phân giải."

Tuy quả thực giúp đỡ, dây dưa , nhưng lời cũng dối.

Nhụy Hoàng hậu dường như chút tiếc nuối khẽ gật đầu.

đó bà từ tốn : "Các ngươi lui hết xuống , bổn cung chuyện riêng thỉnh giáo Thái Chúc."

Khi các cung nga lui xuống, trong điện vốn yên tĩnh càng thêm vắng lặng như tờ.

Một tiếng động khẽ phá vỡ sự tĩnh mịch, Nhụy Hoàng hậu đặt một chiếc bình gốm nhỏ lên án. Lần đẩy vật đó về phía , chỉ khẽ : "Thuốc giải là ý của trưởng... Huynh vẫn luôn đích giao cho Thái Chúc, tiếc là mãi đợi cơ hội, đành nhờ bổn cung chuyển giao ."

Ánh mắt Thiếu Vi lặng lẽ chiếc bình thuốc, từ bình di chuyển lên , về phía Nhụy Hoàng hậu.

Trong đôi mắt xinh chứa đầy sự hổ thẹn, uy nghi áp bức của một quốc mẫu, giọng nhẹ như gió thu bên trời: "Thái Chúc linh tính hơn , những ngày qua, chắc hẳn phát giác..."

Cái đầu xinh cúi xuống, để lộ một đoạn cổ nhu yếu: "Huynh trưởng nhất thời nóng giận, hành sự thỏa đáng, bổn cung mặt tạ với Thái Chúc..."

Quốc mẫu tạ tội, nghi ngờ gì là điều khiến hoảng sợ.

Thiếu Vi động đậy cũng gì, chỉ yên lặng chăm chú .

" xin nể tình gây sai lầm thực sự to lớn..." Hoàng hậu ngước đôi mắt thôi, cân nhắc lặp , tha thiết thiếu nữ quỳ : "Vẫn là đừng đến bước đường tồi tệ nhất thì hơn..."

"Trên đời , trong cung , thực sự quá nhiều bất do kỷ. Ngươi là thế, bổn cung đôi khi cũng là thế..." Hoàng hậu khẽ : " sự yêu thích của bổn cung dành cho ngươi bao giờ là giả, càng bao giờ nghĩ hại ngươi... Điểm , nghĩ rằng hiện giờ ngươi hẳn là tin, đúng ?"

Thiếu nữ vẫn lời nào, đôi mắt đen láy như thú trong bụi rậm ẩn nấp quan sát. Nhụy Hoàng hậu kìm nhấc một bàn tay đang đặt đầu gối lên, khẽ ấn xuống án, để lộ chút nôn nóng.

Thiếu Vi bàn tay đó, trắng nõn mềm mại, như ngọc tạc.

Ngày đó nàng bàn tay nắm lấy, chủ nhân của bàn tay : "Bổn cung sẽ hại ngươi... Bổn cung sẽ thực sự hại ngươi."

Giờ khắc chủ nhân của bàn tay đang : "Bổn cung mặt mũi nào cầu xin ngươi trong lòng chút hiềm khích... Không thể một nhà cũng , chỉ cầu đừng c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , lưỡng bại câu thương là ."

Nhụy Hoàng hậu tâm kế, chính vì thế, lời thuyết phục thẳng thắn lúc của bà mới càng tỏ chân thành.

Cuối cùng bà gần như khẩn khoản hỏi thiếu nữ mắt: "Hoa Ly, ngươi ?"

Một ở địa vị cao như , dịu dàng đáng thương như , hạ cầu hòa như , giữa hai tồn tại một trống mà chỉ hai mới hiểu, trái tim dù cứng rắn đến dường như cũng d.a.o động.

Thiếu Vi mở miệng: "Nương nương, , trong lòng phân biệt rõ ràng."

Giọng thiếu nữ hỉ nộ.

Nhụy Hoàng hậu khẽ gật đầu, vành mắt đỏ, : "Bổn cung từ đầu gặp ngươi cảm thấy ngươi khác biệt. Nhất là đại tế Trường Lăng đó, tận mắt xem Vu vũ của ngươi..."

Trước mắt dường như hiện lên buổi tế lễ chấn động lòng đêm , tất nhiên, linh triệt, núi rừng, chim bay, thiên địa...

Trong thoáng chốc, ánh mắt Nhụy Hoàng hậu sự xúc động và hướng về giống hệt đêm đó.

Khoảnh khắc , Thiếu Vi bỗng nhiên lĩnh hội rõ ràng vị Hoàng hậu nương nương đang hướng về điều gì, và tại luôn "yêu thích" nàng.

