Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 101: Phế Vật

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:56
Lượt xem: 297

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tri Phi hít một thật sâu, cố gắng bình tĩnh hỏi:

"Còn lý do thứ ba là gì?"

"Ta nhận hai ngàn lượng bạc của Quý Lăng Xuyên. Nhận tiền của thì trừ tai họa cho , đây là cái đạo nghĩa cơ bản của nghề hóa giải tâm ma. Lão phu nhân tin tưởng cho thấy tâm ma của bà, thì dốc hết sức để hóa giải nó cho bằng ."

Yến Tam Hợp cúi đầu, lầm bầm trong miệng: "Những chuyện , ngươi mà hiểu ."

"Ngươi thì hiểu chứ!"

Tạ Tri Phi nàng từ cao xuống, ánh mắt rực lửa như thiêu đốt đối diện.

Cái nha đầu rõ ràng tâm địa thiện lương, mềm lòng, thế mà lúc nào cũng trưng cái bộ mặt lạnh như băng. Có ngốc cơ chứ?

"Yến Tam Hợp, bây giờ ngươi thể bình tĩnh hết câu ?"

"Ngươi thể buông tay ?"

Nha đầu tuy thấp hơn cả một cái đầu, nhưng khí thế áp đảo thì cao hơn một cái đầu. Tạ Tri Phi khẽ bất lực, buông lỏng tay .

"Thế , chúng chia hai đường."

"Hai đường như thế nào?"

"Võ công và khinh công của Chu Thanh và Hoàng Kỳ đều , sẽ bảo họ lập tức phi ngựa về kinh thành lo liệu."

"Còn ngươi và cái tên phế vật ...”

Yến Tam Hợp trố mắt kinh ngạc: "Muốn theo chúng ?"

Tạ Tri Phi gật đầu chắc nịch: "Phải theo chứ."

Yến Tam Hợp: "Không chỗ để thương lượng ?"

Tạ Tri Phi thẳng mắt nàng, lắc đầu: "Không !"

Yến Tam Hợp liếc "tên phế vật" Bùi Tiếu, Tạ Tri Phi, nhạt một tiếng:

"Được . Ở khách điếm nghỉ ngơi sức đúng ba canh giờ, đó xuất phát."

Bùi Tiếu mở to hai mắt, chỉ tay bóng lưng Yến Tam Hợp đang xa, chỉ chính , giọng run run hỏi:

"Tạ Ngũ Thập, nàng 'phế vật'... là đang ám chỉ..."

"Ngươi đấy!"

"Tên phế vật" bày vẻ mặt đau khổ như cha c.h.ế.t, chỉ đ.â.m đầu tường cho xong.

Nhục nhã quá mất!

Tạ Tri Phi đẩy một cái: "Thôi , đừng ngẩn đó nữa. Chỉ ba canh giờ thôi, chúng còn cả núi việc đấy."

Bùi Tiếu vẫn hồn cú sốc sỉ nhục, lầm bầm: "Làm gì nữa chứ? Chẳng các ngươi sắp xếp xong xuôi hết cả ?"

Lần đến lượt Tạ Tam gia bày vẻ mặt "sống bằng c.h.ế.t".

Cái vị tổ tông hình như nghiện phế vật thật !

---

Tạ Tri Phi trở khách điếm, đảo mắt quanh thì Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn biến mất dạng.

"Người cả ?"

Chu Thanh đáp: "Hai vị cô nương phòng nghỉ ngơi ạ."

"Còn bà Trần?"

"Cũng ngủ ạ."

Tạ Tri Phi hít sâu một để trấn tĩnh, tự nhủ bản hoảng loạn, chuyện cần sắp xếp thật chu , thỏa.

Hắn sang lệnh cho hai thị vệ Binh Mã Tư: "Hai ngươi chờ bà Trần tỉnh dậy thì hộ tống bà về nhà an ."

Hai thị vệ đồng thanh đáp: "Vâng thưa Tam gia."

"Lên lầu tìm một phòng nghỉ ngơi ."

"Vâng!"

"Chu Thanh, Hoàng Kỳ, hai ngươi đây."

