Phùng Tình Nhật - Chương 6: Giết Hồ Vu
Cập nhật lúc: 2026-02-05 10:52:33
Lượt xem: 188
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những năm qua, Phùng Châu từng phản kháng.
Ngược , bà phản kháng nhiều . Bà từng bỏ trốn, thậm chí từng thử g.i.ế.c Tần Phụ khi ngủ say hoặc say rượu, nhưng nào cũng thất bại. Cái giá trả là cái chân tàn tật và mấy ngón tay chặt đứt.
Trong bóng tối vô tận , Tần Phụ dần trở thành một ngọn núi đen ngòm, đáng sợ và thể lay chuyển đè nặng trong lòng bà.
Vậy mà giờ đây, ngọn núi đè nén bà bao năm bỗng chốc sụp đổ ngay mắt. Thân xác vốn luôn quỳ rạp co ro của bà cuối cùng cũng thể thẳng dậy. Bà ngẩng đầu lên, dường như thấy vô đất đá tro bụi đang lả tả rơi xuống, và trong mỗi hạt bụi đều phản chiếu những nỗi dày vò, tra tấn, nhục nhã mà bà chịu đựng suốt bao năm qua...
Vô vàn ký ức đáng sợ và căm hận gào thét điên cuồng. Phùng Châu đột nhiên ôm đầu hét lên t.h.ả.m thiết, sợi dây lý trí cuối cùng đứt phựt.
Thiếu Vi quỳ xuống bên cạnh , bất an gọi: "Mẹ..."
Nghe thấy tiếng gọi, Phùng Châu ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt vặn vẹo vì đau khổ và hận thù.
Thiếu Vi vốn dĩ luôn cảnh giác quá mức với thứ, nhưng riêng với thì nàng bao giờ đề phòng.
Từ lúc đẩy ngã ngửa đất, gáy đập mạnh xuống nền đá lạnh cứng, cho đến khi cổ đôi bàn tay gầy guộc siết chặt, Thiếu Vi vẫn thể hồn, càng hề nghĩ đến việc phản kháng.
"Nghiệt chủng... Mày là đồ nghiệt chủng! Mày vốn nên đến thế gian !"
"Sinh mày... là sai lầm tự đại nhất, ngu xuẩn nhất của tao!"
Thiếu Vi ngẩn ngơ khuôn mặt biến đổi vì đau khổ của , nhất thời phản ứng .
Tâm trạng vốn định, thỉnh thoảng khi bi phẫn quá độ, bà cũng từng lạnh nhạt với nàng... nhưng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t nàng như lúc , đây là đầu tiên.
Thiếu Vi sững sờ một lúc lâu, cho đến khi thở ngày càng khó khăn, nàng mới theo bản năng giơ tay lên, định gỡ tay .
Phùng Châu vốn yếu ớt, lúc đang thương, Thiếu Vi chắc chắn cách thoát . hiểu , sự do dự của Thiếu Vi lớn hơn sức lực của nàng nhiều. Nàng chỉ nắm lấy cổ tay , chằm chằm khuôn mặt .
Trên mặt cũng đầy vết thương. Những giọt nước mắt chứa đầy hận thù rơi xuống mặt Thiếu Vi, khiến nàng cảm thấy còn đau hơn d.a.o kiếm cắt da thịt.
Hàng mi Thiếu Vi khẽ run, nước mắt cũng trào lăn dài tóc mai. Nàng bỗng thấy tủi vô cùng. Nàng mới c.h.ế.t một , lúc c.h.ế.t đau, khi c.h.ế.t cũng đau. Khó khăn lắm mới gặp , nàng bao nhiêu điều , chỉ sợ hết sẽ sợ, lo... Vậy mà lúc , nàng c.h.ế.t thêm nữa ?
Chưa bao giờ Thiếu Vi thấy đau đớn như khoảnh khắc , đau gấp trăm khi phát bệnh. Mà nàng vốn tính, tủi quá, đau đớn quá thì sẽ sinh tức giận. Khi tức giận trả thù, tổn thương thì đòi gấp bội.
Vừa tủi đau đớn, Thiếu Vi cảm thấy lý do để tức giận.
Thế là, bàn tay đang nắm cổ tay bắt đầu siết chặt. Ngay khi nàng định dùng sức hất văng bàn tay , nàng chợt nhận cổ tay gầy guộc đến đáng thương.
Động tác của Thiếu Vi khựng . Trong đầu óc đang ong ong bỗng hiện lên nhiều chuyện chẳng liên quan. Nàng từng phụ nữ trong trại , đàn bà sinh con như qua cửa ma, năm nào trong trại cũng c.h.ế.t vì khó sinh.
Lúc nàng đau thật đấy... nhưng khi sinh nàng thì ?
Khi đau đớn thế nào? Nguy hiểm thế nào? Bất lực thế nào?
Vậy mà vẫn chọn sinh nàng, nuôi nấng nàng lớn lên, còn đặt cho nàng cái tên .
Những chuyện xảy ở nhà họ Phùng như lá khô bay loạn mắt Thiếu Vi. Những lời mỉa mai lạnh lùng của chị em, những lời đầy ẩn ý của ... Tóm , việc nàng là một vết nhơ bao giờ chút tranh cãi nào.
