Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 108: Phản Tỉnh (Tự Kiểm Điểm)
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:03
Lượt xem: 254
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một cây trâm vàng ròng, chế tác tinh xảo chễm chệ mặt bàn gỗ cũ kỹ.
"Ông chủ, chúng chỉ ở đây tối đa hai ngày nữa thôi. Hai ngày sẽ đến tiếp ứng. Cây trâm vàng thừa sức chi trả tiền phòng và cơm nước cho chúng trong hai ngày đó. Ông cứ cầm tạm lấy tin ."
Yến Tam Hợp lạnh lùng liếc Tạ Tri Phi một cái, : "Đừng tranh cãi ồn ào nữa, về phòng ngủ ."
Tạ Tri Phi kinh ngạc nàng, thốt nên lời.
"Không chuyện gì to tát . Coi như dùng tiền mua lấy một bài học nhớ đời.”
Yến Tam Hợp bình thản : "Thiên đạo tuần , vay trả. Kẻ đó đêm hôm khuya khoắt ôm tiền bỏ chạy ngoài, kiểu gì cũng sẽ gặp thổ phỉ giúp chúng xử lý thôi."
Tạ Tri Phi chán nản buông tay , trong lòng cảm thấy vô cùng hổ và thất bại. Vốn tưởng rằng ít cũng khôn ngoan, bản lĩnh hơn Bùi Minh Đình một chút, kết quả... hóa cũng chỉ là một tên vô dụng, phế vật chẳng kém gì .
...
Đêm khuya thanh vắng, trong phòng của hai đàn ông, chẳng ai buồn ngủ.
Tạ Tri Phi và Bùi Đại nhân mỗi ôm một cái chăn, đối diện , im lặng trân trối.
Một cưỡi ngựa đến nỗi trầy da tróc vảy ở mông, mất hết cả thể diện. Một thì sơ suất mất cả túi bạc lớn, càng mất mặt hơn gấp bội.
Một hồi lâu , Bùi Đại nhân phá vỡ sự im lặng: "Tạ Ngũ Thập, ngươi phát hiện ? Thực cái bà đồng họ Yến ... tính tình cũng đấy chứ."
Tạ Tri Phi chán nản thầm nghĩ: Điều còn cần ngươi ? Chẳng lẽ mù ?
"Mặt mũi thì lạnh lùng, tính tình thì khó chịu thật." Bùi Đại nhân tự biên tự diễn: " cái mềm lòng, tay hào phóng, trượng nghĩa, việc gì cũng nghiêm túc, đấy. So với mấy cô nương tiểu thư khuê các suốt ngày chỉ son phấn, nhõng nhẽo thì nàng hơn gấp vạn ."
Tạ Tri Phi vẫn im lặng đáp.
"Cứ chuyện mất bạc mà xem." Bùi Đại nhân phân tích cực kỳ nghiêm túc: "Nàng những trách mắng ngươi nửa lời, còn an ủi ngươi là chuyện nhỏ, dùng tiền của để giải quyết hậu quả. Nghe mà xem, tấm lòng bao dung độ lượng đó... đến tiểu gia đây còn chẳng như thế."
Đáy mắt Tạ Tri Phi thoáng hiện lên một tia kiên nhẫn.
"Lại sang ngươi xem." Bùi Đại nhân chỉ tay mặt bạn: "Bình thường gặp đại cô nương, tiểu tức phụ nào ngươi cũng dỗ ngon dỗ ngọt , mồm mép tép nhảy. Sao cứ hễ đụng đến bà đồng họ Yến là ngươi cư xử khác thường, lúng túng như gà mắc tóc thế hả?"
Tạ Tri Phi mặt chỗ khác, gắt gỏng: "Thôi! Đừng nữa! Ngủ !"
"Ngươi tự vắt tay lên trán mà kiểm điểm bản nhé."
Bùi Đại nhân ngã vật xuống giường, kéo chăn trùm kín đầu: "Ai gần đèn thì đó tắt đèn."
Tạ Tri Phi im lặng dậy tắt đèn.
Trong bóng tối dày đặc, mở mắt trân trân lên đỉnh màn, ánh mắt dần trở nên ẩm ướt, hoe đỏ.
Đã là năm thứ chín .
Chẳng lẽ vẫn còn vì một thói quen ăn miếng cơm cuối cùng giống nàng mà rối loạn tâm thần, đến mức lơ đễnh mất cả túi bạc quan trọng ?
Mẹ kiếp! Cuộc đời của mà cứ sóng gió mãi thế , bao giờ mới yên đây?
Tam gia thầm tự hỏi lòng trong tiếng thở dài não nề.
...
