Phùng Tình Nhật - Chương 77: Nàng muốn lên kinh
Cập nhật lúc: 2026-02-09 13:53:13
Lượt xem: 165
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dứt lời, gã đàn ông đẩy mạnh vai Minh Đan một cái, khiến nàng lảo đảo lùi , vấp ngưỡng cửa suýt ngã.
Minh Đan tranh cãi với , nén nước mắt lùi về, đóng sầm cửa , vội vàng khóa chốt, xách đèn rảo bước về.
Nàng đổi tay trái xách đèn, lấy tay chà xát vệt đỏ cổ tay trái, vẻ mặt ghê tởm tủi nhục.
Gã đàn ông đó là con trai của Chúc nương, tên là Kính Nghĩa, một gã tồi tệ tham lam hữu danh vô thực.
Chúc nương từng tỳ nữ cho nhà giàu, trong loạn lạc sinh hạ một đứa con trai, hai con nương tựa mà sống. Một ngoài gặp thổ phỉ, Chúc nương vì bảo vệ con trai, bản bắt , lưu lạc đến núi Thiên Lang.
Chúc nương ruột của nàng, ruột sinh nàng thì băng huyết mà c.h.ế.t, mà khi đó đứa con Chúc nương sinh mới c.h.ế.t yểu, thế là nàng b.ú sữa Chúc nương mà lớn.
Chúc nương luôn nhớ nơi từng sống cùng con trai, đó là một làng chài nhỏ ở quận Đông Lai.
Nữ t.ử trong trại thường phép rời khỏi sơn trại, nhưng nàng là ngoại lệ, nàng giỏi lấy lòng Tần Phụ, thỉnh thoảng thể cùng trong trại xuống núi . Chúc nương nhớ thương đứa con trai đó, mấy dúi bạc vụn trang sức trộm , dành dụm cho nàng, nhờ nàng xuống núi thuê tới quận Đông Lai cách đó mấy trăm dặm, ngóng tin tức con trai bà, chuyển vài lời nhắn.
Nàng nhận bạc trang sức, ngoài mặt đồng ý, thực chất từng nào. Ngộ nhỡ phụ phát hiện thì ? Nàng mới thèm mạo hiểm chuyện ngu ngốc chẳng bù mất .
Mãi đến khi núi Thiên Lang vây quét, Chúc nương lưu lạc thả về nguyên quán, trở làng chài , con trai bà là Kính Nghĩa quả nhiên vẫn còn ở đó.
Kính Nghĩa bái một ông lão sư phụ, học chút phương t.h.u.ố.c chữa gãy xương, coi như nửa thầy lang du phương. Còn về việc tại lang thang hành nghề y bên ngoài, tất nhiên là vì bản lĩnh khoác lác quá lớn, nửa chữa bệnh nửa lừa đảo.
Phạm vi lang thang chỉ trong vòng mấy trăm dặm, nhưng , Chúc nương bảo xa hơn thử xem, về phía kinh sư Trường An.
Lăng gia quân mang phụ nữ là về hướng kinh sư.
Khi rời núi Thiên Lang, nàng và Chúc nương lén giấu ít đồ đáng giá, những thứ trở thành lộ phí cho Kính Nghĩa kinh.
Làm quen chuyện lừa đảo, Kính Nghĩa giỏi luồn lách ngóng, cộng thêm vốn chút phương t.h.u.ố.c chữa xương, lưu lạc thế nào cùng vài thầy t.h.u.ố.c giang hồ khác phủ Lỗ Hầu đang tìm thầy t.h.u.ố.c khắp nơi mời đến xem chân tật cho nữ công tử.
Phủ Lỗ Hầu nhà dễ lừa, bản lĩnh đủ, nhanh mời ngoài.
tin tức tới tay , phú quý ngập trời sắp giáng xuống.
Kính Nghĩa cứ thế ở trong kinh, tiếp tục ngầm ngóng, truyền tin về quận Đông Lai.
Sự chuẩn đằng đẵng, giày vò do dự, nàng mãi dám bước bước đó. Người điên chứ c.h.ế.t , ngộ nhỡ nhận nàng thì ?
