Phùng Tình Nhật - Chương 193: Nhi Thần Có Một Kế

Cập nhật lúc: 2026-02-21 00:55:47
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu Vi kể đầu đuôi câu chuyện một lượt, chọn lọc. Về việc bắt giữ kẻ c.h.ặ.t t.a.y , nàng huy động gia nô khỏe mạnh trong nhà hợp sức vây bắt.

Thái tổ thì cứ tùy ý lấy dùng, tội khi quân thì tùy miệng mà , chỉ xem cần thiết .

Hoàng đế truy hỏi sâu, nhất thời chỉ hai thiếu nữ quỳ trong điện. Không đợi ông gặng hỏi, Thiếu Vi cũng chẳng chủ động kể lể chi tiết dông dài, miệng chỉ trọng điểm: “Bệ hạ, vi thần theo sư phụ lớn lên ở chốn thôn dã, a tỷ đây chăm sóc yêu thương, tình như tỷ ruột thịt."

"A tỷ hiền lành chất phác, là do ép buộc kinh, thực sự là bất do kỷ, mà khi kinh cũng từng để lộ bất kỳ cơ mật nào. Lần tỷ còn lấy mồi nhử, liều c.h.ế.t dụ bắt nanh vuốt của kẻ chủ mưu, cung tố giác chuyện với Bệ hạ."

Thiếu Vi chắp hai tay trán, cúi : "Bệ hạ xưa nay thưởng phạt phân minh, xin hãy cho phép a tỷ lấy công chuộc tội."

Hoàng đế vị nữ quân hầu mở miệng khen ông thưởng phạt phân minh .

A tỷ của nàng thì kém xa nàng về khoản to gan và ung dung.

Thấy Thiếu Vi cúi , Thanh Ổ cũng vội vàng rạp theo. Vì dám trộm long nhan, nàng dập đầu sát đất, nhắm mắt run rẩy : "Bệ... Bệ hạ... dân nữ tự phạm tội khi quân tày đình, nếu công tố giác đủ chuộc tội thì xin Bệ hạ thu hồi phần thưởng công lao trong vụ án Lương Vương của dân nữ..."

Như đang tính một món nợ vô cùng mộc mạc, giọng nhỏ xíu của Thanh Ổ vì sợ hãi mà mang theo chút nức nở, còn sức giải thích đảm bảo: "Điền trạch, vàng bạc, khí cụ, nô bộc mà Bệ hạ ban cho, dân nữ chỉ xem qua thôi, tuyệt đối từng tiêu dùng đụng chạm đến cái nào... Xin Bệ hạ cho thu hồi hết để trừ tội của dân nữ! Từ nay về , dân nữ dám tái phạm nữa..."

Hoàng đế thấy tình cảnh , ngoài việc cảm thấy buồn , ông cũng hiểu tại Lưu Phù cô gái yếu đuối lừa gạt khống chế.

Trên nàng một sự chân chất hiếm thấy.

Có lẽ cùng lớn lên ở một xó xỉnh núi rừng, hoặc giả là khí vị tương đồng, điểm nàng nét giống Linh Khu Hầu, hai mỗi một kiểu chân thật.

Còn về công tội thưởng phạt, trong lòng Hoàng đế tự sổ sách rõ ràng, ông mở miệng : "Lấy công chuộc tội là ."

Thanh Ổ chỉ thấy trời sập xuống, đè nàng sợ đến mức dám ngẩng đầu lên. ngay đó, bầu trời sập xuống từ từ bay lên: "Đồ Trẫm ban thưởng lý nào thu . Còn ngươi tố giác công, dũng trung nghĩa như , cũng đáng thưởng, để gương cho ."

Trong phạm vi ban thưởng trong tầm kiểm soát, ông bao giờ là một vị vua khắc nghiệt. Huống hồ gian tế đầu về phía triều đình, tố giác nghịch tặc, chuyện mang ý nghĩa biểu dương, đương nhiên loan tin rộng rãi để thể hiện uy nghi và độ lượng của triều đình.

Sợi dây đàn căng thẳng trong lòng Thanh Ổ lập tức chùng xuống. Quả nhiên đúng như lời Thiếu Vi , Hoàng thượng sẽ trách tội...