Mưa rơi rả rích suốt đêm, đến hửng sáng hôm mới tạnh hẳn.
Lý Bất Ngôn trùm chăn kín mít để toát mồ hôi suốt cả đêm, sáng dậy thấy nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái, hoạt bát như từng ốm.
Vừa tin Tạ Tam gia mất sạch bạc, phản ứng đầu tiên của nàng là tức giận trách móc, mà y hệt như Yến Tam Hợp.
"Cũng ! Lần coi như Tam gia bỏ tiền mua một bài học nhớ đời ."
Yến Tam Hợp kéo chăn lên đắp, giọng rầu rĩ: "Ta ngoài . Cơm trưa bảo mang phòng cho nhé."
"Được thôi!"
Lý Bất Ngôn nhẹ tay nhẹ chân rửa mặt xong xuôi, mở cửa xuống lầu. Vừa bước ngoài thấy còn dậy sớm hơn cả nàng.
"Ái chà, Tam gia! Chào buổi sáng!"
"Cô nương thấy trong đỡ hơn ?"
"Nhờ phúc của Tam gia, cộng với việc vốn là một 'nữ hán tử' khỏe mạnh nên khỏi hẳn . Đêm qua Tam gia ngủ nghê thế nào? Có trằn trọc khó ngủ vì tiếc tiền đấy?"
Biết thừa còn cố tình hỏi xoáy ?
"Nhờ phúc của cô nương, ngủ ngon, một mạch đến sáng luôn." Tạ Tri Phi bình thản đáp trả: "Lát nữa phiền cô nương nhắn với tiểu thư nhà là cần chờ đến hai ngày . Chậm nhất là tối nay đám Chu Thanh sẽ tới nơi. Đến lúc đó sẽ trả đầy đủ bạc cho nàng."
Lý Bất Ngôn chỉ tủm tỉm mà gì.
"Ngươi cái gì thế?" Tạ Tri Phi cảm thấy cô nương thật khó hiểu.
"Người thể khiến tiểu thư nhà tự nguyện lấy cây trâm vàng quý giá thế chấp, ngươi cũng ghê gớm lắm đấy."
"..."
Tạ Tri Phi vẫn hiểu ý tứ sâu xa trong lời của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-108-phan-tinh-tu-kiem-diem.html.]
"Cây trâm vàng đó là quà sinh nhật tặng cho nàng ." Lý Bất Ngôn xuống cầu thang vọng : "Nếu đến thời điểm sống còn, mấu chốt thì nàng tuyệt đối sẽ bao giờ lấy dùng ."
Tạ Tri Phi buột miệng hỏi: "Sinh nhật tiểu thư nhà ngươi là ngày nào?"
"Tam gia , đợi chuộc trâm về sẽ cho ngươi nhé." Lý Bất Ngôn nhướng mày ranh mãnh, bắt đầu vung tay vung chân tập thể d.ụ.c buổi sáng.
Tạ Tri Phi nghiến răng ken két. Làm nha mà kiêu ngạo, hống hách như . Lý đại hiệp, ngươi mới là kẻ ghê gớm nhất cái thiên hạ đấy!
...
Ai cũng nếu lỡ trì hoãn mất một ngày thì những ngày đó gấp rút cả ngày lẫn đêm mới kịp tiến độ.
Tạ Tri Phi tập thể d.ụ.c xong liền tìm gã sai vặt dặn dò cho ngựa ăn no nê, về phòng ngủ tiếp lấy sức. Cơm trưa cũng bảo tiểu nhị mang tận phòng.
Ăn xong, hai đàn ông lăn ngủ tiếp.
Bùi Tiếu cảm thán: Đây chắc chắn là ông trời thương cái m.ô.n.g đau khổ của nên cố ý sắp đặt để nghỉ ngơi thêm chút nữa đây mà.
Tạ Tri Phi bực đá cho một cái bay xuống giường.
Lải nhải cái gì nữa đây?
Đến chạng vạng tối, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng , ngày càng rõ dần. Tạ Tri Phi thấy âm thanh quen thuộc liền bật dậy như lò xo, đẩy cửa sổ xuống.
Quả nhiên là Chu Thanh!
Chu Thanh đến sớm hơn dự kiến của tận hai ba canh giờ. Lúc nhảy xuống ngựa, cả và Hoàng Kỳ đều loạng choạng, vững vì kiệt sức.
Tạ Tri Phi từ lầu xuống thấy rõ mồn một sự vất vả của thuộc hạ. Hắn suy nghĩ một chút sang gõ cửa phòng Yến Tam Hợp.
Cửa mở.
Lý Bất Ngôn thò đầu .
