Phùng Tình Nhật - Chương 197: Kính nàng, không nghi nàng

Cập nhật lúc: 2026-02-21 15:01:56
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thang Gia dạo lo âu quá đỗi.

Nguồn cơn sự lo âu ở chỗ nhận thấy Lục điện hạ gần đây dấu hiệu tâm thần bất an, ăn ngủ yên.

Nhìn cả chặng đường qua, ngay cả những chuyện đại sự kinh thiên động địa, ví như ván cờ Trứu Kim mới đây nhất khiến sợ vỡ mật, Lục điện hạ vẫn cứ bình chân như vại, hề ảnh hưởng.

Thang Gia từng nghi ngờ, đứa trẻ do biến cố năm xưa mà thể xác tinh thần đều chịu tổn thương, nỗi hận thù lớn mạnh đến mức che lấp tình cảm khác, cho nên sự bình tĩnh quá mức là biểu hiện của sự khiếm khuyết về cảm xúc.

Gần đây thấy thiếu niên lộ vẻ bất an mặt, yên. Tuy thêm chút nhân tính, nhưng cũng khiến Thang Gia kinh hãi trong lòng, nảy sinh dự cảm chẳng lành "lẽ nào trời sắp sập".

nghĩ , những chuyện cũng thường mang cho cảm giác trời sập, mà vẫn đủ để Quận vương lay chuyển. Giờ nông nỗi , e là còn đáng sợ hơn cả trời sập, mang điềm báo vũ trụ diệt vong chừng.

Sáng sớm hôm nay, Thang Gia đến tìm, Lục điện hạ thức trắng đêm luyện kiếm, cuối cùng nhịn mở miệng: "Điện hạ... Phải chăng xảy biến cố lớn gì, là Người dự tính mới?"

Lẽ nào nhẫn nhịn hiếu thuận bao ngày, nay nhịn nổi nữa, định đổi kế hoạch, dùng cách trực tiếp thô bạo nhất để tay... Đợi tới hầu hạ, sẽ mượn cớ hầu vua mà hành thích vua?

Thiếu niên chỉ mặc độc chiếc trung y màu trắng chì, rõ ràng là do đêm ngủ nên dậy luyện kiếm. Áo nửa ướt đẫm, vài lọn tóc xõa trán cũng vương mồ hôi. Lúc đang bậc thềm, đôi chân ủng dài duỗi thẳng, hai tay chống bên . Thanh kiếm ba thước về vỏ. Nghe nỗi lo lắng trong lời Trường sử, nhịn bật .

"Trường sử cần căng thẳng, hiện tại ý định tìm c.h.ế.t." Lưu Kỳ ngửa khuôn mặt lấm tấm mồ hôi trời: "Tâm sự gần đây là chuyện riêng tư, chỉ thể tự cầu phúc cho mà thôi."

Thang Gia trong lòng an tâm hẳn, quan sát ngẫm nghĩ một lát, lờ mờ đoán đôi chút, bỗng thấy đường đột mạo khi lỡ bước tâm tư thiếu niên nhà đế vương.

Thế nhưng nghĩ đến đứa trẻ mất, vong, tẩu đều mất sớm, bên cạnh lớn đáng tin cậy để bày mưu tính kế, lẽ gánh vác chút trách nhiệm. Nghĩ nát óc, đành : "Mấy ngày Gia sẽ thắp thêm cho Điện hạ vài nén hương, cầu xin quỷ thần phù hộ..."

Lưu Kỳ: "Không cần chuyện thừa thãi. Lúc ở đây, e là chẳng quỷ thần nào vượt mặt nàng . Tốt nhất đừng khó, liên lụy đến các lộ quỷ thần."

Thang Gia toát mồ hôi lạnh sống lưng, càng thấm thía chân lý của câu "tự cầu phúc", nhất thời chỉ lặng lẽ chúc nguyện.

Không lâu , thị tùng đến truyền lời, Bệ hạ triệu Lục điện hạ cung.

Đại tế Trứu Kim qua mười ngày, chấn động và nghị luận vẫn dứt hẳn. Lưu Kỳ tiếp tục ở cung Kiến Chương tròn chữ hiếu nữa, đưa lý do là: "Bọn họ nhất định sẽ cáo trạng với Phụ hoàng, nhi thần tránh để Phụ hoàng đỡ khó xử."

