Phùng Tình Nhật - Chương 226: Hắn chạy cái gì mà chạy
Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:46:31
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Kỳ gật đầu theo bản năng, nhưng trong lòng đang nghiêm túc .
Tai lắng hết sức nghiêm túc, thể nghiêm túc hơn, thậm chí còn cởi mũ trùm đầu xuống để đảm bảo năm giác quan cản trở. Thế nhưng, thể kiểm soát cảm xúc đang trào dâng. Chúng điên cuồng chảy trong từng mạch máu, xông tim, ùa lên não. Tiếng tim đập và tiếng ong ong trong đầu át cả tiếng gió tuyết. Ánh mắt trịnh trọng và căng thẳng của dường như thiêu đốt cả những bông tuyết giữa hai , trong trời đất chỉ còn nàng.
Giọng nàng gần ngay mắt, như vọng đến từ chân trời. Lời nàng vẫn thẳng thắn, ngắn gọn, nhưng từng chữ đều tích tụ thành dòng thác trong lòng . Nàng thế mà : “Lưu Tư Thoái, sự yêu thích dành cho , là sự yêu thích thành đôi với bất kỳ ai khác."
Ngay khoảnh khắc câu dứt, dòng thác tích tụ trong lòng Lưu Kỳ ầm ầm đổ xuống, cuốn trôi căng thẳng và bất an. Ban nãy, khi nàng thẳng thắn sự yêu thích dành cho , thụ sủng nhược kinh, sợ hãi tột độ rằng đó chỉ là sự yêu mến thẳng thắn giữa những bạn .
giờ phút , bất an gột rửa. Từng giọt nước b.ắ.n trong tim đều hóa thành niềm vui sướng khổng lồ. Nắm tuyết trong tay cũng tan chảy thành dòng nước ấm áp, trong trẻo chảy qua kẽ tay. Lưu Kỳ siết chặt ngón tay, nén xúc động xuống, xác nhận nữa: "Thiếu Vi, ngoài ... còn gì nữa ?"
Thiếu Vi , cố gắng giữ vẻ nghiêm túc, thành thật : "Ngoài , cũng thấy thể hiện những hành động mật chỉ từng với với khác."
Lưu Kỳ kìm vươn tay nắm lấy cánh tay Thiếu Vi, nôn nóng xác nhận giới hạn của nàng: "Ví dụ như?"
Thiếu Vi bàn tay đang nắm cánh tay của . Hắn cố gắng kiềm chế lực tay, nhưng gân cốt mu bàn tay vẫn nổi lên rõ rệt. Nhận mức độ để tâm của , Thiếu Vi ngước mắt lên, đáp: "Ví dụ như... hôm đó cùng du hồ, cùng một con thuyền nhỏ, nấp cùng một tán lá sen."
Một bông tuyết đậu hàng mi dày của Lưu Kỳ. Khi bông tuyết rơi xuống theo cái chớp mắt, đáy mắt ánh lên tia sáng rực rỡ, tay cũng bất giác dùng thêm chút lực, mở miệng gần như xúi giục: "Thiếu Vi, những thứ nàng xưa nay đều , những việc nàng cũng nên cho phép nó xảy mới đúng..."
Thiếu Vi mắt : "Vậy chẳng độc chiếm ?"
Mắt Lưu Kỳ càng sáng hơn, cái chân đang quỳ trong tuyết bất giác căng cứng run rẩy, cố nén khóe miệng: "Tại chứ? Điều rõ ràng ."
Sự độc chiếm , khi Thiếu Vi nhận , bản cũng thấy chút bá đạo khó hiểu. Tuy nàng xưa nay quen thói bá đạo, chuyện gì cũng thích tranh nhất, nhưng từng sự độc chiếm thế . Nàng thích Khương Phụ, nhưng nếu Khương Phụ đồ khác, nàng vui lòng đại sư tỷ oai phong lẫm liệt;
Nàng thích Mẹ, nhưng chỉ cần , nàng cũng vui lòng thêm con cái khác, nếu đứa trẻ đó , nàng còn sẵn sàng truyền dạy bản lĩnh;
Nàng cũng thích Thanh Ổ và Cơ Tấn, nhưng sẽ vì Thanh Ổ và Cơ Tấn khả năng thiết hơn mà thất vọng giận dữ;
Duy chỉ với Lưu Kỳ, nảy sinh ý nghĩ độc chiếm thế . Thiếu Vi cảm thấy điều thiếu phép tắc , nhưng suốt thời gian qua suy nghĩ ngộ , khả năng lùi một bước. Ý nghĩ vô lý, kiểm soát , nhưng nhất định đối mặt với nó, tuyệt đối thể hồ đồ trái, để sinh hờn dỗi ấm ức.