"Tiểu thư nhà bảo: Để cho đám Chu Thanh nghỉ ngơi sức một đêm nay . Sáng mai đúng giờ Dần một khắc chúng sẽ xuất phát."
Tạ Tri Phi giờ đây chẳng còn ngạc nhiên chút nào về việc Yến Tam Hợp thể đoán trúng phóc tâm tư và tình hình thực tế nữa .
"Hỏi tiểu thư nhà ngươi xem tối nay dùng cơm ở ?"
"Trong phòng."
"Mời nàng xuống nhà ăn . Kế hoạch tiếp thế nào còn cần nàng bàn bạc và quyết định nữa."
"Tiểu thư nhà cũng nhắn rằng: Đi đường quan đạo, tất cả đều cưỡi ngựa cho nhanh, gì đặc biệt cần bàn cả. Kính xin Tam gia giúp Bùi Đại nhân nghĩ cách xoay xở kiếm một con ngựa mà ."
Tạ Tri Phi: "..."
Lý Bất Ngôn híp mắt trêu chọc: "Tam gia, ngài còn lý do nào thuyết phục hơn để mời tiểu thư nhà xuống ăn cơm ?"
"Có!" Tạ Tri Phi chậm rãi nhả từng chữ: "Cây trâm vàng và tám trăm lượng bạc. Ta tự tay trao trả cho nàng để lời cảm tạ."
Lý Bất Ngôn rạng rỡ như một con hồ ly tinh ranh.
Lý do ? Được! Duyệt!
...
"Gia, tin tức từ Thái tôn và Đại gia ạ." Chu Thanh l.i.ế.m đôi môi khô nứt nẻ vì gió bụi: "Mai Nương gửi kèm năm ngàn lượng bạc, nàng bảo đường xa cần chi tiêu nhiều, dặn Gia mang theo phòng cho rủng rỉnh."
Tạ Tam gia chẳng thèm liếc mắt đống bạc, hỏi ngay vấn đề chính: "Tình hình hiện tại của Quý gia thế nào ?"
Chu Thanh sang Bùi Tiếu, ái ngại : "Lúc thuộc hạ , Thái tôn đang ở Bắc Ty. Nghe Thẩm Trùng bảo là Quý Lão gia tra khảo nhưng sống c.h.ế.t vẫn chịu khai nửa lời."
Bùi Tiếu cuống quýt hỏi: "Có dùng nhục hình ?"
Chu Thanh thành thật đáp: "Xin Bùi gia, thời gian gấp gáp quá nên thuộc hạ kịp hỏi kỹ chi tiết đó."
"Minh Đình, Lục Thời thẩm vấn phạm nhân thích dùng nhục hình ." Tạ Tri Phi vỗ vai Bùi Tiếu trấn an: "Hơn nữa còn Hoài Nhân ở đó, cho dù là nể mặt Thái tôn thì Lục Thời ít nhiều cũng sẽ kiêng nể, nương tay một chút."
"Thật đấy?" Bùi Tiếu cầm chén lên, tay run run dừng giữa trung.
Thật cái rắm ! Không đây chỉ là lời an ủi sáo rỗng thôi ? Một ngày, hai ngày dùng hình thì thể, chứ mười ngày nửa tháng mà khai thì thánh nhân cũng nổi nóng mà dùng roi vọt thôi.
Tạ Tri Phi ấn nhẹ vai bạn xuống, tiếp: "Chuyện ở kinh thành giờ ngoài tầm với của chúng . Hiện tại quan trọng nhất chính là chuyến Quảng Tây . Đoạn đường sắp tới chúng tuyệt đối phép xảy bất kỳ sơ suất nào nữa."
Bùi Tiếu cảm nhận sức nặng trách nhiệm đè lên vai , đặt mạnh chén xuống bàn, kiên quyết : "Chu Thanh, Hoàng Kỳ, hai ngươi nghỉ ngơi lấy sức."
"Ngũ Thập, lát nữa ngươi cùng trạm dịch chọn một con ngựa thật ."
"Tiện thể chuộc luôn cây trâm vàng của Yến Tam Hợp về nữa."
Tạ Tri Phi ngẫm nghĩ một chút sang dặn dò thêm: "Chu Thanh, ngươi giữ tiền nong cho cẩn thận, ngàn vạn đừng để kẻ gian lấy mất đấy nhé. Lát nữa lúc ăn cơm thì mang tám trăm lượng xuống đây, trả cho Yến Tam Hợp ngay."
Chu Thanh đến đoạn trả tiền, đến chuyện chuộc trâm vàng của Yến cô nương thì khỏi kinh hãi tột độ:
Kẻ nào? Kẻ nào to gan lớn mật dám cả gan lấy trộm bạc của Tam gia thế ?