Đây gọi là dù hành động dừng việc hiếu, nhưng tô vẽ sự dừng đó thành một loại hiếu thuận khác.

Tuy nhiên, Lưu Kỳ nhận triệu cung Kiến Chương vẫn đụng độ với một vị Vương thúc nhiệt tình cáo trạng.

Cao Mật Vương thấy thiếu niên tới, tà hỏa bốc lên, hận thể tung một cú quét đường, quật ngã tên nhóc què chỉ cái mã mà bên trong ngũ hành khuyết đức xuống đất.

Vong linh Thái Tổ chỉ dẫn thần quỷ, trong đó thật giả thế nào lão tiện nghi ngờ phát tác, đành tạm nuốt cục tức . hôm đó tên nhóc què ngôn hành ngông cuồng hung ác, còn công khai sai khống chế lão. Nỗi oán hận , với tư cách bề , lão thể bộc lộ mặt, vì thế lúc lão thèm cho Lưu Kỳ sắc mặt .

Sắc mặt Lưu Kỳ : "Mười ngày gặp, Vương thúc trông hồng hào, khí túc thần vượng, xem tâm tự kiểm điểm thấu tận trời xanh, đổi sự che chở của vong linh Thái Tổ."

Nghe xong, khí huyết càng thêm trào dâng, Cao Mật Vương rít qua kẽ răng một tiếng .

Lưu Kỳ: "Vương thúc uy vũ vượng khí thế , đợi đến thu thú, điệt nhi còn nhờ Vương thúc chỉ giáo."

"Được lắm!" Cao Mật Vương nghiến răng thầm, ngoài mặt vui vẻ đồng ý: "Đến lúc đó đừng bảo Vương thúc bắt nạt hậu bối đấy!"

Đa các chư hầu vương đều Hoàng đế giữ tham gia thu thú, đó mới rời kinh.

Lưu Minh rời ngay ngày hôm khi đại tế kết thúc. Việc tự xin cha lĩnh binh phạt Lương lời suông. Nàng đến từ biệt Thiếu Vi, hẹn với Thiếu Vi khi báo thù , thắng trận sẽ gặp .

Hôm đó mưa bụi lất phất, Thiếu Vi thần điện nghiêm túc đưa tiễn, vị Quận chúa nước Triệu - kiếp c.h.ế.t sớm trong yến tiệc mùng 5 tháng 5 - sải bước rời , mang phận "biến " đến vùng đất "biến ".

Thế t.ử nước Lục An kém xa sự tự chủ phóng khoáng của Lưu Minh. Ngày đại tế, từ đầu đến cuối chỉ dốc sức dập đầu gào , cuối cùng là khiêng khỏi thần điện, ốm liệt giường một trận.

Đến ngày thứ ba bệnh, Lưu Kỳ tới thăm. Hắn từ chối để hạ nhân chỉnh trang dung mạo, giữ nguyên vẻ tiều tụy yếu ớt gặp, cho lui hết liên quan, rưng rưng cầu hỏi: "Kỳ ... Biểu hiện của vi , liệu đủ để miễn tội c.h.ế.t ?"

Chỉ trách cha là kẻ nghèo mới phất, đang đan giày rơm học dở dang thì giữa đường Vương. Vì thiếu nền tảng, thẩm mỹ riêng nên cực kỳ thích chạy theo mốt của tầng lớp thượng lưu. Mấy năm thì học Bệ hạ ăn đan dược, gần đây chẳng lời gièm pha của tên môn khách dã tâm bừng bừng nào đó, học cài cắm mật thám kinh thành... Xui xẻo , chẳng sai sót ở , tên mật thám quỷ dị đáng sợ nhổ tận gốc rễ của cha !

Đây vốn là đại tội đủ để xóa bỏ phiên quốc.

Cha xuất binh phạt Lương, phối hợp với Lục hoàng t.ử và Vu Thần gài bẫy các Vương hầu, đó là sự cứu vãn chuộc tội khi chuyện vỡ lở... Người cha ép đến mức ch.ó cùng rứt giậu thức trắng đêm điểm binh phạt Lương. Còn , đang ở trong bức tường cao thành Trường An , cũng giống như một con ch.ó thực sự, vẫy đuôi cầu xin lòng thương hại, con ch.ó nhà ngoan ngoãn, trong vòng một hai năm đừng hòng rời .