Thiếu Vi lờ mờ hiểu rằng, chuyện cần sự tự nguyện của cả hai bên. Và câu trả lời của lúc là "điều rõ ràng ", trong lòng Thiếu Vi vui sướng nhảy nhót, nhưng mặt cố gắng vội để lộ , mà dùng giọng điệu công bằng hỏi: "Vậy còn ? Sự yêu thích dành cho là loại nào?"
"Ta..." Lưu Kỳ năng chút lộn xộn, nhưng cũng vội đáp: "Thiếu Vi, sự yêu thích dành cho nàng còn nghiêm trọng hơn nhiều. Không cần nàng cử chỉ mật giữa và nàng với khác, chỉ cần giống nàng một câu lời bằng Lưu Thừa như , bèn cảm thấy trời sập đất lở, xuất hiện mặt nàng nữa, chia sẻ tầm mắt của nàng..."
Nói xong, vội vàng đảm bảo: " đây chỉ là tư niệm của , trói buộc nàng. Ta càng nàng an tâm, vui vẻ, thỏa thích..."
Nói đến đây, những lời lẽ chuẩn đó sớm bay biến. Dòng thác trong lòng vẫn đang tuôn chảy, giọt nước nào b.ắ.n thì câu đó, cũng chẳng màng phù hợp với câu hỏi : “Thiếu Vi, sự yêu thích của là để nàng mặc y phục ấm áp nhất thế gian, ở trong gian phòng sáng sủa sạch sẽ nhất thế gian. Muốn múa gậy thì múa gậy, nặn bóng tuyết thì nặn bóng tuyết, chạy thì thỏa thích chạy, ngủ thì yên tâm ngủ. Không cần đau lòng vì ngày hôm qua, cần lo âu vì ngày mai, chỉ những việc thích, vui, dưỡng lành những vết thương đầy năm xưa, sống khỏe mạnh an định... Đợi đến cuối cùng của cuối cùng, hãy bố thí nghĩa hiệp của nàng cho thế đạo ."
"Ta tất nhiên nàng là con hổ dũng mãnh sợ hãi nhất, là đá vá trời mang theo kỳ tích, chắc cần sự bảo vệ của . Ban đầu nảy sinh thiện cảm với nàng, cũng là vì nàng đủ uy dũng, năm bảy lượt cứu khỏi vũng bùn. tuyệt đối hy vọng cứ khổ nạn mới chứng minh sự dũng mãnh của nàng, cũng dốc hết sức để nàng sống an tâm ung dung."
"Tóm dù nàng gì, cầm đao g.i.ế.c lăn đất, đều thích đều tán thành... Nàng xem, đây tính là loại yêu thích nào?"
Hỏi xong câu , trong đôi mắt sáng ngời của Lưu Kỳ ánh lệ. Thiếu Vi , suy nghĩ một lát, khẽ đáp: "Xem là loại yêu thích trăm sông đổ về một biển với . cụ thể như , tỏ cách yêu thích một hơn nhiều."
Lưu Kỳ nghiêm túc : "Thiếu Vi, nàng thương , nhưng nàng đừng chỉ thương . Từ nhỏ nhận tình yêu của nhiều , hẳn là yêu một , trời sinh thích hợp để yêu thích nàng."
Hắn từng một thời nghi ngờ liệu tình yêu thực sự tồn tại . Niềm tin tình yêu nàng đ.á.n.h thức, lẽ nên đền đáp tất cả cho nàng. Trong chuyện , may mắn ba đời, nàng nhận lấy thẹn.
Lưu Kỳ tự cảm thấy lời lẽ lộn xộn, vẫn đủ để bày tỏ lòng thành tâm ý, đang định thêm, Thiếu Vi thẳng: "Ta là tình nguyện, chúng thể trở thành quyến lữ chứ?"
Nàng rõ tâm ý của , hỏi rõ tâm ý của , xác nhận con mồi lạ mặt xông hang ổ hóa là đồng loại thể bạn, nàng bèn do dự nữa, lập tức tha xem chân trời mới, bước mối quan hệ mới.
