Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 116: Ghê tởm
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:12
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ Dũng tiếng gọi giật ngược cho giật rụt tay , vội vàng sang Yến Tam Hợp.
"Ngồi xuống!"
Yến Tam Hợp chỉ cái ghế bên cạnh: "Ta hỏi ngươi thêm vài câu."
Hồ Dũng thỏi bạc nuốt nước miếng cái "ực", gượng gạo nặn nụ : "Thôi , quý nhân còn hỏi gì nữa thế?"
"Mấy năm nay, lão phu nhân gửi lễ mừng năm mới về cho nhà các ngươi, từng cho thêm bạc ?"
Lời dường như chọc đúng chỗ đau của Hồ Dũng: "Hồi thì , nào là gấm vóc, nhân sâm, cả bạc nữa. mấy năm nay vì chẳng thấy gửi gì về cả!"
"Mấy năm nay, cụ thể là mấy năm?"
"Thì... cũng ngót nghét gần mười năm nay !"
Yến Tam Hợp giật .
"Nói cách khác, suốt bốn mươi năm đó, bà vẫn luôn gửi đồ về trợ cấp cho gia đình các ngươi ư?"
"Như thế thì gì nên chứ!"
Hồ Dũng vỗ ngực, coi đó là chuyện đương nhiên: "Chúng từ xuống đều là cháu ruột thịt của bà mà."
Yến Tam Hợp nhíu mày: "Nghe nhà các ngươi sống bằng nghề đ.á.n.h cá, bây giờ chuyển thị trấn thì gì để kiếm sống?"
"Thì dựa cô chứ !"
"Tất cả đều việc gì ư?"
"Làm việc gì cho cực? Chỉ cần qua kẽ tay bà rớt xuống một chút thôi cũng đủ cho cả nhà chúng ăn tiêu cả năm ."
là đồ vô liêm sỉ!
Tam gia mà còn thấy buồn nôn!
Lần , Tạ Tri Phi còn c.h.ử.i đổng hơn cả Bùi đại nhân.
Yến Tam Hợp cũng thấy ghê tởm, cũng mắng c.h.ử.i lắm, nhưng nàng cảm thấy đáng cho lão phu nhân. Một phụ nữ đau khổ giãy dụa trong gia đình thế gia quyền quý, kết quả chỉ để nuôi béo một đám đỉa đói vô liêm sỉ như thế .
"Những năm gần đây lão phu nhân gửi bạc về, các ngươi ăn gì uống gì?"
Nhắc đến đây, vẻ mặt Hồ Dũng đau khổ như cha c.h.ế.t.
"Trong nhà còn hơn mười mẫu ruộng nước, cho thuê một năm cũng chỉ kiếm vài đồng bạc lẻ, khổ cho đám con cháu thôi."
"Ngươi gửi thư cho bà ?"
"Có chứ, năm nào cũng gửi, nhưng chẳng thấy hồi âm gì cả."
Hồ Dũng lén véo đùi một cái, gào lu bù: "Cô ơi là cô, cô nỡ bỏ như thế, cô thì Hồ gia chúng cháu dựa ai mà sống đây?"
Yến Tam Hợp sang Lý Bất Ngôn.
Lý Bất Ngôn hiểu ý, quát lớn: "Gào cái gì mà gào! Giờ Dần một khắc ngày mai, chờ sẵn ở cửa miếu Quan Đế."
Hồ Dũng vội hỏi: "Quý nhân đây là ..."
"Dẫn đường cho chúng đến nhà cũ Hồ gia." Lý Bất Ngôn xong liền thu thỏi bạc trong ngực: "Số bạc giữ hộ ngươi, chờ từ nhà cũ trở về sẽ đưa cho ngươi."
Hồ Dũng há hốc mồm kinh ngạc. Sao đưa bạc mà còn đòi cất ?
Yến Tam Hợp dậy: "Bùi đại nhân, Tam gia, chúng về thôi!"
"Chờ chút!"
Tạ Tri Phi dậy Bùi Tiếu, cùng Yến Tam Hợp sánh vai rời .
Bùi Tiếu hiểu rõ ý nghĩa trong ánh mắt . Hắn chậm rãi tới bên cạnh Hồ Dũng, thở dài sườn sượt: "Tính theo vai vế, gọi ngươi một tiếng ."
"Thì đúng là thế còn gì, ngài và là em biểu thiết mà." Cậu Hồ nịnh nọt: "Biểu mấy năm nay vẫn khỏe chứ ạ?"
Bùi Tiếu vỗ vỗ vai : "Mọi chuyện cứ chờ ngày mai đến nhà cũ Hồ gia xem xét xong hãy ."
"Còn gì nữa ạ?"
"Biết lão phu nhân khi lâm chung để di vật gì cho Hồ gia thì ?"
Hồ Dũng thì mừng rơn, cảm thấy một trăm lượng bạc tới tay bay mất cũng chẳng gì đáng đau lòng nữa: "Cháu cứ yên tâm, ngày mai giờ Dần chắc chắn sẽ đến đúng giờ."
Con bà nó, ai thèm cháu họ ông chứ.
Cút xéo cho khuất mắt lão tử!
Bùi Tiếu trong lòng c.h.ử.i rủa khí thế ngất trời.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-116-ghe-tom.html.]
