Phùng Tình Nhật - Chương 210: Thu thú đến
Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:29:16
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Khanh sớm hứa với Trẫm, nếu rảnh rỗi sẽ cung bầu bạn chuyện đạo pháp với Trẫm..." Gặp Khương Phụ, Hoàng đế mở miệng bèn nhạt oán trách: "Trẫm đợi trái đợi , hôm nay cuối cùng cũng đợi Tiên quân rảnh rỗi."
Khương Phụ than thở: "Thời gian qua Bệ hạ và tại hạ đều đang dưỡng bệnh, đôi bên dở sống dở c.h.ế.t, tại hạ hà tất cứ chạy chạy trút bệnh khí cho , chỉ tổ Bệ hạ chán ghét thôi."
Dù Quách Thực theo hầu bao năm, cũng câu "đôi bên dở sống dở c.h.ế.t" dọa cho giật . Tuy nhiên Hoàng đế dù vẫn hừ , nhưng dấu hiệu nổi giận, cầm lấy cuộn mật tấu , dậy, : "Hôm nay đến đúng lúc, Trẫm một việc, đang hỏi han thỉnh giáo... Vu Thần và Tiên quân hãy theo Trẫm nội điện chuyện."
Thiếu Vi đáp một tiếng "Dạ", bèn con sâu rượu bên cạnh híp mắt mở miệng ngay: "Tại hạ là cảm ứng Bệ hạ trong lòng cần thiết, nên mới chuyến ."
Quách Thực lớp da là cái nết gì, càng dám lơ là. Tuy nhiên đỡ Hoàng đế từ long án , Hoàng đế từ từ rút tay về, tự , dặn dò: "Trẫm chuyện riêng với Vu Thần Tiên quân, Quách Thực, ngươi dẫn canh giữ bên ngoài."
"Vâng."
Rèm dẫn nội điện vén lên buông xuống, Quách Thực cúi đầu lặng lẽ đến bên rèm, như canh giữ, thực dựng tai trộm một câu mơ hồ từ tiếng chuyện trong lúc di chuyển của Hoàng đế: "Tiên quân y đạo tinh thâm, Trẫm mời Tiên quân xem bệnh chân cho đứa con trai Lưu Kỳ của Trẫm... xem còn tia hy vọng chữa khỏi nào ..."
Đáy lòng Quách Thực chấn động, tiếng trả lời m.ô.n.g lung đứt quãng của vị Tiên quân : "Tại hạ và Lục điện hạ vài duyên gặp gỡ, quả thực cũng từng để ý cái chân thương đó..."
"Luận về xương cốt, Khương mỗ tự nhận cao minh hơn các y sĩ trong Thái Y Thự bao nhiêu... tại hạ đến gần quan sát khí của Lục điện hạ, lờ mờ cảm giác."
"Thương tật của Lục điện hạ, chắc ở gân cốt, mà ở tâm kết u uất, khí cơ tắc nghẽn..."
"Mà Hoàng t.ử là Long tử, khí cơ mạnh yếu của cá nhân cũng liên quan đến quốc vận thiên ý..."
"Nếu ngày , thể giải tỏa tâm kết, tâm khí mở rộng, khí thiên hòa tẩm bổ, thiên ý đoái hoài... lẽ khả năng t.h.u.ố.c mà khỏi."
"..."
Giải tỏa tâm kết.
Thiên ý đoái hoài...
Hoàng đế lặng lẽ suy tư, đó thiếu nữ đang quỳ ở phía , trong đầu chợt lóe lên sáu chữ "Thiên Cơ quy, T.ử Vi thịnh" (Thiên Cơ về, T.ử Vi thịnh).
Những lời tiếp theo, Quách Thực rõ nữa, nhưng trong lòng đủ kinh động. Nhụy Trạch bệnh chân Lục hoàng t.ử là giả, nhưng hai thầy trò hôm nay buông lời , đang dọn đường bịa đặt cái thuyết thiên ý gì đó ...
Mà phong mật tấu Bệ hạ mang nội dung là gì? Đã mang , chắc là cũng bàn bạc với hai thầy trò một phen...
Cho dù mật tấu để bên ngoài, cũng cho phép dễ dàng trộm. Đám nội thị trong điện thể đuổi , nhưng trong bóng tối cũng mắt của ám vệ chằm chằm. Mà từ khi Hoàng đế còn chìm đắm trường sinh, mối liên kết thể thế giữa và Hoàng đế đứt gãy, sự xa cách từ từ diễn , hào quang và tính mạng của đang phai màu trôi ...
