Phùng Tình Nhật - Chương 240: Gửi gắm non sông

Cập nhật lúc: 2026-02-26 03:25:25
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lễ phong thiên bắt đầu... Đốt củi cáo trời..."

Giọng trong trẻo của thiếu nữ vang lên, truyền , tuyên cáo đài tế lễ cao nhất thiên hạ .

Chuông biên trầm hùng, khánh đá trong trẻo, quan lễ hầu trật tự. Các lực sĩ thắt lưng đỏ chuyển gỗ sồi, cỏ hao, ngải cứu vận chuyển lên đỉnh núi từ trong vạc đồng giữa đàn.

Tế lễ núi cao chịu hạn chế về môi trường, từ bố trí lễ khí đến xây dựng tế đài, đều tỉ mỉ hoành tráng bằng những đại tế quy cách nghiêm ngặt ở kinh kỳ.

ý nghĩa của bản Thái Sơn cao hơn tất cả. Lúc theo câu lễ khải cáo trời của Vu thần, cả ngọn núi nguy nga dường như đều hóa thành tế đàn, tiếng gió trời đất mới là lễ nhạc thực sự. Chúng cởi mở, cổ xưa, hùng tráng, mà thánh khiết bí ẩn, thể hiện sự thần thánh to lớn của trời, sự nhỏ bé của con .

Đỉnh núi sức chứa hạn, phần lớn đội ngũ nghi trượng trật tự đường núi, uốn lượn như rồng cuộn, chống đỡ tế đàn giữa mây như đầu rồng hướng lên .

Hoàng đế bước lên tế đàn trong gió lớn, mấy quan lễ cùng Thiên cơ và Trữ quân theo, vương hầu và những tùy tùng còn đều quỳ rạp tế đàn.

Trữ quân châm lửa, dâng lên quân vương.

Cha con đối diện , ánh lửa luôn thiêu đốt cầm đuốc ngược gió. Thiếu niên yên cầm lửa, ánh lửa bức bách lay động, đường nét khuôn mặt ngọn lửa lay động chiếu rọi biến dạng.

Hoàng đế khuôn mặt quá nhiều cái bóng đó, mắt thoáng qua rõ nét công tội cả đời , đó lặng lẽ nhận lấy ngọn đuốc , mang theo chút quyết liệt ném trong vạc, giao phó tất cả hình ảnh công tội cho ngọn lửa , bùng lên ngọn lửa đỏ rực, bốc lên làn khói xanh trắng.

Khói sương lan tỏa bay lên, nghĩa là đạt đến tai trời. Quan lễ cao giọng hát bài văn tế thần cầu phúc, Hoàng đế bèn ném tấm lụa bài văn trong lửa.

Khói lửa và mây mù cùng cuộn trào, Hoàng đế ngẩng đầu thiên môn phiêu miểu phía tế đàn.

Tế đàn hình tròn tượng trưng cho trời tròn tọa lạc nền tảng đỉnh núi, chính nam đục mấy chục bậc đá đơn sơ dẫn đến đỉnh Đại thực sự, đỉnh tảng đá khổng lồ dữ tợn dựng như thiên môn.

Theo lệ phong thiền , Thiên t.ử leo lên thiên môn , đích chôn ngọc điệp tế trời, bên cạnh chỉ cho phép một theo.

Trong mây mù lượn lờ, Đế vương già nua để ai dìu đỡ, một bước lên bậc đá bằng phẳng đó. Gió núi thổi phồng tế bào rộng thùng thình rách nát, ông chỉ thể còng lưng mới gió quật ngã. Cứ thế bước chậm chạp, từng bước từng bậc, khó nhọc tiến lên.

Phía Hoàng đế đang ngược gió lên đỉnh núi là chúng sinh đang quỳ rạp, Thái t.ử Lưu Kỳ cũng quỳ rạp tế đàn, giữa trời đất chỉ còn một bóng thẳng.

Thiếu nữ hai tay nâng hộp ngọc, theo Hoàng đế bước lên thiên giai . Vu bào cũng múa lượn dữ dội, nhưng hình nàng thẳng tắp vững chãi, bước chân nhẹ nhàng trật tự, chiếc váy rộng như lông vũ đang bay, giống như sơn linh gió sương trời đất ảnh hưởng.

