Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 115: Cháu trai
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:11
Lượt xem: 266
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bờ bên sông?
Nước Đại Tề?
Trong lúc khí đang tĩnh lặng như tờ thì hai tiếng bụng kêu "ùng ục... ùng ục" vang lên đúng lúc chút nào.
"Chuyện đó..." Tạ Tri Phi mạnh miệng nhưng giọng điệu chột : "Nó biểu tình kháng nghị đấy, ném thêm ba thanh kiếm nữa thì nó vẫn cứ kêu như thường thôi."
Bùi Tiếu vội vàng phụ họa theo: "Ta cũng đói bụng ."
Yến Tam Hợp về phía Hồ Dũng: "Làm phiền chuẩn cho chút đồ ăn."
Hồ Dũng dập đầu lia lịa hỏi: "Ta thể mạo hỏi một câu, các vị rốt cuộc là thế nào của Quý gia ?"
Loại chuyện xã giao đến lượt Yến Tam Hợp lo. Nàng hắng giọng một tiếng, ý bảo nên lo liệu hãy mau lên tiếng.
Thế là Bùi đại nhân chỉnh đốn y phục, thu vẻ kinh ngạc mặt, dõng dạc :
"Ta tên là Bùi Tiếu, Hữu Thiện Thế của Tăng Lục Tự ở kinh thành, quan hàm chính lục phẩm. Lão phu nhân là bà ngoại của . Cuối năm ngoái bà ngoại bệnh mà mất."
"A!" Hồ Dũng gào lên vài tiếng lóc, nhưng cổ họng nghẹn gào nổi, miệng há hốc, khuôn mặt đen đúa đỏ bừng lên.
Sao c.h.ế.t chứ!
"Sinh lão bệnh t.ử là chuyện thường tình ở đời." Bùi Tiếu nhẫn nại phất tay: "Ngươi chuẩn cơm nước , một việc sẽ kỹ với ngươi ."
"Vâng, , !"
Hồ Dũng giả bộ đưa tay lau nước mắt, lồm cồm bò dậy.
Chờ khuất, Tạ Tri Phi lúc mới bắt chéo chân , sang Yến Tam Hợp : "Mọi chuyện dường như rõ ràng ."
Yến Tam Hợp thẳng mắt , khẽ gật đầu, ý bảo tiếp.
"Con ch.ó đen hơn phân nửa là do thương tặng cho bà , chừng còn là tín vật đính ước, cho nên bà cũng mang theo bên ."
"Về , lão phu nhân nhà ép gả kinh, uyên ương chia lìa. Lại tin Hắc Đản vì nhớ thương bà mà tuyệt thực đến c.h.ế.t, chuyện đó liền trở thành nỗi niềm day dứt khôn nguôi trong lòng, mãi hóa giải ."
Bùi Tiếu cảm thấy Tạ Ngũ Thập phân tích cực kỳ lý, bèn chêm thêm mấy câu: "Bà ngoại cho trong phủ nuôi ch.ó là bởi vì sợ thấy sẽ nhớ đến Hắc Đản, mà nhớ đến Hắc Đản thì sẽ nhớ đến thương năm xưa."
"Yến Tam Hợp, ngươi xem chuyện thông suốt ?"
"Phì!"
Bùi Tiếu trừng mắt Lý Bất Ngôn: "Ngươi cái gì?"
Lý Bất Ngôn nhún vai: "Chuyện đơn giản như thì ai mà chẳng hóa niệm giải ma , còn cần đến tiểu thư nhà gì?"
Này!
Bùi Tiếu chớp chớp mắt với Tạ Tri Phi: Nha đầu đang nhạo hai chúng ngu xuẩn kìa.
Tạ Tri Phi lờ , hỏi tiếp: "Yến Tam Hợp, ngươi thấy thế nào?"
Yến Tam Hợp xoa xoa thái dương: "Ta cảm thấy phương hướng suy luận là đúng, nhưng... vẫn cần tìm hiểu thêm, hỏi thăm kỹ càng hơn ."
Nàng đang đúng hướng đấy!
Tạ Tri Phi cố nén niềm vui sướng trong lòng: "Ừ, cơm nước xong chúng sẽ tìm hiểu."
Này! Sao chỉ khen mỗi Tạ Ngũ Thập là đúng, còn thì ?
Bùi Tiếu bỗng cảm thấy cực kỳ ấm ức.
"Bùi đại nhân."
Vừa Yến Tam Hợp gọi tên, Bùi Tiếu vội vàng ưỡn ngực, chờ đợi nàng ban khen.
Yến Tam Hợp lệnh: "Ngươi hỏi dò gã cháu trai một chút, xem cách một con sông Bắc Thương như , dân hai bên bờ thường xuyên kết thông gia ?"
Bùi Tiếu ngẩn : "Chỉ thế thôi ?"
"Còn nữa.”
Yến Tam Hợp nhíu mày: "Hỏi xem nhà cũ Hồ gia ở ? Hàng xóm láng giềng cũ còn ai sống ? Nếu , chúng một chuyến."
Cho nên, nàng căn bản hề ý định khen ?
Bùi Tiếu cực kỳ buồn bực, lủi thủi ngoài.
"Bất Ngôn?"
"Có ."
"Đi ngóng xem tiếng tăm của Hồ gia thế nào."
"Cái thì đơn giản, nếu chịu chi bạc thì chỉ cần uống xong chén là rõ ngay."
"Đi mau về mau."
"Chờ về ăn cơm nhé."
Lý Bất Ngôn khỏi, Tạ tam gia liền dậy gian ngoài, thấy chỉ còn một Chu Thanh bèn hỏi: "Hoàng Kỳ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-115-chau-trai.html.]