Hơn nữa cũng mặc kệ phản ứng kịp , nàng thực thi quyền lực của mối quan hệ mới ngay, nghiêm túc thảo luận với : "Đã là quyến lữ, giữa quyến lữ thường những việc gì ?"
"Ta, cũng rõ lắm..." Lưu Kỳ hoảng hốt như rơi mộng, khóe miệng nén xuống . Cứ coi như là mơ , to gan nắm lấy cánh tay đang giữ chặt, để tay nàng nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu , khẽ : " , nàng nên sờ như thế ."
Ngón tay Thiếu Vi trượt từ đỉnh đầu xuống trán Lưu Kỳ. Đêm đó ở Thượng Lâm Uyển, nàng cũng từng vuốt ve trán , nhưng đó là đối ngoại, là mượn danh nghĩa thần quỷ, còn lúc là chính bản nàng, với mối quan hệ mới.
Ngón tay ấm áp mang theo sự tìm tòi. Thiếu Vi, hai kiếp từ nhỏ thiếu kinh nghiệm nhân thế, từng học cách , nay đang tìm tòi cách quyến lữ thế gian với thích. Người thế gian quyến lữ, thường ít khi bày những chi tiết mật ngoài sáng, thiếu niên nhi nữ tránh khỏi lạ lẫm tò mò. Ánh mắt Thiếu Vi cùng ngón tay lạ lẫm của di chuyển xuống , chạm qua mắt, sống mũi Lưu Kỳ, cuối cùng nhẹ nhàng ấn lên một bên khóe miệng .
Khóe miệng Lưu Kỳ khẽ động, đôi mắt lấp lánh trong tuyết, vô thức nuốt nước bọt, khiến yết hầu chuyển động.
Thiếu Vi chú ý đến vật chuyển động đó, đó là thứ bí ẩn nàng tò mò lâu. Ngón tay bất giác luồn cổ đang căng cứng gân xanh của , sờ thử xem. Lưu Kỳ lập tức cảnh giác, như kinh hãi như nhột, vội vàng rụt cổ, nhanh chóng nắm lấy bàn tay học cái gì cũng "nhảy vọt ngàn dặm" của nàng.
Tim Lưu Kỳ đập điên cuồng, mặt đỏ tía tai, nhưng niềm vui sướng kín đáo nào đó. Hắn cúi đầu áp trán mu bàn tay thiếu nữ đang nắm lấy, mỉm nhắm mắt, cố gắng điều hòa thở.
Tuy nhiên sự tiếp xúc thúc đẩy khát vọng chung như sự thèm ăn. Hắn kìm di chuyển trán lên , hàng mi ướt và chóp mũi lạnh lẽo cọ qua mu bàn tay đó, tiếp theo đôi môi nhẹ nhàng đặt lên, nhịn hé miệng, dùng hàm răng sạch sẽ lạnh, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái lên mu bàn tay dính vụn tuyết.
Thiếu Vi bất ngờ đau, tránh khỏi coi đây là một sự khiêu khích, bất mãn phản ứng nhỏ nhen từ chối cho sờ cổ của , nhanh chóng rút tay về, đồng thời nghiêng đè xuống tuyết.
Trời đất tuyết rơi dày đặc, trong thoáng chốc như cảnh tượng đầu gặp gỡ núi Thiên Lang. Cả hai đều chút thất thần, thấy máu, nhưng trong khí một loại khí huyết trào dâng khác.
Lưu Kỳ cũng đè lâu trong tuyết. Ngay khoảnh khắc ngã xuống đất, bèn dùng tay chống bên sườn, eo bụng dùng sức, nhổm nửa dậy.
Thiếu Vi ngả né tránh, định chất vấn tại phép c.ắ.n , thấy khuôn mặt kề sát, nghiêng đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-226-han-chay-cai-gi-ma-chay.html.]
Tốc độ tuyết rơi dường như chậm . Thiếu Vi mở tròn mắt, tim đập thình thịch, đó cam lòng chịu thua phản kích, cũng dùng môi dán lên một bên má một cái.
Lưu Kỳ sững sờ, ý trong mắt lan tỏa, trong nháy mắt nắm quỷ kế thể đưa ánh sáng nào đó. Hắn to gan kề sát, hôn lên má bên của Thiếu Vi.
Thiếu Vi bắt chước trả đòn y nguyên nữa. Nàng nhạy bén khóa chặt nguồn gốc, mang theo sự phản chế theo kiểu bắt giặc bắt vua , trực tiếp dán lên đôi môi đang .
