Phùng Tình Nhật - Chương 76: Là đáng thương hay đáng sợ
Cập nhật lúc: 2026-02-09 13:53:11
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả đỏ lăn bụi cỏ im, màn đêm đen kịt bèn như tấm rèm vén lên buông xuống khép kín.
Trong bóng đêm đậm đặc, cung thành Trường An như một con quái thú khổng lồ đang phục, những ngọn cung đăng treo khắp nơi chớp tắt trong gió đêm, tựa như bộ lông óng ánh của quái thú khẽ run rẩy khi hô hấp.
Kèm theo một tiếng động nhẹ chậm chạp, cánh cửa điện cao lớn của cung Vị Ương hai nội thị mở một nửa từ bên ngoài.
Tháng Chạp sắp đến, đất lạnh lẽo bắt đầu từ gạch thấm lên . Nhân Đế gần đây thường xuyên ho, cứ đến tối khi gió nổi lên, cửa điện luôn đóng kín.
Lúc cánh cửa điện mở là vì Chúc Chấp đang vội vã cung.
Chúc Chấp thành lúc chập tối, về phủ tắm rửa quần áo xong, dám nghỉ ngơi giây lát nào gượng gạo đến diện thánh.
Hắn rửa sạch bụi đất , nhưng che giấu mùi t.h.u.ố.c tanh nồng khác thường toát từ chỗ cánh tay cụt.
Hắn khoác áo choàng, che phần cánh tay trống rỗng đó, nhưng dáng thể khôi phục vẻ tráng kiện oai phong như xưa.
Hắn tâm thần bất định trong điện, lập tức quỳ xuống hành lễ, dám ngẩng đầu quân vương phía .
Nhân Đế chiếc giường thấp phía , khoác chiếc áo bào rộng dệt vàng màu đen, nửa khuôn mặt ẩn trong ánh đèn.
Thái t.ử Lưu Thừa bên cạnh phụ hoàng hầu hạ lắng , phía là Quách Thực đang cúi đầu hầu.
Chúc Chấp cảm nhận ánh mắt của đế vương đè nặng xuống, kèm theo một câu chậm rãi khàn khàn: "Chúc Chấp, ngươi một chuyến phương Nam, quả thực gây một trận ồn ào lớn đấy."
Làm ầm ĩ một trận, tay trắng trở về.
"Phải, là thần việc đến nơi đến chốn! Chỉ cầu Bệ hạ trách phạt!"
Chúc Chấp cúi đầu thấp hơn, nhưng trong giọng kìm sự gấp gáp: " con trai tên phản tặc Lăng Tòng Nam quả thực vẫn còn sống đời, nay trốn tới quận Vũ Lăng! Thần hôm đó ở trong núi Vân Đãng chỉ thiếu một bước là thể tự tay g.i.ế.c , ngờ Vũ Lăng Quận vương dẫn phục kích trong núi... Những lời thần câu nào cũng là thật, xin Bệ hạ minh xét, tấm lòng chia sẻ nỗi lo trừ họa cho triều đình của thần tuyệt đối nửa phần giả dối!"
Nhân Đế hề lay động: "Trẫm , ngươi từ quận Nam vội vã chạy tới Vũ Lăng. Nói như , ngươi hẳn tin Tòng Nam c.h.ế.t từ sớm, nhưng hề bẩm báo với Trẫm, mà chọn cách tự ý hành động."
Giọng khàn khàn của Nhân Đế sắc bén, nhưng khiến Chúc Chấp cảm thấy như núi đè xuống. Hắn còn kịp trả lời giọng tiếp tục: “Tham công liều lĩnh, sợ đ.á.n.h rắn động cỏ? Hay là ngươi đang cố ý đợi thời cơ, đạp lên thời cơ chạy tới đó, định mượn cái cớ tội danh , thuận tay trừ khử đứa con trai Trẫm đặt ở Vũ Lăng? Họa cung Tiên Đài năm xưa, nó vẫn luôn cho rằng là ngươi ép trưởng nó buộc phản... là ngươi Trẫm trừ họa, là mượn tay Trẫm trừ cái họa trong lòng ngươi?"