Trong tình hình , thấy Hoàng đế bài xích con nuôi Quách Ngọc của , bèn thuận thế đẩy Quách Ngọc lên, chiếm chỗ, đường lui.
Trong Thiếu Phủ còn việc chuẩn Thu thú cần tham gia quyết định. Trước khi Quách Thực rời , ngầm dặn dò con nuôi, nhất định tìm cơ hội thám thính nội dung cuộn mật tấu .
Trên đường đến Thiếu Phủ, Quách Thực tâm thần yên, mắt liên tục hiện lên sự trêu chọc ác liệt của tiểu quỷ âm u , chiếc mặt nạ thần quỷ đeo mặt thiếu nữ Thiên Cơ, và cuối cùng dừng mắt, là bệnh dung tích tụ khó chữa của Hoàng đế...
Khi Quách Thực cung Kiến Chương buổi chiều, hai thầy trò dường như báo hiệu biến cố chẳng lành rời .
Tuy nhiên ngày hôm , hai thầy trò âm hồn bất tán đến. Đồ che chiếc ô lớn màu đen, trùm lên bộ đồ trắng toát của sư phụ, lọt mắt Quách Thực, là sứ giả ngục quỷ sống sờ sờ.
Hai thầy trò giữ dùng bữa ban rượu. Người sư phụ đồ tuổi còn nhỏ, chắn rượu cho đồ , mong Bệ hạ đừng trách, bà nguyện đồ chịu đựng.
Người khôi hài phóng khoáng, Quách Thực ngoài mặt luôn , cho đến khi tiễn khỏi cung Kiến Chương.
Hai rời lâu, Hoàng đế triệu kiến Trang Nguyên Trực.
Trang Nguyên Trực về kinh lâu, luôn bỏ mặc một bên, đây là đầu tiên Hoàng đế triệu kiến ông .
Cùng còn thầy của ông là Ngự sử đại phu Thai Viêm. Thai Viêm già nua gần đây liên tục cáo ốm, giống như một sự thúc giục nào đó đối với Hoàng đế.
Theo Quách Thực thấy, Hoàng đế hôm nay triệu kiến Trang Nguyên Trực, tức là sự công nhận đối với vị trực thần cải tà quy chính . Quân thần giải tỏa hiềm khích lúc , ngày trọng dụng xa, khả năng để ông tiếp nhận chức Ngự sử đại phu Hoàng đế chính thức cân nhắc.
Ngoài , cuộc triệu kiến hôm nay chắc chắn cũng liên quan đến cuộn mật tấu ông dâng lên.
Lại là hai thầy trò, là một cuộc mật đàm cho phép trộm.
Sau khi mật đàm kết thúc, hai thầy trò lui khỏi đại điện, bước xuống bậc đá. Thai Viêm thấp giọng mắng học trò: "Uổng công lão phu còn tưởng ngươi thực sự đổi tính... Sơ sẩy một cái, ngươi lên cơn! Đang yên đang lành, dâng cái đề nghị mật tấu như thế, thấy ngươi là chỉ sợ thiên hạ loạn..."
Một nội thị khom theo tiễn, cúi đầu mà , cảm giác tồn tại.
Trang Nguyên Trực: "Vạn vật đổi là lẽ thường, loạn nhất thời, còn hơn gây loạn dài lâu... Huống hồ Bệ hạ cũng ý ... Bệ hạ là hùng chủ, bao giờ thiếu gan quyết tâm? Kẻ thần tử, chẳng qua là giúp Bệ hạ sớm hạ quyết tâm, gì..."
"Được , ngươi câm miệng cho !" Thai Viêm ngắt lời học trò.
Nội thị tiễn hai khỏi cung, bèn hành lễ dừng bước, theo nữa.
Trang Nguyên Trực đầu , lặng lẽ vuốt râu một cái. Thai Viêm trong mắt, chỉ thấy tên học trò hiện giờ mang bộ mặt gian giảo cáo già, trong cái bụng phệ chứa bao nhiêu nước đen.
Người thầy một lòng thoát dưỡng già khỏi mở miệng nhắc nhở dạy dỗ: "Ngươi tuổi tác nhỏ , ngày mai đứa con trai út cũng lấy vợ ... Cũng nên tích chút đức ."
Hai thầy trò xa, tên nội thị đưa tiễn thuật nguyên văn cuộc đối thoại của hai cho Quách Thực.