Một đoạn đường ngắn ngủi, đối với Hoàng đế thực sự dài dằng dặc khó như đường lên trời. Đợi ông leo lên bậc cuối cùng là hoa mắt ù tai, gần như kiệt sức đầu gối mềm nhũn, chống tay quỳ rạp trong thiên môn.

Thiếu Vi nhận Hoàng đế cạn kiệt sức lực chuyện thừa thãi là đỡ, nàng chỉ lặng lẽ theo lên, quỳ ngay ngắn, nâng cao hộp ngọc trong tay.

Trong hộp ngọc đựng ngọc điệp. Ngọc điệp tế trời bằng ngọc xanh, quấn chỉ vàng, niêm phong bằng chu sa, ngoài thể đó khắc nội dung bí mật gì, đa phần là khắc công lao, coi như lời báo cáo của nhân hoàng với trời cao.

Vật do Khương Phụ mang lên núi, thờ phụng trong Tiên Nhân từ bảy ngày, hôm nay do Thiên cơ hộ tống đến đây.

Thiếu Vi từng thuận miệng hỏi Khương Phụ đó khắc chữ gì , Khương Phụ khẽ kêu lên một tiếng, thanh minh cho "con đừng ngậm m.á.u phun , vi sư đạo đức nghề nghiệp, thể xem trộm tiếng lòng Thiên tử", Thiếu Vi xong bèn bà chắc chắn xem, bèn truy hỏi thôi. Khương Phụ thở dài một hồi, tuyên bố xem trộm, quả đúng là Hoàng đế cứ nhất quyết tin tưởng bà, nên đôi chút...

Mà đáp án bí hiểm Khương Phụ đưa là: "Là ngọc điệp chữ."

Thiếu Vi lúc ở gần Hoàng đế trịnh trọng đặt ngọc điệp chữ cáo trời đó trong cái hố sâu quan lễ đào sẵn.

Hoàng đế mang tâm trạng thế nào, dùng đôi bàn tay già nua nhăn nheo bốc đất ngũ sắc bên cạnh, từ từ rắc trong hố.

Cùng với tiếng nhạc xa xăm, và tiếng quan lễ bậc thềm cao giọng hát "Trấn bằng kim ngọc, vĩnh cố hồng cơ; tàng chi danh sơn, truyền tộ vô cực!", Hoàng đế già nua còng lưng lặng lẽ bốc đất chôn lấp. Trong mắt Thiếu Vi trông như đang lấp mộ, giống như đang chôn cất cái gì, tế lễ cái gì, tưởng niệm cái gì.

Hoàn thành nghi thức lấp đất trấn núi, Hoàng đế dùng lòng bàn tay dính đầy bùn đất chống xuống đất, run rẩy dậy, lưng về phía chúng sinh, một đối mặt phương Đông.

Đây là thời gian quân vương một đối diện trời cao, trực diện giao tiếp với trời đất. Giọng Hoàng đế run run lẩm bẩm, nhưng che giấu: "Trẫm đến , trẫm đến thăm các ..."

Đáng lẽ là dùng tiếng lòng bí mật cáo với trời đất, nhưng lẽ chỉ mời trời đất đến , Hoàng đế run rẩy về phía mây mù núi non phiêu miểu, bất ngờ gần như bi thương, lớn tiếng : "Hoàng thiên ở , trẫm Lưu Thù, nhận thiên mệnh mười tám năm, nay to gan tế cáo tại Đại Tông!"

"Công của trẫm ở chỗ thiếu thời theo cha dẹp loạn thiên hạ, khi đăng cơ bình định dị tâm bốn biển, càng mở mang bờ cõi vạn dặm, diệt họa tứ di, tuy nhiên của trẫm cũng chính ở chỗ ..."

"Thiết kỵ đạp đến, đao binh hướng về, nghỉ ngơi thu liễm, khiến dân tàn nước mệt, càng trong cơn si mê phóng túng gian tà, phạm sai lầm tày trời. Dẫn đến oan sát Thái tử, g.i.ế.c nhầm Tướng quân, vu hại Hiền hậu!"

“...Đoạn tình cốt nhục, tàn sát trung lương, chọc giận trời cao giáng tai họa Huỳnh Hoặc, suýt khiến giang sơn vận nước đứt đoạn, lầm của trẫm như núi như biển, muôn đời khó chuộc!"

Tiếng gần như rung chuyển tế đàn, cùng với gió cuồng gào thét bi thương, khiến đang quỳ rạp đều chấn động ngẩng đầu.

