Phùng Tình Nhật - Chương 72: Sự chiếm hữu đối với thuật giết người

Cập nhật lúc: 2026-02-09 09:41:44
Lượt xem: 141

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quỳ gối một bên bóc nhãn, Lai Thực lén sắc mặt gia chủ, nhịn thì thầm: "Gia chủ, nay là ba ngày ba ngày nữa..."

Trang Nguyên Trực vốn đang bực bội, trừng mắt tên tiểu nô: "Chỉ ngươi là đếm!"

Lai Thực chỉ đếm, mà còn ăn: "Vậy khi nào ngài mua chân giò hầm tương..."

"Tên nô tài ngu ngốc, thấy ngươi phân biệt sự khác giữa no một bữa và no cả đời." Trang đại nhân dựng mày : "Nếu ngươi hiểu dù chỉ một chút đạo lý đại cục thì nên mong ngóng vương phủ Vũ Lăng sớm gửi thư tới, chứ chỉ nhớ thương cái chân giò hầm gì đó!"

Lai Thực giọng điệu đại nhân nhà lôi "đại cục" để lừa . Đại nhân thì đạo lý lắm, nhưng rõ ràng là quỵt nợ, khiến hổ mà tự động từ bỏ phần thưởng cá cược thắng.

Lai Thực trong lòng tỏng, nhưng ngoài mặt dám phản bác. Đại nhân là dở nhưng nghiện cá cược, còn là kẻ thấp cổ bé họng.

Đau đớn vì mất chân giò hầm, Lai Thực xụ vai, ỉu xìu : "Là Lục hoàng t.ử chịu thư tới, nô tài dù ngóng dài cổ cũng vô dụng thôi..."

Trang đại nhân nhét quả nhãn mà tên nô tài bóc miệng, nhai vài cái, cau mày tự trấn an bản : "Có lẽ trong quận Vũ Lăng vẫn thực sự bình yên, cần qua đợt sóng gió , cẩn trọng mới là gốc rễ của thành công..."

Chỉ là ngoài miệng , nhưng trong lòng vẫn cứ như lửa đốt... Ai mà chắc đứa trẻ đó vì chuyện đời mà giữ thành kiến khúc mắc với ông ? Dù cũng vẫn là một thiếu niên mà.

Trang Nguyên Trực nghĩ ngợi, bất giác vuốt chòm râu ngày càng thưa thớt dạo gần đây.

Kể từ khi từ vương phủ Vũ Lăng trở về, tâm trạng của ông đổi khá nhiều.

Đêm đầu tiên khi trở về, ông giường, tự vấn bản một hồi, khỏi cảm thấy phán đoán của dường như quá bốc đồng và khinh suất. Có lẽ cái gọi là "một bầu nhiệt huyết" của tên Hoàng Tiết kích động chăng?

Trang đại nhân đợi cơn nhiệt huyết nguội , đợi bình tĩnh sẽ đưa phán đoán mới.

Ai ngờ cứ nhắm mắt mở mắt thấy khí thế thần thái của thiếu niên , xua thế nào cũng ... Mấy ngày liền, nhiệt huyết chẳng những phai nhạt mà còn tưới tắm cho đáy lòng ông mọc lên cảnh tượng cây khô gặp mùa xuân phơi phới.

Cây cổ thụ già nua là ông bỗng nhiên gặp xuân, còn cái mầm non đầy khí phách ở chốn hoang vu nguy cơ mọc lệch. Nghĩ đến đây, Trang Nguyên Trực thao thức mấy đêm liền, vắt óc suy nghĩ kế hoạch bảo vệ mầm non, vạch trong lòng bao đối sách trưởng thành.

Giống hệt như cối xay nhưng bắt đầu lén lút việc .

Trang Nguyên Trực thấp thỏm lo âu thể trách cứ thiếu niên đầy ý chí , đành trút hết nỗi bất mãn lên đầu Thang Gia ... Lục điện hạ còn trẻ non chín chắn, cần ở bên cạnh trải bậc thang cho . Vậy mà Thang Gia giúp đỡ chuyển lời mặt Lục điện hạ chứ?