Quách Thực chậm rãi đến hành lang dài.
Thay đổi là lẽ thường, loạn nhất thời hơn gây loạn dài lâu...
Hùng chủ Bệ hạ cũng ý ...
Lời vang vọng bên tai, con nuôi đến mặt hành lễ.
"Bệ hạ dùng t.h.u.ố.c ?" Quách Thực u u hỏi, đáy mắt vẫn còn hai phần xuất thần.
"Đã dùng ."
"Nhìn thấy ?"
Quách Ngọc cúi đầu, giọng nhỏ: "Con cơ hội bộ, chỉ là sáng nay Bệ hạ ném cuộn thẻ tre đó chậu than, con tìm cơ hội kiểm tra, chỉ thấy mấy đoạn thẻ tre còn vệt mực cháy hết, một đoạn trong đó ..."
Giọng Quách Ngọc nhỏ hơn, mang chút run rẩy: "Lờ mờ thấy... bốn chữ... cải lập Thái tử."
Gió thu lùa hành lang, Quách Thực ngoài hành lang, sắc mặt trắng bệch, chuối tây khô vàng, phóng mắt , vạn vật sắp c.h.ế.t.
Quách Thực lẽ thở dài, nhưng thở mãi thở , cuối cùng hóa thành một bùa chú đòi mạng cấp bách, thổi tai Nhụy Trạch ngay trong đêm.
Trong căn phòng hé cửa sổ, Nhụy Trạch .
Tên Trang Nguyên Trực đáng c.h.ế.t , khi về kinh đối mặt với sự lôi kéo thăm dò của luôn giả câm giả điếc, hóa là ấp ủ dã tâm trời đổi đất!
Kẻ bất hòa với nhà họ Lăng, nhưng giờ xem , chuyến phương Nam lẽ sớm nhận thằng ranh con chủ, chuyến về kinh chẳng ý , vẻ an phận thủ thường, chẳng qua là che mắt thiên hạ!
Cái gì phong cốt ch.ó má, mượn đứa con trai mã để bám víu nhà họ Khuất, đa phần cũng là để dọn đường cho tên nhóc c.h.ế.t tiệt .
Hoàng đế để ghế Ngự sử đại phu, mà Nghiêm Miễn tuy cũng là Tam công, cương trực công chính, nhưng cũng chỉ là con ch.ó già vẫy đuôi thấp hèn bên tà váy nữ công t.ử phủ Lỗ Hầu. Mặc cho lão chọn phe, nhưng trong tình thế , chỉ cần lão chịu nghiêng về phía Trữ quân thì là sự nghiêng lệch vô cùng chí mạng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-210-thu-thu-den.html.]
Huống hồ còn kẻ giả thần giả quỷ thường xuyên cung, thao túng đế tâm...
Nhắc đến đế tâm...
Trước mắt Nhụy Trạch hiện lên sát ý chán ghét thoáng qua trong mắt Hoàng đế khi lật bàn hôm đó.
Nhụy Trạch cảm thấy vết thương lưng đau âm ỉ. Vết thương hồi phục nhanh, nhưng vết thương lớn hơn đang xé toạc. Tiểu quỷ và con đồng cốt cấu kết với việc , nanh vuốt sắc nhọn tham lam...
Ngoài cửa sổ lá thu vàng úa rơi lả tả, thế rơi dày đặc, như chôn vùi căn nhà hoa lệ đang ở, biến thành một ngôi mộ.
Nhụy Trạch sải bước , về phía thư phòng, vội vã mài mực cầm bút một bức thư vô cùng quan trọng.
Gió thu lá thu vẫn thổi ngừng, thành Trường An một đêm phủ lên lớp giáp vàng như vảy cá.
Đội ngũ đón dâu thổi kèn đ.á.n.h trống, lá rụng bay múa suốt dọc đường chúc mừng, hộ tống tân nương đến nhà mới.
Hàng chuông đồng và khánh ngọc vang lên, hòa với tiếng sênh sắt. Tân lang tân nương mặc áo đen đai đỏ giao bái ánh hoàng hôn.
Đến đêm, khách khứa vui vẻ về. Trong tân phòng, tân nương say rượu đang oai với tân lang: “...Ta tham đồ quyền thế phú quý của , là cố ý tiếp cận. Tuy nhiên đại mẫu , đây vốn cũng là ưu thế của , cũng như dung mạo phẩm đức như hình với bóng. Mà cũng tham đồ nhan sắc tính tình của , và cũng coi như hợp , ai nợ ai!"