Tạ Tri Phi vén vạt áo bào, xuống bên chiếc bàn vuông: "Ngồi xuống cả ."

Chu Thanh và Hoàng Kỳ hiểu chuyện gì, đầy thắc mắc cũng kéo ghế xuống.

"Tình thế cấp bách, ngắn gọn thôi."

Tạ Tri Phi nghiêm giọng: "Hai ngươi chịu khó vất vả một chút, lập tức lên đường phi ngựa suốt đêm về kinh thành."

Chu Thanh biến sắc: "Tam gia, còn ngài thì ?"

Tam gia giơ tay lên ngăn , hiệu cho khoan hãy hỏi.

"Sau khi Hoàng Kỳ về đến kinh thành, việc đầu tiên là báo cáo với Lão gia nhà ngươi một tiếng, rõ là Minh Đình lôi kéo việc riêng . Nhờ Lão gia nhà ngươi đến nha môn xin nghỉ phép dài hạn giúp Minh Đình. Sau đó ngươi đến chỗ Mai Nương lấy ba ngàn lượng bạc mang ."

Hoàng Kỳ vội hỏi: "Tam gia, lấy ngân phiếu là tiền mặt ạ?"

"Cả hai!" Tạ Tri Phi sang Chu Thanh: "Ngươi về bẩm báo với Lão gia, Lão phu nhân và cả Đại ca một tiếng."

Chu Thanh: "Còn bên Binh Mã Tư thì ạ? Có cần xin nghỉ ?"

"Có chứ!" Tạ Tri Phi dặn dò: "Ngươi âm thầm chọn năm sáu thủ nhất trong sở để cùng."

Lời còn dứt, Bùi Tiếu nhảy dựng lên phản đối:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-101-phe-vat.html.]

"Tạ Ngũ Thập! Năm sáu thì mà đủ ? Chính mồm ngươi bảo điều động cả trăm cơ mà, giờ nuốt lời thế hả?"

Tạ Tri Phi phiền đến phát điên, phắt dậy túm lấy cổ áo :

"Ta cũng mang cả trăm lắm chứ, nhưng chuyện thể để lộ ngoài ?"

"Hả?"

Câu như một nhát búa tạ giáng mạnh đầu Bùi Tiếu, khiến bừng tỉnh.

, việc tuyệt đối thể để lộ phong thanh. Lỡ như tai mắt của Hán Vương đ.á.n.h thì chẳng là tự chui đầu rọ, nguy hiểm trùng trùng ?

Bùi Tiếu đảo tròng mắt lia lịa, đột nhiên nảy một ý tưởng táo bạo.

"Tạ Ngũ Thập, một sáng kiến , ngươi ?"

"Tổ tông của ơi, đến nước , rắm thì mau thả , coi như van xin ngươi đấy, ?"

"Tăng Lục Đạo quản lý hàng ngàn vạn ngôi chùa lớn nhỏ khắp Đại Hoa. Khu vực Nam Trực Lệ, Bắc Trực Lệ thì Bùi Thiện Thế đều đích khảo sát . Riêng vùng Lưỡng Quảng, Lưỡng Hồ vì núi cao đường xa, khó khăn nên cứ nữa mãi ."

"Ý ngươi là..."

"Nếu khác nghi ngờ thì chúng diễn cho trọn vai." Bùi Tiếu khẩy đầy đắc ý: "Cả cái kinh thành ai chẳng Tạ Tam gia ngươi là tên quỷ đoản mệnh ốm yếu. Ngươi cứ lấy cớ bệnh tật tái phát thể ngoài, còn thì danh chính ngôn thuận tuần tra các chùa chiền ở vùng Lưỡng Quảng."

"Thế mang theo của Binh Mã Tư nữa ?"

"Không cần mang theo ai cả."

Bùi Tiếu gật đầu hiệu với Hoàng Kỳ: "Ngươi về báo với Tả Thiện Thế đại nhân một tiếng giúp ."

Hoàng Kỳ ấp úng: "Gia..."

"Cái thằng đần độn !" Bùi Tiếu cốc đầu một cái: "Bùi đại nhân cho , chả mừng húm lên chứ, cảm ơn còn kịp nữa là."