Tên Thang Gia thực sự quá đỗi ngu ngơ, chỉ mỗi tấm lòng chính trực nhân hậu, chứ nửa điểm giao tế mưu lược cũng thông!

Tuy nhiên nghĩ , Bệ hạ sở dĩ chỉ định ở bên cạnh Lục điện hạ, hiển nhiên là trúng đặc điểm đó... Có lẽ là mong chờ đức độ dạy dỗ khuyên can Lục điện hạ, để ngài nảy sinh những tư tưởng khác lạ, gây những biến cố khó lường.

Đối với thuật trị nước của quân vương, điều tất nhiên gì đáng trách.

ở góc độ bản , Trang Nguyên Trực khỏi cảm thấy Thang Gia Trường sử thực sự hỏng việc, cũng chẳng , bằng đổi để ông cho !

Trang đại nhân đêm qua khó ngủ, thậm chí còn nghĩ đến loại tà thuật phương Nam nào đó đồn là hạ cổ hoán đổi linh hồn... Chỉ tiếc ông đích kiểm chứng, đó là lừa đảo. Chỉ là hai tên man dân gây sự chú ý đang cố diễn trò mà thôi, diễn xuất vụng về đến mức khiến ông giận hổ.

Trang đại nhân vì tiếp cận hạt giống ưng ý, tư duy bắt đầu chệch hướng, thậm chí hoang tưởng đến việc đoạt xác đồng liêu. đoạt cũng xong, đành tiếp tục oán trách Thang Gia lỡ việc.

Tại vương phủ Vũ Lăng, trong sân viện Quận vương ở, Thang Gia cửa hông dẫn hậu viên, đột nhiên lấy tay áo che mặt hắt xì hai cái.

Thang Gia thầm nghĩ trời quả nhiên trở lạnh, mà Lục điện hạ dạo thường xuyên lui tới trong vườn, chẳng càng dễ khí lạnh xâm nhập ?

Ông cau mày nghiêm mặt với tên nội thị đang cản đường: "Mau bẩm báo với Lục điện hạ, rằng bản quan việc quan trọng cần thương lượng với điện hạ. Nếu điện hạ chịu gặp, bản quan sẽ cứ đợi ở đây mãi!"

Kể từ ngày Tu Ý Vệ tới cửa, tính đến nay sáu ngày ông gặp Lục điện hạ.

Tuy đó vì chuyện Lục điện hạ say rượu mà xảy chút vui, nhưng đó chung quy cũng là chuyện trong nhà vương phủ. Trải qua một trận ầm ĩ của Tu Ý Vệ, chút vui sớm cuốn trôi ... Ông và Lục điện hạ nào hiềm khích gì ?

Giờ ông chỉ lo đứa trẻ chịu nhục nhã như sẽ trở nên ngày càng cực đoan.

Còn cả nữ tỳ lạ mặt xuất hiện hôm đó nữa... Mấy ngày nay ông để ý kỹ, tuyệt nhiên thấy bóng dáng nữ tỳ đó . Là lén đưa ngoài , là đang giấu ngay trong hậu viên ? Vì thế Lục điện hạ mới ngày ngày lưu luyến ở đây?

Một là cô độc một u uất trầm trầm, hai là giấu giếm nữ nhân tìm vui hưởng lạc... Thang Gia nhất thời cảnh tượng nào khiến đau đầu hơn.

Có điều, liệu ông phép bước hậu viên để gặp là một vấn đề.

Thấy một nội thị bẩm báo, Thang Gia thở dài thườn thượt, quyết tâm hôm nay dù xông cũng nhất định .

Lúc , tại chính đường các lầu trong hậu viên, cửa sổ mở toang, ánh sáng tràn ngập, một làn hương quế thoang thoảng bay lượn.

Đặng Hộ canh giữ bên ngoài, trong phòng thấy Thiếu Vi và Lưu Kỳ đối diện qua chiếc án, hai đang sách.

Thiếu Vi đang dưỡng thương, thể luyện võ nhiều, mà mấy năm nay nàng hình thành thói quen sách mỗi ngày. Vì thế hôm qua khi Lưu Kỳ thuận miệng hỏi nàng cần gì , nàng bèn đề nghị ít sách để .