Thanh Ổ thực sự sợ, tự vạch trần phận gian tế mặt Thiên tử, chuyện quá sức chịu đựng của cái gan thỏ đế nhà nàng. Nếu ở bên cạnh tiếp thêm can đảm, chắc chắn nàng ngất xỉu từ lâu. Giờ tuy cố gượng, nhưng dây đàn trong lòng bỗng chùng xuống, đầu óc trống rỗng nhất thời, chỉ còn nhận thức theo thói quen là " điểm dừng thì nên dừng", bèn cứ thế dập đầu tạ ơn: "Đa tạ Bệ hạ khoan hồng đại lượng..."

Còn chuyện Thiếu Vi dặn dò đường là nhân cơ hội đề xuất ý định xuất cung, dặn kỹ "A tỷ đừng thẳng là Gia nhân tử, mà phận vốn là giả, nay xin tự nguyện trả phận thật", tất cả những lời dặn dò chi tiết lúc đều theo hồn vía dọa sợ của Thanh Ổ hóa thành chim bay tận chín tầng mây, chỉ để cái xác thịt ngừng dập đầu.

Thiếu Vi thấy a tỷ cứ dập đầu mãi mà thấy mở miệng, đang định tự , chợt Hoàng đế cao lên tiếng : "Được , cần dập đầu nữa. Hiếm khi ngươi chân chất thật thà, trung dũng phân biệt trái như , chỉ một Gia nhân t.ử thì quả là thiệt thòi..."

Hoàng đế dường như đang suy tính điều gì. Trong lúc ông ngừng suy nghĩ, Lưu Kỳ tất nhiên tiếp lời: "Phụ hoàng, nhi thần một đề nghị."

"Ngoài việc khen thưởng công lao , còn cần chấn chỉnh nguồn gốc, để hiểu rõ. Đợi chuyện tra rõ ràng, nên xóa bỏ phận Gia nhân t.ử nghịch tặc thao túng lừa gạt quân vương của vị nữ công t.ử , để nàng dùng phận vốn mà nhận thưởng."

Hoàng đế nhướng mày, con trai giọng điệu tùy ý : " như Phụ hoàng , vị nữ công t.ử chân chất thật thà, lập công phòng ngừa rắc rối từ khi xảy , mang điềm lành. Đã khí chất chân thật may mắn như , là cho nàng nhập Thần từ, hoặc đảm nhiệm chức vụ như Quân quan thừa, để giúp Phụ hoàng hầu thần an bang."

Hoàng đế liếc con trai: "Xem con lúc nào cũng giỏi lệnh đấy nhỉ."

Lưu Kỳ cho là ngang ngược, hỏi: "Đây chỉ là thiển ý nhất thời của nhi thần, ý Phụ hoàng thế nào?"

Chuyện chỉ là chuyện nhỏ, Hoàng đế dường như ậm ừ một tiếng "Ừ", khẽ gật đầu.

Trong lòng Lưu Kỳ rõ, trong mắt Thiên tử, bên chỉ là những nhân vật nhỏ bé, chút ưu ái đặc biệt thì theo thói quen sẽ sắp xếp giữ . Còn giữ với phận gì, chắc đáng để quân vương suy tính sâu xa, khi chỉ là một ý niệm thoáng qua, theo phản xạ nâng vị phận lên một chút cơ sở Gia nhân tử, để giữ trong cung mãi mãi.

Dù chỉ là sắp xếp thuận miệng, nhưng quân vô hí ngôn, lời , Thiếu Vi phản bác , dù dựa phận của nàng thể tranh đấu, nhưng tránh khỏi rước thêm phiền phức.

Hắn nhận thì nên nàng gạt bỏ những trở lực phiền phức cần thiết .

Quân quan thừa phụ trách cai quản đồ cúng tế, dụng cụ tế lễ... bổng lộc ba trăm thạch... Thanh Ổ thời gian ở trong Thần từ, thường xuyên giúp đỡ việc nên khá am hiểu.

Trong lòng Thanh Ổ kích động, lén túm chặt lấy vạt áo của Thiếu Vi.

Nàng Gia nhân t.ử là vì sợ trở thành phi tần thất của lạ, lúc nào cũng thể đưa tặng .

Chứ nàng lười biếng, chịu công ăn việc... Đây là hai chuyện khác !

Nàng cũng chăm chỉ, dù là việc đồng áng, nữ công may vá, hấp bánh nấu cơm, xưa nay nàng đều !

Cha chỉ nàng là con gái độc nhất, nếu nàng thể Thần từ quan thì cũng là rạng rỡ tổ tông giống như Thiếu Vi ... A Tấn chắc chắn cũng sẽ tự hào về nàng!