Gió cuồng cuốn tế bào rộng thùng thình bên , khiến xuất hiện ảo giác bóng dáng đó nhất thời như rộng lớn thời tráng niên. Hoàng đế dần dần thẳng cái lưng còng lên, giọng càng vang lớn: “May trời cao bỏ, giáng Thiên cơ hiện thế, chọn Trữ quân thiên mệnh, hiển thị điềm lành, nối tiếp vận nước , rủ lòng thương chúng sinh!"

"Cho nên hôm nay, trẫm dùng xác tàn tạ , tạ ơn, cáo thị với trời:

Muôn vàn lầm, đều tại trẫm, trẫm xin một gánh chịu nhận lấy, cam nguyện khi c.h.ế.t, hình thần đều diệt, để chuộc lầm của ! Chỉ cầu trời phù hộ Thiên cơ và tân Trữ triều , dập tắt binh đao của , củng cố non sông của , bảo vệ lê dân của , phong phú mùa màng của !... Tội nhân Lưu Thù, cầu xin!"

Khi âm cuối rung rơi, từ đôi mắt già nua mở to của Hoàng đế rơi xuống một giọt nước mắt, cuốn gió mây, vỡ tan tành.

Nhìn bóng lưng quân vương thế mà cáo tội với trời ngày nơi , tế đàn loáng thoáng vang lên tiếng bi thương khác .

Lăng Tòng Nam thần sắc hoảng hốt, Tiểu Ngư bất giác cũng nước mắt tuôn rơi. Đó là tha thứ giải tỏa, nhưng cô bé còn quá nhỏ, bản cũng lên nước mắt chảy vì điều gì.

Lưu Kỳ quỳ yên động, trong mắt nước mắt, chỉ là tốn chút sức lực dời tầm mắt khỏi bóng lưng lờ mờ trở quen thuộc , về phía cái bóng mặc áo đen váy đỏ.

Gió đỉnh núi và sự hối hận của Đế vương, khiến phương trời đất phiêu miểu và lòng đều rung chuyển, nhưng bóng nàng lắc di, giống như tảng đá yên tĩnh, mỏ neo giữa trời đất.

Trong tiếng gió rít gào, Lưu Kỳ chớp mắt cực kỳ chậm rãi, như hòn đá trấn tâm, tìm sự an ninh.

Tiếng tụng niệm xúc động của quan lễ vang lên, mà Hoàng đế lúc rảnh sức lòng nào để ý cái khác, thấy bất kỳ âm thanh nào.

Theo giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, những giọt nước mắt còn bèn thể ngừng nghỉ. Dám đối mặt với sự hối hận, trong lòng bèn còn sợ hãi. Quân vương sắp c.h.ế.t sự giải thoát trống rỗng trong chốc lát, nhưng cũng rơi lời nguyền hối hận mà vĩnh hằng.

Đôi mắt già nua nước mắt lăn dài cố gắng tìm kiếm điều gì đó trong mây mù cuộn trào, đôi tay đầy bùn đất run rẩy giơ lên, giọng Hoàng đế yếu ớt bi ai: "Trẫm đến , trẫm đến ... Trẫm nhận , trẫm ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-240-gui-gam-non-song.html.]

"Về ..." Râu tóc bạc phơ của Thiên t.ử nước mắt ướt, rơi lệ phát lời triệu hồi của ông: "Không cần cô hồn dã quỷ nữa, đều về , thế gian xem, lời hứa trẫm thể thực hiện, nhưng chắc sẽ thành hiện thực..."

"Đều về , về ..."

Khí tượng đỉnh núi đổi trong nháy mắt, ngọn gió nức nở đổi hướng, quét mảng lớn mây mù, bầu trời cực xanh bất ngờ hiện thiên môn. Thiên t.ử ngẩng khuôn mặt đẫm lệ, trong khoảnh khắc như điều gì, ngẩn ngơ mất mát.

Quan lễ dâng chén rượu đồng xanh, quỳ bậc thềm, do Thiên cơ dâng lên.

Hoàng đế hồi lâu mới hồn, một tay vịn thiên môn, đầu thiếu nữ đang quỳ dâng rượu, lẩm bẩm : "Năm xưa là Lăng Kha dâng chén rượu cho trẫm... Quân hầu nhiều điểm tương đồng với Lăng Kha."

Thiếu Vi nghi hoặc, nàng và Trường Bình Hầu tất nhiên đều , nhưng tương đồng ở chỗ nào?