Chúc nương khích lệ nàng, hối thúc nàng. Khi nhà họ Phùng tìm tới cửa, Chúc nương thoi thóp vẫn còn gọi nàng là "Thiếu Vi", đó là âm thanh cuối cùng Chúc nương để đời , gọi nàng bằng tên khác.
Nàng cứ thế biến thành khác, nơm nớp lo sợ kinh.
Nàng ít khi rời khỏi cung Tiên Đài, cũng chủ động tìm Kính Nghĩa. Mãi đến đông chí tế trời năm ngoái, nàng theo cung Tiên Đài khỏi thành tế đông, lúc trở về mưa lạnh cản đường, khi tạm nghỉ ở một đạo quán, Kính Nghĩa buổi tối đột nhiên xuất hiện.
Nàng vốn định bỏ một khoản tiền bịt miệng , thuyết phục rời khỏi Trường An. kẻ lòng tham đáy, tháng nào cũng đòi tiền, còn với nàng, đây trả nợ, là trả ơn. Nợ còn trả hết, ơn trả dứt, nàng nên cả đời dốc lòng báo đáp.
Chỉ là đưa cho nàng một cái tin thôi mà, mà quấn lấy nàng uy h.i.ế.p cả đời!
Còn cái gì Chúc nương liều c.h.ế.t trải đường cho nàng, đây càng là láo!
Minh Đan lâu chịu sự uy h.i.ế.p nhục nhã như , nghĩ đến bộ mặt lời lẽ của Kính Nghĩa, nàng cảm thấy uất ức phẫn nộ, bước nhanh, nhỏ giọng tự lẩm bẩm: "Cái gì mà liều c.h.ế.t trải đường cho ... Bà vốn bệnh, vốn sắp c.h.ế.t ! Đâu hại!"
Giờ nghĩ , Chúc nương sở dĩ giúp nàng, gì cũng là vì cho nàng, e là chẳng chút thật lòng nào, chẳng qua là mưu tính cho con trai bà mà thôi!
Rõ ràng nguy hiểm đều do một nàng gánh, bắt nàng nuôi dưỡng cái thứ tồi tệ ! Đây đại khái đều do Chúc nương tính toán cả !
Minh Đan đưa tay lau vệt ướt mặt, hít thở sâu, nuốt hết nước mắt còn trong.
Một mạch về đến nơi ở, Minh Đan đẩy cửa phòng, bên trong thắp đèn, một thiếu nữ mặc váy áo xanh xám đang cúi đầu lách, thấy nàng về, ngẩng đầu : "Phùng tiểu nương t.ử về , chỉ còn thiếu hai dòng nữa là chép xong!"
Minh Đan hờ hững gật đầu, nhiều với nàng .
Thiếu niên cùng trang lứa tuyển cung Tiên Đài đến hàng chục , ai cũng ai mới là hóa của thiên cơ. So với phận xa vời , thiên kim Hầu phủ như Minh Đan mới là sự tôn quý thực sự, khiến nhiều vây quanh nịnh nọt.
Khắp nơi đều nhân tình thế thái, Minh Đan hưởng thụ sự săn đón ở đây, nhưng nàng thực sự ghét chép những bài tập nhàm chán khó hiểu , tốn thời gian hại mắt. luôn tranh việc giúp nàng, nàng bèn yên tâm thoải mái buông tay.
Lúc , Minh Đan quỳ bàn trang điểm, tháo búi tóc đầu xuống, chải đầu đồ trang sức đẽ bàn, tâm trạng dần lên.
Nàng qua gương trang điểm, thiếu nữ phía vẫn đang , thế là cảm giác ưu việt từ khóe mắt đuôi mày lan tỏa .
Những tranh vỡ đầu để học, lộ mặt mặt các đạo trưởng quan . nàng mới cần, những thứ nàng đang sở hữu hiện giờ, là những thứ đám đến c.h.ế.t cũng với tới .
Thiếu nữ chép xong đặt bút xuống, thu dọn bàn sách cẩn thận, lúc mới sán gần Minh Đan, ân cần chải tóc cho Minh Đan, mắt kìm liếc những món trang sức .