"Đại điển Thu Thú, cũng tổ chức ở cung uyển núi rừng..." Nhụy Hoàng hậu cuối cùng hỏi thiếu nữ mắt: "Không đến lúc đó, thấy Đại Vu thần đích nhảy một điệu Vu vũ tế núi rừng ?"

"Sẽ , nương nương."

Giọng thiếu nữ nhanh, nhưng dứt khoát, từng chữ đều cực rõ ràng.

Ánh nắng vàng rực rỡ lọt qua khe cửa sổ, qua đôi mắt đen trắng phân minh của thiếu nữ, cũng ngoại lệ đôi đồng t.ử hút sạch trong, nuốt chửng, còn chút tăm .

Sau khi thiếu nữ ít lời rời , nữ quan tâm phúc bước , quỳ bên cạnh án thi lễ, thấy Hoàng hậu như đang thất thần, nữ quan thấp giọng hỏi: “...Nương nương , nàng lọt ?"

"Hẳn là lọt ..."

Nữ quan định thở phào thì Hoàng hậu thấp giọng : " đứa trẻ nghĩ thế nào, sẽ thế nào... Bổn cung nắm chắc."

hôm nay những gì thể hết .

Còn việc theo ý trưởng, dùng phận Hoàng hậu, dùng Trữ quân giám quốc, thậm chí dùng phận Thiên t.ử tương lai để đ.ấ.m xoa mà "nhắc nhở”. Đối diện với đôi mắt , bà những lời , cũng nhận định những lời chỉ gây phản tác dụng.

"Bổn cung cũng chỉ thể đến thế thôi." Hoàng hậu rũ mắt, bàn tay đặt án của : "Những chuyện còn , là thứ bổn cung thể chi phối..."

Mà đôi tay của bà, xưa nay từng thực sự nắm giữ, chi phối cái gì ?

Ánh mắt từ từ ngước lên, Hoàng hậu về phía cửa sổ đóng chặt, tưởng tượng cảnh thu ngoài .

Hôm qua mưa một trận, đang là cuối tháng Bảy, ban ngày mát mẻ , cây cỏ hoàng thành một mảng xanh vàng rực rỡ.

Từ hôm qua khi tuyên bố Thái t.ử giám quốc, Hoàng đế bèn dọn khỏi cung Vị Ương.

Ngoài thành Trường An ở huyện Vân Dương xây ly cung tên là cung Cam Tuyền, thích hợp hơn để Hoàng đế nghỉ ngơi , nhưng Hoàng đế hưng sư động chúng, nên xa khỏi cung thành, chỉ dời giá đến cung Kiến Chương, cách cung Vị Ương chỉ một bức tường cung.

Trong cung Kiến Chương nhiều sơn thủy nhân tạo, trong cung uyển hồ Thái Dịch, mặt nước chiếm đủ trăm mẫu, trong hồ xây ba hòn đảo tiên, lượt đại diện cho Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu.

Ngoài , trong cung uyển còn xây Thần Minh Đài, đài dựng "Thừa Lộ Bàn" (mâm hứng sương) cao mấy chục trượng. Mâm do bức tượng tiên nhân đúc bằng đồng vàng giơ cao nâng đỡ, hứng chịu mưa móc của trời đất, đây Hoàng đế thường dùng nước sắc t.h.u.ố.c uống.

Thiếu Vi con đường nhỏ rợp bóng cây, đang đầu bức tượng tiên nhân cao lớn phiêu dật Thần Minh Đài .

Hoàng đế nghỉ ngơi nhưng bịt tai che mắt, vẫn một ban quan theo ở đây. Hơn nữa Hoàng đế đó lời, Linh Khu Hầu và sư phụ nếu cung, thể đến gặp bất cứ lúc nào, thẳng cung Kiến Chương, cần thông báo riêng.

Toàn Ngõa dẫn đường phía , nhỏ giọng về ngụ ý công dụng của những kiến trúc dọc đường. Thiếu Vi , chỉ thấy cần tốn công giải thích từng cái, bộ ngụ ý đều thể gọi chung bằng bốn chữ: Cầu tiên, Trường sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-186-day-la-viec-cua-ta.html.]

Hai sắp qua Thần Minh Đài đồ sộ, loáng thoáng phía tiếng bước chân tới.

Người đến ai khác, là Thái t.ử Thừa sáng sớm đến thăm hỏi long thể quân phụ và thỉnh giáo một quyết sách chính sự.

Trong đầu Lưu Thừa vang vọng lời phụ hoàng nãy... là giám quốc thì cần chuyện gì cũng đến hỏi, càng cần ngày nào cũng thỉnh an, để tâm lo liệu chính sự là .

