Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 107: Mất Tiền

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:02
Lượt xem: 273

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cho nên, ý ngươi là đại nhân chấp tiểu nhân chứ gì?"

Bùi Tiếu bày vẻ mặt thấm thía: "Ngươi đừng thấy cái tên nhóc đó hô mưa gọi gió, vẻ tài giỏi thế thôi, chứ cho cùng cũng chỉ là một con quỷ đoản mệnh, ốm yếu bệnh tật mà thôi."

"Hắn bệnh gì?"

Nhìn , ! Ta tung cái tin 'quỷ đoản mệnh' là bà đồng họ Yến tò mò ngay tắp lự.

Bùi Tiếu nén chút đắc ý trong lòng, thì thầm: "Bệnh từ trong bụng , chữa mãi khỏi. Năm mười một tuổi dầm mưa một trận, suýt nữa thì chầu ông bà ông vải , may mà lóc ỉ ôi quá nên Diêm Vương mới thả cho về đấy."

Yến Tam Hợp: "..." Ngươi mà cũng năng lực cải t.ử sinh cơ ?

Bùi Tiếu thấy ánh mắt mờ mịt của nàng thì càng thêm hăng hái: "Ngươi đoán xem đầu óc bình thường ? Đến là bạn nối khố mà còn chẳng hiểu nổi nữa là. Lúc nãy còn đuổi cút đấy, kiếp, trái tim đau đớn quá chừng!"

Vẻ mặt Bùi Tiếu đau khổ tột cùng, như thể tình phụ bạc.

" nỡ tính toán so đo với . Chắc chắn là thể , dù chúng cũng chơi với từ cái thời còn cởi truồng tắm mưa cơ mà."

Không khí bỗng nhiên trở nên là lạ.

Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên. Người đàn ông "từng cởi truồng tắm mưa" đang khoanh tay ngực, lười biếng dựa khung cửa, ánh mắt Bùi Tiếu sắc lạnh như g.i.ế.c .

"Haizzz, ngươi lo kể chuyện xưa tích cũ mà cứ cái gì thế..."

Bùi Tiếu đầu theo hướng của nàng, giật b.ắ.n hét toáng lên, mặt biến sắc liên tục như tắc kè hoa. Cuối cùng, c.h.ử.i ổng lên:

"Tạ Ngũ Thập! Nửa đêm canh ba ngươi lù lù xuất hiện ở đây giả thần giả quỷ cái gì hả? Ta thấy đầu óc ngươi đúng là vấn đề thật đấy!"

Tạ Ngũ Thập: "..."

Bùi Tiếu ném đôi giày ướt n.g.ự.c bạn.

"Xin cô nương nhà đàng hoàng ! Một thằng đàn ông sức dài vai rộng soi mói chuyện ăn uống của phụ nữ, ngươi thấy thế hả?"

Tạ Ngũ Thập: "..."

"Bĩu môi cái gì mà bĩu môi? Ta đ.á.n.h ngươi là nể tình từng thấy ngươi mặc quần thủng đ.í.t chạy nhong nhong đấy nhé."

Bùi Tiếu tới bên cạnh , nháy mắt hiệu đầy ẩn ý.

Huynh , bắc thang cho ngươi đấy, liệu mà leo xuống cho khéo .

Còn nữa! Đó là bà đồng đấy, chúng đắc tội nổi , cung phụng như bà cô tổ mới !

Tạ Ngũ Thập: Sao tâm trạng bây giờ phức tạp thế nhỉ? Vừa đ.ấ.m c.h.ế.t tên , gọi một tiếng tổ tông cho xong chuyện?

"Tổ tông" vung tay áo bỏ , để trong phòng bếp hai con : một mặt lạnh tanh xổm bên bếp lửa, một ngượng ngùng dựa cửa.

Tạ Tri Phi trân trân một lúc cũng xổm xuống, giọng thản nhiên: "Vừa đúng. Xin ngươi. Minh Đình đúng đấy, đầu óc dạo cho lắm."

Yến Tam Hợp rũ mắt, đáp lời.

Tạ Tri Phi c.ắ.n môi, cũng chẳng tiếp thế nào cho .

"Đây là cái miệng bôi mật của ngươi đấy ?"

"Hả?"