Tuyết tựa hoa lau, như lông vũ bạc, rơi lên trán như hóa thành luồng sáng chui não. Lưu Kỳ hề chuẩn cho điều , tay chống trong tuyết đột ngột mất sức, cả ngã ngửa , b.ắ.n lên bụi tuyết.
Thiếu Vi cũng ngã đè lên , định ngẩng đầu lên, chỉ thấy một bàn tay lòng bàn tay đầy vụn tuyết che đôi mắt vẫn luôn mở to của . Chủ nhân bàn tay nhổm dậy, đôi môi mềm mại chạm , thở thanh xuân bồng bột trao đổi, trời đất chìm m.ô.n.g lung.
Mọi âm thanh biến mất bên tai, trong lúc thần trí tan rã, Thiếu Vi cảm nhận môi c.ắ.n nhẹ một cái, bèn đè xuống tuyết nữa, c.ắ.n môi , cằm , cổ .
Cơ thể Lưu Kỳ căng cứng, đột ngột co một chân dài lên, giơ tay đẩy Thiếu Vi , đồng thời nghiêng lăn một vòng, hoảng hốt quỳ trong tuyết, lưng về phía Thiếu Vi, một tay chỉnh cổ áo, một tay chỉnh vạt áo, thầm hít sâu, ép buộc bản thu tâm dừng niệm.
“...Chàng đẩy gì?" Thiếu Vi bò tới gần.
Hơi thở nóng hổi khi nàng chất vấn phả tai, xộc thẳng lục phủ ngũ tạng. Lưu Kỳ mặt đỏ bừng mạnh mẽ tránh , đáp "Không, gì", hoảng loạn dậy. Vì chột t.h.ả.m hại, sợ nàng truy hỏi đến cùng, thế mà co giò bỏ chạy.
Sự che giấu trốn tránh như khiến Thiếu Vi càng thêm kinh ngạc: “...Chàng chạy cái gì mà chạy! Có gì cho rõ ràng!"
Lưu Kỳ chạy phía lòng rối như tơ vò, thể thu dọn, hổ khôn tả. Chuyện nó... cách nào rõ ràng !
Hắn tuy kinh nghiệm, nhưng phản ứng cơ thể tất nhiên thể mù tịt. Rõ ràng vốn tạp niệm, nhưng sát phong cảnh thương phong bại tục như , chỉ sợ nàng phát hiện, ngay tại chỗ quả thực giải thích với nàng thế nào cho .
Thiếu Vi co giò đuổi theo, bốc một nắm tuyết ném cái bóng lưng đang chạy trốn . Lưu Kỳ ném trúng, chân loạng choạng một cái, nhanh Thiếu Vi động tác nhanh nhẹn đuổi kịp. Thiếu Vi nữa đè xuống tuyết, và bốc một nắm tuyết lớn nhét gáy .
Lưu Kỳ nhột lạnh, lớn. Hai lăn lộn đùa giỡn trong tuyết một hồi, Lưu Kỳ mới khôi phục tâm tĩnh sạch, Miệng ngừng xin tha với Thiếu Vi: " sai , chạy nữa..."
Thiếu Vi hết giận, tha cho . Hai dài tuyết, lặng lẽ ngắm trời ngắm tuyết.
Lưu Kỳ đưa một tay , tìm tay Thiếu Vi, dùng lòng bàn tay đỡ lấy tay nàng từ phía , ngăn cách tuyết đọng cho nàng , mới nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.
Thiếu Vi vốn theo bản năng giãy , nhưng nghĩ đến quan hệ quyến lữ của hai lúc , bèn để nắm.
Một lát , Thiếu Vi nắm bàn tay đó, kéo Lưu Kỳ từ trong tuyết dậy. Lưu Kỳ dậy xong buông tay Thiếu Vi , nghiêm túc phủi tuyết cho nàng, cả tuyết lọt miệng ủng da hươu cũng dọn sạch sẽ, cuối cùng giúp nàng trùm mũ cho ngay ngắn, mới nắm tay nàng nữa, cùng khỏi rừng.
Đặng Hộ đợi ngoài rừng chán c.h.ế.t, xổm trong tuyết nặn một đống bóng tuyết, gần như sắp ngủ gật thì thấy tiếng bước chân ngẩng đầu lên. Bất ngờ thấy đôi tay nắm chặt tay áo, lập tức rùng một cái, thẳng đờ .