Minh Đan để ý ánh mắt nàng , tuy trong lòng vui nỡ, nhưng vẫn lấy một cây trâm bạc ném qua: "Này, cái cho ngươi đeo."
Thiếu nữ nhận trâm, vô cùng vui mừng, càng thêm chăm chú chải tóc cho Minh Đan, vài tin tức gần đây, trong đó : "Bọn họ , Xích Dương tiên sư một hai ngày nữa là về ... Không đến lúc đó tiên sư đích chỉ điểm bài vở ?"
Minh Đan thấy danh hiệu , sắc mặt trong gương khẽ biến. Tên đạo nhân đó tướng mạo cử chỉ quỷ dị, mấy xuất hiện trong ác mộng của nàng.
so với Xích Dương đạo nhân, gần đây thường xuyên xuất hiện trong mơ của nàng hơn là một khác. Không, thể là , mà là quỷ, một con quỷ vô cùng hung ác.
Đêm nay, nàng mơ thấy con quỷ đó.
Trên núi Thiên Lang, tuyết lớn bay đầy trời, một cái bóng m.á.u me đầm đìa tới, mỗi bước đều để dấu m.á.u đỏ tươi nền tuyết.
Cái bóng cao lớn nhưng hung thần ác sát gần, trong tay còn xách đầu lâu của cha!
"Đừng g.i.ế.c !" Minh Đan hét lớn một tiếng, choàng tỉnh dậy, nỗi sợ hãi vẫn tan, nàng lẩm bẩm: "Ta bao giờ vẽ những lá bùa đó nữa, bao giờ vẽ nữa!"
Nàng gần đây học chút bùa chú thể trấn áp tà ma, thế là vẽ nhiều, dán tầng tầng lớp lớp lên gỗ khắc sinh thần bát tự của Thiếu Vi.
Ai ngờ trấn áp thì thôi, càng trấn áp, Thiếu Vi càng giấc mơ của nàng.
Có thể thấy hung dữ c.h.ế.t sẽ biến thành ác quỷ tà ma, một hung lệ như , c.h.ế.t chắc chắn là ác quỷ tà túy danh xứng với thực, pháp lực ắt sẽ thấp, chừng là ác bá một phương ở quỷ giới! Đâu mấy lá bùa bình thường là trấn áp ? Chỉ sợ trấn áp thành còn phản phệ!
Thật đáng ghét, lúc sống nàng sợ, c.h.ế.t còn nàng sợ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phung-tinh-nhat/chuong-77-nang-muon-len-kinh.html.]
Minh Đan lóc ngẩng mặt lên, thấy trong phòng tắt đèn tối om, mà bình phong dường như một bóng đen lay động.
Nàng sợ đến mức hét lên nữa, vớ đại một chiếc giày, đó là đôi giày mới nàng xong, giày đế kép thêu chỉ màu mũi tròn, khiến nàng thích buông tay, bèn để giường ngắm khi ngủ.
Lúc thì chẳng còn màng đến yêu thích nữa, nàng vớ lấy chiếc giày mới ném mạnh về phía bình phong, : "Ta sẽ đốt đồ cho ngươi, đốt thật nhiều thật nhiều đồ, ngươi đừng đến dọa nữa!"
Choang một tiếng, chiếc giày thêu chỉ màu mũi tròn bay đập bình phong bật , rơi xuống đất lăn lóc vài vòng.
Dưới ánh đèn lờ mờ, bàn tay một thiếu nữ nhặt lên đôi giày thêu chỉ màu mũi tròn vết mòn rõ rệt nhưng cọ rửa sạch sẽ, đặt lên bộ váy khúc cư đỏ trắng gấp gọn.
Dưới quần áo gấp gọn là tấm vải xanh trải , vải xanh gói buộc chặt, thành tay nải.
Tay nải xách lên giường, Thiếu Vi xuống, dùng nó gối đầu khi lên đường.
Đêm khuya đầu tháng Chạp, bốn bề tĩnh lặng lạ thường, đèn thổi tắt, Thiếu Vi vẫn hề buồn ngủ.
Nàng mở trừng đôi mắt một lúc lâu, tay trái chạm chiếc mặt nạ thần quỷ bên cạnh, bèn úp nó lên mặt.