Lại còn rõ, cần sách giảng đạo lý, chỉ cần sách về mưu lược, nhất là loại học vấn ngươi c.h.ế.t sống.

Lưu Kỳ hiểu ý, đây là tạm thời thể tu luyện cách g.i.ế.c bằng đao kiếm, nên bổ túc cách g.i.ế.c sách vở.

Hỏi xin loại sách , cũng coi như hỏi đúng trong nghề. Lưu Kỳ sai Đặng Hộ bê tới tận hai hòm thẻ tre đúng theo yêu cầu của Thiếu Vi.

Thiếu Vi cau mày kỹ, đáy mắt sự khao khát tri thức, mà là sự chiếm hữu đối với thuật g.i.ế.c .

Thấy nàng nhập tâm, tốc độ lật xem cũng chậm, Lưu Kỳ khá bất ngờ.

Sở dĩ ở đây, vốn định giải đáp thắc mắc cho nàng, nhưng mãi đến lúc , nàng vẫn từng hỏi một câu nào.

Lưu Kỳ bất ngờ về trình độ chữ của nàng, cũng bất ngờ về sự nực của chính . Dụng tâm lôi kéo chỉ cần đưa sách đến là , cớ trở nên "thích thầy " như thế ? Vừa cứ giữ cái cảm giác mong chờ nàng mở miệng thỉnh giáo, giờ hồn mới thấy thật vô lý, nực hết sức.

Tuy nhiên, quả thực ngờ nàng nhiều chữ đến . Đây xuất phát từ sự coi thường, mà là vì nàng thực sự quá đỗi tự nhiên phóng khoáng, chẳng chút dấu vết nào của việc từng quy tắc gò ép.

Con khi nhiều chữ, nhiều sách, theo lý thuyết khó giữ cái khí chất tự nhiên .

nàng những đạo lý nhào nặn, toát vẻ phục, bất mãn nhào nặn đạo lý.

Không là ai dạy dỗ nàng, chắc chắn là một cao nhân siêu phàm ẩn dật.

cao nhân trúng điểm hóa, cũng đủ chứng minh bản nàng vốn thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-72-su-chiem-huu-doi-voi-thuat-giet-nguoi.html.]

Càng tiếp xúc, càng thấy bí mật nàng nhiều như trời, khiến cách nào nảy sinh lòng hiếu kỳ.

Lòng hiếu kỳ thì cần giữ, nhưng cái tâm thích thầy thì tuyệt đối nữa. Lưu Kỳ thầm kiểm điểm bản một chút, cũng đổi một cuộn sách khác định tĩnh tâm xem.

Thiếu Vi thực cũng khả năng thỏa mãn cái tâm thích thầy hiếm hoi của Lưu Kỳ ... nàng ghen tị với chữ của , vốn định nhờ truyền thụ vài đường.

việc nặng nhẹ nhanh chậm, chữ học đến mấy cũng thể biến thành kiếm g.i.ế.c .

Hơn nữa Thiếu Vi lo rằng, đối phương tinh thông thư pháp như , một khi nàng chữ , thể sẽ tìm thấy bằng chứng sắt đá từ những dấu vết nhỏ nhặt, xác thực nguồn gốc của tám chữ cảnh báo .

Hắn tuyên bố đó là ân tình, nhưng , của đều c.h.ế.t thảm, cũng tật ở chân. Cái gọi là ân tình Thiếu Vi khỏi nghi ngờ. Hơn nữa một khi nhận chuyện , nàng sẽ giải thích tại thể tai họa như ... lẽ đây mới là "thần thông" mà đối phương để ý hơn cả. Mà những chuyện tuyệt đối thích hợp để lộ ngoài ánh sáng cho soi mói, nàng buộc giữ cảnh giác.

Tóm hiện tại lúc học chữ, nhiều sách hơn mới là chính sự.

Ánh nắng thu vàng óng xuyên qua cửa sổ, từ từ di chuyển lên đỉnh đầu Thiếu Vi.

Nàng chăm chú, hề .

Trước , nàng vì tìm hai chữ "quát bì" đáng ghét nên mới sách như tìm kẻ thù.