Lại là giờ Dần một khắc, vẫn là những con và mấy con ngựa , chỉ điều đội hình thêm gã cháu trai trưởng đang cưỡi ngựa xóc nảy dẫn đường phía .
Mất hai canh giờ rưỡi, đoàn đến nhà cũ Hồ gia.
Đó là một thôn xóm nhỏ tựa lưng núi, mặt hướng sông. Trên núi là những rặng trúc xanh rì, nhà nào nhà nấy ở đây đều sống dựa nghề chài lưới.
Yến Tam Hợp thầm nghĩ: Hóa lý do lão phu nhân thích cái viện là vì nó giống với môi trường rừng trúc mà bà sinh sống từ nhỏ.
Thấy lạ thôn, dân làng tò mò kéo xem náo nhiệt.
Hồ Dũng cực kỳ đắc ý, ngẩng cao đầu về phía đám đông đang hóng chuyện.
"Đây là khách quý từ kinh thành tới, chính là nhà của bà cô tổ chúng , đều quan to cả đấy, chức chính lục phẩm lận."
Yến Tam Hợp lọt tai, lệnh: "Hồ Dũng, mời tới đây."
Hồ Dũng khúm núm: "Vâng, , ngay đây ạ."
Yến Tam Hợp hiệu cho Chu Thanh và Hoàng Kỳ, hai lập tức hiểu ý theo sát Hồ Dũng. Yến cô nương là "mời", thì thực sự là mời đàng hoàng. Tên Hồ Dũng thói bắt nạt kẻ yếu, Yến cô nương bảo họ theo là để giám sát .
"Bất Ngôn."
"Tiểu thư cứ yên tâm."
Lý Bất Ngôn ngậm cọng cỏ đuôi ch.ó trong miệng, đủng đỉnh vung tay rời .
Bùi Tiếu cực kỳ chủ động sán đến mặt Yến Tam Hợp: "Thế cái gì?"
"Ngươi và Tam gia...”
Yến Tam Hợp thản nhiên sang Tạ Tri Phi: "... dạo đê với một chút."
Nhàn nhã như thế ?
Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu liếc , cả hai cùng bước theo .
Từ đoạn sông Bắc Thương chảy qua đây, mặt sông đột ngột mở rộng, hơn mười chiếc thuyền đ.á.n.h cá đang neo đậu im lìm bên bờ.
Phóng tầm mắt xa, bờ bên là điệp trùng núi non xanh biếc, chân núi là những cánh rừng rậm rạp tươi , thấp thoáng vài nóc nhà của thôn xóm.
"Hôm nay cuối cùng cũng hiểu vì lão tổ tông thích ngắm cảnh bên hồ Tâm ."
Bùi Tiếu kìm cảm thán: "Chưa đến cái khác, chỉ mặt sông thôi cũng thấy tâm trạng thoải mái hơn hẳn."
"Bùi đại nhân, Tam gia.”
Yến Tam Hợp đột nhiên lên tiếng hỏi: "Loại nào thể khiến các ngươi khắc cốt ghi tâm, đến c.h.ế.t cũng quên ?"
Câu hỏi quá đột ngột.
Bùi đại nhân vắt óc nhớ những năm tháng thanh xuân từng trải qua, thành thật trả lời ba chữ: "Ta ."
"Tam gia thì ?"
Tạ Tri Phi dừng bước, hai lúm đồng tiền bên khóe miệng hằn sâu, dường như đang che giấu một chút tâm sự.
Yến Tam Hợp thấy im lặng thì xoay thẳng .
Tạ Tri Phi tiện tay ngắt một chiếc lá, đặt trong lòng bàn tay khẽ vân vê, động tác khiến trông vẻ lơ đễnh, bất cần đời.
"Người mất vĩnh viễn, sẽ khiến khắc cốt ghi tâm."
"Chà!"
Bùi Tiếu chỉ tay mặt bạn: "Tạ Ngũ Thập, ngờ ngươi cũng mấy lời sến súa đau răng như đấy?"
"Ta là đang lập trường của lão tổ tông nhà ngươi mà thôi." Khóe miệng Tạ Tri Phi cong lên: "Đối với bà mà , yêu dấu chẳng là mà bà mãi mãi mất ?"
"Có lý!" Bùi Tiếu gật gù: "Dạo ngươi tiến bộ ghê nhỉ."
" là tiến bộ ít!"
Tạ Tri Phi rũ mắt Yến Tam Hợp, giọng điệu dường như chỉ là thuận miệng hỏi: " , loại nào thể khiến Yến cô nương khắc cốt ghi tâm, đến c.h.ế.t quên?"
Yến Tam Hợp nghĩ về cuộc đời trống rỗng của , cũng cực kỳ thành thật trả lời ba chữ: "Ta ."
Chính bởi vì , cho nên mới hỏi các ngươi.
Một phụ nữ nếm trải ngàn vạn cay đắng khổ sở, tinh thông tính kế, thấu thế thái nhân tình, liệu cuối cùng thực sự vì một mối tình khắc cốt ghi tâm nhưng cầu mà thời niên thiếu, mà để tâm niệm hóa thành ma chướng ?
Nàng cứ cảm thấy lý do như phần nông cạn.
"Yến cô nương, Bùi gia, Tam gia! Tìm !"
Từ xa, tiếng Chu Thanh vọng , vẫy tay hô lớn.