Huống hồ còn bổng lộc để nuôi gia đình, kể là ở địa bàn của Thiếu Vi , do quản lý, nàng thực sự cần quản thúc dài dài lâu lâu!

Thiếu Vi cảm nhận sự vui mừng kích động của a tỷ, cùng với sự dò hỏi lời đang chờ nàng thái độ, bèn mở miệng : "A tỷ, mau tạ ơn !"

Được lời , Thanh Ổ còn do dự gì nữa, dập đầu bình bịch tạ ơn.

Thiếu Vi cũng niềm vui của a tỷ lây sang, đáy mắt lộ ý .

Rửa sạch tội danh, ẩn họa gian tế khi quân, vạch trần kẻ trả thù, đường đường chính chính lấy phận ban đầu, đây là kế hoạch khi cung. ngờ thu hoạch thêm một công việc mà a tỷ yêu thích trân trọng.

Ánh mắt Thiếu Vi và Lưu Kỳ chạm trong giây lát, bèn hiểu rõ dụng ý của .

Sợ Hoàng đế nhất thời nổi hứng, ban cho mấy thứ mà chỉ Hoàng đế cho là ban thưởng, nên mới cướp lời kiểm soát sự việc trong phạm vi nàng mong .

Hành động theo phản xạ của nhưng cũng chứa đựng tâm tư kỹ xảo trong đó. Đối diện với ý niệm mơ hồ của Hoàng đế, phủ nhận từ chối, mà thuận nước đẩy thuyền đưa sự sắp xếp hợp lý cụ thể, mới thể khiến Hoàng đế tiếp nhận một cách tất nhiên hơn... Thiếu Vi nghiêm túc nhạy bén phân tích dụng ý trong đó, tích lũy chút kinh nghiệm việc thông minh, nhẹ nhàng.

Để a tỷ đến Thần từ, việc gì quan trọng, quan trọng là thuộc quyền nàng cai quản bảo vệ, sự do nàng chủ, đó là sự tự do ở lớn nhất.

Lưu Kỳ để lộ nụ , chỉ khẽ rũ hàng mi dài rậm.

Hắn cũng tư tâm, giữ nàng quan tâm ở nơi lâu dài, nàng yên tâm vui vẻ thỏa thích hơn một chút thì mới thể thêm chút cảm giác thuộc về với nơi , cho đến khi dần dần coi nơi đây là tổ ấm thực sự.

"Hiện tại vẫn thể đ.á.n.h rắn động cỏ, đợi chuyện điều tra ngã ngũ, Trẫm sẽ cho xuống chiếu sắp xếp việc ."

Hoàng đế kết thúc chủ đề quan trọng đối với ông, chuyển sang hỏi Thanh Ổ chi tiết quá trình, từ việc nàng đưa đến Trường An thế nào, đến khi kinh liên lạc với những ai.

Thanh Ổ trả lời cặn kẽ nghiêm túc, sắc mặt Hoàng đế trầm xuống.

"Lưu Tứ..." Ông thấp giọng gọi tên Lục An Vương, nhạt : "Năm xưa, cha là tam thúc của Trẫm còn đan giày cỏ, giỏ tre kiếm sống. Hắn may mắn theo Trẫm đ.á.n.h hai trận, Trẫm nâng đỡ vài phần, phong Lục An Vương... Hắn báo đáp Trẫm thế đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-193-nhi-than-co-mot-ke.html.]

Hoàng đế chống hai tay lên long án, đáy mắt hiện lên cơn giận dữ khinh miệt: "Hắn mấy phần bản lĩnh mà cũng dám học dòm ngó cấm cung... Đồ con lợn ngu xuẩn vong ân phụ nghĩa!"

Bên , Thanh Ổ sợ hãi cúi đầu, túm chặt vạt áo Thiếu Vi.

Lưu Kỳ : "Phụ hoàng bớt giận. Trong ấn tượng của nhi thần, Lục An Vương tầm hạn hẹp, đối với Phụ hoàng xưa nay luôn sợ hãi, chắc gan mưu phản. Có lẽ là theo lời xúi giục của mưu sĩ trướng, mang tâm lý cầu may nên mới chuyện ngu xuẩn ."

"Phải, sợ Trẫm..." Ánh mắt Hoàng đế đầy vẻ châm chọc: "Trẫm , tất nhiên bản lĩnh mưu phản, đại khái là dòm ngó chút tiên cơ, nếu thời cơ đến, mới dễ trộn lưng đám sài lang, cận thủy lâu đài chia chác một bát canh!"