Thần sắc Chúc Chấp chấn động, phía giáng xuống một câu hỏi: "Giấu Trẫm, mượn đao của Trẫm g.i.ế.c con trai Trẫm, đúng ?"
"Thần dám!" Chúc Chấp dập mạnh đầu xuống, lớn tiếng : "Thần tuy nóng lòng lập công, nhưng từng nghĩ tới việc lừa dối Bệ hạ! Thần từ sớm sai phi ngựa đưa tin mật về kinh, giữa đường xảy sai sót gì ... Hoặc là Vũ Lăng Quận vương cho chặn !"
Đây là lời dối, là lời dối chuẩn sẵn đường về kinh. Trước mắt buộc đẩy hết tội về phía tiểu quỷ đáng c.h.ế.t : "Đêm đó trong núi Vân Đãng, thần đích giao đấu với Vũ Lăng Quận vương, tuyệt đối nhận nhầm! Theo thần thấy, chân tật của cũng là giả vờ, thực chất là cố ý lừa dối Bệ hạ! Quả thực lòng khó lường, thể phòng!"
"Bằng chứng ? Là lục soát tung tích Lăng Tòng Nam là nghiệm vết đao thương?" Nhân Đế nhoài về phía , trong giọng thêm phần lạnh lẽo: "Tiền trảm hậu tấu, vu oan thành, tự lấy đá ghề chân ? Vậy mà còn dám trong tình huống bằng chứng gì tới cửa hỏi tội Lưu Kỳ, công khai tuyên bố Lăng Tòng Nam còn sống... Ngươi hiện nay chiến sự với Hung Nô liên tiếp thất lợi, thể xảy nửa điểm sai sót, mà những tướng sĩ đang xung phong hãm trận ngoài phần lớn là bộ hạ cũ của Lăng Kha!"
Trong đầu Chúc Chấp vang lên một tiếng nổ lớn, chợt ngẩng đầu lên, đối diện ngay với đôi mắt u ám của đế vương.
Mãi đến khoảnh khắc , mới muộn màng nhận thực sự sai ở , đúng hơn là sai lầm lớn nhất ở . Không ở sát tâm toan tính với Lưu Kỳ, tham công liều lĩnh tiền trảm hậu tấu... mà là việc công khai tin tức Lăng Tòng Nam còn sống.
Đứa trẻ đó là một ngọn cờ, cho dù còn sống, cũng chỉ thể âm thầm g.i.ế.c c.h.ế.t, chứ thể công khai xử tử.
Sát phạt năm xưa hạ màn, quân vương hiện tại coi trọng giang sơn yên . Cựu bộ hạ Lăng gia quân đang ác chiến với Hung Nô, nếu tin Lăng Tòng Nam c.h.ế.t, còn đang triều đình đuổi cùng g.i.ế.c tận, đường đường là đế vương mà ngay cả một đứa trẻ sống sót cũng dung tha, ắt sẽ gây phẫn nộ và tự thấy nguy nan. Một khi kẻ tâm châm ngòi lợi dụng...
Hắn !
Chúc Chấp bỗng nhiên nhận , nếu tới cửa nghiệm thương Lưu Kỳ thì buộc đưa danh nghĩa... Lưu Kỳ cố ý thương, khiêu khích dụ dỗ , gián tiếp khiến đưa tin Lăng Tòng Nam còn sống mặt ... khiến chạm vảy ngược của đế vương, rơi tình cảnh tồi tệ !
Hắn đối phương khiêu khích năm bảy lượt, một lòng chỉ trừ khử đối phương, chỉ thấy phận dư nghiệt phản tặc của Lăng Tòng Nam, mà từng nghĩ tới chiến sự xa xôi, lòng , lòng vua... từ đó phán đoán sai cục diện .
Cái tên tiểu quỷ âm hiểm đáng c.h.ế.t vạn !
Trong lúc Chúc Chấp sợ hãi tột độ quân vương lời cuối cùng: "Trẫm niệm tình ngươi trọng thương, tạm thời thi hành hình phạt. Giao lệnh bài Tu Ý Vệ, về dưỡng thương hối ."