"Tuy nhiên nếu dám chọc giận , nhất định mách đại mẫu , , cha , ba ca ca , bốn tỷ tỷ ..."
"Hà tất mời nhiều hào kiệt thế?" Trang Mai thở dài đỡ vợ say khướt: "Ta chỉ sợ còn đủ cho một nàng đánh... Chỉ là nếu nàng đ.á.n.h thì đ.á.n.h thôi, chỉ cầu đừng liên lụy cha tỷ là ."
Tỳ nữ che miệng , tiến lên giúp tân nương say ngã dỡ trang điểm quần áo.
Trang Nguyên Trực cũng đầy mùi rượu đang quần áo, nhưng là cởi bỏ bộ lễ phục đai ngọc mới tinh, đổi sang áo dài sẫm màu và áo choàng thuận tiện ngoài.
Diêu phu nhân giường chống đầu, chồng từ khi về kinh vẫn luôn lăn lộn ngừng trong bóng tối.
Nhận ánh mắt phu nhân, Trang Nguyên Trực híp mắt nhỏ: "Phu nhân, đợi xong việc , nhất định để phu nhân cành vàng ngọc, quý nữ bậc nhất."
Diêu phu nhân khẩy: "Đừng biến thành con ma c.h.ế.t oan bậc nhất là ."
"Cái đó tuyệt đối thể!" Trang Nguyên Trực đảm bảo: "Phu nhân yên tâm, sắp xếp xong xuôi, nếu sự bại, nhất định đưa phu nhân và các con bình an khỏi kinh..."
Diêu phu nhân lập tức giơ tay định đ.á.n.h ông , nghiêm mặt dậy: "Đừng lời xui xẻo."
Trang Nguyên Trực phản bác cãi , rót một chén giải rượu cho phu nhân.
Diêu phu nhân nhận lấy, hỏi : "Mấy đêm , ông mật tấu gì..."
"Đó là đại sự." Trang Nguyên Trực vẻ bí mật đáp: "Ta xúi giục Bệ hạ xuất binh chinh phạt các nước Nam Việt."
Diêu phu nhân ngạc nhiên: "Ta còn tưởng là..."
"Là cái gì quan trọng." Trang Nguyên Trực vuốt râu: "Để bọn họ tưởng là cái gì mới quan trọng."
Kế thành cũng vô nghi tâm kế. Có lòng tính toán, đại thế sở xu, cho phép những kẻ d.a.o kề cổ còn ôm tâm lý may mắn.
Trang Nguyên Trực rời nhà từ cửa , đến một biệt viện, trong một thư phòng.
Trong phòng Lưu Kỳ đang tĩnh lặng, còn một thiếu nữ đang lục xem giá sách, thấy ông đẩy cửa thì đầu .
Thiếu nữ mắt đen láy mặc áo đen, tay áo bó eo thon khiến dáng khí thái đặc biệt thẳng tắp thần khí, giống như con mèo đêm, nhẹ nhàng lanh lợi, mục tiêu rõ ràng.
Khoảnh khắc , trong chớp mắt Trang Nguyên Trực quyết định. Chủ nhân nhà ông còn cầu danh phận, đang là lúc mấu chốt, ông tuyệt đối thể giả thanh cao lúc mà hỏng việc.
Đối với ông đây chuyện tình cảm nam nữ mà là đại sự đại cục, bèn lập tức quỳ xuống, cúi giơ tay, hành đại lễ dập đầu với thiếu nữ .
Đây là lễ cực nặng, Thiếu Vi giật , suýt nữa nhảy dựng lên thật. Nàng Lưu Kỳ, Lưu Kỳ với nàng.
Thiếu Vi chắp tay lưng một lát, vẻ thản nhiên, sải bước tới, cúi đỡ ông dậy.
Không lâu , mấy đến. Thiếu Vi âm thầm phân biệt, để ý thấy một trong đó khí chất binh võ, chắc là một quan võ. Hắn chủ động chắp tay hành lễ: "Tại hạ Tiết Ương, tham kiến Linh Khu Hầu."
Mọi mật đàm trong phòng, ngoài phòng mây trôi qua bầu trời đêm.
Cùng là mây xám, ban đêm mỏng manh, đợi đến khi trời sáng, bèn biến thành mây đen nặng nề.