Nghe xong câu "Huynh trưởng dưỡng thương cho " của Lưu Kỳ, tâm thần chùng xuống, nước mắt kìm tuôn như mưa.

Đối diện với vị đường Lục hoàng t.ử , sợ ơn. Biết ơn là vì nếu đối phương nghĩ cái chiêu tổn hại ngút trời gài bẫy chư hầu vương , e rằng chẳng cơ hội sống sót. Nếu triều đình hạ chỉ xóa bỏ phiên quốc, phụ vương ở xa tận Lục An còn thể phản kháng kiểu ch.ó cùng rứt giậu, chứ đang ở Trường An thì chỉ m.á.u nhuộm đất khách.

Con khi yếu đuối bất an thường theo bản năng ôm lấy thứ gì đó để an thần định . Đã xác định ch.ó lâu dài thì chọn đúng chủ nhân là quan trọng.

Có lẽ hôm đại tế đổ m.á.u đổ lệ nhiều quá nên nước trong não cũng vắt khô, Thế t.ử nước Lục An - Lưu Việt - đường mặt, bỗng nghĩ: Cha phạm sai lầm lớn như , dù bình định loạn nước Lương, nhưng sự nghi ngờ của Hoàng đế gieo xuống, buộc chọn cho một con đường dài lâu...

Khác với thói a dua của cha, thẩm mỹ riêng. Qua chuyện , trong mắt , vị đường mang dòng m.á.u cường hãn của ba họ thực sự là long chương phượng tư, thần trí trời ban.

Quan trọng hơn là...

Trước mắt Thế t.ử nước Lục An lóe lên hình ảnh ngày đại tế, bóng dáng huyền chu lưng đường . Thiếu nữ Đại Vu, thiên cơ linh khu, tựa như trời sinh.

"Kỳ , chuyện , phàm sai bảo, vi nhất định tuân theo..." Lưu Việt đưa lời hứa, bày tỏ lòng trung thành.

Lẽ cũng nên đến thần điện, bày tỏ lòng trung thành với vị Vu Thần , tiếc là Vu Thần bế quan mười ngày, đành hoãn chuyện .

"Tính , Thái Chúc bế quan là ngày thứ chín nhỉ..."

Lúc , trong cung Kiến Chương, Hoàng đế gặp Lưu Kỳ, buột miệng nhắc đến chuyện đó.

Lưu Kỳ đáp một tiếng "Vâng".

Hoàng đế dựa bàn nhỏ, : "Nó là đang chịu tội Trẫm... Cho rằng mượn danh thần quỷ hành sự là biểu hiện của lòng kính thần thành."

Đêm đó khi đưa kế sách , Linh Khu Hầu của ông vốn chịu đồng ý, để ông - Hoàng đế - thuyết phục nàng.

"Trẫm bảo nó , là Trẫm bắt nó , tự Trẫm sẽ tạ tội với Thái Tổ." Hoàng đế : "Vậy mà nó vẫn cứ đòi bế quan tự kiểm điểm."

Trong đầu Lưu Kỳ lướt qua lý do Thiếu Vi quyết định bế quan. Nếu nàng dễ dàng đồng ý phối hợp lừa gạt như , Hoàng đế nhất định sẽ nghi ngờ từng hành động cũng như của nàng. Nàng cũng là để tránh cho Hoàng đế nghĩ nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-197-kinh-nang-khong-nghi-nang.html.]

Vì an ủi Hoàng đế mà lừa chồng thêm lừa, Khương Phụ cũng khen ngợi đồ hành động thực sự chu đáo, đầy tình . Lại còn cảm thán: Nếu cứ mượn chuyện thần quỷ lừa gạt là bế quan sám hối thì đồ của nàng e là bế quan từ thuở Bàn Cổ khai thiên lập địa mất.

Lưu Kỳ lúc bèn : "Kế là do nhi thần hiến, liên quan đến Phụ hoàng, đáng đến mặt Thái Tổ thỉnh tội nhất là nhi thần."

Hoàng đế một tiếng, đứa con trai thực sự dám gánh vác cái "điềm gở" của quốc gia mắt.

"Việc , con ứng đối thỏa đáng, tiến lui hợp lý, sai một bước..." Hoàng đế : "Con và Thái Chúc đều lập công lớn, chỉ là ngoài mặt thể phong thưởng, nhưng trong lòng Trẫm tự ... Trẫm vẫn còn nợ con một phần thưởng quang minh chính đại, con yêu cầu gì thể nhân dịp đề xuất, cứ đề xuất cái lớn, Trẫm đều thể đáp ứng con."