Lúc Thiếu Vi nghĩ, nàng thể chấp nhận bất kỳ ai buộc tội nàng là vết nhơ, ngoại trừ .
Mẹ là duy nhất đời tư cách và lý do để coi nàng là vết nhơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-6-giet-ho-vu.html.]
Cho nên, nàng chỉ sai một việc, đó là nên để nàng chào đời, hoặc nên bóp c.h.ế.t nàng ngay khi lọt lòng, nếu nàng là , chắc chắn nàng sẽ như .
Đã thế thì bây giờ mới nhớ việc cũng muộn.
Cứ để việc mà nên từ sớm, kết thúc tất cả những gì liên quan đến chốn nhơ bẩn , để còn vướng bận gì mà về nhà, về bên ông bà ngoại đang ngày đêm mong nhớ, yêu thương và chờ đợi .
Thiếu Vi nuốt nước mắt, dứt khoát nhắm mắt , bàn tay đang nắm cổ tay cũng buông lỏng.
Ngoài những suy nghĩ hỗn độn , điều khiến Thiếu Vi tự kìm nén bản năng cầu sinh còn là lòng tự trọng khó thành lời của nàng, Mẹ thu hồi cái mạng cho con, thì con trả cho .
Cô bé nhắm mắt, nhưng nước mắt vẫn trào vì ngạt thở.
ngay khi nàng mất ý thức, đôi tay đang đòi mạng nàng bỗng nhiên buông lỏng.
Không khí lạnh buốt tràn lồng n.g.ự.c đang đau đớn vì ngạt thở của Thiếu Vi.
Phùng Châu quỳ rạp xuống, hai tay run rẩy chống đất, tiếng gào còn đau đớn hơn lúc gấp vạn .
Ngoài trời gió tuyết vẫn gào thét.
Phùng Châu nhắm mắt lớn, Thiếu Vi mở mắt lặng im.
Cho đến khi đôi tai thính nhạy của Thiếu Vi thấy tiếng bước chân đạp lên tuyết vụn.
Có đến.
Hôm nay tuyết lớn, trong trại việc gì, trong trại cũng dám tùy tiện đến phiền Tần Phụ khi uống rượu, trừ khi việc cực kỳ quan trọng.
Người đến là tên Hồ vu. Hắn khoác chiếc áo choàng cũ màu chu sa, đội mũ trùm chắn tuyết, chuỗi chuông đeo bên hông phát tiếng leng keng dồn dập theo bước chân. Giọng hoảng hốt của vang lên cùng tiếng chuông: "Đại đương gia! Hôm nay sắp đại họa! Xin Đại đương gia..."
Khoảnh khắc Hồ vu vén rèm bước , tiếng bỗng im bặt, bước chân cũng khựng .
Phùng Châu thần trí bất minh vẫn đang gào . Hồ vu thấy từ khi đến gần ngôi nhà đá , nhưng ở cái chốn , tiếng đàn bà lóc la hét là chuyện quá đỗi bình thường, chẳng gì đáng bận tâm. Điều khiến dừng bước, sắc mặt đại biến là cảnh tượng mắt...
Trong phòng là máu. Mùi m.á.u tanh nồng nặc rượu che lấp giờ mới xộc mũi . Hắn kinh hoàng t.h.i t.h.ể nát bấy của Tần Phụ, nhưng điều khiến rợn tóc gáy hơn cả là bé gái duy nhất đang trong phòng. Lúc , nó giương cung về phía ...
Đó là cây cung lớn cán dài mà Tần Phụ vẫn treo cao, cung cao gần bằng con bé. Cánh tay nó đủ sức để kéo cây cung , nhưng lúc nó đó, nâng chân đạp thẳng cán cung để mở rộng, tay móc dây cung, tay trái giữ đuôi mũi tên, dùng sức mười ngón tay của cả hai bàn tay kéo căng dây cung về phía , mũi tên cứ thế nhắm thẳng ...
Thứ lạnh lẽo và nguy hiểm hơn cả mũi tên là ánh mắt non nớt .
Mặt Hồ vu cắt còn giọt máu, cứng đờ lùi một bước, miệng lắp bắp một câu tiếng Hung Nô mà Thiếu Vi hiểu. Hắn lời cầu xin đều vô dụng. Đứa trẻ chẳng khác nào dã thú, khi dã thú nổi sát tâm thì lời thể dọa lui khuyên can , ngược chỉ càng chọc giận nó thêm.
Hồ vu chỉ thể lùi thêm một bước, hoang tưởng rằng thể từ từ lùi khỏi tầm tấn công của đối phương.
"Vừa nãy đang tìm ngươi đấy." Cô bé : "Ngươi mau theo ."
Lùi đến cửa rèm, Hồ vu bỏ chạy.
Theo động tác của , tấm rèm vải rủ xuống một nửa che nửa , nhưng che mũi tên sắc bén.
Mũi tên xuyên qua tấm rèm, xuyên thẳng qua tim .
Hồ vu trúng tên ngã gục. Thiếu Vi hạ chân thu cung, đầu vẫn đang lóc run rẩy.