Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 104: Lật Xe

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:10:59
Lượt xem: 266

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp thấy động tĩnh bất thường phía , vội đầu . Ánh mắt nàng trợn tròn kinh ngạc.

Không ngờ... chiếc xe ngựa lật nhào!

Nàng vội vàng đầu ngựa, phi nước đại .

Đến gần mới phát hiện bánh xe bên trái sụp hố, lún sâu xuống một cái mương. Một con ngựa kéo xe cũng rơi xuống theo, đang giãy giụa phát tiếng hí t.h.ả.m thiết. Con ngựa còn thấy tiếng kêu cứu của đồng loại cũng trở nên hoảng loạn, liên tục dậm chân, đá móng xuống đất đầy bất an.

"Có chuyện gì ?" Nàng lớn tiếng hỏi.

"Không nữa." Tạ Tri Phi nhảy xuống xe một cách chật vật, bùn đất lấm lem: "Yến Tam Hợp, ngươi giúp trấn an con ngựa một chút."

Yến Tam Hợp gật đầu, gọi với trong xe: "Bùi Minh Đình, Lý Bất Ngôn, hai các ngươi ?"

"Vẫn còn sống!"

Lý Bất Ngôn dùng cả tay lẫn chân bò lồm cồm từ trong xe , chạm đất quỳ rạp xuống xem xét tình hình, c.h.ử.i đổng lên:

"Ta đệt cả tông ti họ hàng nhà nó! Đứa ch.ó c.h.ế.t nào mất dạy đào một cái hố bẫy ngay giữa chốn đồng m.ô.n.g quạnh, ch.ó ăn đá gà ăn sỏi thế chứ? là cái thứ thất đức!"

Trong xe, Bùi Tiếu đang bò một nửa thì khựng .

Người giống thế nhỉ? Mắng c.h.ử.i sướng tai ghê!

Tạ Tri Phi xổm xuống bên cạnh Lý Bất Ngôn: "Thế nào? Có thương ở ?"

Lý Bất Ngôn lắc đầu, dậy phủi bụi. Nàng , thấy Bùi Tiếu đang gian nan bò chậm chạp như rùa bò, bèn đưa tay túm lấy cổ áo , xách khỏi xe nhẹ như xách một con gà con.

"Bùi Đại nhân thương ở đấy?"

Tâm hồn tổn thương sâu sắc tính ? Mà ngươi xách giỏi như hả?

Bùi Đại nhân lảo đảo mấy cái mới vững : "Giờ tính đây?"

Tạ Tri Phi vuốt nước mưa mặt: "Dù thế nào cũng tìm cách đưa xe ngựa lên . Yến Tam Hợp, ngươi thấy thế nào?"

Yến Tam Hợp vỗ vỗ lưng con ngựa đang hoảng sợ để trấn an, đáp: "Không sai."

Tạ Tri Phi lệnh: "Minh Đình, hai chúng xuống đẩy."

"Khoan , yên hết đấy, để xem." Lý Bất Ngôn vòng quanh xe ngựa hai vòng, quan sát kỹ lưỡng với Tạ Tri Phi: "Cắt đứt dây cương , giải thoát cho con ngựa lên ."

Tạ Tri Phi: "Ngươi chắc chứ?"

Lý Bất Ngôn chẳng thèm trả lời, rút thanh nhuyễn kiếm bên hông c.h.é.m phăng dây cương cái "phập": "Phải chắc chứ!"

Con ngựa cởi bỏ gánh nặng liền vùng vẫy, cố nhúc nhích mấy cái trong mương nhưng vẫn tài nào nhảy lên .

"Kéo ngựa lên!"

Lý Bất Ngôn và Tạ Tri Phi hiểu ý. Một kéo chân , một đẩy m.ô.n.g , hì hục một hồi cuối cùng cũng lôi con ngựa tội nghiệp lên bờ.

"Tiểu thư dắt ngựa , giữ chặt đừng để nó chạy mất."

Lý Bất Ngôn nhảy tót xuống mương, chỉ huy dõng dạc: "Tam gia phía , chốt ở phía , Bùi Đại nhân giữa. Ta hô một hai ba, cùng dùng sức nhé."

Mưa to gió lớn tát mặt rát buốt, thế mà Bùi Đại nhân vẫn còn tâm trạng thắc mắc: "Tại ở giữa?"