Chúc Chấp chỉ thấy khí huyết trào dâng hỗn loạn, tất cả xông lên đỉnh đầu.
Hắn há miệng, định thêm gì đó, Quách Thực bước tới mặt : "Chúc Chấp, mau tạ ơn Bệ hạ khoan hồng ."
Bắt gặp ánh mắt ngăn cản khuyên nhủ của Quách Thực, Chúc Chấp rõ thể thêm bất kỳ lời hành động bốc đồng nào nữa, gì cũng vô dụng , chỉ đành liều mạng kìm nén cảm xúc, động tác cứng nhắc lấy lệnh bài Chỉ huy sứ Tu Ý Vệ.
Sau đó, Chúc Chấp gần như nhờ một nội thị dìu đỡ mới dậy nổi.
Quách Thực việc khác, cùng Chúc Chấp kẻ lui khỏi cửa điện.
Chúc Chấp lui ngoài, thấy một tên Tu Ý Vệ đang đợi bên ngoài, đó là một khuôn mặt trẻ, là cấp từng chèn ép bỏ xó, Hạ Bình Xuân.
Hạ Bình Xuân mặt cảm xúc chắp tay với Chúc Chấp, đó sự dẫn đường của một nội thị bước trong điện.
Đáy mắt Chúc Chấp tóe hàn quang, xoay chằm chằm, nhưng Quách Thực kéo , dẫn xuống bậc đá.
Đi tới chỗ , Chúc Chấp hạ thấp giọng, giọng điệu âm u với Quách Thực: "... Ngươi thể Hạ Bình Xuân cướp mất vị trí của ! Đừng quên quan hệ giữa và ngươi!"
Quách Thực gật đầu: "Tất nhiên thể quên, và ngươi là mối quan hệ cùng gan óc lầy đất vì Bệ hạ mà."
Lời đạo đức giả khiến Chúc Chấp khẩy một tiếng, định thì Quách Thực mở miệng nữa: "Yên tâm, tên Hạ Bình Xuân còn quá trẻ, thủ đoạn bằng một nửa của ngươi, chỉ là tạm một chút thôi."
Quách Thực giơ tay, vỗ nhẹ lên cánh tay lành lặn của Chúc Chấp: "Chỉ huy sứ Tu Ý Vệ khác với những vị trí khác, ai cũng đảm nhiệm . Chúc Chấp ngươi mới là thanh đao nhất của Bệ hạ, Bệ hạ dùng quen từ lâu, nỡ dễ dàng vứt bỏ? Hiện tại cứ để Bệ hạ nguôi giận, ngươi tranh thủ dưỡng thương cho mới là chính sự, còn rừng xanh lo gì củi đốt..."
Quách Thực xong, đầu , thấy Thái t.ử Lưu Thừa cũng .
Chúc Chấp sa sầm mặt mày rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-76-la-dang-thuong-hay-dang-so.html.]
Khi Quách Thực đầu , bóng lưng Chúc Chấp, cuối cùng mới cau mày, chậc lưỡi nhỏ giọng: "Sao t.h.ả.m hại đến mức ..."
Con ch.ó điên sẽ phát điên ở phương Nam, dự liệu từ . con ch.ó điên c.ắ.n cần c.ắ.n thì thôi, còn chặt mất một cái vuốt? Giờ đây còn mất cả cái ghế thống lĩnh Tu Ý Vệ.
Người của thường xuyên truyền tin về, rõ ràng nắm bất cứ bằng chứng khả nghi nào...
Cũng trách Bệ hạ nghi ngờ là Chúc Chấp vu oan, thực sự là bằng chứng. Đối chiếu thời gian lời khai của Chúc Chấp và Tu Ý Vệ, vị Lục điện hạ thậm chí bằng chứng ngoại phạm. Chúc Chấp bên Lục điện hạ mai phục trong núi, nhưng trong thư lóc của Thang Gia thì Lục điện hạ đang say rượu quậy phá đ.á.n.h cơ mà.