Bóng đêm đen kịt như mực, đường nét mặt nạ thần quỷ mờ, chỉ đôi mắt đen hơn cả bóng đêm sáng quắc lấp lánh.
Đao ngắn càng bao giờ rời , luôn ở nơi tay thể chạm tới. Thiếu Vi đeo mặt nạ đó, tay cầm cán đao, tay trái nắm vỏ đao, hai thứ từ từ tách rời trong bóng đêm, phát tiếng tuốt vỏ khẽ khàng.
Lưỡi đao sắc bén hơn tuyết, loang một tầng hàn quang, chiếu rọi đồng t.ử thiếu nữ còn sắc bén hơn cả lưỡi đao.
Mây xám dày đặc bầu trời bên ngoài ánh đao ánh mắt rạch một đường, đột nhiên ào ào trút xuống cơn mưa đêm lạnh lẽo.
Mưa mãi đến sáng hôm vẫn dứt hẳn, chỉ từ màn mưa dày đặc chuyển thành mưa bụi mịt mù.
Thiếu Vi hẹn với Lưu Kỳ gặp ở đình Thái Thanh, ai ngờ mưa lạnh thế .
Thiếu Vi về phía đình Thái Thanh, nghĩ, mưa đường trong vườn khó , quá ẩm ướt lạnh lẽo, Lưu Kỳ lẽ sẽ qua. Nàng cứ đến xem , nếu thấy , nàng sẽ đến viện ở tìm , chân cẳng , nàng cũng sẽ trách móc.
Ai ngờ đến đình thấy trong đình bóng dáng thiếu niên khoác áo choàng xanh đó, chẳng đợi bao lâu, nàng trở thành đến muộn.
Lưu Kỳ bóng dáng nhẹ nhàng đội mưa bụi xuất hiện, hề che ô.
Mặt hồ nổi gió, thổi nghiêng một làn mưa bụi, những hạt mưa đọng lá sen khô nghiêng ngả đông tây, nước nhỏ tí tách xuống hồ, nàng chạy lạch bạch trong đình.
Hai mặt đình đều thả rèm trúc, A Á quỳ bồ đoàn đang đun , ấm sôi sùng sục bốc nghi ngút. Thiếu Vi bèn Lưu Kỳ đợi một lúc lâu , khỏi hỏi : "Mưa thế , ngươi đến sớm ?"
"Sợ nàng đến quá sớm." Lưu Kỳ , ánh mắt rơi tay nải vai Thiếu Vi, hỏi nữa: "Thực sự nghĩ kỹ ?"
Mười ngày , nàng với , nàng đưa một quyết định.
Quyết định đó quả nhiên trong dự liệu của .
Nàng ở đây, nàng lên kinh.
Nàng nàng tìm và nàng g.i.ế.c đều ở Trường An.
Nàng một nữa chọn đối mặt trực diện với nguy hiểm vì trốn tránh, điều chắc chắn mạo hiểm tột cùng. nàng , nàng sẽ hành động lỗ mãng nữa, sẽ đơn thương độc mã lao tường đồng vách sắt nữa, nàng mưu lược và đối sách chặt chẽ.
Hắn hỏi mưu lược gì đối sách gì, nàng vẻ mặt trịnh trọng đáp hai chữ: "Lừa ."
Nàng đến Trường An lừa , lừa đời, trong đó bao gồm cả thiên t.ử ban quyền lực cho những kẻ đó.
Nàng lừa gạt đời và thiên tử, đeo chiếc mặt nạ thần quỷ , giả những thần quỷ chịu mở mắt.
Thiếu Vi gần đây tìm hiểu kỹ các loại quan chế lễ chế, rằng thiên t.ử hiện nay, ngoài các danh hiệu độc lập như Quốc sư Tiên sư thì là Tam công Cửu khanh, mà đầu Cửu khanh là Thái thường tự khanh.
Thái thường tự chỉ quản lý văn hóa học chính các nơi, mà còn chưởng quản lễ tế trời đất, thần quỷ và cát hung. Trong tự đặt chức Thái chúc, địa vị chỉ Thái thường tự khanh. Thái chúc thời nay còn dân gian gọi là Đại vu thần, chịu trách nhiệm giao tiếp thần linh, tế tự xã tắc sơn hà.