Thiếu Vi thấy rút tay về, nhưng quá muộn, đành giả vờ như chuyện gì, thẳng lưng, kéo Lưu Kỳ chịu buông tay, sải bước qua mặt Đặng Hộ đang mắt chữ O mồm chữ A.
Trên Đào Khê sơn trang hiện giờ ngoài những tỳ nữ đáng tin cậy, còn nhiều thuộc hạ của Thiếu Vi ở. Những đa phần xuất du hiệp, nay phận ngoài sáng, ở đây trông coi sơn trang, lúc bận thì xử lý mạng , lúc rảnh thì chăm sóc ruộng vườn.
Hai gian phòng liền kề dọn dẹp sạch sẽ, chậu than đốt lên, lò hâm nước nóng. Thiếu Vi tùy tiện chỉ một gian cho Lưu Kỳ, bước gian còn .
Thiếu Vi rửa mặt xong, quấn chăn lăn lộn giường, trong đầu nghĩ lung tung một hồi, cũng sấp ngủ .
Phòng bên cạnh, Lưu Kỳ trằn trọc trở , lúc thì lật , lúc thì gối đầu lên tay ngẩn ngơ. Đặng Hộ ở giường bên đầu sang, chỉ thấy trong bóng tối lờ mờ thỉnh thoảng nhe hàm răng trắng, cảnh tượng thể gọi là quỷ dị.
Đặng Hộ lòng mời Khương quân phòng bên tới cùng, dứt khoát đ.á.n.h ngất Điện hạ một chưởng, đằng nào Điện hạ cũng thích Khương quân bắt nạt đ.á.n.h đập, như cũng coi là vẹn cả đôi đường.
Ý tưởng vẹn chỉ dừng vì Đặng Hộ gan sang đ.á.n.h thức Khương quân.
Đặng Hộ đành mặc kệ chủ nhân, tự ngủ. Một giấc đến khi trời bắt đầu sáng, mắt nhắm mắt mở, chỉ thấy chủ nhân mặc quần áo dậy, thu dọn rửa mặt.
Đặng Hộ lắng tai kỹ, nhận phòng bên cạnh cũng lờ mờ động tĩnh thức dậy, bèn khẳng định Điện hạ nhà thức trắng đêm, thấy Khương quân dậy, lập tức như triệu hồi bật dậy khỏi giường.
Vì khi Thiếu Vi đẩy cửa phòng bước , bèn thấy Lưu Kỳ đồng thời bước , nở nụ rạng rỡ sảng khoái với nàng.
Cùng lúc xuất hiện mắt Thiếu Vi còn hai nữ t.ử đang quét tuyết bậc thềm. Hai đều xuất du hiệp, quen nhàn tản, giờ giấc thất thường, vốn thói quen dậy sớm quét tuyết nề nếp như . Chẳng qua là vì đêm qua tin Thiếu chủ dẫn một trai tuấn tú về trang trại ngủ lúc đêm khuya, nên sáng nay mới hành động phấn đấu .
Lúc chỉ thấy hai xuống bậc thềm, Thiếu chủ mắt ngang liếc dọc sải bước , trai quả thực tuấn tú đến mức chấn động mặt mang nụ , theo phía , bước chân cả hai đều nhẹ nhàng vui vẻ.
Hai nữ hiệp dứt khoát quét tuyết nữa, một than thở hỏi: "kiếm rể thế ?"
"Ta nhận , từng gặp, trai bình thường , là Đương kim Trữ quân Thái t.ử Kỳ đấy!"
"Thiếu chủ thật giỏi giang quá..."
Giọng hai lớn, nhưng khổ nỗi thính lực Thiếu Vi hơn , cố ý lén để ý bàn tán lưng, đối thoại như , khỏi cảm thấy mát mặt, khóe miệng cong lên.
Lưu Kỳ thấy tâm trạng nàng , bèn sán gần, len lén nắm tay Thiếu Vi. Thiếu Vi cho rằng dù là quyến lữ nhưng cũng tiền lệ lúc nào cũng nắm tay ngoài đường, định giãy , thấy Lưu Kỳ co đôi vai rộng , khẽ rít lên: "Trời tuyết sơn trang lạnh thật đấy."
Tay quả thực lạnh, Thiếu Vi bèn dùng lòng bàn tay nóng hổi nắm ngón tay .
Lưu Kỳ ý rời mắt, Thiếu Vi dắt lên xe ngựa về thành suốt dọc đường.