Bệ hạ cũng cho thám thính , đám thợ săn cùng núi đêm đó khăng khăng là sơn thần giáng phạt. Họ thề thốt tận mắt thấy sơn thần, lời tất nhiên dám tin . khổ nỗi vùng núi đó vốn một bộ lạc dã man tụ tập, triều đình tiễu trừ , quản cũng tới, rõ cũng xong... Ai dám chắc đêm đó xảy xung đột với Chúc Chấp là đám đó?
Tóm là chẳng lấy một chút bằng chứng xác thực nào, chứ đừng đến những bằng chứng như Tu Ý Vệ xông vương phủ nghiệm thương nhưng chẳng thu hoạch gì.
Mấy hôm tấu sớ của Thang Gia gửi đến, là những lời lóc kêu oan cho đứa trẻ đáng thương đó.
Mà đứa trẻ đáng thương đó những năm qua cũng ít gửi "thư nhà" cho Bệ hạ. Bệ hạ từng hồi đáp nửa chữ, nhưng , lá nào Bệ hạ cũng xem.
Những bức thư đó, lén xem qua vài , giữa những hàng chữ sừng sững một đứa trẻ đáng thương thẳng thắn nhưng cố chấp, tin tưởng phụ hoàng tuyệt đối... phụ hoàng của nó che mắt, nó gọi phụ hoàng nó tỉnh .
Thật là đáng thương hết sức.
là đáng thương đáng sợ?
Nếu tất cả những chuyện quả thực đều là toan tính của đứa trẻ đó thì chẳng đáng sợ lắm ?
"... Trung thường thị, Lăng Tòng Nam thực sự c.h.ế.t ?" Thái t.ử Lưu Thừa nhỏ giọng hỏi Quách Thực.
Hắn từ nhỏ cũng học cùng Lăng Tòng Nam, là quen thuộc.
"Thái t.ử điện hạ nhớ kỹ, thật giả quan trọng, cho dù còn sống, chúng cũng thể thừa nhận còn sống... Cho nên chỉ thể là Chúc Chấp phát điên nhận nhầm , cứ thế gánh tội danh trách oan Lục điện hạ." Quách Thực đến đây, thở dài, nhỏ: "Ai bảo thủ đoạn bằng ."
Lưu Thừa luôn Quách Thực chỉ điểm, thường xuyên ở bên cạnh quân vương, ít nhiều cũng hiểu những lắt léo . Lúc thần sắc kinh ngạc, kìm lo lắng hỏi: "Ý của Trung thường thị là... tất cả chuyện đều là mưu hoạch của Lục ?"
Quách Thực lắc đầu: "Chuyện bằng chứng, chỉ là giả thuyết như ... lỡ là thật, chẳng đáng sợ lắm ?"
Lưu Thừa nắm chặt ống tay áo đang buông thõng: "... Phụ hoàng sẽ nghĩ đến giả thuyết như ?"
"Bệ hạ đương nhiên cái gì cũng nghĩ tới." Quách Thực nhỏ nhẹ: " Bệ hạ và chúng giống , chúng đều là ngoài. Bệ hạ với ngài là cha con, thứ ngoài thấy đáng sợ, cha thấy khi là bản lĩnh, là con giống cha."
Bệ hạ cũng dung tha đứa con bản lĩnh. Họa phế Thái t.ử năm xưa, là do thế cục bắt buộc, quyền thế nhà họ Lăng quá lớn... Bệ hạ vốn cũng chỉ định chèn ép nhà họ Lăng, suy yếu thế lực của Thái t.ử Cố mà thôi.
Thời gian trôi qua, nếu một đứa con xuất sắc quyền thế, tin tưởng yêu kính cha ở trong lòng, ai dám đảm bảo lòng vua mãi mãi lay chuyển?
Dù cũng thoáng cái bốn năm trôi qua , long thể Bệ hạ lúc lúc , giang sơn cũng yên ... Đây là giang sơn Bệ hạ cùng Tiên hoàng đ.á.n.h hạ, Bệ hạ trân trọng ngai vàng, cũng yêu trọng giang sơn .
Mà đổi Thái t.ử nữa, cũng sẽ lay động cục diện lòng , đến bước đường cùng, Bệ hạ sẽ phát tín hiệu nguy hiểm đó.