Chư hầu vương khác họ lượt biến mất, thiên hạ quy về hết họ Lưu tổng cộng mới mấy năm? Lũ ma trành phản đồ phân biệt ân nghĩa địch !

Hoàng đế giận dữ, nhưng đáy lòng len lỏi một tia bi lương. Trong đầu tự chủ vang lên lời trăn trối của Lưu Phù khi c.h.ế.t, rằng hành động g.i.ế.c Tư Biến và tỷ họ Lăng của ông lạnh lòng trong thiên hạ, khiến trong thiên hạ tự cảm thấy nguy nan, ai còn tâm phục khẩu phục ông nữa...

Đáy mắt cơn giận tan, Hoàng đế từ từ đầu, về phía thiếu niên bên cạnh.

Thiếu niên mang trong dòng m.á.u của cả ông và Lăng thị vô cùng bình tĩnh, lúc : "Phụ hoàng, nhi thần xem bọn họ thẩm vấn thế nào ."

Hầu bệnh cho ông, chia sẻ nỗi lo với ông, gặp chuyện bao giờ né tránh đùn đẩy, từ khi hồi kinh vẫn luôn như ... Không, khi hồi kinh, đứa trẻ từ nhỏ như .

Không ai cũng đổi, ai cũng sợ ông nghi ông, ông vẫn còn đứa con trai ông cõng vai lớn lên đổi, nhiều lúc mặt ông vẫn như hồi còn bé.

Hoàng đế che giấu cảm xúc phức tạp: "Đi , Trẫm thẩm vấn một chút."

Lưu Kỳ tạm thời lui , Thanh Ổ cũng nội thị dẫn đến noãn các ở trắc điện để nghỉ ngơi trấn an. Hoàng đế chỉ giữ Thiếu Vi chuyện riêng, hỏi về việc Tiên hoàng báo mộng dạy bảo chuyện lũ lụt sông Hoàng Hà.

Hoàng đế hiếm khi thở dài, dường như chút mệt mỏi: "Không Trẫm lo cho lê dân, thực sự là lực bất tòng tâm, chỉ sợ lo cái mất cái ..."

Thiếu Vi ngước mắt: "Bệ hạ, Trịnh thị ở Hoài Dương Quốc là hào cường, nay binh bại, tịch thu gia sản ắt hẳn nhiều tù binh, tiền lương thể dùng ."

"Số tù binh tiền lương dùng để bình định loạn Lương Quốc." Giọng Hoàng đế chậm rãi: "Lương Quốc dễ đ.á.n.h như , luôn tính kế lâu dài, binh lương nếu tiếp ứng kịp sẽ là đại họa... Trẫm hứa với khanh, cũng nguyện tuân theo lời dạy của Tiên hoàng, nếu loạn Lương Quốc bình định, nhất định sẽ bắt tay ngay việc trị thủy sông Hoàng Hà."

Đối với cục diện hiện nay, đây là mức độ coi trọng và cam kết lớn nhất mà Hoàng đế thể đưa .

Lương Quốc giàu hùng mạnh, trận định là khó đánh, đồng thời càng đề phòng các nước chư hầu khác thừa cơ loạn, nên viện binh phái đến Lương Quốc cũng suy tính kỹ càng. Đây cũng là một trong những lý do Thái t.ử dám dễ dàng quyết định, Thái t.ử sợ kinh kỳ phòng ngự trống trải.

Hoàng đế rõ, Thái t.ử dám mạo hiểm, sợ chịu trách nhiệm, tìm cách thỏa hơn, nhưng manh mối hồn, nên chần chừ mãi thể quyết đoán.

Chuyện gian tế Lục An Quốc bại lộ hôm nay càng là một hồi chuông cảnh tỉnh.

Đến cả cái loại túi cơm giá áo như Lưu Tứ còn dám nảy sinh tà tâm thì các chư hầu vương khác thể an phận thủ thường?

Nay ông là Hoàng đế vẫn còn tại vị, bọn chúng còn chút sợ hãi, nhưng nếu ông c.h.ế.t thì ? Phải, ông sẽ c.h.ế.t, ông buộc thừa nhận sẽ c.h.ế.t...

Sau khi ông c.h.ế.t, dựa tư thái giám quốc xử sự của Lưu Thừa gần đây, trấn áp bầy sài lang đang rình rập với đôi mắt sáng quắc ?