Gần đây trời mãi hửng nắng hẳn, hôm nay sương mù mờ mịt. Trong phủ Linh Khu Hầu, Thiếu Vi dọn dẹp sạch sẽ diễn võ trường mở rộng của .
Tuy dọn sạch liên quan, vẫn một con cá, một chim thật một chim giả, một đôi gia nô xám xịt và gia chủ trắng toát, ngoài còn hai con mèo, một con chim dữ ngoại lai.
Gặp ngày nghỉ của Thiếu Vi, Lưu Kỳ tranh thủ thời gian đến thăm cháu gái.
Khương Phụ và gia nô nấu trong đình, bát đĩa bày ba cái, trong đó một cái là của Triêm Triêm, nếu thì nó nhất định sẽ vùi đầu bát của Khương Phụ mổ uống.
Khương Phụ bưng bát , ngưng thiên tượng lưu chuyển. Gia nô để ý thấy, gần đây ban đêm , ban ngày bà thường xuyên quan sát bầu trời.
Mặc Ly xổm giá vũ khí đang tháo dỡ cung nỏ. Tước Nhi học chăm chú, thầy giáo của cô bé giảng giải, chỉ tháo lắp, học bao nhiêu dựa bản lĩnh của cô bé, may mà cô bé bản lĩnh siêu phàm về mặt .
Tiểu Ngư đang học giương cung. Lưu Kỳ để , cố gắng chỉ điểm cho cháu gái.
Tiểu Ngư đề phòng cao độ, một là sợ đối phương cưỡng ép hại thông đồng với địch, hai là tư thế giương cung của bé là do Thiếu chủ chỉ dạy, bé lập chí trở thành sự tồn tại oai phong như con ch.ó thông thiên, sợ huyết thống qua tay thứ hai chỉ điểm sẽ trở nên đủ thuần chủng.
Lưu Kỳ vẫn miệt mài chào hàng bản : "Ta thiên phú về mảng cưỡi ngựa b.ắ.n cung, thể là bách phát bách trúng."
Tiểu Ngư một mực từ chối: "Không cần, con chỉ học theo Thiếu chủ, nghệ thuật b.ắ.n cung của Thiếu chủ cũng tuyệt!"
Thiếu Vi đang lau đại đao giá binh khí sang, cái gì gọi là "cũng tuyệt"?
Nhận ánh mắt nàng, Lưu Kỳ tiếp tục nhỏ với Tiểu Ngư: "Nghệ thuật b.ắ.n cung của gặp đối thủ."
Thiếu Vi đặt đại đao về chỗ cũ, lấy xuống một cây cung lớn.
Lưu Kỳ với Tiểu Ngư: "Ta bịt mắt cũng thể b.ắ.n trúng hồng tâm."
Thiếu Vi quyết định cho cái gã cuồng đồ dám cạy góc tường học sinh của nàng tay, liếc vị trí bia ngắm, bèn đeo cung lên vai, miệng c.ắ.n một mũi tên, thuận tay giật dải lụa xanh nhạt buộc tóc đầu xuống, che kín hai mắt, thắt nút gọn gàng gáy.
Tóc Thiếu Vi hôm nay do Khương Phụ chải, bên tai để hai lọn tóc mai rủ xuống, lúc cùng với dải lụa xanh buộc đầu gió thổi bay, tay áo rộng cũng bay múa.
Lưu Kỳ chớp mắt, chỉ thấy Thiếu Vi gió đoán luồng khí, giương cung lớn như trăng tròn, cánh tay mở rộng vững như bàn thạch, ngưng tụ mà b.ắ.n trong giây lát, mũi tên đột ngột rời dây, x.é to.ạc gió thu sương mù, trúng ngay hồng tâm màu đỏ.
Nàng đầu, mắt vẫn che, khẽ hất cằm về phía , diễu võ giương oai.
Giây lát , nàng đưa tay, Tước Nhi của nàng đưa một mũi tên lên.
Thiếu Vi giương cung, mũi tên phát tiếng dây cung ong ong, luồng khí chấn động tản , mũi tên giục gấp, giục cho thời gian trôi nhanh, Thu thú đến.
Đế vương dưỡng bệnh nhiều ngày trong cung Kiến Chương dời giá đến Thượng Lâm Uyển. Nghi trượng Đế vương như rồng đen, các vương bách quan tùy giá, từ đó mở màn đại điển săn b.ắ.n mùa thu kéo dài bảy ngày.