Còn nay, nàng sách vì tìm kiếm, và để trả thù cho kẻ hai chữ đáng ghét năm xưa.

Bàn việc binh giấy bao giờ cũng nông cạn, nhưng nếu ngay cả sự nông cạn cũng thì chỉ thể một con nòng nọc quẫy đạp trong vũng bùn thấp kém, bơi khỏi vũng bùn đó thì cũng tìm thấy gặp.

Thiếu Vi hơn nửa cuộn sách trong tay, cũng gặp hai chữ lạ, chính xác hơn là ban đầu chỉ một chữ lạ, chữ còn ấn tượng. khi cái chữ ấn tượng và cái chữ xa lạ ghép với , chữ bèn cảm giác như đầu hàng địch phản chủ, khiến Thiếu Vi cũng chẳng nhận nổi nữa.

Thiếu Vi suy nghĩ mãi, cảm thấy thực sự ảnh hưởng đến việc hiểu ngữ cảnh, đang định mở miệng hỏi Lưu Kỳ thì chợt thấy Đặng Hộ , nội thị bẩm báo Thang Trường sử nhất quyết đòi cầu kiến.

Lưu Kỳ thầm tính toán trong lòng với Thiếu Vi: "Trường sử gì về việc , thường xuyên mượn miệng ông để trấn an triều đình. Tòa hậu viên mấy năm nay cho phép lạ tùy tiện , mà gần đây đang lúc rối ren, nếu cứ một mực từ chối gặp ở đây, càng thêm đáng ngờ."

Thiếu Vi hiểu . Căn phòng ít thấy ánh sáng, thời điểm đặc biệt, cũng cần thỉnh thoảng mở cửa cho ngó xem bên trong giấu thứ gì mờ ám.

Nàng bèn đặt thẻ sách xuống, nghĩ ngợi : "Không chừng đến bắt đấy, hôm đó thấy ."

Vừa , nàng thẳng dậy, quanh một lát, đưa tay chỉ về phía lưng Lưu Kỳ: "Đối phó với tình huống , ẩn nấp ngay gần đây, ' đèn thì tối' là an nhất. Chỉ ngươi tiện ?"

Lưu Kỳ đầu theo hướng ngón tay nàng, một tấm bình phong, phía là nơi nghỉ ngơi.

"Ta thì gì bất tiện, chỉ là ' đèn thì tối' quả thực quá tối, ngươi thực sự tiện ẩn nấp ?"

"Thuật ẩn giấu của gần đạt tới đại thành, khi thu liễm khí tức thì chẳng khác gì c.h.ế.t." Thiếu Vi mang vài phần kiêu ngạo, nhấc chân về phía bình phong, : "Nếu quả thực phát hiện sự tồn tại của , chứng tỏ võ công thâm sâu khó lường, giấu nghề cực sâu, vô cùng nguy hiểm. Lúc đó ngươi thể bắt tay trừ khử ngay."

Tưởng tượng cảnh Thang Trường sử cả đời trung hậu bỗng nhiên lưỡi d.a.o nghi ngờ kề lên cổ, Lưu Kỳ nén , gật đầu : "Ý lắm, kẻ đến dò xét dò xét ngược, đúng là một màn tương kế tựu kế ."

Thiếu Vi tới tấm bình phong sơn mài khung gỗ đá chạm đất, xuống chiếc trường kỷ thấp, tranh thủ nhắm mắt dưỡng thần.

Trước khi Thang Trường sử đến, Đặng Hộ bẩm báo, rằng Nhà sư áo xanh bế quan nhiều ngày cũng tới cầu kiến.

Lưu Kỳ gật đầu với Đặng Hộ xong, với Thiếu Vi tấm bình phong: "Làm phiền Khương quân giúp dò xét luôn thủ gốc gác của ."

Sau bình phong vọng một tiếng "ừ" lơ đễnh, như thể chuyện thuận tay quá đỗi, hơn nữa nàng bắt đầu kiệm lời để giấu khí tức .

Lưu Kỳ thành tiếng, chỉ cảm thấy lưng đang giấu một thần vật vô cùng lợi hại. Nàng tất nhiên giỏi ẩn giấu , nhưng chắc thể che giấu , xem cẩn trọng hơn ngày thường mới kéo chân nàng.