Cho dù g.i.ế.c Nhụy Trạch, Lưu Thừa liệu thể lập tức đủ bản lĩnh quyết đoán để chống đám nghịch tặc ?

Nếu đổi là năm năm , ông vốn chẳng cần lo lắng những chuyện , nhưng cục diện hiện nay...

Năm năm ...

Hồi tưởng khi , Hoàng đế chợt chút hoảng hốt.

Khi đó thấy chư hầu vương khác họ từng một thanh trừng, đại cục thu về một mối, ông hùng tâm tráng chí, sống lưng thẳng tắp, mường tượng về đại nghiệp hùng vĩ sắp mở , nhưng biến thành thế ?

Lời tiên tri của Quốc sư vang vọng trong đầu...

Hoàng đế thiếu nữ đang quỳ đáp lời trong điện.

Thiên cơ cũng là chuyển cơ cứu vãn cục diện. Thiếu nữ mắt quả thực xứng đáng với hai chữ "chuyển cơ". Từ khi nàng xuất hiện ở kinh sư ảnh hưởng đến cục diện lòng , đại cục nàng dẫn dắt. Cái c.h.ế.t của Chúc Chấp, dự ngôn hạn hán, lui binh Hung Nô, yêu đạo, Lương Quốc, Lục An Quốc... và nhiều sự kiện thúc đẩy mà ông chắc nhận .

Thiên cơ huyền diệu, là bảo khí vô thượng trời ban, nhưng chuyển cơ do Thiên cơ dẫn dắt, quân vương mới là thể đưa quyết sách lớn nhất.

Giờ khắc , trong lòng Hoàng đế một giọng rõ ràng: Bắt đầu từ lúc , mỗi một quyết định đưa đều vô cùng quan trọng.

Thái t.ử sợ hãi việc gánh trách nhiệm, ông cũng nỗi sợ hãi của ông, ông tuyệt đối thể để giang sơn tan đàn xẻ nghé.

Khi Lưu Kỳ , quanh thoang thoảng mùi m.á.u tanh, phía Quách Thực theo.

Lưu Kỳ bước điện, bên cạnh long án nữa mà thuận thế quỳ bên cạnh Thiếu Vi, hướng lên , dâng lên một cuộn lụa dính vết máu: "Phụ hoàng, kẻ khai hơn mười đồng đảng, đều là ám tuyến trong kinh."

Nội thị nhận lấy lời khai dâng lên.

Hoàng đế xem qua, mặt còn vẻ d.a.o động như lúc đầu, chỉ nhạt: "Hơn mười , cũng tính là quá nhiều."

Từ Gia nhân t.ử đến nội thị, đến tiểu trong nha môn ngoài cung.

Ông thanh trừng quá nhiều ám cọc đến từ các nơi, nên mới câu " tính là quá nhiều" mang chút châm chọc .

dù chỉ một , dám vươn tay trong cung, dị tâm tội đồng mưu nghịch, theo lý nên tước tước phong, xóa bỏ đất phong.

Đổi , một thánh chỉ trị tội giáng xuống, cần do dự mảy may. lúc rút dây động rừng, đề phòng ch.ó cùng rứt giậu, rước thêm binh họa...

Trong lúc Hoàng đế ngưng thần suy tư, ông hỏi: "Thế t.ử Lục An Quốc còn ở trong kinh ?"

Mùa xuân năm nay, các chư hầu vì chuyện Trường Lăng sụt lún nên phụng chỉ kinh tế tổ. Lục An Vương đến, do con trai .

Quách Thực vội đáp: "Bẩm Bệ hạ, đại lễ Trứu kim sắp đến, Thế t.ử Lục An Quốc vẫn thể rời kinh..."

Hàng năm dịp lễ Trứu kim, các chư hầu vương và liệt hầu đều dựa theo lượng nhân khẩu đất phong, lấy danh nghĩa tế trời, dâng vàng lên triều đình.

Hoàng đế ngước mắt: "Bảo cung gặp Trẫm."

Quách Thực định nhận lệnh, chợt thiếu niên đang quỳ trong điện lên tiếng: "Phụ hoàng, nhi thần một kế, thể giải quyết bài toán khó mắt."

Hoàng đế sang.

"Chỉ là còn cần bàn bạc định sách lược với Phụ hoàng." Lưu Kỳ khẽ đầu, bên cạnh: "Cũng cần Linh Khu Hầu tay tương trợ."

Thiếu Vi cũng đầu, chạm đôi mắt phản chiếu ánh nến lấp lánh của Lưu Kỳ.

Loading...