"Phần đầu xe nặng nhất, chỗ ngoại trừ Tạ Tam gia sức dài vai rộng thì ai đỡ nổi . Đuôi xe là mấu chốt để đẩy lên, chút võ công nên đảm nhận . Còn về phần giữa..." Lý Bất Ngôn chép miệng, lười giải thích: "Tự nghĩ !"

Bùi Tiếu tức đến mức chỉ lao bóp cổ nàng cho bõ ghét.

"Được ." Tạ Tri Phi xổm xuống thế tấn: "Đừng nhảm nữa, việc !"

Bùi Tiếu nén cục tức bụng, lầm lũi vị trí giữa.

Lý Bất Ngôn hô lớn: "Nghe chỉ huy đây! Một... hai... ba!"

"Lên!"

"Một... hai... ba!"

"Lên nào!"

"Một... hai... ba!"

"Lên!"

Chiếc bánh xe nặng nề cuối cùng cũng trượt lên khỏi miệng hố, rơi bịch xuống mặt đường. Trái tim đang treo lơ lửng của cũng rơi xuống theo.

Mưa càng lúc càng xối xả, nặng hạt hơn. Ai nấy đều ướt sũng như chuột lột.

Tạ Tri Phi vỗ vai Yến Tam Hợp: "Lên xe tránh mưa ."

Yến Tam Hợp hai tay đang giữ dây cương hai con ngựa: "Thế còn ngựa thì ?"

Tạ Tri Phi giằng lấy dây cương từ tay nàng: "Ngươi cần lo, khắc cách. Mau lên xe ."

Yến Tam Hợp cũng chẳng khách sáo với , dùng ống tay áo quệt nước mưa mặt chui tọt trong xe đầu tiên.

"Từ từ! Chờ ! Cởi giày hẵng lên chứ!" Bùi Tiếu ở bên ngoài sốt ruột hét toáng lên: "Chăn đệm của ..."

Ôi trời ơi, cái đám phá hoại !

...

Một lát .

Kẻ "phá hoại" cuối cùng là Tạ Tam gia cũng chui tọt trong xe. Không gian vốn nhỏ hẹp nay càng thêm chật chội, bức bối.

Bốn con bó gối, im lặng , co ro vì lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-104-lat-xe.html.]

Yến Tam Hợp tựa đầu vách xe, rũ mi mắt xuống, hỏi: "Sắp xếp thỏa ?"

Tạ Tri Phi lắc đầu, đưa tay vuốt nước mưa đang chảy ròng ròng mặt: "Chẳng chỗ nào để trú cả. Trên xe hai cái áo tơi đấy, dùng tạm đỡ chút nào chút ."

Phì!

Lý Bất Ngôn nhịn bật thành tiếng.

Bùi Tiếu đống chăn đệm ướt sũng m.ô.n.g mà tim rỉ máu: "Đã t.h.ả.m hại thế mà ngươi còn ?"

Lý Bất Ngôn lờ , dùng khuỷu tay huých nhẹ Yến Tam Hợp: "Tiểu thư xem kìa, hai bọn họ trông giống hai con gà vặt lông trụng nước sôi ?"

Yến Tam Hợp khẽ ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm ánh mắt của Tạ Tri Phi. Đôi mắt ướt sũng nước, những giọt mưa còn đọng long lanh hàng mi dài.

Khóe môi nọ cong lên, cũng bật theo.

"Lý Bất Ngôn, mắt cô nương vấn đề . Ba chúng lăn lộn bùn lên, gọi là 'gà hoa' mới đúng. Chỉ tiểu thư nhà cô sạch sẽ một chút thì mới gọi là gà luộc thôi."

Bùi Tiếu đảo mắt một vòng, lắc đầu ngán ngẩm: "Tạ Ngũ Thập, mắt ngươi cũng hỏng nốt . Rõ ràng là hai con gà trống và hai con gà mái."

"Mắt Bùi Đại nhân mới là tệ nhất đấy." Lý Bất Ngôn ngặt nghẽo khép miệng: "Rõ ràng là hai con 'gà con' và hai con gà con."

Tạ Tri Phi: "Ai là gà con hả?"

Bùi Tiếu: "Ai gà con?"

Phì!

Yến Tam Hợp nhịn , bật khẽ.

Lúc ...

Bên ngoài xe, mưa vẫn trút xuống xối xả, màn đêm đen kịt bao trùm vạn vật. Bên trong xe, viên Dạ Minh Châu đặt ở một góc tỏa ánh sáng dìu dịu, mờ ảo.