Vì thế, Quách Thực khổ khẩu bà tâm dặn dò thiếu niên bên cạnh: "Thái t.ử điện hạ nắm thật chặt trái tim quân phụ mới ."
Giữa đôi lông mày tuấn tú của Lưu Thừa tràn ngập sự mờ mịt.
Quách Thực tiễn một đoạn đường, kiên nhẫn dẫn dụ an ủi.
Đi tới ngã ba, Quách Thực dừng bước, thấy thiếu niên nhầm đường, vội lên tiếng nhắc nhở: "Điện hạ, đường là vòng ."
Lưu Thừa , ấp úng : "Gần đây cung nhân , con đường đó ma ..."
Quách Thực thở dài: "Ngài là rồng con, là trữ quân, ác quỷ phương nào dám cản đường ngài? Có kẻ điều thật, điện hạ cứ việc vung kiếm c.h.é.m !"
Lưu Thừa đành lấy hết can đảm dẫn nội thị đổi về con đường cũ tin đồn ma ám, đường nhanh, nhất là khi qua bờ Thương Trì, chỉ thiếu nước chạy thục mạng.
Nội thị chạy lon ton xách đèn theo, đèn cung đình lưu ly in bóng suốt dọc mặt nước.
Một ngọn cung đăng tương tự cũng đang thiếu nữ xách tay chạy lon ton, nàng cũng đang chạy qua một cây cầu nhỏ bắc mặt nước.
Minh Đan khoác áo choàng lông cáo chạy ngó nghiêng tứ phía, lén lút tới một cửa hông phía cung Tiên Đài.
Cửa hông quanh năm đóng kín, nhưng các thiếu niên tu tập đạo học trong cung Tiên Đài thỉnh thoảng lén lút trốn ngoài từ đây. Đạo nhân giữ chìa khóa chỉ cần nhận chút lợi lộc là sẵn sàng tùy tình hình mà tạo thuận lợi.
Minh Đan địa vị cao nhất trong đám thiếu niên, bao giờ cần nàng đích xin xỏ, cũng nàng lo liệu cầu xin, dâng chìa khóa xin đến mặt nàng, còn thề giữ bí mật cho nàng.
Hôm nay là ngày ước hẹn hàng tháng, Minh Đan cầm chìa khóa mở cửa hông, quả nhiên thấy một cái bóng đang xổm chân tường đợi. Cái bóng đó tiếng động vội vàng dậy, ánh đèn cung đình hiện khuôn mặt đàn ông hai ba mươi tuổi, đầy vẻ oán trách: "Sao giờ mới tới, c.h.ế.t rét ông !"
"Ta đợi các nơi tắt đèn mới dám chứ!" Giọng điệu Minh Đan cũng , nàng móc một túi tiền ném qua, xoay định về đóng cửa.
"Khoan !" Gã đàn ông một tay chặn cửa, một tay tóm lấy cánh tay nàng lôi giật : "Sao chút trọng lượng nhẹ bẫng thế , ngươi coi là ăn mày đầu đường xó chợ chắc?"
Minh Đan giãy giụa: "Ta chỉ từng , chỉ còn từng thôi!"
"Phủ Lỗ Hầu tháng nào cũng sai đưa bạc y phục cho ngươi, ngươi đừng hòng lừa gạt !"
"Ta lo lót giao tế chẳng lẽ cần bạc ? Ta đưa cho ngươi ít !"
"Thế thì ngươi đòi nhà họ Phùng nhiều hơn chút!"
Gã đàn ông cưỡng ép lột chiếc vòng mây vàng ròng cổ tay nàng xuống, vươn một ngón tay chọc mạnh áo choàng vai nàng: “Ta thấy ngươi dạo tính khí lớn dần đấy, khác hẳn lúc cầu xin ... Chớ quên, năm xưa nếu đưa tin cho ngươi ở trong kinh, nếu liều c.h.ế.t trải đường cho ngươi, ngươi nữ công t.ử Hầu phủ tôn quý ! Lợi lộc ngươi ngày hôm nay, đáng lẽ lấy một nửa! Dám vong ân phụ nghĩa điều, đừng trách lột cái lớp da cáo giả của ngươi xuống!"