Hoàng đế bước một bước, cúi , hai tay đón lấy chén rượu , một bên như xuất thần : "Trẫm , Thiên cơ mang huyền cơ, cũng nhiều chỗ giả... trẫm cảm tạ ngươi, cảm tạ ngươi nhiều..."

"Vì chuyện , cũng vì chuyện ..." Hoàng đế nhận lấy chén rượu đồng xanh đầu rồng, trong lời chứa đầy sự gửi gắm: "Trẫm cần gửi gắm ngươi nhiều..."

Thiên t.ử ở thiên môn lẽ lời bí mật với trời, nhưng lời bí mật của Thiên t.ử hôm nay gửi gắm hết cho thiếu nữ mắt.

Sự gửi gắm nặng tựa núi non, là vinh dự vô thượng, đáng lẽ bái tạ ơn vua bày tỏ lòng gan óc lầy đất, khổ nỗi mặt thường, kích thích một tia tâm lý phản nghịch. Thiếu Vi thầm nghĩ: Dù ông nguyện ý gửi gắm thì cũng xem nàng .

Thiên t.ử xong nâng chén động, Thiếu Vi theo tầm mắt ông.

Trên thiên môn, giữa mây mù, Thiên t.ử già nua và cô bé thiếu niên cùng xuống, thấy trời đất, giang sơn, chúng sinh, Lưu Kỳ.

Ánh mắt Thiếu Vi cuối cùng dừng Lưu Kỳ. Thôi , nếu là cái thì đúng là thứ nàng .

vốn cũng chẳng cần Thiên t.ử gửi gắm, Lưu Kỳ vốn là của nàng, nàng tất nhiên sẽ lo đến cùng.

Dường như cảm nhận ánh từ phía , Lưu Kỳ ngẩng đầu, xuyên qua làn khói vẫn đang cháy, thấy bầu trời xanh ở cuối thiên môn.

Thiên t.ử chậm rãi tưới rượu, rượu trong vắt b.ắ.n tung tóe, vỡ thành vô cánh hoa nước, mỗi cánh đều phản chiếu màu trời xanh, rải xuống trời đất núi sông.

Mọi quỳ hô vạn tuế thái bình, tiếng vang chấn động núi Đại.

Lễ phong thiền, như tên gọi, chia phong thiên và thiền địa. Đăng đỉnh phong thiên xong, còn cần cử hành nghi thức thiền địa. Vì hai địa điểm một núi một núi, càng cần chọn giờ lành riêng để tế, cho nên thể cử hành cùng ngày.

Hoàng đế hôm nay còn sức xuống núi, cũng cần theo thông lệ qua đêm núi để chờ điềm trời, nhưng quy trình giữa hai lễ tế dừng . Hoàng đế đích lấy tro tàn củi đốt từ trong vạc đồng , đặt hộp ngọc, sai Trữ quân dẫn hộ tống xuống núi, đưa đến địa đàn, dùng lửa thừa thiên mệnh , để biểu thị trời nhận lời cáo, ơn trời phủ xuống .

Năm xưa chịu trách nhiệm hộ tống "lửa thừa thiên mệnh" xuống núi là Thái t.ử Cố, trong đó ý nghĩa truyền thừa. Hoàng đế nay lệnh con gái Thái t.ử Cố là Lưu Ngu, và con cháu nhà họ Lăng là Lăng Tòng Nam cùng hộ tống xuống núi.

Thiên cơ hai tay nâng hộp ngọc đựng tro tàn, giao tay Trữ quân.

Lúc giao nhận, sự che giấu của tay áo rộng, Lưu Kỳ hai tay đỡ lấy hộp ngọc từ phía , cũng nhanh tay nắm lấy ngón tay kịp thu về của Thiếu Vi.

Thiếu Vi , thấy mặt bất kỳ sự trêu chọc nào, trong đôi mắt đỏ vì khói lửa ẩn chứa muôn vàn lời .

Nghiêm túc một lát, Thiếu Vi rút một tay về, vỗ nhẹ hai cái lên hộp ngọc, dùng giọng điệu chuyện nhỏ như con thỏ : "Đi ."

"Được, đợi nàng núi." Lưu Kỳ nhỏ giọng đáp.

"Ừ." Thiếu Vi khẽ gật đầu, hai lặng một lát, ăn ý đầu về phía quần thể núi sương mù bao phủ.