Lưu Kỳ : "Vậy nhi thần thật sự suy nghĩ cho kỹ ."

Hoàng đế nghĩ đến điều gì, nhắm mắt dưỡng thần, giọng phần rời rạc: "Trẫm nhớ, từ nhỏ con tướng quân, lĩnh binh đ.á.n.h giặc, bình loạn mở mang bờ cõi. Binh pháp của con học hơn các môn khác, luôn theo Lăng gia quân rèn luyện kiến thức..."

Lại nhắc đến thuở nhỏ, nhắc đến ba chữ "Lăng gia quân".

Giọng điệu bình thường như cha con trò chuyện phiếm: "Tư Thoái, giờ con còn tướng quân nữa ?"

Lưu Kỳ: "Chí hướng của nhi thần từng đổi."

"Chuyện thế gian tính bằng trời tính..." Hoàng đế lẩm bẩm đầy ẩn ý: "Trẫm cũng còn bao nhiêu thọ mệnh, nhiều chuyện cũng nhớ rõ nữa..."

Nói đến đây, Hoàng đế nhắm mắt, nửa đùa nửa thật: "Con nếu mong cầu gì thì đừng để Trẫm đợi lâu quá... Trẫm đợi con tối đa là thu thú, muộn hơn nữa, Trẫm dám đảm bảo còn nhớ việc nhé."

Lưu Kỳ mỉm , rũ mi mắt xuống.

Nhắc đến ban thưởng, nhắc đến chuyện cũ, để lộ một chút ôn tình và nhân tính lờ mờ... Là đang ám chỉ rằng công lao tích góp đủ , thời cơ cũng đến , thể thử đề xuất lật vụ án mưu phản của Phế Thái t.ử một nữa ?

Dùng điều đó sự trao đổi, đẩy vài con ma trành quan trọng để giải quyết tâm sự của , tướng quân của Lưu Thừa, bảo vệ giang sơn họ Lưu ư?

Vị đế vương như ánh tà dương, đêm đêm e rằng đều đang mưu tính, thăm dò, suy tư, d.a.o động, bất an, do dự, cân nhắc cho giang sơn và chuyện hậu sự...

Hắn dường như thực sự đến lúc mở miệng nhắc tâm nguyện , ?

Lưu Kỳ ngước mắt lên, nở nụ .

: "Con trai nhớ , tối đa chỉ suy xét đến thu thú."

Hoàng đế mở mắt. Nắng thu vàng rực rỡ, trong trẻo chiếu rọi khiến cả điện bừng sáng. Gương mặt xinh của thiếu niên mang theo vẻ lười biếng ung dung, đôi mắt vì mà sáng lấp lánh.

Ngoài điện, bóng nắng buổi trưa dịch chuyển, từng tấc từng tấc thu ánh vàng ban phát cho mặt đất, phủ lên cái bóng râm mang theo lạnh mùa thu.

Ý trong mắt thiếu niên biến mất, đôi mắt nhắm . Xung quanh cũng tối sầm, ở trong một mật thất cửa đóng then cài, tựa bàn nhỏ, một tay chống đầu dưỡng thần. Trước mặt là một bàn một nến, bàn một đàn ông râu ngắn mặc áo bào sẫm màu đang quỳ .

Người là Trang Nguyên Trực, lúc ông đang hạ giọng về động tĩnh gió máy khắp nơi gần đây.

Kể xong chuyện, ông lẳng lặng chờ đợi mệnh lệnh từ phía .

"Tốt, thể thêm lửa ." Giọng thiếu niên dứt khoát, chút do dự.

Trong bóng tối lờ mờ, mắt Trang Nguyên Trực sáng lên, cúi thi lễ trịnh trọng: "Vâng."

Lúc thẳng dậy, Trang Nguyên Trực thiếu niên cao với tâm trạng khá kích động.

Ván cờ Trứu Kim nhắm các Vương hầu. Thiếu niên lương thiện, gan phi phàm, việc bao giờ sợ bẩn tay. Và đó là lý do năm xưa ông gặp cảm phục ngay tại phủ Vũ Lăng Quận vương.