Hiện nay chức Thái chúc của Đại Càn bỏ trống nhiều năm, là do mãi vu nữ na sư xuất sắc xuất hiện.
Thái thường tự cứ ba năm một , đều lệnh cho các địa phương tuyển chọn na sư vu nữ. Vu na khởi nguồn từ phương Nam, nên hai châu bộ Kinh Châu và Giao Chỉ cứ ba năm đều cống nạp mười vu giả Thái thường tự phục vụ, quận Vũ Lăng cũng trong phạm vi đó.
Thiếu Vi bảo Lưu Kỳ sắp xếp cho nàng, nàng kinh với phận vu nữ phương Nam.
Trước khi Lưu Kỳ đồng ý với nàng kể cho nàng một đoạn chuyện cũ, hỏi nàng tại chức Thái chúc bỏ trống nhiều năm, Đại Càn mãi Đại vu thần nữa ...
Một là vì vu giả thập phần xuất sắc xuất hiện, hai là do Đại vu thần nhiệm kỳ lén lút cấu kết với một sủng phi, dùng vu thuật ám hại trưởng của là Lưu Cố, vì thế chọc giận long nhan, xử cực hình c.h.ế.t.
Thái chúc vạn vu nữ bình thường cũng , đều trong vùng đất giữa chính trị quốc gia và thần quỷ, sống c.h.ế.t thường chỉ trong một ý niệm của đế vương.
Thiếu Vi chủ ý định, vì đoạn chuyện cũ trong miệng Lưu Kỳ mà d.a.o động, nàng hỏi Lưu Kỳ: "Ta mạo hiểm, nhưng sống c.h.ế.t của ai mà chẳng trong một ý niệm của đế vương?"
Đế vương một lời, vu giả thể c.h.ế.t, trữ quân cũng thể c.h.ế.t.
Nghĩ như , Hoàng đế quả thực bá đạo muôn phần. Thiếu Vi nhớ đến từng thảo luận với Khương Phụ về cách táo bạo "thiên t.ử cũng đang lừa ", càng cảm thấy lẽ thẳng khí hùng. Kẻ lừa đảo lý lẽ như , đáng để nàng lừa một vố, kẻ lừa lừa .
Lúc đó thấy Lưu Kỳ gì, nàng tưởng nhầm vui khi để nàng lừa phụ hoàng , tiếp đó loạn phá hỏng giang sơn nhà họ Lưu bọn họ, bèn : "Cũng thể là lừa, bản lĩnh thật mà."
Thấy nàng nghĩ lệch, Lưu Kỳ cũng sửa, chỉ thuận thế hỏi: "Là bản lĩnh thế nào?"
Nàng : "Chỗ dựa thể cho ngươi, cũng bí mật của riêng chứ."
Lưu Kỳ , cái gì gọi là cũng bí mật của riêng ? Nàng rõ ràng luôn nhiều bí mật, nhiều đếm xuể.
đại khái thể tưởng tượng chỗ dựa của nàng, tám chữ cảnh báo năm xưa, đủ thấy chỗ phi phàm .
Hắn đương nhiên , nàng tuy sợ mạo hiểm, nhưng cũng sẽ hành động mù quáng, nếu đó là mạo hiểm mà là tìm c.h.ế.t. Nàng sợ c.h.ế.t, nghĩ rằng cũng tuyệt đối sẽ c.h.ế.t uổng.
Hắn chỉ chịu trách nhiệm giảng giải lợi hại rõ hơn với nàng, nhưng cách nào đổi nàng. Thế là nhận lời sắp xếp việc cho nàng, và bảo nàng trong thời gian đó hãy suy nghĩ kỹ thêm.
Mà lúc đây, trong đình Thái Thanh, câu trả lời của nàng là: "Ta mang cả tay nải theo , ngươi còn hỏi nghĩ kỹ ? Đương nhiên nghĩ kỹ ."
Câu trả lời kiểu và giọng điệu kiểu khiến Lưu Kỳ nhịn một cái, đột nhiên mang chút tò mò hỏi: "Có thể cho , tại ở ?"