"Đi theo Bùi gia ạ."
"Vậy ngươi giúp Lý cô nương một tay."
"Vâng!"
Tạ Tri Phi dặn dò xong, xoay định thì bước chân chợt khựng .
Thiếu nữ đang gục đầu xuống bàn, tấm lưng cong tạo thành một hình cánh cung mềm mại, hòa cùng ánh nến lung linh phía xa.
Tạ Tri Phi lẳng lặng một lúc lâu, chắp tay ở cửa viện.
Đứng một lát thì mấy phụ nữ xách hộp thức ăn tới. Tạ Tri Phi đưa tay lên miệng hiệu im lặng, bảo họ đặt hộp thức ăn xuống đất.
Hộp thức ăn đặt xuống, nhưng mấy phụ nữ vẫn cứ đó chằm chằm Tạ Tri Phi chịu . Tên công t.ử tuấn tú quá, đúng là dung mạo hiếm thấy đời.
Tạ Tri Phi đến phát phiền, mặt trầm xuống, sát khí tỏa lạnh lẽo. Đám phụ nữ sợ quá vội đầu bỏ chạy tán loạn. Đẹp thì thật đấy, mà tính khí dữ dằn quá, đàn ông như thì dây .
Họ bao lâu, Bùi đại nhân hớt hải chạy tới: "Tạ Ngũ Thập, ngươi lù lù ở đây gì?"
Trên đời chỉ ngươi là mồm thôi hả? Không thể nhỏ tiếng chút !
Tạ Tri Phi chẳng thèm liếc một cái, xách hộp thức ăn thẳng nhà chính.
"Gì thế nhỉ?" Bùi Tiếu ngơ ngác: "Ta đắc tội gì với ?"
Trong phòng, Yến Tam Hợp thẳng dậy. Có lẽ do quá mệt mỏi nên đầu nàng vẫn cúi thấp, vẻ mặt chút phờ phạc.
Tạ Tri Phi hỏi: "Mệt ?"
Yến Tam Hợp đưa tay vuốt mặt: "Không ."
Tạ Tri Phi ân cần: "Mệt thì nghỉ một lát , bọn Chu Thanh vẫn về mà."
"Ta về nè!" Bùi Tiếu hớn hở chạy báo cáo.
"Yến Tam Hợp, dân hai bên bờ thể kết thông gia. Còn nữa, nhà cũ ngay bờ sông Bắc Thương, nhanh cũng mất hai ba canh giờ, nhưng trong thôn giờ cũng chỉ còn một hai già thôi."
"Hai ba canh giờ?"
Vậy xem hôm nay kịp .
Yến Tam Hợp đang thầm tính toán thì Lý Bất Ngôn và Chu Thanh cũng kẻ trở về.
"Tiểu thư, hỏi rõ . Người Hồ gia tật gì lớn, chỉ là thích khoác lác, lúc nào cũng bô bô cái miệng là quan to ở kinh thành."
Chu Thanh bổ sung: "Yến cô nương, còn một tin tức nữa. Hồ gia bao nhiêu năm nay vẫn chịu chia gia sản, đồn là đang chờ bà cô tổ ở kinh thành gửi tiền về."
"Gửi tiền?"
Bùi Tiếu kinh ngạc: "Bà ngoại vẫn âm thầm chu cấp cho nhà ngoại ?"
"Ăn cơm .”
Yến Tam Hợp cũng thấy đói bụng: "Ăn xong tiếp."
Suốt năm ngày ròng rã đường, tất cả đều ăn lương khô lạnh ngắt, trong bụng chẳng chút dầu mỡ nào.
Cơm canh nóng hổi bưng lên, ngay cả Tạ tam gia xưa nay cử chỉ ưu nhã cũng ăn ngấu nghiến như hổ đói, mặc dù hương vị món ăn chẳng lấy gì ngon miệng.
Riêng Yến Tam Hợp vẫn ăn từng miếng từ tốn, nhanh chậm. Tạ Tri Phi quen với tốc độ của cô nên cũng thúc giục, ăn xong thì vắt chéo chân uống chờ đợi.
Yến Tam Hợp húp xong ngụm canh cuối cùng, dùng nước súc miệng : "Gọi gã cháu trai trưởng đây."
Hồ Dũng sớm thập thò ở bên ngoài, thấy gọi thì vội vàng chạy .
"Cô nương còn điều gì hỏi ạ?"
"Bất Ngôn, thanh toán tiền cơm ."
"Sao... ... thể thu bạc của các vị , đều là bữa cơm rau dưa thường ngày thôi, đáng tiền, đáng bao nhiêu tiền..."
Lý Bất Ngôn đặt một thỏi bạc một trăm lượng lên bàn: "Tiểu thư nhà bảo ngươi nhận thì cứ nhận , bớt nhảm."
Một trăm lượng?
Điên ?
Bữa cơm tính còn tới hai lượng bạc.
Bùi Tiếu định trừng mắt phản đối thì đột nhiên đầu gối đau điếng. Hắn sang lườm Tạ Ngũ Thập: Sao đá ?
Tạ Ngũ Thập nhếch môi đáp trả: Dọc đường ngươi bao giờ thấy Yến Tam Hợp tay hào phóng như ? Nhìn cho kỹ , tên cháu trai đút túi bạc cũng dễ dàng gì .
Hồ Dũng thấy thỏi bạc thì mắt sáng rực lên, vẻ hưng phấn khó giấu, thế nhưng miệng vẫn vẻ khó xử:
"Vậy... xin phép mặt dày nhận lấy ."
"Khoan ."
---