"Gia!" Hoàng Kỳ oan ức: "Tiểu nhân chỉ định hỏi là cần mang theo quan ấn thôi mà!"

"Ta mắng sai ?" Bùi Tiếu nhất quyết nhận sai: "Không quan ấn thì Gia của ngươi chùa ăn chực uống chực kiểu gì? Làm huy động võ tăng bảo vệ? là đồ đầu đất!"

Hoàng Kỳ mắng xối xả, cúi gằm mặt xuống, bĩu môi đầy tủi .

"Tạ Ngũ Thập, ngươi thấy sáng kiến của thế nào?"

Tạ Ngũ Thập chỉ tung hô lên trời xanh, hứng lấy tung lên nữa.

"Ý tưởng ... vô cùng tuyệt vời!"

Tạ Tri Phi buông tay , nghiêm trang vuốt phẳng nếp nhăn áo cho bạn, tán thưởng: "Rất !"

"Chu Thanh, mài mực!"

"Vâng!"

"Chỉ khen mỗi một câu thế thôi ?" Bùi Tiếu hụt hẫng.

Ngóng cổ đợi mãi thấy khen thêm câu nào, Bùi Tiếu đành ngậm ngùi cúi xuống xem bạn gì.

“Viết cho ai đấy?"

Tạ Tri Phi cầm bút lông, chấm đẫm mực, xuống hai chữ rồng bay phượng múa: Hoài Nhân.

"Ngươi lời gì nhắn gửi cho ?" Hắn ngẩng đầu hỏi.

Bùi Tiếu tắt hẳn nụ cợt nhả, trầm ngâm: "Nhiều lắm. Ngươi thể để dành chỗ cho vài câu ?"

"Chỉ một câu thôi."

"Tạ Ngũ Thập! Mẹ kiếp nhà ngươi đúng là tên khốn nạn! Một câu thì bõ bèn gì, trong lòng ông đây cả trăm câu với đây ."

"Rốt cuộc ngươi ?"

"Hai chữ: Bảo trọng!"

"Ngươi 'Bảo trọng', sẽ là 'Sức khỏe', cho nó vần điệu, đỡ để ngươi chê thư khô khan."

Thấy Bùi Đại nhân mặt biến sắc, há miệng định c.h.ử.i thề, Tạ Tri Phi nhanh chân đá m.ô.n.g một cái.

"Thu hồi câu lúc nãy. Chuyến , ngươi là công lớn nhất đấy, Bùi Đại nhân ạ."

Bùi Tiếu lườm một cái cháy mắt.

Lời mặt thì tác dụng ch.ó gì? Sao cho cái bà đồng họ Yến !Để cho nàng sáng mắt mà xem!

---

Trong phòng ngủ.

Yến Tam Hợp giường, cơ thể mệt mỏi rã rời đến cực hạn, nhưng đầu óc vẫn cuồng ngừng nghỉ.

Lý Bất Ngôn chống tay nửa nửa nàng, hỏi: "Không yên tâm ?"

"Sao ngươi ?"

"Lúc ngươi lo lắng, ngươi cứ cứng đờ như xác c.h.ế.t ."

Lý Bất Ngôn bước xuống giường, lục lọi trong tay nải tìm một chiếc khăn tay sạch sẽ, nhét tay Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp nắm chặt chiếc khăn, xoay ôm lấy cánh tay Lý Bất Ngôn, giọng thỏ thẻ: "Tâm ma từ tận năm mươi năm , bao giờ gặp ca nào khó như thế . Ta sợ... lực bất tòng tâm."

"Nói bậy nào! Tâm ma của chẳng cũng nhờ ngươi hóa giải đó ."

Lý Bất Ngôn vỗ vỗ nhẹ lưng nàng an ủi.

"Bà mang tâm ma bao nhiêu năm cơ chứ, mà câu chuyện của bà còn ly kỳ, quái đản đến thế, mấy ai tin? Vậy mà cuối cùng ngươi chẳng cũng giúp bà đóng nắp quan tài ."

 

Loading...