Mà khi phụ hoàng với những lời , lục ngửa dựa ghế tựa phía án ở , hai chân vắt chéo duỗi dài, mặt đắp một tờ giấy thô vẽ địa hình nơi nào đó rõ, dường như khoanh tay ngủ mất. Tự tại ung dung như thế, sợ uy nghi của phụ hoàng, mà phụ hoàng cũng chẳng thấy trách tội gì.

Đợi khi khỏi cửa điện, nội thị trướng Quách Thực nhỏ giọng với , nửa đêm giờ Tý, bệ hạ gặp ác mộng tỉnh giấc, lục điện hạ tuần tra cung Kiến Chương xong bầu bạn chuyện với bệ hạ đến sáng, vì thế lục điện hạ là cả đêm ngủ.

Lưu Thừa lẳng lặng gật đầu rời , một đường trăm mối tơ vò đến đây, chỉ đợi qua Thần Minh Đài, kiệu bộ qua các đạo, trở về cung Vị Ương.

bên cạnh Thần Minh Đài bỗng gặp sứ giả thần linh, thiếu nữ mặc Vu phục xuất hiện ở nơi cầu tiên , dường như hòa một thể với cây cỏ và linh đài hứng sương bên cạnh.

Giữa làn gió nhẹ trôi, gặp cứ thế xuất hiện mắt, khiến Lưu Thừa hốt hoảng cảm thấy cuộc gặp gỡ như định mệnh.

Nhìn thiếu nữ chắp tay thi lễ mặt, Lưu Thừa thầm nghĩ, nàng nhất định gặp mẫu hậu , nhưng mẫu hậu khuyên nàng ? Nàng chấp nhận lời xin của họ ?

Mẫu hậu dường như chuyện gì đó giấu giếm, từng hỏi, nhưng mẫu hậu chịu , chỉ bảo cố gắng khuyên ngăn, để mắt tới cữu phụ, thêm bất kỳ hành động gây thù chuốc oán nào nữa... Hắn đương nhiên , đương nhiên sẽ như , xưa nay là gây thù với nàng nhất.

Lưu Thừa gần như lập tức nghĩ đến lời cữu phụ hôm : Hoa Ly vẫn luôn là của lục , Hoa Ly và sư phụ nàng mặt quân phụ nhất định sẽ thiên vị lục ...

Có những lời tin, nhưng nghĩ đến lúc lục đang ở ngay đây... Ở nơi thấy thấy, Hoa Ly sẽ gì với phụ hoàng, sẽ gì với lục ?

Một tia chua xót và nôn nóng nên lời dâng lên từ đáy lòng, giống như ghen tỵ, vô cùng xa lạ.

Cảm xúc khác thường khiến Lưu Thừa càng khó kìm nén sự thôi thúc tìm kiếm câu trả lời và bày tỏ, tranh đấu trong lòng.

Hắn từ hôm qua giám quốc, tay cầm tín tỷ của Hoàng đế, quần thần vây quanh bái phục... Giờ khắc thứ nắm trong tay là quyền lực lớn nhất thiên hạ, lẽ nên sợ hãi việc gom dũng khí để chủ động mở lời mới .

Lưu Thừa dùng điều để khuyên nhủ cổ vũ bản , tại chỗ, hề di chuyển bước chân.

Thần t.ử thể vượt qua Thái t.ử giám quốc, hành động của tương đương chặn đường. Hắn với nội thị phía : "Lui xuống."

Sau đó, ánh mắt rơi Toàn Ngõa đang cúi đầu tránh né bên cạnh Thiếu Vi: "Ngươi cũng lui xuống."

Toàn Ngõa cảm thấy một tia khác thường, cúi đầu chậm rãi lùi một bước, nhưng khẽ ngước mắt về phía Vu thần, Vu thần bình tĩnh mở miệng hỏi: "Thái t.ử điện hạ gì chỉ dạy?"

Theo câu rơi xuống, Toàn Ngõa mới khom bước nhanh lui , nhưng một ngã rẽ, một mặt thể thấy tình hình bên phía Vu thần, mặt khác thể vòng chạy đến cung uyển nơi Hoàng đế ở, nếu xảy biến cố, cũng thể kịp thời báo cho của bệ hạ.

"Không chỉ dạy gì." Lưu Thừa Thiếu Vi: "Cô thể hỏi Thái Chúc một câu ?"

Thiếu Vi ngước mắt, chạm đôi mắt thoáng né tránh của Lưu Thừa, giọng trầm và nhẹ: "Có Thái Chúc từ chối đề nghị ban phong Thái t.ử phi ?"

"Việc ban phong Thái t.ử phi từng lời minh xác, gì đến từ chối?" Thiếu Vi đáp: "Đây là quyết sách của quân vương."

"Vậy..." Đôi mắt né tránh của Lưu Thừa thoáng qua một tia lúng túng, đổi cách hỏi: "Nếu phụ hoàng ban hôn, Thái Chúc nguyện ý đồng ý ?"