Thiếu niên dựa chiếc ghế dựa phía , duỗi thẳng đôi chân dài, nhắm mắt một lát, kìm nén ý kỳ lạ .

Đặng Hộ đóng hết cửa sổ , cửa chính cũng chỉ để một cánh mở hé, đổi thành rượu. Rượu là mang đến chiêu đãi vị hiệp khách , nhưng vị hiệp khách một lòng chăm sóc chủ nhân, một giọt rượu cũng nếm.

Khi Thang Gia đến nơi, bèn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trong căn các lầu tối tăm lạnh lẽo . Lục điện hạ với tư thế uể oải chán chường đang dựa ở đó, nhắm mắt say mấy phần.

Từ lúc bước , ánh mắt Thang Gia quét quanh tìm kiếm, nhưng bốn bề tĩnh lặng đến đáng sợ, ông thực sự cảm nhận sự tồn tại của sống thứ tư.

Không, chính xác hơn là sống chỉ hai rưỡi. Ông và Đặng Hộ tính là nguyên vẹn, Lục điện hạ dựa ở t.ử khí trầm trầm, quỷ khí át cả , tối đa chỉ tính là nửa thôi.

Chứng kiến cảnh , trong lòng Thang Gia ngoài thất vọng, nhiều hơn là sự thương cảm. Câu hỏi ông suy nghĩ khi đến, giờ phút bỗng câu trả lời rõ ràng.

So với sự cô quạnh lạnh lẽo ngột ngạt , ông thà Lục điện hạ tìm vui hưởng lạc ở đây còn hơn, ít nhất ông còn thể mắng cho một trận.

Tránh mặt , trốn trong tòa các lầu hậu viên lạnh lẽo uống rượu, việc khác gì con thú cô độc tự l.i.ế.m vết thương?

Lòng Thang Gia phủ một sự đau xót, bước lên quỳ xuống, cúi đầu hành lễ.

Khi ngẩng đầu lên, thấy thiếu niên buột miệng hỏi ông: "Trường sử đang tìm cái gì?"

Thang Gia thầm nghĩ, tìm cũng kịp nữa , nếu thực sự giấu ở đây, chẳng nhân lúc ông tới mà mau chóng trốn ?

Ông thở dài, dứt khoát thẳng: "Hôm Tu Ý Vệ tới cửa, hạ quan từng thấy trong phòng điện hạ một nữ tỳ lạ mặt, cô gái hiện giờ còn ở trong phủ ?"

Lưu Kỳ chỉ đáp: "Trường sử hoa mắt ."

Thang Gia hoa mắt , ông trầm ngâm một lát, vài phần thỏa hiệp : "Nếu Lục điện hạ quả thực yêu thích nàng , cứ việc đón nàng về phủ, để nàng hầu hạ bên cạnh, hạ quan sẽ dị nghị gì nữa."

"..." Lục Kỳ cau mày, chỉ cảm thấy lưng một ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua bình phong cắt tới, nhất thời khiến dám gì, chỉ sợ lời lẽ tùy tiện phóng túng sẽ mạo phạm đến nàng.

Sự im lặng của thiếu niên khiến Thang Gia càng khẳng định phán đoán của , vài phần bất lực, vài phần than thở.

Nữ tỳ dung mạo bình thường, da trắng, cũng chẳng vẻ mị hoặc, xem dựa nhan sắc, lẽ là một tri kỷ.

Trước đây ông hết sức nghiêm cấm Lục điện hạ tiếp xúc chuyện nam nữ, là sợ đứa trẻ quá sớm sắc mê hoặc lầm đường lạc lối.

nay Lục điện hạ hơn mười sáu tuổi, nếu thể một mối tình thiếu niên trong sáng vẻ bề ngoài mê hoặc, lẽ cũng là một chỗ dựa tinh thần tích cực.

"Chuyện điện hạ thể cân nhắc một chút." Thang Gia vốn quen đắn, quen thảo luận quá chi tiết chuyện , bèn tiếp: "Ngoài , hạ quan chuyến còn hai việc khác."

 

 

Loading...