Tạ Tri Phi ngớ , sắc mặt biến đổi liên tục. Đang định vắt óc tìm lời ý để dỗ dành thêm vài câu thì giọng Yến Tam Hợp lạnh lùng vang lên:

"Miếng cơm theo thói quen để thừa . Thói quen từ nhỏ , sửa ."

Tạ Tri Phi đăm chiêu nàng, lâu vẫn gì.

Yến Tam Hợp chằm chằm đến phát bực: "Đã sửa . Không phiền Tam gia bận tâm nữa."

"Sau nếu ăn thì đừng ăn." Ánh mắt Tạ Tri Phi bỗng trở nên dịu dàng lạ thường: "Chúng thiếu thốn đến mức tiếc rẻ một miếng cơm thừa . Ngươi cần ép buộc bản ."

Yến Tam Hợp khựng .

Không hiểu khi câu , trong lòng nàng dâng lên một nỗi chua xót. Nàng chợt nhớ tới tổ phụ.

Cũng là bên mâm cơm đạm bạc, cũng là miếng cơm thừa , hốc mắt nàng rưng rưng lệ, cố gắng ép bản nuốt trôi miếng cơm khô khốc.

Làm thể bỏ mứa chứ? Mỗi một hạt gạo trong nhà đều là mồ hôi nước mắt, quần áo tổ phụ vá chằng vá đụp, giặt đến sờn rách cả mà vẫn tiền mua bộ mới.

"Con ." Yến Hành xoa đầu nàng, giọng trầm ấm: "Người sống đời, ăn bao nhiêu cơm, hưởng bao nhiêu phúc, chịu bao nhiêu khổ đều định cả . Chúng cần ép uổng bản quá mức , con nhé."

Có thể ép ?

Lặn lội đường xa trong mưa gió bão bùng, bất chấp sống c.h.ế.t như thế , ngoài việc vì Quý Lão phu nhân và Quý gia , thì nàng còn vì chính bản nữa. Nàng sớm hóa giải tâm ma , để hy vọng thêm chút manh mối về quá khứ bí ẩn của .

Bàn tay đang cầm chiếc giày hơ lửa bỗng nhiên trống rỗng.

Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên.

Tạ Tri Phi đang lắc lắc đôi giày gấm của nàng tay, giọng trêu chọc: "Ngoài miệng bôi mật thì hơn đấy. Bôi nhiều mật quá, giày sắp cháy khét lẹt đây ."

Liên quan quái gì đến ngươi!

Yến Tam Hợp giật phắt chiếc giày , lườm một cái sắc lẻm mặt chỗ khác.

"Yến Tam Hợp, ngươi mà cũng lườm nguýt nữa cơ ?" Tạ Tri Phi phá lên ha hả, tiếng càn rỡ vô lễ.

"Không !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-107-mat-tien.html.]

"Tại chứ?"

"..."

"Vì ngươi hóa giải tâm ma cho ?"

"..."

"Hóa Niệm Giải Ma cũng cấm khác ?"

"..."

Tạ Tri Phi cúi xuống nàng, giọng mang theo chút nài nỉ, lấy lòng: "Yến Tam Hợp, chúng đừng giận dỗi nữa, hòa nhé?"

Ai thèm giận dỗi với ngươi hả? Là Tạ Tam gia ngươi tự biên tự diễn, cố tình gây sự thì !

Yến Tam Hợp trong lòng đầy oán thán, nhưng ngoài miệng thốt nên lời, chỉ khẽ gật đầu một cái cho qua chuyện.

Thấy nàng gật đầu, Tạ Tam gia như trút gánh nặng ngàn cân, trong lòng dấy lên niềm vui sướng khó tả.

Hắn bình tĩnh : "Ngươi lên xem Lý đại hiệp thế nào . Để giày ở đây hong khô giúp cho."

"Không cần , nàng ngủ say . Ngươi cất kỹ túi bạc đấy?"

"Bạc ư?"

Tạ Tri Phi biến sắc, vứt luôn chiếc giày trong tay xuống đất, ba chân bốn cẳng chạy vụt ngoài.

Trên chiếc ghế dài ở đại sảnh gì còn cái túi tiền nào nữa.

"Bùi Minh Đình!" Hắn gào lên một tiếng thất thanh.