Bốn mắt , Thiếu Vi quá nhiều biểu cảm: "Bẩm điện hạ, nguyện ý."

Thẳng thắn ngắn gọn, giải thích thừa thãi.

Trong mắt Lưu Thừa ngoài sự né tránh, nhất thời còn sự tổn thương và trốn chạy khi đ.â.m trúng. Hắn lảng tránh ánh , nhưng ngay đó, chân bước lên một bước.

Đây là bước dũng cảm nhất từ khi sinh đến nay của .

Hắn vóc dong dỏng, y phục Thái t.ử rộng lớn, theo bước chân , cái bóng khổng lồ đổ lên Thiếu Vi, cùng đổ xuống còn câu hỏi tiếp thêm một bước của : "Thái Chúc sở dĩ nguyện ý, là vì khác ?"

Nhìn mắt , trong sự đề phòng của Thiếu Vi nảy sinh một chút mờ mịt.

Người khác?

Trong khoảnh khắc suy nghĩ theo bản năng vì mờ mịt, trong đầu lướt qua một bóng hình cầm thanh kiếm ba thước.

Quả thực, nếu nàng Thái t.ử phi gì đó thì đồng nghĩa với việc vứt bỏ, phản bội Lưu Kỳ. Nàng lý do gì vứt bỏ , cũng vứt bỏ .

Thế nhưng, nếu Lưu Kỳ, chẳng lẽ nàng sẽ nguyện ý ?

Câu trả lời xuất hiện rõ ràng: Không .

Đây hết là ý nguyện của chính nàng, sẽ đổi vì Lưu Kỳ.

"Tại nhất định là vì khác?" Thiếu Vi giọng điệu kiên định : "Đây là việc của riêng , nguyện ý chỉ là vì nguyện ý, vì bất kỳ ai."

Vẫn là từ chối, lời từ chối còn dứt khoát rõ ràng hơn, nhưng trong lòng Lưu Thừa dấy lên một tia hy vọng: Nàng như , chứng minh nàng đối với lục cũng tình ý như tưởng tượng?

Nếu như , chắc nhất định thể cân nhắc ...

Hắn lấy hết dũng khí lớn hơn, tiến gần nàng thêm một bước, ánh mắt khẩn thiết chân thành: "Ta , , đó cữu phụ chuyện sai trái... Ta nên chỉ khuyên ngăn bằng lời, đó nghĩ , rõ ràng nên đập vỡ bát t.h.u.ố.c đó ngay tại chỗ mới !"

"Ta sớm hối hận ..." Vành mắt thiếu niên đỏ, trong lời là sự bộc bạch và tình cảm chút giấu giếm: " như , là lúc đó nghĩ còn thể như ... Thiếu Vi, nàng hiểu , từ nhỏ chuyện gì cũng theo cữu phụ, từng thử trái ý ông ..."

Vì thế quen với sự phản kháng xa lạ , thể ngay lập tức phá vỡ phương thức chung sống bấy lâu nay với cữu phụ.

Thiếu Vi, sinh cực kỳ giỏi trái ý khác, quả thực thể hiểu . Nàng theo bản năng lùi một bước, kéo giãn cách với thiếu niên mắt đỏ nhưng cảm xúc hừng hực .

Thiếu Vi lùi một bước, Lưu Thừa đuổi theo sát, tiếp tục : "Ngoài việc ngăn chuyện sai trái đó, cũng từng gì cho nàng, vì thế lẽ nàng cảm thấy thái độ lúc của thật quá đường đột... thề, đó đều là vì nhiều lúc nên thế nào. Nếu nàng mở miệng dặn dò, nhất định đều nguyện ý theo."

"Giống như ở trong Thần từ ... Nàng còn nhớ ? Ta luống cuống , nàng bảo nên ăn uống, ngủ, suy ngẫm, bèn thể lập tức yên tâm theo..."

Lưu Thừa gần như năng lộn xộn, nhưng một câu cực kỳ kiên định: "Chỉ cần nàng nguyện ý cùng một chỗ với , nàng chỉ cần cho nên thế nào, nhất định sẽ lời nàng, nhất định dám theo, dù là chuyện gì!"

Thiếu Vi cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lùi thêm một bước.

Nàng thấy sự cấp thiết trong mắt Lưu Thừa, đó thậm chí là một sự ỷ cấp thiết.

Sống hai kiếp , từng và cũng tuyệt đối sẽ nảy sinh sự ỷ gần như đem bộ tâm chí đè lên khác như , Thiếu Vi giờ khắc đối mặt với sự bộc bạch trần trụi của Lưu Thừa, khỏi cảm thấy chấn động to lớn.

 

Loading...