Cần hộ tống suốt đêm đến địa đàn còn ngọc bích lễ khí. Sau khi thứ chuẩn xong xuôi, quá nửa quan lễ theo, hộ vệ mở đường, đội ngũ Trữ quân chậm rãi xuống núi.

Màn trướng Thiên t.ử tọa lạc ở đài tránh gió. Mấy chư hầu đầu là Ngô Vương đỏ cả mắt mời trướng Thiên t.ử chuyện. Nhiều đạo nhân, vu giả và quan viên đều dẫn xuống núi một cách trật tự, đến doanh trại ở Trung quan bán sơn sắp xếp, đợi trời sáng ngày mai sẽ cùng hộ tống Thiên t.ử xuống núi.

Tế lễ đến đây kết thúc, cấm quân luân phiên tuần tra canh gác. Một nội thị quan các nơi xong việc trong tay túm năm tụm ba nghỉ ngơi chuyện, đến lúc mới tâm trạng ngắm phong cảnh Thái Sơn.

Thiếu Vi đỉnh núi cùng Thiên tử, cũng theo các vu giả di chuyển đến Trung quan bán sơn sắp xếp, mà về Tiên Nhân từ.

Hoàng đế đồng ý, hạ lệnh điều mười cấm quân hộ tống nàng. Sơn Cốt tự tiến cử, phái theo, theo A tỷ xa cách tròn tám ngày rời khỏi đỉnh Đại.

Đường gập ghềnh, dễ bằng ngự đạo, nhưng bước chân Thiếu Vi nhẹ nhàng, vai cõng Triêm Triêm, tâm trạng dần an nhiên.

Trong núi loáng thoáng tiếng chuông đồng vang vọng. Thiếu Vi theo hướng tiếng chuông, nguồn gốc, nhưng khỏi nghĩ đến tiếng chuông tang kinh sư vang lên trong giấc mộng kiếp . Mà nay chuông tang đế vương hóa thành chuông sám hối Thái Sơn, sự đổi trong đó long trời lở đất, tiếng chuông dứt dường như đang tuyên bố triệt để sự của ác mộng.

Thiếu Vi lòng chạy nhanh lên, mau gặp và Khương Phụ, nhưng để ý đến thể lực bước chân của cấm quân phía , tiện vô cớ họ mệt nhọc.

Thiếu Vi thể chạy thoải mái thỉnh thoảng thấy hoa núi nhỏ, bèn cúi ngắt một bông, để Triêm Triêm ngậm trong mồm hoặc cắm lông đuôi, dùng chim giỏ hoa.

"A tỷ hôm nay vui vẻ thế?" Sơn Cốt cũng ngắt một bông hoa, theo A tỷ, nhỏ giọng hỏi.

Thiếu Vi ngờ sự vui vẻ của trong mắt Sơn Cốt lộ liễu như , bèn chắp tay lưng , quản cái tay ngắt lung tung, nhưng cũng nghiêm túc trả lời: "Vì hôm nay giống ngày."

Sơn Cốt: " giống, hôm nay phong thiên..."

Thiếu Vi bổ sung: "Thái bình vô sự."

Sơn Cốt chút hiểu: "Lần về phía đông, ngày nào cũng thái bình vô sự mà."

"Đã hôm nay giống ." Thiếu Vi định tiếp, bỗng dừng bước, tay trái chắp lưng vươn , đột ngột chặn Sơn Cốt phía .

Gió núi nổi lên, ánh sáng còn khá sáng sủa thu hồi nhanh chóng. Trời trong núi luôn tối nhanh, mà hướng về phía Bắc, thuộc mặt âm, là địa giới thần quỷ trong truyền thuyết. Chỉ trong mấy thở ngắn ngủi quả thực giống như âm dương trời đất chia cắt nhanh chóng, vạch ranh giới và quỷ.

Cấm quân gần đây thường trong núi thấy nhiều trách hiện tượng , nhưng sự âm lạnh và đổi ánh sáng đột ngột, luôn khiến bất giác chậm bước chân.

Gió núi cuốn lên những bùa chú đồng t.ử để khi qua lúc rạng đông, giấy vàng chu sa rách nát bay loạn. Y phục rộng thùng thình của Thiếu Vi phất động, yên trong gió chằm chằm đá loạn cỏ cây phía , mắt như con thú cảnh giác, giọng chậm bình thản, đổi lời phán thái bình vô sự ban nãy: "Bây giờ nữa ."

 

Loading...