Thiếu nữ cả ướt đẫm, sắc mặt tái nhợt, tóc mai bết bát nước mưa, nhưng đôi mắt đen láy sáng bừng lên lấp lánh theo nụ hiếm hoi của nàng.

Giống như giếng nước cạn khô bỗng nhiên tia nắng mặt trời chiếu rọi xuống tận đáy. Giống như giữa khu rừng già sương mù dày đặc bỗng làn gió mát lành thổi qua, xua tan u ám.

Tạ Tam gia đến ngẩn ngơ.

Có vô âm thanh hỗn tạp của mưa gió bên ngoài lọt tai, nhưng trong đầu lúc chỉ vang vọng duy nhất một ý nghĩ: Nàng lên... trông cũng .

Bùi Tiếu im lặng mặt sang hướng khác. Bà đồng mà cũng nữa cơ ?

Trong xe ngựa bỗng chốc rơi một lặng.

Sự im lặng khiến Yến Tam Hợp chợt nhận từng thoải mái như mặt lạ. Cảm giác ngượng ngùng kịp dâng lên thì một ý nghĩ khác vụt đến chiếm lấy tâm trí nàng.

Không đúng! Trên quan đạo tại cái hố bẫy như thế ?

Nàng trầm mặc một lát nghiêm giọng : "Mưa thể trú mãi . Chúng nhanh lên, ngay lập tức."

Không khí trong xe đang yên ắng bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Mọi đều biến sắc mặt.

Ngoại trừ Bùi Tiếu.

Bùi Tiếu ngơ ngác hỏi: "Yến Tam Hợp, tại gấp thế? Đang mưa to thế mà."

Yến Tam Hợp như thấy câu hỏi ngớ ngẩn đó, ánh mắt nàng thẳng Tạ Tri Phi đầy ẩn ý: "Trên quan đạo mà hố bẫy đào sẵn, chắc chắn là do con ."

Phản ứng của Tạ Tri Phi cực nhanh nhạy: "Kẻ thể đào hố bẫy xe ngựa thì chắc chắn là bọn trộm cắp vặt vãnh hộ gia đình nhỏ lẻ."

"Chốn đồng m.ô.n.g quạnh hoang vu thế , xem kẻ chặn đường cướp của ." Lý Bất Ngôn sờ tay xuống thắt lưng, nơi giấu vũ khí.

Bùi Tiếu định mở miệng hỏi thêm thì Yến Tam Hợp tiếp: "Lúc mưa đang to nên bọn chúng cũng cầm chân. Chỉ cần mưa tạnh là chúng sẽ lập tức hành động ngay."

Tạ Tri Phi gật đầu: "Cho nên, chúng nhân lúc tẩu thoát một bước."

Lý Bất Ngôn nhướng mày đầy vẻ thách thức: "Không trốn cũng mà. Dù một chấp cả mười mấy tên Cẩm Y Vệ còn chẳng , mấy tên sơn tặc tép riu núi thì càng cần sợ."

Yến Tam Hợp kiên quyết: "Tình hình địch rõ, thể mạo hiểm đ.á.n.h bừa . Trốn là thượng sách."

Tạ Tri Phi lo lắng: "Chỉ sợ phía vẫn còn hố bẫy nữa, xe ngựa thể tiếp ."

Lý Bất Ngôn: "Ba con ngựa, bốn , chia thế nào đây?"

Yến Tam Hợp: "Ta và Bất Ngôn cưỡi chung một con."

Tạ Tri Phi: "Minh Đình cưỡi ngựa, sẽ cưỡi chung con ngựa khỏe nhất ."

"Cái gì gọi là cưỡi?" Bùi Tiếu tự ái.

"Đàn ông con trai mà thể mở miệng ' ' ?"

Bùi Đại nhân định cãi thì Lý Bất Ngôn chặn họng: "Ta tiên phong dò đường, nếu gặp nguy hiểm sẽ hiệu cảnh báo."

Yến Tam Hợp thúc giục: "Chuyện do dự, hành động ngay lập tức."

"Chờ !" Tạ Tri Phi dặn dò: "Giảm bớt hành lý tối đa, chỉ mang theo ngân phiếu và lương khô thôi, những thứ cồng kềnh vứt hết . Chỉ cần cầm cự hai ngày là Chu Thanh sẽ đuổi kịp chúng ."

Lý Bất Ngôn: "Đồng ý."

Yến Tam Hợp: "Đồng ý."

Tạ Tri Phi chốt hạ: "Hành động!"

Bùi Đại nhân: "..." A a a a a! Các cho câu nào thế?

---

 

Loading...