Bản chất ông là kẻ cấp tiến, tin đạo cứu đời trị đời bằng những biện pháp mạnh mẽ quyết liệt, chỉ bái phục bậc hùng chủ thực sự. Nhiều khi thậm chí câu nệ thủ đoạn chỉ kết quả, vì thế năm xưa thường xuyên bất đồng chính kiến với Lăng Hoàng hậu.

Khi dám nghĩ, xoay vần thế sự, ngày ông chọn con trai của chính địch thủ năm xưa chủ... Giờ phút , kìm tìm kiếm chút tàn dư hoài nhu của cố nhân địch thủ gương mặt non trẻ .

Trong lòng Trang Nguyên Trực thoáng chút cảm thán. Vị thiếu chủ hành sự đủ quyết đoán hung mãnh, nhưng ông mâu thuẫn hy vọng thấy chút nhân tính còn sót , để tránh ngày sa cực đoan, hùng chủ hóa thành bạo chúa.

Bàn xong sự sắp xếp tiếp theo, Trang Nguyên Trực nhắc đến một đại sự khác canh cánh trong lòng từ lâu.

"Vị Đại Vu Thần , ban đầu là Điện hạ giúp đỡ kinh, ngờ tạo hóa tày đình thế , thực khiến mỗ bất ngờ. Chỉ ..."

Trang Nguyên Trực đang thì giọng nhỏ dần, bởi vì thiếu niên mắt vốn đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt , khiến ông nghi ngờ liệu tình cờ luyện thành tiên thuật biến sống sờ sờ, còn kèm theo hiệu quả cầu ước thấy ...

Vừa trong lòng còn bảo tìm chút nhân tính còn sót đối phương, giờ bèn thấy mắt thiếu niên sáng quắc, quét sạch toan tính âm u.

Trong phòng dường như bỗng dưng thêm một , hai chén còn đủ dùng.

Trang Nguyên Trực vốn giỏi ăn nhất cũng cảm thấy mồm miệng đủ dùng, lưỡi uốn éo một hồi mới tiếp tục : “...Chỉ thể kiểm soát ?"

Lưu Kỳ , bỏ tay chống đầu xuống, ngay ngắn hơn chút: "Trang đại nhân vẫn đủ hiểu nàng . Nàng cần kiểm soát, cũng sẽ bất cứ ai kiểm soát, cũng thể."

"Ngay từ đầu nàng kỳ năng, lúc đó quả thực từng ý lợi dụng." Lưu Kỳ trong lòng vạn phần may mắn: "May mà nàng hào phóng nhắc nhở, khiến kịp thời hối ngộ."

Trang Nguyên Trực ngỡ ngàng, há hốc miệng: ", nhưng nàng phi phàm như , nếu như..."

"Trang đại nhân." Lưu Kỳ ngắt lời: "Nàng quân cờ của . Là chịu quá nhiều ân nghĩa của nàng , đếm xuể. Đường dài , cũng nhất định nhờ nàng thường xuyên chiếu cố cứu giúp."

Lưu Kỳ nghiêm túc : "Cho nên xin đại nhân nhất định kính trọng nàng, nghi ngờ nàng."

Tâm thần Trang Nguyên Trực chấn động dữ dội. Trước đó từng chuẩn cho chuyện , nhưng mệnh lệnh phần độc đoán khiến ông cực kỳ yêu thích. Quả đúng là chủ thượng chọn, dù thế nào giờ phút cũng cúi thi lễ, trịnh trọng đáp ứng: "Vâng, Nguyên Trực xin ghi nhớ."

Không lâu , gõ cửa truyền lời: "Người thành thuận lợi, tiếp ứng đến đây, đang đợi ở tĩnh thất hậu viện."

Lưu Kỳ bèn dậy gặp.

Trang Nguyên Trực cần theo phiền, vẫn thất thần trong phòng, cho đến khi Thang Gia tới tìm, ông tóm lấy nơi trút cảm xúc, hạ giọng chất vấn: “...Ngươi trông coi Quận vương kiểu gì ? Con Hoa ly ngông cuồng là tình huống thế nào? Chẳng lẽ thực sự vu thuật vô thượng bí truyền gì đó thi triển lên Điện hạ?"

Thang Gia phản ứng xem ông đang cái gì, kìm thở dài khẽ: "Trang cũng , con Hoa ly ngông cuồng ai bì nổi, nàng thèm hạ chú lên Điện hạ chứ?"

 

 

Loading...