Bùi Đại nhân đang cởi dở quần áo trong phòng, tiếng gọi liền thò nửa cái đầu cửa ngơ ngác: "Làm thế?"

"Ngươi cầm cái túi tiền để băng ghế ngoài ?"

"Không ! Chẳng bà đồng họ Yến đưa tận tay cho ngươi ?"

Bùi Đại nhân ý thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề, bĩu môi: "Sao thế? Không thấy ?"

Quả thực là thấy nữa !

Tạ Tri Phi giận quá hóa . Chức trách hàng đầu của Binh Mã Tư Ngũ Thành chính là tuần tra bắt trộm cướp, giữ gìn an ninh trật tự. Vậy mà hôm nay, đường đường là Chỉ huy sứ trộm cuỗm mất tiền ngay mũi ?

Chắc chắn là tiểu nhị trong trạm dịch, hoặc là một vị khách trọ nào đó "nhón tay phúc".

Giọng lạnh lùng của bà đồng họ Yến vang lên lưng: "Đã dám tay trộm cắp thì lý do gì còn nán trong trạm dịch chờ c.h.ế.t . Hẳn là thừa dịp chú ý mà cao chạy xa bay ."

Tim Tạ Tri Phi đập thình thịch, cứng ngắc đầu : "Yến Tam Hợp, giờ đây?"

Lời thốt , bản Tạ Tri Phi cũng cảm thấy muối mặt vô cùng.

"Tìm ông chủ trạm dịch, dùng chút thủ đoạn ép kiểm tra xem thiếu mất vị khách nào . Nếu là tiểu nhị lấy trộm thì bắt ông chủ bồi thường. Còn nếu là khách trọ lấy... thì đành tự nhận xui xẻo thôi."

Yến Tam Hợp ngước cái đầu đang thò từ cửa phòng của Bùi Tiếu, vọng lên: "Bà đồng chỉ thể giúp các đến thế thôi."

Nói xong, nàng ôm đống quần áo và đôi giày gấm thẳng lên lầu ánh mắt trợn tròn kinh ngạc của Tạ Tam gia và Bùi Đại nhân, nhẹ nhàng khép cửa phòng .

Nàng chủ yếu là sợ ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của Lý Bất Ngôn, nếu thì cái tiếng đóng cửa chắc chắn sẽ mạnh đến mức rung chuyển cả trạm dịch.

Ngoài cửa.

Tạ Tri Phi hồn, chỉnh đốn trang phục, lệnh: "Minh Đình, mang kiếm của xuống đây."

"Tới ngay!"

Bùi Tiếu vội vàng mặc quần áo chỉnh tề.

Dùng lễ nghĩa đạo lý suông xem ăn thua , chi bằng học theo cách của Lý Bất Ngôn, kề gươm cổ tiểu nhị cho nhanh gọn lẹ.

Tiểu nhị run lẩy bẩy đ.á.n.h thức ông chủ dậy. Hai họ cùng kiểm kê nhân viên trong trạm, một cũng thiếu.

Lại sang kiểm tra danh sách khách trọ...

Thiếu mất một !

Thế thì hết đường lý với trạm dịch . Chỉ thể tự trách sơ suất, cất giữ bạc cẩn thận mà thôi.

Tạ Tri Phi mặc kệ đạo lý, túm chặt lấy cổ áo ông chủ trạm dịch, gằn giọng:

"Nơi là trạm dịch của triều đình, các ngươi ăn cơm của nhà nước, ở đều là quan hoặc nhà quan, thể để cho mấy thứ trộm mèo chuột cống trộn ? Ta tìm tên trộm thì tìm ai đòi tiền đây hả?"

Ông chủ mếu máo kêu oan: "Quan gia ơi, đó ch.ó mèo gì ạ. Người cũng giấy thông hành của quan phủ đàng hoàng mới ở đấy chứ."

Người giấy thông hành quan phủ mà ăn trộm vặt ?

"Chuyện ..." Ông chủ toát mồ hôi hột, cuống quýt phân bua: "Quan gia , đạo lý chứ. Nếu ngài cất kỹ túi tiền thì..."

Cạch!

Một cây trâm vàng nặng trịch đặt mạnh xuống mặt bàn, cắt ngang lời ông chủ.

---

 

Loading...